Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa hang động tăm tối, Hồ Phỉ Vân vì khó thở mà giãy dụa không ngừng, vô tình lại khiến Lăng Hàn rơi vào "cực hình". Hách Liên Tầm Tuyết đã xa hơn hai năm, ngọn lửa trong lòng Lăng Hàn vốn đang bùng cháy, vậy mà nay lại có hai mỹ nhân trước sau ôm ấp. Dù ý chí sắt đá đến mấy, phản ứng bản năng của cơ thể vẫn không thể che giấu. Thủy Nhạn Ngọc ban đầu chỉ thấy khó chịu vì có vật cứng rắn chọc vào, nhưng rồi, bản năng nữ giới trỗi dậy, nàng chợt bừng tỉnh và nhận ra sự tình. Cơn thẹn xen lẫn giận dữ bùng lên, nàng mắng hắn là tên sắc lang, hỗn đản vô sỉ. Lăng Hàn oan ức vô cùng, hắn thầm nghĩ, mình đã làm gì đâu, chỉ là phản ứng tự nhiên của một nam nhân khi ôm ấp mỹ nữ.
"Lưu manh, ta muốn giết ngươi!" Thủy Nhạn Ngọc nghiến răng, còn Hồ Phỉ Vân ngây thơ hỏi Thủy tỷ tỷ có chuyện gì. Thủy Nhạn Ngọc không thể nào nói ra, chỉ hừ lạnh: "Người này không phải đồ tốt!" Hồ Phỉ Vân lại thấy lạ, Lăng Hàn rõ ràng là người tốt, đã cứu nàng nhiều lần. Lăng Hàn cũng tức giận, hắn thì thầm vào tai Thủy Nhạn Ngọc, dọa sẽ không khách khí nếu nàng còn mắng. Nàng định phản bác, nhưng Lăng Hàn bất ngờ cắn vành tai nàng. Một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, khiến đại não nàng trống rỗng.
Cơn nguy hiểm ập đến khi móng vuốt của cự viên lần nữa vồ vào, kình phong mãnh liệt làm Thủy Nhạn Ngọc bừng tỉnh. "Ác tặc!" Nàng mắng. Lăng Hàn cười cợt, "Học được từ mới rồi à? Đã bị nàng mắng là lưu manh ác tặc, ta sẽ lưu manh cho nàng xem!" Hắn đưa tay xuống, một lần nữa nắm lấy vật thể mềm mại kia. Thủy Nhạn Ngọc cứng đờ, đại não ngừng hoạt động. Lăng Hàn lẩm bẩm rằng nàng phản ứng mãnh liệt thật. Hắn biết nàng đã biết bí mật về Không Gian Thần Khí của mình, vậy nên chỉ có hai lựa chọn: giết nàng, hoặc biến nàng thành người một nhà. Hắn quyết định chọn cách thứ hai.
Cũng không biết bao lâu sau, họ mới giật mình nhận ra cự viên đã không còn quấy rầy. Lăng Hàn ra ngoài thám thính, để hai cô gái ở lại. Thủy Nhạn Ngọc cắn môi, mặt đỏ bừng, cảm thấy xấu hổ vì mình đã dễ dàng dung thứ cho sự khinh bạc của hắn, thậm chí còn có chút thích thú. Lăng Hàn báo tin ma viên đã đi. Họ tiếp tục hành trình đến Hỏa Diễm Quật.
Hai ngày sau, họ dừng chân nghỉ ngơi. Lăng Hàn nổi lửa làm cơm. Sau bữa ăn, trong khi Hồ Phỉ Vân ngủ thiếp bên đống lửa, Lăng Hàn kéo Thủy Nhạn Ngọc đến một góc khuất. Từ sau "sự kiện" trong hang động, họ chưa nói chuyện tử tế. "Ngươi rốt cuộc muốn gì?" Thủy Nhạn Ngọc nhìn chằm chằm hắn. Lăng Hàn cười cợt, "Coi nàng là thê tử của ta!" Mặt Thủy Nhạn Ngọc đỏ bừng, nàng kiêu ngạo đáp: "Đừng quên, chúng ta chỉ là tình lữ giả." "Ta chưa bao giờ làm chuyện ngu ngốc đó!" Lăng Hàn cười, "Nàng là vợ ta, không thoát được đâu." Hắn đẩy nàng tựa vào một cây đại thụ, trêu chọc nàng.
Thủy Nhạn Ngọc giận đến mức muốn tát hắn, nhưng lại không thể đánh lại. Hắn hôn lên môi nàng, hai tay không ngừng công thành phạt trại, khiến nàng hoàn toàn luân hãm. Lăng Hàn thì thầm: "Thật say sưa, dễ gây nghiện." Nàng hỏi hắn có bao nhiêu thê tử. Hắn cố ý đếm từng ngón tay, khiến nàng sốt ruột. Cuối cùng, hắn cười nói chỉ có một, một người đang đợi cưới, còn nàng thì tự mình đưa tới cửa.
Đúng lúc này, cây đại thụ họ dựa vào bỗng động đậy, cành cây hóa thành trường mâu đâm về phía Lăng Hàn. Hắn cười: "Rốt cục không nhịn được sao?" Hắn nhấn một cái, phát động siêu trọng lực, trường mâu rơi xuống. Thủy Nhạn Ngọc giật mình, kinh hô: "Yêu Thụ! Ngươi sớm biết đây là Yêu Thụ?" Lăng Hàn cười, một quyền đánh nát Yêu Thụ tiểu cực vị. "Dĩ nhiên, bằng không ta chọn buội cây này làm gì?" Hắn còn trêu nàng "chúng ta sinh hầu tử đi!" khiến nàng tức giận bỏ đi.
Họ trở lại chỗ Hồ Phỉ Vân, nàng đã ngủ say. Thủy Nhạn Ngọc thắc mắc vì sao Nữ Hoàng lại yên tâm để Hồ Phỉ Vân vào đây. Lăng Hàn không nói ra bí mật về uy năng Nữ Hoàng mà Hồ Phỉ Vân có thể triệu hồi.
Sau nửa ngày nữa, Hỏa Diễm Quật hiện ra. Cửa hang động lớn, mặt đất đỏ rực, dung nham ẩn hiện. Sóng nhiệt kinh người khiến Lăng Hàn cũng phải vận nguyên lực bảo vệ quần áo. Hắn đề nghị hai người kia ở lại, nhưng Thủy Nhạn Ngọc kiên quyết đi cùng. Hồ Phỉ Vân đành lẽo đẽo theo sau.
Trong động, những luồng hỏa diễm bất chợt phun lên từ mặt đất. Uy lực của chúng rất lớn, Thủy Nhạn Ngọc bị trúng một lần mặt tái mét. Hồ Phỉ Vân lại phản ứng cực nhanh, né tránh thoăn thoắt. Trong động có tiếng thú gầm trầm thấp. Thủy Nhạn Ngọc nói có thể có Sơn Hà Thạch, nhưng loại thuộc tính hỏa diễm chỉ có ở sâu trong động. Lăng Hàn muốn tìm Sơn Hà Thạch để đột phá tu vi.
Họ tiến sâu vào, cảnh tượng hùng vĩ với những trụ đá đỏ đậm chảy dung nham. Bỗng có tiếng "ba ba ba" phía trước. Một con Dung Nham Thú khổng lồ xuất hiện, thân hình như khối nham thạch đỏ rực, miệng chảy dung nham nóng chảy. "Dung Nham Thú!" Thủy Nhạn Ngọc nhận ra. Hồ Phỉ Vân nhỏ giọng: "Thật xấu." Lăng Hàn trấn an rằng yêu thú ở đây chưa khai hóa trí tuệ. Dung Nham Thú gầm nhẹ, lao tới.
Thủy Nhạn Ngọc rút kiếm, háo thắng muốn thử sức với con Dung Nham Thú tiểu cực vị hậu kỳ. Nó phun liệt diễm, nàng né tránh, chém vào lưng nó. Nhưng phòng ngự của nó kinh người, chỉ đâm vào một thốn. Con thú phát cuồng tấn công. Hồ Phỉ Vân hò reo cổ vũ, nhưng vẫn nấp sau Lăng Hàn. Bất ngờ, một con Dung Nham Thú khác xuất hiện sau lưng họ, lao về phía Hồ Phỉ Vân. Lăng Hàn nhanh chóng tung một quyền, đánh nổ con thú. Hồ Phỉ Vân kinh hãi la to. Lăng Hàn nhặt khối linh nhục của nó.
Thủy Nhạn Ngọc cuối cùng cũng diệt được con Dung Nham Thú của mình. Nàng thở dài, bảo Lăng Hàn xử lý những con sau. Hắn cười, không đấu khẩu với nàng. Họ tiếp tục đi sâu hơn, tiêu diệt hơn chục con Dung Nham Thú và thu hoạch linh nhục. Thủy Nhạn Ngọc còn may mắn tìm thấy một khối Sơn Hà Thạch trong một khe đá.
Phía trước, Thủy Nhạn Ngọc chỉ vào một vùng có áp lực đáng sợ truyền ra: "Đó là nơi ở của Dung Nham Thú Vương." Lăng Hàn gật đầu, bảo nàng và Hồ Phỉ Vân rời đi, hắn sẽ vào trộm Sơn Hà Thạch. Thủy Nhạn Ngọc đồng ý và dặn hắn cẩn thận.
Khi hai cô gái rời đi, Lăng Hàn quan sát kỹ động quật. Nơi sâu nhất, hắn thấy một con Dung Nham Thú khổng lồ gấp năm lần con bình thường, da thịt đậm màu, đầy hoa văn kỳ lạ, đang nằm ngủ. Đó chính là Dung Nham Thú Vương, khí tức cực kỳ cường đại, có lẽ đã đạt đến Đại Cực Vị đỉnh phong, thậm chí Đại Viên Mãn.
Con Thú Vương chợt giật mình, mở mắt quét nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện gì, lại gục xuống ngủ. Lăng Hàn từ trong Hắc Tháp xuất hiện, suy tính cách đoạt Sơn Hà Thạch. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện. Hắn quyết định thử dùng Diệt Long Tinh Thần Tiễn. Hắn lấy cung tên, phát động tiễn thức chung cực, đồng thời vận chuyển Chân Thị Chi Nhãn tìm kiếm nhược điểm.
Nhưng Thú Vương lại đứng dậy, nó có cảm ứng bản năng với nguy hiểm. Nó chạy ra cửa động kiểm tra nhưng không thấy gì, đành quay về ngủ, tự hỏi liệu có phải hôm qua chơi quá sức nên cảm giác sai lệch. Lăng Hàn tiếp tục trò chơi "mèo vờn chuột", liên tục ra vào Hắc Tháp, giả vờ bắn tên. Sau vài chục lần, Thú Vương nghi ngờ cuộc sống, đến mức khi Lăng Hàn lại giương cung, nó chỉ lười biếng ngẩng đầu nhìn, không thèm đứng dậy. Cảm giác nguy hiểm lại biến mất. Nó nằm xuống ngủ, cho rằng đó chỉ là ảo giác.
Một lần, hai lần, ba lần… Thú Vương ngày càng hờ hững, đến mức sau vài lần, nó còn chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ chớp mắt. Đúng lúc này, Lăng Hàn phát động đòn trí mạng. "Hưu!" Thần tiễn bắn ra, nhanh như chớp. Thú Vương chợt mở mắt, kinh hãi khi thấy luồng sáng lao tới, vội vàng bật dậy, hoa văn trên da phát quang.
Nhưng đã quá muộn! Mũi tên đã cắm thẳng vào mắt Thú Vương, không thấy cả đuôi tên. "Ngang!" Thú Vương gào lên giận dữ, đầu nó nổ tung một phần tư, máu tươi bắn tung tóe. Nó không chết, con mắt còn lại dõi theo Lăng Hàn, nhận ra thủ phạm. Nó rống giận, dùng bốn chân ngắn lao tới, mỗi bước chân làm động quật rung chuyển. Thần Hỏa bao phủ toàn thân nó, đủ sức thiêu rụi bất kỳ võ giả tiểu cực vị nào.
"Không chơi với ngươi nữa." Lăng Hàn lóe lên, biến mất. Thú Vương điên cuồng tìm kiếm, nhưng không thấy gì. Nó tức giận và đau đớn, nhưng không tìm thấy kẻ thù. Nó đành quay về, cần nhanh chóng chữa trị vết thương. Nhưng đúng lúc này, Lăng Hàn lại xuất hiện, giương cung nhắm vào nó! Lông mao Thú Vương dựng đứng, nó vội vàng đứng dậy, kích hoạt Thần Hỏa phòng ngự.
Lăng Hàn chỉ là giả vờ, hắn vừa bắn Diệt Long Tinh Thần Tiễn xong, khí lực đã cạn kiệt. Nhưng Thú Vương đã thành chim sợ cành cong. Lăng Hàn dùng Chân Nguyên Thạch khôi phục nguyên lực, liên tục xuất hiện để dọa dẫm, ngăn không cho Thú Vương chữa thương. Cứ thế lặp đi lặp lại, máu nó chảy càng nhiều, trạng thái càng tệ.
Con Thú Vương Đại Viên Mãn này, vốn gần như vô địch trong bí cảnh, giờ lại bị Lăng Hàn đùa bỡn. Nó đã vô lực kích hoạt Thần Hỏa, ghé xuống đất, chỉ còn những tiếng gầm gừ giận dữ yếu ớt. Nó đã trở thành phượng hoàng rụng lông không bằng gà. Nhưng Lăng Hàn không khinh suất, hắn tiến đến gần Thú Vương.
"Thất thúc, lần này chúng ta mang theo Xích La Tỏa Địa Võng, nhất định có thể chế trụ con Thú Vương kia!" Từ xa, bốn người đang tiến vào sâu trong Hỏa Diễm Quật. Họ là tộc nhân của La gia, có thực lực mạnh mẽ. Lão giả dẫn đầu vuốt râu cười nói: "Gia tộc đã chuẩn bị hơn ngàn năm để luyện chế Xích La Tỏa Địa Võng, chỉ cần bị bao phủ, nó sẽ bị áp chế một cảnh giới nhỏ." Một người trẻ tuổi than thở vì không gặp được "con kiến hôi ở Tiểu Thế Giới kia" (ám chỉ Lăng Hàn). Lão giả dặn dò trọng điểm là đánh chết Thú Vương, thu hoạch Sơn Hà Thạch hỏa diễm. "Thất thúc yên tâm, chúng ta đều có Thần khí trong tay, đủ để tăng chiến lực lên một tinh. Chỉ cần ngài chế trụ Thú Vương, chúng ta sẽ trọng thương nó."
Lăng Hàn đã đến rất gần Thú Vương, nó không còn phản ứng, dường như đã cạn kiệt sức lực. "Ha ha, muốn giả chết sao, ta sẽ trực tiếp thu phục ngươi!" Lăng Hàn ngưng tụ thần thức, bất ngờ tung ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Thú Vương chợt vung trảo, vỗ về phía Lăng Hàn. Một đòn này vẫn uy mãnh bá tuyệt như cũ. Lăng Hàn không trốn vào Hắc Tháp, mà quyết định toàn lực đối kháng, "Ha ha, ta âm ngươi một cái, liền miễn cưỡng ăn ngươi một đòn, để ngươi bị chết không oan!"