Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Hành trình mệt mỏi của Lăng Hàn và nhóm người cuối cùng cũng dẫn họ đến một thung lũng hẻo lánh, nơi mở ra một khung cảnh như tranh vẽ. Đồng ruộng xanh mướt trải dài thành từng vòng, ôm lấy một thôn trang rộng lớn với những cây cầu nhỏ bắc qua dòng suối, những mái nhà ẩn hiện trong sương khói bếp. Một vẻ đẹp điền viên, bình dị đến mức khiến người ta quên đi mọi cuộc chiến tàn khốc hay quyền lực đẫm máu. Dương Thiết Thành không khỏi thốt lên sự tán thưởng, trong khi Quách Tu Văn, người dẫn đường, lại cười ha hả, mời gọi họ quên đi thân phận võ giả mà tận hưởng cuộc sống nông phu, thợ dệt. Mọi người, dù là cường giả Tinh Thần Cảnh hay Phá Hư Cảnh, đều gật đầu chấp thuận, hiểu rằng mỗi nơi đều có quy tắc riêng.
Tuy nhiên, giữa sự yên bình đến lạ thường ấy, Lăng Hàn bắt đầu cảm nhận một điều gì đó bất thường. Khi màn đêm buông xuống, trong căn viện nhỏ được phân phối, Thủy Nhạn Ngọc say sưa tận hưởng sự tĩnh lặng, nhưng Lăng Hàn lại không ngừng trêu chọc nàng, đồng thời cũng đặt ra những câu hỏi đầy nghi vấn. "Nơi này có gì đó rất cổ quái," chàng thì thầm, bàn tay không ngừng "khám phá" những đường cong quyến rũ của thê tử, khiến nàng vừa ngượng ngùng vừa yếu lòng. Thủy Nhạn Ngọc, với tâm trí bị chàng làm cho rối bời, không thể tập trung suy nghĩ. Lăng Hàn hôn nhẹ lên gáy nàng, mùi hương thoang thoảng cùng làn da mịn màng khiến chàng mê đắm, nhưng vẫn không quên nhắc nhở: "Nàng không thấy sự tĩnh lặng ở đây có chút ma quái sao? Từ lúc chúng ta vào thôn, chẳng ai liếc nhìn chúng ta lấy một cái." Thủy Nhạn Ngọc phản bác, cho rằng đó là do người dân nơi đây thích sự yên tĩnh. Nhưng Lăng Hàn kiên quyết: "Dù thích bình yên đến mấy, thấy một đám người lạ đột nhiên xuất hiện, chẳng lẽ không một ai tò mò, không một ai nhìn ngó?" Lời nói của chàng khiến Thủy Nhạn Ngọc giật mình, chợt nhận ra mình đã bị chàng "lột sạch" từ lúc nào.
Sáng hôm sau, Lăng Hàn tiếp tục phân tích những điểm kỳ lạ: "Còn nữa... nàng có nhận ra trong thôn này không có lấy một đứa trẻ nào không? Ta đã quan sát kỹ, ở đây không phải toàn người già, mà có rất nhiều thanh niên." Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc, nhận ra Lăng Hàn nói có lý. Một thôn trang bình yên thật sự phải có tiếng cười trẻ thơ, có người già an hưởng, và thanh niên lao động. Sự vắng mặt của trẻ con là một dấu hiệu bất thường. Trong lúc Lăng Hàn vẫn tiếp tục "tấn công" nàng bằng những lời lẽ và hành động trêu ghẹo, Thủy Nhạn Ngọc vừa đỏ mặt vừa nhéo chàng, nhưng trong lòng cũng dần đồng tình với những nghi ngờ của phu quân.
Khi hai người định ra ngoài thám thính lúc đêm khuya, Thôi Đức, một trong những sư đệ của Quách Tu Văn, cưỡi một con khôi lỗi bạch tượng xuất hiện, ngăn cản họ một cách "ôn hòa". "Người nơi đây đều thích an tĩnh, nhất là buổi tối," hắn nói, "quấy rầy người khác nghỉ ngơi cũng không tốt." Lăng Hàn biết không thể đối đầu ngay lập tức, đành quay về. "Có quỷ, quá khả nghi!" Thủy Nhạn Ngọc thốt lên. Lăng Hàn gật gù, thừa nhận sự cảnh giác của đối phương rất cao, nên quyết định không hành động vội vàng mà chờ thời cơ. Cả hai sau đó vào Hắc Tháp, Lăng Hàn tiếp tục luyện chế Thiên Cơ Đan, còn Thủy Nhạn Ngọc tu luyện.
Ngày hôm sau, Quách Tu Văn thông báo sư phụ Bùi Tể của hắn đã xuất quan và muốn gặp họ. Bùi Tể, một lão già cao lớn, nhưng lại thiếu đôi chân, ngồi uy nghi ở cuối đại sảnh. Hắn hứa sẽ chế tạo một chiếc thuyền trong vòng năm đến mười ngày để giúp họ rời đi, đồng thời còn ngỏ ý muốn truyền dạy kỹ thuật khôi lỗi cho bất cứ ai có hứng thú. Lời nói của Bùi Tể khiến nhiều người mừng rỡ, thậm chí Thủy Nhạn Ngọc cũng thoáng nghĩ liệu mình và Lăng Hàn có quá đa nghi. Nhưng Lăng Hàn vẫn giữ vững lập trường, ngăn cản Thủy Nhạn Ngọc tìm hiểu, vì chàng cảm thấy nơi đây vẫn tiềm ẩn nguy hiểm.
Khi Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc định ra ngoài khám phá, Bộ Chính Vân, một sư đệ khác, cưỡi khôi lỗi hắc vượn xuất hiện, nói rằng sẽ "tháp tùng" họ. Hắn nhiệt tình giới thiệu, nhưng thực chất lại ngăn cản họ tiếp cận bất kỳ ngôi nhà nào hay trò chuyện với bất cứ người dân nào, viện cớ "người nơi đây không thích bị quấy rầy." Thái độ giấu đầu hở đuôi này càng khiến Lăng Hàn thêm nghi ngờ.
Vài ngày trôi qua, La Ngộ, Phạm Dũng và Liễu Oánh đều bị cuốn hút bởi Khôi Lỗi Thuật, ngày đêm ở lại xưởng học tập. Đến ngày thứ bảy, Quách Tu Văn mời Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đến xem thành quả chế tác khôi lỗi của hắn. Trong xưởng, Quách Tu Văn say sưa giới thiệu về quá trình chế tác, từ việc chọn vật liệu đến khắc trận văn, rồi bỏ Chân Nguyên Thạch. Hắn chỉ vào một khôi lỗi hình nhân được quấn băng trắng, với ánh mắt đầy si mê. Hắn xé lớp băng ở ngực khôi lỗi, để lộ bộ xương sườn màu vàng nhạt, được làm từ Thần Thiết cấp một. Hắn giải thích rằng mỗi xương đều có trận văn và bước cuối cùng là đặt Chân Nguyên Thạch vào để kích hoạt.
Quách Tu Văn mời Thủy Nhạn Ngọc tự tay đặt Chân Nguyên Thạch, nhưng nàng từ chối. Hắn cười quỷ dị, thì thầm: "Vô luận tồn tại cường đại dường nào, đều có lúc biến mất, mà vô luận nữ nhân mỹ lệ ra sao, cũng sẽ có thời khắc điêu linh." Hắn nhìn chằm chằm Thủy Nhạn Ngọc, ánh mắt rực lửa: "Thủy tiểu thư, nàng xinh đẹp mê người như vậy, dung nhan như vậy, thân thể như vậy, hẳn là vĩnh viễn dừng lại, mà không nên già yếu, bằng không sẽ là một loại uổng phí!" Lăng Hàn chen ngang, khiến hắn giật mình xin lỗi.
Sau khi đặt Chân Nguyên Thạch, khôi lỗi bỗng mở mắt, đứng dậy và lao thẳng vào Lăng Hàn. Nó di chuyển nhanh như chớp, những ngón tay bằng kim loại sắc nhọn chĩa về phía chàng. Lăng Hàn đáp trả bằng một cú đấm, nhưng bị đẩy lùi vài bước. Khôi lỗi dường như không hề hấn gì, tiếp tục tấn công. Lăng Hàn nhận ra sức nặng kinh người của nó. "Dừng tay! Mau bảo nó dừng tay!" Thủy Nhạn Ngọc hét lên với Quách Tu Văn. Nhưng hắn chỉ cười, nói rằng hắn không ra lệnh, mà khôi lỗi tự hành động. Hắn giải thích thêm về "thần vụ" từ Địa Tâm Động, có thể kích thích hiệu quả không tưởng, ví dụ như... vật liệu sẽ bảo lưu một phần ký ức. Lăng Hàn chợt rùng mình, rút thần kiếm, chém nát lớp băng vải trên mặt khôi lỗi.
"Là, là, là..." Thủy Nhạn Ngọc kinh hãi tột độ. Khôi lỗi này... rõ ràng chính là La Ngộ! Quách Tu Văn cười lớn, xác nhận: "Không sai, không sai, chính như nàng thấy, nguyên liệu của khôi lỗi này giữ lại ký ức, bởi vậy, nó mới có thể ở lúc không có mệnh lệnh của ta tự động công kích." Lăng Hàn chợt bừng tỉnh: "Khó trách các ngươi không cho chúng ta tiến nhập nhà của thôn dân, càng không cho phép giao lưu với thôn dân, bởi vì... bọn họ đều là khôi lỗi!" Quách Tu Văn vỗ tay cười ha hả, khen ngợi sự thông minh của Lăng Hàn.
"Các ngươi, các ngươi phát rồ!" Thủy Nhạn Ngọc phẫn nộ mắng. Quách Tu Văn đáp lại bằng một nụ cười biến thái: "Sai rồi, sai rồi, kỳ thực chúng ta chỉ là cho các ngươi vĩnh hằng! Ngẫm lại xem, các ngươi có thể sống bao lâu? Nhật Nguyệt Cảnh có mấy người có thể đột phá, các ngươi sống tối đa ba mươi vạn năm, còn không phải sẽ hóa thành mục nát, quay về với Thiên Địa? Nhưng sau khi chế tác thành khôi lỗi, các ngươi sẽ vĩnh viễn bảo trì dáng dấp bây giờ! Thủy tiểu thư, nàng động nhân như thế, vì sao không vĩnh viễn lưu lại mỹ lệ như vậy!" Ánh mắt hắn lóe lên sự thèm khát bệnh hoạn khi nhìn Thủy Nhạn Ngọc.
Lăng Hàn không nhịn được, chất vấn: "Ha hả, vì sao chính các ngươi không làm thành khôi lỗi?" Sau đó chàng đột phá vòng vây của La Ngộ, lao thẳng về phía Quách Tu Văn. Nhưng một tiếng gầm dữ dội vang lên, khôi lỗi hổ của Quách Tu Văn lao ra chặn đường Lăng Hàn. Nó bắn ra hàng loạt răng nanh sắc bén, hóa thành 24 đạo phi đao. Lăng Hàn bị trúng đòn, hai mươi chiếc răng nanh găm vào người, máu tươi tuôn ra. Dù thể phách cường hãn, chàng vẫn không tránh khỏi bị thương nặng. Khi khôi lỗi hổ định hút lại răng nanh, Lăng Hàn cười lạnh, thần thức cuốn lấy, thu gọn toàn bộ răng nanh vào Hắc Tháp...