Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bóng tối của phủ tướng quân, Dương Lạc Đan, với hơi thở gấp gáp, thì thầm những lời đầy mưu mô bên tai Triệu Luân. Nàng biết rõ, chỉ thỏa mãn dục vọng tầm thường của hắn sẽ chẳng đi đến đâu, nàng chỉ mãi là công cụ phát tiết. Nhưng lúc này, Triệu Luân đã bị dục vọng làm mờ mắt, gật đầu lia lịa, giao phó mọi chuyện cho nàng. Hắn tham lam hôn lên ngực Dương Lạc Đan, tâm trí lại mộng tưởng về hình bóng Thủy Nhạn Ngọc, khiến dục vọng càng bùng cháy dữ dội.
Trong khi đó, Lăng Hàn, sau khi hao phí toàn bộ tài liệu mà vẫn chưa luyện thành Bích Tiêu Đan, rơi vào cảnh trắng tay. Chàng đành phải quay lại luyện Thiên Cơ Đan để kiếm chút tiền, lấy "đan nuôi đan", tiếp tục hành trình khổ luyện. Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt, năm tháng vụt đi như chỉ vài ngày đối với người phàm, nhưng với Lăng Hàn, mỗi tháng đều là một bước tiến hóa khổng lồ. Cuối cùng, chàng đã thành công luyện chế Bích Tiêu Đan và bước vào hậu kỳ trung cực vị.
Đan dược thần cấp luôn vô cùng đắt đỏ. Dù đan sư cấp một, cấp hai khá phổ biến khiến giá đan dược của họ dễ chịu hơn, nhưng từ thần đan cấp ba trở đi, cái giá có thể khiến người ta tuyệt vọng. Nếu như sơn hà cảnh bình thường có thể mua vài viên đan cấp một, cấp hai, thì cấp ba lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Một viên thần đan cấp ba rẻ nhất cũng ngốn nghìn Chân Nguyên Thạch, những loại khó luyện còn có thể lên đến hai nghìn. Bích Tiêu Đan thuộc loại thần đan cấp ba khó luyện, tỷ lệ thành công thấp, nên ít đan sư cấp ba nào muốn luyện. Đan sư cấp bốn thì lại có nhiều lựa chọn đắt giá hơn, cớ gì phải bận tâm đến đan cấp ba?
Chính vì vậy, khi Lăng Hàn có thể luyện chế số lượng lớn Bích Tiêu Đan, chàng đã mở ra một con đường tài lộc cuồn cuộn. Ý nghĩ mở tiệm thuốc bắt đầu nhen nhóm trong đầu chàng. Trực tiếp bán cho tiệm thuốc tuy nhanh chóng thu hồi vốn, nhưng lợi nhuận bị chia sẻ đáng kể. Lăng Hàn bày tỏ ý định này với Lệ Vi Vi, nhưng nàng lại không mấy hứng thú vì ghét phiền phức. Chàng liền tìm đến Thủy Nhạn Ngọc. Thủy gia vẫn chưa công nhận chàng, nhưng Lăng Hàn biết Thủy Nhạn Ngọc vẫn khao khát sự chấp thuận từ gia tộc. Chàng muốn vì nàng mà suy tính. Nếu tiệm thuốc của chàng có thể ngày kiếm đấu kim, đó sẽ là một món "sính lễ" đủ lớn để dập tắt những lời phản đối từ Thủy gia. Thủy Nhạn Ngọc thông tuệ, lập tức hiểu được dụng ý của chàng, vui vẻ chấp thuận, thậm chí chủ động trao một nụ hôn để biểu đạt sự xúc động trong lòng.
Lăng Hàn nói là làm. Có tiền trong tay, mọi việc ở Hoàng Đô đều trở nên dễ dàng hơn, chưa kể chàng giờ đây còn có địa vị nhất định, ai mà không biết sau lưng chàng là Cửu Quận Vương? Sau khi chọn được vị trí đắc địa, chàng bắt tay vào trang bị cửa tiệm và tuyển nhân sự. Tuy nhiên, một vấn đề bất ngờ nảy sinh: không ai nhận lời mời! Chàng phải mất một lúc mới biết được nguyên nhân: hai thế gia tử Triệu Luân và Sa Nguyên đã liên thủ ra lệnh cấm bất cứ ai đến làm việc cho chàng. Con cháu của hai vị Đại Tướng Quân ra lệnh, ai dám coi thường? Lăng Hàn dù được Cửu Quận Vương "sủng ái", nhưng chỉ là vài người phục vụ, liệu Cửu Quận Vương có bận tâm đến mức đó?
Thế là, dù Lăng Hàn đưa ra đãi ngộ rất cao, vẫn không một ai dám đến. Chàng suy nghĩ một lát, quyết định tuyển người ngay trong học viện. Lần này, chàng đưa ra điều kiện còn hấp dẫn hơn: mỗi tháng, nhân viên sẽ nhận được số lượng thần đan nhất định – mười viên cấp một, năm viên cấp hai, và một viên cấp ba. Ngay lập tức, người ứng tuyển kéo đến nườm nượp. Chủ yếu là vì thần đan cấp ba, thứ mà dù chỉ một viên mỗi tháng cũng vô cùng quý giá, bởi chúng thường bị các đại tộc độc quyền, cung cấp cho người nhà còn không đủ, làm sao có thể đem bán? Cửa hàng đan dược tuy có bán, nhưng mỗi tháng chỉ vài viên ít ỏi, vừa ra đã bị cướp sạch. Lăng Hàn thuê mười người, chia làm hai ca.
Cửa tiệm thuận lợi khai trương. Dù chỉ bán hai ba loại đan dược, nhưng trong thời buổi này, có đan dược trong tay thì sợ gì không bán được? Đặc biệt là Bích Tiêu Đan, dù niêm yết giá hai nghìn một viên vẫn bị tranh mua như điên, khiến Lăng Hàn phải thay đổi phương thức bán hàng: mỗi ngày hạn chế năm viên, mỗi người chỉ được mua một viên. Chẳng còn cách nào khác, thời gian luyện đan có hạn, Bích Tiêu Đan chỉ có thể luyện một lò mười viên mỗi ngày, mà Lăng Hàn cơ bản hai ngày mới luyện được một lò.
Trong quá trình luyện đan, Lăng Hàn cũng có những lĩnh ngộ sâu sắc. Trong cơ thể chàng có Ma Lực, không cần lo lắng tích lũy nguyên lực, cái thiếu chính là lĩnh ngộ thiên địa quy tắc. Luyện đan chính là một quá trình lĩnh ngộ: dược liệu hấp thụ linh khí trời đất mà trưởng thành, quá trình luyện đan là khắc đan thần văn vào đó, thể hiện các quy tắc thiên địa. Càng luyện nhiều đan dược, Lăng Hàn càng thấu hiểu thiên địa quy tắc. "Thiên hạ vạn pháp, trăm sông đổ về một biển, hóa ra là đạo lý này," Lăng Hàn gật gù. Nhưng luyện đan chỉ giúp đề thăng cảm ngộ cảnh giới, còn vũ kỹ bí pháp vẫn cần tự mình tu luyện. Bởi vậy, ngoài luyện đan, Lăng Hàn dồn toàn bộ tinh lực vào Khoái Tự Kiếm Quyết. Môn kiếm pháp này do Kiếm Thánh sáng tạo, mang danh "Vô Địch", tuyệt đối là bí thuật cao cấp nhất Thần giới. Có cơ hội tu luyện, chàng dĩ nhiên không thể lãng phí.
Trong phủ Triệu đại tướng quân, Dương Lạc Đan nũng nịu trong lòng Triệu Luân, thì thầm: "Luân ca, thiếp đã tìm được một tử sĩ. Là người của Ám Dạ Đường, đỉnh phong sơn hà cảnh đại viên mãn, nhưng ngay cả cường giả nhật nguyệt cảnh đỉnh phong cũng chỉ nghĩ hắn là sơn hà cảnh trung cực vị. Hơn nữa, hắn còn tu luyện một bí thuật, một khi kích hoạt, chiến lực có thể nhảy vọt lên chuẩn nhật nguyệt cảnh, nhưng chỉ duy trì được nửa canh giờ rồi sẽ chết. Cứ để hắn khiêu chiến Lăng Hàn, giết chết Lăng Hàn, hắn cũng nhanh chóng bỏ mạng, sẽ không tiết lộ bất cứ bí mật nào." Dương Lạc Đan nở nụ cười nguy hiểm. Nàng khao khát trở thành Thiếu phu nhân của Tướng Quân phủ, dĩ nhiên phải diệt trừ Lăng Hàn, bằng không sự sỉ nhục của Triệu Luân cũng chính là của nàng. Triệu Luân trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi không để lại sơ hở gì chứ?"
"Không có, thiếp dùng Tam Trọng Dịch Dung thuật thay đổi dung mạo và khí tức, người của Ám Dạ Đường căn bản không thể biết thân phận của thiếp," Dương Lạc Đan lời thề son sắt nói. "Tốt, vậy cứ để hắn đi khiêu chiến Lăng Hàn!" Triệu Luân gật đầu. Nếu không, ở trong Hoàng Đô muốn giết Lăng Hàn quá khó, ngay cả Ám Dạ Đường cũng không tìm được cơ hội. "Nhưng, Ám Dạ Đường ra giá ba mươi vạn Chân Nguyên Thạch," Dương Lạc Đan có chút chần chừ nói. Ba mươi vạn! Dù là Triệu Luân cũng suýt nhảy dựng, nhưng hắn nhanh chóng kiềm chế: "Đồng ý với bọn chúng! Hừ, chỉ cần có thể giết tên dân đen đó, tốn ba mươi vạn thì đã sao! Hơn nữa, chắc chắn sẽ có cá cược, chúng ta mua Lăng Hàn chết, còn có thể kiếm lại tiền." "Luân ca quả là thông minh!" Dương Lạc Đan lấy lòng nói, một tay đưa tới, khiêu khích Triệu Luân. Triệu Luân lập tức bị cuốn hút, một tay ôm chặt Dương Lạc Đan. Chỉ có dùng tư thế này mới có thể kích thích hứng thú của hắn, vì nàng rốt cuộc không phải Thủy Nhạn Ngọc. Chỉ khi nhìn từ phía sau, nàng mới có vài phần dáng dấp của Thủy Nhạn Ngọc, còn đối diện thì... chênh lệch quá xa. Dương Lạc Đan lộ vẻ âm trầm. Nàng sao không biết tâm tư của Triệu Luân, nhưng Triệu Luân càng không biết rằng, khi nàng đến Ám Dạ Đường, nàng cố ý trang điểm giống Thủy Nhạn Ngọc, lợi dụng sự tương đồng, cộng thêm nàng cố gắng bắt chước, khả năng bị nhầm lẫn là Thủy Nhạn Ngọc rất cao. Lăng Hàn chết, vạn nhất bị truy ra Ám Dạ Đường, tội danh cũng sẽ đổ lên đầu Thủy Nhạn Ngọc, vừa hay là nhất tiễn song điêu. Nàng mới không muốn làm thế thân!
Gần đây, Hoàng Đô xuất hiện một mãnh nhân tên Ngô Tư Nhân. Hắn chỉ là sơn hà cảnh trung cực vị, nhưng đã liên thắng mười chín trận tại thiết huyết tràng, làm chấn động toàn bộ Hoàng Đô. Thắng trận ở thiết huyết tràng không lạ, nhưng liên thắng ba trận đã là cực khó, bởi một khi đạt ba thắng liên tiếp, thiết huyết tràng sẽ cử cao thủ ra ngăn cản. Ai cũng không ngoại lệ, ngay cả Triệu Luân, Sa Nguyên cũng không được ưu ái. Hơn nữa, chiến đấu tại thiết huyết tràng phải tự chịu sinh tử, bị trọng thương, thậm chí tử vong là chuyện bình thường. Phải mất mười năm mới xuất hiện một mãnh nhân mười thắng liên tiếp, trăm năm mới có một người mười lăm thắng liên tiếp, nghìn năm mới có một người hai mươi thắng liên tiếp. Ngô Tư Nhân liên thắng mười chín trận, tự nhiên gây nên đại chấn động.
Đúng lúc này, Ngô Tư Nhân lại bất ngờ phát ra lời khiêu chiến, mời Lăng Hàn đến thiết huyết tràng giao đấu, làm bậc thang để hắn đạt mốc hai mươi thắng liên tiếp. Ngay lập tức, cả Hoàng Đô đều chú ý. Lăng Hàn cũng đã thành danh từ trận chiến miểu sát Bạch Nguyên Tư, rồi đánh bại Triệu Luân trong cùng cảnh giới, nghiễm nhiên vượt qua Triệu Luân, trở thành vương giả trong thế hệ trẻ. Liệu Ngô Tư Nhân có thể khiêu chiến địa vị của Lăng Hàn? Trận chiến chưa bắt đầu, nhưng các cuộc cá cược đã rầm rộ. Các sòng bạc không trực tiếp cược ai thắng, mà cược ai có thể đánh bại đối thủ trong bao nhiêu chiêu. Bởi có cường giả đánh giá, thực lực Ngô Tư Nhân không hề kém Lăng Hàn, nên tỷ lệ cược cũng vô cùng hấp dẫn. Ví dụ, Lăng Hàn diệt Ngô Tư Nhân trong mười chiêu, hay Ngô Tư Nhân diệt Lăng Hàn trong mười chiêu, tỷ lệ lần lượt là một ăn ba, một ăn bốn, nhưng tỷ lệ một ăn trăm thì không còn. Dù sao Lăng Hàn không còn là kẻ vô danh, mà Ngô Tư Nhân cũng đã thể hiện thực lực mạnh mẽ, không ai yếu hơn ai.
Thiết huyết tràng cũng rất tích cực, chủ động đưa ra điều kiện: chỉ cần Lăng Hàn ứng chiến, sẽ nhận 2 vạn Chân Nguyên Thạch phí xuất tràng, và nếu thắng, thêm 10 vạn tiền thưởng. Lăng Hàn không khỏi động lòng. Chàng tính toán, hiện tại chàng luyện một lò Bích Tiêu Đan (mười viên) mất hai ngày, bán mỗi viên hai nghìn, thu nhập mỗi ngày là một vạn Chân Nguyên Thạch. Nhưng một trận chiến có thể mang lại gấp đôi phí xuất tràng, chưa kể 10 vạn tiền thưởng nếu thắng. Đừng nhìn chàng hiện tại kiếm tiền như hái, nhưng thuê cửa hàng ở Hoàng Đô, nơi tấc đất tấc vàng, đâu phải không tốn kém? Hơn nữa, hợp tác với Thủy Nhạn Ngọc mở tiệm, dĩ nhiên phải chia lợi nhuận cho nàng, chủ yếu là để Thủy gia thấy được. Chàng còn muốn học đan phương cuối cùng, Thái Huyền Thanh Minh Đan, thần đan cấp bốn, đây là một khoản chi tiêu khổng lồ. Nếu không phải hiện tại chàng ngày kiếm đấu kim, thì đó chỉ là một ảo tưởng. Bồi dưỡng một đan sư, đốt tiền là điều đương nhiên.
Tuy nhiên, vì chưa quen thuộc Ngô Tư Nhân, Lăng Hàn không biết thực lực đối phương ra sao, có thể đánh bại đối phương trong mấy chiêu, nên lần này chàng không đặt cược. Thắng thì chàng tự tin, nhưng bao nhiêu chiêu thì không chắc. Chàng cũng không muốn lộ ra bí mật Khoái Tự Kiếm Quyết. Khi tin tức chàng gật đầu ứng chiến lan ra, Hoàng Đô tự nhiên sôi sục, người người tranh nhau mua vé, một vé khó cầu. Có người nói, thiết huyết tràng cố ý không bán, muốn nâng giá để kiếm lời. Tóm lại, trận chiến giữa Lăng Hàn và Ngô Tư Nhân đã không còn là một cuộc quyết đấu đơn thuần, mà là một thịnh yến của giới võ đạo Hoàng Đô, mang lại lợi ích khổng lồ.
"Chết đầu gỗ, lần này bản tiểu thư mua cái gì?" Lệ Vi Vi lập tức chạy đến. Lăng Hàn cười ha hả: "Ngươi thật đúng là nghiện cờ bạc rồi, lại muốn đánh cược? Lần trước ngươi thắng nhiều như vậy, người ta không coi ngươi là khách không được hoan nghênh sao?" "Thiết, bản tiểu thư tự mình đi đặt, bọn họ dám không nhận sao?" Lệ Vi Vi kiêu ngạo nói, rồi lập tức quay ngoắt: "Cuối cùng là mua cái nào!" "Không biết!" Lăng Hàn lắc đầu. "Ta không quen người đó, làm sao biết được." "Trước đây ngươi không phải lời thề son sắt nói, cùng cảnh giới giao đấu, không có ngươi không thắng được sao?" Lệ Vi Vi không cam lòng nói. Lăng Hàn gật đầu: "Trận chiến này, ta tự tin tất thắng, nhưng có thể thắng trong mấy chiêu thì ta không nắm chắc." Dĩ nhiên, đây là khi không dùng Khoái Tự Kiếm Quyết và chiêu thức cuối cùng, bằng không chàng ít nhất có chín phần chắc chắn có thể chiến thắng chỉ bằng một chiêu.
"Hừ, không thú vị!" Lệ Vi Vi lắc đầu. Lần này, trong các tỷ lệ cược không có cược ai thắng. Lăng Hàn khẽ động tâm: "Ngươi có điều tra về Ngô Tư Nhân này chưa?" Lệ Vi Vi vỗ hai tay: "Ngươi chờ đấy, bản tiểu thư đi điều tra một chút! Hắc hắc, có cảm động không, ngay cả Tả Tướng chi nữ cũng bị ngươi sai khiến." "Cảm động, quá cảm động!" Lăng Hàn cười nói. Lệ Vi Vi thỏa mãn rời đi. Hiệu suất làm việc của nàng rất cao, hay đúng hơn là hiệu suất làm việc của Tả Tướng phủ rất cao. Ba ngày sau đã có kết quả, chỉ còn một ngày nữa là đến trận quyết chiến giữa Lăng Hàn và Ngô Tư Nhân. "Đầu gỗ, tất cả manh mối đều chỉ về Ám Dạ Đường!" Lệ Vi Vi nghiêm túc nói. "Hiện tại có bảy tám phần chắc chắn, tên đó là sát thủ của Ám Dạ Đường!" "Ha hả, cuối cùng cũng chịu ra tay!" Lăng Hàn lấy làm lạ. Chu Cao Dương và Ân Nguyên Hương đã chết hơn nửa năm, sao Ám Dạ Đường vẫn chưa có động tĩnh, hóa ra lần này bọn họ lại nghĩ ra chủ ý như thế. Lại còn đường hoàng như vậy!
"Đầu gỗ, chúng ta không nên đánh, ta lập tức giao tư liệu cho Hình bộ, để bọn họ tra rõ Ngô Tư Nhân kia!" Lệ Vi Vi lộ ra một tia sát khí. Dám giết người của nàng, thật to gan! Lăng Hàn hơi kinh ngạc. Lúc này, Lệ Vi Vi cuối cùng đã lộ ra khí phách xứng đáng của người thừa kế siêu cấp môn phiệt. Chàng cứ tưởng nàng chỉ là một tiểu thư chua ngoa không biết gì. "Không!" Chàng lắc đầu. "Thứ nhất, đã đồng ý rồi thì không có lý do gì đổi ý. Thứ hai, có thể kiếm 12 vạn, tại sao không kiếm? Thứ ba, Ám Dạ Đường đường hoàng xuất kích, ta làm sao cũng phải ứng chiến." "Đồ đầu gỗ thối, ngươi nghĩ gì vậy, thật tham tiền!" Lệ Vi Vi bực bội. Theo nàng, người ta trăm phương ngàn kế sắp xếp một người như thế đến khiêu chiến, vậy chắc chắn là nguy hiểm vô cùng. Tại sao phải mạo hiểm chứ? Đây là đàn ông sao? Lệ Vi Vi lén lút nhìn Lăng Hàn, lại có một cảm giác chột dạ, có chút lo lắng bị Lăng Hàn đánh cắp trái tim. "Yên tâm, ta sẽ không chết! Nếu Ám Dạ Đường muốn giết ta, vậy hãy để bọn họ phải trả giá!" Lăng Hàn cười nói. Bồi dưỡng một sơn hà cảnh không phải chuyện đơn giản, Ám Dạ Đường đã mất ba người, nếu lại mất thêm một người nữa, bọn họ chắc chắn sẽ đau lòng vô cùng. Ai bảo các ngươi muốn giết ta làm chi?
Một ngày trôi qua, đã đến ngày Lăng Hàn và Ngô Tư Nhân quyết chiến. Đây là trận đấu ở Thiết Huyết tràng, ai bước lên chiến trường này đều phải tự chịu sinh tử. Trong chiến đấu không cần giữ lại, giết chết đối thủ cũng không cần gánh vác hậu quả gì. Ngày hôm đó, Thiết Huyết tràng chật kín người, thậm chí không ít người không có chỗ ngồi, ai nấy đều đứng, kiễng chân xem. Ban đầu Thiết Huyết tràng không có vé đứng, nhưng trận chiến này quá hấp dẫn, dù vé vào cửa đã cao đến 50 Chân Nguyên Thạch một tấm, vẫn có rất nhiều người tranh mua. Thủy Nhạn Ngọc đi cùng Lăng Hàn. Khi họ bước vào Thiết Huyết tràng, nàng không khỏi hoảng sợ, sao lại đông người đến vậy? Nàng không phải chưa từng đến Thiết Huyết tràng xem, nhưng bây giờ nơi đây quả thực ngay cả kim cũng không lọt, chen chúc muốn mạng người. May mắn thay, vì Lăng Hàn là một bên quyết đấu, Thiết Huyết tràng đã sớm chờ sẵn, lập tức sắp xếp cho chàng một lối đi riêng biệt, để hai người có thể thuận lợi tiến vào sân đấu. Lăng Hàn còn có thể nghỉ ngơi một chút, trận đấu còn một thời gian nữa mới bắt đầu.
"Ngô Tư Nhân kia thực sự là sát thủ của Ám Dạ Đường?" Thủy Nhạn Ngọc vừa mới biết tin này từ miệng Lăng Hàn. Lăng Hàn gật đầu: "Tám chín phần mười." Thủy Nhạn Ngọc hơi nhíu mày liễu: "Ám Dạ Đường đã phái hai đợt người, ba sát thủ đến ám sát ngươi, mà ngay cả Chu Cao Dương, Ân Nguyên Hương cũng thất bại, bọn họ đều là tồn tại sơn hà cảnh đại viên mãn. Tuy không phải ngươi ra tay, nhưng chính vì Ám Dạ Đường không biết, nên nhất định sẽ đánh giá cao chiến lực của ngươi. Hiện tại để Ngô Tư Nhân tới khiêu chiến, thực lực tất nhiên còn trên hai người Chu, Ân!" Nàng phân tích rất có lý. Người của Ám Dạ Đường đều là sát thủ, không phải ngu ngốc, làm sao sau khi biết thực lực của Lăng Hàn còn phái người đến nộp mạng? Lăng Hàn gật đầu: "Ta cũng tò mò, rõ ràng cảnh giới xấp xỉ ta, lại có thể bộc phát ra chiến lực gì!" "Ngươi lại vì hiếu kỳ mà không màng nguy hiểm?" Thủy Nhạn Ngọc sắp tức chết. Người đàn ông này có vì nàng cân nhắc chưa, biết nàng lo lắng đến mức nào không? "Yên tâm, ta tuyệt đối không có việc gì." Lăng Hàn nhẹ nhàng ôm Thủy Nhạn Ngọc. Hiếm hoi lắm, chỉ là một cái ôm, không có động tác thừa thãi. Thủy Nhạn Ngọc cũng chỉ nhẹ nhàng thở dài, chỉnh sửa lại quần áo cho Lăng Hàn, nói: "Cẩn thận!" Lăng Hàn nghiêm mặt nói, nhưng câu tiếp theo lại không đứng đắn: "Ngươi về nhà tắm rửa sạch sẽ, chờ vi phu đến sủng hạnh ngươi đi!" Lúc này Thủy Nhạn Ngọc không giận, chỉ tựa vào lòng chàng, nói: "Đồ lưu manh, ta biết chàng rất lợi hại, vượt xa cùng thế hệ, nhưng thế giới quá lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra, chàng tuyệt đối không thể khinh thường." Lăng Hàn vỗ nhẹ vai thơm của nàng.
"Đầu gỗ, ngươi nên ra... Ơ!" Lệ Vi Vi phong phong hỏa hỏa chạy vào, nhưng bỗng nhiên nhìn thấy cảnh tượng này, liền vội vàng che hai mắt nói: "Ai nha, sẽ đau mắt hột!" "Đau mắt hột gì chứ, nói lung tung!" Lăng Hàn cười cười, rồi nhẹ giọng nói với Thủy Nhạn Ngọc: "Ta ra ngoài." "Ta chờ chàng." Thủy Nhạn Ngọc chỉ cho chàng ba chữ. Lăng Hàn gật đầu, sải bước đi ra ngoài. "Thủy tỷ tỷ, ngươi thật sự thích khúc gỗ này sao?" Lệ Vi Vi chạy tới, nhỏ giọng hỏi. Dù Thủy Nhạn Ngọc có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn gật đầu. Lệ Vi Vi nhe răng. Nàng không nghĩ tới mình làm loạn, lại vô tình thúc đẩy Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc. Nàng có chút bận tâm: "Chỉ là tên đó là Quân Chủ của một Tiểu Thế Giới, tuy nghe không tệ, nhưng không có chút bối cảnh nào, người nhà tỷ sẽ đồng ý sao?" Thủy Nhạn Ngọc cũng có chút nhức đầu. Thiên phú của Lăng Hàn thật sự không ai phản đối, tương lai chắc chắn sẽ thành nhất phương bá chủ, nhưng vấn đề là, Thủy gia có thể chờ lâu như vậy sao? Phải biết rằng, Triệu Luân sẽ tuyệt không từ bỏ ý định, một ngày hắn mất đi kiên nhẫn, xé rách mặt cưỡng ép, Thủy gia sẽ lựa chọn thế nào? "Đi một bước, tính một bước đi." Nàng bất đắc dĩ nói.
Lệ Vi Vi kéo nàng nói: "Đi ra xem, xem đầu gỗ làm sao treo đánh Ngô Tư Nhân kia." Hai nàng cũng đi ra ngoài, không đi cùng đường với Lăng Hàn, mà đến đài quý khách của Thiết Huyết tràng. Với danh nghĩa của Tả Tướng, vị trí này dĩ nhiên là tốt nhất toàn trường, tầm nhìn vô cùng tuyệt vời. Trùng hợp thay, trên đài quý khách còn có vài người khác: Triệu Luân, Sa Nguyên! "Nhạn Ngọc, đã lâu không gặp." Triệu Luân nói, vẫn phong thái như ngọc, trên mặt mang nụ cười mê người. Hơn nữa, vì đã bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, hắn toát ra khí thế cường đại, khiến hắn trông như một Chân Thần, làm người ngưỡng vọng, cúng bái. Nhật Nguyệt Cảnh chưa đến nghìn tuổi, dù đặt ở Loạn Tinh Hoàng Triều cũng là thiên tài hiếm có. Theo tư liệu hiện tại, chỉ có Từ Nhiên ba mươi vạn năm trước mới có thể vượt qua hắn. Triệu Luân có đủ tư bản để kiêu ngạo.
Thủy Nhạn Ngọc lộ ra vẻ chán ghét, nhưng vẫn cúi người: "Gặp qua Triệu thế tử!" Triệu Luân là con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân, bản thân là Nhật Nguyệt Cảnh, được Nữ Hoàng bệ hạ sắc phong, ghi danh trên Đồ Đằng. Bởi vậy phàm phu tục tử nhìn thấy hắn đều phải hành lễ, đó là quy củ. Trong lòng Triệu Luân bực bội. Thủy Nhạn Ngọc càng khách khí với hắn, thì càng đẩy hắn ra xa ngàn dặm. Hắn cố nén cảm xúc trong lòng, nói: "Hôm nay đánh một trận, Nhạn Ngọc nghĩ ai sẽ thắng?" Không đợi Thủy Nhạn Ngọc trả lời, hắn lên giọng: "Bản thiếu nghĩ là Ngô Tư Nhân, còn cược 10 vạn Chân Nguyên Thạch vào hắn, cược hắn có thể giết chết Lăng Hàn trong mười chiêu!" "Nha, Triệu Luân, ngươi lại có lòng tin như vậy sao?" Sa Nguyên cười nói. Triệu Luân tự mãn cười. Hắn vốn muốn đặt cược nhiều hơn, nhưng sau khi trả cho Ám Dạ Đường một khoản tiền lớn, túi tiền của hắn cũng không còn dư dả, 10 vạn này là hắn mượn từ những người đi theo mình. Nói là mượn, kỳ thực cũng gần như vơ vét tài sản, khiến hắn cũng có chút bực bội. Đường đường là con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân, lại túng quẫn đến mức bóc lột thủ hạ, làm sao hắn chịu nổi? May mắn thay, hắn tin mình sẽ thắng, rất nhanh sẽ trả hết nợ. "Đương nhiên, Lăng Hàn bất quá là con kiến hôi từ Tiểu Thế Giới đến, có thể có nội tình tuyệt chiêu gì, tự nhiên không thể nào là đối thủ của Ngô Tư Nhân." Triệu Luân nói. Lời này vừa ra khỏi miệng, những người xung quanh đều nở nụ cười cổ quái.
"Triệu Luân, có phải ngươi đã quên hay không, hơn nửa năm trước ngươi còn bị Lăng Hàn đánh cho một trận, vết thương trên mặt lành, liền quên là bị ai đánh sao?" Lệ Vi Vi không chút nể nang nói. Ở đây chỉ có số ít người dám trào phúng Triệu Luân, nàng chính là một trong số đó. Triệu Luân không khỏi siết chặt nắm đấm, trên trán gân xanh nổi lên, tràn đầy khí tức cuồng bạo vô cùng, hóa thành đao thương bóng tiễn, đủ để miểu sát bất kỳ sơn hà cảnh nào. "Ha hả, đó là bởi vì Luân ca bị phong chế tu vi, vốn không công bằng!" Dương Lạc Đan chen lời. "Mọi người cùng là thế hệ trẻ, con kiến hôi kia rõ ràng tu vi không bằng, lại kéo cảnh giới của Luân ca xuống, điều này để Luân ca làm sao có thể phát huy ra chiến lực tương ứng? Nếu để con kiến hôi kia đạt đến cảnh giới như Luân ca, hắn nhất định chết chắc! Huống chi, hiện tại Luân ca đã bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh chưa đủ nghìn tuổi trong lịch sử của bản triều cũng hiếm thấy, có thể nói là đệ nhất nhân trong 10 vạn năm qua!" Dù Dương Lạc Đan nịnh bợ Triệu Luân, nhưng phần lớn lời nàng nói đều có lý. Nhật Nguyệt Cảnh trẻ tuổi như Triệu Luân, cổ kim hiếm thấy! Dù trong đó không thể thiếu sự giúp đỡ của Triệu đại tướng quân, thậm chí vì chuyện này mà trọng thương, mới có cảnh giới của hắn bây giờ (trọng thương không phải ăn mấy viên thuốc tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi, mà cần hàng trăm, hàng nghìn năm điều dưỡng). Quan trọng nhất vẫn là thiên phú của Triệu Luân đủ xuất chúng, bằng không Hoàng Đô không có sáu đại tướng, Tả Hữu Tướng sao, nhưng ai bồi dưỡng được con cái có thể so sánh với Triệu Luân?
Triệu Luân nhất thời bình tĩnh trở lại. Đúng vậy, thực lực của hắn vẫn nghiền ép Lăng Hàn, hà tất để con kiến hôi kia trong lòng? Võ đạo giới không có công bằng đáng nói, thực lực mới là vương đạo. "Nhạn Ngọc, sau ngày hôm nay, bản thiếu sẽ đi Thủy gia cầu hôn!" Triệu Luân nhàn nhạt nói. Hắn đã cho Thủy Nhạn Ngọc quá nhiều tự do, mà hắn đã nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, cũng nên hoàn thành tâm nguyện. "Triệu thế tử, ngươi chớ quên, ta sớm đã là người của Lăng gia! Liệt nữ không cưới hai phu, còn xin Triệu thế tử không nên quấy rầy ta!" Thủy Nhạn Ngọc lạnh lùng nói. Triệu Luân cười lạnh: "Giữ một người chết, như vậy có ý nghĩa gì?" "Đi, không cần để ý tới hắn!" Lệ Vi Vi kéo Thủy Nhạn Ngọc đến một chỗ xa hơn một chút ngồi xuống. "Luân ca, chúng ta cũng ngồi xuống đi." Dương Lạc Đan cũng đi kéo Triệu Luân. Triệu Luân hừ một tiếng, vung tay, không thèm để ý đến Dương Lạc Đan, đại đao kim đao ngồi xuống. Dương Lạc Đan mất mặt, trong lòng không khỏi đố kỵ. Nàng biết, nếu Thủy Nhạn Ngọc nói, Triệu Luân nhất định sẽ phí hết tâm tư lấy lòng, đâu thể nào mặt lạnh? Trong lòng nàng tức giận, nhưng không biểu hiện ra ngoài chút nào. Chỉ cần Lăng Hàn chết, vậy thì tất cả manh mối sẽ chỉ về Thủy Nhạn Ngọc, xem nàng làm sao thoát khỏi kiếp nạn này! Phải biết, Cửu Quận Vương và Lăng Hàn có quan hệ không bình thường, ngay cả Thủy gia cũng không thể bảo vệ được Thủy Nhạn Ngọc.
Trong tràng, Lăng Hàn và Ngô Tư Nhân đều đã chuẩn bị xong. Ngô Tư Nhân trông vô cùng bình thường, khoảng ba mươi tuổi, thân hình không cao, tóc rối bời, hai mắt có chút vô thần. Nếu không tận mắt thấy hắn phát uy, ai có thể tin đây là một siêu cấp thiên tài có thể nghiền ép cùng thế hệ? Hắn chỉ có tu vi trung cực vị hậu kỳ, nhưng trong số đối thủ đã thắng lại có cả cường giả đại cực vị đỉnh phong, chiến lực bay tới Ngũ Tinh! Điều này thật quá kinh người. Ngay cả Thất Đại Tướng, Tả Hữu Tướng cũng chỉ là thiên tài Tứ Tinh, muốn đạt Ngũ Tinh phải mượn quốc thế trợ giúp, nhưng người này lại hoàn toàn dựa vào lực lượng của mình đạt tới chiến lực Ngũ Tinh. Mấy ngày nay hắn đã được rất nhiều thế lực mời chào, mức độ săn đón không hề thua kém Lăng Hàn, chỉ là hắn vẫn chưa tỏ thái độ. "Mời!" Lăng Hàn vươn tay.
Ngô Tư Nhân lộ vẻ tuyệt nhiên. Hắn đã nhận được mệnh lệnh, phải giết chết người trước mặt này trong vòng mười chiêu. Và điều đó cũng có nghĩa là hắn phải đánh đổi bằng chính sinh mệnh mình. "Mời!" Hắn phát ra âm thanh khàn khàn. Hắn xoay cổ, ba ba ba, cốt cách toàn thân rung động, vóc người thoáng cái phồng lớn lên vài phần, và vẫn tiếp tục bành trướng, cả người có một đạo hắc khí tuôn ra. Tướng mạo hắn vốn bình thường, nhưng giờ đây trở nên dữ tợn đáng sợ, phảng phất như kẻ trụy nhập ma đạo. Khí tức của hắn thoáng cái tăng vọt, trước còn là trung cực vị hậu kỳ, giờ cấp tốc đột phá đại cực vị, đại viên mãn, thậm chí còn điên cuồng đề thăng. "Điều này sao có thể!" "Hắn không phải trung cực vị sao, sao thoáng cái liền bước vào đại viên mãn?" "Lâm trận đột phá cũng không có khoa trương như vậy! Hơn nữa, thật sự đột phá thì phải có thiên kiếp giáng xuống." "Tê, bí pháp gì có thể cho người thoáng cái bước qua hai tiểu cảnh giới, chí ít Cửu Tinh!" "Không chỉ Cửu Tinh, bây giờ khí tức của hắn mạnh không phải đại viên mãn đỉnh phong đơn giản như vậy, mà tiến quân về chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh." "Thập Tinh, thậm chí mười một tinh!" "Không có khả năng! Tuyệt đối không thể! Thiên tài Ngũ Tinh chỉ tồn tại trong truyền thuyết, thiên tài Lục Tinh càng chưa bao giờ nghe qua, làm sao có thể xuất hiện thiên tài Thập Tinh, mười một tinh?" "Ha hả, thiên tài Lục Tinh cũng không phải không có! Lúc lão phu còn trẻ từng qua chiến trường hai giới ma luyện, gặp qua một thiên tài Lục Tinh, thậm chí, còn nghe nói có thiên tài Thất Tinh tồn tại. Chúng ta ở đây không có, là bởi vì trình độ võ đạo của Hợp Ninh Tinh chỉ giới hạn ở Tinh Thần cảnh mà thôi." "Không không không, người này tuyệt không phải thiên tài Thập Tinh gì, mà tu vi nguyên bản chính là đại viên mãn đỉnh phong, chỉ là dùng bí pháp nào đó cải biến khí tức, hiện tại lại dùng một loại bí pháp khác mạnh mẽ đề thăng chiến lực."
Trên khán đài, có một nơi ngồi mười mấy Nhật Nguyệt Cảnh, bọn họ thảo luận. Một lão giả vẫn không nói một lời, nhưng đột nhiên, hắn lộ vẻ khiếp sợ vô cùng, bật thốt lên: "Ma Khí!" "An Lão, cái gì Ma Khí?" Các Nhật Nguyệt Cảnh khác đều hỏi, có vẻ rất tôn kính lão giả này. Lão giả này họ An, là tồn tại Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, dù ở Hoàng Đô cũng là cường giả đỉnh cấp, trên hắn chỉ có Thất Đại Tướng, Tả Hữu Tướng, Cửu Vương cùng Loạn Tinh nữ hoàng mà thôi. Hơn nữa, vị An Lão này tuổi tác khá lớn, lúc còn trẻ đi đây đi đó, từng rời Hợp Ninh Tinh, kinh nghiệm cực kỳ phong phú. "Các ngươi nên biết, trừ Thần giới, còn có một Minh giới a?" An Lão không trực tiếp trả lời, mà hỏi ngược lại. Tất cả mọi người gật đầu, bọn họ quả thực nghe nói qua, trên những tinh cầu khác có giao điểm hai giới bạc nhược, tạo thành một lối đi, ở nơi đó, cường giả Thần giới và Minh giới chém giết, thập phần tàn khốc. Hợp Ninh Tinh có đại vận khí, không có chiến trường hai giới, bằng không nào có tam đại Hoàng Triều trường kỳ giằng co, toàn bộ lực lượng phải hao ở đối kháng Minh giới xâm lấn. "Người này phát ra khí thể hắc sắc... là Ma Khí!" An Lão như đinh đóng cột nói. "Lúc lão phu còn trẻ từng trải qua chiến trường hai giới, giao thủ với võ giả Minh giới rất nhiều lần, đối với Ma Khí là không thể quen thuộc hơn nữa." "Cái gì, người nọ là võ giả của Minh giới?" Tất cả mọi người kinh hô, đây thật là không được, nếu như ở đây xuất hiện một võ giả của Minh giới, vậy có phải Hợp Ninh Tinh có khả năng tồn tại thông đạo hai giới hay không? "Không, người này chắc là người của Thần giới, nhưng trong người phong ấn Ma Khí... cổ quái, lúc lão phu còn ở chiến trường hai giới, bình thường cũng thấy có người nghiên cứu Ma Khí, nhưng nếu hấp thu Ma Khí vào trong cơ thể mà nói, chỉ có thể làm nổ thân thể, bởi vì quy tắc của Minh giới và Thần giới hoàn toàn bất đồng, đối lập lẫn nhau, căn bản không có khả năng cùng tồn tại." An Lão kinh ngạc nói. "Vậy có phải nên bỏ dở chiến đấu hay không?" Có người hỏi. Nhưng lập tức có người lắc đầu nói: "Thiết Huyết tràng vì truy cầu công bằng, chiến đấu bắt đầu sẽ phong tỏa chiến trường, ngay cả Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong muốn đánh vào cũng phải mất một lúc, trừ khi có cường giả Tinh Thần cảnh xuất hiện!" Nhưng sơn hà cảnh chiến đấu, làm sao có thể hấp dẫn cường giả Tinh Thần cảnh đến chứ? "Phải rồi!" An Lão vỗ tay một cái, chợt đứng lên. "Tuy lão phu không biết làm sao làm được, nhưng nhất định là lợi dụng Ma Khí xung đột với bản thân, mạnh mẽ tăng chiến lực lên, nhưng cái giá... tất nhiên không nhỏ!" Tất cả mọi người gật đầu.
Đừng nhìn sơn hà cảnh đại viên mãn đỉnh phong cách Nhật Nguyệt Cảnh chỉ thiếu chút nữa, nhưng bước này xa xôi vô cùng. Chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, chiến lực vô hạn tới gần Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng cảnh giới này chỉ tồn tại trong lý luận. Có cường giả suy đoán, ít nhất phải thiên tài Thất tinh mới có thể ở đại viên mãn đỉnh phong đạt chiến lực tới gần chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh. Nhưng thiên tài Ngũ Tinh cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, đi đâu tìm thiên tài Thất tinh? Bởi vậy, bất kể là dùng bí pháp gì để chiến lực bay lên thất tinh thậm chí nhiều hơn, cái giá tất nhiên là to lớn. Có khả năng phế bỏ, thậm chí tử vong! "Đây là một sát cục!" Có người phản ứng lại. "Đây là muốn giết Lăng Hàn trước mắt bao người, mà cái giá, là một võ giả sơn hà cảnh đại viên mãn!" "Hừ, rốt cuộc là thế lực nào?" "Trụ Thiên Hoàng Triều? Bích Lạc Hoàng Triều? Hay là... Ám Dạ Đường?" "Trừ ba thế lực này ra, không thế lực nào có thủ bút như vậy." Cường giả Nhật Nguyệt Cảnh lập tức mệnh lệnh phương diện Thiết Huyết tràng mở cấm chế, mặc kệ có thể ngăn cản quyết chiến hay không, nói chung không thể cái gì cũng không làm, chỉ ngồi ở chỗ này giương mắt nhìn? Mà ở chỗ khác, Triệu Luân cũng đang chỉ điểm giang sơn, nói lời tương tự. Hắn dĩ nhiên sẽ không nói Ngô Tư Nhân này là hắn từ Ám Dạ Đường mời tới, cũng không phân tích chiến lực người này quá thấu triệt. Chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, ngay cả hắn muốn giết cũng phải phí chút chân tay, vậy muốn giết Lăng Hàn thực sự là quá đơn giản, chuyện một hai chiêu mà thôi. Thủy Nhạn Ngọc lập tức khẩn trương, nàng vẫn có lo lắng, hiện tại biết Ngô Tư Nhân có chiến lực chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, cuối cùng hoa dung thất sắc. Vì sao cao thủ như vậy được xưng là chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh? Mang hai chữ Nhật Nguyệt, liền cùng sơn hà cảnh phân ra một đạo hồng câu! Đây là chênh lệch nghiền ép.