Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 195

Chương 195: Bí Cảnh Mở Lối, Thần Thể Đương Đầu

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 971 đến 975 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự phi thường của Lăng Hàn qua khả năng chống chịu dòng nước cuồng bạo và thể phách Thần Thiết kiên cố, mở ra những triển vọng mới cho hành trình tu luyện. Tác giả khéo léo lồng ghép những nguy hiểm đặc trưng của Bí Cảnh, từ yêu thú mang dị năng đến cạm bẫy từ chính con người, tạo nên một bức tranh sinh động về thế giới tu tiên khắc nghiệt. Bi kịch của sự tin tưởng bắt đầu khi những kẻ đồng hành tiềm năng lộ rõ bản chất hiểm ác, đẩy Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc vào thế đối đầu cam go, hứa hẹn những diễn biến kịch tính phía trước.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Dòng nước cuồng bạo của Bí Cảnh Thiên Hải không thể làm khó được Lăng Hàn. Với lực lượng hai mươi tinh của Phá Hư Cảnh cùng thể phách cường đại như Thần Thiết, chàng ung dung tiến bước như dẫm trên đất bằng, những đợt sóng dữ dội chỉ như đang mát-xa cho thân thể chàng. Thủy Nhạn Ngọc, ngỡ ngàng trước khả năng nghịch thiên này, đề nghị chàng đưa nàng vào không gian Thần Khí của mình để tăng tốc. Lăng Hàn chỉ cười khổ. Làm sao có thể tiết lộ bí mật về Hắc Tháp, bảo vật ẩn sâu trong đan điền, thu nhỏ thành giới tử, không một chút khí tức nào tản ra? Chàng không thể giải thích, chỉ đành nói đùa rằng mình da dày thịt béo, nước này chẳng thể làm tổn thương, rồi chủ động nắm lấy tay Thủy Nhạn Ngọc, dẫn nàng đi.

Thủy Nhạn Ngọc, dù là thiên tài Sơn Hà Cảnh, cũng phải thừa nhận Lăng Hàn có một sức chịu đựng phi thường. Tốc độ của chàng tuy không quá nhanh, nhưng lại ổn định đến kinh ngạc, đủ để vượt qua mọi người khác, kể cả các cao thủ Sơn Hà Cảnh đang chật vật chống đỡ dòng nước. Lăng Hàn nhận định, sức công phá của dòng nước tương đương với mười sáu tinh Phá Hư, một thách thức không nhỏ ngay cả với hai mươi tinh Phá Hư. Nhưng với thể phách Thần Thiết và lực lượng cực hạn, chàng gần như vô địch tại đây. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu chàng về việc phục kích những kẻ khác, nhưng rồi chàng lắc đầu gạt bỏ. Nơi đây có quá nhiều nhân chứng, việc công khai sát hại đệ tử học viện hay hậu duệ quan chức là trọng tội. Hơn nữa, ai biết những kẻ kia không mang theo bảo vật giữ mạng?

Sau gần một canh giờ, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đặt chân đến đáy nước, nơi một cánh cửa đá khổng lồ cao trăm trượng hiện ra. Trên đó, vô số hình thú lạ lẫm được điêu khắc, tản ra uy áp vô tận như thể có sinh mệnh. Một con Thạch Long sống động như thật, dường như sắp thoát khỏi bức phù điêu để vút lên trời. Lăng Hàn thoáng tiếc nuối vì chưa tìm thấy khối Thần Thiết đã trôi dạt vào Bí Cảnh. Khi hai người bước qua cánh cửa, một lực hút kỳ lạ ập đến, như muốn xé toạc họ. Họ siết chặt tay nhau, cùng ngã xuống đất khi cảnh vật xung quanh đột ngột thay đổi.

Không còn là dòng nước cuộn chảy, họ thấy mình trong một vùng đất hoàn toàn khác. Bốn phía tràn ngập sắc đỏ rực: một bình nguyên hoang vu với đồi núi nhấp nhô, những cột đá đỏ xuyên không, và bầu trời bị che phủ bởi mây mù đỏ thẫm, khiến thị lực và thần thức không thể xuyên qua. Tiếng thú gầm vang vọng từ xa, chấn động cả mặt đất. Đây không phải là một vùng đất chết, mà là một nơi đầy rẫy nguy hiểm từ những Yêu thú Sơn Hà Cảnh.

Thủy Nhạn Ngọc, từng có kinh nghiệm ở Bí Cảnh, lập tức cảm nhận được khí tức của một Yêu thú tiểu cực vị. Nàng đầy chiến ý, giải thích rằng săn bắt Yêu thú không chỉ để lấy linh nhục quý giá mà còn là dấu hiệu cho sự hiện diện của Sơn Hà Thạch. Lăng Hàn thắc mắc tại sao Yêu thú không tự luyện hóa Sơn Hà Thạch, và Thủy Nhạn Ngọc suy đoán có lẽ chúng không thể. Đối với Lăng Hàn, Sơn Hà Thạch lúc này vô cùng cần thiết để đột phá Sơn Hà Cảnh.

Họ tìm đến nơi phát ra tiếng gầm và phát hiện một con Ngân Giác Cuồng Tê đang gặm một con hắc lộc. Ngân Giác Cuồng Tê, với chiếc sừng bạc sắc lạnh và khí tức kim loại tỏa ra, là một Yêu thú đáng gờm, có chiến lực ngang ngửa thiên tài Nhị Tinh cùng cấp, thậm chí có thể đạt đến đỉnh phong tiểu cực vị. Thủy Nhạn Ngọc đánh giá cơ hội thắng của họ chỉ là hai phần, thậm chí còn thấp hơn nếu có Lăng Hàn. Lăng Hàn vừa kinh ngạc vừa có chút bất mãn trước lời nhận xét đó.

Ngân Giác Cuồng Tê không cho họ cơ hội lùi bước, lao thẳng tới như một ngọn núi di động. Lăng Hàn đứng ra, kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, vận dụng Phúc Địa Ấn và Lôi Động Cửu Thiên, vung chưởng nhắm vào mắt nó. Nhưng con tê giác khổng lồ chỉ cúi đầu, dùng sừng bạc húc thẳng vào ngực chàng, hất chàng bay đi như một viên đạn. Lăng Hàn toàn lực công kích nhưng không làm nó sứt mẻ chút nào. Thủy Nhạn Ngọc nhân cơ hội ra kiếm, chém vào cổ nó, nhưng chỉ tạo ra một tia lửa. Bị đau, con tê giác quay người, dùng chân sau đá văng nàng. Thủy Nhạn Ngọc bật xa, nhưng vẫn kịp hóa giải lực xung kích.

Lăng Hàn đứng dậy, sờ lên ngực. Quần áo rách toạc, một vết xước nhỏ rướm máu hiện ra. "Không hổ danh Ngân Giác," chàng lẩm bẩm, "ngay cả thể phách của ta cũng không thể hoàn toàn phòng bị." Thủy Nhạn Ngọc chứng kiến cảnh tượng này, dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn không khỏi há hốc mồm. Một Phá Hư Cảnh lại có thể chịu đựng một đòn trực diện từ Ngân Giác Cuồng Tê mà chỉ bị xước da? Điều này thật không thể tin nổi.

Lăng Hàn cười lớn, quay lại đối mặt với Ngân Giác Cuồng Tê, đề nghị Thủy Nhạn Ngọc phối hợp theo chỉ dẫn của chàng. Thủy Nhạn Ngọc dù có chút bực bội vì phải nghe theo một Phá Hư Cảnh, nhưng không phải lúc tranh cãi, đành nén xuống. Lăng Hàn hô lớn "Xuất kích!" rồi tung ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Con tê giác đang lao đến Lăng Hàn, sừng bạc đã chạm ngực, không thể né tránh công kích tinh thần. Nó lập tức tê liệt, chân mềm nhũn, sừng trượt qua Lăng Hàn mà húc vào khoảng không.

Thủy Nhạn Ngọc chớp lấy thời cơ, chém mạnh vào vết thương trên cổ con tê giác. Một tiếng rên đau đớn vang lên, con thú tỉnh lại, điên cuồng lắc đầu hất Lăng Hàn bay ra xa, và kéo lưỡi kiếm ra khỏi vết thương. Máu tươi rỉ ra, khiến nó càng thêm giận dữ. Thân hình nó đột ngột bành trướng gấp mười lần, da đen kịt tỏa ra lực lượng vô tận. Mặt đất xung quanh lún xuống, đá vụn bị nghiền nát thành bột phấn. "Sơn Hà của con Yêu thú này có thuộc tính đặc thù!" Lăng Hàn kinh ngạc thốt lên, nhớ đến những gì Tả Tướng từng nói về Sơn Hà Thạch có khả năng tạo ra trọng lực. Chàng chợt nhận ra, có lẽ Yêu thú ở đây không luyện hóa Sơn Hà Thạch, mà chúng trời sinh đã mang những dị năng này.

Thủy Nhạn Ngọc, dù quyến rũ như nước, lúc này lại đầy vẻ kiên cường. Nàng hỏi Lăng Hàn làm sao để đối phó với tình huống này. Lăng Hàn mỉm cười, đáp rằng vẫn như cũ: chàng sẽ tê liệt nó, còn nàng sẽ công kích. Thủy Nhạn Ngọc lo lắng liệu chàng có chịu đựng nổi không, nhưng Lăng Hàn chỉ cười hỏi ngược lại liệu nàng có đang quan tâm chàng. Bị trêu chọc, nàng thẹn thùng mắng chàng "đi chết đi!".

Ngân Giác Cuồng Tê lại lao tới, mang theo trọng lực khủng khiếp, nghiền ép mọi thứ trên đường. Dù Lăng Hàn chỉ là Phá Hư Cảnh, nhưng thể phách Thần Thiết của chàng vẫn giúp chàng chịu đựng được sức ép kinh hoàng. Chàng tiếp tục dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật, khiến con tê giác rơi vào trạng thái mê man, và trọng lực cũng biến mất. Thủy Nhạn Ngọc lại một lần nữa chém vào vết thương của nó. Sau hơn mười lần phối hợp nhuần nhuyễn, cuối cùng họ đã hạ gục được con Yêu thú khổng lồ. Thủy Nhạn Ngọc không thể tin được rằng mình đã giết được một Yêu thú mạnh mẽ như vậy, kinh ngạc hỏi về bí pháp của Lăng Hàn. Chàng chỉ cười, không tiết lộ bí mật Tháp Đen.

Họ thu hoạch linh nhục và Ngân Giác của con tê giác. Lăng Hàn nửa đùa nửa thật hỏi Thủy Nhạn Ngọc có phải muốn bồi bổ cho chàng không, khiến nàng nổi giận đuổi đánh chàng. Sau khi bình tĩnh lại, họ tiếp tục tìm kiếm Sơn Hà Thạch, nhưng vẫn không có kết quả. Thủy Nhạn Ngọc giải thích Sơn Hà Thạch sẽ phát sáng. Họ cất linh nhục đi, vì việc luyện hóa cần thời gian, và họ cần tận dụng từng khoảnh khắc trong Bí Cảnh. Nhờ bản đồ của Thủy Nhạn Ngọc, họ không lạc lối và tiếp tục càn quét, thu hoạch thêm nhiều linh nhục.

Ba ngày sau, họ đến một hẻm núi, con đường duy nhất dẫn đến Xích Hồ, nơi chắc chắn có Sơn Hà Thạch. Hẻm núi này đầy rẫy nguy hiểm, đặc biệt là những "yêu thụ" ngụy trang, sẵn sàng dùng dây leo gai nhọn có độc để bắt mồi. Thủy Nhạn Ngọc cho biết gia tộc đã chuẩn bị cho nàng ba viên Hỏa Diễm Đạn đặc biệt để đối phó với chúng. Lăng Hàn hỏi về giá trị của yêu thụ, nhưng Thủy Nhạn Ngọc nói chúng không có linh nhục, thân cây cứng rắn nhưng dễ bị khắc chế bởi lửa mạnh, nên không đáng để mạo hiểm. Chàng đành từ bỏ ý định.

Họ tiến vào hẻm núi, nơi tĩnh lặng đến rợn người. Con đường bị che phủ bởi những dây leo gai nhọn. Họ bắt đầu dọn đường, nhưng không thể dùng lửa thường. Sau một lúc, có ba người khác xuất hiện: hai thanh niên và một lão giả, đều là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, nhưng lão giả có khí tức cực kỳ mạnh mẽ, không kém thiên tài Tứ Tinh. Thủy Nhạn Ngọc cảnh giác, nhắc Lăng Hàn cẩn thận lòng người. Lăng Hàn đáp nếu họ không có ý tốt, chàng sẽ khiến họ hối hận.

Ba người kia, tự xưng đến từ Lang gia của Trụ Thiên Quốc, giả vờ thân thiện hỏi tên Thủy Nhạn Ngọc. Nàng vừa định đáp, "Loạn Tinh hoàng...", thì cả ba đã đồng loạt ra tay tấn công nàng. Mục đích của chúng không phải giết, mà là bắt giữ. Thủy Nhạn Ngọc đã sớm cảnh giác, vung kiếm tạo ra hàn quang chống đỡ, nhưng vẫn bị áp đảo bởi lão giả cường đại. Lăng Hàn cười nhạt, tung ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật, khiến một thanh niên lập tức chững lại, rơi vào trạng thái ngây dại. Chàng nhân cơ hội chém một kiếm vào gáy hắn, máu tươi tuôn ra.

Hai người còn lại ngẩn ra, không thể tin được một Phá Hư Cảnh lại có thể gây thương tích cho Thần Linh. Thanh niên bị thương tỉnh lại, kêu thảm vì đau đớn, nhận ra mình đã bị công kích linh hồn. "Tinh Thần bí thuật!" hai kẻ kia kinh hô, từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ. Chúng biết đây là một bí thuật hiếm có, có thể biến thần hồn thành vũ khí. Chúng lập tức nảy ra ý định bắt Lăng Hàn để sưu hồn, chiếm đoạt bí thuật.

Lăng Hàn chế giễu chúng. Lão giả vung đao bổ thẳng vào ngực Lăng Hàn, muốn giết chàng để lấy ký ức. Thanh niên còn lại cũng muốn cướp công, lao vào tấn công. Thủy Nhạn Ngọc không rảnh cứu Lăng Hàn, nàng quay sang tấn công thanh niên bị thương, khiến hắn càng thêm khốn đốn.

Hai Sơn Hà Cảnh cùng lúc tấn công Lăng Hàn, một chém vào cổ, một chém vào bụng dưới. Theo lẽ thường, Lăng Hàn phải tan xác, nhưng thể phách của chàng quá biến thái. Đao kiếm chém trúng, hai luồng lực đối nghịch triệt tiêu lẫn nhau. Thanh niên kia kêu thảm thiết vì hổ khẩu bị rách toạc do va chạm với thân thể cứng như Thần Thiết của Lăng Hàn. Lão giả kinh hãi, trợn mắt há hốc mồm, rơi vào trạng thái ngây dại mà không cần Lăng Hàn dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật.

Lăng Hàn không phải bao cát để đứng yên chịu đánh. Chàng nhân cơ hội tung ra tinh thần trùng kích, khiến thanh niên kia lại rơi vào mê loạn. Lão giả phục hồi tinh thần, vung đao chém Lăng Hàn bay ra xa hàng trăm trượng. Lăng Hàn đứng dậy, rút ra cung tên, vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn, đôi mắt chàng lóe lên hư ảnh Nhật Nguyệt Tinh Thần...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!