Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Biển cả dậy sóng cuồn cuộn, nhưng lần này, Hắc Tháp không còn bị hàm răng khổng lồ của cự ngạc nuốt chửng. Một kẽ hở lớn trên hàm răng quái vật đã cho phép nó thoát ra, bị dòng nước xiết đẩy đi xa hàng trăm trượng trong tích tắc. Từ bên trong Hắc Tháp, Lăng Hàn không khỏi thốt lên sự kinh ngạc trước sức mạnh khủng khiếp của một tồn tại Nhật Nguyệt Cảnh. Đối mặt với Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, anh dù không thể chiến thắng cũng còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, như trận chiến với năm yêu thú trước đó chỉ khiến anh thổ huyết vài bận. Thế nhưng, Lăng Hàn tin chắc rằng, nếu bị con cự ngạc này cắn trúng, anh sẽ lập tức tan thành bọt máu. Sự chênh lệch sức mạnh quả thực quá lớn, một vực sâu không thể nào vượt qua.
Cự ngạc, với trí tuệ đã khai hóa hoàn toàn ở cấp độ này, nhíu mày rõ rệt. Một Sơn Hà Cảnh nhỏ bé lại có thể thoát khỏi nó? Thật kỳ lạ! Nó lượn lờ quanh đó một lúc, rồi cuối cùng vẫy đuôi bỏ đi, để lại những đợt sóng ngầm cuồn cuộn. Lăng Hàn thoát ra khỏi Hắc Tháp, định bơi lên nhưng một cảm giác báo động đột ngột ập đến, khiến anh vội vàng trở lại bên trong. Quả nhiên, con cự ngạc đã quay lại không một tiếng động, lao thẳng vào vị trí của anh.
"Thật xảo quyệt, thật thâm độc!" Lăng Hàn lắc đầu ngao ngán. Không thể khinh thường một con cá sấu đã tu luyện đến Nhật Nguyệt Cảnh, đã sống hàng vạn năm. Trí tuệ của nó chắc chắn không thua kém nhân loại chút nào. Khinh thường nó, chẳng khác nào tự tìm cái chết! Dù vậy, cú táp của cự ngạc lại vô tình tạo ra dòng chảy mạnh mẽ, đẩy Hắc Tháp trôi dạt. Trong mấy hơi thở, Hắc Tháp đã bị cuốn đi hơn mười dặm.
Lăng Hàn đợi một lúc, khi thấy mọi thứ yên ắng, anh lại bước ra. Nhưng chỉ vừa di chuyển được một đoạn, cảm giác nguy hiểm lại ập tới. Anh lại vội vã trốn vào Hắc Tháp, và quả nhiên, cự ngạc kia lại xuất hiện. "Dựa vào, tại sao súc sinh kia cứ bám riết không tha?" Lăng Hàn bất đắc dĩ. Có lẽ nó đã nhận ra sự biến mất bất thường của anh và nghi ngờ anh có bảo vật?
"Ngươi muốn chơi thì chơi đi, ta đi thân mật với thê tử đây, ngươi cứ từ từ mà chờ!" Lăng Hàn quyết định bỏ mặc con cự ngạc bên ngoài. Anh tìm đến Thủy Nhạn Ngọc, trêu đùa nàng đến đỏ mặt tía tai, mắng anh là "lưu manh" nhưng ánh mắt phượng lại ánh lên vẻ quyến rũ, muốn cự tuyệt nhưng lại ẩn chứa sự đón mời, khiến Lăng Hàn lòng ngón trỏ khẽ động.
Trong lúc mải mê bên Thủy Nhạn Ngọc, Lăng Hàn hoàn toàn không để ý rằng Hắc Tháp đang bị dòng nước cuốn vào một eo biển sâu thẳm, nơi ánh sáng không thể chạm tới. Con cự ngạc kia từng bơi đến đây, nhưng chỉ thoáng chốc đã hoảng sợ vẫy đuôi bỏ chạy. Nếu Lăng Hàn để ý chi tiết này, anh đã lập tức rời Hắc Tháp. Nhưng giờ đây, anh hoàn toàn không hay biết, mặc cho dòng nước đẩy mình vào vực sâu vô tận.
Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc mải mê ân ái, mặc cho thời gian trôi đi, mặc cho con cự ngạc kia chờ đợi đến nỗi không chịu nổi mà tự động rời đi. Một lúc sau, anh rời khỏi Hắc Tháp. "Dựa vào!" Anh chỉ cảm thấy toàn thân xương cốt như bị nghiền nát, phát ra tiếng kêu răng rắc. Chuyện gì đang xảy ra? Thủy áp nơi đây mạnh mẽ đến mức khó tin, vượt xa những gì anh từng biết. Dù vận chuyển nguyên lực, xương cốt anh vẫn nứt vỡ từng mảnh.
Không chịu nổi! Anh lập tức trở lại Hắc Tháp, vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, xương cốt từ từ khép lại. Gần một nén hương sau, anh hoàn toàn hồi phục. "Sao áp lực lại thay đổi lớn đến thế?" Lăng Hàn quan sát từ bên trong Hắc Tháp, nhận ra môi trường xung quanh đã hoàn toàn khác biệt, chìm trong bóng tối dày đặc. Phía trước, một luồng sáng yếu ớt chớp động.
"Móa, không biết bị con cự ngạc kia đẩy tới đâu rồi!" Lăng Hàn thầm rủa, trách mình đã quá mải mê mà không chú ý đến sự thay đổi của môi trường. "Thủy áp đáng sợ thế này, e rằng chỉ cần một hơi thở, xương cốt ta sẽ tan nát. Làm sao ta có thể bơi lên mặt biển được chứ?" Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên: "Chẳng lẽ ta phải bị kẹt mãi ở nơi này sao?"
"Chờ một chút, phía trước có vật gì đó phát sáng, có thể mang đến cơ hội!" Đến lúc này, Lăng Hàn chỉ còn cách bám víu vào hy vọng mong manh. Anh rời Hắc Tháp, vung một chưởng đẩy dòng nước rồi nhanh chóng chui vào lại, để Hắc Tháp tự trôi dạt về phía ánh sáng. Tốc độ cực kỳ chậm, và dòng nước không nghe lời, thường xuyên đẩy Hắc Tháp chệch hướng.
Dù chậm, nhưng Hắc Tháp vẫn đang tiến gần. Nửa ngày sau, Lăng Hàn cuối cùng cũng nhìn rõ điểm sáng đó: một chiếc hộp ngọc, phát ra ánh sáng trắng sữa dịu nhẹ. "Là chiếc hộp đó!" Lăng Hàn nhận ra ngay, đây chính là bảo rương mà Cư Nhạc Vân và Hậu Dương từng tranh giành. Không ngờ cả hai đều không đắc thủ, chiếc hộp lại rơi xuống nơi này.
"Đây là vận may, hay bất hạnh đây?" Lăng Hàn vò đầu. Nói vận may thì anh đang mắc kẹt trong hiểm cảnh. Nói bất hạnh thì bảo vật mà hai cường giả Tinh Thần Cảnh tranh đoạt lại đang ở ngay trước mắt. "Không quản may mắn hay bất hạnh, trước hết phải lấy được đã, không thì chắc chắn là bất hạnh tuyệt đối." Lăng Hàn thúc giục Hắc Tháp trôi về phía chiếc hộp.
Anh từ từ tiếp cận, rồi cuối cùng, chỉ còn cách một tầm tay. Lăng Hàn thoát ra khỏi Hắc Tháp, vươn tay tóm lấy chiếc hộp, rồi nhanh chóng lùi vào bên trong. Nhưng đúng lúc này, một luồng khí đen kịt bất ngờ lan tràn ra. Nó ẩn dưới chiếc hộp ngọc, giờ đây vươn ra như những xúc tu bạch tuộc, bao vây lấy Lăng Hàn. Trong khoảnh khắc, một cảm giác nguy hiểm cực độ dâng lên trong lòng anh. Anh cảm thấy nếu bị thứ này quấn lấy, còn nguy hiểm hơn cả bị cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đánh trúng.
Anh vội vàng trốn vào Hắc Tháp, nhưng luồng khí đen như hình với bóng, bám chặt vào chiếc hộp ngọc và cùng lúc xuyên vào Hắc Tháp. Tốc độ lan tràn của nó quá nhanh, đã kịp quấn lấy tay Lăng Hàn. Một ý niệm hỗn loạn không thể tả ập thẳng vào đầu anh, khiến anh mất đi lý trí, như muốn phát điên.
"Tán!" Tiểu Tháp chợt xuất hiện, khẽ quát một tiếng. Luồng khí đen như sương mù bị thổi tan, nhất thời hóa thành ngàn vạn sợi nhỏ. Nhưng nó vẫn rất ngoan cường, một tia hắc khí vẫn bám chặt vào tay Lăng Hàn, chui vào cơ thể anh. Càng lúc càng nhiều, toàn bộ hắc vụ đều cuộn xoáy, ào ạt đổ vào trong cơ thể Lăng Hàn.
Trong đầu Lăng Hàn hiện lên một cảnh tượng chiến đấu kinh hoàng: hai cường giả đang giao tranh dữ dội trong tinh không. Mỗi đòn đánh ra đều khiến các tinh cầu xa xôi nổ tung, khiến mặt trời vĩnh viễn mất đi ánh sáng. Anh hoảng sợ, đây là cấp bậc cường giả nào? Sáng Thế cảnh sao?
Một bên là lão giả da vàng óng, thân hình béo tốt, vẻ mặt luôn tươi cười, bụng tròn xoe, vành tai lớn chạm vai, đầu trọc lóc. Điều này khiến Lăng Hàn nhớ đến một tên hải tặc anh từng gặp, một kẻ sát nhân cuồng loạn nhưng khi vận công lại mang khí tức bảo tướng trang nghiêm. Lão giả này cũng cho anh cảm giác tương tự, thần thánh vô cùng, mang theo một loại Đại Từ Bi siêu độ chúng sinh.
Bên kia là một nam tử khoảng bốn mươi tuổi, trần trụi, thân hình gồ ghề. Điều bất thường là trên cánh tay hắn có những thần văn, như được đúc từ kim loại. Không chỉ vậy, trên lưng hắn còn có hơn mười chiếc gai nhọn mọc ra từ xương sống, dài hơn hai thước, trông cực kỳ khủng khiếp. Toàn thân hắn lượn lờ hắc khí, điều này khiến Lăng Hàn chợt nhận ra cảm giác quen thuộc. Ma Khí! Không sai, chính là Ma Khí.
Nam tử này là đại năng của Minh giới, còn lão giả kim thân kia rõ ràng là người Thần giới. Đây là cuộc chiến của những kẻ mạnh nhất hai giới. Họ đại chiến, thân hình có thể tùy ý biến hóa, lúc thì nhỏ bé như người thường, lúc thì cao vạn trượng, vươn tay tóm lấy một ngôi sao gần đó ném về phía đối phương. Hai người họ chiến đấu khiến cả tinh vực lân cận biến thành phế tích, từng tia sáng chói mắt bừng lên trong vũ trụ tối tăm.
Lăng Hàn thấy mà da đầu tê dại. Một ngôi sao bị đánh nổ tung, quy tắc Thiên Địa va chạm, tạo ra lực phá hủy mang tính hủy diệt, ngay cả cường giả Tinh Thần Cảnh cũng bị tiêu diệt ngay lập tức. Nhưng những chấn động này hoàn toàn không ảnh hưởng đến hai người họ. Họ tiếp tục chiến đấu, gây ra những phá hủy còn lớn hơn.
Cuối cùng, nam tử Minh giới không địch lại, bị một chiêu lớn đánh trúng, thân thể bay ra ngoài, trực tiếp đập nát một ngôi sao. Hắn bám vào một mảnh tinh cầu vỡ nát, bay về phía sâu thẳm của vũ trụ. Chiêu đó đã khiến thân thể hắn tan vỡ, thần thức tan biến. Theo lý thuyết, hắn đã chết không thể chết hơn. Hắn cùng mảnh vỡ tinh cầu đó bay không biết bao lâu, cuối cùng đâm vào một tinh cầu, biến một bình nguyên thành nội hải.
Tinh Thần Hải! Lăng Hàn cuối cùng cũng hiểu ra. Trước đây, có hai cường giả đối chiến, một bên thất bại, thậm chí bị đánh chết, thân thể cùng một mảnh đại lục đồng thời rơi xuống, đâm vào Hợp Ninh Tinh. Đây chính là nguồn gốc của Tinh Thần Hải. Nhưng không ai biết rằng, một bên tham chiến lại là đại năng của Minh giới. Sáng Thế cảnh sao?
Lăng Hàn còn chưa kịp suy nghĩ xong, một cảm giác hỗn loạn kéo đến, khiến anh tràn ngập sát ý. Giết, giết, giết! Anh muốn tàn sát toàn bộ người của giới này! Đây là ý chí không tiêu tan của đại năng Minh giới. Hắn chắc chắn đã chết từ lâu, nhưng một tồn tại như vậy, dù chỉ còn lại một mảnh ý chí nhỏ nhoi, cũng có thể ảnh hưởng đến người sau. Hiện tại, Ma Khí đang ảnh hưởng đến tâm trí Lăng Hàn, muốn ma diệt bản tính của anh, biến anh thành ma.
Lăng Hàn hừ một tiếng. Nếu ở bên ngoài, anh có thể bị ảnh hưởng, nhưng giờ đây, nơi này chính là trong Hắc Tháp! Sáng Thế cảnh đúng là lực lượng mạnh nhất đương đại, nhưng cường giả Minh giới kia đã chết bao nhiêu năm, còn có thể có bao nhiêu uy năng? Lăng Hàn vận dụng lực lượng của Hắc Tháp, tiến hành đối kháng Ma Khí. Đây không phải lần đầu tiên anh làm điều này. Từ khi ở Ma Thiên Bí Cảnh, anh đã từng đối kháng Ma Khí của Tu La Ma Đế. Dĩ nhiên, so với đạo Ma Khí này, Tu La Ma Đế quả thực chỉ là cặn bã. Nhưng thực lực của anh cũng đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, uy năng của Hắc Tháp cũng được giải phóng nhiều lần.
"Thứ này vẫn không thể trấn áp ngươi sao?" Lăng Hàn không ngừng tiêu ma Ma Khí, khí tức cuồng bạo, hỗn loạn, khát máu trong đó đều bị ma diệt, chỉ còn lại tinh hoa thuần khiết nhất, chìm xuống đan điền của Lăng Hàn. Ban đầu chỉ là một chút, sau đó biến thành một quả cầu, nhưng không lớn hơn quả trứng gà là bao. Điều kinh ngạc là, những tinh hoa này tràn đầy năng lượng, có thể khiến Sơn Hà hấp thu. Lăng Hàn lập tức phát hiện, ngọn núi thứ hai của mình đang trưởng thành với tốc độ kinh người. Theo xu thế này, khoảng một tháng nữa anh có thể đạt đến trung cực vị trung kỳ, tiếp cận hậu kỳ, từ đó ngưng tụ thành dòng sông thứ hai.
Điều này quá kinh người! Phải biết ở Sơn Hà Cảnh, việc vượt qua từng tiểu cảnh giới đều tính bằng vạn năm. Chỉ có Triệu Luân, Sa Nguyên... hậu duệ của Tinh Thần Cảnh mới có thể có tài nguyên khổng lồ, hoàn thành sự tích lũy như vậy trong vài trăm năm ngắn ngủi. Nhưng Lăng Hàn thì sao? Với tốc độ này, anh chỉ cần vài năm là có thể đạt đến Sơn Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh phong.
"Không cần kỳ quái, đây là tinh nguyên suốt đời của một Ma Chủ." Tiểu Tháp đột nhiên mở miệng. "Ma Chủ!" Dù Lăng Hàn đã sớm có dự liệu, nhưng vẫn không khỏi kinh hãi. Ma Chủ, giống như Thánh Giả Thần giới, đều là tồn tại Sáng Thế cảnh. "Ý thức cùng thân thể của Ma Chủ đã sớm mai một, nhưng Sáng Thế cảnh quá cường đại, dù một bộ phận thi thể cũng có thể trường tồn mấy ức năm, ảnh hưởng hải vực này." Tiểu Tháp giải thích.
Lăng Hàn gật đầu. Chính vì di cốt của Ma Chủ quấy phá, mới ảnh hưởng hải vực này, sinh ra trọng lực kinh người không gì sánh được. Trên thực tế, đó là một loại Quy Tắc Chi Lực. Cường giả Sáng Thế cảnh ảnh hưởng Thiên Địa quy tắc, ai có thể bỏ qua? Cũng khó trách cái hố ở Địa Tâm Đảo lại bay ra Ma Khí, chắc là cùng hải vực này tương liên.
Lăng Hàn quan sát đan điền. Cuối cùng, tinh hoa của Ma Chủ hóa thành một quả cầu màu đen, đen đến mức khiến lòng người kinh hãi. Năng lượng vô tận từ quả cầu phát ra, tư nhuận thân thể anh, đề thăng tu vi của anh. Đây là quá trình không ngừng nghỉ, và theo xu thế này, đủ để anh đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh!
Đó là điều hiển nhiên. Đây chính là tinh nguyên suốt đời của một Ma Chủ. Việc Lăng Hàn thăng lên Nhật Nguyệt Cảnh có gì kỳ quái? Ngược lại, nếu không phải thời gian trôi qua quá lâu, đã làm thất thoát phần lớn tinh nguyên, nếu không thậm chí có thể để Lăng Hàn thăng lên Tinh Thần Cảnh, thậm chí Hằng Hà Cảnh! "May mắn là chút Tinh Nguyên Chi Lực này là từng giọt từng giọt phát ra, bằng không ta sẽ nổ tung." Lăng Hàn hơi sợ. Để anh trong thời gian ngắn lên Nhật Nguyệt Cảnh, đây là lực lượng kinh khủng đến mức nào? Mà đoàn lực lượng này trong cơ thể anh, như một quả bom hẹn giờ, thật sự khiến người ta lo lắng.
"Tuy nhiên, điều quan trọng nhất không phải là tu vi đề thăng nhanh chóng, mà là lĩnh ngộ Thiên Địa quy tắc của Ma Chủ, Thiên Địa quy tắc của Minh giới. Chỉ cần ta đạt đến trình độ tương ứng, liền có thể đồng thời lĩnh ngộ quy tắc của Thần Minh hai giới, đây mới là điều đáng sợ nhất." Lăng Hàn suy nghĩ. "Nhưng ta nghe nói hai giới đối lập, không thể dung hợp quy tắc của hai giới, nếu không sẽ tẩu hỏa nhập ma, quy tắc của hai giới xung đột, tự giết chết mình." Anh lắc đầu. "Thôi được, đây là chuyện sau Sáng Thế cảnh, sau này hãy nói đi."
"Theo cách nói này, sở dĩ Tinh Thần Hải này có trọng lực vô cùng lớn là do Ma Chủ tồn tại. Hiện tại tinh nguyên Ma Chủ đã bị ta thu, vậy nội hải này chẳng phải sẽ giống những nơi khác sao?" Một tia sáng lóe lên trong mắt Lăng Hàn. "Ha ha, ta có thể rời khỏi nơi này!" Anh reo lên. "Sách, ta quả nhiên vận khí tốt, lúc Khai Thiên được thiên địa khí vận quán chú, cũng không phải nói suông mà thôi."
"Còn có..." Lăng Hàn tâm niệm vừa động, Ma Lực trong đan điền – đây là tên anh đặt cho đoàn tinh nguyên Ma Chủ, bởi vì tên "tinh nguyên" khiến anh có cảm giác ghê ghê – lập tức tản mát ra Ma Khí nhè nhẹ. Khí tức của anh lập tức đại biến, toàn thân có khí đen lượn lờ, như hóa thân thành một ma đầu. "Ha ha, ta có thể giả mạo người của Minh giới!" Lăng Hàn lộ ra nụ cười. "Để Tu La Ma Đế đến xem, xem có kẽ hở hay không."
Lăng Hàn triệu Tu La Ma Đế lại. "Ngươi nhìn ta!" "Vâng, chủ nhân, chủ nhân vĩ đại!" Tu La Ma Đế đang nghiên cứu công phu vuốt mông ngựa, lập tức ra sức biểu diễn. "Chủ nhân thực sự là càng ngày càng anh minh thần võ, đứng trước mặt ngài, Tiểu Đế thật giống như thấy được Mặt Trời, trước quang huy vĩ đại của ngài chỉ muốn quỳ xuống hô to vạn tuế, là ngài mang đến ánh sáng, mang đến hy vọng!"
"Ngừng, đừng nịnh hót nữa, nhìn ta một chút hiện tại thì như thế nào!" Lăng Hàn vận chuyển Ma Lực, toàn thân lập tức bị hắc sắc bao quanh. Dáng vẻ của anh không thay đổi quá nhiều, nhưng khí tức toát ra từ xương cốt lại hoàn toàn khác biệt. "Chủ... chủ... chủ... chủ nhân!" Tu La Ma Đế quỳ sụp xuống. Khí tức mà đối phương phát ra thật đáng sợ, vượt xa các đại năng Minh giới mà hắn từng tiếp xúc. Đây là... cấp bậc Ma Chủ! "Chủ... chủ... chủ nhân, lẽ nào ngài là đại năng của Minh giới?" Hắn khô khốc nói.
"Ta đương nhiên là Nhân loại, chỉ trùng hợp hấp thu chút lực lượng của Ma Chủ mà thôi." Lăng Hàn nói. "Ngươi nghĩ hiện tại ta cùng sinh linh của Minh giới có gì khác nhau sao?" "Không, một chút cũng không!" Tu La Ma Đế vội vàng lắc đầu. "Hiện tại chủ nhân ngài không khác sinh linh của Minh giới, không không không, ngài còn cao quý hơn vô số lần! Chủ nhân thân ái của ta, xin cho phép tiểu Đế ôm chân ngài một chút!"
"Lăn!" Lăng Hàn một cước đạp bay Tu La Ma Đế. Cho rằng có dáng vẻ của lang là có thể học bộ dáng của chó sao? Anh phất tay một cái, ném Tu La Ma Đế đến một góc xa xôi trong Hắc Tháp, tiếp đó chiêu chiếc hộp ngọc lại. Thứ này kiên cố không gì sánh được, ngay cả cường giả Tinh Thần Cảnh cũng không mở ra. Nếu như ở bên ngoài, Lăng Hàn khẳng định cũng không mở ra, nhưng ở đây là Hắc Tháp!
Anh nghiên cứu một lượt, phát hiện đây tuy gọi là "hộp", nhưng thực chất là một khối liền, không hề có kẽ hở, như một khối ngọc thiên nhiên khổng lồ. Anh lắc lắc, không cảm thấy có gì bên trong. "Không tìm được kẽ hở, vậy chỉ có thể dùng bạo lực." Lăng Hàn lấy ngón tay làm đao, nhấn vào hộp ngọc. Lực lượng của Hắc Tháp được anh sử dụng, lực lượng vô tận tuôn trào, anh cảm giác mình là Sáng Thế Thần, không gì làm không được. "Khai." Anh nhẹ nhàng nói.
"Ba," hộp ngọc bị anh mở ra. Không sai, bên trong quả nhiên là không gian rỗng. Trong hộp ngọc, chỉ có một trang giấy màu bạc, đang phát sáng. Lăng Hàn vươn tay lấy, nhưng hoảng sợ biến sắc, bởi vì một đạo kiếm quang đột nhiên đánh tới, nhanh như điện, nhanh đến mức anh căn bản không thể né tránh. Tiểu Tháp xuất hiện, cản lại đạo kiếm quang này, nói: "Ngươi rốt cuộc đã làm chuyện người người oán trách gì, sao khắp nơi đều bị người đánh như vậy?"
"Ha hả, ngươi không nói móc ta sẽ chết sao?" Lăng Hàn bước ra phía trước, tỉ mỉ hồi tưởng. Kiếm đó thực sự rất nhanh, vượt xa lẽ thường. Nhưng cũng bởi vì anh không vận dụng lực lượng của Hắc Tháp. Ai lại nghĩ một trang giấy lại có thể ẩn chứa sát cơ như vậy? Chẳng lẽ là pháp chỉ của cường giả vô thượng sao?
Lần này Lăng Hàn có chuẩn bị, lực lượng của Hắc Tháp bao quanh người anh. Lúc này, e rằng chỉ có Sáng Thế cảnh mới có thể tạo thành uy hiếp với anh. Anh lần thứ hai đưa tay về phía tờ giấy. "Hưu," kiếm quang xuất hiện lần nữa, chém tới Lăng Hàn. Thật nhanh! Dù đã có chuẩn bị, nhưng Lăng Hàn vẫn kinh hãi. Kiếm quang này nhanh vượt khỏi mọi lẽ thường, thậm chí còn muốn vượt qua Diệt Long Tinh Thần Tiễn vài đẳng cấp! Kiếm quang chém đến trước người Lăng Hàn, rồi khựng lại. Không có cách nào khác, kiếm quang nhanh là nhanh, nhưng nơi này là nội bộ của Hắc Tháp, Lăng Hàn mới là Thần.
"Đây rốt cuộc là cái gì, lại bá đạo như vậy!" Tim của Lăng Hàn đập thình thịch. Anh cảm giác mình có khả năng nhặt được thứ tốt, không hổ là bảo vật được hai cường giả Tinh Thần Cảnh truy đuổi. Anh mở tờ giấy ra. Con mẹ nó, lần này càng không được, không phải mấy đạo kiếm quang cùng chém, mà là trong nháy mắt có ức vạn đạo kiếm quang đồng thời chém ra.
Trước người Lăng Hàn, tạo thành một màn sáng dày đặc, đó là vì kiếm quang đan vào quá nhanh, quá dày mà hình thành. "Diệt cho ta!" Lăng Hàn hừ nhẹ một tiếng, những đạo kiếm quang này lần lượt tiêu tan, không còn uy lực nữa.
Thoải mái quá. Lăng Hàn thầm than trong lòng. Nếu có thể tế xuất Hắc Tháp thì tốt rồi, ai không phục hắn liền thu người vào Hắc Tháp trấn áp. Ngay cả Loạn Tinh nữ hoàng, Trụ Thiên Quốc Chủ vào, vậy cũng phải quỳ xuống nói chịu thua.
Tờ giấy cuối cùng ổn định, không còn kiếm quang bắn ra nữa. Trên giấy, không một chữ nào, hoàn toàn là một tờ giấy trắng. Điều này quá sức tưởng tượng, làm lớn đến thế, lại chỉ để bảo vệ một tờ giấy trắng sao? Không thể nào! Lăng Hàn tâm niệm vừa động, lấy thần thức rót vào. Nhất thời, trong đầu anh dâng lên vô số tin tức.
"Kiếm quyết bốn chữ!" Cuối cùng, trong đầu anh chỉ còn lại bốn chữ này. Tờ ngân chỉ này là do một vị cường giả không biết bao nhiêu năm trước lưu lại. Hắn là một Kiếm Đạo Tông Sư, được xưng là Vô Địch Kiếm Thánh! Chữ "Thánh" đại biểu hắn là đại năng Sáng Thế cảnh. Nhưng dù vậy, ngay cả Sáng Thế cảnh cũng không dám tự xưng "Kiếm Thánh", "Đao Thánh"... bởi vì khi ngươi mang danh hiệu này, tức là ngươi là người mạnh nhất trên Kiếm Đạo, Đao Đạo. Như vậy, ngươi hãy chờ các cường giả Kiếm Đạo, Đao Đạo khác đến khiêu chiến đi. Ai cũng sẽ không dễ dàng thừa nhận danh hiệu như vậy.
Danh hiệu Vô Địch Kiếm Thánh dĩ nhiên không phải tự xưng, mà là được công nhận. Hơn nữa hắn chẳng những là Kiếm Thánh, mà còn có hai chữ "Vô Địch", vậy càng cường đại hơn, rất có thể là Kiếm Đạo đệ nhất nhân từ trước tới nay. Kiếm pháp mạnh nhất của hắn chính là bốn chữ Kiếm Quyết, phân biệt là: Khoái Tự Quyết, Trì Tự Quyết, Loạn Tự Quyết và Bình Tự Quyết. Hiện tại trên tờ giấy này, ghi là Khoái Tự Quyết.
Lăng Hàn thể hội Khoái Tự Quyết một chút, không khỏi cảm khái, không hổ là kiếm thuật do đại năng Sáng Thế cảnh sáng chế, đây căn bản không phải người bình thường có thể tu luyện. Bởi vì, nó yêu cầu người tu tập phải có một thể phách cường đại. Khoái Tự Quyết chính là một chữ "mau", nhanh đến cực hạn, nhanh đến vượt qua hạn chế cảnh giới. Điều này dính đến việc phá hư quy tắc. Mà không có một thể phách cường đại duy trì, không đợi ngươi phá hư quy tắc, bản thân sẽ bị quy tắc hủy diệt.
"Đây quả thực là vì ta lượng thân chế tạo!" Lăng Hàn không khỏi đại hỉ. Khoái Tự Quyết chỉ yêu cầu thể phách và cảnh giới tương đối, nhưng thể phách của anh lại cao hơn cảnh giới một đoạn. Điều này có nghĩa là anh ở Khoái Tự Quyết, tạo nghệ thậm chí có thể vượt qua Vô Địch Kiếm Thánh cùng giai. "Tuy nhiên, bốn chữ Kiếm Quyết này là sau khi Vô Địch Kiếm Thánh tiến lên Sáng Thế cảnh mới đạt đến đại thành. Điều này dính đến quy tắc của Sáng Thế cảnh, ta chưa chắc có thể lĩnh ngộ được tinh túy!" Lăng Hàn lắc đầu. Ngộ tính của anh quả thực cao kinh người, nhưng vì cảnh giới hạn chế, anh cuối cùng không thể nào chạm tới trình độ Sáng Thế cảnh.
"Bất kể, trước luyện một chút xem, kiếm thuật của ta cũng nên đề thăng một chút." Lăng Hàn cũng không cấp bách rời đi, mà ở trong Hắc Tháp luyện kiếm pháp. Một ngày, hai ngày, ba ngày... "Phá hư quy tắc, cho nên mới có thể đề thăng tốc độ vô hạn, một kiếm chém ra, đối phương căn bản không thể ngăn trở." Lăng Hàn thì thào, thân hình bay ra, một kiếm chém động.
Anh xông tới, kiếm quang như điện. Nhưng anh lập tức cảm thấy chân trái đau nhức, cúi đầu nhìn, liền hoảng sợ phát hiện, chân trái của anh vẫn còn ở tại chỗ, mắt cá chân bị gãy, một đoạn nhỏ càng biến thành bánh quai chèo. "Tê, đây là hậu quả khi phá hư quy tắc sao?" Khóe miệng Lăng Hàn co quắp, vội vàng chữa chân trái trở lại. Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, khép lại vết thương.
"Ta đi sai đường, tuy tốc độ có đề thăng, nhưng lực phá hoại đối với bản thân càng lớn hơn nữa." Anh suy nghĩ. "Tuy nhiên, đây cũng là bởi vì ta ở trong Hắc Tháp, lực lượng có thể phóng đại vô hạn. Bằng không ở bên ngoài, lực lượng bản thân ta tuyệt đối không thể phá hư xương cốt đến trình độ như vậy." Anh kết luận: "Ở trong này luyện không được, phải đi ra ngoài thôi."
Lăng Hàn rời khỏi Hắc Tháp, lập tức phát hiện thủy áp đè chết người trước đó đã tiêu thất. Nói là tiêu thất cũng không đúng lắm, trong biển sâu tự nhiên là có thủy áp, nhưng bây giờ áp lực này đối với anh mà nói lại như mưa bụi, căn bản không thể nào dao động thần cốt của anh. "Di, nói như vậy, có thể vận dụng Thần Khí phi hành?" Lăng Hàn lấy ra Xuyên Vân Toa dịch chuyển. Quả nhiên, Phi Toa phá vỡ sóng biển, chỉ mấy hơi đã xuyên phá ra ngoài khơi, chui vào trường không.
"Quả thế!" Lăng Hàn triệu Thủy Nhạn Ngọc ra, kể lại chuyện đã xảy ra trước đó cho nàng nghe. "Vô Địch Kiếm Thánh?" Vẻ mặt của Thủy Nhạn Ngọc mờ mịt, nàng hiển nhiên không hề nghe nói qua cái tên này. Cũng phải, hiện tại Hợp Ninh Tinh chỉ có cường giả Tinh Thần Cảnh. Nhưng ở thời kỳ Viễn Cổ Viễn Cổ, có thể có một thịnh thế võ đạo huy hoàng, xuất hiện đại năng Sáng Thế cảnh, nhưng bây giờ sớm đã tiêu vong. Thời gian trường hà có thể mai một tất cả, Sáng Thế cảnh cũng không thể bất hủ.
"Đáng tiếc, ngươi hẳn là học không được môn kiếm thuật này." Lăng Hàn có chút tiếc nuối nói. Anh cũng không phải người ích kỷ, thứ tốt đương nhiên là phải chia sẻ cho người mình. "Ai nói ta không được!" Thủy Nhạn Ngọc hiếu thắng nói. Lăng Hàn cười hắc hắc. Anh điều khiển Xuyên Vân Toa đi tới một đảo nhỏ, quyết định ở đây xây dựng cơ sở tạm thời, trước luyện thành Khoái Tự Quyết đã.
Anh và Thủy Nhạn Ngọc cùng nhau nghiên cứu Kiếm Quyết, nhưng Thủy Nhạn Ngọc lại hoàn toàn mờ mịt, căn bản không biết nên bắt đầu từ đâu. Trên thực tế Lăng Hàn cũng rất mê man, nhưng mỗi khi anh gặp phải bình cảnh, Ma Lực trong đan điền sẽ tỏa ra bí lực, trợ giúp anh khắc phục cửa ải khó khăn. Đây là Thiên Địa quy tắc tương ứng của Sáng Thế cảnh. Lăng Hàn không thể lĩnh ngộ, nhưng có sự trợ giúp như vậy, lại khiến anh từng bước nắm giữ Khoái Tự Quyết, như nuốt cả quả táo, cưỡng ép nhét vào cho anh.
Bởi vậy, trên lý thuyết mà nói anh không đủ tư cách tu luyện môn kiếm quyết này, nhưng lão thiên gia cũng đang giúp anh. Nơi chiếc hộp ngọc chìm xuống vừa vặn là nơi an nghỉ của Ma Chủ, mà anh lại có Hắc Tháp có thể trấn áp tinh nguyên Ma Chủ, còn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh. Tất cả cộng lại, mới có kết quả bây giờ. Dù vậy, tiến bộ của Lăng Hàn cũng chậm thái quá. Khi xuất kiếm, Lăng Hàn cảm giác không được tự nhiên đến không cách nào hình dung, tay, chân, lưng, mỗi một bộ phận toàn thân đều vặn vẹo, không dễ vận lực, không làm được gì, nói chung, kỳ quái đến không cách nào hình dung.
Anh chậm rãi khắc phục, tốc độ xuất kiếm cũng càng lúc càng nhanh. Nhưng tốc độ xuất kiếm càng nhanh, bản thân anh gánh chịu càng lớn. Mỗi ra một kiếm, thần cốt của anh đều âm vang rung động. Nếu đổi lại là Thủy Nhạn Ngọc, khẳng định mỗi cây xương đều bể nát. "Thật nhanh!" Thủy Nhạn Ngọc nhìn Lăng Hàn tiến bộ, mỗi ngày trôi qua, anh xuất kiếm lại nhanh hơn một chút. Ban đầu, thị lực của nàng còn có thể bắt được kiếm quang của Lăng Hàn, nhưng bây giờ đã hoàn toàn không thể nhìn thấy.
Tay động, kiếm đến. Chính là quá nhanh, vượt ra khỏi lẽ thường. Thảo nào có tên Vô Địch Kiếm Thánh, kiếm pháp như vậy quả thực nghịch thiên. "Đây mới là nhất thức trong bốn chữ Kiếm Quyết, như vậy Trì Tự Quyết, Loạn Tự Quyết cùng Bình Tự Quyết sẽ có uy năng gì?" Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đều hiếu kỳ.
Một tháng sau, Lăng Hàn ở trên Khoái Tự Quyết cuối cùng cũng có chút thành tựu. Tu vi của anh, dưới sự trợ giúp của Ma Lực, thẳng tiến đến trung cực vị trung kỳ. Ngoài ra, anh vẫn dành thời gian luyện đan, cuối cùng luyện thành Thiên Cơ Đan. "Đi, chúng ta lại đi giết hải tặc." Lăng Hàn cười lớn. Kiếm pháp luyện thành, dĩ nhiên phải trải qua thực tiễn để đề thăng uy lực.
Họ điều khiển Xuyên Vân Toa, không sợ gặp phải cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, thứ này đủ để chống đỡ họ đào thoát. Tinh Thần Hải thay đổi, điều này không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Dương gia. Ngược lại, việc kinh doanh của họ càng thêm thịnh vượng, bởi vì trong nội hải đã không còn siêu trọng lực, người đến đây tầm bảo càng ngày càng nhiều. Trước đây ít nhất phải là Sơn Hà Cảnh mới có thể xuống biển, nhưng bây giờ Phá Hư Cảnh thậm chí Thiên Nhân Cảnh cũng có thể, thủy áp trong nghìn trượng hoàn toàn không cấu thành uy hiếp. Dĩ nhiên, yêu thú trong biển vẫn là nguy hiểm to lớn, nếu ở đáy biển tầm bảo mà táng thân trong miệng yêu thú, vậy cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo.
Đã không có Ma Chủ quấy rầy, Xuyên Vân Toa phát huy ra công hiệu lớn nhất, cho dù bay qua nội hải một vòng cũng tối đa dùng hết một ngày. Bởi vì ở trên biển phiêu lưu vài ngày, Lăng Hàn đã thăm dò rõ ràng lộ tuyến hàng hải của Dương gia. Anh liền điều khiển Xuyên Vân Toa đi lộ tuyến giống nhau.
"Nơi đó!" Anh hạ Phi Toa xuống, trên một chiếc thuyền lớn đang diễn ra cuộc chiến đấu kịch liệt. Đây là một chiếc đại thuyền của Dương gia, có cường giả Nhật Nguyệt Cảnh tọa trấn, bởi vậy bên hải tặc tự nhiên cũng xuất động cường giả đồng cấp, đang đại chiến trên mặt nước. Điều này ở dĩ vãng là chuyện không thể nào, nhưng bây giờ không có trọng lực, cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đạp sóng trên mặt biển thì có gì khó khăn? Họ tiến thêm một bước là có thể bay lượn!
Lăng Hàn thu hồi phi thuyền, cùng Thủy Nhạn Ngọc gia nhập chiến đoàn, công kích đám hải tặc. Cuộc chiến quá hỗn loạn, tuy họ từ trên bầu trời hạ xuống đã thu hút một vài ánh mắt, nhưng vì cảnh giới của họ đều quá thấp, tự nhiên sẽ không có cường giả nào quan tâm. Mặc kệ họ thuộc về bên nào, tiêu diệt là được.
"Tiểu tử, đi tìm chết đi!" Một gã hải tặc lập tức vung đao chém tới. Hắn là cao thủ trung cực vị đỉnh phong, tự nghĩ cảnh giới nghiền ép Lăng Hàn, không chút kiêng kỵ tấn công. Lăng Hàn mỉm cười, triển khai Khoái Tự Quyết. "Ba," tên hải tặc vung ra một đao, nhưng hoảng sợ phát hiện tay của mình đã lìa khỏi cơ thể, tiếp đó liền thấy thân thể của mình tứ phân ngũ liệt, trong nháy mắt bị chẻ thành mấy khối. Lúc này hắn mới kinh giác, làm sao có thể thấy mình tứ phân ngũ liệt nhỉ? Lẽ nào đầu của hắn cũng bị chém xuống? Đây là chuyện gì xảy ra, hắn căn bản không thấy đối phương ra chiêu! Đó là ý niệm cuối cùng trong đầu hắn.
Trong hỗn chiến, chuyện này tự nhiên không khiến bao nhiêu người chú ý, dù sao cảnh giới của hai người quá thấp. Lăng Hàn hết sức hài lòng. Kỳ thực anh chém một kiếm cũng có thể giết đối thủ, nhưng một kiếm chém qua, anh chỉ cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm, bởi vậy trái một kiếm phải một kiếm, lại chém ra rất nhiều kiếm. Thoạt nhìn ra một kiếm, kỳ thực tổng cộng ra mười một kiếm. "Còn có thể nhanh hơn một chút." Anh thầm nói.
"Tiểu tử ghê tởm, nạp mạng đi!" Lại một tên hải tặc giết lại, hắn là cao thủ đại cực vị tiền kỳ. Lăng Hàn chém qua một kiếm, "phốc," huyết quang văng lên, chỉ thấy tên hải tặc kia đã bị chém thành đống thịt nát. "Cái gì!" Liên tục miểu sát hai người, hải tặc ở gần đó cuối cùng cũng chú ý đến Lăng Hàn. Thoáng cái liền năm người xông đến, có một gã đạt đến đại cực vị hậu kỳ, hai gã là đại cực vị tiền kỳ, hai gã là trung cực vị đỉnh phong.
"Năm người, còn có đại cực vị hậu kỳ." Lăng Hàn lẩm bẩm nói. Trên lý thuyết chiến lực của anh bây giờ cũng bất quá là đại cực vị hậu kỳ. Một người của đối phương liền có thể chế trụ anh, cộng thêm bốn gã hải tặc khác, liền có thể tạo thành đầy đủ uy hiếp với anh. Tuy nhiên, đây là không có tính Khoái Tự Kiếm Quyết vào.
"Mao đầu tiểu tử ở đâu ra, lại dám nhúng tay chuyện của chúng ta!" Năm tên hải tặc đều cười lạnh nói. "Hắc hắc, cô nàng này thật xinh đẹp!" "Nào chỉ đẹp, quả thực chính là yêu tinh." "Giết tiểu tử này, bắt nữ nhân kia, chúng ta y y a a." "Nhất định!" Năm người đồng thời xuất thủ, triển khai công kích Lăng Hàn. "Năm cái sao, có chút khiêu chiến!" Lăng Hàn xuất kiếm, "xoát xoát xoát," kiếm quang chớp động, nhanh đến mức người căn bản không bắt được vết tích.
Lăng Hàn thu kiếm, như thể anh chưa từng xuất kiếm vậy. "Ba ba ba ba," năm tên hải tặc có bốn gã ngã xuống, chỉ có đại cực vị hậu kỳ may mắn tránh thoát. Nhưng cổ của hắn có một vết máu, thiếu chút nữa liền bị tước mất đầu. Tên hải tặc này không khỏi sợ hãi. Kỳ thực hắn cũng không bắt được kiếm quang, chỉ là cảm ứng được nguy cơ, lúc này mới theo bản năng dùng nguyên lực bảo vệ cổ, lấy tay che chở, bảo vệ tính mạng của mình, nhưng năm ngón tay lại rớt mất bốn ngón. Thật đáng sợ, đây là kiếm pháp gì, quả thực sát nhân trong vô hình! Phải biết tu vi năm người bọn họ cái nào cũng không yếu hơn người này, thậm chí hắn còn mạnh hơn một tiểu cảnh giới, nhưng chỉ trong nháy mắt, năm người liền ngã xuống bốn cái, hắn cũng bị tước mất bốn ngón tay, cổ trúng một kiếm, thiếu chút nữa bay đầu. Tiểu tử này là thiên tài Ngũ Tinh sao? Không không không, cho dù là thiên tài Ngũ Tinh, chiến lực cũng chỉ tương đối với mình, làm sao thiếu chút nữa miểu sát mình?
Tay của Lăng Hàn có chút run rẩy, hô hấp hơi hỗn loạn, nguyên lực trong cơ thể loạn rầm rầm.