Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Nghiêm Tiểu Huyên mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng khi nhìn Lăng Hàn. Nàng không ngừng ngợi khen tài năng xuất chúng của hắn, một thiên tài hiếm có thể đạt đến Đan Sư cấp ba chỉ trong một năm. Lăng Hàn hiểu rõ, thành tựu này có được nhờ thần thức cường đại vượt xa người thường và sự hỗ trợ đắc lực của Hắc Tháp, giúp hắn loại bỏ nỗi lo về ôn hỏa. Nếu không, việc luyện chế Bích Tiêu Đan ở ngoại giới sẽ khó khăn hơn rất nhiều, và chắc chắn không thể đạt đến trình độ “lô lô mười viên” như hiện tại. Hắn biết, để tiến xa hơn, đặc biệt là luyện chế đan dược cấp năm, tu vi của hắn cần phải đạt tới Đại Cực Vị.
Để thuyết phục Lăng Hàn gia nhập Đan Viện, Nghiêm Tiểu Huyên đã tung ra một "độc dược" không thể cưỡng lại: quyền truy cập vào toàn bộ đan phương của Đan Viện. Đây là một món hời lớn, bởi đan phương quý giá đến mức có tiền cũng chưa chắc mua được. Nàng còn mở ra một con đường lui, cho phép Lăng Hàn "đan võ song tu", không cần từ bỏ thân phận đệ tử Bắc Phân Viện. Trước tấm lòng thành của đối phương, Lăng Hàn gật đầu chấp thuận. Nghiêm Tiểu Huyên hân hoan, tin rằng Đan Viện đã tìm được một Đan Đạo cự đầu tương lai.
Việc Lăng Hàn gia nhập Đan Phân Viện diễn ra suôn sẻ, không ai dám dị nghị. Bởi lẽ, Đan Sư không chỉ luyện đan mà còn phải tu võ để duy trì tu vi, khống chế nhiệt độ lò luyện và liên kết thần văn nguyên liệu. Hơn nữa, ai dám chọc giận một Phó Viện trưởng Đan Viện khi chính bà ấy ra mặt thu nhận học trò? Chỉ ba ngày sau, Lăng Hàn đã nhận được ba đan phương Thần Đan cấp ba từ Nghiêm Tiểu Huyên. Tuy nhiên, trọng tâm của hắn lúc này là Thái Huyền Thanh Minh Đan, loại đan dược cấp bốn có khả năng khôi phục nguyên lực tức thì, cực kỳ hữu dụng cho võ giả Sơn Hà Cảnh Đại Viên Mãn.
Trong lúc Lăng Hàn miệt mài luyện đan, Lệ Vi Vi bất ngờ xuất hiện, mang theo tin tức động trời: “Đầu gỗ! Đầu gỗ! Tiểu đồng bọn của ngươi bị đánh!” Lăng Hàn ngạc nhiên, hỏi rõ mới biết Lâm Do, Mã Hưng và những nam sinh cùng khóa Phá Hư Bộ đã bị tập thể khiêu chiến và đánh cho sưng mặt sưng mũi. Lệ Vi Vi đoán đây là do Sa Nguyên gây ra, bởi những học sinh bị đánh đều là thuộc hạ của Sa Đại Tướng Quân. Sa Nguyên đã phái thủ hạ của mình, những người đã vào Phá Hư Bộ lâu năm và mạnh hơn, đến gây sự. Lăng Hàn hiểu ra, đây là cách Sa Nguyên thị uy và trút giận sau thất bại ám sát.
Thấy Lăng Hàn trầm ngâm, Lệ Vi Vi thở dài: “Ngươi đã là Trung Cực Vị, không thể đi báo thù những người cấp thấp hơn.” Nhưng Lăng Hàn lại nở nụ cười bí hiểm: “Ha hả, không nhất định. Trung Cực Bộ cũng có thủ hạ của Sa Nguyên mà?” Lệ Vi Vi lập tức hưng phấn, nhiệt tình thu thập danh sách những kẻ thuộc phe Sa Nguyên ở Trung Cực Bộ. Với danh sách trong tay, Lăng Hàn bắt đầu một cuộc “càn quét” khắp các phân viện. Với tu vi Trung Cực Vị hậu kỳ, chiến lực ngang ngửa Đại Cực Vị đỉnh phong, cộng thêm Khoái Tự Kiếm Quyết và Diệt Long Tinh Thần Tiễn, hắn gần như vô địch. Học viện phải ra nghiêm lệnh cấm Lăng Hàn và Sa Nguyên kéo học sinh khác vào cuộc chiến cá nhân. Trong lòng Lăng Hàn, hắn đã khắc ghi lời thề sẽ chém Sa Nguyên và Triệu Luân một khi đủ thực lực.
Trong lúc Lăng Hàn chuẩn bị trở về Đại Lăng Triều, một tin tức chấn động bùng nổ: Kim Sư Quốc và Đông Vũ Quốc nổ ra đại chiến. Kim Sư Quốc, chư hầu của Trụ Thiên Hoàng Triều, đã bất ngờ tấn công Đông Vũ Quốc, chư hầu của Loạn Tinh Hoàng Triều, chiếm giữ mười bốn thành và gần một phần tư lãnh thổ. Đông Vũ Quốc phải cầu viện Loạn Tinh Hoàng Triều.
Loạn Tinh Nữ Hoàng hạ thánh chỉ, cử Cửu Quận Vương thống lĩnh quân đội học sinh Xích Thiên Học Viện đi trợ chiến. Có ba lý do chính: rèn luyện thiên tài học viện, tránh leo thang chiến tranh toàn diện với Trụ Thiên Hoàng Triều, và tận dụng sức mạnh của đội quân tinh nhuệ này. Trừ Phá Hư Bộ và Đan Phân Viện, toàn bộ học sinh Xích Thiên Học Viện đều phải ra trận. Lăng Hàn, người đã trải qua nhiều cuộc chiến sinh tử ở Tiểu Thế Giới, hiểu rõ sự tàn khốc của chiến trường và không khỏi băn khoăn về quyết định của Nữ Hoàng khi giao binh quyền cho Hồ Phỉ Vân, một người dường như không hề hiểu biết về binh pháp.
Sau ba ngày chuẩn bị, đại quân xuất phát. Vừa ra khỏi cửa thành, một nữ hầu vệ của Cửu Quận Vương đã đến mời Lăng Hàn đến chiến xa sang trọng của Hồ Phỉ Vân. Trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, Lăng Hàn bước vào, thấy cả Thủy Nhạn Ngọc cũng có mặt. Hồ Phỉ Vân vui vẻ chào đón, kể rằng nàng vừa xuất quan sau khi bị tỷ tỷ ép bế quan và được điều động ra trận. Thủy Nhạn Ngọc nhìn Lăng Hàn với ánh mắt kỳ lạ, như thể trách móc hắn lại “câu dẫn” một tiểu cô nương. Lăng Hàn thầm kêu oan, hắn thực sự không có ý gì với Hồ Phỉ Vân, và nàng có vẻ ngây thơ đến mức không biết tình yêu là gì, chỉ muốn tìm người bầu bạn.
Điều khiến Lăng Hàn kinh ngạc là tu vi của Hồ Phỉ Vân đã đạt đến Đại Cực Vị, cao hơn hắn một tiểu cảnh giới. Hắn tự hỏi nàng đã dùng tiên đan gì mà tiến bộ nhanh đến vậy, bởi ngay cả hắn, người đã dung hợp tinh nguyên Ma Chủ và tu luyện Lục Hợp Bát Hoang Công, cũng chỉ có thể tăng một tiểu cảnh giới sau vài tháng. Hắn bắt đầu nghi ngờ về thủ đoạn kinh người của các cường giả Tinh Thần Cảnh trong việc nâng cao tu vi. Hồ Phỉ Vân vẫn hồn nhiên như trước, không hề che giấu điều gì. Nàng kể về thân thế bí ẩn của Cửu Vương – không cha không mẹ, xuất hiện đột ngột và được phong Quận Vương, sau đó tu vi bùng nổ trở thành người bảo hộ đế quốc. Ngay cả Hồ Phỉ Vân cũng không nhớ rõ quá khứ, chỉ biết từ khi có ký ức đã ở bên Loạn Tinh Nữ Hoàng. Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đều rùng mình trước câu chuyện này, nhận ra đây có thể là một cấm kỵ không nên chạm vào.
Hồ Phỉ Vân coi cuộc chiến như một chuyến dạo chơi, chiến xa của nàng được trang bị đầy đủ tiện nghi xa hoa. Hành quân mất gần hai tháng mới đến biên giới Loạn Tinh Hoàng Triều, rồi tiến vào Đông Vũ Quốc. Vừa đặt chân đến, Lăng Hàn cảm nhận được “quốc thế” bao phủ trên người mình biến mất, không còn được gia trì nữa.
Lăng Hàn tận dụng thời gian luyện hóa Ma Lực, cảm thấy áp lực trước sự tiến bộ của Triệu Luân và Hồ Phỉ Vân. Hắn biết Thần giới đầy rẫy những thủ đoạn kỳ lạ, không thể thỏa mãn với tốc độ hiện tại. Nhờ Hắc Tháp, hắn đã đột phá lên Trung Cực Vị đỉnh phong. Đáng tiếc, việc luyện chế Thái Huyền Thanh Minh Đan vẫn chưa thành công, và tài nguyên của hắn đã cạn kiệt, mỗi lần thất bại là tiêu tốn hàng nghìn Chân Nguyên Thạch.
Khi họ đến Đông Vũ Quốc, các quan chức cấp cao ra nghênh đón Cửu Quận Vương. Ban đầu, họ không hài lòng với thực lực yếu kém của Hồ Phỉ Vân và đội quân học sinh. Tuy nhiên, họ nhanh chóng nhận ra giá trị của đội quân này: đây là những thiên tài, trụ cột tương lai của Đế Quốc, có hậu thuẫn mạnh mẽ. Nếu họ hy sinh, Loạn Tinh Hoàng Triều sẽ phải cử quân đội mạnh hơn. Vì vậy, các quan chức Đông Vũ Quốc vội vã đưa đội quân học sinh ra tiền tuyến, mong muốn họ “chết nhiều một chút”.
Vài ngày sau, đội quân học sinh đến bên bờ Nộ Giang, đối diện với đại quân Kim Sư Quốc. Nộ Giang là một con sông hung dữ, được cho là do một cường giả vô thượng dùng kiếm chém ra, ẩn chứa kiếm ý vĩnh cửu, khiến việc vượt sông trở nên cực kỳ khó khăn. Nó vừa là bức tường chắn cho Đông Vũ Quốc, vừa là rào cản cho việc phản công của họ.
Học sinh quân và binh sĩ Đông Vũ Quốc không hòa thuận, thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Kim Sư Quốc cũng không vội tấn công, chỉ bắn hỏa cầu gây rối loạn nhỏ. Đông Vũ Quốc lo lắng, vì nếu cứ tiếp tục, lãnh thổ phía bắc Nộ Giang sẽ vĩnh viễn thuộc về Kim Sư Quốc.
Các tướng lĩnh Đông Vũ Quốc bàn bạc với Hồ Phỉ Vân về việc phản công. Lúc này, một nam tử mặc khôi giáp bạc, tướng mạo anh tuấn, tóc đen rũ xuống, xuất hiện. “Ta tán thành!” Hắn chính là Triệu Luân. Hắn nửa quỳ trước Cửu Quận Vương, báo cáo rằng mình được Triệu đại tướng quân phái đến để chờ sự điều động của nàng. Nụ cười lạnh lẽo thoáng hiện trên khóe môi hắn, hắn muốn lợi dụng cơ hội này để Lăng Hàn vĩnh viễn ở lại chiến trường.
Hồ Phỉ Vân, với tính cách nhân hậu và hay quên, không hề nhớ Triệu Luân là ai. Nàng ngây ngô hỏi: “Ngươi là ai?” Triệu Luân tức đến thổ huyết, nhưng không dám phát tác. Hắn đành giới thiệu mình là con trai của Triệu đại tướng quân. Hồ Phỉ Vân “Nga” một tiếng rồi không hỏi thêm. Thấy vậy, Triệu Luân đề nghị: “Thuộc hạ nguyện ý lĩnh binh xuất chiến, thay điện hạ tranh đoạt vinh quang!” Tướng quân Đông Vũ Quốc, một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, thấy đề nghị này hợp ý liền khen ngợi Triệu Luân. Hồ Phỉ Vân, vốn không có tài năng lãnh binh, vui vẻ giao binh quyền cho Triệu Luân.
Triệu Luân cùng tướng quân Đông Vũ Quốc bàn bạc chi tiết kế hoạch xuất binh. Hắn không phải kẻ ngu ngốc, đã được Triệu đại tướng quân huấn luyện binh pháp, nhưng đây là lần đầu thực chiến. Tướng quân Đông Vũ Quốc không mấy bận tâm, chỉ mong học sinh quân hy sinh để Loạn Tinh Hoàng Triều phải cử thêm quân đội mạnh hơn. Họ quyết định Triệu Luân sẽ dẫn quân đột kích, gây rối loạn quân Kim Sư Quốc, sau đó đại quân Đông Vũ Quốc sẽ nhân cơ hội vượt sông phản công.
Triệu Luân bắt đầu chọn đội đột kích, gồm khoảng một nghìn học sinh tinh nhuệ. Lăng Hàn bất ngờ có tên trong danh sách. Rõ ràng, Triệu Luân muốn đẩy hắn vào chỗ chết. Thủy Nhạn Ngọc muốn tìm Hồ Phỉ Vân để phủ quyết, nhưng Lăng Hàn lắc đầu. Hắn muốn đi, vì hắn nghi ngờ mục đích thực sự của cuộc chiến. Kim Sư Quốc và Đông Vũ Quốc vốn ngang sức, không thể nào Kim Sư Quốc lại chiếm được mười bốn thành nhanh như vậy, trừ khi có sự can thiệp của Trụ Thiên Hoàng Triều. Hơn nữa, sau khi đến Nộ Giang, Kim Sư Quốc lại bất ngờ án binh bất động, như thể chỉ muốn chiếm giữ vùng đất phía bắc Nộ Giang. Lăng Hàn muốn tự mình tìm hiểu.
Lăng Hàn dặn dò Thủy Nhạn Ngọc: “Ngươi hãy theo sát Cửu Quận Vương, gặp bất kỳ nguy hiểm nào cũng có thể gặp dữ hóa lành.” Thủy Nhạn Ngọc ngạc nhiên, vì Hồ Phỉ Vân không mạnh. Lăng Hàn chỉ nói: “Tin tưởng ta, nếu gặp nguy hiểm, càng không thể rời xa Cửu Quận Vương, nữ nhân này có thể bộc phát ra lực lượng vượt quá ngươi tưởng tượng.” Hắn không giải thích thêm, sợ tiết lộ bí mật về Loạn Tinh Nữ Hoàng. Thủy Nhạn Ngọc gật đầu dịu dàng. Lăng Hàn trêu ghẹo: “Thê tử, không bằng chúng ta sinh Hầu Tử đi, vạn nhất ta không về thì sao?” Thủy Nhạn Ngọc lườm hắn, mắng “Miệng quạ đen!” rồi đẩy hắn ra và chạy đi.
Từ ngoài doanh trướng, Triệu Luân đứng chắp tay, dùng thần thức bao phủ cả quân doanh. Khóe miệng hắn lộ ra nụ cười lạnh lẽo, tin rằng Lăng Hàn sẽ không bao giờ trở về.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Luân dẫn binh xuất phát. Họ đi đường vòng, tránh tai mắt trinh sát của Kim Sư Quốc, vượt qua Nộ Giang và lợi dụng bóng đêm để đánh lén. Năm chiếc thuyền chở một nghìn người qua sông. Sau khi đặt chân lên bờ bên kia, mọi người đều kinh hãi: mảnh đất này tỏa ra tử khí nồng nặc. Đất đai hoang vu, cây cối khô héo, không một tiếng côn trùng, không một bóng chim. Đây là một tử địa hoàn toàn.
Một học sinh thuộc phe Triệu Luân e ngại: “Thế tử, nơi đây quá quỷ dị, chúng ta có nên xem xét tình hình trước không?” Triệu Luân nhíu mày, cảnh tượng này nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn chưa từng gặp phải tình huống như vậy trong lý thuyết binh pháp. Một học sinh khác lại khuyên: “Tình huống không thích hợp, thuộc hạ kiến nghị bỏ qua kế hoạch, không nên liều lĩnh.”
Triệu Luân suy nghĩ một lát, nhưng kiên quyết lắc đầu: “Không, tiếp tục theo kế hoạch! Đằng nào tối nay cũng đánh lén, không thể quay về báo cáo được nữa.” Đây là lần đầu tiên hắn dẫn binh, không thể bỏ dở giữa chừng. Hơn nữa, hắn thù hận Lăng Hàn thấu xương, không thể bỏ lỡ cơ hội này. Họ án binh bất động, chờ đợi đêm xuống.
Khi ánh trăng lên cao, đội quân đột kích lặng lẽ hành động, tiến về doanh trại Kim Sư Quốc. Dù là ban đêm, doanh trại vẫn sáng rực đuốc. Triệu Luân ra lệnh “Giết!”, và một nghìn Sơn Hà Cảnh như mãnh hổ xuất chuồng, xông thẳng vào doanh trại. Tiếng gầm thét như sấm của họ đủ để chấn động Phá Hư Cảnh thổ huyết, khiến doanh trướng như gặp cơn lốc, bay tán loạn. Đại quân Kim Sư Quốc lâm vào hoảng loạn, mệnh lệnh không thể truyền đạt hiệu quả.
Trong tiếng hừ lạnh, một tướng lĩnh mặc kim giáp xuất hiện trên cột cờ, thân hình cao lớn, những phần lộ ra ngoài khôi giáp là dung nham nóng chảy. “Xích Diễm Đại Tướng Quân!” Binh sĩ Kim Sư Quốc lập tức bình tĩnh lại. Liễu Thanh, Đại Tướng Quân của Kim Sư Quốc, phong hào Xích Diễm, là quân thần bách chiến bách thắng. Hắn là linh hồn của quân đội. “Bất quá là một đám đạo chích, có gì phải hoảng?” Liễu Thanh khinh thường nói, giọng vang vọng khắp nơi. Binh sĩ Kim Sư Quốc đồng loạt hô vang, sĩ khí tăng vọt.
Chiến đấu nổ ra căng thẳng. Ban đầu, học sinh Xích Thiên Học Viện chiếm ưu thế nhờ chiến lực vượt trội. Nhưng khi ngày càng nhiều cao thủ Kim Sư Quốc gia nhập, trận chiến trở nên cân bằng. Lăng Hàn chỉ thủ chứ không công, không muốn giết người vô tội. Hắn không có áp lực, tiếp tục suy tư về tử khí khắp nơi và mục đích thực sự của cuộc chiến.
Đột nhiên, một cảm giác cảnh giác mãnh liệt dâng lên. Lăng Hàn vội vàng bắn người sang trái. Nơi hắn vừa đứng lập tức nổ tung, một luồng kình lực khủng khiếp từ dưới đất phóng lên, xé tan tên lính đang giao chiến với hắn. Kình lực này từ lòng đất mà lên, cho thấy đây không phải Sơn Hà Cảnh đánh lén, mà là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh! Nếu là quân địch, cớ gì phải đánh lén? Vậy chỉ có một khả năng.
Lăng Hàn nhìn về phía Triệu Luân, kẻ đang kịch chiến với Liễu Thanh. Triệu Luân cũng liếc nhìn hắn, ánh mắt lộ rõ sát khí lạnh lẽo. Chắc chắn là hắn ra tay! Lăng Hàn kinh ngạc, Triệu Luân làm sao có thể ngang sức với Liễu Thanh, một Nhật Nguyệt Cảnh Trung Cực Vị hậu kỳ, khi bản thân hắn chỉ mới bước vào Nhật Nguyệt Cảnh? Khoảng cách ít nhất là thất tinh chiến lực! Lăng Hàn nhận ra, khôi giáp trên người Triệu Luân tỏa ra thần quang, dường như bộ giáp đó mới là chiến binh thực sự, còn Triệu Luân chỉ là một con rối. Đây chắc chắn là một chí bảo, giúp Triệu Luân tăng ba tinh chiến lực! Hắn muốn giết người diệt khẩu, nhưng Lăng Hàn đã phản ứng kịp thời.
“Ha ha ha, nên triệt để giải quyết đống cặn bã này!” Trong tiếng cười dài, hàng trăm cường giả xuất hiện, mỗi người đều tỏa ra ánh sáng Nhật Nguyệt phía sau lưng. Hàng trăm Nhật Nguyệt Cảnh! Lăng Hàn kinh hãi. Kim Sư Quốc chỉ có chưa đến một trăm Nhật Nguyệt Cảnh. Vậy những người này là ai? Lăng Hàn chợt nhận ra, đây là cường giả của Trụ Thiên Hoàng Triều! Tình huống vốn đã quái dị, nay lại có sự xuất hiện của Trụ Thiên Hoàng Triều, chứng tỏ cuộc xâm lược này là do Trụ Thiên Hoàng Triều đứng sau.