Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 194

Chương 194: Thiên Hải Mở Cửa: Thần Vật Hiện

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 966 đến 970 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự quyến rũ chết người của Loạn Tinh Nữ Hoàng, khiến ngay cả cường giả như Lăng Hàn cũng phải chật vật chống lại mị lực toát ra từ nàng, đồng thời phơi bày sự khắc nghiệt của thế giới tu chân khi cơ duyên luôn đi kèm với tranh đoạt và nguy hiểm. Tác giả khéo léo lồng ghép hành trình tự cường của Lăng Hàn, từ việc bứt phá giới hạn tu vi đến việc đối mặt với những hiểm nguy tiềm tàng, tất cả được đặt trong bối cảnh một bí cảnh huyền thoại sắp mở ra, hứa hẹn những biến cố khó lường.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiếc thay, giờ đây, vị quan lớn nọ chỉ có thể ôm hận trong lòng, chẳng dám làm bất cứ điều gì. Ai mà dám cản trở người mà Nữ Hoàng bệ hạ muốn gặp? Lăng Hàn, theo chân cung nữ, bước sâu vào Hoàng Cung, nơi sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có những đội thị vệ nữ tuần tra, mỗi đội mười người đều là cường giả Sơn Hà Cảnh, do một Đại viên mãn lĩnh đội.

Chẳng mấy chốc, Lăng Hàn được dẫn tới một đại điện lộng lẫy, toàn bộ được chế tác từ thủy tinh hồng nhạt, tựa như một khối bảo thạch khổng lồ. "Khởi bẩm Bệ Hạ, Lăng Hàn đã đến," cung nữ quỳ gối bên ngoài cửa điện cung kính báo. Từ bên trong, một giọng nói uy nghiêm nhưng ngọt ngào đến khó tin, như mật rót vào tai, vang lên: "Tuyên."

Cung nữ gật đầu với Lăng Hàn rồi bước vào. Lăng Hàn theo sau, sự nhạy bén của hắn lập tức nhận ra sau mỗi cột đá đều ẩn giấu một thị vệ, khí tức thâm sâu khó lường, vượt xa khả năng dò xét của hắn. Mười tám cột đá dẫn đến cuối điện, nơi một nữ tử uy nghi ngự trên hoàng tọa, khoác long bào, thân thể bao phủ trong thần quang rực rỡ, khiến dung nhan nàng mờ ảo, không thể nhìn rõ. Dù vậy, một vẻ quyến rũ đến tận xương tủy vẫn tỏa ra, làm lòng người mềm nhũn. Danh tiếng đệ nhất mỹ nhân thiên hạ quả không hư truyền, chỉ ngồi đó thôi cũng đủ làm say đắm lòng người.

Lăng Hàn khẽ thở dài, không còn cách nào khác ngoài việc nửa quỳ xuống: "Lăng Hàn tham kiến Bệ Hạ." Đây là một cường giả Tinh Thần Cảnh Đại viên mãn, lại là thiên tài Ngũ Tinh, thêm vào quốc thế gia trì, nàng gần như vô địch trong số các Tinh Thần Cảnh. Tôn kính một cường giả như vậy là điều hiển nhiên.

Ánh mắt của Loạn Tinh Nữ Hoàng lướt qua, Lăng Hàn bỗng cảm thấy mình như bị nhìn thấu, mọi bí mật đều không thể che giấu. "Từ Tiểu Thế Giới khai thiên mà đến, ngươi thật không dễ dàng," nàng nói, giọng pha chút tán thưởng. Lăng Hàn bỗng thấy một dòng nhiệt huyết dâng trào, nhưng rồi chợt rùng mình. Tại sao chỉ một lời khen ngợi của nàng lại khiến hắn có xúc động muốn quên mình phục vụ? Mị lực của vị Nữ Hoàng này thật đáng sợ, không hề dùng bất kỳ công pháp nào, chỉ một câu nói, một khí chất mông lung, đã khiến hắn mê say. Chẳng trách ngay cả hai vị Đế Hoàng Tinh Thần Cảnh cũng vì nàng mà điên đảo.

"Tạ ơn Bệ Hạ khích lệ," Lăng Hàn nghiêm trang đáp, ánh mắt cụp xuống, không dám nhìn thêm. Vị Nữ Hoàng này thực sự là một "họa thủy", mị lực còn vượt xa Thủy Nhạn Ngọc hay Chư Toàn Nhi. Trong số những người Lăng Hàn biết, có lẽ chỉ có Cung Chủ Côn Bằng Cung là có khí chất sánh ngang hoặc vượt qua nàng. Nhưng khí chất của hai người lại hoàn toàn khác biệt: Côn Bằng Cung Chủ nhu hòa, ưu nhã, nhưng lại xa cách ngàn dặm, khiến người ta chỉ biết kính ngưỡng mà không dám nảy sinh tơ tưởng; còn vị Nữ Hoàng này, giọng nói tuy vắng lặng nhưng lại như độc dược ngọt ngào, khiến người ta muốn ngừng mà không được, cam nguyện làm thiêu thân lao vào lửa, chết không hối tiếc. Đây là khi nàng còn chưa dùng mị công, nếu không sẽ còn chết người hơn nữa. Lăng Hàn không dám chắc tu vi của mình có thể chống lại mị lực của nàng bao lâu, nên tốt nhất là tránh nhìn, kẻo tâm thần sa đọa, không thể tự chủ.

"Ngươi đã vì triều ta ngăn cơn sóng dữ, giành được một nghìn danh ngạch tiến vào Thiên Hải Bí Cảnh, bởi vậy, trẫm đặc biệt ban thưởng ngươi một danh ngạch," Loạn Tinh Nữ Hoàng tuyên bố. "Tạ ơn Bệ Hạ," Lăng Hàn đáp. Phần thưởng này nằm trong dự liệu của hắn. Nhưng một nhân vật lớn như Nữ Hoàng lại cố ý triệu kiến hắn chỉ để thông báo điều này sao? Hắn nghĩ, có lẽ vì chiến lực kinh người mà hắn thể hiện đã khiến Loạn Tinh Nữ Hoàng muốn đích thân quan sát hắn.

Rời Hoàng Cung, trong đầu Lăng Hàn vẫn vương vấn bóng dáng mê hoặc của Loạn Tinh Nữ Hoàng. "Thật là một kẻ gây tai họa," hắn thầm nghĩ. Vốn dĩ, trong lòng hắn thường xuyên nhớ về cha mẹ, hồng nhan, bằng hữu và con trai, nhưng giờ đây tất cả đều là hình bóng của Nữ Hoàng. Điều kỳ lạ là hắn chưa từng thấy dung mạo thật của nàng, vậy mà lại huyễn tưởng ra một gương mặt động lòng người không gì sánh được, như thể hắn đã tổng hợp mọi ưu điểm của tất cả nữ nhân hắn từng gặp để tạo nên một dung nhan hoàn mỹ. Một tiếng nói trong lòng Lăng Hàn thì thầm rằng vị Nữ Hoàng này là người phụ nữ đẹp nhất thế gian. "Không được, thực sự không được!" Lăng Hàn thầm nhủ, vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, phải rất lâu sau mới xóa đi hình bóng của Loạn Tinh Nữ Hoàng. Nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác không muốn, khiến hắn lắc đầu. Hắn đã mê muội đến mức như nhập ma rồi.

Loạn Tinh Hoàng Triều giành được vị trí thứ nhất, có một nghìn danh ngạch tiến vào Thiên Hải Bí Cảnh. Hai Hoàng Triều còn lại mỗi bên được năm trăm danh ngạch. Một nghìn danh ngạch thoạt nhìn có vẻ nhiều, nhưng thực chất lại không đủ chia. Ai mà chẳng muốn một suất? Sơn Hà Thạch đối với bất kỳ Sơn Hà Cảnh nào cũng đều có lợi ích to lớn, không chỉ giúp tăng tu vi mà còn có thể ban cho năng lực đặc thù. Đối với Phá Hư Cảnh, đó lại là chí bảo, có thể giúp họ bỏ qua giai đoạn lĩnh ngộ, trực tiếp ngưng xuất Sơn Hà, tiến lên một cảnh giới. Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào Sơn Hà Thạch để đột phá, cực hạn sẽ là Sơn Hà tiểu cực vị đỉnh phong, trừ khi có thể tự thân đột phá, nếu không sẽ vĩnh viễn dừng lại ở giai đoạn này. Trời xanh vốn công bằng.

Vì số danh ngạch ít ỏi này, mọi người đã tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Loạn Tinh Nữ Hoàng không có con, nàng chỉ giao vài danh ngạch cho Cửu Quận Vương để nàng tiến vào Thiên Hải Bí Cảnh lịch lãm, cùng vài hộ vệ bảo vệ an toàn. Số danh ngạch còn lại được giao cho Tả Hữu Tướng và Thất Đại Tướng phân phối. Cửu Quận Vương địa vị cao cả, quyền thế trên cả Tả Hữu Tướng và Thất Đại Tướng, nhưng nàng chỉ chú tâm tu luyện, chưa bao giờ can thiệp vào triều chính. Đây cũng là lý do các đại nhân vật như Tả Tướng vẫn nguyện ý thần phục. Mấy ngày nay, Hoàng Đô chắc chắn sẽ rất náo nhiệt, các gia tộc đều bôn ba vì người nhà mình. Sơn Hà Thạch, đó là cơ hội để bồi dưỡng truyền nhân kiệt xuất! Lăng Hàn thì đã có được một danh ngạch, do đích thân Nữ Hoàng bệ hạ ban tặng, không ai có thể đoạt được. Bởi vậy, hắn an tâm quay lại học viện.

Hắn vốn định lập tức tìm Thủy Nhạn Ngọc để hỏi về Thiên Hải Bí Cảnh, nhưng chợt nhận ra mình còn không biết nàng đang ở đâu, không khỏi mỉm cười. Vậy thì tìm người khác hỏi vậy. Lăng Hàn tìm đến Lâm Do, người xuất thân thế gia, lại trượng nghĩa, hỏi hắn vài vấn đề hẳn là không thành vấn đề. Lâm Do rất nhiệt tình, khi biết ý đồ của Lăng Hàn, hắn liền kể hết những gì mình biết về Thiên Hải Bí Cảnh.

Lịch sử của Bí Cảnh này còn dài hơn Loạn Tinh Hoàng Triều gấp mấy lần. Bích Lạc Hoàng Triều và Trụ Thiên Hoàng Triều đã truyền thừa ít nhất mấy trăm triệu năm, nhưng trước đây chỉ có hai Hoàng Triều này tranh giành. Mãi đến một triệu năm trước, Loạn Tinh Nữ Hoàng mới ngang trời xuất thế, từ một tiểu quốc nhỏ bé từng bước chinh chiến, cuối cùng hình thành thế chân vạc ba nước như ngày nay. Nhưng Thiên Hải Bí Cảnh đã tồn tại sớm hơn Bích Lạc và Trụ Thiên Hoàng Triều nhiều lần. Ngay cả trước khi hai đại quốc này được thành lập, khi Hợp Ninh Tinh vẫn còn trong thời kỳ Hồng Hoang, Bí Cảnh này đã hiện hữu. Bởi vậy, không ai biết nguồn gốc của Bí Cảnh này, chỉ biết bên trong có Sơn Hà Thạch, thậm chí có những chí bảo. Đáng tiếc, sau khi vượt qua Sơn Hà Cảnh thì không thể tu luyện Sơn Hà nữa, nếu không tầm quan trọng của Bí Cảnh này sẽ còn lớn hơn nhiều.

Lối vào Bí Cảnh chỉ mở nửa ngày, khoảng hai nghìn người là giới hạn, nếu nhiều hơn sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức. Thời gian lưu lại trong Bí Cảnh thì không cố định, có khi chỉ nửa tháng, có khi là nửa năm. Bí Cảnh này hạn cao không hạn thấp, chỉ cho phép võ giả dưới Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị tiến vào. Cảnh giới cao hơn mà bước vào sẽ bị xé xác, ngay cả Đại năng Tinh Thần Cảnh cũng không ngoại lệ. Bởi vậy, có người suy đoán Bí Cảnh này là kiệt tác của Sáng Thế Cảnh, nếu không làm sao có thể xuất hiện những chí bảo như Sơn Hà Thạch?

Mấy ngày kế tiếp, Hoàng Đô quả nhiên sôi sục vì một nghìn danh ngạch kia. Các gia tộc có chút thực lực đều bôn ba, mang lễ vật đến phủ Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng quân, để cầu xin một tư cách tiến vào. Bởi vì Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị có thể vào, Lăng Hàn tự nhiên không được coi trọng. Hắn vô địch ở Phá Hư Cảnh, nhưng khi đặt cạnh Sơn Hà Cảnh, một Sơn Hà Cảnh cũng có thể nghiền ép hắn. Tuy nhiên, về điểm này, Thủy Nhạn Ngọc tuyệt đối không đồng tình, nàng đã nếm mùi cay đắng, biết rõ thể phách của Lăng Hàn đáng sợ đến mức nào.

Trong Xích Thiên Học Viện, vài thiên tài Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị xếp hạng cao còn được các thế lực truy phủng. Một số người xuất thân hàn môn, không có bối cảnh, cũng bất ngờ có được tư cách. Chẳng hạn như Đường Phi, thiên tài Sơn Hà tiểu cực vị đứng đầu Bắc Phân Viện, xuất thân bình dân, nhưng lần này được Tả Tướng đại nhân bổ nhiệm, có thể tiến vào Thiên Hải Bí Cảnh, mục đích tự nhiên là để bảo vệ Lệ Vi Vi. Điều này có vẻ quá xa xỉ, nhưng Tả Tướng không bận tâm. Ông chỉ có bốn nữ nhi, mà tiểu nữ nhi là báu vật trong lòng ông. Để con gái cưng có cơ duyên và an toàn, bỏ ra một danh ngạch có đáng là gì?

Sau bảy ngày chuẩn bị, một nghìn nhân viên tiến vào Thiên Hải Bí Cảnh đã được quyết định. Những người này đều ngồi trên một chiếc phi thuyền sang trọng, chở họ bay về phía mục tiêu. Nơi ba nước giao nhau là một cánh đồng hoang vu, khiến Lăng Hàn rất kỳ lạ. Thiên Hải Bí Cảnh mang chữ "hải" (biển), vậy biển ở đâu? Người của hai Hoàng Triều khác cũng đã đến, cũng bằng phi thuyền, nếu không thì dù là Sơn Hà Cảnh chạy bộ cũng phải mất hàng tháng trời.

Đội trưởng của Loạn Tinh Hoàng Triều là Đinh Lập An, một trong Thất Đại Tướng, cũng là người duy nhất chưa lập gia đình, không có hậu duệ trong Thất Đại Tướng. Có lời đồn rằng vị Đại Tướng Quân này si tình Loạn Tinh Nữ Hoàng, thề suốt đời không cưới, nhưng rõ ràng "hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình", định mệnh đã an bài cho ông độc thân cả đời. Độc thân, vậy thì chỉ còn cách tu luyện, bởi vậy tu vi của Đinh Lập An rất cao, đạt đến Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị đỉnh phong, bản thân là thiên tài Tứ Tinh, có thể địch lại Tinh Thần Cảnh trung cực vị đỉnh phong thông thường. Hai Hoàng Triều khác cũng cử những nhân vật tầm cỡ tương tự, tỏ vẻ rất coi trọng, dù sao những người tiến vào Bí Cảnh đều là hậu duệ của các nhân vật quan trọng trong Hoàng Triều, hoặc là thiên tài tuyệt đỉnh, không thể sơ suất.

Thủy Nhạn Ngọc, Quý Vân Nhi, Lâm Do, Diệp Thừa Vận cũng nhờ thế lực gia tộc mà có được tư cách. Nhưng Mã Hưng, dù thiên phú bất phàm, lại không có duyên với nơi này vì không có hậu trường. Nói thật, nếu không phải Loạn Tinh Nữ Hoàng ngự khẩu ân chuẩn, Lăng Hàn cũng chưa chắc đã có được danh ngạch. Hiện thực tàn khốc là vậy.

Ánh mắt Lăng Hàn lướt qua, thấy rất nhiều người đang nhìn mình chằm chằm với nụ cười gằn, lộ ra sát cơ không hề che giấu. Có các sư huynh sư tỷ của Tây Viện, có con cháu La gia, còn có thủ hạ của Triệu Luân, đều là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị. Bọn họ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, như thể nhìn một con cừu non, tràn ngập tàn nhẫn và vô tình. Lăng Hàn vốn không quen biết nhiều người như vậy, nhưng nhờ Lâm Do giới thiệu, hắn đã hiểu rõ.

Trong Thiên Hải Bí Cảnh không chỉ có cơ duyên mà còn có nguy hiểm vô tận, bởi vậy mỗi lần có vài người chết bên trong là chuyện rất bình thường, hơn nữa căn bản không thể điều tra ra ai đã ra tay. Trong bí cảnh, luôn là nơi tốt nhất để giải quyết ân oán cá nhân. Ngươi sợ chết, vậy chỉ có thể chọn không vào. Cơ duyên và nguy hiểm từ trước đến nay luôn tồn tại song hành.

Lăng Hàn nhìn những người đó, trong lòng cười gằn. Dù không có Hắc Tháp, với thể phách hiện tại của hắn cũng hoàn toàn không thua Thần Thiết cấp một, hoàn toàn có thể chống đỡ đòn công kích của Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị đỉnh phong. Hắn còn có Thất Sát Trấn Hồn Thuật, đến lúc đó ai giết ai còn chưa chắc chắn! Hơn nữa, hắn đã có tiến bộ trong sáu pháp quy nhất, hiện tại chỉ thiếu thời gian. Chỉ cần lực lượng đạt đến hai mươi tinh là có thể đột phá. Chờ hắn bước vào Sơn Hà Cảnh, hắn cơ bản sẽ quét ngang những người khác mà thôi. Hắn thực sự không có công pháp Thần cấp, nhưng đừng quên trong bí cảnh có Sơn Hà Thạch, có thể trực tiếp ngưng tụ Sơn Hà, chỉ là cực hạn ở tiểu cực vị đỉnh cao mà thôi.

Tuy nhiên, Bát Vương và Nữ Hoàng bệ hạ đều có một điểm chung: không ưa nam nhân, xa cách ngàn dặm. Trong suy nghĩ của mọi người, Cửu Quận Vương cũng không ngoại lệ. Bởi vậy, khi thấy Cửu Quận Vương đích thân chạy đến đưa đan dược, mọi người tự nhiên kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, không thể tin nổi.

Lăng Hàn nhận lấy bình đan, nở nụ cười nói: "Cảm ơn Cửu Quận Vương." Hắn hiểu rõ, Cửu Quận Vương thiên chân vô tà, đơn thuần đến cực điểm, căn bản không có tâm cơ hay ý nghĩ tình ái gì. Nàng hoàn toàn chỉ vì hắn đã giúp Loạn Tinh Hoàng Triều giành được vị trí thứ nhất, khiến Cửu Quận Vương được Nữ Hoàng khen ngợi, nên nàng cao hứng muốn bày tỏ lòng biết ơn. Chỉ đơn giản vậy thôi.

"Được rồi, vậy ngươi cũng đừng chết ở bên trong, sau này gặp lại," Cửu Quận Vương phất phất tay, rồi lại xách váy chạy đi.

Lâm Do há hốc miệng, đủ để nhét vừa một nắm đấm, rất lâu sau mới đấm vào ngực Lăng Hàn một cái, giọng quái dị nói: "Khá lắm, không ngờ ngươi lại âm thầm bắt được Cửu Quận Vương, tê... vậy phỏng chừng không ai dám ra tay với ngươi đâu." Cửu Quận Vương có thể đại diện cho ý chí của Nữ Hoàng bệ hạ, nếu nàng đã xem trọng Lăng Hàn, ai dám động?

Lăng Hàn chỉ cười mà không nói, nhưng trong lòng lắc đầu. Mọi chuyện há có thể đơn giản như vậy? Giết người trong bí cảnh, ai có thể biết là ai ra tay? Lẽ nào Cửu Quận Vương có thể chém hết tất cả mọi người sao? Nếu Cửu Quận Vương xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ Loạn Tinh Nữ Hoàng sẽ thực sự giết tất cả những người đã vào để trút giận, nhưng chắc chắn sẽ không vì hắn mà làm như vậy! Nói khó nghe một chút, hắn là cái thá gì?

Lăng Hàn cất bình đan. Ngọc Dương Đan có thể giúp võ giả tiết kiệm một năm tu hành, điều này đối với Thần linh hầu như không đáng kể, nhưng đối với hắn lúc này lại cực kỳ hữu dụng. Biết đâu, hắn luyện hóa viên đan dược này xong là có thể đạt đến lực lượng hai mươi tinh. Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, hắn quyết định dùng ngay, liền luyện hóa ngay tại chỗ. Ai dám đụng đến ta? Dưới con mắt của mọi người, Lăng Hàn ngược lại là an toàn nhất, ai dám ra tay lúc này là công nhiên đối nghịch với Cửu Quận Vương, ngay cả Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng cũng không dám.

Chuyện này, khóe miệng Thủy Nhạn Ngọc co giật, kinh ngạc vì gan của người đàn ông này quá lớn. Lăng Hàn ăn đan dược, lập tức vận chuyển sáu pháp hợp nhất, hấp thu dược lực. Thiên địa linh khí cuồn cuộn mà đến, hóa thành thực chất, bao bọc lấy Lăng Hàn. Linh căn sáu thuộc tính hấp dẫn sáu loại thuộc tính linh khí, hóa thành sáu trụ khí sắc màu rực rỡ. Nhìn thấy những trụ linh khí này, không ít người đều thay đổi sắc mặt.

"Có gì đáng kinh ngạc, không phải là xúc động linh khí sao?" Có người khinh thường nói. "Đồng thời xúc động linh khí sáu thuộc tính không kỳ lạ, ngay cả Tiên Thiên không có linh căn, cũng có thể ở Hậu Thiên đúc luyện ra, thành tựu linh căn sáu thuộc tính cân bằng hoàn mỹ. Nhưng vấn đề là, tại sao trụ linh khí kia lại thô to đến vậy!" "Quá kinh người, thời điểm ta ở Phá Hư Cảnh, xúc động trụ linh khí nhiều nhất chỉ bằng một phần trăm của hắn."

Bị nhắc nhở như vậy, bất kể là Phá Hư Cảnh hay Sơn Hà Cảnh đều lộ ra vẻ khiếp sợ. Chẳng trách người này vô địch ở Phá Hư Cảnh, hắn quả thực đã tu luyện Phá Hư Cảnh đến mức gần như hoàn mỹ. "Thiết, chỉ vô địch ở Phá Hư Cảnh mà thôi, tiến vào Sơn Hà Cảnh chính là cặn bã." "Không sai, hắn cũng chỉ bò đến tầng tám, thiên tài Tứ Tinh mà thôi, coi như là thiên tài Nhị Tinh, chỉ cần đạt đến tiểu cực vị đỉnh cao liền có thể trấn áp hắn." Có mấy người ghen tị nói, nhưng sau khi nói ra, ngay cả mình cũng không nhịn được líu lưỡi. Mới vừa vào Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị liền nắm giữ sức chiến đấu ngang hàng trung cực vị sơ kỳ, đây là kinh người cỡ nào? "Thiên tài Tứ Tinh mà thôi? Ngươi biết Loạn Tinh Hoàng Triều tổng cộng có mấy thiên tài Tứ Tinh sao? Còn mà thôi!" "Khà khà, hắn chỉ là có tiềm lực đạt đến thiên tài Tứ Tinh mà thôi, lại không phải nhất định!" Cuối cùng, những người này càng nói càng vòng vo.

Lăng Hàn đương nhiên sẽ không để bụng. Dưới ảnh hưởng của dược lực, linh khí như cột, điên cuồng tràn vào cơ thể hắn, không ngừng chuyển hóa thành Nguyên lực bản thân. Lực lượng của hắn đang nhanh chóng tăng lên, xung kích hai mươi tinh. Bởi vì vẫn đang tu luyện Cửu Long Bá Thể thuật, lại thêm tài nguyên của Thần giới, một Phá Hư Cảnh nhỏ bé như hắn tự nhiên rất nhanh đạt đến thể thuật đỉnh cao, chỉ còn thiếu ở cấp độ Nguyên lực. Trên thực tế, với tài nguyên của Thần giới, có thể dễ dàng đưa lực lượng một võ giả lên Phá Hư Cảnh hai mươi tinh, chỗ khó là bản thân ngươi có thể chịu đựng được lực lượng như vậy hay không. Đan điền của ngươi không đủ lớn, Linh Hải không rộng rãi, làm sao có thể chứa đựng nhiều Nguyên lực như vậy? Chắc chắn sẽ bị căng nứt. Thật giống như một người rõ ràng có gia tài bạc triệu, nhưng lại mắc bệnh tật, không thể ăn sơn hào hải vị, không thể chạm vào thê thiếp xinh đẹp như hoa, vậy giàu có lại có ý nghĩa gì?

Lăng Hàn tu sáu pháp hợp nhất, chính là mở ra một cánh cửa cuối cùng, để bản thân có thể chứa đựng lực lượng cực hạn hai mươi tinh. Khi hắn ngộ ra bí quyết như vậy, thì chỉ còn thiếu thời gian mà thôi. Hiện tại Cửu Quận Vương tặng hắn một hạt Ngọc Dương Đan, vừa vặn lấp đầy khuyết điểm ấy. Chỉ sau một ngày, Lăng Hàn ngừng lại, mở hai mắt, lộ ra một nụ cười. Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc. "Thời điểm ngươi nhìn ta, lại khiến ta có cảm giác không dám đối diện." Lăng Hàn cười ha ha, trêu ghẹo nói: "Đó là tự nhiên, chẳng lẽ ngươi không biết đạo lý phu tôn thê ti, ngươi sợ ta là phải."

Thủy Nhạn Ngọc tàn nhẫn trừng hắn một cái, nhưng lại rất kinh ngạc. Nàng là Sơn Hà Cảnh, vậy mà lại bị ánh mắt của một Phá Hư Cảnh dọa, đây là đạo lý gì? Trong lòng nàng ngẩn ra, chỉ cảm thấy hô hấp có chút khó khăn: "Ngươi, ngươi sẽ không đẩy mạnh lực lượng đến hai mươi tinh chứ?" "Thông minh, không hổ là vợ ta!" Lăng Hàn khen. Lực lượng… hai mươi tinh! Trong đầu Thủy Nhạn Ngọc đều là mấy chữ này, kinh sợ đến quên phản bác lời trêu ghẹo của Lăng Hàn. Nàng biết khẳng định có một ngày Lăng Hàn sẽ đạt đến lực lượng Phá Hư hai mươi tinh, nhưng tuyệt đối không ngờ sẽ nhanh đến vậy. Nàng tràn ngập kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, người đàn ông này... có lẽ sẽ thành tựu vĩ tích khiến tất cả mọi người chỉ có thể ngước nhìn!

"Thiên Hải Bí Cảnh sắp mở ra!" Không biết là ai hô lên một tiếng, mọi người nhất tề nhìn lên bầu trời. Lăng Hàn cũng không khỏi ngước nhìn. Trước đó còn là trời xanh mây trắng, nhưng chỉ trong chớp mắt, bầu trời bị xé toạc, hiện ra một đại dương khổng lồ. Rộng lớn không biết bao nhiêu, sóng to gió lớn, có thần thức đáng sợ đan xen, nhìn thôi đã khiến người ta kinh hồn táng đảm.

Ầm ầm, cánh đồng hoang vu phía trước nứt ra, hiện ra một vực sâu khổng lồ. Chợt, một cột nước dựng đứng, hóa thành thác nước, cuộn ngược lên bầu trời. Thác nước đảo lưu, nối liền với biển trời trên không trung, nhất thời, sóng nước cuồn cuộn không ngừng chảy ngược lên bầu trời. Tiếng nước như sấm, át đi tất cả âm thanh. Lúc này, dù có người liều mạng la hét cũng không thể nghe thấy tiếng mình nói.

Lăng Hàn kinh ngạc nhìn, cảnh tượng này quá đồ sộ. Trên bầu trời hiện ra một đại hải, như thể đổ xuống có thể nhấn chìm toàn bộ Hợp Ninh Tinh. Mà nước dưới nền đất lại chảy ngược lên không trung, hoàn toàn trái với quy luật tự nhiên. Giờ đây hắn mới hiểu vì sao Bí Cảnh này được gọi là "Thiên Hải". Biển trên bầu trời, xứng đáng với cái tên.

Hiện tại mọi người chỉ có thể dùng thần thức giao lưu, thính giác hoàn toàn phế bỏ, chỉ có tiếng sóng nước nổ vang không ngừng. "Đó chính là Thiên Hải, không ai có thể lên trên đó nhìn đến tận cùng, trong biển rộng có sinh linh hay không, lại có cuối cùng hay không," Lâm Do ở một bên cảm khái nói. "Đã từng có một vị cường giả Đại năng Tinh Thần Cảnh điều khiển chiến hạm tiến vào trong đó, nhưng một cơn sóng đánh qua, chiến hạm nát bấy, vị cường giả kia ngay cả thần hồn cũng không kịp chạy thoát, thân tử đạo tiêu." Đại năng Tinh Thần Cảnh, ở Hợp Ninh Tinh chính là đại danh từ vô địch, nhưng ngay cả Đại năng Tinh Thần Cảnh cũng vậy, đại hải kia tự nhiên trở thành vùng cấm.

"Xem!" "Có cái gì!" Có người chỉ vào thác nước nối liền trời và đất. Lăng Hàn ngưng mắt nhìn, trong thác nước có một thứ màu trắng loáng, nhưng không thể nhìn rõ cụ thể là gì. Điều này rất kinh người. Thác nước chảy ngược vốn đã là một chuyện kỳ quái, nhưng bây giờ trong Thiên Hải lại có một vật lại chảy ngược thác nước đi xuống, càng khiến không ai có thể chấp nhận. Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy mơ hồ. "Là một khối kim loại!" "Kim loại màu trắng!" "Trời ạ, sóng nước nơi đó có thể dễ dàng đánh nát Tinh Vũ chiến thuyền, giết chết cường giả Đại năng Tinh Thần Cảnh, hiện tại lại có một khối kim loại còn nguyên vẹn." "Kim loại chắc chắn rất nặng, nếu không làm sao có thể chảy ngược thác nước đi xuống?" "Thần Thiết đỉnh cấp, tuyệt đối là Thần Thiết đỉnh cấp, có thể đúc thành pháp khí cường đại nhất thế gian! Ngay cả lực phá hoại của Thiên Hải cũng có thể chịu đựng, thế gian còn có lực lượng nào có thể phá hủy nó sao!"

Vài đại nhân vật đều kinh hô. Đây đều là cường giả Đại năng Tinh Thần Cảnh, có thể khiến họ động dung... giá trị của khối Thần Thiết này có thể tưởng tượng được. Trong nháy mắt, ánh mắt của mọi người đều rực lửa. Phải biết rằng khối Thần Thiết này đang rơi xuống, vậy sẽ rơi vào đâu? Trong Thiên Hải Bí Cảnh! Đúng vậy, Thiên Hải Bí Cảnh không thể giống như đại dương mênh mông trên bầu trời, ngay cả cường giả Đại năng Tinh Thần Cảnh đi vào cũng bị trực tiếp giết chết. Những người khác đi vào chẳng phải là chịu chết sao? Bí Cảnh nằm dưới lòng đất, chỉ khi Thiên Hải xuất hiện, Bí Cảnh này mới hiển hóa ra, nếu không dù ngươi đào xuyên Hợp Ninh Tinh cũng mơ tưởng tìm được.

Lăng Hàn cũng tim đập thình thịch, Thần Thiết đỉnh cấp, ai mà không muốn? Hơn nữa, người khác có thể không có cách nào rèn Thần Thiết như vậy, nhưng hắn có Hắc Tháp, chắc là có thể chứ? "Tiểu Tháp, ngươi được không?" Hắn không khỏi hỏi. "Ta lại không nhìn thấy, làm sao biết?" Tiểu Tháp hừ một tiếng. "Bất quá, chỉ cần là Thần Thiết, vậy chỉ là chút lòng thành." Lăng Hàn nắm bắt được ý ngoài lời của nó: "Cũng chính là còn có vật cứng rắn hơn Thần Thiết, ngay cả ngươi cũng không thể luyện hóa?" "Tự nhiên, ngươi cũng không nghĩ, Hắc Tháp là dùng tài liệu gì luyện chế!" Tiểu Tháp ngạo kiều nói. "Dùng cái gì luyện chế?" Lăng Hàn truy vấn, hắn quả thực rất tò mò. "Tiên Kim!" Lúc này Tiểu Tháp không nói ngươi tu vi quá thấp, nói cho ngươi biết cũng vô dụng gì gì đó. "Trên Thần Thiết, là Tiên Kim. Bất quá, Thần Thiết phân rất nhiều đẳng cấp, nhưng tuy chủng loại của Tiên Kim không ít, lại chỉ có một đẳng cấp." "Mỗi một khối Tiên Kim đều có linh tính đặc thù của mình, có uy năng lớn lao, trong truyền thuyết... Hắc hắc, ngươi thật có thể bắt được Tiên Kim rồi hãy nói." Tiểu Tháp lại bán bí ẩn rồi.

Trong lúc nói chuyện, khối kim loại màu trắng kia đã rơi xuống dưới lòng đất. "Thiên Hải Bí Cảnh đã mở, còn không mau mau tiến vào?" "Hiện tại không vào, còn đợi lúc nào!" "Nhất định phải tìm được khối Thần Thiết kia!" "Ai mang khối Thần Thiết kia về cho bản tọa, trọng trọng có thưởng." Các đại nhân vật đều nói, thúc giục mọi người xuống phía dưới, đồng thời cũng đưa ra những điều kiện kinh người, muốn thu lấy khối Thần Thiết đỉnh cấp kia. Không có cách nào, bọn họ không thể vào Bí Cảnh được, chỉ có thể ký thác hy vọng vào những tiểu bối. Nhưng nếu gặp phải, vì tranh giành khối Thần Thiết này, chắc chắn sẽ dẫn đến những cuộc tranh đoạt máu tanh.

Lăng Hàn nắm tay Thủy Nhạn Ngọc. Khi tiến vào nếu không cùng lúc, thì sẽ xuất hiện ở những nơi khác nhau trong Bí Cảnh. "Đồ gỗ, chờ bản tiểu thư một chút!" Lệ Vi Vi vội vã đuổi theo. "Tứ tiểu thư!" Đường Phong cản lại, hắn còn muốn cùng Lệ Vi Vi một chỗ, tự nhiên không hy vọng có thêm người ngoài. "Cút!" Lệ Vi Vi vung tay, chiến lực của nàng dĩ nhiên không thể uy hiếp Đường Phong, nhưng khi nàng vỗ ra một chưởng, chuỗi châu liên trên cổ tay nàng cũng phát ra ánh sáng, "thình thịch", Đường Phong bị đánh bay, phun ra một ngụm máu tươi. Thần Khí! Trong lòng Đường Phong thầm nhủ, hơn nữa cũng không phải Thần Khí thông thường, nếu không Phá Hư Cảnh tuyệt đối không thể thôi phát. Chắc là được Tả Tướng rèn luyện qua, bởi vì huyết mạch tương thừa, Lệ Vi Vi mới có thể thôi phát ra uy năng trong đó.

Lăng Hàn nắm lấy tay Thủy Nhạn Ngọc, "oanh", tiếng nước ầm ầm vang bên tai hắn. Ngọn sóng nơi đây rất lớn, nhưng không có thần văn đan xen, bởi vậy Phá Hư Cảnh bị vỗ tới cũng sẽ không chết, nhưng nếu thực lực không đủ, thì vẫn sẽ thổ huyết như trụ. Mấu chốt là, sóng nước nơi đây là chảy ngược, nhưng Bí Cảnh ở phía dưới, bởi vậy phải khắc phục lực xung kích, nếu không ngay cả tư cách tiến vào Bí Cảnh cũng không có.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!