Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 217

Chương 217: Cái Tát Chấn Động Tinh Hải

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1081 đến 1085 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự ngạo nghễ và sức mạnh vượt trội của Lăng Hàn khi anh đối đầu với hải tặc, đỉnh điểm là cú tát đầy thách thức vào một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, làm chấn động cục diện chiến trường. Tác giả khéo léo lồng ghép những khoảnh khắc lãng mạn, sâu sắc giữa Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc, cho thấy sự phát triển cảm xúc của cả hai giữa vòng xoáy chiến đấu sinh tử. Bi kịch của nhân vật Dương Hiên bắt đầu từ sự do dự, toan tính cá nhân, làm nổi bật sự khác biệt trong lý tưởng anh hùng. Đồng thời, chương còn hé mở những âm mưu chính trị và sự trở lại đầy đe dọa của Triệu Luân, tạo nên một bức tranh đa chiều về quyền lực và tham vọng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên biển cả mênh mông, Lăng Hàn phô diễn Khoái Tự Quyết, một bí thuật phá vỡ mọi giới hạn tốc độ. Năm đường kiếm chớp nhoáng xé toạc không gian, nhưng vẫn để sót một tên hải tặc. Anh thầm rủa "kém một chút", rồi ổn định hơi thở, lại lao vào cuộc chiến. Tên hải tặc kia, bị nỗi sợ hãi tột độ bao trùm, chỉ kịp vận nguyên lực bảo vệ những yếu huyệt. Hắn không thể đoán được đòn tấn công sẽ đến từ đâu, và sự phòng thủ phân tán đó đã trở thành tử huyệt. Kiếm của Lăng Hàn quá nhanh, nhanh đến mức hộ thuẫn nguyên lực tan vỡ chỉ sau hai nhát, và trước khi nó kịp tái lập, những nhát kiếm tiếp theo đã đâm xuyên. Ba hơi thở sau, trái tim và đan điền của tên hải tặc bị phá nát, hắn ngã xuống, vĩnh viễn không còn cơ hội tỉnh lại. Lăng Hàn thở dốc, Khoái Tự Quyết dù mạnh mẽ nhưng tiêu hao nguyên lực và thể lực khủng khiếp, đồng thời gây áp lực lớn lên cơ thể anh.

Ngay lập tức, một tên hải tặc khác, một cường giả Đại Viên Mãn tóc tai bù xù, mặt mày dữ tợn, vung thanh đại khảm đao khổng lồ lao tới. Trên thân đao, thần văn phát sáng, hóa thành luồng chói lòa, khiến đối thủ không thể nắm bắt được quỹ đạo. "Đại Viên Mãn ư?" Lăng Hàn nóng lòng thử sức, hít sâu một hơi, triển khai khoái công. Trong cuộc đối đầu tốc độ, Khoái Tự Kiếm Quyết của anh gần như vô địch, chí ít trong cảnh giới Sơn Hà Cảnh, không ai có thể vượt qua. Tên hải tặc buộc phải chuyển từ tấn công sang phòng thủ, vung đao chắn ngang người, ẩn mình sau lưỡi đao, toàn thân tỏa ra kim quang nhạt, đưa phòng ngự lên cực điểm. Nhưng hắn không chỉ phòng thủ, tay trái hắn hóa quyền, giáng thẳng vào Lăng Hàn.

Một tiếng "thình thịch" vang lên. Trên cổ tên hải tặc xuất hiện một vệt máu mỏng, tuy không sâu, nhưng Lăng Hàn lại hứng trọn một chưởng vào vai trái, để lại vết lõm rõ ràng. Rõ ràng Lăng Hàn chịu thiệt hơn, nhưng cảnh tượng này khiến tất cả, từ hải tặc đến thủy thủ đoàn, đều kinh hãi tột độ. Lăng Hàn chỉ là Trung Cực Vị trung kỳ, kém đối thủ tới tám tiểu cảnh giới! Điều này có nghĩa là anh sở hữu chiến lực Bát Tinh, một điều không ai dám tin. Tên hải tặc sờ lên cổ, vừa sợ vừa giận. Hắn biết, chỉ cần Lăng Hàn mạnh hơn một chút nữa, nhát kiếm đó đã đoạt mạng hắn. Thoát chết trong gang tấc, hắn toát mồ hôi lạnh, gầm lên: "Không thể giữ ngươi lại!" Hắn vung đao chém tới, ánh đao lấp lánh, muốn tận dụng lúc Lăng Hàn bị thương để diệt trừ mầm họa. Nhưng hắn lập tức sững sờ khi thấy vết thương trên vai Lăng Hàn đang lành lại với tốc độ kinh người. "Tiểu tử này là yêu quái sao?" Hắn kinh hãi đến mức ngừng tấn công.

"Lại đây!" Lăng Hàn cười thách thức. Sự sợ hãi hiện rõ trong mắt tên hải tặc. Hắn cao hơn cảnh giới, mạnh hơn thực lực, nhưng lại không hề có chút tự tin nào. "Tiểu tử cuồng vọng!" Một tiếng hừ lạnh vang lên, một trung niên hải tặc gầy gò xuất hiện, phía sau lưng lấp ló hư ảnh một mặt trời đỏ rực. Nhật Nguyệt Cảnh!

"Ha hả, Tây Thành, đối thủ của ngươi là ta!" Một nam tử khôi ngô xuất hiện trước mặt Lăng Hàn, tay trái bình thường nhưng tay phải lại to lớn dị thường, đen kịt như mực, tỏa ra ánh kim loại. Đó là Dương Hiên, cường giả Nhật Nguyệt Cảnh của Dương gia. "Tiểu tử này là hậu duệ Dương gia các ngươi à?" Tây Thành gầm lên. "Liên quan gì tới ngươi?" Dương Hiên lạnh lùng đáp, tay phải bắt đầu phát sáng, thần văn đan xen tạo thành đồ án, tỏa ra khí thế đáng sợ. "Ha hả, xem ra đúng là vậy!" Tây Thành nhìn Lăng Hàn với sát khí ngút trời. Hắn nhận ra sự nguy hiểm của thiếu niên này, cần phải diệt trừ ngay lập tức.

Dương Hiên giơ tay phải lên, nhắm thẳng vào Tây Thành: "Trọng lực Tinh Thần Hải đã biến mất, ngày tàn của hải tặc các ngươi đã đến! Chuẩn bị chịu chết đi!" "Ha ha ha ha, mơ đẹp đấy!" Tây Thành xuất thủ, một đạo kiếm quang chớp nhoáng nhắm thẳng vào Lăng Hàn. "Ngươi dám!" Tay phải Dương Hiên đánh ra, thần văn hóa thành những xiềng xích quấn lấy Tây Thành. "Cuồng Lãng Phách Thiểm!" Tây Thành quát khẽ, sóng nước tuôn ra ngăn cản xiềng xích, hắn nhân cơ hội thoát ra, trường kiếm vung lên, nhắm thẳng vào ngực Lăng Hàn. Dương Hiên kinh hãi, hắn biết đây là tuyệt chiêu của Tây Thành, không ngờ đối phương lại dùng nhanh đến vậy. Sát ý của Tây Thành quá kiên quyết. Ngược lại, Dương Hiên không hề quen biết Lăng Hàn, cũng biết anh không phải hành khách trả tiền, nên không muốn dốc toàn lực bảo vệ. Thái độ khác biệt đã dẫn đến hậu quả hoàn toàn khác. Tây Thành đột phá mọi cản trở, đối mặt trực diện với Lăng Hàn!

Một Trung Cực Vị nhỏ bé làm sao địch nổi một Nhật Nguyệt Cảnh, dù Tây Thành chỉ là tiểu cực vị trung kỳ? Tuyệt đối là một chiêu tức diệt. Kiếm đến! Trường kiếm đâm thẳng vào ngực Lăng Hàn, chính giữa vị trí trái tim. Mọi thứ dường như dừng lại. "Bốp!" Một tiếng vang giòn tan xé toạc không gian. Tất cả chiến đấu đều ngừng bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về Lăng Hàn, trừng lớn, há hốc miệng đến mức có thể nuốt chửng một con gà.

"Ta dựa vào, chuyện gì thế này? Mắt ta hoa hay sao mà thấy đại nhân Tây Thành bị tát một bạt tai?" "Sát, tiểu tử kia là ai? Mạnh quá, dám tát thủ lĩnh hải tặc!" "Hắn thực sự là Sơn Hà Cảnh sao? Lúc hắn ra tay, ta chỉ thấy hai ngọn núi lớn, một dòng sông, rõ ràng còn chưa đến Trung Cực Vị hậu kỳ..." "Làm sao có thể!" Ngay cả Dương Hiên cũng phun ra, không thể tin vào mắt mình.

"Da mặt đủ cứng, tát đau cả tay!" Lăng Hàn phủi phủi tay. Cú tát này anh đã dùng kiếm ý của Khoái Tự Quyết, tốc độ cực nhanh. Tây Thành lại khinh thường anh, cho rằng một kiếm có thể miểu sát, hoàn toàn không phòng bị. Ai lại đi phòng bị một người đã chết chứ? Tuy nhiên, Nhật Nguyệt Cảnh dù sao cũng là Nhật Nguyệt Cảnh. Khi Lăng Hàn tát tới, Tây Thành dù không kịp né tránh, vẫn kịp vận dụng nguyên lực phòng ngự. Bởi vậy, dù Lăng Hàn tát trúng Tây Thành, nhưng anh mới là người chịu thiệt.

Tây Thành ban đầu ngây người, rồi sắc mặt trắng bệch, sau đó đỏ bừng, rồi xanh đen. Dù hắn đã dùng "thiết mặt công" làm vỡ tay Lăng Hàn, đó vẫn là một sự sỉ nhục tột cùng. Một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đường đường lại bị một Sơn Hà Cảnh tát một bạt tai, nhục nhã vô cùng! "Thằng nhóc, ta muốn giết ngươi!" Tây Thành tức điên, không còn tâm trí suy nghĩ vì sao một kiếm không giết được Lăng Hàn, mà lại bị đối phương tát. Trọng điểm là bị tát một bạt tai! Hắn vung kiếm, chém về phía Lăng Hàn.

Dương Hiên xuất thủ, cánh tay tráng kiện đỡ lấy kiếm phong. Một luồng lực lượng tuôn ra, "thình thịch thình thịch", boong tàu chao đảo như sóng nước, những người trên thuyền bị đánh bay xuống biển. May mắn là nội hải không còn quỷ dị, mọi người nhanh chóng đứng vững trên mặt nước. "Cút ngay, không thì ta giết cả ngươi!" Tây Thành sát khí ngút trời. Từ khi tu vi tiểu thành, hắn chưa từng bị ai tát, huống chi là một Sơn Hà Cảnh nhỏ bé. Nếu không giết Lăng Hàn, đời này hắn đừng hòng ngẩng mặt. Dù có giết Lăng Hàn, hắn cũng sẽ trở thành trò cười.

"Ha ha ha ha!" Dương Hiên cười lớn. "Tây Thành, có bao nhiêu người thấy ngươi bị tát một bạt tai như vậy, chẳng lẽ ngươi muốn diệt khẩu tất cả mọi người sao?" Hắn lắc đầu, cười càng lớn tiếng: "Ta thật xấu hổ khi làm bạn với ngươi, đường đường Nhật Nguyệt Cảnh lại bị Sơn Hà Cảnh tát một bạt tai!" "Ngươi còn dám nói!" Tây Thành tiến vào trạng thái điên cuồng, trường kiếm chém tới Dương Hiên, mỗi chiêu đều không màng sinh tử, bày ra tư thế muốn đồng quy vu tận. Dương Hiên không dám trêu chọc nữa. Hắn không hề muốn chết cùng đối phương, nên không thể tiếp tục kích động Tây Thành. Nhưng Tây Thành thực sự đã phát điên, hắn có冲 động muốn giết hết tất cả mọi người để che giấu nỗi nhục. "Chết! Chết! Chết!" Tây Thành dốc toàn lực. "Chết tiệt!" Dương Hiên không ngờ Tây Thành lại thẹn quá hóa giận đến vậy. Dưới lối đánh đồng quy vu tận của đối phương, áp lực của hắn rất lớn, luôn đứng bên bờ sinh tử. Vấn đề là, hắn không hề có ý định liều mạng, nên ra tay rất dè dặt, hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.

"Quỷ Ảnh Động!" Tây Thành lại tung ra một đại chiêu. Thân hình hắn như hóa thành hư ảo, mặt trời phía sau lưng sáng chói không gì sánh được, thậm chí lấn át cả mặt trời trên bầu trời. "Gặp quỷ!" Dương Hiên kinh hãi tột độ. Đối phương đã vận dụng Nhật Nguyệt lực, bản nguyên của Nhật Nguyệt Cảnh, điều đó có nghĩa là hắn thực sự đang liều mạng. "Cút, hoặc là chết!" Tây Thành lạnh lùng nói. Hắn chưa hoàn toàn mất lý trí, chỉ muốn thể hiện quyết tâm: nếu ngươi còn cản trở, ta dù chết cũng sẽ kéo ngươi xuống nước. Dương Hiên lạnh lùng, ý niệm trong lòng xoay chuyển. Nếu Lăng Hàn là đệ tử Dương gia, hắn sẽ liều mạng bảo vệ, nhưng đáng tiếc không phải. Vì một người ngoài mà liều mạng? Không đáng! Dương Hiên lộ rõ ý rút lui. Đây là một người lạ tự động tham gia chiến đấu, hắn không cần mạo hiểm vì người như vậy. Hơn nữa, Dương gia không thù hận hải tặc như mọi người vẫn tưởng. "Thỏ tử cẩu phanh", đạo lý này ngay cả người phàm cũng biết, Dương gia làm sao không hiểu? Bởi vậy, Dương gia chỉ bảo vệ đội thuyền của mình, không tích cực truy quét hải tặc, vì nếu tích cực, họ sẽ mất đi "cơm ăn". Tuy nhiên, đối mặt với hải tặc, Dương Hiên không thể thoái nhượng quá rõ ràng, nên hắn chỉ từng bước thu lực, dự định tạo ra một kẽ hở để Tây Thành thoát đi.

Lăng Hàn tự nhiên nhìn thấu, trong lòng cười lạnh: "Đa tạ tiền bối xuất thủ tương trợ, thê tử, chúng ta nên rút lui!" Anh không đợi Dương Hiên trả lời, kéo Thủy Nhạn Ngọc nhảy vào Xuyên Vân Toa, vụt một tiếng, phá không mà đi. "Da mặt dày, lần sau trở lại tát ngươi tiếp!" Trước khi đi, Lăng Hàn không quên trêu chọc Tây Thành một câu. Tây Thành giận tím mặt, chợt tung người vọt lên hơn trăm trượng, muốn nhảy lên Xuyên Vân Toa, đánh Lăng Hàn xuống. Nhưng sau khi phi toa khởi động, tốc độ gấp bốn lần Nhật Nguyệt Cảnh phổ thông, Tây Thành làm sao đuổi kịp? "Phốc" một tiếng, Tây Thành từ trên trời rơi xuống, chìm vào biển. "Chết tiệt! Chết tiệt!" Hắn lớn tiếng nguyền rủa, ánh mắt căm hờn nhìn Dương Hiên. Nếu không phải người này ngăn cản, tên tiểu tặc kia làm sao có thời gian lấy Thần Khí phi hành đào tẩu?

"Sát!" Dương Hiên thầm mắng một tiếng, cũng căm ghét Lăng Hàn. Rõ ràng là tiểu tử kia gây họa, tại sao lại liên lụy hắn? Dù trước đó hắn và Tây Thành đại chiến, nhưng hai người chỉ kiềm chế nhau. Đến cảnh giới như họ, ai cũng tu luyện hàng triệu năm, ai cũng trân quý cái mạng nhỏ của mình. Không đợi hắn than vãn, Tây Thành đã lao tới, hai mắt phun lửa. Một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đường đường bị một tiểu bối Sơn Hà Cảnh tát trước mặt mọi người, hắn không điên mới lạ.

Lăng Hàn bay lượn trên trời một vòng, rồi nghênh ngang rời đi. "Người đó thực sự là không biết xấu hổ!" Thủy Nhạn Ngọc chỉ Dương Hiên nói, vẻ mặt giận dữ. Họ đã hảo tâm giúp Dương gia diệt tặc, nhưng Dương gia lại bỏ mặc cường giả hải tặc tấn công Lăng Hàn, điều này khiến nàng cảm thấy lạnh lòng. "Ha hả, quen rồi." Lăng Hàn lại thờ ơ. Phần lớn mọi người đều chỉ biết lo cho bản thân, sao có thể mong một người xa lạ liều mạng vì mình? Hơn nữa, xuất phát điểm của anh không phải là giúp Dương gia, mà chỉ là diệt hải tặc. Thủy Nhạn Ngọc vẫn tức giận. Nàng vốn sống ở Hoàng Đô, tâm cảnh còn thua xa Lăng Hàn.

Một lát sau, nàng đột nhiên lại gần nói: "Nhắm mắt lại." "Để làm gì?" Lăng Hàn quay đầu nhìn nàng. "Bảo ngươi nhắm thì nhắm đi!" Thủy Nhạn Ngọc sẵng giọng. "Ngươi không sợ ta lái phi toa lung tung, va vào núi đá sao?" Lăng Hàn cười nói. "Rốt cuộc ngươi có nhắm hay không?" "Được, thê tử nói nhắm, ta liền nhắm!" Lăng Hàn nhắm mắt lại, cảm giác một bóng đen ập đến, rồi một đôi môi mềm mại, ấm áp hôn lên. Lăng Hàn kinh ngạc. Thủy Nhạn Ngọc lại chủ động dâng môi thơm? Nàng vốn phong tình vạn chủng, trời sinh quyến rũ, nhưng tính cách lại có chút băng lãnh. Dù đã quen với những cử chỉ thân mật của Lăng Hàn, nàng vẫn luôn thụ động. Lần này lại chủ động... thật kỳ lạ!

Anh lập tức mở mắt, chỉ thấy Thủy Nhạn Ngọc nhắm nghiền mắt, khuôn mặt đã đỏ như quả táo, vụng về hôn anh. Nàng rõ ràng đã động tình, mũi khẽ động, gáy ngọc ửng hồng lan xuống ngực, chỉ tiếc bị xiêm y che khuất. "Thê tử, nàng rốt cuộc quyết định muốn cùng ta sinh hầu tử sao?" Lăng Hàn nói một câu rất phá vỡ không khí. Thủy Nhạn Ngọc liếc anh một cái. Nàng đang xúc động vì nhớ lại cảnh Lăng Hàn tát Tây Thành, một Sơn Hà Cảnh lại tát một Nhật Nguyệt Cảnh? Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến nàng rạo rực, một thứ tình cảm xa lạ trào dâng, khiến nàng muốn ôm chặt Lăng Hàn, để người đàn ông này chinh phục. Nhưng người kia lại nói những lời phá hỏng bầu không khí?

"Thê tử, nàng hôn không được, ta đến dạy nàng." Lăng Hàn một tay ôm lấy Thủy Nhạn Ngọc, cúi xuống hôn sâu. "Ưm!" Thủy Nhạn Ngọc lập tức rên rỉ, hai tay chống vào ngực Lăng Hàn, muốn đẩy tên lưu manh này ra. Nhưng rồi tay nàng dần mất đi sức lực, tiếp đó như linh xà quấn lấy cổ Lăng Hàn, trở nên nhiệt tình. Người đàn ông này có thể khiến nàng bốc cháy. "Đồ lưu manh!" Nàng lầm bầm, "Ta hận ngươi!" "Tại sao hận ta?" Lăng Hàn cắn vành tai nàng, hai bàn tay đã "nắm giữ" hai ngọn núi, vui vẻ không thôi. "Ta hận ngươi, vì ngươi khiến ta luôn nghĩ về một người, không sao quên được!" Thủy Nhạn Ngọc cắn mạnh vào vai Lăng Hàn, nhưng da thịt anh quá dày, dai sức, nàng không cắn được.

Lăng Hàn rung động. Vưu vật này đang bày tỏ chân tình với anh sao? Anh nâng mặt Thủy Nhạn Ngọc, nghiêm mặt nói: "Ta sẽ đối xử tốt với nàng, cả đời!" "Hừ, ngươi còn có hai hồng nhan tri kỷ mà!" Thủy Nhạn Ngọc ghen tuông nói. "Ha hả." Lăng Hàn cười chột dạ. Vợ thì chỉ có ba, nhưng hồng nhan tri kỷ thì gần hai bàn tay. Anh không nói chuyện này nữa: "Chúng ta đổi tư thế, lại đi giết vài hải tặc." Thủy Nhạn Ngọc trố mắt. Tên lưu manh này, lại dám nói từ "tư thế" trước mặt nàng? Xong rồi, sau này nàng có thể cũng biến thành như vậy không?

Hai người ngồi Xuyên Vân Toa, càn quét Tinh Thần Hải. Gặp nhóm hải tặc nhỏ thì trực tiếp tiêu diệt, gặp nơi có Nhật Nguyệt Cảnh trấn giữ thì chạy. Cứ thế, họ qua lại tiêu sái, khiến lũ hải tặc căm hận không ngớt. Mười mấy ngày sau, số hải tặc chết dưới tay họ đã phá trăm. Trong những trận chiến đó, Thủy Nhạn Ngọc cuối cùng cũng đột phá đến Trung Cực Vị! Tin này nếu truyền về Xích Thiên Học Viện chắc chắn sẽ gây chấn động. Dù tốc độ này chậm hơn Lăng Hàn rất nhiều, nhưng nàng chỉ mất vài chục năm để bước vào một tiểu cảnh giới, thực sự kinh người. Điều này là nhờ nàng có được vài khối Sơn Hà Thạch, nhanh chóng tích lũy tu vi, và Lăng Hàn không ngừng cung cấp Khí Thiên Đan, giúp nàng đạt đến tiểu cực vị đỉnh phong trong thời gian ngắn. Trải qua huyết chiến, cùng với ngộ tính cao, nàng cuối cùng đã vượt qua bước ngoặt quan trọng.

Chờ Thủy Nhạn Ngọc vượt qua Thiên Kiếp, Lăng Hàn quyết định trở về. Họ đã giết đủ hải tặc, và chiến thuật du kích của họ đã khiến lũ hải tặc khiếp sợ. Giờ đây, mỗi khi hải tặc xuất động đều có cường giả Nhật Nguyệt Cảnh tọa trấn, khiến Lăng Hàn không dám liều lĩnh. Sơn Hà Cảnh và Nhật Nguyệt Cảnh chênh lệch quá xa, sơ sẩy một chút có thể bị miểu sát. Hắc Tháp hay Xuyên Vân Toa đều vô dụng nếu bị đánh trúng. Dù trước đó một kiếm của Tây Thành vừa vặn đâm vào Thái Sơ Thạch, nhưng điều đó khó xảy ra nhiều lần. Thủy Nhạn Ngọc không phải Lăng Hàn, không có thể phách biến thái như anh. Khi độ Thiên Kiếp, nàng gặp chút gian nan, dù thành công nhưng toàn thân đầy vết thương, trông thảm hại. Đây là Lăng Hàn đã dùng Thái Sơ Thạch cho nàng, nếu không còn thảm hơn. Nhưng lợi ích cũng lớn hơn. Sơn Hà Cảnh Trung Cực Vị có 20 vạn năm thọ nguyên, nghĩa là nàng ít nhất 6 vạn tuổi sẽ không có dấu hiệu già yếu, vẫn ở tuổi đôi mươi. Đối với một mỹ nữ, đây là giá trị lớn nhất khi tu luyện.

Với thiên phú của nàng, cộng thêm đan dược của Lăng Hàn, chỉ cần vài trăm năm là có thể nhảy vào Đại Cực Vị, đẩy thời hạn già yếu lên thêm vài vạn năm nữa. Niềm vui này thậm chí vượt qua cả việc tăng thực lực, khiến Lăng Hàn không khỏi cảm khái, phụ nữ và đàn ông có suy nghĩ rất khác nhau. Anh không khỏi soi gương, phát hiện người trong gương trông còn chưa đến 20 tuổi. Không có cách nào, đời này tu vi của anh đề thăng quá nhanh, dung mạo còn chưa đạt đến sự trưởng thành. "Ai, quá giống thiếu niên a." Lăng Hàn thở dài. Đời trước anh hơn hai trăm tuổi, dù chưa vào thời kỳ già yếu, nhưng trông ít nhất cũng là thanh niên hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Vẻ ngoài này khiến anh không chấp nhận được.

"Ngươi là ghét bỏ ta già sao?" Ánh mắt Thủy Nhạn Ngọc tràn đầy nguy hiểm nhìn anh. "Hắc hắc, thê tử đâu có già, da thịt này thật quá mơn mởn, mỗi ngày không nhìn mấy trăm lần, ta sẽ rất khó chịu." Lăng Hàn cũng học được vài lời hoa mỹ, dĩ nhiên quan trọng nhất là kỹ thuật hôn. Anh cúi đầu hôn vưu vật này đến thần hồn điên đảo, không kiềm chế được. "Đồ lưu manh, ngươi hôn thì hôn, vì sao còn muốn hút nước miếng của ta, bẩn chết!" Thủy Nhạn Ngọc mắng. "Còn tay nữa, vì sao nhất định phải vò ngực của ta?" "Nga." Lăng Hàn gật đầu, dời hai tay xuống một khoảng, đặt lên vòng mông căng tròn của nàng. Thủy Nhạn Ngọc phát điên, ngươi cố ý sao? "Sắc lang!" Nàng đã nhận định bản chất của Lăng Hàn. "Oan uổng a, ta hôn nàng, hai tay dù sao cũng phải tìm một chỗ để chứ, nên đương nhiên là đặt ở nơi ta thích nhất." Lăng Hàn vội vã kêu oan. "Đây là nơi ta thích nhất, đây là nơi ta thích thứ hai." Anh chỉ vào hai bộ vị kiêu hãnh của Thủy Nhạn Ngọc. Thủy Nhạn Ngọc xấu hổ đỏ mặt, nhưng rồi lại có chút đắc ý. Nàng cũng rất hài lòng hai vị trí này, đáng tiếc, lại tiện nghi tên lưu manh này!

Hai người quay lại Hoàng Đô. Họ không vội vàng, mỗi ngày Lăng Hàn còn luyện chế Thiên Cơ Đan. Sau khi về, anh sẽ bán đi, đổi lấy nhiều tài liệu hơn, bắt đầu nghiên cứu chế tạo Thần Đan cấp ba Bích Tiêu Đan. Đẳng cấp đan dược càng cao, lợi nhuận càng lớn. Dù đạo lý này đơn giản, nhưng không mấy người làm được. Đa số Đan Sư chỉ có thể luyện Thần Đan cấp một, cấp hai. Bởi vậy, số lượng Thần Đan cấp một, hai là nhiều nhất, giá cũng tương đối rẻ. Nhưng từ cấp ba trở đi, giá sẽ tăng đột biến. Hiện tại, Lăng Hàn chỉ mới là giai đoạn "đốt tiền" học phí.

Họ mất nửa tháng mới trở về Hoàng Đô. Lấy lệnh bài thân phận Xích Thiên Học Viện đi qua cửa thành. Thủy Nhạn Ngọc về Thủy gia một chuyến, sau đó phải báo cáo học viện. Nàng đã bước vào Trung Cực Vị, nên chuyển sang Trung Cực Bộ. Lăng Hàn một mình quay về học viện. Anh muốn điệu thấp, nhưng hiện tại anh là danh nhân của Xích Thiên Học Viện, thậm chí cả Hoàng Đô, làm sao có thể khiêm tốn được? Ngay sáng hôm sau, rất nhiều người đã tới tìm anh. Như Lệ Vi Vi, Lâm Do, Mã Hưng, và cả những kẻ khao khát một trận chiến thành danh, muốn khiêu chiến anh. "Khiêu chiến ta? Được, một vạn Chân Nguyên Thạch phí xuất tràng là đủ." Lăng Hàn cười nói. "Trước đây không phải chỉ cần mười khối Chân Nguyên Thạch sao?" Những người khiêu chiến không cam lòng nói. Sao có thể tăng nhiều như vậy? "Trước đây ta không nổi danh, phí xuất tràng tự nhiên thấp. Hiện tại khác rồi, nếu không các ngươi cũng sẽ không xếp hàng tới khiêu chiến ta đúng không? Không có tiền thì đừng làm phiền ta. Chuẩn bị một vạn Chân Nguyên Thạch, xếp hàng đăng ký. Tiểu Đế, ngươi phụ trách ghi lại." Lăng Hàn chỉ Tu La Ma Đế. "Uông!" Tu La Ma Đế phụ thân trên người khôi lỗi lang, hết sức phối hợp học chó sủa. Tôn nghiêm cái gì đó, có thể ăn sao?

Tất cả mọi người tức chết, có vài người muốn xông lên động thủ, nhưng bị Tu La Ma Đế dễ dàng trấn áp. Hiện tại hắn có chiến lực Đại Viên Mãn hậu kỳ, trong học viện không mấy ai có thể thắng được hắn. "Chết đầu gỗ, thoáng cái đã chạy nhiều ngày như vậy, trong mắt ngươi còn có chủ nhân như ta sao?" Lệ Vi Vi kiêu ngạo, khoanh tay trước ngực, cố gắng ưỡn ngực lên. Đáng tiếc là hơi "phẳng", dù có chút hiệu quả nhưng vẫn còn kém nhiều lắm. Lăng Hàn cười ha ha: "Chúc mừng chúc mừng, đã bước lên Sơn Hà Cảnh." Bị cắt ngang như vậy, Lệ Vi Vi lập tức cao hứng: "Không chỉ vậy, bản tiểu thư còn luyện hóa xong toàn bộ Sơn Hà Thạch, đạt tới tiểu cực vị trung kỳ!" Nhưng nàng lập tức thất vọng: "Bất quá, vẫn chưa lĩnh ngộ huyền bí chân chính của Sơn Hà Cảnh." "Không sao, nàng còn một đoạn đường đến tiểu cực vị đỉnh phong, từ từ thể ngộ. Đã đứng trên Sơn Hà Cảnh, quay đầu thể ngộ, độ khó sẽ thấp hơn rất nhiều." Lăng Hàn an ủi. Lệ Vi Vi trừng anh: "Vậy ý ngươi là, bản tiểu thư chậm chạp không lĩnh ngộ là quá ngu ngốc sao?" Lăng Hàn im lặng.

"Được rồi!" Đột nhiên Lệ Vi Vi nghiêm nghị nói. "Nói cho ngươi biết một tin tức xấu, Triệu Luân đột phá Nhật Nguyệt Cảnh!" "Nhanh vậy ư!" Lăng Hàn kinh ngạc. Dù là thiên tài như Triệu Luân, nhảy vào một tiểu cảnh giới cũng cần vài thập niên, vượt qua đại cảnh giới chắc chắn còn khó hơn. Sao hắn lại đột phá Nhật Nguyệt Cảnh nhanh đến vậy? Điều này rất không hợp lý. "Nghe cha ta nói, hình như Triệu đại tướng quân lấy được siêu cấp Thần Đan gì, là Triệu đại tướng quân liều chết tiến vào một di tích lấy được. Vì việc này, Triệu đại tướng quân còn bị thương nặng, ngay cả nữ hoàng đại nhân cũng bị kinh động." Lệ Vi Vi tấm tắc nói. Lăng Hàn sờ cằm, đây quả thật không phải tin tức tốt.

Lăng Hàn tạm thời gác lại những phiền phức, trước tiên xử lý chuyện trước mắt. Anh muốn bán số lượng lớn Thiên Cơ Đan. Điều này tự nhiên là nhờ Lệ Vi Vi. Nếu anh tự bán, chắc chắn sẽ bị ép giá thê thảm, ai bảo anh không có thực lực cũng không có bối cảnh? Nhưng để Lệ Vi Vi ra mặt, ai dám lừa con gái Tả Tướng? Dù phải chia lợi nhuận cho Lệ Vi Vi, cũng tuyệt đối là có lời. Lệ Vi Vi đã sớm nếm trải vị ngọt của việc kiếm tiền, dĩ nhiên vỗ ngực bảo đảm. Nhưng khi nàng thấy số lượng Thiên Cơ Đan, không khỏi kinh hô: "Ngươi cướp Đan Đạo thế gia nào sao?" Thật sự là quá nhiều, một cửa hàng đan dược bình thường có thể còn không có nổi một phần trăm số này. Lăng Hàn cười ha hả: "Ta tám ngươi hai, sao?" Lệ Vi Vi vui vẻ gật đầu. Nàng chỉ cần chạy một chuyến, mà giá đan dược cao hơn giá nguyên liệu rất nhiều, dù chỉ hai thành cũng đủ để nàng kiếm một khoản lớn.

Lăng Hàn lại hội ngộ với Lâm Do, Mã Hưng. Họ vẫn ở Phá Hư Bộ, chưa tăng chiến lực lên 20 tinh thì tuyệt đối không trùng kích Thần Cảnh. Mọi người đều cảm khái, cùng lúc vào Xích Thiên Học Viện, họ gần như dậm chân tại chỗ, nhưng Lăng Hàn đã là Sơn Hà Cảnh Trung Cực Vị. Giữa người với người, chênh lệch lại lớn đến vậy sao? Hiệu suất làm việc của Lệ Vi Vi rất cao. Vì tiền, vị đại tiểu thư này thực sự liều mạng. Ngắn ngủi ba ngày đã mang về cho Lăng Hàn hơn ba trăm vạn Chân Nguyên Thạch. Dù chia tám hai, Lăng Hàn cũng có hơn hai trăm vạn. Anh chỉ để lại một ít Chân Nguyên Thạch để tu luyện và duy trì khôi lỗi, số còn lại đổi hết thành tài liệu để luyện chế Bích Tiêu Đan.

Trung Cực Vị luyện chế Thần Đan cấp ba, điều này có chút khó khăn. Nhưng Lăng Hàn có Hắc Tháp, không cần lo lắng vấn đề hỏa ôn, và thần thức của anh lại cường đại, kiên cố vượt xa Trung Cực Vị bình thường. Bởi vậy, anh hoàn toàn có thể luyện chế Thần Đan cấp ba. Ban đầu, dĩ nhiên là toàn bộ đều thất bại. Hơn hai trăm vạn tài liệu, chỉ hơn một tháng đã bị anh tiêu tốn gần chín thành. Bất quá Lăng Hàn cuối cùng cũng thấy ánh rạng đông, trong thất bại đã tìm ra manh mối. Ách, thất bại thêm vài trăm lần nữa, không sai biệt lắm là có thể thành công. Quá tốn tiền. Ngay cả Lăng Hàn cũng có chút nhức nhối, vì 200 vạn đổ vào căn bản không đủ, gần như phải dùng thêm từng đó nữa. "Thiếu tiền a!" Lăng Hàn vò đầu. Rõ ràng không lâu trước mới buôn bán lời hơn hai trăm vạn, sao thoáng cái lại thành nghèo rớt mồng tơi? Có ai coi tiền như rác để anh lừa gạt một chút hay không?

"Thiếu Chủ!" Trước mặt Triệu Luân, một nữ tử xinh đẹp quỳ gối. Nhìn kỹ, nàng lại có vài phần tương tự Thủy Nhạn Ngọc, mỹ lệ động lòng người, phong tình vạn chủng, nhưng vẫn cảm thấy kém một chút gì đó. Triệu Luân đang nhìn hồ nước gợn sóng, như hàng vạn kim xà loạn vũ. Nhìn kỹ, ngón tay hắn cũng có quy luật mà động theo. Hắn tu luyện một môn Thượng Cổ kỳ công, phải từ trong nước tham khảo, ngộ ra quy luật Thiên Địa. "Chuyện gì?" Hắn thản nhiên nói, giọng bình thản, thần thái thong dong, tựa hồ hoàn toàn loại bỏ bóng ma thất bại dưới tay Lăng Hàn. "Lăng Hàn và Thủy tiểu thư đã trở về." Cô gái xinh đẹp nói, nàng tên là Dương Lạc Đan.

Khuôn mặt ung dung của Triệu Luân nhất thời biến sắc, tay phải không khỏi siết chặt. Thua dưới tay Lăng Hàn, dù là do bị hạn chế tu vi, vẫn là vết nhơ lớn nhất trong đời hắn. Huống chi Lăng Hàn còn cùng Thủy Nhạn Ngọc nhập đôi thám hiểm, điều này càng chạm vào nghịch lân của hắn. "Hai phế vật kia, ngay cả chút chuyện này cũng không làm được!" Triệu Luân hừ một tiếng. Hiện tại Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đã trở về, Tả Tiêu cùng Phạm Dũng biến mất. Hiển nhiên, bọn họ chẳng những không thành công, còn bị Lăng Hàn giết chết. Dù chân tướng có chút không khớp, nhưng hai người này quả thực không hoàn thành nhiệm vụ, và quả thực đã chết. Triệu Luân có chút không nghĩ ra, hai người kia đều là Đại Cực Vị đỉnh phong, chiến lực từ hai đến ba tinh, lại còn được ban cho hai bảo vật, sao lại không thể diệt được Lăng Hàn? Con kiến hôi từ Tiểu Thế Giới khai thiên mà đến kia, thực sự được Thiên Địa khí vận quán chú, giết không chết sao?

"Lẽ nào, phải là bản thiếu tự tay xuất thủ sao?" Hắn hận hận nói, phía sau có một vòng mặt trời đỏ hiện lên, tuy rất nhỏ, nhưng so với Sơn Hà Cảnh lại là biến hóa về chất. Hiện tại con kiến hôi từ Tiểu Thế Giới kia nghiễm nhiên là người của Cửu Quận Vương, có mấy người dám công khai đối phó Lăng Hàn? Không sợ Cửu Quận Vương phẫn nộ sao? Đừng nói Triệu Luân, ngay cả Triệu đại tướng quân đứng ra cũng không có tác dụng. "Thiếu Chủ, không bằng đi Ám Dạ Đường mời người." Dương Lạc Đan đề nghị. Sắc mặt Triệu Luân căng thẳng, hừ một tiếng: "Lớn mật!" Ám Dạ Đường là kẻ thù chung của ba đại Hoàng Triều. Triệu Luân là con trai của Đại Tướng Quân, nếu tin tức hắn cấu kết với Ám Dạ Đường bị lộ ra, vạn nhất để nữ hoàng đại nhân chú ý, hắn thậm chí có thể bị xử tử. Tri pháp phạm pháp, tội thêm một bậc! Dương Lạc Đan vội vàng quỳ xuống: "Xin Thiếu Chủ bớt giận!" Triệu Luân vốn còn muốn mắng vài câu, nhưng thấy Dương Lạc Đan quỳ rạp dưới đất, vòng mông tròn trịa nhổng cao, sắc tâm không khỏi đại động.

Trước khi tiến vào Nhật Nguyệt Cảnh, Triệu đại tướng quân không để hắn gần nữ sắc, sợ hắn trầm mê mà lỡ dở tu hành. Nhưng hiện tại lệnh cấm này đã biến mất. Triệu Luân không để mắt đến mỹ nữ bình thường, trong lòng chỉ có Thủy Nhạn Ngọc. Nhưng Thủy Nhạn Ngọc lại kiên quyết thà gả heo gả chó chứ không lấy hắn, khiến hắn tức giận. Hắn cố ý tìm Dương Lạc Đan làm thị nữ, không tránh khỏi có ý đồ thế thân. Nhưng Dương Lạc Đan dù sao cũng không phải Thủy Nhạn Ngọc, hắn vẫn không hứng thú. Cho đến lúc này, bị tin tức của Lăng Hàn kích thích, lực khống chế của hắn cũng hạ xuống đáy cốc. Hắn đột nhiên nhào tới, cởi quần áo của đối phương. "Thiếu Chủ, ngươi làm gì!" Dương Lạc Đan la thất thanh, nhưng sâu trong ánh mắt lại ánh lên vẻ đắc ý. Nàng không cam lòng làm thị nữ của Triệu Luân, dã tâm của nàng rất lớn, muốn làm Thiếu phu nhân của Tướng Quân phủ! Triệu Luân thẳng lưng, tiến vào thân thể Dương Lạc Đan, điên cuồng chạy nước rút. Dương Lạc Đan ôm Triệu Luân, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, kế hoạch bước đầu tiên của nàng đã thành công. "Thiếu Chủ, ngươi thấy ý nghĩ của ta thế nào? Chúng ta có thể ẩn thân phận, ngược lại Ám Dạ Đường nhận tiền không nhận người a!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!