Chương 208: Thần Lực, Hắc Tháp, Biển Cả Dậy Sóng
Cập nhật: 27/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1036 đến 1040 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một quán rượu ồn ào, không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Một nam tử trung niên, sau hai lần đối đầu trực diện với Lăng Hàn, không ngờ lại phải lùi bước liên tục, đâm sầm vào chiếc bàn phía sau khiến nó vỡ tan tành. Hắn chỉ có thể ngừng lại khi được một người khác giữ lại. Nhìn nắm đấm của mình lõm sâu, xương khớp chắc chắn đã gãy, nỗi kinh hoàng và phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn. Làm sao một kẻ ở cảnh giới Trung Cực Vị lại có thể sở hữu thể phách kinh khủng đến vậy? Hắn nghiến răng, lòng tràn đầy hối hận vì đã khinh suất giao chiến cận chiến, vốn là điều tối kỵ của võ giả.
Sự kiên cố của Lăng Hàn khiến nam tử trung niên kia càng thêm khẳng định rằng chàng là truyền nhân của một đại thế gia, được nuôi dưỡng bằng vô số thần dược quý hiếm để rèn luyện thể phách từ nhỏ. Sự đố kỵ bùng lên, hắn gào thét, tung ra một chiêu âm ba hiếm thấy, biến thành hình người cầm gậy tấn công Lăng Hàn từ xa. Tuy nhiên, Lăng Hàn chỉ khẽ khoát tay, dễ dàng hóa giải đòn đánh, dù lớp áo bị xé rách và một vết hằn nhợt nhạt hiện trên da. Điều này khiến những người chứng kiến không khỏi kinh ngạc, thầm đánh giá Lăng Hàn là thiên tài Ít Nhất Nhất Tinh, con em của gia tộc lớn.
Nam tử trung niên, Lô Kỳ Vĩ, không ngừng gào thét, liên tục tung âm ba nhân hình tấn công, cố gắng ngăn cản Lăng Hàn tiếp cận. Hắn cười lớn, chế giễu Lăng Hàn thiếu kinh nghiệm chiến đấu, tự hào về 21 vạn năm tu luyện của mình. Lăng Hàn chỉ cười nhạt, rồi bất ngờ tung ra trọng lực thần văn. Âm ba nhân hình đang lao tới bỗng chốc bị đè nén, động tác méo mó rồi sụp đổ, tạo nên một hố sâu trên sàn nhà. Lô Kỳ Vĩ kinh hãi, không thể tin được chiêu thức mạnh nhất của mình lại bị hóa giải dễ dàng đến vậy. Lăng Hàn không cho hắn cơ hội phản công, trọng quyền giáng xuống mặt Lô Kỳ Vĩ, khiến hắn bay đi, nửa khuôn mặt biến dạng kinh hoàng.
Một lão giả râu bạc, Tiền Ý, cường giả Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị đỉnh phong, xuất hiện kịp thời giữ Lô Kỳ Vĩ lại, ngăn chặn một thảm kịch. Lăng Hàn không truy kích, chỉ gật đầu với Tiền Ý rồi cùng Thủy Nhạn Ngọc đến quầy thuê phòng. Thủy Nhạn Ngọc vội vàng sửa lại thành "hai gian" khi Lăng Hàn nói "một gian", nhưng chàng đã ôm nàng vào lòng, khiến nàng mềm nhũn, lời phản đối tan biến.
Sau khi nhận phòng, Lăng Hàn không ngần ngại kéo Thủy Nhạn Ngọc vào Hắc Tháp, Không Gian Thần Khí bí ẩn của mình. Nàng ngỡ ngàng trước cảnh tượng một thế giới rộng lớn hiện ra trước mắt: dược điền bạt ngàn, núi xanh sông biếc, linh cầm tiên hạc bay lượn trong sương mù tựa chốn tiên cảnh. Lăng Hàn giải thích về Hắc Tháp, về khả năng ẩn mình như hạt bụi, không ai có thể phát hiện. Thủy Nhạn Ngọc vui mừng khôn xiết, nhận ra với bảo vật này, họ gần như bất bại.
Chàng dẫn nàng đến nơi Luân Hồi Thụ sắp mọc, tiết lộ rằng trong vòng ba năm, cây thần này sẽ trưởng thành, giúp nàng tu luyện đạt hiệu quả "một ngày bằng một đời". Thủy Nhạn Ngọc nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng chàng, gọi chàng là người có đại khí vận. Hai người chìm đắm trong những khoảnh khắc nồng nàn, thân mật.
Sáng hôm sau, Thủy Nhạn Ngọc với gương mặt ửng hồng xuống lầu, vẻ đẹp của nàng lập tức thu hút mọi ánh nhìn, khiến không ít kẻ thầm ghen tỵ với Lăng Hàn. Khi hai người đang dùng bữa sáng, một tiếng hô hoán sợ hãi vang lên: "Hắc Ngũ Bang tới!" Người của Đại Thừa Bang lập tức chuẩn bị nghênh chiến.
Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đi ra xem. Một nhóm người mặc hắc y, khí tức hung tàn, đều là Sơn Hà Cảnh, dừng lại trước cửa khách sạn. Một thiếu niên mặc cẩm y sặc sỡ, Khương An Vân, Thiếu bang chủ Hắc Ngũ Bang, bước ra. Hắn tuyên bố đến tìm người đã đánh đệ tử của mình. Lăng Hàn hơi ngạc nhiên, chuyện nhỏ như vậy mà cũng đến mức Thiếu bang chủ đích thân xuất mã?
Một đệ tử Hắc Ngũ Bang với cánh tay bị thương vội vàng chỉ vào Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc. Ánh mắt Khương An Vân lướt qua Lăng Hàn, rồi dừng lại hoàn toàn trên Thủy Nhạn Ngọc. Đôi mắt hắn mở to, hầu kết khẽ động, nuốt nước bọt. Vẻ đẹp của nàng khiến hắn mê mẩn, hồn vía lên mây. Hắn ho khan, lấy lại vẻ oai vệ, hỏi Lăng Hàn định bồi thường thế nào vì đã đả thương người của hắn.
Lăng Hàn cười nhạt, đáp lại rằng đệ tử của hắn đã làm mình sợ hãi, vậy ai sẽ bồi thường cho chàng? Lời nói này khiến mọi người bật cười, thầm nghĩ Lăng Hàn quả thực không phải loại an phận. Khương An Vân hừ lạnh, thẳng thừng đòi Lăng Hàn giao Thủy Nhạn Ngọc cho hắn, đổi lại một triệu Chân Nguyên Thạch. Thủy Nhạn Ngọc giận tím mặt, định rút thần kiếm nhưng bị Lăng Hàn ngăn lại. Chàng gọi Khương An Vân là "chó điên" và nói không cần bận tâm.
Một lão giả bên cạnh Khương An Vân vội vàng kéo hắn lại, thì thầm rằng Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc nhất định sẽ rời bến tìm bảo vật. Chỉ cần họ lên thuyền, đợi ra biển rồi bắt, chẳng phải dễ dàng hơn sao? Khương An Vân sáng mắt, nhưng rồi lại sốt ruột vì phải chờ đến ngày mai. Lão giả trấn an, chỉ một ngày thôi. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo bóng Thủy Nhạn Ngọc cho đến khi nàng khuất dạng.
Tuy nhiên, ngày hôm sau, Khương An Vân tức điên người vì Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc vẫn chưa rời bến. Hắn quát tháo, ra lệnh cho thủ hạ giám sát chặt chẽ. Lăng Hàn không phải vì sợ hãi mà không rời bến. Chàng đang chờ một chiếc thuyền nhỏ hơn, ít cao thủ hơn để tăng khả năng gặp hải tặc. Trong thời gian chờ đợi, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc tu luyện trong Hắc Tháp. Thủy Nhạn Ngọc luyện vũ kỹ, còn Lăng Hàn nghiên cứu đan phương.
Chàng bắt đầu luyện chế Khí Thiên Đan, thần dược cấp một. Lò đan liên tục nổ tung, nhưng Lăng Hàn không nản lòng, mỗi lần thất bại đều mang lại tiến bộ rõ rệt. Sáu ngày trôi qua, họ vẫn chưa thành công hoàn toàn. Cuối cùng, đến ngày khởi hành của chuyến thuyền nhỏ, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc ra khỏi Hắc Tháp, hướng về bến tàu.
Họ không đơn độc. Khương An Vân cùng mười tên thủ hạ Sơn Hà Cảnh đã chờ sẵn, ánh mắt gian tà dán chặt vào Thủy Nhạn Ngọc. Ngoài ra, còn có người của La gia, với La Sâm Vân, một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, dẫn đầu. Hai thị vệ của Triệu Luân, Tả Tiêu và Phạm Dũng, cũng có mặt. Bốn mỹ nữ cận vệ của Sa Nguyên, Liễu Oánh Tứ Vệ, cũng xuất hiện. Một thiếu niên áo tang bí ẩn, một nữ tử bạch y lạnh lùng như băng sơn, một thanh niên ôm kiếm, và một nam tử áo xám xấu xí cũng đang chờ đợi.
Một thủy thủ trên thuyền lớn tiếng thúc giục mọi người lên tàu, mỗi người mười khối Chân Nguyên Thạch. Thiếu niên vải thô, nữ tử bạch y, và thanh niên ôm kiếm lần lượt lên. Tuy nhiên, những người còn lại đều đứng im, chờ đợi Lăng Hàn. Chàng mỉm cười, hiểu ý, rồi cùng Thủy Nhạn Ngọc lên tàu. Ngay lập tức, các thế lực khác cũng nối gót.
Nhưng khi La Sâm Vân của La gia định lên, gã thủy thủ chặn lại: "Ngài là Nhật Nguyệt Cảnh, không thể lên thuyền." La Sâm Vân tức giận, nhưng một lão giả cẩm bào của Dương gia xuất hiện, giải thích quy tắc: thuyền nhỏ chỉ dành cho Sơn Hà Cảnh để đảm bảo an toàn. La Sâm Vân đành lui bước, nhưng ánh mắt hắn nhìn Lăng Hàn tràn đầy sát khí, ra hiệu cho La Ngọc và La Ngộ tiếp tục hành động.
Chiếc thuyền nhỏ rời bến, lao ra biển cả mênh mông. Khi bến tàu dần khuất dạng, Khương An Vân cười lớn, ánh mắt gian tà nhìn Lăng Hàn: "Ha ha ha ha, tiểu tử, ngươi vẫn không nhịn được rời bến!" Hắn ra lệnh cho thủ hạ bắt Lăng Hàn. Một gã tráng hán cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, xuất hiện chặn đường. "Làm càn!" hắn quát lớn.