Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 193

Chương 193: Đế Vương Chiêu Kiến

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 961 đến 965 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự trỗi dậy mạnh mẽ của Lăng Hàn, từ một kẻ "ngoại lai" bị xem thường thành tâm điểm của mọi ánh nhìn và âm mưu. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn đối đầu gay cấn, từ việc Lăng Hàn một mình đánh bại cả Tây Viện đến chiến thắng vang dội tại Tam quốc tranh phách, khẳng định sức mạnh phi thường của chàng. Cảm xúc nhân vật được thể hiện rõ nét qua sự khó chịu của Lăng Hàn trước sự cô độc vô địch, cùng với những âm mưu thâm độc từ Triệu Luân và Lưu Hằng, đẩy câu chuyện đến cao trào với lời triệu kiến đầy bất ngờ từ Nữ Hoàng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong ánh mắt lạnh nhạt quét qua hàng nghìn học viên Tây Viện còn lại, Lăng Hàn không cần phô trương vương giả khí phách, nhưng uy áp tỏa ra từ chàng đã khiến tất cả phải cúi đầu, không dám đối diện. Một sự khó hiểu bao trùm: tại sao một người bình thường như vậy lại sở hữu sức mạnh khiến người ta phải run sợ? Tiếng hô hào vang lên, đầy phẫn nộ và quyết tâm. "Lên! Tuyệt đối không thể để hắn rời đi dễ dàng! Mặt mũi Tây Viện chúng ta để đâu?" Một làn sóng người cuộn tới, họ chiến đấu với tâm thế "quên mình", bởi đây không phải trận tử chiến, Lăng Hàn dù tàn nhẫn cũng không thể ra tay hạ sát hay phế bỏ họ, giảm bớt rất nhiều lo sợ. Họ muốn dạy cho kẻ cuồng đồ này một bài học. Nhưng đáng tiếc, dù có đông đảo đến mấy, bầy cừu cũng không thể là đối thủ của hùng sư, huống hồ trước Lăng Hàn, họ còn chẳng đáng gọi là cừu non. Chàng chỉ tùy tiện vung một quyền, đoàn người lập tức như thiên nữ tán hoa, đổ rạp, hàng chục người bị đánh bay, một cảnh tượng dễ dàng đến khó tin.

Rồi mọi ánh mắt đổ dồn vào một thiếu niên gầy gò như cây trúc, Cổ sư huynh. Chàng hít một hơi sâu, thân thể bỗng chốc phình to, từ một dáng hình mảnh khảnh biến thành một Cự Nhân cao ba trượng, cơ bắp cuồn cuộn phản chiếu ánh sáng như được thoa dầu. Cổ sư huynh, người tu luyện Thôn Thiên Công chưa hoàn chỉnh, bình thường chỉ có chiến lực mười tám tinh, nhưng khi bạo phát có thể đạt tới hai mươi mốt, thậm chí vượt qua. "Hai mươi hai tinh!" tiếng reo hò vang vọng, tất cả đều đặt hy vọng vào chàng, mong Cổ sư huynh sẽ chặn đứng cơn cuồng phong Lăng Hàn, cứu vãn danh dự Tây Viện. Mỗi bước chân của Cự Nhân Cổ sư huynh đều như tiếng sấm rền, mặt đất rung chuyển. Chàng lao tới Lăng Hàn, vung nắm đấm khổng lồ nhắm thẳng đầu chàng. Lúc này, Lăng Hàn nhỏ bé như một đứa trẻ sơ sinh. "Đánh chết hắn!" hàng loạt tiếng hò reo vang dội. Lăng Hàn khẽ nhướng mày, nhận thấy chiến lực bộc phát của Cổ sư huynh quả thực vượt xa Diệp Thừa Vận, nhưng lại dựa vào bí pháp duy trì ngắn ngủi. Tuy nhiên, chừng đó vẫn chưa đủ để làm khó Lăng Hàn. Chàng thản nhiên vươn tay, nhẹ nhàng nâng lên. "Ba!" Nắm đấm của Cổ sư huynh dừng lại cách đầu Lăng Hàn một tấc, không thể tiến thêm. Do sự chênh lệch hình thể quá lớn, nắm đấm khổng lồ che khuất Lăng Hàn, khiến nhiều người lầm tưởng chàng đã bị đánh trúng và reo hò. Nhưng khi nhận ra Lăng Hàn vẫn đứng vững, sự hoảng sợ dâng lên trong mắt họ: "Kẻ này là yêu quái sao?"

Lăng Hàn khẽ lắc tay, Cổ sư huynh khổng lồ bị chàng nhấc bổng lên khỏi đầu, như một con kiến nâng hùng sư, một cảnh tượng quái dị và phi lý. Chàng vung tay, "hưu!" Cổ sư huynh bị ném văng ra, va mạnh vào tường, liên tiếp mấy tiếng "thình thịch" rồi mới dừng lại. Thân hình chàng cấp tốc thu nhỏ, trở lại dáng vẻ ban đầu, chiến lực cũng tụt về mười tám tinh. Cả Tây Viện chìm trong im lặng. Ngay cả Cổ sư huynh mạnh mẽ như vậy cũng không phải đối thủ! Họ nhận ra mình đang đối mặt với một quái vật, và ưu thế số đông hoàn toàn vô dụng.

Lăng Hàn nở nụ cười nhạt: "Còn đánh nữa không?" Nhìn những thân thể nằm la liệt, đã quá nửa số người, nhưng Lăng Hàn vẫn ung dung, dường như còn chưa "ấm người". Mọi người đồng loạt lắc đầu. Không đánh nữa, người này quá biến thái! Hãy đợi hắn thăng cấp Sơn Hà Cảnh, rồi để các sư huynh sư tỷ Sơn Hà Cảnh xử lý hắn. "Không đánh, vậy ta về nhà ngủ!" Lăng Hàn không một lời xin lỗi, bởi làm vậy lúc này sẽ là sự miệt thị. Chàng chắp tay bỏ đi, để lại Tây Viện với ánh mắt rực lửa căm hờn. Trong lòng, Lăng Hàn cũng tràn ngập khó chịu. Tuy đại hiển thần uy, nhưng chàng bị ép buộc. "Triệu Luân à Triệu Luân, mối thù này của chúng ta xem như đã kết!" Lăng Hàn thầm nhủ. Hiện tại chàng không có thực lực đối đầu Triệu Luân, thậm chí là với ba thủ hạ của hắn. Sự chênh lệch giữa Sơn Hà Cảnh và Phá Hư Cảnh quá lớn. "Ta phải xông lên Sơn Hà Cảnh! Với tiềm năng của ta, trở thành thiên tài Ngũ Tinh tuyệt đối không khó. Khi đó, ta vừa lên Tiểu Cực Vị đã có thể địch Trung Cực Vị trung kỳ, sẽ không bị động như vậy nữa." Một ý nghĩ chợt lóe lên: "Triệu Luân vì Thủy sư tỷ mà kết thù với ta, vậy Thủy sư tỷ chính là điểm yếu của hắn. Ta sẽ làm bộ thân mật với nàng, làm sao cũng phải để hắn tức chết, có thù không báo không phải phong cách của ta."

Ngày hôm sau, Nguyệt Khảo hàng tháng của Bắc Phân Viện bắt đầu. Đây là cuộc kiểm tra thực lực, đánh giá sự tiến bộ hay thụt lùi của học viên. Bởi có người sau khi vào học viện thường lơ là tu luyện. Trên con đường võ đạo, tiến tức là nghịch thủy hành thuyền, lùi tức là bị đào thải. Thụt lùi lần đầu cảnh cáo, lần thứ hai cắt phúc lợi, lần thứ ba khai trừ. Năm trăm tân sinh đều có mặt đầy đủ. Thủy Nhạn Ngọc quét mắt một lượt, giọng nói thanh thoát vang lên: "Hôm nay là Nguyệt Khảo, mọi người cần dốc toàn lực. Nếu biểu hiện kém hơn lúc nhập học, sẽ bị cảnh cáo, sau ba lần trực tiếp khai trừ." "Vâng!" mọi người nghiêm nghị đáp. Lăng Hàn giơ tay, đứng dậy hỏi: "Sư tỷ, nếu đoạt thứ nhất có phần thưởng không?" Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu: "Không có." "Không có à!" Lăng Hàn lập tức mất hứng thú, nằm sấp xuống bàn ngủ. Không có thưởng thì lấy đâu ra động lực? Thấy dáng vẻ lười biếng của chàng, Thủy Nhạn Ngọc không khỏi sinh khí. Người này rõ ràng mạnh mẽ như vậy, tại sao lại không có tâm tiến thủ? Trách nhiệm của ngươi ở đâu? Nếu không phải người này là vị hôn phu trên danh nghĩa của mình, nàng đã mặc kệ rồi! "Bắt đầu đi!" Nàng khó chịu nói.

Cái gọi là cuộc thi, nói trắng ra là đánh nhau, còn có thể làm gì khác? Nhưng không ai dám khiêu chiến Lăng Hàn, tự động chấp nhận chàng là người đứng đầu. Đùa à, hôm qua Lăng sư huynh một mình đánh tan Tây Viện, còn ai dám? Nếu ngươi mạnh hơn Lăng sư huynh, sao lúc Tây Viện kéo đến lại không dám đứng ra? Đó chẳng phải là tự tìm đánh sao? Thế là, Lăng Hàn không hề giao chiến một trận nào, vẫn nghiễm nhiên trở thành quán quân Nguyệt Khảo. Sau khi cuộc thi kết thúc, Lăng Hàn cố ý tìm Thủy Nhạn Ngọc để "thỉnh giáo", tiếp cận nàng rất gần. Sự thấu hiểu võ đạo sâu sắc của chàng đã khơi gợi hứng thú của Thủy Nhạn Ngọc, khiến nàng quên mất khoảng cách thân mật giữa hai người. Trong lòng nàng đã ngầm cho phép Lăng Hàn có những đặc quyền nhất định, nên không hề phòng bị. Lăng Hàn thầm cười lạnh, ở đây chắc chắn có tai mắt của Triệu Luân, vậy cứ để hắn xem cho đủ đi, rồi nhanh chóng đi bẩm báo.

Tại Tây Phân Viện, vài thanh niên có Sơn Hà khí tức dũng động đứng khoanh tay, nhìn đám sư đệ, sư muội Phá Hư Cảnh mặt đỏ bừng, sắc mặt cực kỳ khó coi. "Chỉ một người, đơn thương độc mã xông vào, các ngươi lại không ngăn được?" "Không những không ngăn được, lại còn để hắn làm bị thương nhiều người như vậy?" "Một đám phế vật!" Các sư huynh Sơn Hà Cảnh trách mắng. Họ là những người thuộc Tiểu Cực Bộ của Tây Phân Viện, hôm nay đến để xác nhận tình hình sau khi nghe tin Lăng Hàn một mình đánh bại Phá Hư Bộ. Họ tỏ vẻ khinh thường, một thiên tài Phá Hư Cảnh dù mạnh đến mấy cũng không đáng để Sơn Hà Cảnh quan tâm. Họ không thể hiểu nổi sao các sư đệ khóa này lại yếu kém đến vậy, để một người làm loạn, làm mất mặt Tây Viện. "Lưu sư huynh, Lăng Hàn kia thật sự rất mạnh, mấy ngày trước lúc giao đấu với La Phách, một chiêu đã hạ gục!" Một học sinh từng chứng kiến trận đấu kể lại. Lưu sư huynh, tên Lưu Hằng, là Sơn Hà Cảnh Tiểu Cực Vị và là thiên tài Nhất Tinh, có thực lực mạnh nhất trong số họ. Hắn khinh thường nói: "La Phách? Là một trong ba cao thủ trẻ tuổi của Hoàng Đô? Chiến lực bất quá mười tám, mười chín tinh mà thôi." "Bẩm Lưu sư huynh, La Phách đã luyện hóa Huyết Khấp Thạch, chiến lực đạt hai mươi mốt tinh, từng liều mạng ba chiêu với Diệp Thừa Vận mà bất phân thắng bại." Lúc này, Lưu Hằng và những người khác mới lộ vẻ kinh ngạc. Hai mươi mốt tinh, ngay cả họ trước đây cũng chưa đạt tới. "Hôm qua, Cổ sư huynh cũng dốc toàn lực nhưng vẫn bị Lăng Hàn một chiêu đánh bại." Lại một học sinh khác bổ sung. Sắc mặt Lưu Hằng càng thêm thận trọng: "Chiếu theo lời các ngươi, thực lực kẻ đó chẳng phải đạt tới hai mươi ba tinh?" "Cũng không phải là không có khả năng!" Một học sinh Sơn Hà Cảnh nói. "Theo ta biết, người đó từ Tiểu Thế Giới phi thăng lên, hơn nữa còn là Đế Vương khai thiên. Lưu sư huynh, có tin đồn khai thiên sẽ được Thiên Địa ban thưởng." "Thiên Địa ban thưởng?" Lưu Hằng hỏi, hắn vốn không quan tâm đến chuyện Tiểu Thế Giới. "Có người nói, có thể đạt được lực lượng quán chú, bù đắp ba tinh lực lượng sau cùng!" Lúc này Lưu Hằng mới nghiêm nghị: "Khai thiên ít nhất phải có chiến lực hai mươi tinh, cộng thêm ba tinh lực lượng, chiến lực của hắn liền đạt hai mươi ba tinh. Đây là điều không thể lý giải, trong Phá Hư Cảnh tuyệt không có người nào địch nổi yêu nghiệt như vậy." "Được rồi!" Hắn vỗ tay nói. "Tam quốc tranh phách sắp bắt đầu, cũng có nghĩa Thiên Hải Bí Cảnh sắp mở ra." "Lưu sư huynh, ý của ngươi là?" "Hắc hắc, nếu người đó có thể tiến vào Thiên Hải Bí Cảnh, sinh tử liền nằm trong tay chúng ta." Lưu Hằng cười lạnh. "Ha ha, nếu hắn có tư cách vào, vậy sẽ cho hắn đẹp mặt!"

Tại thác nước, Triệu Luân kinh ngạc nói: "Ngay cả toàn bộ Tây Phân Viện cũng không cản nổi hắn?" Bạch Nguyên Tư, thị vệ thứ hai dưới trướng hắn, cung kính đáp: "Bẩm Thiếu Chủ, chiến lực của người này có thể tới hai mươi ba tinh, không có quốc thế gia trì, trong Phá Hư Cảnh không ai có thể chiến thắng hắn." Sắc mặt Triệu Luân chợt âm trầm. Hắn ở Phá Hư Cảnh cũng chỉ đạt hai mươi tinh, nay có người vượt qua hắn ba tinh chiến lực, trong lòng hắn không khỏi khó chịu. "Với chiến lực của hắn, lần này nhất định có thể giúp bản triều giành thứ nhất trong Tam quốc tranh phách. Nữ Hoàng bệ hạ thưởng phạt phân minh, sẽ cho hắn một suất tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh." Bạch Nguyên Tư tiếp lời. "Thiên Hải Bí Cảnh!" Mắt Triệu Luân sáng rực. Hắn là thiên tài Tứ Tinh, từng vào Thiên Hải Bí Cảnh. "Nếu hắn vào Thiên Hải Bí Cảnh, vậy thì đừng để hắn ra ngoài nữa." Hắn lạnh lùng nói. Dù rất hiểu Thủy Nhạn Ngọc, nhưng những tin đồn gần đây vẫn khiến hắn vô cùng khó chịu. "Vâng!" Bạch Nguyên Tư vội quỳ nửa gối đáp. Thời gian trôi qua nhanh chóng, Lăng Hàn vẫn điệu thấp ở học viện, không cho Ám Dạ Đường cơ hội ám sát, mà bên Triệu Luân cũng an phận, không gây chuyện gì nữa.

Ngày Tam quốc tranh phách càng gần, Lăng Hàn được Tả Tướng triệu đến. Ngày mai cuộc tranh bá sẽ diễn ra, chàng cần đến Tả Tướng phủ để cùng vào cung. Tam quốc tranh phách diễn ra mười năm một lần, luân phiên địa điểm, năm nay đến lượt Loạn Tinh Hoàng Triều. "Lăng Hàn, lần này nếu ngươi biểu hiện xuất sắc, hẳn sẽ có được một tư cách vào Thiên Hải Bí Cảnh." Tả Tướng đột ngột nói. Lăng Hàn ngạc nhiên: "Đại nhân, Thiên Hải Bí Cảnh là gì?" "Lớn mật, trước mặt Tả Tướng đại nhân, ngươi có tư cách đặt câu hỏi sao?" Hướng Thừa Duẫn lập tức khiển trách. Tả Tướng mỉm cười, khoát tay: "Không sao." Hắn có vẻ rất hứng thú kể chuyện: "Thiên Hải Bí Cảnh mười năm mở một lần. Bên trong có một loại đá giúp Phá Hư Cảnh ngưng tụ Sơn Hà, rút ngắn thời gian đột phá và tăng tỷ lệ thành công. Chúng ta gọi đó là Sơn Hà Thạch, đặc sản của Bí Cảnh. Không ai biết vì sao nó lại chỉ có ở đó. Một số Sơn Hà Thạch còn có hiệu quả đặc biệt, như Trọng Nguyên Thạch giúp ngưng tụ Sơn Hà siêu trọng lực, hay Hỏa Diễm Thạch cho Sơn Hà hỏa oai, thiêu đốt vạn vật. Tuy nhiên, Thiên Hải Bí Cảnh giới hạn tu vi võ giả, chỉ Sơn Hà Tiểu Cực Vị trở xuống mới được vào. Bởi vậy, rất nhiều học viên cố ý áp chế tu vi để chờ đợi cơ hội này." Tả Tướng nói rất nhiều, lộ vẻ hoài niệm: "Lúc bổn tướng còn trẻ, không có bối cảnh nên vô duyên. Bằng không, nếu có thể có một chút bí lực của Sơn Hà Cảnh, nói không chừng bổn tướng đã đạt đến thiên tài Ngũ Tinh." Lăng Hàn kinh ngạc, ngay cả Tả Tướng cũng cảm khái như vậy, Thiên Hải Bí Cảnh quả thực rất đáng giá.

Họ ngồi kiệu xa của Tả Tướng phủ, tốc độ kinh người, chẳng mấy chốc đã đến Hoàng Cung. Đến đây, ngay cả Tả Tướng cũng phải xuống xe. Thủ vệ kiểm tra thân phận ba người rồi mới cho vào. "Ở đây, không được lắm miệng!" Tả Tướng nghiêm nghị cảnh cáo. "Vâng!" Lăng Hàn và Hướng Thừa Duẫn tuân lệnh. Đây là trung tâm quyền lực của Loạn Tinh Hoàng Triều, một trong ba trung tâm quyền lực của Hợp Ninh Tinh. Hoàng Cung mang màu hồng nhạt chủ đạo, có chút "nữ tính", nhưng không còn cách nào khác, vị Chí Tôn ở đây là một Nữ Hoàng, lại còn được mệnh danh là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, khiến hai Quân Chủ Hoàng Triều khác cũng cam nguyện buông bỏ quốc thổ, ngai vàng vì nàng. Nếu nàng không có nữ nhân vị, thì ai có chứ? Lăng Hàn cũng có chút mong chờ được diện kiến vị Nữ Hoàng huyền thoại này, muốn biết nàng mê người đến mức nào mà khiến hai Đế Vương phải khuất phục. Hướng Thừa Duẫn cũng không kìm được sự hồi hộp, tim đập nhanh, dù đã từng gặp Nữ Hoàng. Với hắn, phàm là người đã gặp Nữ Hoàng bệ hạ, trong mắt sẽ không còn mỹ nhân nào khác, chỉ còn lại tuyệt sắc giai nhân ấy.

Càng vào sâu Hoàng Cung, thủ vệ chuyển thành nữ giới. Có lẽ vì sợ nam nhân không đáng tin cậy, để họ canh gác ở đây chẳng khác nào "trông coi tự trộm". Địa điểm tỷ võ là Hoàng Gia Luyện Võ Trường, không chỉ sân bãi rộng lớn mà khán đài cũng cực kỳ hoành tráng. Khán đài phía nam lớn nhất, dành cho Nữ Hoàng và Cửu Vương. Ba khán đài còn lại nhỏ hơn, phía đông dành cho Trụ Thiên Hoàng Triều, phía tây cho Bích Lạc Hoàng Triều, phía bắc cho Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng... Mỗi kỳ Tam quốc tranh phách đều có quy mô lớn, hai nước kia đều cử Thân Vương lĩnh đội, đều là đại nhân vật Tinh Thần Cảnh. Lăng Hàn đương nhiên không có tư cách ngồi trên đài cao. Hướng Thừa Duẫn nhờ phúc Tả Tướng, mới được đứng ở khán đài phía bắc. Từ dưới này, Lăng Hàn không thể nhìn thấy tình hình trên đài cao, khiến chàng tiếc nuối, ngay cả Nữ Hoàng cũng không được thấy. Chàng không phải có ý với Nữ Hoàng, chỉ là tò mò muốn tận mắt chứng kiến.

Người dự thi của ba nước đứng giữa sân luận võ, với một lôi đài ở trung tâm. Lôi đài chiến có quy tắc riêng, ai bị đánh rơi khỏi lôi đài là thua. Nếu không, một người trốn, một người đuổi thì đánh đến bao giờ? Các đại nhân vật đâu có thời gian xem Phá Hư Cảnh "chơi đùa" như vậy. "Lăng huynh, tin tức mới nhận được, có chút phiền phức." Diệp Thừa Vận đột nhiên chạy đến, vẫy tay gọi tám người khác: "Mọi người đến nghe một chút." "Có phiền phức gì?" Mã Hưng hỏi. "Có Lăng sư huynh tọa trấn, chúng ta ổn định giành thứ nhất." "Phải!" Những người khác đều gật đầu, Lăng Hàn đã hoàn toàn chinh phục họ. Diệp Thừa Vận lắc đầu: "Ta vừa nhận được tin tức, đã điều tra rõ người dự thi của hai nước kia, họ cũng có hai yêu nghiệt." "Có thể yêu nghiệt hơn Lăng sư huynh sao?" Mã Hưng quạt tay, vẻ không quan tâm. Diệp Thừa Vận lắc đầu: "Bên Trụ Thiên Hoàng Triều, nghe nói là hậu duệ của Khổng Tước Minh Vương, còn Bích Lạc Hoàng Triều thì xưng là Đại Quy Vương, phỏng đoán có thể là hậu duệ của Thần Thú Huyền Vũ."

Lúc này, mọi người đều động dung, chuyện này dính đến Thần Thú, chiến lực không thể đo lường theo lẽ thường. Lăng Hàn có chút hứng thú: "Vậy cũng phải kiến thức một chút chứ." Chàng ở Phá Hư Cảnh quá mạnh, luôn chiếm ưu thế áp đảo, nay có người có thể khiêu chiến lại khiến chàng kinh hỉ. Vô địch quá con mẹ nó cô độc mà. Thấy Lăng Hàn tự tin như vậy, lòng mọi người hơi ổn định, dù Lăng Hàn không có huyết mạch ưu việt gì, nhưng chàng cũng là một yêu nghiệt.

"Bệ hạ giá lâm!" Một nữ quan hô to, tiếng vang vọng khắp luyện võ trường. "Xoạt!" Tất cả mọi người đứng dậy, cung nghênh thánh giá Nữ Hoàng. Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn về khán đài phía nam, nhưng không thấy gì, không khỏi thất vọng. Khán đài hơi ồn ào, Nữ Hoàng không chỉ thực lực uy chấn thiên hạ, mà dung nhan còn chinh phục cả hai Quân Vương, ai mà không muốn nhìn nhiều? Đáng tiếc, do vị trí, chỉ người ở ba khán đài khác mới có thể thấy.

"Bắt, bắt đầu đi!" Một giọng nói hơi nói lắp vang lên, chính là Cửu Quận Vương. Quả nhiên, Cửu Vương và Nữ Hoàng bệ hạ tình như tỷ muội, giọng nói này từ khán đài phía nam truyền xuống. "Lần trước Trụ Thiên Hoàng Triều giành quán quân, nên lần này do Trụ Thiên Hoàng Triều thủ lôi. Loạn Tinh Hoàng Triều là hạng hai, sẽ dẫn đầu công lôi đài, Bích Lạc Hoàng Triều tiếp sau." Cửu Quận Vương điều chỉnh tâm tình, câu tiếp theo không còn nói lắp nữa. Ba Hoàng Triều đã sớm sắp xếp thứ tự lên sân khấu. Khi giọng Cửu Quận Vương vừa dứt, một người từ Trụ Thiên Hoàng Triều đã nhảy lên lôi đài, và Thượng Thanh của Loạn Tinh Hoàng Triều dẫn đầu công lôi đài. Lăng Hàn không quá quan tâm, chàng là đại tướng cuối cùng, thời gian lên sân sẽ không ít, và chàng cũng không bận tâm hai bên còn lại bao nhiêu người.

Chàng tìm kiếm trên khán đài, nhanh chóng thấy Thủy Nhạn Ngọc. Nàng đi cùng các học viên khác, và khi phát hiện ánh mắt Lăng Hàn, vài bạn gái bên cạnh nàng liền nở nụ cười trêu chọc, khiến đại mỹ nữ này mặt đỏ bừng. Lăng Hàn còn thấy La Liệt, hắn ngồi sau vài trung niên và lão nhân. Ánh mắt hắn có chút cổ quái, vừa phẫn nộ lại vừa đắc ý. Nhưng ánh mắt của những trung niên kia lại lạnh lẽo, không che giấu chút sát khí nào. "Đều là người của La gia," Lăng Hàn thầm nghĩ, nên mới hận chàng đến vậy.

Cuộc chiến diễn ra rất nhanh. Bị giới hạn trên lôi đài, thân pháp không thể phát huy hết, các trận đấu nhanh chóng biến thành cận chiến. Chỉ nửa canh giờ, Loạn Tinh Hoàng Triều chỉ còn lại ba người, hai bên kia cũng tương tự. Thực tế chứng minh, trừ những yêu nghiệt hiếm có như Lăng Hàn, ba nước đều có nhân tài tương đương. Sau khi Mã Hưng bại trận, Diệp Thừa Vận xuất chiến, liên tục thắng bốn đối thủ của hai nước, ép Đại Tướng của Trụ Thiên Hoàng Triều phải ra mặt. Đó là một nữ tử.

Nàng có vóc dáng thon dài, dung mạo tuyệt đẹp, mái tóc đen dài thẳng mượt rủ xuống tận mông. Trang phục của nàng rất đơn giản, áo ngắn để lộ vòng eo thon gọn, trắng ngần như ngà voi, mịn màng như ngọc. Nửa thân dưới là quần da chỉ đến đầu gối, để lộ đôi chân trắng nõn, càng nổi bật trên nền quần đen. Vóc dáng nàng quá hoàn hảo, vòng mông đầy đặn như quả đào chín mọng, mê hoặc đến muốn cắn một miếng. Quần da phản chiếu ánh sáng, khiến nàng càng thêm kinh tâm động phách. "Trụ Thiên Hoàng Triều… Nguyệt Dung Nhi." Nàng ôm quyền. Diệp Thừa Vận thoáng kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng, cũng ôm quyền đáp: "Loạn Tinh Hoàng Triều, Diệp Thừa Vận." "Mời!" "Mời!" Vừa dứt lời, Nguyệt Dung Nhi lập tức tấn công. Thân hình nàng lướt đi như một vệt sáng, tốc độ cực nhanh, thoáng chốc đã xuất hiện trước mặt Diệp Thừa Vận, một chưởng ấn tới. Diệp Thừa Vận hoảng sợ, tốc độ này nhanh ngoài dự liệu. Nhưng đây là Đại Tướng thủ quan của đối phương, thực lực mạnh là điều chàng lường trước. Chàng vốn là Phá Hư hai mươi mốt tinh, thực lực kinh người, lập tức ngưng quyền đánh trả. "Thình thịch!" Quyền và chưởng va chạm mạnh mẽ, nhưng Diệp Thừa Vận bị đánh bay, "ba!" rơi xuống dưới lôi đài. Không phải đối thủ!

Ánh mắt Lăng Hàn sáng rực. Cô gái này phô diễn chiến lực chỉ trên hai mươi mốt tinh, chưa đến hai mươi hai tinh, nhưng nàng hoàn toàn không dùng bí pháp. Điều này cho thấy chiến lực thực sự của nàng chắc chắn vượt hai mươi hai, thậm chí hai mươi ba tinh cũng có thể. Diệp Thừa Vận bại trận, đến lượt Bích Lạc Hoàng Triều cử Đại Tướng của họ. "Bích Lạc Hoàng Triều… Chung Hải." Đây là một nam tử có dáng người kỳ quái, không lùn nhưng lưng lại còng, lưng hắn nhô cao như mai rùa, không chỉ dẹt mà còn có hình vòng cung. Hậu duệ Huyền Vũ, quả không phải nói đùa.

Hai người bắt đầu giao chiến kịch liệt. Nguyệt Dung Nhi mạnh về tấn công, nhưng Chung Hải lại kế thừa khả năng phòng ngự của rùa. Mặc cho công kích mạnh đến đâu, hắn chỉ cần quay lưng, mai rùa sẽ dễ dàng hóa giải. Muốn làm hắn bị thương, phải kéo gần lại cận chiến, không cho hắn thời gian xoay người. Nhưng cận chiến quá nguy hiểm, không thích hợp cho người tu Nguyên lực, đó là chiêu thức của thể tu. Thực lực của Nguyệt Dung Nhi hiển nhiên không chỉ có vậy, nàng khẽ nũng nịu: "Khổng Tước Bách Linh… Phá Diệt Càn Khôn!" Sau lưng nàng chợt hiện ra một đôi cánh chim tuyệt đẹp, như khổng tước xòe đuôi. Tiếp đó, bảy mươi hai lông đuôi đồng loạt bắn ra, lao về phía Chung Hải. Thế gian không có phòng ngự tuyệt đối, chỉ có công kích chưa đủ mạnh mà thôi. Chung Hải cười nhạt, xoay người. Lần này, lưng hắn nhô cao hơn, quần áo hé lộ, hiện ra một mai rùa hình trứng màu đen, phía trên có thần văn, lúc này đang phát sáng. Hắn rõ ràng chỉ là Phá Hư Cảnh, lại có thể kích hoạt thần văn, dù chỉ vài đạo, nhưng uy lực tự nhiên vô cùng mạnh mẽ. Đây là huyết mạch, cho phép hắn sớm có uy năng Thần Cảnh. "Hưu hưu hưu hưu!" Trăm đạo linh vũ bắn tới, lóe lên những tia sáng chói mắt trên mai rùa. Nhưng sau đó, Chung Hải không hề hấn gì.

"Ha ha ha ha!" Chung Hải phản công Nguyệt Dung Nhi. Hắn không tấn công, chỉ dùng lưng rùa làm lá chắn, va chạm nàng. Mục đích của hắn rất rõ ràng: đẩy Nguyệt Dung Nhi xuống lôi đài để bất chiến tự thắng. Chiêu này rất hèn hạ, nhưng hiệu quả lại rất tốt. Lực phòng ngự của mai rùa thật đáng sợ, lại thêm thần văn đan vào, Phá Hư Cảnh bị đánh một cái tuyệt đối không dễ chịu. Khi Nguyệt Dung Nhi bị dồn vào góc chết, đó cũng là lúc nàng thất bại. Nàng bị đẩy xuống lôi đài. Nguyệt Dung Nhi tức giận sôi máu, luận chiến lực thực sự nàng tuyệt đối không thua Chung Hải, nhưng lôi đài chiến quá bất lợi với nàng, lực công kích mạnh mẽ gần như không có đất dụng võ. Kể từ đó, Trụ Thiên Hoàng Triều đành đứng thứ ba, chỉ có thể ngồi xem Loạn Tinh Hoàng Triều và Bích Lạc Hoàng Triều tranh giành ngôi đầu.

Cách chiến thắng của Chung Hải bị mọi người khinh bỉ, hơn nữa mỹ nữ vốn đã được ưu ái, nên lúc này mọi người càng nghiêng về một phía, hận không thể đạp Chung Hải xuống lôi đài. Nhưng Chung Hải da mặt dày như mai rùa của hắn, đứng trên lôi đài không chút xấu hổ, ngược lại còn chỉ tay về phía Lăng Hàn, ý khiêu khích mười phần. "Lăng sư huynh, giết hắn!" Người của Loạn Tinh Hoàng Triều đều nổi giận, tên này quá ngạo mạn! Lăng Hàn cười nhạt, chậm rãi bước tới trước lôi đài, từng bước thong dong mà lên. "Nhanh lên một chút, đánh bại ngươi, chúng ta là số một." Chung Hải phách lối nói. Lăng Hàn không nhanh không chậm, tâm trí chàng kiên định, sao có thể bị người khác lay động? Chàng bước lên lôi đài và nói: "Loạn Tinh Hoàng Triều, Lăng Hàn." "Bích Lạc Hoàng Triều, Chung Hải, mời!" "Mời!" Đợi Lăng Hàn nói xong chữ mời, Chung Hải lập tức nhe răng cười, vung quyền đánh tới. Lăng Hàn tùy tiện đánh ra một đạo kiếm khí, dễ dàng hóa giải cú đấm đó. "Có chút thực lực." Chung Hải cười nhạt, cú đấm vừa rồi chỉ là thăm dò. Thần sắc hắn ngưng trọng, hai tay nắm chặt, đôi mắt đen trắng phân minh ban đầu giờ đã biến thành màu trắng. "Nộ Hải Quyền!" Hắn hét lớn, hai quyền cùng lúc đánh ra, lập tức sóng triều cuồn cuộn, hư ảnh một cơn biển gầm hiện lên, va chạm về phía Lăng Hàn. Chiến lực Phá Hư hai mươi hai tinh, sắp tiếp cận hai mươi ba tinh. Lăng Hàn thầm đánh giá. Nhưng chiến lực của chàng giờ đã là bao nhiêu?

Chàng bước ra, đánh ra một chưởng. Quang hoa kim sắc dũng động, trực tiếp phá tan cơn biển gầm, tiếp tục đánh về phía Chung Hải. Chung Hải lộ vẻ hoảng sợ, đối phương có lực công kích gì mà dễ dàng phá tan Nộ Hải Quyền của hắn? Hắn vội xoay người, đây là át chủ bài của hắn, dùng lực phòng ngự để chiến thắng. Chưởng của Lăng Hàn ấn vào mai rùa, thân hình hai người đều dừng lại, chỉ thấy thần văn trên mai rùa chớp động. Lại cản được sao? Khán giả đều thất vọng, họ đương nhiên hy vọng Lăng Hàn thắng, ngay cả người của Trụ Thiên Hoàng Triều cũng không ngoại lệ. "Tạp!" Tiếng giòn tan truyền đến, chỉ thấy trên mai rùa xuất hiện vết rạn, rồi như mạng nhện lan tràn, trong nháy mắt đã phủ kín cả lưng. Tiếp đó, từng mảnh vỡ nát, như đồ sứ. Quy, trong sinh linh bình thường, là biểu tượng của phòng ngự cường đại, ngay cả mãnh hổ hùng sư cũng không làm gì được. Tiến vào Yêu thú, lực phòng ngự của rùa càng tăng lên. Yêu tu cực hạn là Thần Thú, lực phòng ngự tự nhiên càng kinh người. Chung Hải trời sinh dị bẩm, có một tia huyết mạch của Thượng Cổ Thần Thú Huyền Vũ, thể hiện ở khả năng phòng ngự của hắn, trên lưng có một khối xương được xưng là "Thần Chi Lĩnh Vực", bởi vì chỉ Thần linh mới có thể phá vỡ.

Trên khán đài, tất cả khán giả đều há hốc mồm, ngay cả nhiều cường giả Sơn Hà Cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh cũng không thể tin nổi. Lăng Hàn rõ ràng chỉ là Phá Hư Cảnh, nhưng tại sao chiến lực lại cường đại như vậy? Trên đài cao, các đại nhân vật của Bích Lạc, Trụ Thiên Hoàng Triều cảm ứng, xem Lăng Hàn có mượn quốc thế hay không, nhưng họ thất vọng khi thấy trên người Lăng Hàn không có dấu vết ngoại lực, và tên chàng cũng không có trên Đồ Đằng quốc gia. Không có tên trên Đồ Đằng, không thể mượn quốc thế, đây là điều ai cũng biết. Chiến lực bản thân... cũng có thể mạnh mẽ đến mức này sao? Điều này khiến nhiều đại nhân vật kinh ngạc, bởi Phá Hư Cảnh chưa bước vào Thần cấp, ảnh hưởng không quá lớn, nên dù kỳ tài ngút trời cũng chỉ cần đạt hai mươi tinh là đủ, không cần thiết phải liều mạng ở bước này. Dù sao con đường võ đạo quá dài, và nếu tu luyện càng hoàn mỹ ở Phá Hư Cảnh, năng lực vượt cấp có thể tăng mấy tinh? Ở Sơn Hà Cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh cũng có thể tu luyện hoàn mỹ, chiến lực tăng lên chẳng phải càng cường đại sao? Chính bởi vì Thần Cảnh vượt cấp chiến đấu quá khó khăn, nên theo đuổi cảnh giới mới là vương đạo.

"Thình thịch!" Chung Hải rơi xuống lôi đài, phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương. Mai rùa này chính là một phần thân thể của hắn, giờ bị đánh nát, tự nhiên khiến hắn đau thấu tâm can. Nhưng trước đó hắn thắng quá hèn hạ, nên nhìn dáng vẻ hắn hiện tại, mọi người đều hả hê, cảm thấy giải hận.

"Bài vị đã định, lần này Tam quốc tranh phách, Loạn Tinh Hoàng Triều thứ nhất, Bích Lạc Hoàng Triều thứ hai, Trụ Thiên Hoàng Triều thứ ba." Giọng Cửu Quận Vương trên đài cao vang lên, tuyên bố kết quả cuối cùng. Đám người Lăng Hàn, Diệp Thừa Vận đều được ca ngợi, mỗi người nhận trăm khối Chân Nguyên Thạch – một khoản tài phú không nhỏ chỉ sau một cuộc tranh tài. Lăng Hàn đang định theo Tả Tướng rời đi, bỗng thấy một cung nữ đuổi theo, nàng vén áo thi lễ, rồi nói: "Phụng ý chỉ của Bệ Hạ, truyền Lăng Hàn diện thánh." Tả Tướng hơi sửng sốt, vội cung kính đáp: "Tuân chỉ!" Hướng Thừa Duẫn ghen tị đến phát điên, một tên dân đen từ Tiểu Thế Giới lại được Nữ Hoàng bệ hạ triệu kiến, vận khí gì thế này! Ngay cả hắn cũng chỉ được nhìn Nữ Hoàng từ xa nhờ đi cùng Tả Tướng. Đó là niềm kiêu hãnh của hắn, nhưng giờ đây, tên tiểu tử Phá Hư Cảnh kia lại có thể cận kề Nữ Hoàng bệ hạ, giẫm đạp kiêu hãnh của hắn dưới chân. Hắn hận, tại sao trước đây lại mang Lăng Hàn về, không bằng trực tiếp trấn giết, tùy tiện lập một hoàng đế bù nhìn không được sao.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!