Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong màn sương mù của Mật Cảnh, ba thành viên của Lang gia, những kẻ tự xưng là cường giả, bỗng cảm thấy một luồng hàn ý thấu xương. Trước mặt họ là Lăng Hàn, một thiếu niên cảnh giới Phá Hư, nhưng mũi tên trên tay hắn lại mang theo một uy lực kinh hoàng, khiến trực giác của những kẻ Sơn Hà Cảnh này réo lên hồi chuông cảnh báo về sự vong mạng. Họ không thể tin được, một Phá Hư Cảnh lại có thể uy hiếp đến họ, những kẻ đã đặt chân vào Thần Cảnh. "Đây là tiễn thuật gì? Mũi tên này chắc chắn được chế tạo từ Thần Thiết!" – những câu hỏi và nhận định đầy kinh hãi vang lên trong tâm trí họ, đặc biệt là khi Thủy Nhạn Ngọc, tựa như một sát thần, không ngừng truy sát gã thanh niên Lang gia đã bị thương.
Lăng Hàn mỉm cười đầy ẩn ý. Hắn biết, Diệt Long Tinh Thần Tiễn là thần thông mạnh nhất của mình, một bí pháp truyền thừa từ Thần Linh chân chính, giờ đây, khi hắn chỉ còn một bước nữa là bước vào Thần Cảnh, uy lực của nó đã trở nên khác biệt. Mục đích của hắn rất đơn giản: giương cung không bắn, tạo áp lực để Thủy Nhạn Ngọc có đủ thời gian kết liễu kẻ địch. "Thà chặt một ngón tay còn hơn làm bị thương mười ngón," hắn thầm nghĩ.
Hai thành viên còn lại của Lang gia, một lão giả và một thanh niên, hiểu rõ ý đồ của Lăng Hàn. Họ liếc nhau, rồi quyết định chia ra tấn công, dồn Lăng Hàn vào thế bí. "Ngươi bắn được bao nhiêu mũi tên? Với cảnh giới Phá Hư, một mũi là cùng!" – họ chắc chắn rằng Lăng Hàn sẽ không thể bắn mũi tên thứ hai.
Lăng Hàn cười lớn, thân hình thoái lui. Nhiệm vụ của hắn chỉ là kéo dài thời gian, nhưng hai Sơn Hà Cảnh truy kích thì nhanh hơn hắn tưởng. "Không học ngoan sao?" – hắn lẩm bẩm, rồi thu cung, hai tay trần đón đỡ đao kiếm sắc lạnh. Một hành động tưởng chừng tự sát, nhưng lại là diệu kế của Lăng Hàn để khiến họ "tự giết lẫn nhau." Lão giả nhanh chóng biến chiêu, né tránh đòn của đồng đội, còn thanh niên kia thì vẫn giữ nguyên kiếm thế. Thế là, dù cùng chém trúng Lăng Hàn, đòn đánh của họ không triệt tiêu nhau.
"Thình thịch!" Lăng Hàn ăn trọn hai đòn, thân hình bay vút. "Thực sự là khó chịu a!" – hắn than vãn, đây là lần đầu tiên hắn thảm hại đến vậy ở Tiểu Thế Giới. Nhưng hai kẻ Lang gia còn phiền muộn hơn: "Ngươi rốt cuộc là Phá Hư Cảnh hay sao? Sao lại chịu đòn dai hơn cả chúng ta?" Dù binh khí là Thần Thiết cấp một, chỉ gây ra vài vết máu trên người Lăng Hàn. "Uy uy uy, các ngươi ra tay độc ác quá, thấy không, ta bị thương rồi!" – Lăng Hàn cố ý trêu chọc, khiến họ tức đến phát điên.
Lão giả Lang gia, thấy thanh niên bị thương sắp không trụ nổi, đành thu đao, cười gượng: "Ha hả, mọi người vốn không cừu không oán, hà tất phải đánh đánh giết giết chứ? Một hồi hiểu lầm, chúng ta đến đây tách ra làm sao?"
Lăng Hàn đưa ngón tay giữa, lạnh lùng đáp: "Hiểu lầm em gái ngươi!" Khuôn mặt lão giả co giật. Hắn muốn đình chiến để cứu người trước, rồi tìm cách đối phó với Lăng Hàn sau. Hắn hừ lạnh, lại xuất đao: "Ngươi đây là đang bức chúng ta sao?"
"Ngu ngốc!" Lăng Hàn chỉ phun ra hai từ.
Lão giả suy nghĩ chốc lát, rồi quyết định: "Ta đến chặn hắn, ngươi đi giúp Tử Vi." Thanh niên kia không tranh cãi thêm, Lăng Hàn quả thực là một quái vật không thể giết, hắn liền lao về phía Thủy Nhạn Ngọc.
Lăng Hàn cười lạnh, lần thứ hai tế xuất cung tiễn. "Mơ tưởng!" – lão giả quơ đao chém tới. Nhưng Lăng Hàn đã ra tay trước, Thất Sát Trấn Hồn Thuật! Một luồng tinh thần trùng kích đánh thẳng vào lão giả. Dù đã đề phòng, lão giả vẫn thất thần trong khoảnh khắc, đủ để Lăng Hàn kéo giãn cự ly và giương cung.
"Diệt Long Tinh Thần Tiễn!" "Hưu!" Một mũi tên đen lập tức hóa thành lưu quang, bay thẳng về phía lưng thanh niên. Hắn không ngờ rằng Lăng Hàn có thể xuất thủ, hơn nữa mũi tên quá nhanh, đạt tới cấp độ Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị. "Dương lão!" – thanh niên rống lên, nghi ngờ lão giả cố ý hãm hại. Hắn miễn cưỡng xoay người, chém ra một kiếm. Nhưng mũi tên của Lăng Hàn đã được định vị bằng Chân Thị Chi Nhãn vào yếu hại, lại là Thần Thiết cấp một, sắc bén vô cùng. "Phốc…" Mũi tên xuyên qua kiếm ảnh, cắm vào vai hắn. May mắn hắn né kịp, tránh được tim, nhưng vai đã nát, máu bắn tung tóe.
"Trên mũi tên có Thần văn!" – thanh niên kinh hãi, thì ra đây không phải mũi tên tầm thường. "Thình thịch!" Vai hắn nổ tung, mất đi nửa người. Dù Thần Linh có sinh mệnh lực mạnh mẽ, hắn vẫn gần như tàn phế. Hắn vội vàng đổ Thần dịch bảo mệnh lên vết thương, thân thể nhanh chóng khôi phục. Nhưng hắn đau xót vô cùng, đây là bảo vật chỉ dùng được một lần.
Đúng lúc này, "Oanh!" Vô số bóng đen như mũi tên nhọn quấn lấy hắn. Đó là cành của một cây đại thụ trong thung lũng, một Yêu Thụ! "Yêu Thụ!" – thanh niên kêu gào, cành cây đâm vào vết thương, hấp thụ tinh khí của hắn. Yêu Thụ vốn cường đại, giờ hắn lại bị thương nặng, nào còn sức phản kháng? Thân thể hắn khô quắt lại, huyết nhục bị hút cạn.
"Yêu Thụ, ngươi dám!" Lão giả Lang gia không kịp đánh Lăng Hàn, vội quơ đao chém về phía Yêu Thụ. Yêu Thụ bị đánh mấy chiêu, đành buông cành, lui về. Nhưng thanh niên kia đã bị thương nặng, lại bị Yêu Thụ hút cạn, coi như đã tàn phế.
Lão giả vừa ôm lấy thanh niên tàn phế, phía sau lại vang lên tiếng hét thảm thiết. Quay lại, hắn thấy thanh niên còn lại đã bị Thủy Nhạn Ngọc xuyên tim, chết không còn nghi ngờ gì. Lão giả tức giận đến run rẩy. Kết quả này nằm ngoài mọi dự liệu. Hai truyền nhân tiền đồ vô lượng của Lang gia, một chết, một tàn phế, hắn làm sao bàn giao với gia tộc? Hắn trừng mắt nhìn Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc, lạnh lùng nói: "Các ngươi đều đáng chết!"
Lăng Hàn lắc đầu: "Tự làm bậy, không thể sống!"
Lão giả quăng thanh niên xuống đất, hắn đã tàn phế, mang về cũng vô nghĩa. Bây giờ, báo thù mới là quan trọng nhất! Hắn nghĩ, với chiến lực thiên tài Tứ Tinh của mình, không giết được Lăng Hàn thì cũng phải giết được Thủy Nhạn Ngọc.
Lăng Hàn chắn trước Thủy Nhạn Ngọc, cười nói: "Xem, vẫn là ta bảo vệ ngươi." Thủy Nhạn Ngọc không nói gì, chỉ thầm nghĩ, người này sao lại biến thái đến vậy, căn bản không phải Phá Hư Cảnh! Nàng tự hỏi, nếu Lăng Hàn bước vào Sơn Hà Cảnh thì sẽ yêu nghiệt đến mức nào?
"Ta cũng muốn biết, ta trở thành Sơn Hà Cảnh sẽ có chiến lực như thế nào." Lăng Hàn gật đầu, như đọc được suy nghĩ của nàng.
"Ngươi biết ta đang suy nghĩ cái gì?" Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc.
"Đều viết ở trên mặt kìa." Lăng Hàn cười đáp.
Lão giả Lang gia gầm lên: "Các ngươi coi ta không tồn tại sao?" Hắn quơ đao chém tới.
Lăng Hàn cười ha hả: "Đến, chúng ta phối hợp, tựa như trước." Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, nàng và Lăng Hàn đã từng phối hợp ăn ý để tiêu diệt nhiều Yêu Thú mạnh hơn họ.
"Thình thịch thình thịch thình thịch…" Họ kịch chiến. Lão giả Lang gia quả thực rất mạnh, khi hắn áp sát, Lăng Hàn không thể dùng Diệt Long Tinh Thần Tiễn, chỉ có thể dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật để ảnh hưởng đối phương, nhưng hiệu quả không rõ ràng vì lão giả tu luyện mấy vạn năm, Thần Hồn vững chắc. Hắn chỉ nhắm vào Thủy Nhạn Ngọc, với thực lực mạnh hơn, áp đảo nàng, khiến Lăng Hàn dù có kéo giãn cự ly cũng không dám dùng Diệt Long Tinh Thần Tiễn vì sợ bắn nhầm.
Dưới áp lực của lão giả, Thủy Nhạn Ngọc dần lộ vẻ chật vật. Nàng ở tiểu cực vị hậu kỳ, còn lão giả tương đương trung cực vị đỉnh phong, chênh lệch không hề nhỏ. Chỉ sau trăm chiêu, Thủy Nhạn Ngọc đã bị thương. Vết thương nhẹ sẽ nhanh chóng thành nặng, rồi nàng sẽ hương tiêu ngọc vẫn.
Lăng Hàn nhướng mày, cuối cùng hạ quyết định. Hắn không thể nhìn Thủy Nhạn Ngọc chết trận. "Thất Sát Trấn Hồn Thuật!" Một luồng tinh thần trùng kích, lão giả thoáng sững sờ, đủ để Thủy Nhạn Ngọc thoát hiểm. Lăng Hàn lập tức dùng thần thức bao vây lão giả, thu thẳng vào Hắc Tháp.
Thủy Nhạn Ngọc đang định chém một kiếm, bỗng thấy mục tiêu biến mất, không khỏi há hốc miệng: "Người… người đâu?" Lão giả này còn có thể thuấn di sao? Nàng không dám lơ là cảnh giác. Một kẻ địch biết Không Gian thuấn di thật đáng sợ. "Cẩn thận!" – nàng nhắc nhở Lăng Hàn.
Lăng Hàn bật cười: "Cẩn thận cái gì?"
"Lão nhân kia a!" Thủy Nhạn Ngọc có chút phát điên, chẳng lẽ hắn không thấy một người sống đột nhiên biến mất sao?
"Nga, hắn à…" Lăng Hàn gãi đầu, rồi dang hai tay: "Chắc là không có khả năng xuất hiện nữa."
"Ngươi, ngươi, ngươi?" Thủy Nhạn Ngọc bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Ngươi thu hắn vào Không Gian Thần Khí?"
"Cuối cùng cũng kịp phản ứng!" Lăng Hàn thở dài.
Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu: "Không hợp, không hợp. Không Gian Thần Khí chỉ có công năng thu dung, nếu người khác không muốn vào, ngươi còn có thể ép buộc sao? Với thực lực của lão giả kia, ngươi tuyệt đối không thể ép hắn vào! Hơn nữa, đã lâu như vậy, hắn làm sao cũng nên đánh ra mới đúng."
"Không Gian Thần Khí của ta có chút bất đồng, dù là đại năng Tinh Thần cảnh tiến vào, muốn quỳ cũng phải xem tâm tình của ta." Lăng Hàn cười nói. Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, điều này quá kinh người. Nói cách khác, ngay cả Loạn Tinh nữ hoàng vào Không Gian Thần Khí kia, sinh tử cũng nằm trong tay Lăng Hàn? "Tê, người này thực sự là từ Tiểu Thế Giới đến sao?"
"Làm sao, bị khí chất anh tuấn của ta kinh choáng váng?" Lăng Hàn cười.
Đôi mắt đẹp của Thủy Nhạn Ngọc xoay chuyển, đột nhiên hỏi: "Trước đó chúng ta tao ngộ nhiều Yêu Thú như vậy, kỳ thực ngươi đều có thể đơn giản thu chúng nó vào Không Gian Thần Khí có đúng hay không?"
"Này…" Lăng Hàn trầm ngâm, nữ nhân quá thông minh cũng không phải chuyện tốt.
Thủy Nhạn Ngọc nhất thời nổi giận: "Ta nhiều lần đều thiếu chút nữa bị thương nặng! Ngươi là không tin ta, cho nên mới không dùng Không Gian Thần Khí!"
Lăng Hàn cười hắc hắc: "Này không đúng, ta vẫn tin tưởng ngươi, bằng không ta có thể nhìn ngươi bị lão nhân kia giết có đúng hay không?"
"Nói sạo, ngươi chính là không tin ta!" Thủy Nhạn Ngọc vẫn bất mãn.
Lăng Hàn nhún vai, cười nói: "Sư tỷ, ngươi có phải quá nhập vai hay không? Chúng ta chỉ là tình lữ giả mà thôi, cũng không có nói phải thổ lộ tình cảm gì cả." Khuôn mặt Thủy Nhạn Ngọc trắng nhợt, cắn chặt môi, huy kiếm chém về dây leo phía trước.
"Có phải nói quá nặng hay không?" Lăng Hàn thầm nghĩ. Nhưng hắn và Thủy sư tỷ quả thực chỉ là tình lữ giả, không có thâm giao gì. Bí mật như Không Gian Thần Khí, hắn có thể tùy tiện tiết lộ sao? Nếu là Vũ Hoàng tàn nhẫn, có khi còn diệt khẩu Thủy Nhạn Ngọc để bảo vệ bí mật. Hắn đã mềm lòng ra tay cứu người, sao giờ lại thành kẻ làm sai? "Nữ nhân, thực sự là không hiểu nổi!"
Lăng Hàn xử lý thi thể hai thanh niên Lang gia, rồi đi tới giúp Thủy Nhạn Ngọc chém dây leo. "Ngươi cách ta xa một chút!" Thủy Nhạn Ngọc mặt lạnh nói. Lăng Hàn không nói gì, chỉ im lặng chặt chém. "Da mặt dày!" Thủy Nhạn Ngọc gắt một cái, nhưng sắc mặt đã dễ chịu hơn. Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, xem ra mưa đã tạnh.
Một lát sau, phía sau lại có người đến, lần này là người của Loạn Tinh Hoàng Triều, họ nhận ra Thủy Nhạn Ngọc. Mọi người cùng nhau xuất thủ, tốc độ tiến lên nhanh hơn nhiều. Càng lúc càng đông người, nhưng đông người lại không thể đánh nhau, vì ai cũng không nắm chắc diệt được ai, tùy tiện khai chiến chỉ tổ lưỡng bại câu thương. Hơn nữa, mọi người đến đây vì Sơn Hà Thạch, muốn đánh nhau thì ra chiến trường.
Khi nhân số đạt đến trăm người, đây là một lực lượng vô kiên bất tồi, quét ngang mọi thứ. Yêu Thụ cũng phải "bạt căn mà chạy", không dám đối đầu. Cái cây không đầu này lại thông minh hơn những Yêu Thú khác, khiến người ta phải tấm tắc khen ngợi.
Sau khi ra khỏi khe sâu, đồng minh tạm thời này cũng tan rã. Mọi người triển khai thân pháp, đi các nơi. Không ai còn nhớ tình nghĩa chiến đấu, kết bạn với người không quen quá nguy hiểm. Dù là người cùng gia tộc cũng không chắc đã giao lưng cho nhau.
Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc thực chất là ngoại tộc, chỉ là tình lữ giả, nhưng qua đoạn đường dài, họ đã bồi dưỡng được một sự ăn ý. Đã để Thủy Nhạn Ngọc biết một chút về năng lực của Hắc Tháp, Lăng Hàn không còn giấu nghề nữa. Gặp Yêu Thú Sơn Hà Cảnh, hắn trực tiếp ra tay, chấn động tinh thần, rồi thu vào Hắc Tháp, dễ dàng vô cùng. Tuy nhiên, điều này chỉ giới hạn ở tiểu cực vị, gặp trung cực vị, Lăng Hàn cũng đành phải bại lui.
Dù vậy, thu hoạch của họ vẫn rất kinh người. Chỉ trong hai ngày, họ đã thu được trên trăm con Yêu Thú, khiến Thủy Nhạn Ngọc gần như không tin vào mắt mình. Chưa nói đến Sơn Hà Thạch, chỉ số linh nhục này cũng đã vô cùng đáng tiền. Và cuối cùng, họ cũng thu hoạch được một khối Sơn Hà Thạch! Đó là một tảng đá sáu mặt, trong suốt, cầm trong tay có cảm giác mát lạnh. Quả nhiên không giống người thường, dễ dàng phân biệt.
Thủy Nhạn Ngọc ném Sơn Hà Thạch cho Lăng Hàn: "Ngươi nhanh luyện hóa, một ngày ngưng tụ thành Sơn Hà, ngươi mới chính thức có năng lực thông hành ở đây." Lăng Hàn gật đầu, hắn không cần Sơn Hà Cảnh để tăng tốc tu luyện, việc cấp bách là ngưng tụ thành Sơn Hà, trở thành cường giả Thần Cấp! Đáng tiếc, khối Sơn Hà Thạch này không có thuộc tính đặc thù.
"Đứng lại!" Phía trước truyền đến tiếng quát. Hai nhóm người đang lao tới. Ba người chạy trước, bảy người đuổi theo sau. "Lưu lại Sơn Hà Thạch, có thể tha các ngươi một mạng!" – nhóm bảy người kêu lên. Ba người phía trước điếc tai ngơ, họ đến đây vì Sơn Hà Thạch, sao có thể thỏa hiệp? Họ cắn răng, một người lấy ra đôi cánh gắn lên lưng, "Oanh!" Hai cánh khổng lồ dài ba trượng dang ra. Hai người kia nắm lấy chân người này, đôi cánh vỗ mạnh, họ bay vút lên trời.
Ở Thần giới, Sơn Hà Cảnh không thể tự mình bay, trừ phi là chủng tộc đặc thù có cánh, hoặc dùng Thần Khí phi hành. Bảy người phía sau thấy vậy, đều cụt hứng dừng lại, đây là điều nằm ngoài khả năng của họ. Ba người kia vốn không định dùng bảo vật này, nhưng thấy Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc, sợ bị giáp công, đành cắn răng sử dụng. Đây là bảo vật dùng một lần là mất, thật đau lòng.
Ánh mắt nhóm bảy người đảo qua Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc, đều lộ ra nụ cười lạnh. "Nguyên lai Sơn Hà Thạch ở chỗ các ngươi, còn không mau mau giao ra!" "Đây là chúng ta hao hết trắc trở mới lấy được, lại bị ba người kia ăn trộm, hai vị giao ra đi, đây cũng không phải là vật của bọn ngươi!" Bảy người này đều nói, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc liếc nhau, chỉ thấy họ quá vô sỉ, đây rõ ràng là nói dối trắng trợn để cướp bóc.
Lăng Hàn cười ha hả: "Nếu chúng ta không giao thì sao?" Hắn không muốn biện giải vấn đề Sơn Hà Thạch thuộc về ai, đây là chuyện rõ ràng, đối phương muốn cướp.
"Không giao?" Bảy người kia đều cười lạnh, điều này còn phải nói sao? "Dáng dấp của cô gái này thực không tệ, giết quá đáng tiếc!" "Hắc hắc, vậy trước tiên chơi thống khoái, lại giết." "Đáng tiếc, không có khả năng mang ra Bí Cảnh, bằng không thật đúng là luyến tiếc."
Bọn họ nhìn chằm chằm Thủy Nhạn Ngọc, dục vọng không hề che giấu. Theo họ, bảy Sơn Hà Cảnh đánh một Sơn Hà Cảnh và một Phá Hư Cảnh thì chắc chắn thắng, không có gì phải nghi ngờ. Dù để ba người kia chạy thoát, nhưng vẫn còn một khối Sơn Hà Thạch, cộng thêm một vưu vật quyến rũ đến tận xương, quá hời. Càng nhìn Thủy Nhạn Ngọc, trong lòng họ càng dập dờn, hận không thể lập tức "đỉnh thương thúc ngựa".
"Uy uy uy, thu hồi nước bọt của các ngươi đi, đây chính là vợ của ta… mặc dù là tạm thời." Lăng Hàn cười nói, thân hình nhảy ra, chủ động xuất kích.
"Muốn chết!" Một người cười lạnh, tiện tay vỗ tới Lăng Hàn. Sáu người còn lại hoàn toàn không quan tâm, cho rằng đây là chuyện một kích tức giết. Họ đều nhìn chằm chằm Thủy Nhạn Ngọc, mỹ nữ này càng xem càng khiến họ ngứa ngáy.
"Thất Sát Trấn Hồn Thuật, thu!" Lăng Hàn đã thành thục hai chiêu này, trong nháy mắt đã giải quyết chiến đấu. Sáu người còn lại kinh ngạc, dưới mí mắt họ, đồng bạn bỗng nhiên biến mất. "Gặp quỷ sao?" "Ngươi, ngươi dùng thủ đoạn gì?" "Ngươi lộng Thổ Hà đi nơi nào!" Họ lớn tiếng hỏi.
"Còn phải hỏi sao?" Lăng Hàn cười lạnh: "Dám động tà niệm với thê tử của ta, tự nhiên là giết không tha!"
Khuôn mặt Thủy Nhạn Ngọc choáng váng, nhưng nàng lại phát hiện mình đối với xưng hô "thê tử" này sức chống cự càng ngày càng nhỏ, cư nhiên không quá tức giận.
"Giết!" Sáu người kia đồng thời xuất thủ. Dù thủ đoạn của Lăng Hàn quỷ dị, họ vẫn tin vào thực lực của mình. Chẳng lẽ sáu Sơn Hà Cảnh không giải quyết được một Phá Hư Cảnh?
"Thình thịch thình thịch thình thịch," Lăng Hàn nhất thời trúng chiêu, hắn tự nhiên không phải đối thủ của Sơn Hà Cảnh. Một vòng oanh kích, hắn bị đánh bay ngang đụng dọc. Nhưng khi thân hình hắn rơi xuống, lại không bị thương chút nào.
"Này…" Sáu người kia đều há hốc mồm, không thể chấp nhận được.
Lăng Hàn hoạt động gân cốt: "Không sai không sai, tuy lực đạo còn kém một chút, nhưng vẫn có chút cảm giác." Sáu người kia thiếu chút nữa tức chết, ngươi nghĩ chúng ta đấm lưng cho ngươi sao? Nhưng lực phòng ngự của người này sao có thể mạnh mẽ như thế, quả thực đáng sợ.
Lăng Hàn phản kích, lại đánh ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Nhưng lần này, trên trán mục tiêu lóe lên đạo lôi quang, cản lại tinh thần trùng kích của hắn. "Tinh Thần Bí Thuật!" Ánh mắt người nọ sáng ngời. "Ta hiểu được, mới vừa rồi ngươi dùng Tinh Thần Bí Thuật đánh thần trí của Thổ Hà mê loạn, lại lấy thủ đoạn nào đó để hắn tiêu thất! Ha ha, ngươi không biết ta tu luyện một môn bí pháp, Thần Hồn vững chắc không gì sánh được sao?"
"Chẳng lẽ là Không Gian Thần Khí?" Một người khác nói. "Không sai, nhất định là Không Gian Thần Khí, bằng không không có khả năng thu một người sống vào." Sáu người kia không ai ngu ngốc, lời qua tiếng lại, gần như đã vạch ra chân tướng. Ánh mắt họ đều rực lửa, truyền thuyết Không Gian Thần Khí chỉ có đại năng Sáng Thế cảnh mới có thể chú tạo, giá trị của nó cao hơn Sơn Hà Thạch gấp trăm vạn lần, hơn nữa, còn có Tinh Thần Bí Thuật! "Con mẹ nó, tiểu tử này là bảo vật a." Ánh mắt sáu người sáng quắc, nhìn Lăng Hàn còn nóng hơn cả nhìn Thủy Nhạn Ngọc.
"Uy uy uy, ta không có ham mê kia, các ngươi không cần nhìn ta như vậy. Các ngươi không phải vừa vặn sáu người sao, vừa lúc thành ba đôi, ta sẽ không phụng bồi." Lăng Hàn cười nói.
"Mọi người thủ thần thức, tiểu tử này biết tinh thần trùng kích, không nên bị hắn bắn trúng!" Sáu người đều gật đầu, vừa nói vừa triển khai công kích về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không có cơ hội thi triển Trấn Hồn Thuật, dưới sáu Sơn Hà Cảnh cuồng oanh loạn tạc, hắn như người bù nhìn loạn vũ. Tin tốt duy nhất là thể phách của hắn quá mạnh mẽ, không bị thương chút nào. Thủy Nhạn Ngọc đến hỗ trợ, nhưng với thực lực của nàng, cũng chỉ có thể miễn cưỡng kiềm chế hai người, vẫn còn bốn người cuồng oanh loạn tạc Lăng Hàn.
Lăng Hàn cuối cùng có cơ hội phát động Thất Sát Trấn Hồn Thuật, nhưng không đợi hắn thu người nọ vào Hắc Tháp, đã bị ba người khác đánh bay, bỏ lỡ cơ hội.
Chiến đấu giằng co, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đều rơi vào hạ phong, đặc biệt là Thủy Nhạn Ngọc. Nàng không có thể phách như Lăng Hàn, dưới đòn tấn công của hai kình địch đã tràn ngập nguy cơ. Lăng Hàn nhân cơ hội bị đánh bay, rơi xuống cạnh Thủy Nhạn Ngọc, thấp giọng quát: "Ta kiềm chế bọn họ, sau đó đến Xích Hồ hội hợp."
Thủy Nhạn Ngọc hơi do dự, rồi nói: "Tốt!" Lăng Hàn ở đây đã đứng ở thế bất bại, ngược lại là nàng sẽ liên lụy Lăng Hàn, bởi vậy nàng quyết định thật nhanh, không già mồm cãi láo. Nàng lập tức bắn lên, chạy về phía Xích Hồ.
"Chớ chạy!" Hai người phụ trách kiềm chế Thủy Nhạn Ngọc lập tức quát. Nhưng bị Lăng Hàn trùng kích, thân hình bị kiềm hãm. Bốn người khác cũng đuổi theo, không cho Lăng Hàn cơ hội xuất thủ nữa.
Lăng Hàn cười ha hả: "Đến, ta cùng các ngươi chơi!"
"Thi Hạo, Đông Minh, các ngươi đuổi theo nữ nhân kia!" Sáu người phân ra hai người đuổi theo Thủy Nhạn Ngọc. Nhưng Lăng Hàn tế Diệt Long Tinh Thần Tiễn, "Xoát xoát…" sanh sanh bức lùi hai người kia. Trong khoảnh khắc đó, Thủy Nhạn Ngọc đã chạy không còn bóng dáng. Mọi người đều là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, không thể nào đuổi kịp.
Sáu người đều giận dữ, vây Lăng Hàn vào giữa, mỗi người đằng đằng sát khí. "Anh hùng cứu mỹ nhân, thực sự là làm người cảm động." "Chỉ là, ngươi có thể tự bảo vệ mình sao?" "Thể phách của ngươi quả thực mạnh mẽ, nhưng chúng ta có rất nhiều thời gian, có thể bắt ngươi lại chậm rãi luyện hóa! Ngươi phải biết, coi như là Thần Thiết cũng có thể bị luyện thành binh khí, ngươi lại tính là gì?" "Chúng ta sẽ giết ngươi, tiếp đó lấy ra trí nhớ của ngươi, đạt được tất cả!" Sáu người thay phiên mở miệng, chạy thoát một người khiến họ cực kỳ khó chịu, nhưng cũng may Thủy Nhạn Ngọc chỉ là món điểm tâm, Lăng Hàn mới là bảo tàng.
Lăng Hàn cười nhạt: "Vậy các ngươi tìm được ta rồi hãy nói, Càn Khôn Đại Na Di!" "Hưu!" Hắn biến mất.
Sáu người mục trừng khẩu ngốc, tiếp đó phát điên. "Người đâu!" "Trốn vào trong Không Gian Thần Khí, nhưng Không Gian Thần Khí lại ở nơi nào?" "Chẳng lẽ là Càn Khôn Đại Na Di gì sao?"
Lăng Hàn tiến nhập Hắc Tháp, khoanh chân ngồi xuống, cầm Sơn Hà Thạch trong tay. Sau khi vào đây, Phá Hư Cảnh vô địch như hắn cũng chỉ có thể dựa vào Thất Sát Trấn Hồn Thuật và Hắc Tháp để "âm người", không còn phong thái vô địch nữa, điều này khiến hắn vô cùng khó chịu. Hiện tại, hắn khát vọng thực lực không gì sánh được. Bước lên Sơn Hà Cảnh, lần nữa treo đám người kia lên đánh.
Từ Phá Hư đến Sơn Hà, đây là một biến chất, chân chính từ người phàm đến Thần Linh. Phá Hư Cảnh chỉ có hơn nghìn năm thọ nguyên, nhưng Thần Linh thì sao? Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị liền có thọ nguyên dài đến 10 vạn năm, sau đó mỗi đề thăng một tiểu cảnh giới liền có thể có thêm 10 vạn năm thọ nguyên. Thẳng tiến Nhật Nguyệt Cảnh, thọ mệnh chính là lấy trăm vạn năm tính. Nên vô luận là đề thăng tiểu cảnh giới hay đại cảnh giới, đều là biến hóa cực lớn. Không nhập Thần cảnh, chung quy chỉ là con kiến hôi.
Bình thường mà nói, bước ra bước này cần mấy tháng, mấy năm thậm chí trên trăm năm, nhưng bây giờ có Sơn Hà Thạch liền vô cùng đơn giản. Sau khi luyện hóa liền bước vào Sơn Hà Cảnh, chỉ là Sơn Hà Cảnh như vậy là có hạn chế, không thể bước ra tiểu cực vị, còn cần bản thân lĩnh ngộ mới được.
Lăng Hàn tay cầm Sơn Hà Thạch, bắt đầu luyện hóa. "Ông!" Trong Sơn Hà Thạch tuôn ra một đạo lực lượng vô danh, trực tiếp tác dụng lên đan điền, dẫn động biến hóa kỳ diệu trong cơ thể hắn. Linh Hải của hắn khô cạn, Thần Thai mục nát, rất nhanh, trong đan điền của hắn liền biến thành địa phương rách nát. Trong hủy diệt súc tích tân sinh.
Trong lòng Lăng Hàn chợt hiện lên một loại cảm ngộ, từ người phàm đến Thần Linh, đây là một biến chất, bởi vậy hắn cũng phải bỏ đi phàm thai. Biển rộng lui tận, còn lại một mảnh hoang vu, mà trong phiến hoang mạc này, chậm rãi có một tia sinh khí. "Ùng ùng," đại địa chấn động, trong lòng đất uẩn dưỡng ra biến hóa nào đó.
Lăng Hàn hấp thụ càng nhiều tinh hoa của Sơn Hà Thạch, biến hóa này càng rõ ràng. Cuối cùng, khi hắn luyện hóa hết tảng đá này, đại địa hé ra, như xảy ra một trận địa chấn đáng sợ, tiếp đó từ dưới nền đất mọc lên một tòa, không, một khối tiêm thạch nhỏ. "Oanh!" Lăng Hàn chỉ cảm thấy toàn thân kịch chấn, khối tiêm thạch nhỏ này thả ra lực lượng mạnh mẽ, tiến hành cải tạo thân thể hắn.
Đây là sơn của Sơn Hà Cảnh? Khóe miệng Lăng Hàn hơi co quắp, này cũng quá nhỏ đi. Bất quá, hắn chỉ là luyện hóa một khối Sơn Hà Thạch, chẳng lẽ muốn thoáng cái liền đạt đến tiểu cực vị trung kỳ thậm chí hậu kỳ sao?
"Ta hiện tại là Sơn Hà Cảnh?" Lăng Hàn đứng lên, chợt cảm thấy mình rất đói. Đây không phải đói bụng, mà là thân thể khát cầu năng lượng. Hắn vội chộp tới một đống lớn linh dược, điên cuồng ăn, một bên lấy Hóa Thiên Oản tinh luyện càng nhiều linh dược, sau đó đổ vào trong miệng, bổ khuyết nhu cầu thân thể. Từ phàm đến Thần, vượt qua bước này có bao nhiêu lớn, Lăng Hàn đã có chút hiểu, bởi vì nếu ở một ngày trước hắn nuốt những linh dược này, dù cho chỉ là một phần vạn, hắn cũng sẽ bạo thể. Nhưng bây giờ, hắn vẫn bụng đói kêu vang, dáng dấp như quỷ đói đầu thai.
Thẳng đến tiêu diệt phân nửa các loại linh dược trong Hắc Tháp, cảm giác đói mới tiêu thất, thay vào đó, là cảm giác lực lượng tràn đầy không cách nào nói ra được. Thực sự là quá mạnh mẽ, ít nhất là gấp lực lượng Phá Hư hai mươi tinh mấy trăm lần!
"Hưu," Tiểu Tháp xuất hiện, nó nhẹ nhàng lay động nói: "Lấy phương thức như vậy tiến giai, ngươi tu hành sẽ bất lợi."
"Ta biết!" Lăng Hàn gật đầu: "Bất quá, hiện tại ta vội vã muốn đi đánh người, trước tiên như vậy, chờ sau khi trở về, ta lại tu luyện lần nữa."
Tiểu Tháp gật đầu: "Bất quá, bây giờ ngươi coi như bước vào Sơn Hà Cảnh, Hắc Tháp mở ra tầng thứ tư."
"Hỏa chi nguyên!" Lăng Hàn kinh hỉ.
"Không sai, ngươi ở trong Hắc Tháp có thể thuyên chuyển Thần Hỏa, rèn luyện Thần Hồn và thể phách, nâng cao một bước." Tiểu Tháp nói.
"Không thể dùng ở bên ngoài sao?" Lăng Hàn nhướng mày.
"Tạm thời không được." Tiểu Tháp tả hữu lay động, ý là lắc đầu: "Một ngày bản thể của tháp chưa khôi phục, ngươi chỉ có thể sử dụng một bộ phận uy năng của Hắc Tháp, hơn nữa còn là một bộ phận rất nhỏ." "Hiện tại ngươi nên đi ra ngoài độ Thiên Kiếp." Tiểu Tháp lại nói. Hắc Tháp rất thần kỳ, ngay cả Thiên Kiếp cũng có thể cắt đứt, đây thật là một không gian tuyệt đối độc lập.
Lăng Hàn gật đầu, lắc mình ra Hắc Tháp. Nhất thời, chỉ thấy tầng mây xích hồng sắc tản ra, mây đen cuộn lại, có lôi quang bạch sắc lóng lánh. Thiên Kiếp sắp tới. Lăng Hàn không sợ, hắn không sợ nhất chính là Thiên Kiếp, bởi vì thể phách của hắn đã sớm bước vào Sơn Hà Cảnh, mà Thiên Kiếp uy chỉ có thể là tiểu cực vị sơ kỳ, bằng không có mấy người có thể vượt qua? Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng, tia chớp một tia đón một tia đánh xuống, Lăng Hàn tắm Thần Lôi, chủ động tan rã phòng ngự trên thể phách, chịu đựng Thần Lôi rèn luyện.
Phụ cận, một người trẻ tuổi hiện thân, đầu tiên là kinh ngạc, tiếp đó lập tức gào to một tiếng, bắt đầu triệu hoán đồng bạn. Này là một trong nhóm bảy người trước, bọn họ không tìm thấy Lăng Hàn, nhưng không cam lòng bỏ qua "cơ duyên" này, bởi vậy, vẫn có người lưu thủ ở phụ cận, muốn xem Lăng Hàn có thể đột nhiên xuất hiện hay không. Thật đúng là để cho bọn họ chờ được.
Người nọ hơi có chút kinh ngạc, Lăng Hàn cư nhiên trong một ngày ngắn ngủi luyện hóa hết Sơn Hà Thạch, hoàn thành đột phá. Bất quá, một người vừa đột phá Sơn Hà Cảnh, có thể có bao nhiêu chiến lực? Hắn cũng không xuất thủ, quấy rầy người khác độ Thiên Kiếp sẽ bị Thiên Địa giận chó đánh mèo, kéo vào cùng nhau độ Thiên Kiếp, đây không phải tin tốt. Hơn nữa, hắn cần gì phải gấp gáp? Sau khi vượt qua Thiên Kiếp, Lăng Hàn nhất định sẽ bị trọng thương, đây là kinh nghiệm hắn từng trải, bởi vậy hắn càng không vội xuất thủ.
"Hưu hưu hưu," rất nhanh, năm đồng bạn của hắn cũng trước sau nhảy tới, thấy Lăng Hàn muốn độ Thiên Kiếp, không khỏi lộ ra nụ cười lạnh. "Ngươi trốn đi chúng ta còn không tìm được ngươi, nhưng ngươi cư nhiên dại dột muốn độ Thiên Kiếp ở chỗ này? Vậy thì thật là tự mình muốn chết."
"Oanh!" Trên bầu trời đã có tia chớp đánh xuống. Lăng Hàn ngạo nghễ mà đứng, hắn không sợ nhất chính là Thiên Kiếp, bởi vì thể phách của hắn đã sớm bước vào Sơn Hà Cảnh, mà Thiên Kiếp uy chỉ có thể là tiểu cực vị sơ kỳ, bằng không có mấy người có thể vượt qua? "Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng," tia chớp một tia đón một tia đánh xuống, Lăng Hàn tắm Thần Lôi, chủ động tan rã phòng ngự trên thể phách, chịu đựng Thần Lôi rèn luyện.