Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 213

Chương 213: Huyết Lệ Địa Tâm Đảo

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1061 đến 1065 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh u ám về sự tàn bạo và lòng tham vô đáy của con người, nơi bi kịch của những kẻ bị biến thành công cụ được phơi bày trần trụi. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố siêu nhiên qua Ma Khí và sự trỗi dậy đầy kịch tính của Tu La Ma Đế, tạo nên một nút thắt bất ngờ. Qua đó, chương đẩy cảm xúc người đọc từ sự kinh hoàng đến lòng căm phẫn, khi Lăng Hàn phải đối mặt với những hành vi vô nhân đạo và quyết tâm đòi lại công lý.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa không gian chật hẹp của xưởng chế tạo, Quách Tu Văn chứng kiến một cảnh tượng không tưởng, đôi mắt ông ta trợn trừng đầy kinh hãi. Hai mươi bốn chiếc răng nanh hổ, mỗi chiếc đều ẩn chứa một không gian thu nhỏ để chống lại sự thu giữ, bỗng chốc tan biến vào hư vô. Khôi lỗi là tử huyệt của những bậc thầy chế tạo, bởi chúng thiếu đi ý chí tự thân, dễ dàng bị nuốt chửng bởi Linh Khí Không Gian. Nhưng nay, một sức mạnh vô hình đã vượt xa mọi nhận thức của Quách Tu Văn, khiến ông ta không thể lý giải. Làm sao một Linh Khí Không Gian có thể thu giữ một Linh Khí Không Gian khác? Điều này hoàn toàn đi ngược lại bản chất! Quách Tu Văn, với trình độ hạn hẹp của mình, không thể nào ngờ tới sự tồn tại của một Thần Khí Không Gian tối thượng.

Bất chợt, tiếng gầm giận dữ của khôi lỗi hổ vang lên, phá vỡ sự im lặng. Nó lao thẳng về phía Lăng Hàn, những móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào mục tiêu. Lăng Hàn bừng tỉnh, nhận ra rằng Hắc Tháp của mình chính là khắc tinh hoàn hảo cho những khôi lỗi vô tri. Chỉ cần chúng không mang theo ý chí võ đạo, không có thần thức kháng cự, hắn có thể dễ dàng thu chúng vào tháp. Một nụ cười đầy tự tin nở trên môi, Lăng Hàn chắp tay sau lưng, toát ra khí chất ngạo nghễ. Thần thức của hắn, mạnh mẽ hơn nhiều so với cảnh giới hiện tại và được tôi luyện bởi Bất Diệt Thiên Kinh, như một tấm lưới vô hình bao phủ lấy khôi lỗi hổ.

Quách Tu Văn thét lên, ra lệnh cho khôi lỗi hổ: "Giết hắn! Nhưng đừng phá nát quá, nối lại phiền phức lắm!" Thế nhưng, ngay khoảnh khắc khôi lỗi hổ lao tới, nó cũng biến mất không một dấu vết. Quách Tu Văn hóa đá, miệng há hốc, không thể tin vào mắt mình. Một khôi lỗi Sơn Hà Cảnh đại viên mãn cứ thế bốc hơi? Đây chẳng khác nào một giấc mộng huyễn hoặc!

Đúng lúc đó, La Ngộ, khôi lỗi từng là đối thủ của Lăng Hàn, cũng lao tới sau khi đánh bật Thủy Nhạn Ngọc. Mặc dù đã bị biến thành khôi lỗi dưới sự điều khiển của Quách Tu Văn, nhưng ký ức về mối thù sâu đậm với Lăng Hàn vẫn còn đó, khiến hắn ưu tiên tấn công Lăng Hàn trước. Quách Tu Văn vội vàng kêu lên "Lui! Lui!", nhận ra sự quỷ dị của Lăng Hàn. Nhưng La Ngộ, giờ chỉ là một cỗ máy, không thể linh hoạt ứng biến. Hắn đã xuất chiêu, chỉ có thể hoàn tất đòn đánh rồi mới rút lui. Và rồi, hắn cũng tan biến.

Lăng Hàn quay lại, nhìn Quách Tu Văn nở nụ cười bí ẩn: "Giờ thì chỉ còn lại chúng ta!" Quách Tu Văn run sợ. Hắn, một Khôi Lỗi Sư, cũng như bao Đan Sư hay Trận Đạo Sư khác, chiến lực bản thân thường không cao. Sự tự tin của hắn dựa vào hai khôi lỗi hùng mạnh, đặc biệt là khôi lỗi hổ Sơn Hà Cảnh đại viên mãn. Nhưng giờ đây, cả hai đều biến mất không dấu vết, khiến hắn rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Bản thân hắn chỉ là một tu sĩ trung cực vị hậu kỳ, hoàn toàn không có khả năng chống đỡ. Điều đáng sợ hơn là căn phòng này cách âm quá tốt, dù có kêu gào đến khản cổ cũng chẳng ai nghe thấy.

Trong đầu Quách Tu Văn lúc này chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: chạy trốn. Hắn liếc nhìn cánh cửa, rồi bất ngờ bỏ chạy, hy vọng có thể thoát ra ngoài cầu viện. Hắn không còn nghĩ đến việc giữ bí mật về Lăng Hàn nữa, chỉ cần bảo toàn mạng sống. Thật kỳ lạ, Lăng Hàn không hề truy đuổi. "Tốt quá!" Hắn thầm reo trong lòng, khi cánh cửa ngày càng gần. Nhưng một luồng sáng lạnh buốt chợt lóe lên, Quách Tu Văn kêu thảm thiết, ngã vật xuống đất. Trên đùi hắn, một vết thương sâu hoắm, kinh mạch đứt gãy. Đó chính là Diệt Long Tinh Thần Tiễn, nhanh như lưu tinh! Hắn cố gắng gượng dậy, lê lết về phía cửa, nỗi sợ hãi đã chiếm trọn tâm trí.

"Ngươi thực sự quá xem trọng bản thân rồi!" Lăng Hàn nhún người, tóm lấy gáy Quách Tu Văn. "Đừng... đừng tới gần ta!" Quách Tu Văn thét lên, vung tay chống cự yếu ớt. Lăng Hàn lắc đầu, sự phản kháng của kẻ yếu ớt này chẳng có ý nghĩa gì. Hắn dễ dàng chế ngự Quách Tu Văn. "Nói đi, lai lịch sư phụ ngươi là ai?" Lăng Hàn hỏi. Hắn vốn không muốn đối đầu với Bùi Tể, nhưng giờ đây đối phương đã lộ rõ bản chất, một cuộc chiến là không thể tránh khỏi. "Ngươi... ngươi không thể giết ta! Sư phụ ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Quách Tu Văn run rẩy đáp.

Lăng Hàn lắc đầu: "Cứ tưởng kẻ biến thái tàn nhẫn với người khác thì cũng phải có chút cốt khí chứ?" Hắn vung tay, ném xác La Ngộ ra. Đó thực sự là một cái xác, vì Chân Nguyên Thạch đã bị lấy đi, trận văn bị phá hủy, chỉ còn lại bộ khung xương cứng rắn. "Khôi lỗi này là do ngươi xử lý?" Lăng Hàn chỉ vào xác La Ngộ. "Móc rỗng lục phủ ngũ tạng, ra tay ác độc như vậy, sao đến lượt mình lại sợ hãi?" Quách Tu Văn run lên bần bật, vội vã giải thích: "Không! Không! Không giống! Đây chỉ là một vật liệu, không phải người!"

Lăng Hàn hơi kinh ngạc, nhân sinh quan của kẻ này đã hoàn toàn vặn vẹo. Hắn tát mạnh vào mặt Quách Tu Văn: "Ta không muốn đọc ký ức bẩn thỉu của ngươi. Ta hỏi gì thì trả lời đó!" Thủy Nhạn Ngọc tiến tới, gác kiếm lên cổ Quách Tu Văn: "Với kẻ như vậy, cần gì phải nói nhiều, giết quách đi!" "Không! Không!" Quách Tu Văn sợ hãi đến cực điểm. "Đừng... đừng... các ngươi muốn biết gì, ta nói hết! Nghìn vạn lần đừng!" Trong tiếng thét chói tai, một dòng nước ấm chảy xuống chân, hắn đã sợ hãi đến mức mất kiểm soát. Thủy Nhạn Ngọc vội bịt mũi, tránh xa. Lăng Hàn cũng chỉ muốn đạp cho hắn một cái, kẻ sợ chết đến mức này thật hiếm thấy. Hắn lạnh lùng nói: "Vậy thì nói hết những gì ngươi biết." "Vâng! Vâng! Ta nói, ta nói!" Quách Tu Văn gật đầu lia lịa.

Hắn bắt đầu kể một câu chuyện. Ba vạn năm trước, hắn là đệ tử của Bùi Tể khi mới chỉ sáu, bảy tuổi. Trong suốt ba vạn năm, hắn theo Bùi Tể học võ và Khôi Lỗi Thuật, và có thêm bốn sư đệ nữa. Hắn không biết mình được Bùi Tể thu nhận như thế nào, nhưng qua những sư đệ kia, hắn thấy được hình ảnh của chính mình. Trên hòn đảo biệt lập này, thỉnh thoảng vẫn có những người gặp nạn trôi dạt vào, nhưng tất cả đều bị Bùi Tể biến thành khôi lỗi. Đôi khi, những người gặp nạn còn mang theo trẻ nhỏ. Bùi Tể chỉ chọn những đứa có căn cốt tốt để thu làm đệ tử, nhưng nếu phát hiện không có tiền đồ, sẽ bị giết một cách vô tình. Quách Tu Văn suy đoán mình cũng là hậu duệ của một người gặp nạn, cha mẹ bị Bùi Tể giết, nhưng nhờ tư chất tốt mà hắn sống sót và được thu làm đệ tử. Hắn quá nhỏ để nhớ bất cứ điều gì, hoặc có thể đã chủ động quên đi ký ức kinh hoàng đó.

Dù đã đoán ra sự thật, Quách Tu Văn không dám có chút hận ý nào với Bùi Tể, bởi sư phụ hắn có hai khôi lỗi chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, đủ sức tiêu diệt cả năm đệ tử liên thủ. Bùi Tể là một Khôi Lỗi Sư xuất sắc, nhưng dường như bị một điều gì đó kích thích, không còn lòng phô diễn tài năng, chỉ ẩn mình trên đảo này, trở thành cơn ác mộng cho những kẻ đi ngang qua. Về lai lịch của Bùi Tể hay nơi hắn học Khôi Lỗi Thuật, Quách Tu Văn hoàn toàn không biết. Hắn chỉ biết có một cái hố thần kỳ, hàng năm tỏa ra một loại vật chất kỳ lạ như sương mù, khi hòa vào khôi lỗi có thể khiến chúng mạnh mẽ hơn. Hơn nữa, việc chế tạo một khôi lỗi thường mất vài tháng, nhưng với sự trợ giúp của "thần vụ" này, chỉ cần vài ngày là hoàn thành.

"Thần vụ?" Lăng Hàn ngạc nhiên hỏi. "Ở đâu, lấy ra cho ta xem." Quách Tu Văn run rẩy đứng dậy, mở tủ, lấy ra một bình ngọc: "Thần vụ được phong bế bên trong." Hắn cúi đầu, ánh mắt lóe lên vẻ thâm độc. Loại thần vụ này cực kỳ hữu ích cho việc chế tạo khôi lỗi, nhưng nếu người sống trực tiếp hít phải một ngụm, thần trí sẽ bị ăn mòn, biến thành một binh khí chỉ biết giết chóc, giống khôi lỗi nhưng không tuân theo mệnh lệnh. Như vậy, chỉ cần Lăng Hàn bị loại bỏ, nữ nhân còn lại kia hắn sẽ không sợ hãi.

Lăng Hàn nhận lấy bình ngọc, không hề lỗ mãng mở ra. Hắn ném Quách Tu Văn vào Hắc Tháp, rồi cùng Thủy Nhạn Ngọc bước vào theo. Muốn nghiên cứu những thứ không rõ, an toàn nhất vẫn là ở trong Hắc Tháp. "Tiểu Tháp, phân tích xem đây là vật gì?" Lăng Hàn ném bình ngọc ra. "Rắc!" Bình ngọc vỡ tan, một luồng sương mù đen kịt cuộn trào trong không khí, biến hóa thành đủ hình thái: lúc là thú, lúc là chim, rồi lại thành hình người với một chiếc sừng trên trán và một cái đuôi phía sau.

"Ma Khí!" Tiểu Tháp xuất hiện, cùng Lăng Hàn đồng thanh thốt lên. Đây tuyệt đối là Ma Khí, Lăng Hàn đã từng đối mặt ở Hằng Thiên Đại Lục, dù chỉ một chút nhưng lại mạnh hơn Tu La Ma Đế rất nhiều. Hắn tâm niệm vừa động, Tu La Ma Đế, tên ma đầu vẫn bị giam cầm trong Hắc Tháp, liền xuất hiện. "Bái kiến chủ nhân! Chủ nhân hồng phúc tề thiên, vạn thọ vô cương!" Tu La Ma Đế nịnh nọt hết lời, thể hiện dáng vẻ tiểu nhân vô cùng nhuần nhuyễn. Hắn liếc thấy Thủy Nhạn Ngọc, lập tức quỳ xuống: "Bái kiến phu nhân! Chủ nhân thật có mắt, phu nhân đẹp như Thiên Tiên, khí chất cao nhã, tuyệt đối là tuyệt đại giai nhân trong ức vạn năm mới có thể xuất hiện một!"

Thủy Nhạn Ngọc ngây người, không ngờ lại có kẻ nịnh bợ đến thế, còn biết xấu hổ không? Lăng Hàn hừ một tiếng: "Ít nói nhảm đi, mau nhìn xem Ma Khí này, nói cho ta biết lai lịch." "Vâng!" Tu La Ma Đế vội vàng gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Ma Khí, thân thể sương mù của hắn run rẩy, giọng nói đầy kinh hãi: "Đây là... đây là... đây là một tia Ma Khí của Ma Chủ!" "Ma Chủ?" Lăng Hàn trừng mắt. "Nói rõ hơn chút." Tu La Ma Đế giờ đây không còn chút tính khí nào, cúi đầu khom lưng: "Ở Thần giới, Sáng Thế cảnh được gọi là Thánh Nhân, còn ở Minh giới chúng ta, cường giả cấp bậc đó được gọi là Ma Chủ."

Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc xen vào: "Hắn là ma vật của Minh giới?" "Tiểu nhân chính là, phu nhân quả nhiên mắt sáng như đuốc, dưới trí tuệ của ngài, tất cả niệm tưởng của tiểu nhân đều như dưới ánh dương quang, không chỗ nào che giấu." Tu La Ma Đế lại tiếp tục nịnh bợ. Lăng Hàn giật mình, đây đúng là khí tức của Ma Chủ. Chờ một chút, trong Thiên Hải Bí Cảnh không phải có một lối đi bị trấn áp, và một tồn tại tự xưng Chân Nhất Ma Chủ muốn thoát ra sao? Hắn chợt rùng mình, mình đã từng quát mắng cả một Sáng Thế cảnh! "Phu nhân khuôn mặt đẹp, như Thái Dương trên bầu trời, có thể làm người lóa mắt! Khí chất của phu nhân, như Minh Nguyệt cao xa, sáng tỏ đến làm người tự ti mặc cảm!"

Tu La Ma Đế vẫn đang không biết xấu hổ nịnh hót, nhưng đột nhiên, hắn lao thẳng vào đoàn Ma Khí. "Ha ha ha ha, chỉ cần bản tọa dung hợp đoàn Ma Khí này, thực lực sẽ tăng vọt, khôi phục chiến lực Sơn Hà Cảnh, giết các ngươi như giết gà!" Hắn phấn khích kêu lên. Tu La Ma Đế là kẻ cực kỳ sợ chết, vì sinh tồn mà hắn từng quỳ lạy Lăng Hàn khi hắn chỉ mới là Thiên Nhân Cảnh. Nhưng có câu "đại trượng phu co được dãn được", chịu nhục chính là để có ngày "duỗi thẳng" trở lại! Giờ đây, chính là cơ hội tốt nhất!

Hắn đã xuyên qua hàng rào hai giới, lại mạnh mẽ tiến vào Tiểu Thế Giới, chiến lực tổn hao nhiều, chỉ còn lại Phá Hư mười lăm tinh, nên hắn biết mình không phải đối thủ của Lăng Hàn. Nhưng chỉ cần hấp thu Ma Khí, thực lực của hắn có thể khôi phục đến Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị. Mặc cho Lăng Hàn có biến thái, yêu nghiệt đến đâu, liệu có thể địch nổi lực lượng Thần cấp sao? Nực cười! Ma Khí đã gần ngay trước mắt, Tu La Ma Đế lộ vẻ say mê. Việc dung hợp Ma Khí cấp Ma Chủ sẽ mang lại sự đề thăng to lớn cho hắn, bởi trong đó ẩn chứa một tia lĩnh ngộ võ đạo của Ma Chủ! Với sinh linh Thần giới, đây là độc dược chí mạng, nhưng với sinh linh Minh giới như hắn, đây là siêu cấp bổ vật. Hơn nữa, may mắn là chỉ có một tia, nếu nhiều hơn nữa hắn cũng không dám thôn phệ, nếu không chỉ có phần chết. Sáng Thế cảnh quá mạnh mẽ.

Chỉ còn một tấc, nửa tấc! "Di, sao không vào được?" Tu La Ma Đế hoảng sợ quay đầu lại, chỉ thấy Lăng Hàn vững vàng nắm lấy hắn, khiến hắn không thể tiến thêm một chút nào. "Không tệ, giờ lá gan đã lớn rồi!" Lăng Hàn cười nói. "Chủ nhân, oan uổng a!" Tu La Ma Đế, vốn là trạng thái sương mù, không có thực thể, lập tức kéo dài thân thể, ôm lấy chân Lăng Hàn. "Tiểu nhân chỉ là bị choáng váng, bị heo chiếm tâm can, chủ nhân hãy coi lời tiểu nhân nói như cái rắm a!"

Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi rất muốn thôn phệ đoàn Ma Khí này?" "Cầu chủ nhân ban cho!" Trên mặt Tu La Ma Đế đầy vẻ lấy lòng. "Lăng Hàn, đừng để hắn lừa!" Thủy Nhạn Ngọc nói, tên Ma Đế này quá hai mặt. Trong lòng Tu La Ma Đế chợt lo lắng, Lăng Hàn có ý nhả ra, nhưng Thủy Nhạn Ngọc lại khuyên can, e rằng khó thành. "Được, thưởng cho ngươi." Lăng Hàn cười nói, Ma Khí với hắn là độc dược, giữ lại cũng vô ích. Hắn buông lỏng tay ra. Tu La Ma Đế được tự do, mừng như điên, lập tức há miệng nuốt chửng Ma Khí.

"Oanh!" Thân thể hắn bành trướng như một quả khí cầu, nhưng rất nhanh lại co lại, trở về bình thường. Thoạt nhìn không có gì khác biệt, nhưng có thể rõ ràng cảm nhận được, khí tức của Tu La Ma Đế đang cấp tốc đề thăng. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã đột phá Thần Cảnh, tản mát ra khí thế mênh mông như đại dương. Sơn Hà Cảnh, tiểu cực vị đỉnh phong! "Ha ha ha ha!" Tu La Ma Đế cười lớn, vẻ đắc ý tràn ngập. "Lăng Hàn a Lăng Hàn, ngươi thực sự quá ngu xuẩn, lại để bản tọa khôi phục thực lực! Hôm nay bản tọa sẽ cho ngươi biết, cái gì gọi là lực lượng Thần cấp!"

Thủy Nhạn Ngọc trợn mắt há hốc mồm, không phải vì khiếp sợ thực lực của Tu La Ma Đế, mà là vì sự trơ tráo của hắn, lật mặt còn nhanh hơn lật sách! Trước đó hắn còn "chủ nhân, chủ nhân", giờ lại cao ngạo như vậy, còn biết xấu hổ không? Lăng Hàn mỉm cười: "Khôi phục đến thực lực Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị đỉnh phong sao?" "Di, sao ngươi biết?" Tu La Ma Đế kinh ngạc, đối phương biết trình tự Thần cấp thì không lạ, nhưng sao có thể nói toạc ra tu vi của hắn? Điều này khiến hắn cảm thấy quỷ dị, một cảm giác bất an dâng lên.

Lăng Hàn thở dài: "Tiểu Đế à, ngươi ở đây mấy năm rồi?" "Không được gọi Tiểu Đế, bản tọa là Tu La Ma Đế!" Tu La Ma Đế tức điên. Hắn cam tâm làm tiểu đệ là vì "đại trượng phu co được dãn được", nhưng có thể cho rằng hắn trơ tráo, không biết xấu hổ, trời sinh hèn hạ sao? Không phải! Lăng Hàn tiếp tục: "Ngươi bị giam choáng váng sao, cho rằng nhiều năm như vậy, thực lực của ta sẽ không đề thăng?" "Ngươi... ngươi..." Sắc mặt Tu La Ma Đế đại biến, tiểu tử này là yêu nghiệt a, không thể dùng lẽ thường để cân nhắc.

Lăng Hàn mỉm cười, giải phóng khí tức, lập tức, một khí thế cường đại hơn Tu La Ma Đế mấy trăm lần bùng phát. "Chủ nhân!" Tu La Ma Đế lập tức nhào vào chân Lăng Hàn, ôm lấy đùi hắn, dùng mặt cọ xát. "Tiểu nhân thực sự là quá nhớ người, một ngày không gặp như cách ba thu." Khóe miệng Thủy Nhạn Ngọc giật giật, nàng đã hoàn toàn cạn lời. "Vừa rồi không phải ngươi rất hung sao?" Lăng Hàn lo lắng nói. "Vừa... vừa rồi là tiểu nhân tinh thần phân liệt!" Tu La Ma Đế nghiêm trang nói. "Chủ nhân ngài biết đó, người bị giam lâu tinh thần sẽ thác loạn, sinh ra nhân cách thứ hai, tiểu nhân chính là như vậy! Bất quá xin chủ nhân yên tâm, tiểu nhân đã tiêu diệt nhân cách này, từ nay về sau, tiểu nhân chính là chó trung thành nhất của ngài, người bảo tiểu nhân đi hướng đông, tiểu nhân quyết không dám qua hướng tây!"

Lăng Hàn nhìn hắn nói: "Đã cho ngươi hai cơ hội rồi đấy!" Nếu Tu La Ma Đế biết chảy mồ hôi, giờ này hắn đã ướt đẫm. Nhưng hắn vẫn theo thói quen xoa đầu, dù sao phụ thân trên người Nhân tộc lâu, sẽ có những thói quen hành động. "Xin chủ nhân yên tâm, tuyệt sẽ không tái phạm lần thứ ba!" Hắn thề thốt. Lần này, hắn thực sự bị Lăng Hàn dọa sợ. Chỉ mấy năm mà thôi, Lăng Hàn từ Thiên Nhân Cảnh đã đạt đến Thần Cảnh, không chỉ đơn thuần là nhảy vào Sơn Hà Cảnh, mà đã đạt đến trung cực vị. Cứ đà này, không cần mấy trăm, mấy nghìn năm nữa sẽ thành Sáng Thế cảnh sao? Có một chủ nhân như vậy, chẳng những không xấu, ngược lại chỉ có lợi. Tu La Ma Đế là kẻ thực tế vô cùng, tâm tính trong nháy mắt chuyển biến. Chỉ cần Lăng Hàn vẫn có thể duy trì tốc độ tinh tiến như vậy, hắn nguyện ý hoàn toàn thần phục, làm một con chó ngoan ngoãn. Hắn biết, dù có làm chó, đó cũng là một con chó cao quý vô cùng, dù những người mạnh hơn hắn vô số lần cũng phải cung kính với hắn.

Lăng Hàn gật đầu: "Đây là cơ hội cuối cùng, tuyệt đối không có lần thứ ba!" "Tạ ơn chủ nhân! Tạ ơn chủ nhân!" Tu La Ma Đế vui mừng khôn xiết. Lăng Hàn dự định triệt để thu phục Tu La Ma Đế, bởi vì đặc tính của hắn thực sự rất hữu dụng, ví dụ như... nhập chủ khôi lỗi.

Lăng Hàn triệu hồi khôi lỗi hổ: "Khôi lỗi này giao cho ngươi, ngươi phụ thân vào đó, sau đó sẽ tác chiến cho ta." Đối với việc phụ thân làm người hay chó, Tu La Ma Đế hoàn toàn không có ý kiến. Hắn lập tức lĩnh mệnh, chui vào trong khôi lỗi hổ. Lập tức, con mãnh hổ chuyển động. "Chủ... chủ nhân, đây là vật dẫn đại viên mãn a!" Hắn lập tức kích động, phải biết rằng dù ở thời kỳ toàn thịnh, hắn cũng chỉ là trung cực vị, cách đại viên mãn không biết bao xa. "Không hài lòng sao?" "Thỏa mãn! Thỏa mãn! Một trăm lần thỏa mãn! Một nghìn lần thỏa mãn!" Tu La Ma Đế kích động đến muốn chết. Lăng Hàn gật đầu: "Chỉ cần ngươi thành thật làm việc, sau này còn có thể cho ngươi vật dẫn Nhật Nguyệt Cảnh, Tinh Thần Cảnh, thậm chí sẽ kiếm chút Ma Khí của Sáng Thế cảnh cho ngươi thôn phệ cũng không phải là không thể." "Chủ nhân, người quá tốt với tiểu nhân! Tiểu nhân nguyện ý vì người làm trâu làm ngựa!" Tu La Ma Đế từ trong khôi lỗi hổ bay ra, lại đi ôm chân Lăng Hàn. Lần này, dù cho hắn có được vật dẫn cường đại như vậy cũng không dám có một tia dị tâm. Món đồ chơi này chính là do Lăng Hàn đoạt được!

Lăng Hàn bắt lấy Quách Tu Văn, kẻ trước đó bị Thất Sát Trấn Hồn Thuật của hắn đánh cho hôn mê bất tỉnh, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Môn bí thuật này đối với những kẻ có thực lực yếu hơn có sức sát thương càng mạnh, dễ dàng đánh chết tiểu cực vị. Quách Tu Văn bị đánh thức, chợt mở mắt nhìn, kinh ngạc đến ngây người. Đây là nơi nào? Hắn đã hôn mê bao lâu, mà lại rời khỏi Địa Tâm Đảo, xuất hiện trong một hoàn cảnh xa lạ như vậy? "Ngươi, ngươi, ngươi ngươi ngươi..." Hắn nhìn thấy Lăng Hàn, kinh hãi tột độ, bởi vì Lăng Hàn không hề hấn gì. Lẽ nào hắn không mở chai? Không phải, rõ ràng có mảnh vỡ của chai ở đằng xa, chắc chắn là đã mở rồi.

"Rất thất vọng phải không?" Lăng Hàn cười nói. "Nói thử xem, có lý do gì để ta không giết ngươi?" "Ta, ta, ta, ta cũng là người bị hại, ta đều bị ép buộc!" Quách Tu Văn run giọng nói, đổ mọi trách nhiệm lên đầu Bùi Tể. Lăng Hàn lắc đầu: "Có thể ban đầu ngươi bị ép buộc, nhưng bây giờ ta không thấy ngươi có một tia hối hận nào, ngươi và Bùi Tể đã không còn gì khác biệt." "Tiểu Đế, giết hắn!" Tu La Ma Đế lập tức nhập vào khôi lỗi hổ, giơ đầu hổ nói: "Tuân mệnh, chủ nhân!" Quách Tu Văn vừa sợ hãi vừa không hiểu, khôi lỗi hổ này chính là do hắn tự tay chế tạo, lại luôn được hắn cưỡi, có thể nói là quá hiểu rõ. Nhưng giờ đây, con khôi lỗi này lại mở miệng nói chuyện, suýt nữa dọa chết hắn. Từ khi có ký ức đến nay, hắn chưa từng rời khỏi hòn đảo nhỏ, làm sao biết chuyện Minh giới, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. "Ngươi, ngươi cũng là Khôi Lỗi Sư!" Hắn tự cho rằng đã hiểu, đối phương nhất định là một Khôi Lỗi Sư cao minh hơn hắn vô số lần, mới có thể dễ dàng lấy đi khôi lỗi của hắn, hiện tại còn khiến khôi lỗi mở miệng nói chuyện, linh động vô cùng, quả thực như một Yêu Hổ có linh trí. Tu La Ma Đế lao tới, một ngụm cắn xuống, Quách Tu Văn bị cắn đứt cổ, lực lượng hủy diệt dội vào, thần hồn hắn cũng bị bóp nát, chết ngay lập tức.

"Theo ở bên cạnh ta, không được tùy ý xuất thủ." Lăng Hàn phân phó. Tu La Ma Đế đại hỉ, chủ nhân đây là muốn thả mình ra ngoài? Quá cảm động! Lăng Hàn vung tay lên, hai người một hổ xuất hiện trong xưởng. "Đây là... Thần giới!" Tu La Ma Đế kinh hãi nói. Mặc dù sau khi biết Lăng Hàn có tu vi Sơn Hà Cảnh trung cực vị, hắn đã đoán được Lăng Hàn tất nhiên đã tiến vào Thần giới, nhưng thực sự đặt chân lên mảnh đất Thần giới, hắn vẫn hết sức kinh ngạc. Mới mấy năm mà thôi, Lăng Hàn đã bước vào Thần Cảnh, thậm chí tiện tay có thể lấy ra vật dẫn Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, khiến hắn giật mình không thôi. "Phía trước mở đường." Lăng Hàn phân phó. "Vâng, chủ nhân!" Tu La Ma Đế vội vàng gật đầu, hiện tại chính là cơ hội thể hiện, cho chủ nhân biết mình trung thành đến mức nào. Hắn lập tức đẩy cửa, đi ra ngoài trước. "Sục sạo tất cả các gian phòng một lần." Lăng Hàn nói.

"Rầm!" Tu La Ma Đế phá tan gian phòng kế bên. Ở đây, ngoài những công cụ và vật liệu chất đầy, trung tâm là một đài trống rỗng, không có gì cả, cũng không có bất kỳ ai. Họ lùi ra, Tu La Ma Đế lại phá một gian phòng khác. "Ách..." Thủy Nhạn Ngọc lập tức lộ vẻ khó chịu, quay mặt đi nôn khan. Căn phòng này bố trí không khác hai gian trước, xung quanh bày đặt công cụ và vật liệu, trung tâm là một bệ đá, nhưng trên đó lại bày một thi thể bị tháo rời thành tám mảnh. Đó là Phạm Dũng. Hắn vẫn chưa bị biến thành khôi lỗi, nên trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ sợ hãi, khiến người nhìn cũng phải rùng mình. Lăng Hàn thậm chí còn nghi ngờ, khi đối phương bị tháo rời thành tám mảnh vẫn còn sống. Trơ mắt nhìn mình bị phân thây, bị móc nội tạng, máu chảy khô cạn, nỗi sợ hãi đó kinh khủng đến mức nào? Chẳng trách biểu cảm trên mặt hắn lại biến dạng đến vậy. "Đám súc sinh này!" Thủy Nhạn Ngọc ở một bên mắng nhiếc. Lăng Hàn vận động hỏa diễm thần văn, thiêu thi thể Phạm Dũng thành tro tàn. Mặc dù hắn có thù oán với đối phương, nhưng người đã chết thì mọi tội lỗi đều tiêu tan.

Tu La Ma Đế ngoan ngoãn mở đường, hắn biết tâm trạng của chủ nhân lúc này rất không vui, giọng nói lạnh lẽo, như từ trong khe nứt truyền ra. Mặc dù việc này hắn thấy rất bình thường, phân thây thì có gì lạ, ở Minh giới, những chuyện tàn nhẫn hơn thế gấp trăm lần, nghìn lần cũng có. "Rầm!" Hắn tiến vào gian phòng thứ tư. Ở đây... có người sống! "Các ngươi, các ngươi vào bằng cách nào? Di, đây là khôi lỗi hổ của Đại sư huynh, sao lại đi cùng các ngươi?" Người trong phòng là Đổng Ngọc Long, hắn đang làm việc, vì bị quấy rầy mới quay người lại. Sau lưng hắn, bày một thi thể đang được xử lý, máu tươi lan tràn, đó là một nữ thi, chân tay đã lìa khỏi thân thể, thân thể cũng bị xé toạc, đang bị đào nội tạng. Cô gái này là Liễu Oánh. Nàng vẫn chưa tắt thở, đôi mắt hơi chuyển động, nhìn về phía Lăng Hàn, môi mấp máy vài cái, nhưng không phát ra được một chút âm thanh nào. Nhưng Lăng Hàn có thể đoán được lời nàng muốn nói, giết những súc sinh này! Và, giết nàng, để nàng được giải thoát.

"Giết!" Lăng Hàn lạnh lùng nói. Tu La Ma Đế lập tức nhào ra, lao về phía Đổng Ngọc Long. "Gầm!" Một khôi lỗi lang xuất hiện, đỡ lấy Tu La Ma Đế. Đây cũng là một khôi lỗi đại viên mãn, chiến lực không thua Tu La Ma Đế. Lăng Hàn tiến lên vài bước, thần thức như lưới, "vù", khôi lỗi lang liền biến mất không thấy. Biểu cảm của Đổng Ngọc Long giống hệt Quách Tu Văn, mắt trợn trừng, lưỡi muốn rớt ra, nhưng Tu La Ma Đế đã nhào tới, tung một móng vuốt, "bốp", đầu hắn bị đánh nát, thân thể không đầu đổ ầm xuống. Lăng Hàn vung tay, kết thúc sinh mạng cho Liễu Oánh, ánh mắt nàng tràn đầy vẻ cảm kích, từ từ nhắm lại. Hắn lại vung tay lên, thiêu rụi thân thể Liễu Oánh.

Họ tiến vào gian phòng thứ năm, trong đó lại phát hiện một nạn nhân khác. Dương Thiết Thành! Đại hán này bị tách rời, mỗi bộ phận đều ngâm trong dịch thể màu bạc, nhưng không như Liễu Oánh còn một tia khí tức, mà đã chết thật. Chắc là chuyện xảy ra ngày hôm nay, vì sáng sớm Lăng Hàn còn gặp hắn. Đối với La Ngộ và Phạm Dũng, Lăng Hàn chỉ có sát cơ. Đối với Liễu Oánh, Lăng Hàn cũng không có hảo cảm gì, vì dù sao đối phương cũng từng đến truy sát hắn. Nhưng hắn đối với Dương Thiết Thành lại rất bội phục, dù sao người có thể gạt bỏ vui buồn cá nhân, kiên trì nguyên tắc không nhiều. Huống chi, họ còn từng kề vai chiến đấu, từng giao phó lưng cho nhau.

"Dương huynh, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giết chết toàn bộ đám súc sinh này, để ngươi dưới cửu tuyền ngủ yên." Lăng Hàn nghiêm nghị nói, rồi chợt xoay người: "Quay lại, có thể còn cứu được những người khác!" Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc vội vàng chạy về. Họ vừa ra khỏi xưởng, chỉ thấy Thôi Đức đang cùng Ân Nguyên Hương sánh vai đi tới. Thấy hai người Lăng Hàn từ bên trong đi ra, phía sau lại còn theo khôi lỗi hổ của Quách Tu Văn, Thôi Đức không khỏi kỳ quái. Chuyện gì xảy ra, không phải là bắt hai người này sao, sao lại thành cảnh tượng như thế này? Chuyện gì đã xảy ra, hoàn toàn không thể hiểu nổi!

"Giết!" Lăng Hàn khẽ quát một tiếng. Tu La Ma Đế lập tức tấn công, lao về phía Thôi Đức. Hắn quả thật thông minh, Lăng Hàn căn bản không nói giết ai, hắn liền trực tiếp chọn Thôi Đức, đại khái hắn nhận định Lăng Hàn là đàn ông, sẽ không giết mỹ nữ. Khôi lỗi của Thôi Đức lao ra, cùng Tu La Ma Đế chiến thành một đoàn. "Lăng huynh, đây là chuyện gì?" Ân Nguyên Hương không hiểu hỏi. "À, ngươi cứ chờ mà cảm ơn ta đi!" Lăng Hàn thản nhiên nói. "Sáu người bọn họ, muốn luyện chúng ta thành khôi lỗi, La Ngộ, Phạm Dũng, Liễu Oánh còn có Dương huynh, đều đã thành vật hy sinh."

"Nói bậy!" Thôi Đức vội vã nhảy dựng lên. "Ân cô nương, ngươi đừng tin hắn ăn nói lung tung, đây là đang ngậm máu phun người! Ta là thành tâm mời ngươi thưởng thức khôi lỗi mới chế thành của ta, tuyệt không có ý hại ngươi." "Ha hả, Quách Tu Văn cũng nói như vậy." Lăng Hàn cười lạnh, đi tới trực tiếp thu con khôi lỗi hùng, hiện tại hắn không có tâm trạng nói chuyện. Thôi Đức, Ân Nguyên Hương đều lộ vẻ khiếp sợ, nhưng Tu La Ma Đế đã lao tới, một cái tát liền đập chết Thôi Đức. Không có khôi lỗi, chiến lực của bản thân Khôi Lỗi Sư thực sự quá thê thảm. Thấy Ân Nguyên Hương vẫn còn đầu óc mù mịt, Lăng Hàn lắc đầu nói: "Chờ hội hợp tất cả mọi người, ta sẽ giải thích." Họ vội vã quay về.

Ninh Thái, Bộ Chính Vân lần lượt xuất hiện, nhưng đều bị Lăng Hàn dễ dàng lấy đi khôi lỗi, bản thân thì bị Tu La Ma Đế đập chết. "Rầm! Rầm! Rầm!" Ba người Lăng Hàn lần lượt đi gõ cửa, gọi Kim Trí Huy và Phục Thiên ra. Họ chắc là những người xếp hạng chót, chưa đến lượt nên vẫn ở trong phòng, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Lăng Hàn kể lại một lần, lập tức khiến ba người Kim Trí Huy biến sắc. "Ta muốn giết lão vương bát đản kia!" Phục Thiên giận dữ hét lên, huyết quản toàn thân nổi lên, tóc dựng đứng, tản mát ra khí tức đáng sợ. "Các ngươi thì sao?" Lăng Hàn nhìn Ân Nguyên Hương và Kim Trí Huy. "Giết!" Kim Trí Huy cũng giơ tay lên. Ân Nguyên Hương thì gật đầu, nhưng không nói lời nào. "Tốt!" Lăng Hàn vỗ bàn. "Hiện tại chỉ còn lại lão gia hỏa kia!"

Khôi Lỗi Sư dựa vào khôi lỗi, nhưng Lăng Hàn lại là khắc tinh của khôi lỗi, hơn nữa Tu La Ma Đế có thể phụ thân vào bất kỳ vật dẫn nào, hoàn toàn có thể lấy lực lượng của đối thủ để sử dụng. Bởi vậy, dù Bùi Tể có hai khôi lỗi chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, bản thân cũng là cao thủ Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, nhưng Lăng Hàn không sợ, ngược lại nắm chắc phần thắng. Năm người đồng thời xuất động, tìm kiếm Bùi Tể, nhưng tìm hồi lâu cũng không thấy bóng dáng hắn. "Còn có một xưởng nhỏ, Bùi Tể nhất định ở nơi đó!" Lăng Hàn nhớ lại lời Quách Tu Văn nói, bước về phía xưởng nhỏ. Đây thực sự là một gian xưởng nhỏ, ba trượng lập phương, cửa đóng chặt. Phục Thiên hít một hơi thật sâu, chợt đánh tới cánh cửa.

"Rầm!" Hắn như một đạo lưu tinh, nặng nề đập vào cửa chính. Cánh cửa lay động vài cái, ầm ầm đổ sập, còn Phục Thiên bị đẩy lùi trở lại, nhưng hắn chỉ lắc đầu, rất nhanh đã khôi phục. Cánh cửa đổ xuống, bụi bay mù mịt. Bên trong, Bùi Tể đang được một nữ tử ôm vào lòng, vẻ mặt say mê, vuốt ve khuôn mặt và ngực nữ tử, ánh mắt ôn nhu vô cùng. Nhưng nữ tử này, rõ ràng là một khôi lỗi, dù thân thể trông rất sống động, nhưng trong hốc mắt khảm hai viên bảo thạch màu đen, không có thần thái. "Các ngươi có thể xông đến đây, chứng tỏ vài đồ đệ của ta hẳn đều đã chết hết." Bùi Tể không hề hoảng loạn, để nữ khôi lỗi xoay thân thể hắn, đối mặt mọi người. Hắn lộ vẻ khinh thường: "Thật là một đám phế vật vô dụng!"

"Lão già chết tiệt, ta muốn xé xác ngươi!" Phục Thiên là người đầu tiên xông tới, nhưng nữ khôi lỗi chỉ nhấn một cái, lập tức, dường như cả bầu trời sụp đổ, bàn tay phóng đại vô hạn, "bốp", một chưởng giáng xuống, Phục Thiên bị đánh bay, trên không trung phun ra một ngụm máu tươi, rơi xuống đất, lăn vài vòng, hôn mê bất tỉnh. "Di, ăn một kích mà không chết sao?" Bùi Tể có vẻ kinh ngạc. "Có chút xem thường các ngươi, thảo nào có thể giết chết các đồ đệ của ta. Bất quá, đã đến đây, các ngươi cũng đừng hòng sống sót rời đi!" Hắn phát ra một tiếng huýt sáo, lập tức một trung niên từ trong góc đi ra, đây là một khôi lỗi. Bất quá, ngoại hình của cỗ khôi lỗi này hơi đáng sợ, toàn thân cắm đầy đao kiếm, như một con nhím. "Giết bọn chúng!" Bùi Tể lạnh lùng nói, quay đầu, vùi đầu vào ngực nữ khôi lỗi, tham lam hút cắn...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!