Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một tửu lâu sang trọng, Sa Nguyên, con trai của Đại Tướng quân, đã phô trương quyền thế một cách lố bịch. Hắn xem những nữ nhân xinh đẹp như món hàng, thậm chí là những mỹ nữ Thần cảnh hiếm hoi cũng chẳng đáng giá trong mắt hắn, chỉ là công cụ để mua vui. Lăng Hàn, với bản tính cương trực, không khỏi lắc đầu ngao ngán trước cảnh tượng này. Hắn tìm cách cáo từ, nhưng Sa Nguyên nào chịu buông tha. Hắn lộ rõ vẻ khó chịu, nhưng vì muốn có được công pháp của Lăng Hàn, đành tạm nén giận. Hắn còn trơ trẽn đề nghị Lăng Hàn hưởng thụ "lần đầu" của hai mỹ nữ Sơn Hà Cảnh, hay thậm chí là bốn thị nữ "trinh trắng" của mình, chỉ để đổi lấy bí pháp. Lăng Hàn thực sự kinh hãi, không thể tin được đây lại là con trai của một Đại Tướng quân, hành xử không khác gì một tên tú ông hạ cấp. Hắn kiên quyết từ chối, bởi lẽ, dù có mê sắc đến mấy, hắn cũng chẳng bao giờ chạm vào những nữ nhân bị ép buộc như vậy.
Sa Nguyên, quen thói được chiều chuộng, lập tức trở mặt. Hắn cảnh cáo Lăng Hàn, nhắc nhở hắn chỉ là "giun dế của tiểu thế giới" và đừng tưởng có Cửu Quận Vương chống lưng mà làm càn. Lăng Hàn chỉ lạnh nhạt đáp lại lời cảnh cáo đầy khinh miệt ấy, trong lòng hắn, ấn tượng về Sa Nguyên đã chạm đáy. Ngay cả Triệu Luân, kẻ thù của hắn, còn có vẻ "quân tử" hơn gã công tử bột này.
Rời khỏi tửu lâu, Lăng Hàn trở về Hắc Tháp, mang theo hạt giống Luân Hồi Thụ. Tiểu Tháp, vốn luôn thờ ơ với mọi thứ, nay lại tỏ ra cực kỳ thận trọng, đích thân khai khẩn một mảnh đất linh khí ngập tràn để gieo trồng. Hạt giống nhỏ bé như hạt đậu tằm, nhưng lại ẩn chứa vô vàn vòng xoáy luân hồi khiến Lăng Hàn chỉ nhìn thoáng qua đã thấy tinh thần kiệt quệ. "Ngươi thực sự là vận may nghịch thiên, Luân Hồi Thụ là chí bảo vô thượng," Tiểu Tháp trầm giọng nói, "Kỳ quái, tại sao nơi này lại có hạt giống của Luân Hồi Thụ nhỉ?" Sau khi gieo trồng, Tiểu Tháp lại dốc sức triển khai bí lực, khiến mảnh đất phát sáng rực rỡ, rồi dặn Lăng Hàn kiên nhẫn chờ đợi.
Tiếp đó, Lăng Hàn bắt đầu nghiên cứu Xuyên Vân Toa, một phi hành thần khí hình dáng thon gọn, màu trắng bạc, chỉ dài khoảng một trượng. Bên trong, nó chỉ đủ chỗ cho bốn người ngồi, nhưng đối với Lăng Hàn, người sở hữu Hắc Tháp, không gian chẳng phải vấn đề. Hắn nhanh chóng nắm vững cách sử dụng và làm thủ tục rời học viện. Là quốc chủ Đại Lăng Triều, đồng thời là con tin, việc rời Hoàng Đô cần được phê chuẩn.
Hai ngày sau, tin tức Lăng Hàn rời Hoàng Đô lan truyền khắp nơi, gây xôn xao dư luận. Các thế lực lớn, vốn đang lưỡng lự muốn chiêu mộ hắn, nay đều lắc đầu ngao ngán, cho rằng hắn quá ngu xuẩn, tự tìm đường chết. La gia và Triệu gia, những kẻ thù không đội trời chung, càng được thể hả hê. La Hồng Đạo cười lớn, cho rằng Lăng Hàn tự chui đầu vào rọ, lập tức phái người ám sát, đồng thời không quên dặn dò thu hồi Xích La Tỏa Địa Võng.
Trong khi đó, Triệu Luân, sau thất bại trước Lăng Hàn, quyết định bế quan đột phá. Hắn được phụ thân cung cấp Sơn Hà Thạch và Cửu Minh Thần Đan, đặt mục tiêu đạt đến đỉnh cao Đại Viên Mãn và xung kích Nhật Nguyệt Cảnh, trở thành cường giả trẻ nhất lịch sử. Hắn giao nhiệm vụ ám sát Lăng Hàn cho Tả Tiêu và Phạm Dũng, đồng thời ban cho họ ngọc phù chống đỡ thần hồn và thanh Tử Nguyệt Luân Kiếm, một thần khí cấp cao có thể phát huy sức chiến đấu của Đại Viên Mãn. Hai thuộc hạ này, vốn lo ngại Xích La Tỏa Địa Võng của Lăng Hàn, nay như được tiếp thêm sức mạnh, thề sẽ không phụ lòng thiếu chủ.
Cùng Thủy Nhạn Ngọc, Lăng Hàn bước ra khỏi cổng thành Hoàng Đô. Cảm giác ngột ngạt bao trùm bấy lâu tan biến, thay vào đó là sự ung dung, tự do mà hắn đã khao khát. Hắn đùa cợt Thủy Nhạn Ngọc, đòi một nụ hôn, nhưng nàng chỉ liếc xéo, nhắc nhở về những hiểm nguy phía trước. Tuy nhiên, Lăng Hàn vẫn giữ thái độ trêu ghẹo, gọi nàng là "thê tử", và nàng, dù miệng trách mắng, trong lòng lại có chút thích thú.
Họ cùng nhau bước vào Xuyên Vân Toa, chiếc phi toa bạc lướt đi vun vút, phá không với tốc độ kinh người, chỉ để lại một chấm đen nhỏ và âm thanh vang vọng sau lưng. Những kẻ bám theo phía sau, thuộc hạ của Triệu Luân, cũng không vội vã, tin rằng mục tiêu của Lăng Hàn là Tinh Thần Hải và sẽ ra tay tại đó.
Trong chuyến bay, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc không ngừng trêu chọc, gần gũi. Những cái ôm, những nụ hôn cháy bỏng, tuy chưa vượt qua giới hạn cuối cùng, nhưng đã đủ khiến không khí trong phi toa trở nên nóng bỏng. Sau chín ngày, họ cuối cùng cũng đến Tinh Thần Hải, một vùng nội hải kỳ lạ. Truyền thuyết kể rằng đây là nơi một ngôi sao khổng lồ rơi xuống, tạo nên biển cả rộng lớn và mang theo vô số bảo vật từ một hành tinh bị phá hủy. Chính vì vậy, nơi đây trở thành kho báu thu hút vô số người, đồng thời cũng là lãnh địa của hải tặc.
Xuyên Vân Toa không thể bay vào Tinh Thần Hải do trọng lực cực lớn. Chỉ những con thuyền làm từ xương và da yêu thú bản địa mới có thể nổi trên mặt nước. Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc quyết định tham gia một đội tàu, chờ hải tặc xuất hiện để ra tay, hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt chúng. Thủy Nhạn Ngọc còn gợi ý họ có thể thử vận may tìm kiếm Thần Thiết hay Thần binh. Lăng Hàn tự tin vào vận khí của mình, vốn được gia trì từ khi Khai Thiên.
Họ đến bến tàu Phách Phủ, một trấn nhỏ sầm uất với đủ loại dịch vụ, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Ngay tại cổng trấn, họ bị năm tên gác cổng chặn lại, đòi phí vào cửa và buông lời trêu ghẹo thô tục với Thủy Nhạn Ngọc. Một tên tráng hán còn định sờ mó nàng. Lăng Hàn, sắc mặt tối sầm, nắm chặt cổ tay hắn, cảnh cáo về hành vi hỗn xược. Tên tráng hán giật mình, nhưng vẫn hung hăng vung tay còn lại. Lăng Hàn chỉ khẽ rung tay, xương cốt của tên kia vỡ vụn, biến thành một khối thịt nhũn nhão. Bốn tên còn lại nổi giận, rút binh khí bao vây. Thủy Nhạn Ngọc, với tu vi đã gần đạt đỉnh phong tiểu cực vị nhờ Sơn Hà Thạch và linh dược, cũng hừng hực chiến ý, lao vào giao chiến. Nàng tung kiếm, nhẹ nhàng như tiên tử nhưng lại quyến rũ như ma nữ, chiến đấu một chọi bốn mà vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối.
Trong khi đó, Lăng Hàn tát tên tráng hán bị thương, buộc hắn phải khai báo về tình hình thế lực trong trấn. Hắn biết được Phách Phủ trấn do Dương gia kiểm soát, gia chủ Dương Thông Thiên là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị. Dưới trướng Dương gia có năm bang phái, trong đó có Hắc Ngũ Bang (nơi những tên gác cổng kia thuộc về) và Đại Thừa Bang đang đối đầu gay gắt. Lão đại Hắc Ngũ Bang là Khương Cát, cũng là Nhật Nguyệt Cảnh. Lăng Hàn thầm nhủ rằng với tu vi hiện tại, hắn không thể đối đầu với Nhật Nguyệt Cảnh.
Thủy Nhạn Ngọc nhanh chóng kết thúc trận chiến, đánh trọng thương bốn tên còn lại nhưng không giết chết, tránh gây thêm rắc rối không cần thiết. Họ vào trấn, nhưng vì chuyến tàu mới nhất đã rời đi, họ phải chờ thêm hai ngày. Lăng Hàn quyết định tìm một khách sạn của Đại Thừa Bang để nghỉ ngơi, tránh xa Hắc Ngũ Bang.
Vừa bước vào khách sạn, vẻ đẹp mê hồn cùng khí chất quyến rũ của Thủy Nhạn Ngọc lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Những lời lẽ thô tục vang lên từ một nhóm khách đang ăn uống. Lăng Hàn lạnh lùng nhìn một gã trung niên nam tử đang buông lời khiếm nhã. Gã kia, với vẻ mặt dữ tợn và sự ghen tị lộ rõ, thách thức Lăng Hàn, cho rằng hắn chỉ là "nhị thế tổ" không có gia thế.
"Một mớ tuổi sống ở trên thân chó, nói không giữ miệng, vậy cái miệng này có ích lợi gì?" Lăng Hàn sải bước tới, khí thế lạnh lẽo tỏa ra. Hắn biết, nếu không lập uy ngay lúc này, Thủy Nhạn Ngọc sẽ không ngừng bị quấy rầy. Gã trung niên kia cười khẩy, vung một chưởng thẳng vào gáy Lăng Hàn, ra tay độc ác. Lăng Hàn hừ lạnh, cũng tung chưởng nghênh đón. Hai chưởng va chạm, một luồng sóng xung kích bắn ra, đánh bay vài cái bàn. Gã trung niên kêu thảm thiết, cảm thấy tay mình như đập vào thần thiết, xương cốt tê dại. Hắn không thể tin được sức mạnh của Lăng Hàn. Hắn lùi lại một bước, lại hóa quyền tấn công. Lăng Hàn cũng biến chưởng thành quyền, đối chọi trực diện...