Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 20

Chương 20: Thệ Ngôn Kiếm Ảnh

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 96 đến 100 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc bi kịch của Chu Vô Cửu, một nhân vật phụ nhưng đầy khí phách, với mối thù sâu đậm và sự kiên trì đáng nể. Tác giả khéo léo lồng ghép bí ẩn về thể chất Ngân Nguyệt Tộc, mở ra một phần quá khứ của Lăng Hàn và lý do anh quyết định ra tay giúp đỡ. Những diễn biến tiếp theo tại Linh Bảo Các không chỉ đẩy cao mâu thuẫn giữa Lăng Hàn và các thế lực mới mà còn bộc lộ sự ngạo mạn của giới thượng lưu Hoàng Đô, tạo nên một màn đối đầu đầy kịch tính và bất ngờ.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa chốn phồn hoa của học viện, tâm trí Lăng Hàn chợt rung động trước những lời xì xào bàn tán. Anh hòa mình vào dòng người đang đổ về sân luyện võ, nơi một cuộc huyết chiến sắp sửa diễn ra. Mọi người đều nói về Chu Vô Cửu và Nam Cung Cực, hai cái tên mang theo một bi kịch tình yêu và thù hận. Nam Cung Cực, một đệ tử thường nhưng có thực lực xếp thứ mười, ngưỡng cửa của hàng đệ tử chân truyền. Chu Vô Cửu kém hơn đôi chút, nhưng cũng nằm trong top hai mươi, một thành tích đáng nể.

Thế nhưng, điều khiến Lăng Hàn chú ý không phải là khoảng cách chênh lệch về cảnh giới, mà là câu chuyện đằng sau. Nam Cung Cực vì bảo toàn mạng sống đã bỏ rơi Chu Quyên, người yêu của Chu Vô Cửu, trong một chuyến lịch luyện đầy hiểm nguy. Thậm chí, có tin đồn rằng chính Nam Cung Cực đã đâm kiếm vào Chu Quyên, buộc nàng phải đối đầu với Ngân Quang Thú để y có thời gian thoát thân. Mối thù này đã khiến Chu Vô Cửu, dù biết rõ gia thế hiển hách của Nam Cung Cực (có Tam ca là đệ tử chân truyền Dũng Tuyền tầng ba), vẫn kiên cường khiêu chiến mỗi năm. Bốn năm qua, mỗi lần đều trọng thương suýt chết, nhưng hắn vẫn không từ bỏ. Sự kiên định ấy khiến Lăng Hàn không khỏi hiếu kỳ.

Khi đặt chân đến Luyện Võ Trường, Lăng Hàn thấy một thanh niên cao gầy, vác trường kiếm đứng giữa sân. Đôi mắt hắn sắc lạnh, toát lên vẻ kiên cường, bất khuất. Đó chính là Chu Vô Cửu, người đã bốn lần trọng thương mà vẫn hồi phục thần tốc. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Lăng Hàn. "Thật không ngờ, lại gặp được người nắm giữ thể chất đặc thù!" Anh thầm nhủ. "Trên người hắn có ngân quang yếu ớt, lại có khả năng hồi phục nhanh chóng sau trọng thương... Chắc chắn là người của Ngân Nguyệt Tộc!"

Ngân Nguyệt Tộc, một chủng tộc hiếm hoi với Ngân Nguyệt Thể, thể chất có khả năng tự phục hồi mạnh mẽ, được ví như một loại thánh đan sống. Lăng Hàn từng có giao tình sâu đậm với Ngân Nguyệt Vương, tộc trưởng của Ngân Nguyệt Tộc, trước khi chủng tộc này bị diệt vong. Đó là một tiếc nuối lớn trong kiếp trước của anh. "Cũng được, nể mặt Ngân Nguyệt Vương, ta sẽ giúp hắn một tay."

Đúng lúc đó, một thanh niên khác xuất hiện, khí thế mạnh mẽ, tự tin đến ngạo mạn. Đó là Nam Cung Cực, Tụ Nguyên tầng chín đỉnh phong. Hắn cười lớn, trêu tức Chu Vô Cửu, nhưng sâu trong ánh mắt lại ẩn chứa sự kiêng dè. Bốn lần trước, hắn đều ra tay tàn độc, tin rằng Chu Vô Cửu sẽ không thể sống sót, nhưng đối thủ vẫn bất tử, không để lại di chứng. Điều này khiến Nam Cung Cực bất an, lo sợ rằng Chu Vô Cửu sẽ trở thành chướng ngại tâm lý, ngăn cản hắn đột phá Dũng Tuyền Cảnh. Hắn quyết tâm, hôm nay phải giết chết Chu Vô Cửu.

Trận chiến bùng nổ. Nam Cung Cực chiếm thế thượng phong tuyệt đối, liên tục trào phúng, công kích tinh thần Chu Vô Cửu. Hắn sử dụng Vũ Ảnh Kiếm Pháp, một võ kỹ Địa Cấp thượng phẩm, tạo ra ba đạo hàn quang như muốn đoạt mạng đối thủ. Đúng lúc nguy hiểm nhất, Chu Vô Cửu bất ngờ xuất ra hai đạo kiếm khí, một biểu tượng của vương giả!

"Phốc! Phốc!" Hai tiếng vang lên cùng lúc. Kiếm của Nam Cung Cực đâm vào bụng dưới Chu Vô Cửu, còn kiếm khí của Chu Vô Cửu sượt qua yết hầu Nam Cung Cực, để lại một vệt máu mỏng. Nam Cung Cực điên cuồng rút kiếm, muốn kết liễu đối thủ.

Nhưng một bóng người chợt lao tới, một đạo hàn quang sắc bén chặn đứng đòn chí mạng của Nam Cung Cực. Đó chính là Lăng Hàn.

"Keng!" Nam Cung Cực bị đẩy lùi, ánh mắt phẫn nộ nhìn Lăng Hàn. "Ngươi là ai, dám xen vào chuyện của người khác? Ngươi có biết nhúng tay vào quyết chiến là việc nghiêm trọng đến mức nào không?"

Lăng Hàn cười nhạt: "Hắn đã mất khả năng chiến đấu, trận đấu đã kết thúc. Nếu ngươi muốn luận bàn, ta không ngại dạy dỗ ngươi một phen."

Nam Cung Cực giận dữ, nhưng đối đầu một kiếm với Lăng Hàn đã khiến hắn nhận ra đối phương không hề yếu. Hắn vốn là người cẩn trọng, không đánh trận không chuẩn bị. Không giết được Chu Vô Cửu, hắn đành nghiến răng bỏ đi, nhưng thề sẽ điều tra rõ thân phận Lăng Hàn để tính sổ sau.

Đám đông xì xào bàn tán về Lăng Hàn, một tân sinh Tụ Nguyên tầng năm dám đối đầu với Nam Cung Cực. Mọi người nhanh chóng giải tán, sợ rước họa vào thân khi dính líu đến Nam Cung gia.

Chu Vô Cửu chậm rãi đứng dậy. Khả năng hồi phục của Ngân Nguyệt Tộc quả thực phi thường, vết thương nặng ban nãy đã bắt đầu khép lại. Hắn nhìn Lăng Hàn, hỏi: "Tại sao ngươi lại giúp ta? Ngươi không sợ đắc tội Nam Cung gia sao?"

"Gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ, không được sao?" Lăng Hàn cười đáp.

"Ta không tin bây giờ còn có người ngây thơ như vậy!" Chu Vô Cửu lắc đầu. "Hơn nữa, ta xuất thân nghèo khó, ngươi sẽ không vớt vát được gì từ ta. Ta khuyên ngươi đừng phí công."

"Đã vậy..." Lăng Hàn trầm ngâm, rồi nói. "Ngươi hãy làm thủ hạ của ta đi."

"Ân tình hôm nay, ngày khác ta sẽ hoàn trả!" Chu Vô Cửu xoay người định rời đi, hiển nhiên không chấp nhận làm tùy tùng.

"Ngươi không muốn báo thù sao?" Lăng Hàn đột nhiên hỏi. Chu Vô Cửu khựng lại. "Ta có thể dạy ngươi! Trong vòng nửa năm, ta đảm bảo ngươi sẽ vượt qua Nam Cung Cực, tự tay báo thù!"

Chu Vô Cửu quay phắt lại, ánh mắt đầy kinh ngạc: "Thật sao?"

"Ngươi cũng nói rồi, ngươi xuất thân nghèo khó, ta lừa ngươi có ích lợi gì?" Lăng Hàn bật cười.

Sau một hồi do dự, Chu Vô Cửu kiên định đáp: "Được! Ta chấp nhận làm tùy tùng của ngươi. Nếu nửa năm sau ta không thể vượt qua Nam Cung Cực, coi như đây là trả ân tình. Còn nếu có thể, cái mạng này của ta sẽ thuộc về ngươi!"

Lăng Hàn gật đầu hài lòng, sau đó hạ giọng, truyền thụ cho Chu Vô Cửu một môn công pháp bí truyền: Ngân Nguyệt Quyết. Đây là công pháp trấn tộc của Ngân Nguyệt Tộc, một môn Địa Cấp thượng phẩm, có thể giúp Chu Vô Cửu phát huy toàn bộ tiềm năng của Ngân Nguyệt Thể. Với Ngân Nguyệt Quyết và Kiếm Khí, Chu Vô Cửu chắc chắn sẽ sớm đuổi kịp Nam Cung Cực. Chu Vô Cửu, chưa hay biết giá trị thực sự của môn công pháp này, chỉ biết tin tưởng vào lời hứa của Lăng Hàn rồi rời đi để điều dưỡng.

"Thịt! Thịt!" Hổ Nữu kéo tay áo Lăng Hàn, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ bất mãn.

"Được được được, đi ăn thịt!" Lăng Hàn cười lớn.

"Lăng Hàn! Lăng huynh!" Tiếng gọi vang lên từ xa. Hóa ra là Thích Vĩnh Dạ, Kim Vô Cực, Lý Đông Nguyệt và Bách Lý Đằng Vân, những người bạn cũ từ Đại Nguyên Thành.

"Lăng huynh đến muộn quá, hôm nay phải tự phạt ba chén!" Bách Lý Đằng Vân trêu chọc.

"Ba chén sao đủ, ít nhất mười chén!" Lý Đông Nguyệt phụ họa.

"Thịt! Thịt! Thịt!" Hổ Nữu nhảy nhót tưng bừng.

"Đi thôi, hôm nay ta mời khách, không say không về!" Lăng Hàn hào sảng tuyên bố.

Bữa tiệc diễn ra náo nhiệt, nhưng bốn người Thích Vĩnh Dạ sớm phiền muộn nhận ra, bất kỳ món thịt nào vừa lên bàn đều bị Hổ Nữu "càn quét" trong chớp mắt. Cô bé ăn nhanh như gió cuốn mây tan, không ai có thể tranh giành nổi.

Lý Đông Nguyệt cảm thán: "Thật ngưỡng mộ Lăng huynh, vừa vào học viện đã là đệ tử chân truyền, được hưởng vô vàn tài nguyên tu luyện."

Thích Vĩnh Dạ gật đầu, nhắc nhở Lăng Hàn: "Lăng Hàn, nghe nói ngươi và Phong Lạc có ân oán. Giờ hắn cũng vào học viện, cẩn thận Phong Viêm ra mặt đối phó ngươi." Phong Viêm, huynh trưởng của Phong Lạc, là một cao thủ Dũng Tuyền tầng bốn, sở hữu bốn đạo đao khí, thực lực khủng khiếp.

Đột nhiên, Kim Vô Cực đề nghị: "À phải rồi, trước khi đến đây ta nghe nói tối nay Linh Bảo Các có buổi đấu giá. Có hứng thú đi xem không?"

Linh Bảo Các, một phòng đấu giá bí ẩn ở Hoàng Đô, nơi mọi bảo vật quý hiếm đều có thể tìm thấy. Mỗi tháng đều có phiên đấu giá định kỳ, và vài tháng một lần lại có phiên đấu giá lớn, thu hút cả hoàng thất và tám đại thế gia. Lăng Hàn nghĩ đến việc tìm kiếm vật liệu cho Bổ Linh Đan để chữa trị linh căn cho phụ thân, Lăng Đông Hành. Anh cần nhanh chóng nâng cao đan đạo, hoặc tìm được Dị Hỏa để tăng nhiệt độ luyện đan.

Sau khi ăn uống no nê, cả nhóm đi bộ đến Linh Bảo Các. Vừa đến cổng, họ bắt gặp hai thanh niên đang kề vai trò chuyện thân mật.

"Ồ, là ngươi!" Một trong số đó nhìn thấy Lăng Hàn, sắc mặt lạnh đi, chỉ tay về phía anh. "Ha ha ha, thằng nhóc thối, không ngờ ta vẫn vào được Hổ Dương Học Viện, hơn nữa, ta còn đột phá Tụ Nguyên Cảnh!" Kẻ đó chính là Phong Lạc, với vẻ mặt đắc ý khó tả.

Lăng Hàn lạnh nhạt nói: "Bỏ ngón tay của ngươi xuống, nếu không ta không ngại chặt nó đi!"

Phong Lạc giận dữ, nhưng nhớ đến thực lực của Lăng Hàn, hắn rụt tay lại. Miệng hắn vẫn không ngừng đe dọa: "Ngươi cướp danh ngạch của ta thì sao, ca ca ta vẫn đưa ta vào học viện được! Lăng Hàn, ta cho ngươi biết, cuộc sống sau này của ngươi đừng hòng yên ổn, ta sẽ hại chết ngươi!"

Lăng Hàn bật cười: "Kẻ ngu xuẩn dám uy hiếp ta như thế, xưa nay đều không có kết cục tốt đẹp!"

"Khẩu khí thật lớn!" Thanh niên bên cạnh Phong Lạc mở miệng, vẻ mặt ngạo mạn còn hơn cả Phong Lạc. "Ta ở Hoàng Đô đã gặp không ít kẻ hung hăng, nhưng loại người như ngươi, chà chà, vẫn là lần đầu."

"Khà khà, Lăng Hàn, ngươi biết vị này là ai không?" Phong Lạc đắc ý nói. "Vị này là Vi Hà Nhạc, tân tú của Hổ Dương Học Viện, tương lai chắc chắn sẽ trở thành Đan sư Huyền Cấp!"

"Nguyên lai hắn chính là Vi Hà Nhạc!" Kim Thái Cực kinh ngạc thốt lên.

Bách Lý Đằng Vân ngạc nhiên: "Hắn lợi hại lắm sao? Không phải chỉ là Tụ Nguyên tầng một thôi à?"

Kim Thái Cực vội giải thích: "Người này có thiên phú đan đạo cực cao, đã là Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm. Có người nói ngay cả Viện trưởng Đan Viện cũng có ý muốn thu hắn làm đồ đệ." Hắn giải thích thêm rằng Hổ Dương Học Viện chia làm Vũ Viện và Đan Viện, và Viện trưởng Đan Viện là một Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm.

Vi Hà Nhạc cười lớn, ánh mắt khinh bỉ lướt qua mọi người. Hắn vẫn chưa lên tiếng trước đó, chỉ chờ đợi mọi người hiểu rõ thân thế của mình. "Ta không quan tâm các ngươi có ân oán gì với Phong thiếu, nhưng nếu hôm nay ta đã thấy, ta sẽ đứng ra điều giải thay các ngươi." Hắn dừng lại, rồi điềm nhiên nói với Lăng Hàn: "Quỳ xuống, liếm sạch giày cho Phong thiếu!"

Phong Lạc đắc ý tột độ. Có Vi Hà Nhạc ra mặt, Lăng Hàn không thể không cúi đầu. Hắn muốn đòi lại cả gốc lẫn lãi những gì đã phải chịu đựng.

"Thật quá đáng!" Kim Vô Cực lập tức quát lên. "Vi Hà Nhạc, hiện tại ngươi chỉ là Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, khẩu khí cũng lớn quá rồi đó?"

Vi Hà Nhạc cười gằn: "Ngươi dám đối nghịch ta?"

Bách Lý Đằng Vân, trẻ tuổi nóng tính, không phục: "Kiêu ngạo cái gì chứ? Đúng thì sao, ngươi dám đánh với ta một trận sao?"

"Vi thiếu!" Đúng lúc đó, ba người khác xuất hiện, khí tức mạnh mẽ, đều là Tụ Nguyên tầng chín.

Vi Hà Nhạc nở nụ cười nhạt, chỉ tay vào Bách Lý Đằng Vân: "Tên này nói muốn khiêu chiến ta."

"Ha ha ha ha, tiểu tử ngốc từ đâu tới, lại dám khiêu chiến với Vi thiếu?" Nam tử mặc áo xanh cười lớn, vẫy tay với Bách Lý Đằng Vân: "Đến đây, ta làm đối thủ của ngươi."

Khi Bách Lý Đằng Vân định đáp lời, Thích Vĩnh Dạ kéo hắn lại, nói: "Văn Hải Hưng, từ khi nào ngươi trở nên không có tiền đồ như thế? Cao thủ xếp hạng trong top một trăm, lại muốn bắt nạt một tiểu sư đệ vừa nhập môn!"

"Hóa ra là Vĩnh Dạ Vương!" Văn Hải Hưng giả vờ như vừa thấy Thích Vĩnh Dạ, rồi nói tiếp: "Chẳng trách dám đối phó Vi thiếu, Tứ Vương Tử của Đại Nguyên Thành quả nhiên cao tay!" Lời nói mang vẻ khen ngợi nhưng thực chất là kích động thù hằn.

Vi Hà Nhạc sắc mặt âm trầm: "Nguyên lai là hoàng thân quốc thích, không trách hung hăng như thế!"

"Lăng Hàn, ngươi có quỳ hay không?" Phong Lạc xen vào, hắn hận Lăng Hàn nhất.

Mấy người Văn Hải Hưng biết thân phận của Phong Lạc, lập tức nở nụ cười. Một người nói: "Tiểu tử, Thân Ngọc Hiên ta, hôm nay nói rõ, nếu ngươi không thể để Phong Lạc sư đệ thỏa mãn, vậy ngươi cũng chỉ có thể nằm về học viện!"

"Mễ Trung Quang ta cũng thế!" Người thứ ba nói.

Phong Lạc đắc ý vô cùng, cười lớn: "Lăng Hàn, ngươi cứ cường hoành cho ta! Ngươi là thứ gì, lại dám sĩ diện trước mặt ta? Hết lần này tới lần khác nhục nhã ta? Thiếu gia ta là ai, một đầu ngón tay còn quý hơn ngươi gấp vạn lần!"

Bốn tên thủ vệ của Linh Bảo Các đứng bất động, thờ ơ trước mọi chuyện bên ngoài.

"Còn không mau quỳ!" Phong Lạc hét lớn.

"Quỳ con mẹ ngươi!" Lăng Hàn ra tay, lao thẳng về phía Phong Lạc.

"Lớn mật!" Văn Hải Hưng, Mễ Trung Quang, Thân Ngọc Hiên đồng thời ra tay. Ba người đều là Tụ Nguyên tầng chín, sức chiến đấu cực mạnh.

"Cút!" Lăng Hàn chân đạp Xuất Vân Bộ, lách qua sự vây công của ba người. Ba người Văn Hải Hưng giật mình, không ngờ tốc độ và bộ pháp của Lăng Hàn lại quỷ dị đến vậy.

Lăng Hàn đã xuất hiện trước mặt Phong Lạc, đưa tay tóm lấy hắn.

"Ngươi dám!" Vi Hà Nhạc hoành thân che chắn trước Phong Lạc, tự tin rằng Lăng Hàn sẽ không dám động đến mình. Nhưng ý nghĩ đó còn chưa kịp hình thành, hắn đã bị Lăng Hàn tát bay ra ngoài.

"Sát, tên này thật sự dám đánh mình?" Vi Hà Nhạc kinh ngạc.

"Đùng!" Lăng Hàn tát Phong Lạc một cái nữa, khiến hắn ngã lăn ra đất. Không đợi đối phương đứng dậy, Lăng Hàn đã đặt chân lên mặt hắn.

"Khốn nạn, ngươi lại dám giẫm ta? Ngươi sống thiếu kiên nhẫn sao, ca ca ta nhất định sẽ giết ngươi! Nhất định sẽ!" Phong Lạc vừa kêu thảm thiết vừa uy hiếp Lăng Hàn.

"Ồ, Vi sư đệ?" Đúng lúc đó, một đôi nam nữ trẻ tuổi đi tới. Cô gái nhìn thấy Vi Hà Nhạc, không khỏi kinh ngạc.

"Lý sư tỷ!" Vi Hà Nhạc vội vã bò dậy, hai tay buông thõng, cung kính lạ thường. Cô gái này chính là Lý Tư Thiền.

Nam tử đi cùng Lý Tư Thiền lộ vẻ giận dữ: "Ai to gan như vậy, dám vô lễ với Đan sư?"

"Là Hạ Tuấn Thần!" Thích Vĩnh Dạ cau mày, nhỏ giọng nói: "Đệ tử chân truyền, Dũng Tuyền tầng hai!" Hắn cố ý nhắc nhở Lăng Hàn.

Vi Hà Nhạc nở nụ cười đắc ý: "Hạ ca, tiểu tử này quá kiêu ngạo, trước ức hiếp đệ đệ của Phong Viêm sư huynh Phong Lạc, ta chỉ là nhìn không được, nói vài câu công đạo, liền bị hắn tát bay."

"Hả, ta ngược lại muốn xem xem, ai ngưu bức như thế." Hạ Tuấn Thần lạnh lùng nói.

"Lăng Hàn!" Lý Tư Thiền cuối cùng cũng nhìn thấy Lăng Hàn, không nhịn được tiến lên vài bước: "Hiện tại ngươi ở đâu, ta tìm ngươi khắp nơi!"

Lời nói của Lý Tư Thiền khiến mọi người hiếu kỳ, mối quan hệ giữa hai người là gì? Sắc mặt Hạ Tuấn Thần trở nên âm trầm, hắn là kẻ theo đuổi Lý Tư Thiền, nghe nàng nói những lời ám muội như vậy, hắn khó chịu như nuốt phải ruồi.

"Không không không phải, là sư phụ ta tìm ngươi!" Lý Tư Thiền nhận ra mình lỡ lời, vội vàng sửa lại.

"Hả, sư phụ ngươi tìm ta làm gì?" Lăng Hàn tùy ý hỏi.

"Sư phụ muốn mời ngươi uống trà."

"Phốc!" Tất cả mọi người đều phun ra ngoài! Sư phụ của Lý Tư Thiền là ai? Ngô Tùng Lâm, Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, Viện trưởng Đan Viện! Vị đại nhân vật này lại muốn mời Lăng Hàn uống trà? Ai có thể uống trà với Ngô Tùng Lâm? Chỉ có gia chủ Bát Đại Hào Môn, Các chủ Thiên Dược Các, Viện trưởng Vũ Viện... Nhưng Lăng Hàn, một tiểu nhân vật mới vào học viện?

"Không rảnh." Lăng Hàn từ tốn đáp.

Lần này, tất cả mọi người lại phun ra lần thứ hai, vẻ mặt không thể tin được. Ngô Tùng Lâm mời uống trà, ngay cả gia chủ Bát Đại Hào Môn cũng không dám nói không rảnh! Tiểu tử này quá ngông cuồng, hơn nữa còn từ chối thẳng thừng như vậy.

Bốn người Thích Vĩnh Dạ mừng rỡ, tim đập thình thịch, biết mình đã đặt cửa đúng. Họ không ngờ Lăng Hàn vừa vào học viện đã có giao tình sâu đậm với Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm.

"Thả ra ta, tên khốn kiếp, lại dám giẫm ta, bổn thiếu tuyệt không tha ngươi!" Phong Lạc vẫn đang kêu la thảm thiết, không nghe thấy những gì đang diễn ra xung quanh.

Thái độ của mọi người xung quanh đã thay đổi hoàn toàn. Lăng Hàn là người mà ngay cả Ngô Tùng Lâm cũng muốn mời uống trà, ai dám gây sự với anh ta? Phong Viêm có tiền đồ, nhưng liệu có lớn hơn một Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm không? Vi Hà Nhạc càng không đáng kể.

"Thật không tiện, có chỗ đắc tội, kính xin Lăng sư đệ thông cảm, ngày khác nhất định đến nhà nhận lỗi!" Ba người Văn Hải Hưng lập tức chắp tay nói với Lăng Hàn, trong lòng hận Vi Hà Nhạc và Phong Lạc đến tận xương tủy.

Lăng Hàn chỉ phất tay, không thèm để ý đến ba người. Văn Hải Hưng và đồng bọn, ban đầu giận dữ, nhưng nghĩ đến đối phương ngay cả Ngô Tùng Lâm cũng không rảnh tiếp, sự tức giận nhanh chóng tiêu tan. Họ vội vàng quay đầu bỏ đi, không còn tâm trí tham gia đấu giá.

Vi Hà Nhạc biến sắc, cuối cùng cắn răng, tiến đến trước mặt Lăng Hàn: "Hàn thiếu, là ta có mắt không tròng, xin ngươi đại nhân có đại lượng, tha thứ ta một lần!"

"Ngươi là ai?" Lăng Hàn từ tốn hỏi.

Vi Hà Nhạc muốn cắn người, thầm nghĩ mình đã bị tát một cái, giờ lại chủ động nhận lỗi, sao Lăng Hàn vẫn không chịu bỏ qua?

"Sư đệ, có phải ngươi có hiểu lầm gì đó với Lăng Hàn không?" Lý Tư Thiền nhìn thấy cảnh tượng đó, vẻ mặt lập tức lạnh như băng. Nàng hiểu rõ địa vị của Lăng Hàn trong lòng sư phụ.

"Cũng không có gì, chỉ là Lăng huynh và Phong thiếu có chút hiểu lầm, ta muốn điều giải thay bọn họ, không nghĩ tới tính khí của song phương đều ngạnh, nên phát sinh ít hiểu lầm." Vi Hà Nhạc hời hợt nói. Hắn vẫn tin rằng Ngô Tùng Lâm không thể nào mời Lăng Hàn uống trà, đây chỉ là cái cớ của Lý Tư Thiền.

"Vi huynh, ngươi nói cũng quá nhẹ à?" Kim Vô Cực cười lạnh: "Vừa nãy, ngươi là muốn Lăng Hàn quỳ xuống liếm giày cho Phong Lạc nha!"

"Cái gì!" Khuôn mặt Lý Tư Thiền lạnh như băng, nhìn Vi Hà Nhạc như nhìn một kẻ đã chết. Nàng nhất định sẽ bẩm báo chuyện này cho Ngô Tùng Lâm.

"Lý sư tỷ, ngươi không nên nghe lời nói một bên của bọn họ!" Vi Hà Nhạc quyết tâm phủ nhận đến cùng.

"Lăng Hàn, ngươi còn không buông chân?" Phong Lạc vừa giận vừa thẹn, uất ức kêu lên.

Lăng Hàn hừ một tiếng, dưới chân hơi dùng sức, Phong Lạc phát ra tiếng kêu thảm thiết, gương mặt đã biến dạng nghiêm trọng. Anh nhìn mọi người một chút, cười nói: "Yên tâm, ta không giết hắn ở chỗ này."

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!