Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi lưỡi kiếm tử thần của An Lan Vương sắp đoạt mạng Lăng Hàn cùng những người đồng hành, một luồng kim quang chói lòa bỗng xé toạc bầu trời. Một cây gậy kim sắc khổng lồ như cột chống trời, mang theo vô số thần văn phát sáng, giáng thẳng xuống, tạo thành một khu vực phòng hộ vững chắc. Lưỡi kiếm sắc bén va chạm vào thân gậy, tóe lên những tia lửa dữ dội, tạo ra một luồng khí lãng kinh hoàng, xé rách không gian như muốn hé mở một cánh cổng khác.
Từ giữa luồng sáng chói lọi ấy, một bóng người uy vũ sừng sững hiện ra, vững vàng nắm giữ cây côn. Đó là Đinh Lập An, một trong Thất Đại Tướng của Loạn Tinh Hoàng Triều, người hùng từng một mình thâm nhập Thiên Trụ Hoàng Triều để diệt trừ phản bội. Thân hình vạm vỡ của ông được bao bọc trong bộ chiến giáp xích hồng rực lửa, điểm xuyết những thần văn cổ xưa, biến ông thành một Chiến Thần bất bại. Tóc đen tung bay trong gió, khí thế phách tuyệt thiên hạ, ông ta thực sự là "một người giữ quan ải, vạn người không thể khai thông".
"Hừ, dám cả gan giết con dân triều ta ngay trước mặt bản tướng, ngươi thật to gan!" Đinh Lập An gầm lên, ánh mắt sắc như dao cau chỉ thẳng vào kẻ vừa xuất thủ.
Một trung niên nam tử da trắng nhợt nhạt, toát ra vẻ âm lãnh, chậm rãi bước ra. Hắn chính là An Lan Vương của Bích Lạc Hoàng Triều. Hắn cười nhạt, giọng điệu đầy khinh thường: "Ha hả, Đinh đại tướng quân quá lời. Chẳng qua là một Sơn Hà Cảnh cỏn con, Bản Vương giết qua không biết bao nhiêu, chỉ là chuyện trong nháy mắt."
Lăng Hàn không kìm được sự tức giận, hỏi thẳng: "Dám hỏi An Lan Vương, ta đắc tội gì với ngài?" An Lan Vương chỉ liếc mắt khinh bỉ, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của một kẻ mà hắn coi là "kiến hôi", chỉ tập trung vào Đinh Lập An.
Đinh Lập An lạnh lùng vạch trần: "Ngươi tưởng bản tướng không biết sao? Tiểu tử này ba lần leo lên Xích Hồ đảo, ngươi lo lắng tương lai hắn sẽ trở thành đại họa tâm phúc của Bích Lạc Hoàng Triều, đúng không?" An Lan Vương không phủ nhận, chỉ cười khẩy: "Hắn chỉ có chút tiềm lực, dù có thể phát huy cũng phải mười vạn năm nữa. Đinh đại tướng quân hà cớ gì phải bảo vệ?"
"Vậy An Lan Vương ngươi hà cớ gì phải vội vã xuất thủ?" Đinh Lập An đáp trả gay gắt.
Đột nhiên, An Lan Vương chuyển đề tài, giọng điệu đầy ẩn ý: "Đinh đại tướng quân, nghe nói ngươi vẫn thầm mến Nữ Hoàng bệ hạ. Ngươi sẽ không sợ người này thiên phú trác việt, khiến Nữ Hoàng bệ hạ chú ý, thậm chí... hắc hắc!"
Lời nói ấy như chạm vào vảy ngược của Đinh Lập An. Khuôn mặt ông biến sắc, sát khí bùng nổ. Tình yêu thầm kín dành cho Loạn Tinh Nữ Hoàng là bí mật ai cũng biết nhưng không ai dám nói, nay bị kẻ thù vạch trần, còn ám chỉ sự khinh miệt đối với Nữ Hoàng, khiến Đinh Lập An như hóa thành Ma Thần. "An Lan Vương, ngươi muốn chết sao?"
Trong lúc An Lan Vương còn đang bực bội vì đã lộng xảo thành chuyên, một giọng nói khác vang lên. Một nam tử bạch y phiêu dật, phong thần như ngọc, nhưng đôi mắt đào hoa lại toát lên vẻ phong lưu từng trải, xuất hiện bên cạnh An Lan Vương. Đó là Thích Phong, Đại Tướng Quân của Trụ Thiên Hoàng Triều, đối thủ cũ ngang tài ngang sức của Đinh Lập An. Hắn lạnh lùng nói: "Đinh Lập An, giao tên tiểu tử kia ra, bằng không bản tướng không ngại liên thủ với An Lan Vương một lần!"
Thủy Nhạn Ngọc lo lắng thì thầm với Lăng Hàn, giải thích rằng tình hình của cậu còn nguy hiểm hơn Triệu Luân ngày trước rất nhiều. Lăng Hàn chỉ biết lắc đầu, không ngờ việc ba lần lên đảo lại gây ra sóng gió lớn đến thế. An Lan Vương và Thích Phong nở nụ cười lạnh lùng, tự tin vào chiến thắng. Nhưng Đinh Lập An không hề nao núng, ông vung trường côn vài vòng, gác lên vai, tuyên bố: "Các ngươi cứ việc thử một chút! Bản tướng nhắc nhở các ngươi, nếu một kẻ kiềm chế bản tướng, một kẻ sát nhân, vậy bản tướng sẽ không khách khí. Bọn tiểu bối các ngươi mang tới... một tên cũng đừng hòng sống trở về!"
Lời đe dọa ấy khiến An Lan Vương và Thích Phong biến sắc, còn những người thí luyện của hai đại Hoàng Triều thì sợ đến run rẩy. Không ai dám coi thường lời nói của một cường giả Tinh Thần Cảnh. Thích Phong nghiến răng, quyết định ra tay: "Đinh Lập An, vậy để bản tướng lãnh giáo Bắc Mạc Xích Dương Công của ngươi luyện đến tầng thứ mấy đi!" An Lan Vương cũng chấn động kiếm khí, thần uy dập dờn: "Bản Vương cũng tới lãnh giáo côn pháp của Đinh tướng quân một chút!"
Đinh Lập An không chút do dự, hào hùng lao vào hai đối thủ. Trường côn quét ra, kim quang lấp lánh, xông thẳng bầu trời như muốn đánh rơi cả tinh tú. Dù đây không phải Tiểu Thế Giới, mỗi ngôi sao đều khổng lồ, nhưng uy năng của Tinh Thần Cảnh vẫn khiến toàn bộ cánh đồng hoang vu rung chuyển, đại địa nứt toác. Mọi người vội vã thối lui, bởi chỉ một chút dư ba cũng đủ khiến cường giả Nhật Nguyệt Cảnh vẫn lạc, huống chi là Sơn Hà Cảnh yếu ớt.
Quyền, kiếm và côn va chạm, tạo nên một vụ nổ kinh thiên động địa. Kim sắc, bạch sắc, hắc sắc bao trùm cả một khu vực. Dư ba chấn động khiến chín phần mười người chứng kiến phải hộc máu. Khi quang hoa tan hết, Đinh Lập An vẫn hiên ngang với thế ra côn, còn An Lan Vương và Thích Phong thì giữ thế kiếm quyền chống đỡ, tất cả như hóa thành tượng đá.
"Lên trời đánh một trận, đánh cho thống khoái!" Ba người đồng loạt phóng lên cao, ngạo nghễ giữa không trung. Lần này, uy thế của họ tăng vọt gấp trăm lần, không còn kìm nén. Bầu trời rung chuyển, quang hoa mịt mù, che lấp cả ánh mặt trời. Hầu hết mọi người đều bị chấn động đến mức phải nằm rạp xuống đất.
Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, miễn cưỡng theo dõi được trận chiến. Tốc độ của ba cường giả quá nhanh, thân hình họ lướt qua nhanh đến mức vượt xa giới hạn thị lực của Sơn Hà Cảnh. Đinh Lập An đi theo con đường bá đạo, trường côn quét ngang, cứng đối cứng với hai đối thủ, không hề có những chiêu thức hoa mỹ. Ở cảnh giới này, chiêu thức không còn quan trọng bằng việc vận dụng Đại Đạo, mỗi côn pháp của ông đều ẩn chứa uy lực cường đại.
Tuy nhiên, ông phải đối mặt với hai kình địch đều là Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị đỉnh phong, thiên tài Tứ Tinh như ông. Đinh Lập An dù kiên cường nhưng vẫn dần lép vế. Lăng Hàn không khỏi lo lắng, nếu Đinh Lập An bại trận, cậu sẽ là người bị truy sát. "Ta dễ bị bắt nạt lắm sao?" Lăng Hàn cảm thấy khó chịu nhưng phải thừa nhận, ở cảnh giới hiện tại, cậu quả thực yếu ớt. Cậu nhận ra mình cần phải nhanh chóng đột phá đến Nhật Nguyệt Cảnh, thậm chí cao hơn nữa để có tiếng nói, để thoát khỏi sự trói buộc ở Hợp Ninh Tinh và tìm kiếm Côn Bằng Cung, Thiên Kiếm Cung.
Cuộc chiến trên bầu trời ngày càng gay cấn. An Lan Vương và Thích Phong bắt đầu phát huy toàn bộ sức mạnh, cùng với thần khí của mình. An Lan Vương tế ra một Bảo Bình, treo trên đỉnh đầu, rũ xuống từng luồng huyền khí nặng như núi, tạo thành lớp phòng ngự vạn pháp bất xâm. Thích Phong thì tế ra một mặt bảo kính, thường xuyên bắn ra những cột sáng hủy diệt, có thể san bằng cả núi cao. Kim côn của Đinh Lập An cũng là thần khí cao cấp, hòa làm một thể với ý chí võ đạo của ông, nhưng đối mặt với hai đối thủ, ông dần chịu thương. Chiến y của ông cũng là thần khí, tạo ra quang tráo bảo vệ, nhưng dưới cơn mưa đòn của hai kẻ địch, tấm chắn ấy liên tục bị phá vỡ. Chẳng mấy chốc, trên người Đinh Lập An đã xuất hiện nhiều vết thương, máu tươi loang lổ.
An Lan Vương lại cất lời, cố gắng thuyết phục Đinh Lập An từ bỏ: "Đinh đại tướng quân, hà cớ gì chứ, chẳng qua là một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ mà thôi." Đinh Lập An, mình đẫm máu, tóc đen tung bay như Ma Thần, chỉ cười lớn: "Các ngươi đánh thắng bản tướng trước rồi hãy nói!" Ông đột nhiên thay đổi côn pháp, những động tác trở nên chậm chạp lạ thường.
Hai người An Lan Vương và Thích Phong đồng thời biến sắc, thậm chí có chút căng thẳng. "Đây là ý cảnh thức thứ chín của Tuyệt Địa Côn Pháp!" Thích Phong kinh ngạc thốt lên. Hắn là đối thủ cũ, quá quen thuộc với côn pháp của Đinh Lập An. Tuyệt Địa Côn Pháp có chín thức, không phải chiêu thuật cụ thể mà là chín loại ý cảnh, mỗi thức đều biến hóa khôn lường. Thức thứ chín được mệnh danh là vô địch. Đinh Lập An đã hàng trăm vạn năm không thể nắm giữ ý cảnh này, nhưng giờ đây, ông đã làm được. Điều này đủ để tăng chiến lực của ông lên ít nhất một phần ba, thậm chí một nửa!
An Lan Vương và Thích Phong đều thầm kêu không may. "Ngươi không thể chậm hơn một chút mà nắm giữ sao?" Họ thầm mắng, bởi ở cảnh giới của họ, việc tăng thực lực dù chỉ một chút cũng cực kỳ khó khăn. Đinh Lập An ngạo nghễ cười lớn: "Ăn một côn của bản tướng!" Ông đánh ra một côn cực kỳ đơn giản, nhưng khi cây côn vung lên, từng luồng kim quang ngưng tụ, tạo thành ba mươi sáu vòng "Đinh Lập An" giống hệt ông, vây An Lan Vương và Thích Phong vào giữa, đồng loạt vung côn như những Chiến Phật.
Tiếng va chạm kinh thiên động địa lại vang lên. Bầu trời một lần nữa chìm trong thế giới hào quang đan xen. Khi hào quang tan đi, khóe miệng của An Lan Vương và Thích Phong đều rỉ máu, chứng tỏ họ đã bị thương. Đinh Lập An cũng hộc ra một búng máu vàng kim, máu vừa phun ra đã bốc cháy, không đợi rơi xuống đất đã thiêu rụi.
"Ha ha ha!" Thích Phong cười lớn, giọng điệu mỉa mai: "Đinh Lập An, ngươi cũng không có chân chính nắm giữ thức côn pháp thứ chín. Chỉ là vận dụng tinh huyết mạnh mẽ sử dụng mà thôi, đây là đang cầm mệnh chơi! Ngươi có thể ra thêm mấy chiêu?" Đinh Lập An vẫn đứng ngạo nghễ giữa không trung, tóc đen phần phật, chiến ý ngút trời. Ông hào khí can vân nói: "Yên tâm, bảo đảm có thể đánh chết ngươi!"
Thích Phong bị khí thế của Đinh Lập An áp đảo, nhưng hắn không muốn mạo hiểm sinh mạng vì một kẻ hậu hoạn nhỏ bé. An Lan Vương cũng nhíu mày, không ngờ Đinh Lập An lại liều mạng đến vậy vì một võ giả Sơn Hà Cảnh. Ông mỉm cười nói: "Nếu Đinh đại tướng quân đã quyết tâm như thế, chúng ta phải bán chút mặt mũi, tiểu tử này... không giết!" Dù sao Lăng Hàn vẫn còn ở Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, còn rất nhiều cơ hội để ra tay sau này.
Thích Phong không nói gì, sự thất bại trước tử địch khiến hắn khó chịu. Đinh Lập An vác côn lên vai, chỉ cười lạnh hai tiếng, không hề cảm kích. Mặt mũi là phải đánh ra, không phải bố thí mà có. An Lan Vương tiếp lời: "Bất quá, chúng ta không ra tay, nhưng bọn tiểu bối có thể thử xem a?"
Đinh Lập An thẳng thắn đáp: "Tốt! Chỉ cần cảnh giới như nhau, hoặc niên linh xấp xỉ, bản tướng sẽ không xuất thủ can thiệp." Nếu Lăng Hàn đến mức đó mà vẫn không địch nổi, thì chết cũng không có gì đáng tiếc.
Ba đại cường giả đồng thời hạ xuống mặt đất. An Lan Vương cười híp mắt nhìn các tiểu bối của mình: "Các ngươi ai đi đấu với thiên tài của Loạn Tinh Hoàng Triều một trận?" Thích Phong còn trực tiếp ném ra trọng thưởng: "Ai có thể giết người kia, bản tướng liền thu hắn làm môn sinh."
Tuy nhiên, không một ai đáp lời. Trong Xích Hồ, rất nhiều người đã chứng kiến Lăng Hàn ra tay, biết tên kia biến thái đến mức nào, có thể ba lần lên đảo, phòng ngự kinh người. Sức mạnh và thể phách của Lăng Hàn hoàn toàn nghiền ép bất cứ ai ở tiểu cực vị. Ra mặt khiêu chiến Lăng Hàn lúc này chẳng khác nào tự rước lấy nhục. An Lan Vương và Thích Phong không khỏi xấu hổ, không ngờ không ai dám ra trận.
Lệ Vi Vi vừa kinh ngạc vừa hưng phấn: "Oa, hiện tại đầu gỗ lợi hại như vậy, lại không người nào dám khiêu chiến hắn?" Đây là điều chưa từng có, ngay cả Triệu Luân ngày trước cũng không đạt đến mức độ này. Đường Phong thì siết chặt nắm tay, lòng đố kỵ và hận thù chồng chất, thề sẽ khiêu chiến Lăng Hàn để kéo cậu xuống khỏi thần đàn.
"Một đám phế vật!" Thích Phong phất tay, ra lệnh cho người của Trụ Thiên Hoàng Triều lên không hạm. An Lan Vương cũng thở dài, để người của mình lên thuyền. Hai đại cường giả nhìn sâu vào Lăng Hàn, sau đó ra lệnh không hạm quay về bản triều. Lần này coi như bỏ qua, nhưng họ đã có kế hoạch khác, sau này sẽ mời Ám Dạ Đường ra tay để ám sát Lăng Hàn.
"Hồi triều!" Đinh Lập An cũng phất tay. Khi mọi người lên thuyền, ông lập tức tiến vào buồng nhỏ, gương mặt biến thành kim sắc, quỵ xuống đất, mồ hôi lạnh như suối chảy ra. Độc thân ngăn cản hai cường giả há có thể không trả giá? Ông đã mạnh mẽ tế xuất thức thứ chín của Tuyệt Địa Côn Pháp, để lại di chứng quá lớn. Trước đó, ông chỉ cố gắng che giấu để uy hiếp An Lan Vương và Thích Phong. May mắn là không hạm đã tiến vào địa vực của Loạn Tinh Hoàng Triều, Đinh Lập An có thể dùng quốc thế để chữa thương, không còn sợ hãi dù hai đối thủ kia có kịp phản ứng và đuổi theo. Với quốc thế, chiến lực của ông sẽ tăng lên một tinh, đủ sức đánh bại cả hai.
Không hạm trở về Hoàng Đô, mọi người tản đi. Nhưng mỗi người rời đi đều liếc nhìn Lăng Hàn. Thiên tài này quật khởi không thể ngăn cản, nhưng không có hậu trường vững chắc, rất dễ vẫn lạc giữa đường.
Sau khi những người từ Thiên Hải Bí Cảnh trở về, một tin tức kinh người lan truyền khắp Hoàng Đô: Có người ba lần leo lên Xích Hồ đảo! Ban đầu, nhiều người không hiểu ý nghĩa của việc này, nhưng khi được so sánh với Triệu Luân – người chỉ leo đảo hai lần trong nghìn năm – tất cả đều kinh hãi. Triệu Luân là thiên tài được kỳ vọng sẽ bước vào Tinh Thần Cảnh, trăm vạn năm mới có một. Giờ đây, có người còn mạnh hơn Triệu Luân!
"Lăng Hàn này rốt cuộc là ai?" "Ngươi còn không biết sao? Hắn từ Tiểu Thế Giới đến." "Cái gì, Tiểu Thế Giới đến cũng có thể mạnh như vậy? Ngươi coi ta ít đọc sách thì lừa ta sao? Ta đâu phải chưa từng gặp võ giả phi thăng từ Tiểu Thế Giới, ở Phá Hư Cảnh chiến lực tối đa mười lăm tinh, toàn là lũ cặn bã." "Ngươi đây là thiển cận rồi. Người này chính là Đế Vương của Tiểu Thế Giới, Khai Thiên mà đến."
Nếu trước đây Lăng Hàn chỉ nổi danh nhờ giành quán quân trong tam quốc tranh bá, thì giờ đây cậu đã thực sự danh chấn Hoàng Đô, mọi thế lực đều chú ý. Nếu cậu có thể trưởng thành, tương lai rất có thể trở thành cường giả Tinh Thần Cảnh. Dĩ nhiên, con đường Tinh Thần Cảnh cực kỳ khó khăn, cần thời gian dài và tài nguyên khổng lồ. Không có thế lực mạnh mẽ chống lưng, đó chỉ là một khả năng mà thôi. Một số thế lực Nhật Nguyệt Cảnh bắt đầu tính toán, muốn gả con gái cho Lăng Hàn để biến cậu thành con rể, dốc hết tài nguyên bồi dưỡng, biến gia tộc mình thành gia tộc Tinh Thần Cảnh. Nhưng cũng có những thế lực, như La gia, tràn đầy sát ý, không cho phép Lăng Hàn lớn mạnh.
Trong làn sóng ngầm ấy, Lăng Hàn trở về học viện. Việc đầu tiên là báo cáo, cậu muốn chính thức trùng kích Sơn Hà Cảnh. Hiện tại, cậu chỉ dựa vào Sơn Hà Cảnh của Tiểu Thế Giới để thăng cấp, thiếu đi sự lĩnh ngộ sâu sắc, cực hạn chỉ dừng ở tiểu cực vị đỉnh phong. Cậu cần tu luyện công pháp Thần cấp để thực sự trở thành Thần Linh. Học viện cực kỳ coi trọng Lăng Hàn, phái một Trưởng Lão kinh nghiệm phong phú hộ đạo cho cậu.
Công pháp tiểu cực vị là do học viện ban tặng, nhưng từ trung cực vị trở đi, công pháp phải đổi bằng tích phân. Nhờ ba lần lên Xích Hồ đảo, Lăng Hàn được Bắc Phân Viện thưởng một nghìn tích phân – một số tiền khổng lồ mà học sinh bình thường mười năm cũng không kiếm được. Công pháp cậu đang tu luyện là Thất Tinh Quyết, một công pháp cấp thấp mà mọi học sinh Phá Hư Cảnh tầng chín đều được nhận.
Trưởng Lão hộ đạo giảng giải công pháp, Lăng Hàn có thể thỉnh giáo mọi điều không hiểu. Học sinh bình thường có ba ngày thỉnh giáo, nhưng Lăng Hàn được ưu ái bảy ngày. Thế nhưng, Lăng Hàn chỉ dùng một ngày, ngày thứ hai đã bắt đầu bế quan tìm hiểu. Một là ngộ tính của cậu kinh người, hai là cậu đã đứng ở tiểu cực vị, việc quay lại từ đầu để lĩnh hội không quá khó khăn. Chỗ khó nhất là lĩnh hội quy tắc Thiên Địa để hình thành Sơn Hà, nhưng giờ Sơn Hà đã thành hình, vượt qua bước khó khăn nhất.
Lăng Hàn lấy ra một khối Sơn Hà Thạch hỏa diễm, vừa tìm hiểu bí mật của Sơn Hà, vừa luyện hóa nó để cảm nhận trực quan hơn. Sau khi luyện hóa khối Sơn Hà Thạch này, cậu bước vào tiểu cực vị đỉnh phong. Cậu không dừng lại, tiếp tục luyện hóa Sơn Hà Thạch, muốn nhất cổ tác khí冲 lên cực hạn của tiểu cực vị.
Tuy nhiên, tính toán của cậu có chút sai lầm. Bốn khối Sơn Hà Thạch hoàn toàn không đủ để đưa cậu tới cực hạn của tiểu cực vị, bởi cảnh giới càng cao, tài nguyên cần để đề thăng càng nhiều. Khi cậu luyện hóa sáu khối Sơn Hà Thạch hỏa diễm, cậu phát hiện một vấn đề. Cậu chưa đạt đến cực hạn của tiểu cực vị, nhưng ngọn núi lớn trong đan điền đã không thể lạc ấn thêm thần văn, cực hạn là chín đạo.
"Nếu tiếp tục luyện hóa Sơn Hà Thạch đặc thù, chẳng qua là lãng phí. Chỉ có nhảy vào trung cực vị, hình thành ngọn Sơn Hà thứ hai mới được." Lăng Hàn lấy ra một khối Sơn Hà Thạch thông thường để luyện hóa. Loại này chỉ giúp đề thăng tu vi, không có hiệu quả đặc thù, nên sẽ không lãng phí. "Cách cực hạn của tiểu cực vị ít nhất còn thiếu ba khối Sơn Hà Thạch!" Lăng Hàn lắc đầu, không ngờ chênh lệch lại lớn đến thế, bởi tiểu cực vị tiền kỳ chỉ cần một khối Sơn Hà Thạch.
"Bất quá, ta dầu gì cũng là Sơn Hà Cảnh chân chính!" Cậu nở nụ cười. Mất bốn ngày, cậu cuối cùng đã lĩnh hội được bí mật của Sơn Hà, trở thành Thần Linh đích thực, có không gian để tiếp tục tăng lên. Trong đan điền của cậu, ngọn Sơn Hà thứ nhất đã phóng đại gấp trăm lần, không còn nhỏ hơn Sơn Hà Cảnh khác chút nào. "Thất Tinh Quyết vừa mới học, lập tức sẽ vô dụng. Cần công pháp mới, nếu không không thể đột phá trung cực vị, đây không phải Sơn Hà Thạch có thể giúp được." Lăng Hàn lắc đầu. Phẩm chất công pháp trực tiếp quyết định tốc độ tu luyện, vì vậy cậu nhất định phải kiếm tích phân để đổi một môn công pháp "ngưu bức".
Sau khi xuất quan, cậu báo cáo học viện, sau đó rời Phá Hư bộ, chính thức nhảy vào tiểu cực bộ. Vì được học viện coi trọng, mọi việc đã được sắp xếp, cậu nhận được chứng minh thân phận mới. Lăng Hàn liền đi Thư Các. Một là cậu muốn tìm công pháp trung cực vị, dù hiện tại không đủ tích phân để đổi, ít nhất cũng phải biết "giá cả". Hai là cậu muốn bái phỏng Từ lão đầu, người đã truyền cho cậu một kỹ năng "ngưu bức" mà cậu chưa kịp cảm ơn.
Cậu thong dong đi, rất nhanh đã đến Thư Các. Mọi thứ vẫn như cũ, Từ lão đầu ngồi ở cửa, dáng vẻ buồn ngủ. "Bái kiến tiền bối." Lăng Hàn bước tới, cung kính thi lễ. "Đã trở về?" Từ lão đầu không mở mắt, chỉ thuận miệng hỏi. "Đã trở về." Lăng Hàn gật đầu. "Đi đi." Từ lão đầu phất tay. Lăng Hàn lại gật đầu, ấn vào bia đá, nhận được quyền hạn mới để lên lầu hai.
Lên lầu hai, giá sách ở đây nhiều gấp đôi lầu một, nhưng không phải sách vở truyền thống, mà là từng khối quân bài, có cái thậm chí là khớp xương hoàn chỉnh. Cũng có những khối Thần Thiết, phía trên đầy thần văn, tản mát khí tức cổ xưa. Bên ngoài tủ đều có cấm chế bảo hộ. Đưa tay vào, sẽ hiện ra giới thiệu về bí pháp bên trong: đó là công pháp hay vũ kỹ, phẩm chất, thuộc tính, và quan trọng nhất là số tích phân cần để đổi lấy. Nếu đủ tích phân, có thể tiêu hao để phá vỡ cấm chế đọc xem, và trong mười ngày tiếp theo có thể tìm hiểu. Sau mười ngày, muốn tiếp tục thì phải tiêu hao tích phân nữa, nhưng số lượng giảm một nửa. Đây cũng là cách để người tu luyện biết quý trọng thời gian.
Lăng Hàn chỉ nhìn phần giới thiệu. Cậu ít nhất phải nắm được thông tin mới có thể quyết định chọn công pháp nào. Đa số công pháp ở đây rất "tiện nghi", chỉ mười mấy tích phân, nhưng cũng có những cái đắt tiền, như Huyền Lôi Địa Ha Quyết, cần 5.000 tích phân, khiến Lăng Hàn líu lưỡi. Ai có thể đổi được nó? Nhưng nghĩ lại, học sinh bình thường ít nhất phải ở tiểu cực bộ 5.000 năm, thì 5.000 tích phân cũng không phải là quá nhiều. Huyền Lôi Địa Ha Quyết cũng không phải công pháp đắt nhất, có những cái còn hơn vạn.
Trong Thần giới, công pháp được chia thành mười cấp, cấp một là kém nhất, cấp mười là cao nhất. Thất Tinh Quyết mà Lăng Hàn đang học là công pháp cấp một thấp nhất, và dù có hoàn chỉnh cũng chỉ có thể tu luyện đến Sơn Hà Cảnh đại viên mãn. Ở đây, công pháp cao nhất là cấp bốn. Theo Thủy Nhạn Ngọc, công pháp Phá Nguyệt Quyết truyền đời của Thủy gia là cấp năm. Đáng tiếc, dù Thủy Nhạn Ngọc có to gan đến mấy cũng không dám tự tiện truyền công pháp, bằng không cả nàng và Lăng Hàn đều sẽ mất mạng. Đối với bất kỳ gia tộc, môn phái nào, công pháp đều là truyền thừa quan trọng nhất, tuyệt đối không thể ngoại truyền.
"Thứ tốt a, thứ tốt a, chỉ là thật quá đắt!" Lăng Hàn liên tục thở dài. Cậu cứ tưởng được học viện thưởng một nghìn tích phân là có thể tiêu xài thoải mái, nhưng quét một vòng mới biết mình còn nghèo đến mức nào. "Có thể trước đổi một môn công pháp cấp thấp, đột phá đến trung cực vị đã, sau đó sẽ từ từ tích lũy, đổi một môn công pháp cao cấp." Lăng Hàn đưa ra quyết định, nhưng chưa đổi ngay, vì cậu còn chưa đạt đến cực hạn chân chính của tiểu cực vị, không vội.
Cậu từ trên lầu đi xuống, đang định rời đi, đã thấy Từ lão đầu mở mắt nói: "Người trẻ tuổi, theo lão nhân đi một chút." Lão nhân này cư nhiên mở miệng mời? Lăng Hàn không khỏi có chút thụ sủng nhược kinh: "Tiền bối mời." Từ lão đầu đứng lên, tự nhiên đi về phía trước, Lăng Hàn theo sau, thần thái cung kính.
Xích Thiên Học Viện rộng lớn vô cùng, khắp nơi là rừng rậm, hoa viên. Hai người đi tới bên hồ, sóng nước lăn tăn, phản chiếu ánh sáng như hàng vạn kim xà loạn vũ. "Lão nhân nghe nói ngươi ở trong Thiên Hải Bí Cảnh biểu hiện..." Từ lão đầu quay lại nhìn Lăng Hàn, cười nói: "Rất tốt!" "Tiền bối quá khen." Lăng Hàn khiêm tốn.
Từ lão đầu cười ha hả, vuốt chòm râu: "Vừa rồi ngươi có chọn trúng công pháp gì không?" "Không dối gạt tiền bối, vãn bối quả thực nhìn trúng vài môn công pháp, thế nhưng trong túi ngượng ngùng, căn bản không đủ đổi." Lăng Hàn lắc đầu. Từ lão đầu nói: "Lão nhân có một môn công pháp có thể truyền cho ngươi, bất quá, lão nhân muốn ngươi đáp ứng một điều kiện." "Điều kiện gì?" Lăng Hàn hỏi.