Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa trùng khơi dậy sóng, tiếng gươm đao va chạm vang vọng, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đang kề vai sát cánh trong một trận chiến khốc liệt. "So thì so!" Thủy Nhạn Ngọc đáp lại lời trêu ghẹo của Lăng Hàn bằng một nụ cười tinh quái, tay vẫn không ngừng vung kiếm. "Ta thắng, buổi tối liền ôm ngươi ngủ. Ngươi thắng, ta để ngươi ôm ngủ," Lăng Hàn thì thầm, giọng điệu đầy vẻ thích thú. Nàng mắng yêu "Đồ lưu manh!", nhưng động tác trên tay vẫn phối hợp nhịp nhàng, chém liên tục vào kẻ địch. Một tên hải tặc hung tợn xông tới, buông lời lẽ cợt nhả, nhưng chỉ trong tích tắc, hắn đã rơi vào trạng thái si ngốc dưới Thất Sát Trấn Hồn Thuật của Lăng Hàn, và một nhát kiếm của Thủy Nhạn Ngọc đã kết liễu đời hắn. Thi thể nhanh chóng biến mất vào Không Gian Linh Khí của Lăng Hàn, như chưa từng tồn tại.
Một tên hải tặc khác, kẻ mạnh mẽ hơn với tu vi đại cực vị, gầm gừ xông đến. Hắn vung đao bổ xuống, hắc quang cuộn trào, âm thanh chói tai đến rợn người. Thất Sát Trấn Hồn Thuật của Lăng Hàn chỉ đủ làm hắn chững lại giây lát, nhưng không thể tạo cơ hội cho Thủy Nhạn Ngọc. Lăng Hàn biết mình không thể tùy tiện dùng Hắc Tháp để thu địch, vì hành động đó sẽ gây chấn động lớn, và hắn cảm nhận được vô số ánh mắt đang dõi theo mình. Hắn hừ lạnh, song kiếm chưởng tề vũ, Huyền Diệu Tam Thiên cùng Phúc Địa Ấn đồng thời trấn áp đối thủ. Tên hải tặc cười nhạo, khinh thường Lăng Hàn chỉ là trung cực vị sơ kỳ. Nhưng khi Lăng Hàn kích hoạt trọng lực thần văn, tên hải tặc kinh hoàng nhận ra thanh đại đao trong tay đột nhiên nặng trĩu, thiếu chút nữa tuột khỏi tay, khiến đòn tấn công mất đi sự chính xác. Hắn hoảng sợ, không thể tin được một kẻ yếu hơn lại có thể gây ảnh hưởng lớn đến vậy.
Lăng Hàn lao tới, kiếm chưởng cùng lúc xuất kích. Tên hải tặc cười lạnh, cho rằng Lăng Hàn đang tự tìm cái chết, nhưng Lăng Hàn chỉ mỉm cười đầy tự tin: "Trong vòng mười chiêu, tiễn ngươi lên đường!" Tên hải tặc tức giận, tăng tốc vung đao, thần văn hiện lên trên thân đao như muốn sống lại. Nhưng Lăng Hàn, với trọng lực thần văn và Thất Sát Trấn Hồn Thuật, liên tục suy yếu đối thủ. Đến chiêu thứ chín, tên hải tặc vẫn còn cười khẩy, cho rằng Lăng Hàn chỉ là khoác lác. Tuy nhiên, khi Lăng Hàn lao vào, bày ra thế đồng quy vu tận, tên hải tặc lại tự tin phản công, nghĩ rằng mình sẽ kết liễu Lăng Hàn trước khi bị ảnh hưởng. Hắn vung đao chém thẳng vào đầu Lăng Hàn. Nhưng một tiếng "Ông!" kinh hoàng vang lên, thân đao chấn động bật ngược lại. Tên hải tặc trừng mắt kinh hãi, nhận ra thể phách của Lăng Hàn phi thường đến mức nào. Hắn kêu thầm "Không tốt!", nhưng đã quá muộn. Một cảm giác đau nhói xuyên qua ngực, sức lực tan biến. "Chiêu thứ mười!" Giọng Lăng Hàn vang lên như từ cõi xa xăm, và hắn mất đi ý thức. Lăng Hàn rút kiếm, thu thi thể vào Không Gian Linh Khí, rồi lao về phía Thủy Nhạn Ngọc, hỗ trợ nàng chiến đấu.
Một tên hải tặc mới xuất hiện, mạnh mẽ hơn nhiều, với bốn hư ảnh Sơn Hà hiện rõ phía sau – một đại viên mãn! Hắn là một gã hói đầu, vũ khí là chuỗi hạt châu làm từ đầu lâu người, mỗi hạt đều là xương sọ của Sơn Hà Cảnh. Hắn ném chuỗi châu, từng đầu lâu phun hắc khí hóa thành kiếm đen chém tới. Lăng Hàn chỉ kịp đưa song chưởng lên đỡ, kiếm xuyên thủng quần áo, rách nát huyết nhục, nhưng thần cốt của hắn quá kiên cố, không gãy đổ. Gã hói đầu kinh ngạc, không tin Lăng Hàn có thể sống sót sau đòn tấn công của mình. Lăng Hàn kích hoạt thần văn hỏa diễm, luyện hóa kiếm đen, vết thương lập tức khép lại nhờ Bất Diệt Thiên Kinh. Gã hói đầu nghẹn họng, nhận ra Lăng Hàn là một quái thai không thể giết chết dễ dàng. Hắn quyết định tế xuất đại chiêu, ném chuỗi châu và gầm lên "Ngã Phật từ bi, độ chúng sinh qua Khổ Hải!". Chuỗi châu phóng đại, 360 đầu lâu phun hắc quang tạo thành "Vạn Cổ Chu Thiên đại trận", uy lực kinh người. Lăng Hàn không dám đón đỡ, đẩy Thủy Nhạn Ngọc ra xa và né tránh. Gã hói đầu liên tục truy đuổi, tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ. Đúng lúc nguy hiểm nhất, một đạo ô quang lướt qua, phá tan hắc quang, đó là Dương Thiết Thành, dù đang kịch chiến với ba tên hải tặc, vẫn kịp thời cứu Lăng Hàn.
Nhưng nguy hiểm chưa dừng lại. Một đạo kiếm quang lạnh lẽo đột ngột đâm thẳng vào ngực Lăng Hàn, người xuất kiếm không ai khác chính là Chu Cao Dương, kẻ có vẻ ngoài xấu xí. Hắn bộc lộ khí tức đáng sợ của một đại cực vị đỉnh phong, kiếm khí sắc bén hướng thẳng vào tim Lăng Hàn, tận dụng lúc Lăng Hàn phòng ngự yếu nhất. Lăng Hàn khẽ quát "Vạn Ảnh Hóa Thân Quyết!", và ngay khi mũi kiếm chạm vào người, hắn biến mất vào Hắc Tháp. Chu Cao Dương đâm hụt, lực lượng vô tận không được phát tiết khiến hắn lao thẳng về phía trước, vô tình đâm trúng đùi một tên hải tặc. Lăng Hàn xuất hiện trở lại, cười lạnh nói: "Thì ra sát thủ thần bí kia... là ngươi!" Chu Cao Dương không biểu cảm, nhưng kiếm trong tay vẫn không ngừng công kích Lăng Hàn. Lăng Hàn khẳng định Chu Cao Dương chính là sát thủ của Ám Dạ Đường, dựa trên việc loại trừ các ứng cử viên khác. "Ngươi biết thì sao, vẫn phải chết!" Chu Cao Dương gầm lên. "Lão huynh, ngươi nghìn vạn lần không nên kéo người vô tội vào," Lăng Hàn nói. Hắn mỉm cười: "Ta cũng không có rảnh rỗi như vậy, nhưng có người đã sớm muốn đánh ngươi thành cặn bã!" "Là ai?" Chu Cao Dương hỏi. "Là ta!" Một tiếng hừ lạnh vang lên, Dương Thiết Thành xuất hiện, khí thế đáng sợ tỏa ra, khuôn mặt xanh đen đầy sát khí. Chu Cao Dương lập tức nổi da gà, nhận ra mình yếu hơn Dương Thiết Thành rất nhiều. Hắn lập tức bỏ chạy ra biển, muốn trốn vào đáy biển sâu thẳm. "Còn muốn chạy?" Dương Thiết Thành cười lạnh, bàn tay hóa thành núi lớn, chặn đứng Chu Cao Dương. Chu Cao Dương gầm lên "Trùng Tiêu Nhất Kiếm!", nhân kiếm hợp nhất, đâm thủng bàn tay khổng lồ và thoát ra, nhưng kiếm quang đã ảm đạm. Tuy nhiên, Dương Thiết Thành không buông tha, giơ tay truy đánh, bắt lấy Chu Cao Dương. "Tha... tha mạng!" Chu Cao Dương cầu xin, nhưng Dương Thiết Thành không tin, bóp nát hắn thành huyết vũ.
Dương Thiết Thành, với sát tính bùng nổ, gầm lên "Hải tặc giết bất tận, ngày hôm nay để ta đưa các ngươi xuống địa ngục!". Hắn kích hoạt Cửu Ấn thần văn, thân thể hóa thành Cự Nhân cao hai trượng, chín ấn ký tròn trên người phát sáng, tăng thêm một tinh chiến lực. Hải tặc kinh hoàng, nhưng vẫn liều mạng chống cự. Trong lúc đó, Lăng Hàn tiếp tục tiêu diệt các hải tặc yếu hơn bằng Thất Sát Trấn Hồn Thuật và những cú đấm uy lực. Lăng Hàn cũng chú ý đến Phục Thiên, thiếu niên với phong cách chiến đấu dã man, cắn xé đối thủ như một dã thú. "Lui! Lui!" Hải tặc kêu gào thảm thiết khi số lượng của chúng giảm thảm hại. Dương Thiết Thành không cho kẻ nào thoát, truy đuổi khắp nơi. Đột nhiên, thân thuyền chấn động mạnh, gần như lật úp. "Không tốt!" Dương Thiết Thành và vài tên hải tặc kinh hãi nhìn về phía xa. Hàng trăm con cự xà, mỗi con dài vài chục trượng, thân to như giếng nước với hoa văn xanh biếc, đang lao tới. "Lục Ban Ma Bạo Xà!" Một thuyền viên kinh hoàng thốt lên.
Thân thuyền liên tục rung lắc dữ dội, Ma Bạo Xà phía dưới không ngừng công kích, muốn đánh bể con thuyền. Tất cả mọi người, dù là hải tặc hay thuyền viên, đều tạm gác lại ân oán, cùng nhau giữ vững con thuyền. Dương Thiết Thành cố gắng trấn an mọi người, hy vọng có thể cầm cự hai ngày cho đến khi chiến thuyền lớn hơn với cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đến. "Thuyền sắp phá!" Phục Thiên đột ngột nói, ánh mắt tràn đầy chiến ý. Quả nhiên, một tiếng "Oanh!" vang dội, chiến thuyền vỡ tan thành hàng chục mảnh vụn. "Đều giẫm ở trên boong thuyền, bằng không mất đi sức nổi, tác chiến ở trong nước hẳn phải chết không thể nghi ngờ!" Dương Thiết Thành hét lớn. Tất cả mọi người bám víu vào các mảnh vỡ. Một con đại xà vạch nước lao lên, dùng đuôi quét mạnh vào mảnh vỡ của Lăng Hàn. "Lăn!" Dương Thiết Thành tung quyền, đánh nát đuôi rắn, khiến nó đau đớn giãy giụa. Lăng Hàn ôm chặt Thủy Nhạn Ngọc: "Thê tử, lại gần một chút. Ngày hôm nay chúng ta có khả năng sẽ làm một đôi đồng mệnh uyên ương, ngươi còn không có nói câu nào yêu ta, sẽ không để cho ta mang theo tiếc nuối mà chết chứ!" Thủy Nhạn Ngọc lườm nguýt, biết thừa hắn còn có Hắc Tháp. Đàn yêu xà bắt đầu tổng tấn công, phun thủy đạn, quét đuôi, lay động mảnh tàu, tất cả đều nhằm mục đích kéo bọn họ xuống nước. Lăng Hàn không còn giữ lại, toàn lực bắn những mũi tên nguyên lực, tiêu diệt từng con yêu xà đại cực vị...