Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 201

Chương 201: Phong Ấn Hắc Thạch

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1001 đến 1005 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự trưởng thành vượt bậc của Lăng Hàn, khi anh không chỉ đối mặt mà còn nghiền nát những kẻ thù tưởng chừng bất khả xâm phạm. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố thần bí qua việc hé lộ bí mật về Hắc Thạch và sự tồn tại của Chân Nhất Ma Chủ, mở ra một bức tranh rộng lớn hơn về cuộc chiến giữa các giới. Sự kết thúc đột ngột của bí cảnh cùng mối đe dọa từ Tinh Thần cảnh đã đẩy mạch truyện lên cao trào, khiến người đọc không khỏi nín thở chờ đợi.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong hang sâu, Lăng Hàn đối mặt với Dung Nham Thú Vương đang hấp hối. Kim quang bùng lên từ song chưởng, Phúc Địa Ấn được triển khai, khắc họa từng đạo thần văn cổ xưa. Dù đã dồn hết sức, Thú Vương vẫn quá mạnh. Một cú đánh trời giáng hất tung Lăng Hàn vào vách động, khiến anh nôn ra máu tươi, toàn thân như muốn nát vụn. "Không hổ là đại viên mãn, sức mạnh quả nhiên kinh người!" Lăng Hàn lảo đảo đứng dậy, xương khớp kêu lách cách tự nắn chỉnh. Thể phách của anh đã đạt đến mức độ phi thường, ngay cả đòn toàn lực của một Thú Vương trọng thương cũng chỉ khiến xương trật khớp chứ không gãy.

Thú Vương nhìn Lăng Hàn, ánh mắt chất chứa kinh ngạc, phẫn nộ, nhưng cũng có một tia cam chịu. Một đòn chí mạng mà vẫn không thể kết liễu tên Nhân tộc này, có lẽ nó chết dưới tay đối thủ như vậy cũng không oan uổng. Thân thể vốn đã suy kiệt của nó giờ đây càng thêm kiệt quệ sau cú bộc phát cuối cùng, mí mắt nặng trĩu rồi từ từ khép lại. "Để ta tiễn ngươi một đoạn đường cuối cùng!" Lăng Hàn không chút do dự, thi triển Thất Sát Trấn Hồn Thuật khiến Thú Vương tê dại, rồi thu nó vào Hắc Tháp, dùng sức mạnh vô thượng để kết thúc sinh mạng nó, giải thoát khỏi mọi đau đớn.

Ánh mắt Lăng Hàn hướng về bảy khối Sơn Hà Thạch lấp lánh trên tảng đá đen, khóe môi hé nụ cười mãn nguyện. Bao nhiêu gian khổ, cuối cùng cũng đến lúc thu hoạch. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, thần thức nhạy bén của anh chợt cảm nhận được một dị động. Anh quay phắt người lại.

Bốn bóng người lao vào cửa hang, một già ba trẻ, mỗi người nắm giữ một góc tấm lưới lớn rực ánh đỏ. Đó chính là nhóm người nhà họ La. Họ đã kích hoạt Xích La Tỏa Địa Võng từ bên ngoài, định đánh úp Thú Vương. Nhưng khi xông vào, Thú Vương đâu không thấy, chỉ có một thanh niên đang nhìn chằm chằm họ. "Là ngươi!" Bốn người kinh ngạc nhận ra, đây chẳng phải là "con kiến hôi" từ Tiểu Thế Giới kia sao? "Ha ha ha ha, đạp phá thiết hài vô mịch xử, được đến lại không uổng phí công phu!" Một thanh niên trẻ reo lên. Ánh mắt lão già nhà họ La lập tức dán chặt vào bảy khối Sơn Hà Thạch, rực lửa tham lam. Bảy khối Sơn Hà Thạch đặc thù này có thể bồi dưỡng một thiên tài siêu việt cho nhà họ La! Với một gia tộc cần cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, thậm chí Tinh Thần cảnh, đây chính là bảo vật vô giá. Họ không còn bận tâm Thú Vương đi đâu hay Lăng Hàn xuất hiện bằng cách nào.

"Hạo Dân, đi lấy Sơn Hà Thạch!" Lão già ra lệnh. La Hạo Dân vội vàng gật đầu, lòng tràn ngập phấn khích. Hắn là nhân tài được trọng dụng, và với cái chết của La Phách, cơ hội này sẽ thuộc về hắn. "Uầy uầy uầy, không phải đồ của mình thì đừng có vươn móng vuốt, đó là tiểu tặc, là cường đạo đó!" Lăng Hàn cười nhạt, thân ảnh lóe lên, nhanh hơn cả La Hạo Dân. "Có lão phu ở đây, còn đến lượt ngươi sao?" Lão già nhà họ La cười lạnh, buông lưới, nhảy ra chặn Lăng Hàn. Hắn coi thường Lăng Hàn, một Phá Hư Cảnh dù có vô địch trong cảnh giới phàm nhân thì khi bước vào Thần cảnh cũng chẳng đáng là gì.

Lăng Hàn không dùng cung tên, chỉ lấy thân làm cung, nguyên lực làm tên, bắn thẳng vào La Hạo Dân. Sức mạnh gần đạt đỉnh Tiểu Cực Vị, mũi tên Diệt Long Tinh Thần Tiễn mang uy lực của Trung Cực Vị đỉnh phong. La Hạo Dân vẫn mải mê với Sơn Hà Thạch, không hề đề phòng. Mũi tên nguyên lực xuyên thẳng qua lưng, vọt ra từ ngực hắn, rồi tan biến. "Cái gì!" La Hạo Dân quay người lại, tay vươn ra như muốn níu kéo điều gì đó, nhưng rồi thân thể đổ sụp, hơi thở đứt đoạn. Một thiên tài Nhất Tinh, đỉnh Tiểu Cực Vị, bị một đòn duy nhất kết liễu!

Lão già nhà họ La vừa giận vừa sợ. Hắn đã đuổi kịp Lăng Hàn, gầm lên một tiếng, vung quyền đánh tới. "Chết!" Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi còn chưa đủ trình!" Anh cũng vung quyền đáp trả. Tiếng "thình thịch" vang lên, lão già bị đánh bay trở lại. Đúng là đỉnh Tiểu Cực Vị, thiên tài Tứ Tinh, nhưng tuyệt đối không thể sánh ngang với sức mạnh Trung Cực Vị của Lăng Hàn. Đối đầu trực diện chỉ có nước tự tìm cái chết.

Lăng Hàn ung dung thu quyền, tiếp tục bước về phía tảng đá đen. Ba người nhà họ La còn lại chấn động tột độ. Lăng Hàn khi vào bí cảnh chỉ là Phá Hư Cảnh, vậy mà chỉ sau mười mấy ngày, lại mạnh đến mức có thể đẩy lùi một đỉnh Tiểu Cực Vị thiên tài Tứ Tinh? "Sơn Hà Thạch!" Lão già chợt hiểu ra. Chỉ có Sơn Hà Thạch mới có thể giúp một Phá Hư Cảnh thăng cấp nhanh đến vậy, không gặp bình cảnh cho đến đỉnh Tiểu Cực Vị. "Tê... tên tiểu tử này đã có bao nhiêu Sơn Hà Thạch vậy?" Hai thanh niên nhà họ La cũng hiểu ra, lòng đố kỵ bùng lên. Họ đã vào đây không dưới mười lần mà tổng cộng chỉ thu được ba khối Sơn Hà Thạch thông thường.

"Dùng Xích La Tỏa Địa Võng! Bắt hắn!" Lão già không dám khinh thường Lăng Hàn nữa. Ba người giăng lưới lớn, trùm về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn nhanh chóng thu bảy khối Sơn Hà Thạch vào Hắc Tháp, nhưng vì vậy, anh không kịp né tránh, bị lưới lớn bao phủ. Anh ngạc nhiên khi tấm lưới tỏa ra một bí lực kỳ lạ, cưỡng ép tu vi của anh tụt xuống, từ gần đỉnh Tiểu Cực Vị chỉ còn miễn cưỡng được coi là Sơn Hà Cảnh.

"Ha ha ha!" Ba người nhà họ La phá lên cười. Đây chính là Xích La Tỏa Địa Võng, thứ vũ khí tốn kém vô số tài lực để chế tạo, chuyên dùng để đối phó Dung Nham Thú Vương. Ngay cả Thú Vương cũng không thoát, huống chi Lăng Hàn? Cá đã vào rọ! "Tiểu tử, giao Sơn Hà Thạch ra đây, bản thiếu gia tâm tình tốt có thể cho ngươi chết một cách thoải mái." La Kiếm đắc ý nói. "Hừ, dám giết người của La gia ta, băm vằm vạn đoạn cũng không quá đáng, chỉ tiếc, không thể truyền tin." Lão già tiếc nuối. Giết người trong bí cảnh thì dễ che giấu, nhưng công khai sát hại đệ tử Xích Thiên Học Viện thì La gia sẽ gặp đại họa. "Vậy thì từ từ luyện hóa hắn!" La Kiếm nở nụ cười tàn nhẫn, biết thể phách Lăng Hàn cứng như Thần Thiết cấp một.

"Giết!" Lão già rút ra một thanh thần kiếm cấp một, vung lên đâm thẳng vào tim Lăng Hàn qua tấm lưới. Nụ cười tàn nhẫn trên mặt hắn chợt cứng lại, biến thành kinh hãi. Mũi kiếm của hắn không thể xuyên thủng cơ thể Lăng Hàn! Lăng Hàn cười nhạt: "Xin lỗi nhé, tu luyện thể phách quá mạnh, khiến ngươi thất vọng rồi." "Cái con mẹ nhà ngươi, còn đắc ý nữa!" Lão già liên tục vung kiếm, nhưng vô ích. Vẻ mặt hắn hoảng sợ tột độ. Đã dùng Xích La Tỏa Địa Võng mà vẫn không làm gì được tên "kiến hôi" này sao? "Còn dám lấy kiếm chọc ta, ta sẽ không khách khí đâu." Lăng Hàn cười nói. "Hừ, ngươi bị Xích La Tỏa Địa Võng vây khốn, làm sao có thể thoát thân?" Lão già cố trấn tĩnh. Ngay cả Dung Nham Thú Vương đỉnh đại cực vị còn không thoát được, huống chi Lăng Hàn.

"Hắc hắc, nơi này có rất nhiều dung nham, nhiệt độ cao đến mức cả Thần Thiết cũng phải tan chảy, hay là ném hắn xuống thử xem?" La Kiếm đề xuất. "Tốt!" Lão già vỗ tay cười nói, cả ba người nhìn Lăng Hàn đầy ác ý. Thực ra họ chỉ nói vậy thôi, nhỡ đâu ném Lăng Hàn xuống mà Xích La Tỏa Địa Võng cũng tan chảy thì sao? "Các ngươi làm ta sợ à? Ha hả." Lăng Hàn cười khẩy. "Lười chơi với các ngươi." Thân ảnh anh lóe lên, biến mất vào Hắc Tháp, rồi lại cấp tốc xuất hiện. Chỉ trong tích tắc, tấm lưới rơi xuống đất, trống rỗng.

"Cái gì!" Ba người nhà họ La trừng mắt, không thể tin được. Dưới Xích La Tỏa Địa Võng mà lại có thể thoát thân nhẹ nhàng như vậy? "Ngươi, ngươi làm thế nào?" Họ nhìn Lăng Hàn, quá sốc để không hỏi. "À." Lăng Hàn hiền hòa đáp. "Ta có một Không Gian Thần khí, vừa đi vào, tấm lưới này tự nhiên mất tác dụng, rồi lại ra, chỉ đơn giản vậy thôi." "Không Gian Thần khí!" Nghe bốn chữ này, ba người nhà họ La suýt cắn đứt lưỡi. Chí bảo, tuyệt đối là chí bảo! Tim họ đập thình thịch. Làm sao một con kiến hôi của Tiểu Thế Giới lại có bảo vật như vậy? Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là chí bảo này phải thuộc về nhà họ La!

Lăng Hàn nhếch khóe môi, cười khẩy: "Các ngươi cho rằng, đã biết bí mật như vậy, ta sẽ tha các ngươi sống sót rời đi sao? Lại còn tham lam nữa, thật không biết đầu óc các ngươi chứa cái gì." Lúc này, ba người nhà họ La mới rùng mình. Tên kiến hôi này quá phi phàm, không chỉ có khả năng chiến đấu vượt cấp mạnh mẽ, mà thể phách còn cường đại đến tuyệt vọng. Trong bí cảnh này, e rằng chỉ có Yêu Thú đại cực vị mới có thể uy hiếp được hắn.

Ba người lập tức quay người bỏ chạy. Chỉ cần ra khỏi bí cảnh, nhà họ La sẽ không tiếc bất cứ giá nào để bắt Lăng Hàn, cướp đoạt Không Gian Thần khí. Đây là bí bảo mà chỉ đại năng Sáng Thế cảnh mới có thể luyện chế, có thể chứa đựng phương pháp tiến lên Sáng Thế cảnh! Chỉ cần nhà họ La nhẫn nhịn vài nghìn, vài vạn năm, đến lúc đó toàn bộ Hợp Ninh Tinh sẽ phải thần phục dưới chân họ, Nữ hoàng Loạn Tinh cũng chỉ là đồ chơi.

Lăng Hàn thi triển Thất Sát Trấn Hồn Thuật, La Kiếm lập tức rơi vào trạng thái ngây dại, bị anh thu vào Hắc Tháp. Tiếp đó, anh tế xuất Diệt Long Tinh Thần Tiễn, một đạo lưu quang vụt bay, bắn trúng người thanh niên còn lại của nhà họ La. Hắn kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống đất rên rỉ. Lăng Hàn truy đuổi, nhắm thẳng vào lão già. Lão già quay lại, tim lạnh buốt, gằn giọng: "Tiểu tử, La gia ta cùng ngươi thế bất lưỡng lập!" "Chẳng lẽ còn muốn mời ta uống trà sao?" Lăng Hàn cười lạnh. "Các ngươi cũng xứng!" Anh kéo cung, lại bắn ra một mũi tên. Mặc dù không phải thức chung cực, nhưng với thực lực hiện tại, uy lực vẫn vô cùng mạnh mẽ, quan trọng nhất là tốc độ cực nhanh.

Lão già nhà họ La vội vã né tránh, lợi dụng những thạch trụ và góc khuất trong hang để ẩn nấp. "Ngươi có thể tránh được đến bao giờ?" Lăng Hàn liên tục khai cung, từng mũi tên nguyên lực vút đi, đánh cho thạch trụ bắn ra tia lửa. May mà địa hình nơi đây cực kỳ vững chắc. Lão già không dám thò đầu ra, cảm thấy uất ức tột độ. Hắn đường đường là thiên tài Tứ Tinh, đỉnh Tiểu Cực Vị, lẽ ra phải vô địch ở đây. Nhưng giờ đây, hắn không có tư cách đối đầu với Lăng Hàn.

"Lão cẩu, lại đây, đánh với ta một trận!" Lăng Hàn vung kiếm. Thấy anh không bắn tên nữa, lão già lại bắt đầu bỏ chạy, nhưng Lăng Hàn lại thi triển Thất Sát Trấn Hồn Thuật, khiến đầu óc hắn đau nhói, bước chân lảo đảo. Quả nhiên là đỉnh Tiểu Cực Vị, thần hồn cực kỳ vững chắc, không thể khiến hắn hoàn toàn ngây dại. Lăng Hàn đuổi theo, huy kiếm chém tới. Thanh thần kiếm cấp một được anh thôi phát, thần văn phát sáng, tỏa ra uy năng kinh người.

Lão già vô tâm ham chiến, chỉ muốn thoát khỏi bí cảnh để báo tin về Không Gian Thần khí cho gia tộc. Lăng Hàn vươn tay, tâm niệm vừa động, thần văn trọng lực được kích hoạt. Lão già lập tức lảo đảo, suýt ngã sấp mặt. Trong lúc chạy tốc độ cao, trọng lực đột ngột thay đổi là vô cùng nguy hiểm. Lăng Hàn chớp lấy thời cơ, chém ra một kiếm, kiếm quang rực rỡ, thi triển Huyền Diệu Tam Thiên. Lão già bất đắc dĩ, đành quay người chống đỡ, thần kiếm chém ra. Chiến lực của hắn không thua Lăng Hàn, toàn lực oanh kích, thậm chí còn chiếm chút thượng phong. "Ngươi chỉ là dùng Sơn Hà Thạch mạnh mẽ tăng lên Thần cảnh, căn bản không biết vận dụng quy tắc, lão phu sẽ sợ ngươi sao!" Bị dồn vào đường cùng, lão già cũng hung tính đại phát, kiếm chiêu sắc bén.

Lăng Hàn mỉm cười: "Quy tắc chỉ là một phần của chiến lực, nhưng chiến lực tuyệt không chỉ đơn giản là vận dụng quy tắc." Anh liên tục vận chuyển thần văn trọng lực, gây ảnh hưởng đến lão già, khiến thân pháp của đối phương biến dạng liên tục. Cao thủ đối chiến, sai một ly đi ngàn dặm! Hơn nữa, sức mạnh của Lăng Hàn đã vượt xa lão già, nên thần văn trọng lực càng phát huy hiệu quả. Khi lực lượng đủ để nghiền ép, kỹ xảo nào cũng không còn quan trọng. Sức mạnh của Lăng Hàn chưa đến mức đó, nhưng gây ảnh hưởng cho lão già thì dễ dàng.

"Tiểu tử đáng ghét!" Lão già trúng vài kiếm, tóc bạc rối bù, vô cùng chật vật. Hắn gào lên: "Ngươi đắc tội La gia ta, chung quy sẽ không chết tử tế! Không chỉ ngươi phải chết, cha mẹ ngươi cũng bị tàn sát, nữ nhân của ngươi bị chà đạp, con cháu ngươi sẽ đời đời làm nô! La gia ta truyền thừa mấy triệu năm, há là một tạp chủng ở Tiểu Thế Giới như ngươi có khả năng dao động, có khả năng địch nổi!"

Sắc mặt Lăng Hàn lập tức lạnh băng: "Thật là cái miệng tiện!" Anh vận chuyển Vạn Pháp Quy Nhất, kiếm quang hóa thành một đạo sáng chói, chém thẳng về phía đối phương. Ở Phá Hư Cảnh, anh cần ngưng tụ nguyên lực để thi triển, nhưng giờ đây đã có thể chém ra tùy ý. Điều này cho thấy Vạn Pháp Quy Nhất không còn tiêu hao quá nhiều nguyên lực của anh, dễ dàng xuất chiêu. Mặc dù uy lực có phần giảm sút so với lúc còn ở Phá Hư Cảnh, nhưng vẫn tăng chiến lực của Lăng Hàn lên trình tự Ngũ Tinh.

Tiếng "thình thịch" liên tiếp vang lên. Lão già nhà họ La đỡ mấy chiêu, không khỏi hoảng sợ thất sắc, kinh hô: "Ngươi, ngươi đúng là thiên tài Ngũ Tinh!" Hắn còn cao hơn Lăng Hàn một tiểu cảnh giới nhỏ, bản thân là thiên tài Tứ Tinh, nhưng giờ đây lại chỉ có thể đánh hòa, thậm chí rơi vào thế hạ phong với Lăng Hàn. Vậy chỉ có một khả năng: đối thủ là thiên tài Ngũ Tinh! Điều này thật đáng sợ, ngay cả Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng cũng chỉ là thiên tài Tứ Tinh, chỉ có Nữ hoàng Loạn Tinh mới đạt tới trình tự Ngũ Tinh trong truyền thuyết. Kẻ thù như vậy... nhất định phải giết từ trong trứng nước, bằng không La gia sẽ vạn kiếp bất phục!

"Ngũ Tinh sao?" Lăng Hàn cười ha hả, may mà không dùng thức chung cực của Diệt Long Tinh Thần Tiễn để dọa hắn, nếu không lão già này có thể sợ ngất đi. Lăng Hàn âm thầm gật đầu, việc anh đề thăng lực lượng tới Phá Hư hai mươi tinh rồi mới đột phá là vô cùng sáng suốt. Anh không ngừng vận dụng thần văn trọng lực để ảnh hưởng lão già, khiến đối phương liên tục ngã nghiêng, chiến lực bị ảnh hưởng cực lớn. Để chiến thắng đối thủ, không chỉ cần tăng cường sức mạnh bản thân, mà làm suy yếu đối phương cũng là một phương pháp hiệu quả.

Dưới những đòn tấn công liên miên của Lăng Hàn, lão già nhà họ La liên tiếp bị thương, cuối cùng bị một kiếm đâm xuyên tim. Hắn dùng hai tay nắm chặt thân kiếm, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Lăng Hàn: "Ha ha ha ha, ngươi là thiên tài Ngũ Tinh, đây không phải chuyện tốt gì, chỉ cần để người khác biết, sẽ có vô số kẻ dòm ngó ngươi, giết chết ngươi. Lão phu ở dưới Hoàng Tuyền chờ ngươi!" Nói xong câu đó, hắn mới không cam lòng tắt thở. Lăng Hàn nhẹ nhàng giật trường kiếm, thu vào Hắc Tháp, thản nhiên nói: "Điều này không cần ngươi bận tâm, chờ ta có thực lực, trước tiên sẽ diệt La gia, để bọn họ đi cùng ngươi!"

Anh lục soát Không Gian Linh khí của bốn người nhà họ La, thu được mấy trăm khối Chân Nguyên Thạch, và một khối Sơn Hà Thạch phổ thông, khiến anh lắc đầu liên tục. Anh thì thu được không dưới mười khối Sơn Hà Thạch đặc thù. Trở lại chỗ sâu trong sơn quật, anh nhặt Xích La Tỏa Địa Võng. Vật này không tệ, có thể giảm cảnh giới của đối phương, chỉ là không biết cực hạn bao nhiêu, có hiệu quả với cường giả Nhật Nguyệt Cảnh không? "Có thứ này, ngay cả cao thủ đại cực vị ta cũng có thể dễ dàng trấn áp."

Lăng Hàn dồn sự chú ý vào tảng đá đen khổng lồ. Một tảng đá hoàn toàn lạc lõng trong cảnh quan tự nhiên này khiến anh tò mò. Hơn nữa, vì sao Dung Nham Thú Vương lại nằm trên đó? Vì sao Sơn Hà Thạch lại xuất hiện ở đây? Anh thử nhấc tảng đá lên, nhưng nó bất động. Là nó nối liền với mặt đất, hay trọng lượng của nó quá kinh khủng? Lăng Hàn thử dùng thần thức bao vây tảng đá. Chỉ cần làm được điều đó, anh có thể thu nó vào Hắc Tháp, bất kể nó nặng bao nhiêu.

Môi trường nơi đây khắc nghiệt, thể phách Lăng Hàn không sợ hãi, nhưng thần thức chưa tu luyện đến mức cực hạn. Thần thức vừa chạm vào nham thạch nóng chảy dưới lòng đất liền bị đốt cháy đau đớn, khiến anh muốn lập tức thu hồi. Anh mạnh mẽ đè nén xung động đó, tiếp tục đưa thần thức xuống. Từng chút một, qua gần một nén hương, Lăng Hàn nở nụ cười. "Ông!" Khối Hắc Thạch lập tức biến mất. Anh nhìn xuống, mặt đất hiện ra một cái động sâu chừng bảy trượng, đáy hố đen kịt, không biết là mặt nước, kim loại hay thứ gì khác, sâu thẳm đến đáng sợ.

Lăng Hàn ném một tảng đá xuống, "ba", tảng đá lập tức vỡ vụn, hóa thành bột phấn. Anh vô cùng kinh ngạc. Núi đá nơi đây kết cấu vững chắc, anh phải toàn lực oanh kích mới có thể tạo ra tia lửa, vậy mà giờ đây lại dễ dàng sụp đổ. Lực phá hoại thật sự mạnh mẽ. Đúng lúc này, một lớp màng lớn kinh người xuất hiện, một gương mặt người từ phía dưới hiện lên. Lớp màng co giãn kinh người, liên tục bị kéo dài nhưng không hề vỡ. Dù gương mặt này rất bình thường, có mũi, có miệng, có mắt, nhưng... quá lớn! Tảng đá đen trước đó lớn đến mức nào? Gương mặt này chỉ hơi nhỏ hơn một chút, còn lớn hơn cả nắp giếng, thật khó tưởng tượng hình thể thực sự của người này kinh khủng ra sao.

Dù cách một lớp màng, Lăng Hàn vẫn cảm nhận được khí thế đáng sợ từ gương mặt đó truyền tới, khiến linh hồn anh run rẩy. Thật mạnh! Đây tuyệt đối không phải Nhật Nguyệt Cảnh, thậm chí vượt qua Tinh Thần cảnh! Lăng Hàn đột nhiên hiểu ra, Hắc Thạch tuyệt không phải ngẫu nhiên đặt ở đó, mà là để trấn áp một lao lung, hay một thông đạo. Khi gương mặt này vươn ra gần ba trượng, cuối cùng đạt đến cực hạn, không thể tiến thêm chút nào nữa. Gương mặt kia nở nụ cười, mở miệng nói chuyện, nhưng không có âm thanh nào truyền ra.

Nhưng một lát sau, trong đầu Lăng Hàn vang lên một giọng nói: "Nhân tộc hèn mọn, giúp bản tọa mở thông đạo, ta có thể ban thưởng ngươi một đời vinh diệu!" Lăng Hàn hừ một tiếng: "Đây là thái độ cầu người của ngươi sao?" Lăng Hàn không có khả năng để thần thức xuyên qua giới bích đó, nếu không thần thức của anh sẽ bị hủy diệt ngay lập tức. Điều đó cho thấy, người đối diện mạnh hơn anh rất nhiều. Nhưng đối phương không thể tự mình vượt qua, nếu không đã chẳng cần phải mê hoặc anh.

"Nhân tộc hèn mọn, ngươi biết bản tọa là ai chăng?" Mặt người kia há miệng, nhưng một lát sau, âm thanh mới vang lên trong đầu Lăng Hàn: "Mở thông đạo cho bản tọa, bản tọa có thể ban cho ngươi một quốc gia để ngươi thống trị." Lăng Hàn cảm thấy hứng thú với thân phận của người này: "Ồ, ngươi là ai vậy?" Thanh âm, thần thức của anh không thể truyền tới phía bên kia, nhưng người đó quá cường đại, có thể bắt được lời nói của anh, nghe vậy cười lạnh nói: "Bản tọa chính là một trong những người mạnh nhất trên đời, ngươi có thể gọi bản tọa là Chân Nhất Ma Chủ!"

Lăng Hàn đột nhiên ngẩn ra: "Ngươi là người của Minh Giới!" Nói như vậy, chỉ có sinh linh của Minh Giới mới tự hào xưng là Ma. Ở Minh Giới, Ma không phải là nghĩa xấu, mà là danh từ chỉ sự cường đại, tựa như Thần Linh. Nhưng Ma Chủ là cấp bậc gì? Lăng Hàn không quá rõ ràng, nhưng anh biết Chân Nhất Ma Chủ này có khả năng mạnh hơn cả Nữ hoàng Loạn Tinh!

Truyền thuyết, bí cảnh này do đại năng Sáng Thế cảnh lưu lại, vậy đây có thể là điểm yếu của Thần, Minh hai giới, có thể bị đánh thông, tạo thành một thông đạo nối liền hai giới. Nói như thế, giới bích kia là giới bích của Thần giới và Minh Giới? "Ha ha ha ha, không sai, bản tọa ở Minh Giới cũng là cường giả oai phong một cõi! Nhân tộc, nhanh giúp bản tọa mở thông đạo, bản tọa có thể phong ngươi là Ma Phó, truyền thụ cho ngươi Ma Công vô thượng!" Chân Nhất Ma Chủ dụ dỗ. "Tu Ma công tu đến choáng váng sao?" Lăng Hàn xuy một tiếng. "Ngươi vẫn cứ ở trong đó đi!"

"Nhân tộc!" Chân Nhất Ma Chủ gầm giận. "Cái giới bích này không đỡ được bản tọa bao lâu, chỉ là chuyện mấy nghìn năm mà thôi! Cho ngươi cơ hội vinh diệu muôn đời không muốn, đợi bản tọa xông qua, nhất định sẽ ném ngươi vào Ma Ngục, cho ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!" "Ta chờ!" Lăng Hàn cười nói. "Còn nữa, cái gì Ma Chủ chứ, cư nhiên uy hiếp một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ như ta, thật đúng là có mặt mũi!"

Chân Nhất Ma Chủ không nói gì, thực tế nếu không phải tình cảnh của hắn khó khăn, còn cần một Sơn Hà Cảnh đến trợ giúp mình sao? Hắn hừ một tiếng: "Nhân tộc, đây là cơ hội cuối cùng, đừng sai lầm!" Sau khi Lăng Hàn biết thân phận đối phương, liền có ý định bảo hổ lột da. Anh chú ý đến Hắc Tháp, chỉ thấy dưới đáy khối Hắc Thạch kia có đạo đạo thần văn vô cùng phức tạp. Thảo nào có thể trấn áp nơi này. Lăng Hàn không dám có lòng tham, tâm niệm vừa động, Hắc Thạch đột nhiên xuất hiện, rơi xuống hầm.

Trên gương mặt Chân Nhất Ma Chủ lộ vẻ giận dữ, nhưng rất nhanh bị Hắc Thạch ngăn trở, "thình thịch", Hắc Thạch nghiền ép, chấn động khiến Chân Nhất Ma Chủ bị đẩy lùi, hố sâu kia cũng biến mất. "Không." Âm thanh của Chân Nhất Ma Chủ vang vọng trong đầu Lăng Hàn, nhưng lập tức ngừng lại, hiển nhiên, khối Hắc Thạch này phong ấn có hiệu quả vô cùng tốt. Lăng Hàn ngồi xuống đất, suy nghĩ một lúc, rồi mới đứng dậy. Nếu bí cảnh này tồn tại để trấn áp thông đạo hai giới, vậy tại sao lại cho người tiến vào? Hơn nữa còn có những thứ tốt như Sơn Hà Thạch, không phải cố ý dụ người mắc câu sao?

Tuy nhiên, nếu nó là một bí cảnh hoàn toàn không thể vào, e rằng sẽ có rất nhiều người tìm mọi cách để đột nhập. Con người rất kỳ lạ, càng không cho vào, càng muốn vào. Hơn nữa, mười năm mới có thể vào một lần, và người mạnh nhất cũng chỉ là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, sẽ không gây ảnh hưởng gì đến nơi đây. Lăng Hàn là một ví dụ đặc biệt. Cái gọi là "chặn không bằng nửa mở", hiện tại tâm tư của mọi người đều đặt vào Sơn Hà Thạch, tự nhiên sẽ không quan tâm bí cảnh trấn áp cái gì. Nhưng đây cũng không phải kế lâu dài, chung quy sẽ có một ngày, giới bích sẽ bị xuyên phá.

Lăng Hàn bước ra ngoài, lần này anh đại phát, thu được tám khối Sơn Hà Thạch, trong đó bảy khối là thuộc tính đặc thù, ngoài ra còn có linh nhục. Sau khi trở về, anh có thể đột phá thể thuật Thần cảnh. Dọc đường đi, anh gặp vài người cũng đến đây tầm bảo. Đối phương đều cẩn thận theo dõi anh, rồi nhanh chóng rời đi sau khi lướt qua. Ở đây, ai dám lơ là?

Gần nửa ngày sau, anh đi ra khỏi động quật, thấy hai nàng đang ngồi cạnh nhau trên một tảng đá lớn phía trước, đều đẹp đến kinh người, chỉ là một ngây thơ, một quyến rũ, phong cách hoàn toàn khác biệt. Thủy Nhạn Ngọc và Hồ Phỉ Vân. "Lăng Hàn, ngươi rốt cuộc cũng ra rồi, để ta và Thủy tỷ tỷ đợi lâu!" Hồ Phỉ Vân lập tức oán trách. Lăng Hàn liếc nhìn Thủy Nhạn Ngọc, cười nói: "Để ngươi lo lắng." "Ta mới không có!" Thủy Nhạn Ngọc cứng miệng, không chịu thừa nhận. "Thế nào, thế nào, giết được con đại quái kia chưa?" Hồ Phỉ Vân vội vàng hỏi, các nàng chờ lâu như vậy, tự nhiên muốn biết kết quả. Thủy Nhạn Ngọc cũng cười nói: "Dung Nham Thú Vương là đỉnh đại cực vị, làm sao có thể giết được, có thể trộm được một khối Sơn Hà Thạch đã là may mắn!"

Lăng Hàn giả vờ muốn bóp má Thủy Nhạn Ngọc: "Cư nhiên khinh thường phu quân của ngươi như vậy, phải bị tội gì?" Thủy Nhạn Ngọc vội nhảy ra, mặt đỏ bừng, trách mắng: "Lưu manh!" Lăng Hàn hắc hắc cười: "Vậy cũng là lưu manh, ngươi thật sự là quá ngây thơ rồi!" Thủy Nhạn Ngọc không khỏi nhớ lại những lần bị anh "đỉnh", bị anh hôn, khuôn mặt nóng bừng, ánh mắt mị hoặc hóa thành nước gợn, tràn đầy phong tình quyến rũ. Lăng Hàn không dám nhìn nữa, yêu tinh này quá mê người, anh sợ không khống chế được mình, kéo đối phương vào Hắc Tháp mà vươn móng vuốt.

"Tiếp theo, hình như Phong Xa Sơn cách chúng ta gần nhất." Lăng Hàn nhìn bản đồ, chỉ vào một chỗ. Phong Xa Sơn là một địa phương sản xuất Sơn Hà Thạch đặc thù, nơi đó có mười tám ngọn núi, hình như máy xay gió, mười tám ngọn núi hợp thành một cái bánh xe, nửa dưới đất, nửa trên mặt đất, cách thời gian nhất định sẽ chuyển động. Khi chuyển động, sẽ kéo theo kình phong kinh khủng, có thể xé võ giả thành mảnh nhỏ. Bởi vậy, muốn ở chỗ này thu hoạch Sơn Hà Thạch rất khó khăn, thậm chí còn hung hiểm hơn Hỏa Diễm Quật, có thể mất mạng. Ở đây sản xuất Sơn Hà Thạch đặc thù là Kim thuộc tính, có thể cho võ giả tu ra phong duệ thần văn, một kích đánh ra, lực phá hoại tăng nhiều.

Tổ ba người lần thứ hai xuất phát, nhưng họ còn chưa đi được nửa đường, chỉ cảm thấy một lực lượng không thể hình dung kéo tới, "hưu", họ biến mất. Khi xuất hiện đã ở trong một mảnh hoang dã. Không chỉ họ, có ít nhất nghìn người đều vẻ mặt mờ mịt nhìn quanh, và cả những đại nhân vật trước đó hộ tống họ đến cũng nhảy lại. Thiên Hải Bí Cảnh đóng cửa! Cái này liền kết thúc sao? Lăng Hàn cảm thấy rất tiếc, trong Thiên Hải Bí Cảnh có tất cả sáu địa phương sản xuất Sơn Hà Thạch có thuộc tính đặc thù, nhưng anh chỉ đi hai nơi, hoàn toàn không đủ!

Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh liền phát hiện có vài đạo sát ý khóa chặt mình. "Xoát", một đạo kiếm quang chém tới, muốn lấy tính mạng của anh. Kiếm quang rực rỡ không gì sánh được, Thái Dương trên bầu trời cũng buồn bã thất sắc. Tuyệt không phải cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh, mà là đại năng Tinh Thần cảnh! Lăng Hàn phản ứng đầu tiên chính là trốn vào Hắc Tháp. Đây không phải vấn đề dũng khí, dù hiện tại thể phách của anh có thể sánh bằng Thần Thiết cấp hai thì như thế nào, bị một kiếm chém qua bảo chứng hóa thành tro bụi.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!