Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa tầng không cuồn cuộn mây đen, Lăng Hàn đang trải qua một Lôi Kiếp kinh hoàng. Không như những lần trước chỉ là thử thách, lần này, chính hắn chủ động tan rã thể phách, để thần cốt đứt đoạn, chịu đựng từng luồng lôi đình oanh tạc. Mỗi mảnh xương vỡ vụn, mỗi thớ thịt tan rã đều là một lần thăng hoa, một lần tẩy rửa tạp chất, chuẩn bị cho sự tái sinh mạnh mẽ hơn. Tiểu Tháp đã giải thích, đây là con đường duy nhất để thể phách đạt đến cảnh giới "bất diệt bất phôi", một quá trình rèn luyện thiên chuy bách luyện, không chỉ thân thể mà cả thần hồn cũng được ma luyện.
Dù có Bất Diệt Chân Dịch trong cơ thể, Lăng Hàn không thể sử dụng nó. Hắn phải chịu đựng nỗi đau xé lòng, để Thiên Kiếp tự mình tôi luyện thần cốt, đẩy thể phách lên "Thần Thiết cấp hai". Nỗi đau ấy như muốn rút cạn sinh lực, nhưng với thần hồn vững chắc, hắn vẫn kiên cường bám trụ, khác hẳn những kẻ phàm tục sẽ tan biến cùng thân xác.
Xa xa, sáu kẻ đang rình rập không khỏi kinh ngạc. Chúng không tin Lăng Hàn có thể sống sót qua Thiên Kiếp khủng khiếp đến vậy. Ban đầu, chúng còn mừng thầm nếu hắn chết, vì không ai dám động vào kẻ đang độ kiếp mà không bị Thiên Kiếp "đối xử bình đẳng". Nhưng rồi, một kẻ nhận ra: "Nếu hắn chết, Lôi Kiếp sao còn chưa tan?" Cả bọn bỗng chốc bừng tỉnh, vui mừng khôn xiết. "Hắn chưa chết! Vậy thì tốt quá! Hắn đang trọng thương, thể phách bị xé nát, lát nữa chúng ta muốn giết hắn dễ như trở bàn tay!" Lòng tham nổi lên, chúng chờ đợi con mồi suy yếu để ra tay.
Hai canh giờ trôi qua, thần cốt Lăng Hàn cuối cùng cũng hoàn thành biến hóa về chất. Hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, từng mảnh xương khớp lại, rắn chắc như Thần Thiết cấp hai, bản chất đã nâng lên một tầng cao mới. Huyết nhục nhanh chóng phục hồi, hắn bắt đầu hấp thu năng lượng Lôi đình để rèn luyện Lôi thể lần hai. Tuy nhiên, Lôi Động Cửu Thiên dường như đã chạm đến giới hạn, không còn đủ sức chuyển hóa toàn bộ năng lượng lôi đình dồi dào nữa. Hắn nhận ra, những pháp thuật không do mình sáng tạo, như Huyền Nguyên Tam Thức hay Lôi Động Cửu Thiên, sớm muộn cũng sẽ gặp phải bình cảnh ở Thần giới.
Bất chợt, trong tâm trí Lăng Hàn, những ký tự vàng óng ả bắt đầu chuyển động, hình thành nên một thức mũi tên thuật hoàn toàn mới: Diệt Long Tinh Thần Mũi Tên. Đây không phải chiêu thức cố định, mà là một pháp môn vận chuyển lực lượng, dồn toàn bộ tinh khí thần vào mũi tên, bắn ra uy lực hủy diệt. Chỉ khi bước vào Thần cảnh, hắn mới đủ tư cách học được nó.
Khi tia sét cuối cùng tan biến, mây đen cũng rút đi, bầu trời trở lại màu đỏ thẫm. "Xèo xèo xèo!" Sáu kẻ kia lập tức lao tới, vây kín Lăng Hàn. Chúng cười gằn, cho rằng hắn đã trọng thương, dễ dàng bị thu phục. Lăng Hàn nở nụ cười, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn. "Ta làm bao cát đủ lâu rồi, cuối cùng cũng đến lượt ta phản công! Sáu tên các ngươi, định lên từng đứa một, hay đồng thời?"
Sáu kẻ kia sững sờ trước sự ngông cuồng của hắn. "Khẩu khí thật lớn!" Một tên tên Thi Hạo, tiểu cực vị hậu kỳ, tiến lên. Hắn hiển hóa Sơn Hà sau lưng, chứng tỏ hắn không hề xem thường Lăng Hàn, dù thái độ vẫn đầy ngạo mạn. Lăng Hàn cũng không dám khinh suất, hiển hóa Sơn Hà của mình.
Năm kẻ còn lại bật cười chế giễu. "Sơn Hà của hắn sao mà nhỏ bé thế!" Ngay cả Thi Hạo cũng lộ vẻ khinh thường, cho rằng mình đã quá cẩn trọng. Hai bàn tay va chạm, nhưng kết quả khiến tất cả chết lặng. Tay Thi Hạo mềm nhũn như sợi mì, xương cánh tay đâm thẳng ra ngoài, máu tươi rỉ ra như ngọc mã não. Không gian tĩnh lặng như tờ.
"Cái... cái gì thế này?!" Năm kẻ còn lại dụi mắt lia lịa, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Thi Hạo lúc này mới cảm thấy đau đớn tột cùng, kêu thảm thiết lùi lại, gương mặt tràn ngập kinh hoàng. "Lực lượng này, tuyệt đối không phải tiểu cực vị có thể có! Thậm chí trung cực vị tiền kỳ cũng chưa chắc!"
Sáu kẻ đều biến sắc. Lăng Hàn chỉ vừa đột phá Sơn Hà Cảnh, mà lực lượng đã đạt đến mức này, phải chăng là thiên tài Tứ Tinh, thậm chí Ngũ Tinh? Lăng Hàn mỉm cười thỏa mãn. Không phụ hắn đã cố gắng tu luyện lực lượng tới Phá Hư hai mươi tinh mới đột phá. Hắn hưng phấn, muốn kiểm chứng sức mạnh của mình.
"Sợ gì ngươi!" Bọn chúng gầm lên, Thi Hạo nhanh chóng dùng đan dược nối xương, cố gắng chiến đấu. Chúng rút ra binh khí, nào đao nào kiếm, có vẻ rất đồng bộ. Lăng Hàn cười lớn, chủ động xông vào. Thể phách Thần Thiết cấp hai này, hắn còn phải kiêng dè ai?
Hắn như mãnh hổ vồ mồi, sáu tên kia không dám đối đầu trực diện, chỉ dám vòng ra sau lưng công kích. Một thanh thần kiếm lóe sáng, mang theo hỏa diễm, uy lực đáng sợ. Lăng Hàn cố ý để nó chém trúng, chỉ thấy khói xanh bốc lên, một chút nóng rát. "Cũng chỉ vậy thôi!"
Hắn thử lấy Hóa Thiên Oản ra, nhưng nó chỉ ngang ngửa Thần khí cấp thấp, không thể thu phục thanh thần kiếm kia. Lăng Hàn nhận ra, những bảo vật ở tiểu thế giới, dù quý hiếm đến đâu, ở Thần giới cũng chỉ là "đồ lót đáy". Hắn thử nghiệm các kỹ năng: Huyền Nguyên Tam Thức, Lôi Động Cửu Thiên, bí pháp. Chỉ khi kết hợp nhiều thần thông, sức chiến đấu của hắn mới chạm tới cấp độ Ngũ Tinh.
"Vẫn chưa thử chiêu cuối của Diệt Long Tinh Thần Mũi Tên," Lăng Hàn thầm nhủ, nhưng sáu kẻ này quá yếu, không đáng để hắn phô diễn toàn bộ. Hắn thử Chú bình, đổ máu của chúng vào. Kết quả, một kẻ chết, hai kẻ nát tay nát chân, ba kẻ còn lại chỉ choáng váng. Quả nhiên, Chú bình cũng chỉ là Thần khí cấp thấp.
Lăng Hàn không muốn lãng phí thời gian, tăng cường sức chiến đấu, nhanh chóng giết chết hai kẻ nát tay chân, rồi tên thứ ba. Chỉ còn lại hai kẻ tiểu cực vị đỉnh phong. Chúng nhìn nhau, ánh mắt đầy hoảng sợ, lập tức quay đầu bỏ chạy theo hai hướng khác nhau.
"Hừ!" Lăng Hàn đánh ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật, kẻ bên trái khựng lại một nhịp, bị hắn đuổi kịp, Phúc Địa Ấn oanh ra, thức hải nổ tung. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc đó, kẻ bên phải đã chạy xa trăm trượng. Lăng Hàn giương cung, phát động Diệt Long Tinh Thần Mũi Tên. Dù không phải chiêu chung cực, nhưng mũi tên vẫn đáng sợ. Kẻ chạy trốn kia không dám quay đầu chiến đấu, chỉ biết tháo chạy, làm sao thoát khỏi mũi tên định mệnh? "Phốc!" Mũi tên xuyên tim, kẻ đó kinh hoàng quay lại, chưa kịp nói gì thì lồng ngực đã nổ tung, chết ngay lập tức.
Lăng Hàn nhặt lại mũi tên, nhận ra nó có thần văn ẩn chứa uy lực sát thương cực lớn. "Đây là một bài học, không thể coi thường bất cứ thứ gì," hắn tự nhủ. Hắn thu thập không gian linh khí của sáu kẻ, tìm thấy vài trăm Chân Nguyên Thạch và hai khối Sơn Hà Thạch. "Chẳng trách nhiều người thích giết người đoạt bảo, phất lên nhanh thật!" Hắn cũng quyết định giấu thanh thần kiếm mới, không muốn lộ liễu.
Theo địa đồ của Thủy Nhạn Ngọc, Lăng Hàn hướng về Xích Hồ. Bỗng, tiếng khóc thảm thiết vọng ra từ rừng sâu. Lăng Hàn rùng mình, bí cảnh này có thể xuất hiện bất cứ thứ gì quái dị. Với lòng hiếu kỳ không tưởng, hắn men theo tiếng khóc, nhẹ nhàng tiến vào, thủ sẵn thần kiếm.
Đẩy bụi cỏ sang một bên, hắn thấy một bạch y nhân đang nức nở. Đáng sợ hơn, nàng không có đầu! "Quỷ thật ư?" Lăng Hàn nắm chặt chuôi kiếm, cảm giác hưng phấn pha lẫn kỳ lạ. Hắn chưa từng chém quỷ bao giờ!
"Vèo!" Hắn phi thân lên, một kiếm chém tới. Bạch y nhân bỗng ngẩng đầu. Nàng có đầu! Chỉ là lúc nãy chôn mặt quá thấp, lại ôm cổ, khiến hắn lầm tưởng. Đó là Cửu Quận Vương – Hồ Phỉ Vân. Nàng nước mắt giàn giụa, vẻ mặt mê man, không hề né tránh nhát kiếm của Lăng Hàn. Lăng Hàn vội vàng đổi hướng, mũi kiếm sượt qua bên trái nàng, kình phong xé rách tay áo. Phía sau nàng, hàng trăm cây đại thụ đổ rạp.
Hồ Phỉ Vân ngơ ngác một lúc, rồi bật nhảy, cuối cùng cũng phản ứng lại. Nàng lau nước mắt, nức nở hỏi: "Ngươi… tại sao ngươi muốn chém ta?" Lăng Hàn cười gượng: "Ta tưởng ngươi là quỷ." "Người ta không phải quỷ!" Nàng vội lắc đầu, rồi lại sợ sệt hỏi: "Ở đây có quỷ sao?" Nàng run rẩy.
Lăng Hàn khó mà tin được một cô gái yếu đuối như vậy lại là Cửu Quận Vương, được Tả Hữu Tướng và bảy đại tướng kính nể. "Hẳn là không có," hắn trấn an. "Vậy là có khả năng có?" Nàng vẫn tò mò. Lăng Hàn đành bỏ qua chủ đề này, hỏi: "Cửu Quận Vương, sao ngươi lại khóc một mình ở đây? Ba hộ vệ của ngươi đâu?"
Hồ Phỉ Vân nghe vậy liền òa khóc nức nở: "Các nàng Thính Cần, Vận Dung đều chết rồi! Ô ô ô, đều là bảo vệ ta, mới bị con ác thú kia ăn thịt!" Lăng Hàn kinh hãi. Ba nữ vệ kia đều là tinh anh do Loạn Tinh Nữ Hoàng phái đi, sức chiến đấu phải ngang trung cực vị hậu kỳ, thậm chí đỉnh cao. Nếu cả ba đều không địch lại, con "ác thú" kia mạnh đến mức nào? Ít nhất cũng là đại cực vị, thậm chí hậu kỳ hoặc đỉnh cao.
"Đây là chức trách của các nàng, hiện tại ngươi không sao, các nàng cũng có thể yên nghỉ," Lăng Hàn an ủi. "Ô ô ô, nhưng mà người ta vẫn rất thương tâm." Nàng vẫn lau nước mắt. "Được rồi, được rồi, khóc nữa sẽ không đẹp đâu!" Lăng Hàn buột miệng. Câu nói này lại trúng tim đen Hồ Phỉ Vân. Nàng vội lau khô nước mắt, lấy gương ra soi, khuôn mặt nhỏ nhắn méo mó, suýt khóc lại: "Quả nhiên biến dạng."
"Không xấu, không xấu, đẹp vô cùng!" Lăng Hàn vội đưa thức ăn. Nhưng nàng không phải kẻ tham ăn như Hổ Nữu, không hề động đậy. "Vậy ngươi cứ chờ ở đây, đến lúc tự khắc sẽ ra ngoài được," Lăng Hàn nói. "Không được!" Hồ Phỉ Vân vội nhảy lên, nắm chặt góc áo hắn. "Người ta sợ, người ta không muốn một mình!" Nàng đáng thương làm nũng. Lăng Hàn thở dài, đành chấp nhận cái đuôi này. May mắn, Xích Hồ không còn xa, chỉ một ngày đường.
"Xích hô! Xích hô!" Một lúc sau, tiếng thú gầm khiếp người vang vọng từ một đường núi gập ghềnh. "Là con ác thú kia!" Hồ Phỉ Vân sợ hãi nép vào Lăng Hàn. "Không nên đi qua, ngươi cũng sẽ bị nó ăn thịt."
Lăng Hàn trấn an: "Mục tiêu của chúng ta là đi qua đây, không cần xung đột với nó, lẳng lặng đi thôi." Hồ Phỉ Vân gật đầu lia lịa, lá gan nàng thực sự rất nhỏ. Bọn họ men theo núi đá, lợi dụng địa hình che chắn. Khi sắp rời đi, Lăng Hàn nhìn thấy một con kỳ thú trên đỉnh núi: hình dáng như sói, nhưng mọc đôi cánh đen to lớn, và ba cái đầu với ba màu kim, ngân, hồng, vô cùng quái dị.
Dù cách xa, Lăng Hàn vẫn bị nó phát hiện. Một cái đầu sói nhìn lại, lộ vẻ khinh thường. Nó không tự mình hành động, mà ra hiệu cho một con Yêu Lang khác bay lên. Con này nhỏ hơn nhiều, chỉ có hai cái đầu, một ngân một đỏ. Phía sau nó là hư ảnh hai ngọn núi và một dòng sông – Sơn Hà Cảnh trung cực vị. "Song Đầu Lang là trung cực vị, vậy Tam Đầu Lang chính là... đại cực vị?" Lăng Hàn thầm nghĩ.
Một nhân vật như vậy, ngay cả Lăng Hàn cũng không thể đối đầu, thần thể của hắn cũng có thể bị xé nát. Hắn hiểu vì sao ba hộ vệ của Hồ Phỉ Vân lại bị diệt. Nhưng Lăng Hàn không trốn, chỉ có chiến ý vô tận. Có cánh, lại là trung cực vị, chạy làm sao thoát? Hắn còn có Hắc Tháp, nên không hoảng loạn, rút cung tên ra. Yêu thú mạnh mẽ như vậy, vừa vặn để thử uy lực của Diệt Long Tinh Thần Mũi Tên.
"Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ a!" Hồ Phỉ Vân cuống quýt xoay tròn, nhưng nàng rất nghĩa khí, không bỏ chạy, có lẽ vì quá sợ hãi mà quên mất. Lăng Hàn vận chuyển Chân Thị Chi Nhãn, khóa chặt một cái đầu của con Yêu Lang, rồi giương cung. Ý nghĩa của chiêu thức chảy trong tâm trí, hắn dồn toàn bộ tinh khí thần vào mũi tên. "Vù!" Thần văn trên mũi tên phát sáng.
Trong lòng Lăng Hàn không còn ý niệm nào khác, mắt hắn chỉ còn thấy con Yêu Lang đang lao tới. "Xèo!" Hắn bắn ra một mũi tên. Ngay lập tức, Lăng Hàn cảm thấy toàn thân mềm nhũn, toàn bộ lực lượng bị rút cạn, mồ hôi tuôn như suối. Nếu không phải thể phách cực mạnh, hắn đã ngã quỵ. Mũi tên cuối cùng, dồn hết tinh khí thần. Uy lực bao nhiêu?
"Xoạt!" Mũi tên xé gió, nhanh như sao băng. Yêu Lang kinh hãi, muốn vỗ cánh né tránh, nhưng đã muộn. "Phốc!" Mũi tên cắm thẳng vào mắt trái của cái đầu đỏ, xuyên suốt. Cái đầu đó nổ tung, ngọn lửa đỏ thẫm dày đặc trên bầu trời, lửa cháy phun ra từ cổ nó, thậm chí còn bén sang cái đầu còn lại. Yêu Lang đau đớn kêu quái dị, đập cánh loạn xạ.
"Không chết!" Lăng Hàn sững sờ. "Là vì còn một cái đầu khác ư? Phải chém cả ba cái mới giết được nó sao?" Sức sống của con Yêu Lang này quá mạnh mẽ. Cái đầu còn lại nhìn chằm chằm Lăng Hàn, ánh mắt hung tợn đầy thù hận. Lăng Hàn lắp tên. Con Yêu Lang kêu lên một tiếng thảm thiết, đột nhiên quay người bay đi, trốn về đỉnh núi.
Lăng Hàn "đùng" một cái ngồi sụp xuống đất. Hắn còn sức đâu mà bắn mũi tên thứ hai? Vừa nãy chỉ là giả vờ, không ngờ con Yêu Lang này lại thông minh, mắc bẫy. Nếu là yêu thú khác, đã bất chấp sinh tử mà lao tới rồi. Toàn thân hắn rã rời, thể lực lẫn nguyên lực đều cạn kiệt. Uy lực của mũi tên cuối cùng thực sự rất lớn, đạt đến lực phá hoại của trung cực vị hậu kỳ, thậm chí Lục Tinh, nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
"Ngang!" Thấy tiểu yêu bị thương, con đại yêu Tam Đầu Lang nổi giận đùng đùng, ba cái đầu ngửa mặt lên trời gào thét. Dù cách xa, Lăng Hàn và Hồ Phỉ Vân vẫn cảm nhận được lực áp bách đáng sợ. "Phù phù xoạt!" Nó vỗ cánh, lao thẳng về phía hai người. Tốc độ nhanh như điện xẹt!
Đừng nói Lăng Hàn đang suy yếu, dù hắn toàn thịnh, cũng không thể đối kháng với con đại yêu này. Trong khoảnh khắc, Lăng Hàn phải đưa ra lựa chọn. "Đừng chống cự thần thức của ta!" Lăng Hàn quát lên với Hồ Phỉ Vân. Hắn vẫn có cảm tình với Cửu Quận Vương ngây thơ lương thiện này, không thể trơ mắt nhìn nàng chết trong miệng Yêu Lang.
Lúc này, Hồ Phỉ Vân còn liếc hắn một cái, oan ức nói: "Tại sao ngươi lại hung ta?" Lăng Hàn không còn thời gian giải thích, thần thức tuôn ra, bao vây Hồ Phỉ Vân. Nhưng thần thức của hắn bị bật trở lại. Hồ Phỉ Vân chống cự! Chỉ còn một cách: dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật đánh ngất nàng, rồi đưa vào Hắc Tháp. Lăng Hàn lập tức phát động tinh thần xung kích.
Nhưng bất ngờ, trên người Hồ Phỉ Vân lại có một vầng sáng hồng nhạt di động, chấn thần thức của Lăng Hàn trở lại. Đồng thời, một luồng khí thế đáng sợ từ Hồ Phỉ Vân dật động ra, khiến Lăng Hàn bỗng cảm thấy mình nhỏ bé như một con giun dế. Khí thế này... có chút quen thuộc. "Loạn Tinh Nữ Hoàng!" Chắc chắn là Loạn Tinh Nữ Hoàng đã đặt bí thuật gì đó trên người nàng, bảo vệ thần thức nàng.
"Oanh!" Tốc độ của con đại yêu kia quá nhanh, trong nháy mắt đã đuổi kịp. Ba cái đầu nhìn chằm chằm Lăng Hàn và Hồ Phỉ Vân, há miệng. Cái đầu vàng bắn ra mấy chục đạo kim quang. Cái đầu ngân phun ra sợi tơ trắng tạo thành một chiếc võng lạnh lẽo. Và cái đầu hồng phun ra hỏa diễm cực nóng, đủ sức thiêu tan Thần Thiết cấp một.
Lăng Hàn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể một mình trốn vào Hắc Tháp, nếu không cả hai sẽ cùng chết. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn định trốn đi, lại nghe Hồ Phỉ Vân "hừ" một tiếng. Âm thanh lạnh lẽo kỳ lạ, tràn ngập uy thế của kẻ bề trên.
Công kích đầy trời lập tức biến mất sạch sẽ. Con Yêu Lang kia rơi thẳng xuống, bất động, như thể bị dọa chết. Lăng Hàn kinh ngạc nhìn Hồ Phỉ Vân. Tiếng hừ lạnh kia tuyệt đối không phải của Hồ Phỉ Vân, mà là của Loạn Tinh Nữ Hoàng! Không thể sai được, khí chất và giọng nói của Nữ Hoàng quá mức chói mắt, ai gặp qua đều không thể quên.
Điều Lăng Hàn không hiểu là, Loạn Tinh Nữ Hoàng làm sao có thể mượn tay Hồ Phỉ Vân xuất thủ, chỉ một tiếng hừ lạnh đã ép một Yêu Lang Sơn Hà Cảnh đại cực vị? Lấy thực lực Tinh Thần Cảnh đại viên mãn của Nữ Hoàng, trấn áp một yêu thú Sơn Hà Cảnh đại cực vị là dễ như trở bàn tay. Nhưng vấn đề là, Nữ Hoàng đang cách đây không biết bao xa! Nàng để lại một tia ý thức trên người Hồ Phỉ Vân? Hay bí pháp nào đó? Lăng Hàn lắc đầu. Thần giới không có bí pháp như vậy.
Nhưng hắn có thể khẳng định, vừa nãy nhất định là Loạn Tinh Nữ Hoàng ra tay! Có thể trở thành một trong tam đại bá chủ của Hợp Ninh Tinh, Loạn Tinh Nữ Hoàng quả nhiên danh bất hư truyền, nắm giữ thực lực phi thường.
Lúc này, Hồ Phỉ Vân quay đầu lại liếc nhìn Lăng Hàn. Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt, tràn ngập uy thế của kẻ bề trên, khiến Lăng Hàn nghẹt thở, mồ hôi lạnh túa ra. Đây tuyệt đối không phải Hồ Phỉ Vân, mà là Loạn Tinh Nữ Hoàng… hoặc là Loạn Tinh Nữ Hoàng đang chi phối thân thể nàng.
Trong con ngươi của Hồ Phỉ Vân lướt qua một đạo hàn quang, sát ý hóa thành thực chất, xé rách không gian xung quanh. Nhưng nàng do dự một chút, cuối cùng không ra tay. Chỉ trong nháy mắt, uy thế đáng sợ đó biến mất sạch sành sanh.
"Ồ, con ác thú này chết như thế nào?" Hồ Phỉ Vân đột nhiên kêu lên, giọng tràn ngập kinh ngạc và không hiểu. Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn, Hồ Phỉ Vân vẫn ngây thơ như cũ, dường như hoàn toàn không nhớ gì về chuyện vừa xảy ra. Quái lạ!
Lăng Hàn chợt cảm thấy, có lẽ Cửu Vương không chỉ có quan hệ tỷ muội đơn thuần với Loạn Tinh Nữ Hoàng, mà còn có ràng buộc sâu sắc hơn, thậm chí cất giấu một bí mật lớn nào đó. Vì vậy, Loạn Tinh Nữ Hoàng vừa nãy đã có ý định giết hắn diệt khẩu, nhưng cuối cùng lại không ra tay. Đương nhiên, nếu nàng ra tay, Lăng Hàn cũng có thể trốn vào Hắc Tháp.
"Lăng Hàn, ngươi giết con ác thú kia?" Hồ Phỉ Vân nhìn Lăng Hàn, đôi mắt to tròn tràn ngập cảm động. "Quá tốt rồi, ngươi đã báo thù cho các nàng Thính Cần, Vận Dung rồi!" Nàng vô cùng kích động, nắm lấy tay Lăng Hàn rồi liên tục đong đưa cánh tay.