Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trên chuyến hải trình đầy sóng gió, Khương An Vân, thiếu bang chủ Hắc Ngũ Bang, tỏ rõ sự bất mãn khi nhận ra danh tiếng của mình chẳng có mấy giá trị. Hắn ngỡ ngàng khi nhiều người chẳng nể nang mình, nhưng rồi một lão giả thì thầm tiết lộ sự thật phũ phàng: vị Dương Thiết Thành uy nghi kia không chỉ là cao thủ Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, mà còn sở hữu thể phách thần thiết, gần như bất hoại, được Dương gia trọng vọng. Lập tức, sự kiêu ngạo của Khương An Vân tan biến như bọt biển.
Dương Thiết Thành, với kinh nghiệm dày dặn, nhanh chóng nhận ra những ánh mắt thù địch đang chĩa về phía đôi nam nữ trẻ tuổi trên thuyền. Hắn tuyên bố lạnh lùng: "Trên thuyền của ta, phải thành thật! Xuống thuyền, các ngươi muốn giải quyết ân oán thế nào tùy ý, nhưng nếu ai dám động thủ làm tổn thương người khác trên đây, đừng trách ta không khách khí!" Khí tức hùng hậu của hắn tỏa ra, đe nẹt tất cả.
Tuy nhiên, La Ngọc, một trong những kẻ đến từ Hoàng Đô, với nụ cười tươi tắn, lại bất ngờ đứng dậy thách đấu: "Dương huynh đúng không, tại hạ có chút ngứa tay, chúng ta qua hai chiêu làm sao?" Dương Thiết Thành dứt khoát đồng ý, bởi hắn hiểu rằng cần phải trấn áp đám người này ngay lập tức để tránh hậu họa. Hai người lao vào nhau, chiêu thức nhanh như chớp. Chỉ trong khoảnh khắc, La Ngọc bật ra tiếng kêu đau đớn, lùi lại vài bước, sắc mặt trắng bệch. Dương Thiết Thành ôm quyền, nhẹ nhàng nói "Đa tạ." Phải mất một lúc lâu, La Ngọc mới định thần lại, giọng khàn khàn thừa nhận bại trận. Màn thị uy sức mạnh của Dương Thiết Thành khiến tất cả trên thuyền đều rùng mình, không còn dám coi thường vị cao thủ đến từ vùng "thâm sơn cùng cốc" này. Họ nhận ra, với tu vi đại viên mãn cùng thiên phú Nhị Tinh, Dương Thiết Thành chính là đệ nhất cao thủ trên thuyền.
Ý định ám sát Lăng Hàn trên thuyền tan biến, mọi người đều quyết định "chờ". Dương Thiết Thành một lần nữa nhấn mạnh quy tắc: "Lập lại lần nữa, bất kể là ai, đều không được xuất thủ với khách nhân ở trên thuyền, bằng không, ngươi giết người, ta liền giết ngươi!" Ngoại trừ Khương An Vân vẫn lộ rõ vẻ bất mãn trên mặt, tất cả đều im lặng. Sau lời cảnh cáo, Dương Thiết Thành rút vào khoang thuyền nghỉ ngơi, để lại con tàu tiếp tục hành trình dài qua Tinh Thần Hải.
Lăng Hàn, dù không quan tâm đến các bảo vật dưới đáy biển đầy yêu thú và trọng lực kinh người, vẫn dành chút thời gian ngắm cảnh trước khi trở về buồng nhỏ, tiếp tục luyện đan. Bảy ngày sau, hắn đã luyện thành Khí Thiên Đan. Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc tột độ khi Lăng Hàn không chỉ biết luyện đan mà còn có thể chế tạo ra Thần Đan quý giá, có giá tới một trăm Chân Nguyên Thạch mỗi viên ở Hoàng Đô. Lăng Hàn, với tài năng Đan Đạo Đế Vương, nhanh chóng đạt đến trình độ hoàn mỹ, luyện được mười viên mỗi lò. Thủy Nhạn Ngọc không khỏi thốt lên: "Nam tử này là yêu quái sao?" Nàng vui mừng vì Khí Thiên Đan giúp nàng tăng tu vi nhanh chóng. Dùng hết tài liệu cho Khí Thiên Đan, Lăng Hàn chuyển sang nghiên cứu đan phương Thiên Cơ Đan, một Thần Đan cấp hai giúp tăng nguyên lực, thể lực và cường hóa thể phách, có giá ba trăm Chân Nguyên Thạch. Với hắn, đây là đan dược hữu ích nhất ở thời điểm hiện tại.
Chỉ bốn ngày sau, Lăng Hàn đã "đốt" hết hai mươi vạn Chân Nguyên Thạch vật liệu, đủ để khiến cả La gia phải đau lòng. Hắn đã chi trăm vạn Chân Nguyên Thạch cho dược liệu, chủ yếu là Thiên Cơ Đan. Bất chợt, giọng của Dương Thiết Thành vang vọng khắp thuyền, yêu cầu tất cả tập trung trên boong. Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đi ra, bắt gặp Khương An Vân với ánh mắt hiểm độc, quét qua họ như thể bắt quả tang một đôi gian phu dâm phụ.
Dương Thiết Thành giải thích: "Chúng ta sắp tiến vào khu vực Độc Vụ. Ở đó, thần thức và thị lực sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, chỉ có thể nhìn thấy trong vòng nửa thước." Hắn triệu tập mọi người để đảm bảo không ai gây rối trong màn sương, bởi khi đó, hắn sẽ không thể kiểm soát được mọi thứ. Lăng Hàn nhìn về phía trước, một vùng sương mù đen kịt rộng lớn, không thể tránh né. Thủy Nhạn Ngọc thì thầm giải thích rằng đây là đặc trưng của Tinh Thần Hải. Lăng Hàn đùa rằng sao đám hải tặc vẫn chưa xuất hiện, khiến Thủy Nhạn Ngọc cũng nhíu mày, cả hai đều mong mỏi gặp phải chúng.
Dương Thiết Thành siết nắm đấm, cảnh báo mọi người phải đứng yên trong Độc Vụ, nếu không sẽ không khách khí. Không ai nói gì, nhưng ánh mắt ai cũng dao động, đầy ẩn ý. Thủy Nhạn Ngọc lo lắng, nhưng Lăng Hàn chỉ cười nói: "Không sao, lát nữa chúng ta vào Hắc Tháp tâm sự nhân sinh, mặc kệ bọn họ bên ngoài náo loạn thế nào." Thủy Nhạn Ngọc vừa thích vừa ghét cái kiểu "tán gẫu nhân sinh" của hắn.
Khi con thuyền tiến vào màn sương đen, không khí trở nên căng thẳng tột độ. Khương An Vân thì thầm ra lệnh cho thủ hạ: "Chút nữa vừa vào sương mù, các ngươi liền làm thịt tiểu tử kia! Nhưng tuyệt đối không được gây tổn thương đến người phụ nữ kia!" Bảy tên Hắc Ngũ Bang đành vâng lời. Cùng lúc đó, Tả Tiêu, Phạm Dũng, La gia và cả Liễu Oánh cùng nhóm của mình đều xì xào bàn tán, chuẩn bị hành động. Những người khác như Kim Trí Huy, Chu Cao Dương, Phục Thiên, Ân Nguyên Hương đứng cạnh Dương Thiết Thành, giữ thái độ trung lập, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy này.
Con thuyền chầm chậm tiến vào sương mù. Mọi người lập tức như biến thành người mù, thần thức hoàn toàn vô dụng. Chỉ có thính giác là còn hoạt động. Ngay lập tức, tiếng động của cuộc chiến nổ ra. "Oành oành oành oành!" Tiếng va chạm, tiếng kêu rên vang lên. Dương Thiết Thành gào thét, lao vào ngăn cản, ném những kẻ động thủ vào cột buồm, khoang thuyền. Các thuyền viên khác cũng tham gia, nhưng mọi thứ càng trở nên hỗn loạn.
Sau gần một nén hương, một tia nắng xuyên qua, sương mù dần tan biến. Cuộc chiến lập tức dừng lại. Khi ánh sáng trở lại, mọi người đều đứng yên tại vị trí ban đầu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng nhìn kỹ, ai nấy đều chật vật: người mặt sưng, người tóc tai bù xù, người quần áo rách nát.
"Thiếu… thiếu bang chủ!" Một tiếng kêu kinh hãi vang lên. Khương An Vân nằm trên đất, ngực có một lỗ máu nhỏ, sâu, đâm trúng tim, khí tức đã đoạn tuyệt. Vẻ mặt hắn đầy kinh ngạc, không thể tin mình lại bị ám sát. Lão giả Hắc Ngũ Bang chỉ thẳng vào Lăng Hàn, đầy sát khí. Lăng Hàn cười nhạt, lắc đầu. Hắn và Thủy Nhạn Ngọc đã ở trong Hắc Tháp, làm sao có thể ám sát? Hắn chỉ nói: "Ta còn khinh thường ám sát hắn."
Lăng Hàn cũng tò mò ai là kẻ ra tay. Dù sao, mọi người đều nhắm vào hắn, nhưng Khương An Vân lại bị giết. Vết thương cho thấy đây là một đòn ám sát có chủ đích. Lão giả Hắc Ngũ Bang run rẩy, bởi Khương An Vân là con trai độc nhất của Khương Cát, chưa có con nối dõi. "Trừ ngươi ra, còn ai nữa!" La Ngộ chen vào, mặt còn in dấu tay, đổ thêm dầu vào lửa: "Hắn có thù oán với ngươi, ai cũng biết, không phải ngươi thì ai?" Tả Tiêu cũng nhảy dựng lên, cáo buộc Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười gằn, khinh bỉ nhìn Tả Tiêu: "Ngươi ngớ ngẩn sao?" Hắn thẳng thừng nói: "Ta nói lại lần nữa, không phải là ta hạ thủ. Nếu ta thật sự muốn giết hắn, tuyệt đối không chỉ là một kiếm đâm chết, mà là đánh nát đầu hắn!" La Ngọc, Phạm Dũng liên tục chất vấn Lăng Hàn phải đưa ra chứng cứ. Lăng Hàn phản bác sắc bén, chỉ ra sự vô lý của việc yêu cầu hắn chứng minh mình vô tội khi kẻ buộc tội không đưa ra bằng chứng. Mọi người đều biết hắn nói đúng, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, bởi mục tiêu hàng đầu của họ là tiêu diệt Lăng Hàn.
Dương Thiết Thành nhíu mày, biết rõ vụ án khó điều tra, nhưng vẫn nói: "Ta sẽ điều tra rõ ràng việc này, kính xin các vị phối hợp!" Tất cả đều đồng ý, nhưng việc tìm hung khí trong không gian linh khí hay dưới biển là điều bất khả thi. Cuộc điều tra đi vào ngõ cụt, nhưng danh tính của một số người đã được tiết lộ: Kim Trí Huy (thanh niên ôm kiếm), Chu Cao Dương (lão giả áo xám), Phục Thiên (thiếu niên vải thô), Ân Nguyên Hương (bạch y mỹ nữ).
Trong không khí ngờ vực và nguy hiểm, Lăng Hàn bất ngờ đề nghị: "Không bằng, lại tiến vào Độc Vụ lần nữa!" Tất cả đều ngạc nhiên, cho rằng hắn điên rồ. Lăng Hàn giải thích: "Nếu hung thủ còn muốn ra tay, nói không chắc liền có thể tìm được." La Ngọc, Liễu Oánh và nhóm của mình, Tả Tiêu, Phạm Dũng đều đồng ý, mắt nhìn Lăng Hàn đầy sát khí. Dương Thiết Thành, dù không muốn, cũng hừ một tiếng: "Được, vậy thì trở lại Độc Vụ."
Con thuyền quay đầu, tiến về phía sương mù lần nữa. Lần này, mọi người đều nín thở, thủ thế chờ đợi. Khi ánh sáng cuối cùng biến mất, cuộc chiến bùng nổ còn dữ dội hơn. Tiếng "leng keng đinh", "thình thịch thình thịch" vang lên liên hồi. Tiếng kêu rên, tiếng va đập, tiếng máu bắn tung tóe. Những cao thủ này, dù không nhìn thấy, vẫn quen thuộc địa hình và ra tay chính xác. Họ đều tin rằng mình đã khóa chặt Lăng Hàn.
Trong Hắc Tháp, Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu: "Ngươi thật là hư hỏng." Lăng Hàn cười: "Vậy ngươi có thích hay không?" "Không thích!" Thủy Nhạn Ngọc vội vàng đáp, vừa thích vừa ghét sự lưu manh của hắn. Lăng Hàn lại cười hắc hắc: "Không phải nói, nam nhân không xấu nữ nhân không thương sao?" Thủy Nhạn Ngọc chỉ trích, nói rằng nàng sẽ không thích một nam nhân hư. Lăng Hàn cảm nhận được ánh nắng, nói: "Không sai biệt lắm có thể đi ra ngoài." Hai người thoát khỏi Hắc Tháp, xuất hiện như chưa từng biến mất.
Ánh sáng trở lại, nhưng mọi người lập tức kinh hãi. Trên boong thuyền, thêm bảy thi thể của Hắc Ngũ Bang nằm ngay ngắn, đều bị một kiếm đâm xuyên ngực. Ai là hung thủ? Ánh mắt mọi người lại đổ dồn về Lăng Hàn. "Lăng Hàn, lần này ngươi còn có cái gì để nói?" La Ngọc quát. Lăng Hàn cười đáp: "Đối với loại ngu ngốc như ngươi dĩ nhiên là không có gì đáng nói." Hắn phân tích: "Chủ ý này của ta không tệ đi, hung thủ lại xuất hiện. Chỉ là các vị không có đồng tâm hiệp lực, bằng không có vài cao thủ Sơn Hà Cảnh đại viên mãn tọa trấn, hung thủ có thể sát nhân xong lại toàn thân trở ra sao?" La Ngộ và Phạm Dũng lập tức phủ nhận việc tấn công Lăng Hàn.
Dương Thiết Thành nhíu mày. Hắn biết trong hỗn loạn, Lăng Hàn khó có thể ra tay giết bảy người. Nhưng Lăng Hàn vẫn có hiềm nghi lớn nhất. La Ngọc lại đề nghị: "Không bằng chúng ta lại về mê vụ một lần nữa, bất quá, lần này cần trói chặt người này!" Phạm Dũng và La Ngộ đồng tình, thách thức Lăng Hàn tự trói. Lăng Hàn cười khẩy: "Các ngươi ngu ngốc sao? Nếu như hung thủ bất động, chẳng phải ta bị vu oan giá hoạ sao? Hơn nữa, các ngươi từng cái nhìn ta bất thiện như vậy, ta tự trói để thành mục tiêu sống cho các ngươi sao!" La Ngọc đẩy vấn đề cho Dương Thiết Thành.
Dương Thiết Thành suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói: "Lăng Hàn, ngươi qua đây, ta sẽ bảo hộ ngươi an toàn!" Lăng Hàn hơi suy tính, gật đầu: "Hảo, ta tin tưởng Dương đại nhân!" Hắn và Thủy Nhạn Ngọc tiến đến bên cạnh Dương Thiết Thành. Dương Thiết Thành lấy ra hai sợi dây xích Thần Thiết cấp bốn, có ba đạo thần văn, có thể trói chặt cả Sơn Hà Cảnh đại viên mãn. Bọn La Ngọc mừng thầm, cho rằng Lăng Hàn đã chết chắc. Dương Thiết Thành khóa Lăng Hàn lại, hứa hẹn: "Yên tâm, chỉ cần ta còn một hơi thở, tuyệt đối sẽ bảo chứng ngươi an toàn!" Lăng Hàn không tin lời hứa đó, bởi với nhiều cao thủ cùng lúc tấn công, Dương Thiết Thành khó lòng cản nổi tất cả. Hắn chấp nhận vì có Hắc Tháp.
Dương Thiết Thành ra lệnh cho hơn hai mươi thuyền viên xếp thành vòng tròn, bảo vệ Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc, dặn dò "coi như các ngươi chết, cũng không thể lui một bước!" Bọn người La Ngọc khinh thường, những thuyền viên Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị này không thể làm gì.
Con thuyền quay đầu, lại một lần nữa tiến vào hắc vụ. Khi ánh sáng cuối cùng biến mất, đại chiến lại bùng nổ dữ dội hơn. Dương Thiết Thành hóa thành một bức tường đen, cố gắng đỡ tất cả những kẻ lao tới. Dù là thiên tài Nhị Tinh với chiến lực cương mãnh, nhưng quá nhiều người tấn công, hắn không thể ngăn cản hết. Tiếng kêu thảm thiết của thuyền viên vang lên. Dương Thiết Thành giận dữ, thân thể tản ra quang mang hắc sắc, dùng đại chiêu.
Trong lúc hỗn chiến kịch liệt, con thuyền lại lái ra khỏi mê vụ. Đại chiến lập tức ngừng lại. Dương Thiết Thành với quang mang đen bao phủ, như một Cửu U Ma Thần, quét mắt nhìn. Đám thuyền viên ngã rạp, rên rỉ, nhưng may mắn chỉ bị thương. Tuy nhiên, hắn lập tức lộ ra sát khí khi thấy hai thuyền viên khác nằm ngửa mặt lên trời, ngực tuôn máu, tạo thành vũng máu lớn. Sát thủ bí ẩn lại xuất hiện, mục tiêu rõ ràng là Lăng Hàn, nhưng lại giết nhầm người cản đường.
Tất cả mọi người há hốc mồm, nhìn Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc ngồi thong dong, không chút vết tích chiến đấu. Điều khó tin hơn là Lăng Hàn vẫn còn bị xiềng xích. "Cái kia... Có thể mở xiềng xích ra không?" Lăng Hàn cười nói. Sắc mặt Dương Thiết Thành tái xanh. Hắn mở khóa cho Lăng Hàn, nhìn hai thi thể, giọng gằn từng chữ: "Bất kể là ai hạ thủ, ta nhất định sẽ bắt được hắn, chém thành mảnh nhỏ!" Ánh mắt hắn quét qua mỗi người, đầy sát ý. Hiện tại, trừ Lăng Hàn, tất cả mọi người đều có hiềm nghi.
"Báo!" Một thuyền viên trên cột buồm lớn tiếng hô. "Phát hiện địch nhân! Phát hiện địch nhân! Có hải tặc giết tới!" Hải tặc! Lăng Hàn hơi kinh ngạc, không ngờ lại đúng lúc này. "Chuẩn bị ứng chiến!" Dương Thiết Thành lạnh lùng ra lệnh, dồn nén cơn tức giận vì không tìm ra sát thủ. Mười hai chiến thuyền nhỏ, mỗi chiếc năm người, lao đến với tốc độ kinh hoàng. "Pháo kích!" Dương Thiết Thành hạ lệnh, nhưng đám hải tặc khéo léo tránh né, không loạn chút nào. "Chuẩn bị tiếp chiến!" Hắn tiếp tục ra lệnh.
Tiếng cười quái dị của hải tặc vang vọng: "Ha ha ha ha! Lần này buôn bán không tệ, cư nhiên có nhiều nữ nhân xinh đẹp như vậy!" Chúng hô hào: "Quy củ cũ, nam toàn bộ giết, nữ mang đi!" Sáu mươi tên hải tặc nhanh chóng đổ bộ lên thuyền. Lúc này, tất cả mọi người đều có chung một giác ngộ: không thể nội đấu, bằng không đều sẽ thành vật hi sinh của hải tặc. "Giết!" Lăng Hàn cười lớn, rút trường kiếm, hướng về phía Thủy Nhạn Ngọc: "Thê tử, chúng ta đến so tài một chút, xem ai giết hải tặc nhiều hơn!"