Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 211

Chương 211: Bí Ẩn Địa Tâm Đảo

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1051 đến 1055 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự tàn khốc của sinh tồn giữa biển cả và lòng ích kỷ của con người khi đối diện với hiểm nguy. Bi kịch của nhân vật bắt đầu từ sự phản bội ngay trong nội bộ, đẩy họ vào những tình thế sinh tử, nhưng cũng từ đó làm nổi bật lòng trung thành và nghĩa khí. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố kỳ ảo qua sự xuất hiện của những sinh vật biển khổng lồ và một hòn đảo đầy rẫy bí ẩn, mở ra một hành trình khám phá đầy hứa hẹn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa trùng khơi bao la, Lăng Hàn phô diễn tài thiện xạ siêu phàm, những mũi Diệt Long Tinh Thần Tiễn xé gió bay đi, gieo rắc tử vong cho bầy Xà Yêu hung hãn với hiệu suất không ai sánh kịp. Dương Thiết Thành, nhận thấy Lăng Hàn là chủ lực tấn công, liền tập trung phòng thủ, bảo vệ thân thuyền mong manh.

Thế nhưng, một con Xà Vương khổng lồ với vằn bạc lấp lánh đột ngột trồi lên từ lòng biển, phá tan sự yên bình. Dương Thiết Thành biến sắc, biết đây là kẻ thù không thể xem thường. Xà Vương há miệng phun ra một đạo thủy đạn nhanh như chớp, khiến Dương Thiết Thành dù mạnh mẽ đến đâu cũng bị chấn văng xa hàng trăm trượng, rơi xuống biển sâu. Cảnh tượng đó khiến tất cả mọi người hoảng sợ, liệu có phải họ sẽ phải bỏ mạng nơi đây?

Dương Thiết Thành, với ý chí kiên cường, vạch nước lao lên, chạy như bay trên mặt biển, mỗi bước chân đều tạo thành một đường bọt sóng trắng xóa. Tinh khí trên đỉnh đầu bốc cao, mồ hôi lạnh thấm đẫm trán, bởi lẽ trọng lực dưới biển quá lớn, di chuyển chỉ vài trăm trượng cũng tiêu hao nguyên lực khủng khiếp. Dù vậy, anh vẫn phải cố gắng, bởi chìm xuống đáy biển đồng nghĩa với cái chết. Đám đại xà lập tức lao vào tấn công, nhưng Dương Thiết Thành giờ đây như một thiên tài Tam Tinh đại viên mãn, mỗi quyền vung ra đều có thể đánh tan một con xà, biến chúng thành mưa máu.

Xà Vương nổi giận, lặn xuống và xuất hiện ngay trước mặt Dương Thiết Thành, phun ra một quả thủy đạn khác. Lăng Hàn không bỏ lỡ cơ hội, không chỉ dùng Chân Thị Chi Nhãn tìm ra điểm yếu, mà còn kích hoạt hỏa diễm thần văn, bắn ra một mũi tên uy lực kinh người. Xà Vương không dám đón đỡ, vẫy đuôi quật tan tiễn nguyên lực, nhưng cũng nhờ đó Dương Thiết Thành có cơ hội chuyển hướng, nhảy lên một mảnh vỡ thuyền, tạm thời thoát khỏi gánh nặng của mặt biển.

Ánh mắt Xà Vương lập tức chuyển sang Lăng Hàn, hai đồng tử như đèn lồng rực lửa, tỏa ra hàn ý thấu xương. Lăng Hàn rùng mình, cảm nhận được uy thế của một sinh vật đã gần chạm đến cảnh giới Nhật Nguyệt. Một đòn tấn công từ nó chắc chắn sẽ long trời lở đất.

Trong khoảnh khắc căng thẳng đó, La Ngộ và Phạm Dũng, những kẻ vốn đã có hiềm khích với Lăng Hàn, lại buông lời ác độc: "Chính tiểu tử này đã thu hút Xà Vương! Đẩy hắn xuống biển đi, đừng để liên lụy chúng ta!" Lăng Hàn lạnh lùng nhìn hai kẻ vì tư lợi mà quên hết tình cảnh hiểm nguy chung. "Sao các ngươi không tự xuống đi?" Lăng Hàn hỏi vặn. "Không xuống ư? Vậy chúng ta sẽ đưa ngươi xuống!" La Ngộ và Phạm Dũng đồng loạt ra tay, hai cao thủ đại cực vị tấn công với uy lực kinh người.

Lăng Hàn hừ lạnh, dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật nhắm vào Phạm Dũng, nhưng một đạo quang ảnh trên người hắn lóe lên, hóa giải công kích linh hồn. Phạm Dũng cười lớn, khoe khoang bí bảo do cường giả Tinh Thần Cảnh ban tặng, có thể chống lại thần hồn trùng kích. Hắn liên thủ với La Ngộ, quyết tâm đẩy Lăng Hàn xuống biển.

Chỉ một tiếng "Thình thịch!", Lăng Hàn bị đánh văng khỏi thân thuyền, rơi tõm xuống biển. "Lăng Hàn!" Thủy Nhạn Ngọc kinh hô, không chút do dự nhảy theo. Phạm Dũng chửi thầm, lo lắng cho số phận của Thủy Nhạn Ngọc, vì biết Triệu Luân mê luyến nàng đến mức nào. Nhưng lúc này, hắn không còn thời gian suy nghĩ, bầy Ma Bạo Xà lại tiếp tục tấn công như thủy triều.

Trong lúc hỗn loạn, một con cá khổng lồ đột ngột xuất hiện, hai mắt mọc lệch một bên, tốc độ kinh hồn. Nó há cái miệng rộng ngoác, nuốt chửng hàng chục con đại xà đang bơi lội, khiến chúng biến mất không dấu vết. Đây là một con yêu thú Nhật Nguyệt Cảnh thực sự! Sự xuất hiện của nó khiến mọi người, kể cả bầy Ma Bạo Xà, kinh hoàng. Xà Vương vừa rồi còn uy mãnh, giờ đây trước mặt cá lớn chỉ như một con giun, nhanh chóng bị nuốt gọn sau một trận chiến ngắn ngủi.

Cá lớn dường như vẫn chưa no, nó quay trở lại, không kiêng kỵ bất cứ thứ gì, nuốt cả Ma Bạo Xà lẫn võ giả. Sau một hồi càn quét, nó mới vẫy đuôi, bơi về đáy biển. Tình thế thay đổi chóng mặt: bầy yêu xà gần như bị xóa sổ, chỉ còn lại chưa đến mười con. Phía nhân loại cũng chẳng khá hơn, hải tặc toàn diệt, La Ngọc và Tả Tiêu tử trận, bốn tử vệ của Sa Nguyên chỉ còn Liễu Oánh, Dương gia chỉ có Dương Thiết Thành sống sót. Cùng với Kim Trí Huy, Phục Thiên và Ân Nguyên Hương, tổng cộng chỉ còn bảy người. Họ ngồi co ro trên một mảnh vỡ, mặt ai nấy đều nặng trĩu.

Dương Thiết Thành nhìn về phía sau, bất chợt lộ vẻ kinh ngạc. Xa xa, một mảnh vỡ khác đang lao nhanh về phía họ, trên đó là Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc. Những người khác cũng nhìn theo, ai nấy đều kinh hãi. Lăng Hàn này rốt cuộc là quái vật bất tử sao? Bị bao vây, bị hải tặc nhắm đến, bị đẩy xuống biển giữa bầy xà dữ, vậy mà hắn và Thủy Nhạn Ngọc vẫn an toàn xuất hiện, không hề hấn gì!

"Chào các vị, đã lâu không gặp!" Lăng Hàn vẫy tay chào, cùng Thủy Nhạn Ngọc chèo mảnh vỡ của mình đuổi kịp nhóm Dương Thiết Thành. Trong khi những người khác đều mang thương tích, dáng vẻ thong dong của Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc khiến họ có cảm giác muốn phát điên, cứ như thể hai người vừa đi du lịch về vậy. Chỉ có Dương Thiết Thành là vui mừng: "Ngươi không sao là tốt rồi!"

Ánh mắt Lăng Hàn quét qua La Ngộ và Phạm Dũng, ẩn chứa tia lạnh lẽo. Nếu không có Hắc Tháp, hắn đã bỏ mạng dưới biển vì hai kẻ này. Hắn thầm nhủ, hai kẻ này nhất định phải chết. "Ngươi nhìn cái gì?" La Ngộ lạnh lùng hỏi, không còn tâm trạng giả vờ. Hắn biết, khả năng sống sót trở về bờ là vô cùng mong manh. Trong lòng hắn, mọi tội lỗi đều do Lăng Hàn gây ra. "Nhìn ngươi chết như thế nào!" Lăng Hàn lãnh đạm đáp, kéo căng cung, dùng nguyên lực làm tên, nhắm thẳng vào La Ngộ.

La Ngộ rùng mình, cảm nhận được hàn ý mãnh liệt. Hắn trốn ra phía sau Phục Thiên, muốn dùng thiếu niên này làm lá chắn. Phục Thiên gầm lên giận dữ: "Cút ngay!" La Ngộ không chịu, hắn biết trên mảnh thuyền nhỏ này không có chỗ để tránh, nhảy xuống biển thì càng nguy hiểm. "Tiểu bằng hữu, yên tâm, hắn không thù không oán với ngươi, sẽ không bắn ngươi!" La Ngộ nói.

"Hừ, thật không biết xấu hổ!" Dương Thiết Thành lạnh lùng nói, một tay tóm Phục Thiên kéo ra sau, tay kia đẩy La Ngộ ra phía trước. La Ngộ biến sắc, hắn lại trở thành bia sống! Hắn vội vàng kêu lên: "Dương đại nhân, ngươi đã thu phí thuyền, phải bảo vệ an toàn của ta!" "Thuyền đã hủy, trách nhiệm của ta đã xong. Về đến bến tàu, ta sẽ trả lại tiền và bồi thường." Dương Thiết Thành đáp.

"Sai, sai, sai!" La Ngộ chỉ xuống chân mình. "Đại nhân nhìn xem, chúng ta vẫn đang trên thuyền, dù chỉ là một mảnh vỡ, thì vẫn là thuyền! Ngươi vẫn là thuyền trưởng, có trách nhiệm bảo vệ khách nhân!" Lời lẽ vô sỉ nhưng lại có chút lý lẽ, khiến Dương Thiết Thành do dự. "Lăng Hàn, đừng ra tay vội!" Dương Thiết Thành nói, chắn trước người La Ngộ. La Ngộ cười lớn đắc ý. Trên "thuyền", hắn được Dương Thiết Thành bảo vệ, thoát khỏi đây, hắn sẽ không còn e ngại Lăng Hàn.

Dương Thiết Thành bất ngờ quay người, tóm lấy cổ La Ngộ. Anh mạnh hơn đối thủ một tiểu cảnh giới, cộng thêm chiến lực Nhị Tinh, La Ngộ không thể chống cự. Tiếng cười của La Ngộ nghẹn lại, mặt đỏ bừng. Hắn giãy giụa vô vọng. "Tuy ta sẽ không cho phép Lăng Hàn giết ngươi, nhưng các ngươi cố ý đánh Lăng Hàn xuống nước, cũng không có chuyện dễ dàng như vậy!" Dương Thiết Thành nói, rồi lại tóm cổ Phạm Dũng. Hai kẻ kia vùng vẫy nhưng không phải đối thủ của Dương Thiết Thành.

"Hừ, chờ hạ 'thuyền', ta sẽ không bỏ qua hai người các ngươi!" Dương Thiết Thành lạnh lùng nói, rồi vung tay, "Ba!", hai kẻ kia ngã phịch xuống, toàn thân toát mồ hôi lạnh, như vừa đi qua cửa tử. Chúng cúi gằm mặt, trong lòng tràn ngập ý niệm ác độc.

Hai mảnh vỡ thân tàu giờ đây như hai chiếc thuyền nhỏ, chở những người sống sót lênh đênh trên biển. Họ đang cố gắng trở lại tuyến đường của Dương gia, hy vọng sẽ gặp được thuyền cứu hộ trong ba ngày tới. Thế nhưng, vận may chưa mỉm cười. Một cơn sóng lớn ập đến, thổi bay họ mất phương hướng. Khi gió yên biển lặng, Dương Thiết Thành dùng la bàn kiểm tra, phát hiện họ đã lệch rất xa khỏi tuyến đường ban đầu. Không còn cách nào khác, họ đành phải ra sức chèo, cố gắng quay lại. May mắn thay, tất cả đều là cường giả Thần cấp, không phải lo lắng về lương thực hay nước uống.

Màn đêm buông xuống, mọi người luân phiên nghỉ ngơi, nhưng không ai dám lơi lỏng, bởi nơi đây đầy rẫy hiểm nguy và sự lừa lọc. Sáng sớm hôm sau, mặt trời đỏ rực từ mặt biển nhô lên, cảnh tượng vô cùng mỹ lệ. "Ồ, đằng kia... hình như có một chiếc thuyền!" Một chấm đen xuất hiện phía trước. Mọi người nhìn kỹ, quả nhiên có thứ gì đó trôi nổi trên mặt biển. "Cẩn thận, có thể là hải tặc!" Dương Thiết Thành cảnh báo, vì nơi đây đã lệch xa khỏi tuyến đường của Dương gia.

"Không đúng!" Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, lắc đầu nói. "Đây không phải thuyền, mà là một hòn đảo." Sở dĩ nhìn như thuyền là vì nó còn quá xa. "Đảo!" Mọi người phấn chấn hẳn, lên đảo ít nhất họ có thể nghỉ ngơi, đóng những mái chèo thực thụ, hoặc săn bắt yêu thú. Họ tiếp tục chèo, sau vài giờ, hòn đảo dần hiện rõ, quả nhiên là một hòn đảo rất lớn. Điều này khiến vài người kinh ngạc, thị lực của Lăng Hàn sao lại tốt đến thế?

Vài giờ sau, họ cuối cùng cũng đặt chân lên bờ. "Phân tán hành động, một ngày sau tập hợp tại đây, thu thập mọi vật liệu có thể sử dụng." Dương Thiết Thành nói, cất đi hai mảnh vỡ thân tàu, tránh việc ai đó bỏ rơi những người khác. Anh là người mạnh nhất và là "thuyền trưởng", nên mọi người đều nghe theo. La Ngộ và Phạm Dũng nhìn nhau, đã thành đồng minh, ánh mắt vẫn không rời Lăng Hàn. Đáng tiếc, Dương Thiết Thành lại chọn đi cùng Lăng Hàn, phá hỏng kế hoạch ám toán của họ. Lăng Hàn cũng thầm tiếc, hắn còn Xích La Tỏa Địa Võng chưa dùng, cùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật, có thể dễ dàng thu phục đối thủ.

Hòn đảo rất lớn, hình thon dài. Họ đang ở vị trí khoảng một phần ba hòn đảo, nên chia làm hai nhóm, một nhóm đi về phía đông, một nhóm về phía tây. Nhóm Lăng Hàn có sáu người: hắn, Thủy Nhạn Ngọc, Dương Thiết Thành, Ân Nguyên Hương, Phục Thiên và Kim Trí Huy. Rõ ràng, Dương Thiết Thành đã tách Lăng Hàn khỏi những kẻ thù của hắn.

"Kim huynh, ngươi cả ngày ôm kiếm, không thấy mệt sao?" Lăng Hàn hỏi Kim Trí Huy. Kim Trí Huy lắc đầu: "Chỉ có lúc nào cũng tâm tình lĩnh hội kiếm, mới có thể đúc ra tuyệt thế bảo kiếm!" Hắn là một Kiếm Si sao? Thủy Nhạn Ngọc chợt ngẩn ra: "Chẳng lẽ... Kim huynh đến từ Chú Kiếm Sơn Trang?" Kim Trí Huy, dù đối diện với vẻ đẹp của Thủy Nhạn Ngọc, vẫn không chút phản ứng, chỉ ôm kiếm như đó là tình nhân của mình. "Ta quả thực đến từ Chú Kiếm Sơn Trang." Hắn gật đầu, có vẻ ngây thơ.

"Chú Kiếm Sơn Trang là gì?" Lăng Hàn hỏi. "Chú Kiếm Sơn Trang là Thánh Địa đúc khí nổi tiếng nhất Hợp Ninh Tinh, nhưng họ chỉ đúc kiếm, không đúc bất kỳ loại binh khí nào khác. Kiếm của họ không chỉ sắc bén, kiên cố, mà nhiều thanh còn có hiệu quả kỳ diệu. Mỗi kiếm khách đều tự hào khi sở hữu một thanh kiếm của Chú Kiếm Sơn Trang." Thủy Nhạn Ngọc giải thích.

Lăng Hàn cười nói: "Kim huynh, sau này nếu ta có vật liệu, có thể nhờ ngươi đúc kiếm không?" Dương Thiết Thành lắc đầu, người của Chú Kiếm Sơn Trang tính tình cổ quái, họ đúc kiếm theo tâm tình, không phải ai cũng được. Lăng Hàn tùy tiện mở lời, e rằng sẽ bị từ chối. "Tốt!" Kim Trí Huy không chút do dự gật đầu. Dương Thiết Thành suýt chút nữa phun ra, không phải nói họ quái lạ sao, sao lại đồng ý thẳng thừng vậy? Kim Trí Huy gãi đầu, có chút ngại ngùng: "Có điều, đến hiện tại ta vẫn chưa đúc ra một thanh kiếm nào." Chẳng trách hắn đồng ý nhanh vậy, chắc hẳn là một học đồ. Lăng Hàn cười lớn, vỗ vai đối phương: "Vậy thì chắc chắn rồi, sau này kiếm của ta nhờ ngươi!"

"Ngươi không sợ ta lãng phí vật liệu sao?" Kim Trí Huy kinh ngạc. Lăng Hàn đáp: "Chỉ vì câu nói 'tâm tình lĩnh hội kiếm' của ngươi, ta tin ngươi nhất định có thể đúc ra tuyệt thế bảo kiếm!" Kim Trí Huy xúc động, ngay cả trong tộc, hắn cũng không được ai tán đồng. Lời của Lăng Hàn chạm đến tâm khảm, khiến hắn cảm thấy gặp được tri kỷ. "Được, sau này ta nhất định sẽ vì ngươi đúc ra tuyệt thế bảo kiếm!" Hắn siết chặt nắm đấm, mắt phát ra quang huy.

Kim Trí Huy coi Lăng Hàn là tri kỷ, bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Lăng huynh, ta muốn đúc một thanh kiếm mạnh nhất thế gian!" "Kiếm mạnh nhất?" Lăng Hàn ngạc nhiên, làm gì có thứ mạnh nhất tuyệt đối? Những người khác cũng lắc đầu, mạnh nhất chỉ là ý nghĩ ngây thơ của trẻ con. "Kiếm mạnh nhất!" Kim Trí Huy khẳng định. "Ta nhất định sẽ đúc ra kiếm mạnh nhất!"

"Làm sao đúc?" Lăng Hàn tỏ vẻ hứng thú. Kim Trí Huy, đầy đầu là ý tưởng đúc kiếm, giờ đây không ngần ngại chia sẻ bí mật: "Ta đang nghiên cứu một loại vật liệu. Nếu có thể tinh luyện thành công, sẽ có hy vọng đúc ra kiếm mạnh nhất." Dương Thiết Thành và những người khác trợn tròn mắt, vật liệu gì mà ghê gớm đến vậy? Nếu có thật, đã sớm bị tranh cướp rồi.

Kim Trí Huy không để ý đến họ, tiếp tục: "Đây là một loại vật liệu có khả năng tăng lên vô hạn. Ngươi xem, chúng ta chế tạo một thanh kiếm, bất kể tốn bao nhiêu công sức, cũng sẽ bị hạn chế bởi bản thân vật liệu." Lăng Hàn gật đầu, không thể biến Thần Thiết cấp một thành Thần khí cấp hai. "Tuy nhiên, nếu có thể thành công lấy ra loại vật liệu kia, không, phải nói là tinh túy, rồi chế tạo thành binh khí, nó có thể tự mình nuốt chửng những tài liệu khác hoặc thần binh khác, từ cấp một lên cấp hai, từ cấp hai lên cấp ba, nắm giữ không gian tăng lên vô hạn." Kim Trí Huy hưng phấn nói.

Tất cả mọi người đều há hốc mồm kinh ngạc. Một Thần khí có thể tăng lên vô hạn? Điều này ngay cả trong suy nghĩ cũng làm người ta rợn tóc gáy. Nếu có thật, toàn bộ Thần giới sẽ thay đổi. Lăng Hàn sửng sốt một chút, rồi vỗ mạnh vai Kim Trí Huy: "Kim huynh, ngươi tuyệt đối là một thiên tài, tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả!"

Kim Trí Huy cảm động, khi hắn nói lý thuyết này cho tộc nhân, thậm chí phụ thân mình, đều bị chê cười. Chỉ có Lăng Hàn tin tưởng hắn. "Lăng huynh, ngươi tin tưởng ta có thể luyện ra kiếm như vậy sao?" Hắn hỏi. Lăng Hàn mỉm cười: "Không đi thử một chút, vậy thì thật sự không có khả năng nào. Còn nỗ lực, dù chỉ có một phần ngàn tỉ khả năng thành công, nhưng ít ra vẫn có một tia hy vọng!" "Đúng! Đúng! Đúng!" Kim Trí Huy gật đầu lia lịa, lời Lăng Hàn thực sự nói trúng tim đen hắn, khiến hắn cảm thấy gặp được tri kỷ.

Những người khác thì mất hứng thú, Tối Cường Chi Kiếm nghe có vẻ hay, nhưng nghĩ thế nào cũng là chuyện không tưởng. "Lăng huynh, chờ ta đúc thành thần kiếm, sẽ đưa cho ngươi!" Kim Trí Huy nói. Hắn đam mê đúc kiếm nhưng không phải kiếm khách, người của Chú Kiếm Sơn Trang đều là những bậc thầy chú khí xuất sắc, quen cầm búa hơn là dùng kiếm. "Vậy ta sẽ chờ mong." Lăng Hàn cười đáp. Kim Trí Huy gật đầu mạnh mẽ. Hắn đang gặp phải nút thắt, nên mới đến đây du lịch, tìm kiếm linh cảm. Trải qua những ngày sinh tử ác chiến, hắn đã có vài phần lĩnh ngộ.

Sáu người đi trong rừng rậm âm u, bỗng chốc phía trước rộng rãi sáng sủa, ánh mặt trời chói chang hiện ra. Cả sáu người đồng loạt há hốc mồm kinh ngạc. Trước mặt họ, một cái hố sâu vô cùng lớn hiện ra! Nó lớn đến mức chiếm gần một phần ba hòn đảo, sâu hun hút không thấy đáy, vách hố dựng đứng, trơn nhẵn như gương. Cứ như thể có một cây Thông Thiên Trụ đâm xuống, để lại một cái hố khổng lồ vậy!

Điều này quá đột ngột, vừa rồi họ còn đi trong rừng rậm, một bước chân đã ra đến vách núi. Nếu không cẩn thận, có thể rơi thẳng xuống. Trọng lực ở thế giới này đáng sợ, thần khí phi hành cũng không có đất dụng võ, một khi rơi vào cái hố sâu như vậy... thì không biết liệu có thể trở ra được không. Biển sâu còn không đáng sợ bằng, vì đáy biển bằng phẳng, cuối cùng cũng có thể lên bờ. Nhưng nơi này thì sao? Rơi xuống có thể là vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời.

Mọi người nín thở nhìn xuống, chỉ thấy phía dưới là một khoảng đen kịt sâu không lường được, như thể thông đến tận trung tâm Hợp Ninh Tinh. Nếu đúng vậy, cường giả Tinh Thần Cảnh rơi xuống cũng phải chết! Thần hỏa trong tinh cầu tuyệt đối có thể luyện hóa Tinh Thần Cảnh thành tro tàn. Khi ló đầu xem, trọng lực vẫn kéo xuống, mọi người vội vàng rụt đầu lại, mất trọng tâm là xong đời.

"Dương đại nhân, ngươi có nghe nói qua hòn đảo này chưa?" Lăng Hàn hỏi. Dương Thiết Thành kinh ngạc, lắc đầu: "Xấu hổ, tuy Dương gia được xưng bá chủ Tinh Thần Hải, nhưng cũng không biết còn có một hòn đảo như thế tồn tại." Quả nhiên, ngay cả Dương gia cũng không biết. Mọi người im lặng, hòn đảo này bỗng chốc trở nên thần bí. Mà thần bí, dù gây tò mò, cũng đồng nghĩa với nguy hiểm không biết.

Lăng Hàn chặt một cây đại thụ, ném vào hố sâu. "Vèo!", cây đại thụ rơi xuống, nhanh chóng biến thành một chấm đen nhỏ, rồi bị bóng tối nuốt chửng, không thấy tăm hơi. Rất lâu sau cũng không có tiếng va chạm nào. "Phía dưới này không thông với Đại Hải." Lăng Hàn nói. Mọi người gật đầu, dù dọc đường họ có leo núi, nhưng mặt biển không thể thấp đến mức không nghe thấy tiếng cây rơi xuống biển. Nếu thông với biển, còn có thể tìm đường ra. Nhưng tình hình bây giờ, sâu như vậy ai dám xuống? Quá đáng sợ. Lăng Hàn dùng Chân Thị Chi Nhãn, nhưng cũng không thể nhìn thấy đáy.

Dương Thiết Thành lộ vẻ cảnh giác, rất nhanh, năm người Lăng Hàn cũng đồng loạt cảnh giác, nhìn về phía bên trái. "Rầm!", trong rừng rậm đột nhiên xuất hiện ba người. Không phải La Ngộ, Phạm Dũng hay Liễu Oánh, mà là ba thanh niên trẻ, cưỡi trên lưng một con hổ, sói, báo. Nhìn kỹ, ba con mãnh thú này không phải vật thật, mà làm bằng kim loại, nhưng sống động đến mức phải nhìn kỹ mới nhận ra. "Khôi Lỗi Sư!" Mấy người Dương Thiết Thành kinh ngạc thốt lên.

Thần giới có đủ loại kỳ năng dị sĩ. Đan Sư là địa vị cao nhất, còn Chú Khí Sư, Trận Pháp Sư cũng không kém. Khôi Lỗi Sư thì cực kỳ hiếm, biến những vật vô tri thành sinh vật có ý chí, là sự kết hợp của chú khí, trận pháp và thậm chí đan đạo. Số lượng Khôi Lỗi Sư rất ít ỏi, những khôi lỗi mã xa trong Hoàng Đô đều là tác phẩm cổ xưa. Giờ đây, trên một hoang đảo bí ẩn lại xuất hiện Khôi Lỗi Sư, điều này quá kỳ lạ.

"Ha ha ha ha, không ngờ lại có khách nhân lên đảo!" Thanh niên cưỡi hổ mở miệng. "Trước cảm giác được động tĩnh, còn tưởng cơ quan điểu xảy ra vấn đề, không ngờ lại thật có khách." Dương Thiết Thành, với vai trò thuyền trưởng, ôm quyền nói: "Chúng ta gặp tai nạn trên biển, trôi dạt đến đây, xin chỉ giáo, nơi này rốt cuộc là đâu?" "Nơi này là Địa Tâm Đảo." Thanh niên cưỡi hổ cười nói, chỉ vào cái hố sâu bên cạnh. "Chúng ta gọi nơi này là Địa Tâm Động, có người nói có thể đi thông trung tâm đại địa. Tại hạ Quách Tu Văn, hai vị này là sư đệ của ta, Ninh Thái, Đổng Ngọc Long."

"Gặp qua mấy vị!" Ninh Thái và Đổng Ngọc Long đều ôm quyền hành lễ. Nhóm Lăng Hàn cũng tự giới thiệu. "Thì ra mấy vị gặp phải yêu thú tập kích, đụng hư đội thuyền, mới trôi dạt đến đây." Quách Tu Văn gật đầu. "Bổn đảo là nơi ẩn cư, người trên đảo không có ý định nhập hồng trần, mà là nam canh nữ dệt, hưởng thụ cuộc sống yên tĩnh."

Ninh Thái tiếp lời: "Các vị, trước hết mời đến thôn trang chúng ta nghỉ ngơi, chúng ta sẽ xem xét có thể chế tác cho chư vị một chiếc thuyền để các vị rời đi hay không." Đổng Ngọc Long cũng nói: "Tuy nhiên, chúng ta đã quen yên tĩnh, xin các vị bảo mật vị trí của bổn đảo, không nên tiết lộ ra ngoài, phá hư cuộc sống bình yên của chúng ta." Nhóm Dương Thiết Thành gật đầu. "Chúng ta còn có ba đồng bạn…" Dương Thiết Thành nói, dù không ưa La Ngộ và Phạm Dũng, nhưng anh vẫn có trách nhiệm. "Đã biết, chúng ta còn có hai vị sư đệ đã chạy tới, chờ đến thôn trang sẽ hội hợp." Quách Tu Văn cười nói. Dương Thiết Thành gật đầu. "Các vị, xin theo chúng ta đến đây đi." Quách Tu Văn dịch chuyển con hổ, chậm rãi đi về phía chân núi.

Mọi người đi theo sau, gần nửa giờ sau, họ xuyên qua tầng tầng rừng rậm, phía trước hiện ra một sơn cốc, vách núi dựng đứng, bốn bề toàn núi, chỉ có một lối vào cực hẹp. "Một người giữ ải, vạn người khó qua." Ý niệm này thoáng qua trong đầu Lăng Hàn. Chỉ cần một cao thủ trấn giữ, bên ngoài dù thiên quân vạn mã cũng khó lòng đột phá. Ngược lại, một cao thủ chặn lại, người bên trong cũng không thể ra ngoài. Lối vào không có người canh gác, chỉ có hai tượng đá: một con nhện tám chân và một con đại điểu với móng vuốt khỏe mạnh, lớn hơn cả cánh tay người.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!