Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 192

Chương 192: Tháp Đen Thần Uy, Học Viện Chấn Động

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 956 đến 960 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự trỗi dậy mạnh mẽ và đầy bất ngờ của nhân vật chính, Lăng Hàn, khi anh biến nguy hiểm thành cơ hội để phô diễn sức mạnh vượt xa tu vi bề ngoài. Tác giả khéo léo lồng ghép những âm mưu thâm độc, sự kiêu ngạo của kẻ thù cùng với vẻ ngoài đối lập của một vị vương gia quyền lực, tạo nên một bức tranh đa sắc về quyền lực và sự khôn ngoan trong thế giới tu tiên. Cảm xúc hả hê khi kẻ mạnh bị lừa, và sự kinh ngạc tột độ của những người chứng kiến sức mạnh phi thường của Lăng Hàn, đã đẩy mạch truyện lên những cao trào kịch tính, hứa hẹn nhiều biến động lớn lao.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Đêm tối buông xuống như một tấm màn nhung đen, che phủ con hẻm vắng. Bất chợt, một bóng đen khẽ khàng lướt xuống từ mái nhà, không một tiếng động, tựa như một hồn ma. Hắn ta, một sát thủ áo đen, khuôn mặt bị che kín chỉ chừa lại đôi mắt sắc lạnh, thầm thì với vẻ khinh thường: "Chỉ là một tên Phá Hư Cảnh, mình có phải đã quá cẩn trọng rồi không?". Trong tay hắn là một thanh đoản đao lóe lên ánh bạc lạnh lẽo, nhắm thẳng tới Lăng Hàn đang nằm bất động.

Là một sát thủ chuyên nghiệp, hắn biết rõ, không mang thủ cấp mục tiêu về thì sao có thể chứng minh nhiệm vụ đã hoàn thành. Hắn tiến đến, nắm lấy tóc Lăng Hàn định cắt phăng đầu đối phương. Nhưng rồi, một sự kinh ngạc tột độ bỗng dâng lên: Ngực Lăng Hàn, không hề cắm mũi tên! Kinh nghiệm chiến đấu dày dặn giúp hắn phản ứng nhanh như chớp, Nguyên lực bùng nổ bao phủ toàn thân, đoản đao vẫn tiếp tục hướng về cổ Lăng Hàn. Hắn không hiểu Lăng Hàn đã làm cách nào tránh thoát mũi tên kia, thậm chí còn cố tình dẫn dụ hắn vào bẫy. Song, một Sơn Hà Cảnh nghiền ép Phá Hư Cảnh là lẽ đương nhiên, ở khoảng cách gần thế này, đối phương còn có thể làm trò gì? Hơn nữa, hắn còn đang được Nguyên lực bảo vệ, dù ngàn tên Phá Hư Cảnh cùng tấn công cũng chẳng thể làm hắn tổn thương. Vô luận thế nào, hắn vẫn tin mình đang ở vị trí an toàn và có lợi nhất.

Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng như ý muốn. Lăng Hàn khẽ nở nụ cười bí hiểm, Thất Sát Trấn Hồn Thuật được thi triển. Một luồng thần hồn mạnh mẽ ập tới, khiến sát thủ áo đen chợt trở nên mê man, lâm vào trạng thái vô ý thức. Chớp lấy thời cơ, Lăng Hàn dùng thần thức bao bọc, thu gọn đối phương vào Hắc Tháp. Một tiếng "đinh" vang lên, đoản đao của sát thủ vừa chạm vào cổ Lăng Hàn thì cũng là lúc Lăng Hàn đã ở trong Hắc Tháp, nơi anh là chân Thần! "Rắc…", thanh đoản đao kiên cố làm từ Thần Thiết lập tức hóa thành bột mịn. Không thể lãng phí, Lăng Hàn khẽ niệm, số bột sắt ấy lại ngưng tụ, chờ ngày được đúc thành những mũi tên mới cho Diệt Long Tinh Thần Tiễn, vũ khí mạnh nhất của anh.

Sát thủ áo đen, Mông Nghị, choàng tỉnh. Dù Thất Sát Trấn Hồn Thuật chỉ có tác dụng trong khoảnh khắc ngắn ngủi với Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, nhưng chừng đó là quá đủ. Mông Nghị cười nhạt, đôi mắt vẫn còn chút hoảng loạn: "Thật không ngờ, ngươi không chỉ to gan lớn mật, mà lực phòng ngự còn kinh người đến vậy, có thể nuốt một mũi tên của ta mà không chết! Di, đây là đâu?". Hắn kinh hãi nhìn quanh, nơi này tuyệt nhiên không phải con hẻm tối tăm ban nãy, mà là một thảo nguyên mênh mông bát ngát. "Ảo thuật ư?", hắn thầm nghĩ.

Lăng Hàn mỉm cười. Với thể phách hiện tại, anh hoàn toàn có thể chịu đựng một đòn của Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, chỉ là cần chút thời gian để tiêu hóa lực lượng. Việc anh bị đánh bay, nằm úp sấp, tất cả đều là kế sách được vạch ra trong chớp mắt. Anh nhân cơ hội thu mũi tên vào Hắc Tháp, rồi dùng máu yêu thú để giả làm máu mình, khiến đối phương lầm tưởng anh đã trúng chiêu. Giam cầm một Sơn Hà Cảnh bằng tu vi Phá Hư Cảnh, đó quả là một kỳ tích mà không ai dám tin. "Ngươi không phải coi thường ta, mà là quá coi thường ta," Lăng Hàn nhún vai. "Nói đi, ai phái ngươi tới giết ta, ngươi có thân phận gì?"

Mông Nghị cười nhạt, coi đó là một trò hề. Một Phá Hư Cảnh lại dám thẩm vấn hắn? Hắn gằn giọng, sát khí bùng nổ: "Nói nhảm đủ chưa, vậy thì chết đi cho ta!". Hắn tung chưởng về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn không né tránh, để mặc đối phương công kích, bình tĩnh nói: "Giờ đây ngươi nằm trong lòng bàn tay của ta. Ta muốn ngươi sống, ngươi sẽ sống; ta muốn ngươi chết, ngươi chỉ có một con đường chết." "Thịch!", một chưởng trúng đích, nhưng Lăng Hàn không hề nhúc nhích, tựa như đối phương chỉ vỗ nhẹ. "Làm sao có thể!", Mông Nghị kinh hãi tột độ, cảm giác sợ hãi vô hình len lỏi khắp cơ thể. "Chào mừng đến với thế giới của ta," Lăng Hàn cười nói.

Mông Nghị lùi lại vài bước, hắn tin rằng mình đã trúng ảo giác trong khoảnh khắc thất thần. Lăng Hàn đưa tay nhấn xuống: "Xem ra, phải dùng cực hình hầu hạ trước. Kỳ lạ thật, ta rõ ràng không phải kẻ thích bạo lực, vì sao cứ có người buộc ta phải làm vậy?" "Oanh!", một ngọn núi khổng lồ xuất hiện, đè nén Mông Nghị xuống đất. Núi như Thần Thiết, sức nặng kinh người, khiến Mông Nghị phải dùng toàn bộ sức lực để chống đỡ, nhưng Thần quang quanh hắn lung lay sắp đổ, không thể trụ vững bao lâu. Hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết, xương cốt gãy vỡ. Lăng Hàn hơi giảm sức, tránh để hắn chết ngay lập tức. Lăng Hàn phất tay, tấm vải đen trên mặt Mông Nghị biến mất, lộ ra một khuôn mặt tầm thường, đến mức đi trên phố cũng chẳng ai liếc nhìn. Lăng Hàn tò mò ngồi xuống: "Ngươi là sát thủ đúng không? Tu luyện công pháp đặc biệt để trông bình thường như vậy?"

Mông Nghị chỉ biết kêu thảm, hắn đã trải qua vô vàn cực hình trước khi trở thành sát thủ, ý chí kiên cường đến mức không bao giờ tiết lộ bí mật tổ chức. Dù kêu thảm thiết, hắn vẫn không cầu xin tha thứ. Lăng Hàn mỉm cười: "Ở đây, ta chính là Chân Thần. Không gì ta không thể làm được. Ngươi có thể chịu đựng đến đâu, ta sẽ dùng hết hình pháp ta có thể nghĩ ra cho ngươi." Vừa dùng hình, Lăng Hàn vừa tu hành, không phí hoài một khắc thời gian.

Mông Nghị kiên trì được nửa ngày, nhưng rồi tinh thần hắn cũng sụp đổ. Trong Hắc Tháp, nỗi đau bị phóng đại gấp trăm lần, dù chỉ một vết cắt nhỏ cũng thấu xương tủy, làm linh hồn rung động, khiến ý chí hắn tan rã hoàn toàn. "Ta tên Mông Nghị. Là sát thủ Sơ Cấp của Ám Dạ Đường...", hắn nói, đôi mắt đờ đẫn như người mất hồn. Lăng Hàn nghe, thì ra là Ám Dạ Đường, có kẻ đã ra giá một vạn Chân Nguyên Thạch cho mạng anh. Một khoản tài phú khổng lồ chỉ để đổi lấy tính mạng một Phá Hư Cảnh, chắc chắn sẽ khiến các Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, thậm chí trung cực vị, động lòng. Mông Nghị chỉ là sát thủ cấp thấp nhất, dĩ nhiên không biết cố chủ là ai, hắn chỉ là "may mắn" nhận được nhiệm vụ đầu tiên này. "Có lẽ là La gia, Triệu Luân, cũng có thể là Thủy gia, hoặc một kẻ nào đó đố kỵ ta," Lăng Hàn vuốt cằm, bật cười. Anh mới đến Thần giới vài ngày mà đã có quá nhiều kẻ thù, không biết nên coi là thành công hay thất bại. "Chắc là thành công đi, có câu không bị người đố kỵ là tài trí bình thường, ta là thiên tài, nên mới có nhiều người muốn giết ta vậy." Lăng Hàn tự an ủi. Anh thu tên sát thủ vào Hắc Tháp, tài sản trên người hắn dĩ nhiên thuộc về anh: 164 khối Chân Nguyên Thạch, 17 mũi tên, và 7 bình đan dược. "Là cường giả Sơn Hà Cảnh mà sao lại nghèo vậy chứ?" Lăng Hàn lắc đầu. Thực ra, toàn bộ tài sản của Mông Nghị đều dồn vào những mũi tên Thần Thiết kia, và đan dược, số Chân Nguyên Thạch hắn tiết kiệm được đã là không tệ.

Lăng Hàn rời Hắc Tháp, quay lại học viện. Ám Dạ Đường thất bại lần này, nhưng chắc chắn sẽ không bỏ qua, lần tới sẽ càng lợi hại hơn. Anh chỉ có thể cẩn thận. Ba ngày sau, Lăng Hàn được Tả Tướng triệu kiến. Tam quốc tranh phách sắp bắt đầu, và Loạn Tinh Hoàng Triều cần chọn ra những người tham gia lôi đài chiến. Đây là một sự kiện trọng đại, không chỉ Loạn Tinh Hoàng Triều mà các Vương Triều phụ thuộc cũng cử thiên kiêu đến góp sức.

Lăng Hàn đến Tả Tướng phủ, cùng Tả Tướng đi đến phủ đệ của Cửu Quận Vương. Cửu Quận Vương tên Hồ Phỉ Vân, là một trong Cửu Vương của Loạn Tinh Hoàng Triều, quyền lực khuynh đảo triều đình. Điều khó tin là tu vi của nàng chỉ ở Sơn Hà Cảnh trung cực vị. Quyền uy của Cửu Vương thậm chí còn hơn Tả Hữu Nhị Tướng, Thất Đại Tướng quân, nhưng Hồ Phỉ Vân lại chỉ có tu vi như vậy. Lý do là vì nàng được Loạn Tinh nữ hoàng che chở. Bảy mươi vạn năm trước, một vị tướng quân đã dám trêu chọc Cửu Vương lúc đó, và bị Nữ hoàng trực tiếp trấn giết, diệt toàn tộc. Từ đó về sau, không ai dám bất kính với Cửu Vương.

Phủ Cửu Vương náo nhiệt vô cùng, Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng đều dẫn theo "cao thủ" mình chọn đến. Các Vương Triều lệ thuộc cũng mang theo thiên kiêu của mình, mong muốn được đại diện Loạn Tinh Hoàng Triều xuất chiến. Tất cả tụ tập trong một hoa viên rộng lớn, chỉ có các đại nhân vật mới có ghế ngồi. Đám người Lăng Hàn chỉ có thể đứng. Rất nhiều người, chỉ riêng Phá Hư Cảnh đã hơn một trăm, nhưng cuối cùng chỉ có mười người được chọn. Lệ Vi Vi cũng có mặt, nàng đến xem náo nhiệt, nhưng thân phận cao quý khiến nhiều người vây quanh nịnh bợ. Lăng Hàn tìm một tảng đá trong góc, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt vận chuyển Lục Pháp Hợp Nhất, hấp thu linh khí thiên địa. Dù không phải điều kiện tốt nhất, anh vẫn phải tranh thủ từng giây.

"Ha ha ha, có Dương Tử ta đây, lần này Loạn Tinh Hoàng Triều chúng ta nhất định sẽ giành được hạng nhất!" Một thanh niên vóc dáng khôi ngô lớn tiếng nói, tràn đầy tự tin. "Hắn là ai vậy?" Một người bên cạnh hỏi. "À, một thổ dân của Hắc Diễm Quốc, nhưng thực lực không tầm thường, đã bước vào Phá Hư hai mươi tinh." Dù La Bách và Diệp Thừa Vận đều là Phá Hư hai mươi mốt tinh, Lăng Hàn thậm chí còn mạnh hơn, nhưng ở Loạn Tinh Hoàng Triều, Phá Hư hai mươi tinh vẫn là một đỉnh cao hiếm ai đạt tới. Mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, dành sự coi trọng lớn cho Dương Tử.

Mã Hưng, cũng được một quan lớn chọn, đi đến cạnh Lăng Hàn thì thầm: "Họ đều được ngồi, lại còn có thức ăn, chúng ta chỉ biết đứng nhìn, khó chịu quá." Lăng Hàn bật cười, không ngờ Mã Hưng lại là một "thực thần" đến vậy. "Cửu Quận Vương giá lâm!" Đúng lúc đó, một nữ hầu cất tiếng, trung khí mười phần, cuồn cuộn như sấm. Nàng rõ ràng là một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh. Mọi người vội vàng đứng dậy, ngay cả Tả Hữu Tướng cũng không ngoại lệ. Nữ hoàng đã nói, gặp Cửu Vương như gặp trẫm, ai dám ngồi?

Giữa sự chú mục của mọi người, một thiếu nữ tử y bước vào. Nàng trông chỉ mười mấy tuổi, vóc người tuyệt mỹ, nhưng lại có vẻ thiếu tự tin. Bị nhiều người nhìn chằm chằm, mặt nàng lập tức đỏ ửng, lộ vẻ ngượng ngùng. Nàng có chút bối rối, khi đến chỗ chủ vị, khẽ khoát tay, lắp bắp: "Các… các vị đại nhân miễn… miễn lễ." Lăng Hàn suýt bật cười. Cửu Vương cao cao tại thượng, lại là một tiểu nữ nhân da mặt mỏng đến vậy. Nhưng Tả Hữu Tướng đều không dám vô lễ, hành lễ rồi mới ngồi xuống, thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối.

"Còn nửa tháng nữa, tam quốc tranh phách sẽ bắt đầu. Hôm nay sẽ chọn ra mười người đại diện bản triều tham chiến," Cửu Quận Vương dần thích nghi, dù mặt vẫn còn hồng, nhưng không còn nói lắp. "Bản Vương phụng tỷ tỷ, không, phụng ý chỉ của Bệ Hạ, chọn mười tuấn kiệt vì nước xuất chiến." Nàng lỡ lời, khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ bừng, trông thật đáng yêu. Đây thật sự là một tiểu yêu tinh động lòng người! Tả Tướng và những người khác không lấy làm lạ, Cửu Vương đều là chị em của Nữ hoàng, đó là lý do địa vị của họ cao đến vậy. "Vậy thì bắt đầu đi," Cửu Quận Vương nói. Nàng sai người bày mười vị trí trên đất trống, quy định một canh giờ, sau đó mười người có chỗ ngồi sẽ đại diện Loạn Tinh Hoàng Triều xuất chiến.

Quy tắc đơn giản: giành chỗ. Dù trong hoa viên, nhưng những đại nhân vật có thể khống chế dư ba chiến đấu, không gây chút hư hại nào. Ban đầu, không ai dám hành động. Ai ngồi lên trước sẽ bị nhiều người khiêu chiến, thậm chí vây công. Chẳng thà đợi đến gần cuối canh giờ rồi mới ra tay. "Một đám nhát gan!" Dương Tử bước ra, thẳng tiến đến chiếc ghế đầu tiên. "Khoan đã!" Mã Hưng nhảy ra. "Ta rất thích vị trí này, ngươi đổi chỗ khác đi!" Hắn không thèm để ý thái độ của đối phương. "Cạc cạc, sao không phải ngươi đổi?" Dương Tử ra tay, vồ lấy Mã Hưng. Mã Hưng trợn mắt, Vương giả chi khí bùng nổ, một quyền đánh ra có hư ảnh Thần Thú đan xen, uy lực khó lường. "Thình thịch thình thịch thình thịch," hai người giao chiến ác liệt. Chiến lực của Mã Hưng chỉ mười chín tinh, nhưng với Vương giả chi khí, hắn không hề thua kém Dương Tử hai mươi tinh. Những người khác, sau một thoáng chần chừ, cũng bắt đầu tranh giành vị trí.

Lăng Hàn ngồi yên, lão thần tại chỗ. Với thực lực của anh, tất cả Phá Hư Cảnh ở đây cộng lại cũng không đủ sức đánh, tự nhiên anh lười tham gia cuộc vui. Anh nhắm mắt dưỡng thần, đợi đến khi gần hết giờ sẽ tùy tiện chiếm một vị trí. "Lăng Hàn, còn không ra tay?" Một giọng nói nhỏ, nhưng lại vang dội trong Thức Hải của anh như sấm. Đó là tiếng của Tả Tướng. Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn, nhưng Tả Tướng không hề nhìn về phía anh. Được rồi, sự lơ là của anh đã khiến Tả Tướng bất mãn, cố ý dùng thần niệm truyền âm cảnh cáo. Ai, không thể làm gì khác hơn là ra tay.

Lăng Hàn bước tới, vươn vai như đang khởi động gân cốt. Nếu đã ra tay, vậy thì chơi lớn một chút. Khóe miệng Lăng Hàn nở nụ cười, anh vươn tay phải, lực lượng ngưng tụ. Lập tức, tất cả các đại nhân vật đều nhìn về phía anh. Phá Hư Cảnh dĩ nhiên không đáng để các đại năng Tinh Thần Cảnh để mắt, nhưng một chưởng này của Lăng Hàn ngưng tụ uy năng vượt xa Phá Hư hai mươi tinh, khiến các đại nhân vật đều động dung. Ở bất kỳ cảnh giới nào, việc đột phá cực hạn đều vô cùng khó khăn, và điều đó báo hiệu một tương lai đầy hứa hẹn. Diệp Thừa Vận cũng có mặt, hắn là Phá Hư hai mươi mốt tinh, dĩ nhiên có thể đại diện xuất chiến. Hắn đã biết chiến lực của Lăng Hàn, thấy anh định ra tay, lập tức sợ đến dựng tóc gáy, nhảy khỏi ghế như bị bỏng, chạy thật xa. Là cao thủ số một của Phá Hư bộ Đông Phân Viện, thực lực của hắn được mọi người biết rõ, nên không ai dám khiêu chiến. Muốn kéo một Phá Hư hai mươi mốt tinh xuống ngựa, ít nhất cũng cần mười tên Phá Hư Cảnh hai mươi tinh liên thủ. Nơi đây, Phá Hư hai mươi tinh có lẽ chưa đến năm người, ai lại ngu ngốc đi khiêu chiến hắn? Nhưng Diệp Thừa Vận chạy trốn như vậy lại khiến nhiều người ngạc nhiên, hắn bị ma nhập sao?

Đúng lúc đó, Lăng Hàn tung chưởng. Một mảnh kim quang quét qua, "thình thịch thình thịch thình thịch"… tất cả mọi người bị đánh bay, như tiên nữ rải hoa, văng tứ tung. Có người té ngã trên đất, có người rơi xuống ghế, có người ngã vào bụi hoa… tóm lại, trừ Diệp Thừa Vận đã chạy đúng lúc, những người khác đều bị đánh bay. Đa số hôn mê, số ít còn tỉnh táo thì khuôn mặt tràn đầy hoảng sợ. Mạnh quá, mạnh đến mức khó tin! Khóe miệng Diệp Thừa Vận giật giật, hắn biết một kích này của Lăng Hàn rất mạnh, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn không khỏi rùng mình. Đây thật sự là Phá Hư Cảnh có thể làm được sao? Biến thái, quá biến thái.

Tả Tướng cũng có chút kinh ngạc. Ông biết Lăng Hàn có thực lực trên hai mươi tinh, có thể giúp ông nở mày nở mặt. Nhưng không ngờ Lăng Hàn lại mạnh đến mức này. Khi ông còn trẻ… có thực lực như vậy sao? Tả Tướng lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào thanh niên này, ông đã đánh giá thấp vị Đế Vương đến từ Tiểu Thế Giới này rồi. Biết đâu, tương lai hắn có thể trở thành cường giả vô thượng! Ý niệm này chợt lóe lên trong đầu, nhưng ông lập tức bật cười. Mạnh mẽ bây giờ không có nghĩa là mạnh mẽ tương lai, trên đời này có quá nhiều thiên tài đã ngã xuống. Thậm chí có thể nói, thế gian này không thiếu thiên tài, nhưng thiên tài có thể vươn tới đỉnh phong thì quá ít ỏi. Con đường võ đạo, có quá nhiều bất ngờ. Mình chắc là suy nghĩ quá nhiều rồi, cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh ít nhất phải trăm vạn năm mới xuất hiện một người, thật hiếm hoi.

Nhưng không thể phủ nhận, lúc này Lăng Hàn tuyệt đối rất khí phách, cho thấy phong thái vô địch. Anh khẽ nâng một chiếc ghế, cứ thế một mình ngồi xuống, không ai có thể sánh ngang. Cái miệng nhỏ nhắn của Cửu Quận Vương há hốc, đôi mắt tròn xoe. Nàng còn trẻ, không có nhiều suy nghĩ phức tạp, chỉ đơn thuần bị một kích của Lăng Hàn làm cho kinh ngạc. "Giỏi quá giỏi quá!" Nàng vỗ tay, nhảy chân, như một tiểu cô nương ngây thơ. Điều này khiến mọi người chú mục, nàng vội vàng lè lưỡi, càng lộ vẻ ngây thơ. Lúc này, Diệp Thừa Vận mới nhe răng quay lại, cũng đỡ một chiếc ghế, nhưng không dám đặt ngang hàng với Lăng Hàn, mà đặt ghế lùi lại phía sau. Trên đất, những người còn tỉnh táo cũng từ từ bò dậy, nâng ghế ngồi xuống. Họ cũng giống Diệp Thừa Vận, không dám sánh vai với Lăng Hàn. Đó là sự tôn trọng dành cho cường giả. Sức mạnh của Lăng Hàn đã vượt xa tầm hiểu biết của họ. Đếm một lượt, vừa vặn mười người, không cần phải đánh thêm nữa.

Điều này khiến Tả Tướng và những người khác có chút kinh ngạc, lẽ nào Lăng Hàn đã tính toán kỹ lưỡng khi tung một kích đó? Nếu đúng như vậy, thực lực của thanh niên này còn phải được đánh giá cao hơn vài phần. Thực ra, Lăng Hàn không cố ý làm vậy, anh chỉ khống chế uy lực khi xuất chưởng để một số người mạnh nhất không đến mức hôn mê, không ngờ vừa vặn đủ mười người. Bởi vậy, những người như Mã Hưng, Dương Tử mới còn có thể ngồi được. Hữu Tướng, Thất Đại Tướng đều nhìn Lăng Hàn thêm vài lần, một Phá Hư Cảnh yêu nghiệt như vậy ngay cả họ cũng phải động dung, ghi nhớ cái tên này. Nhưng cũng chỉ vậy thôi.

Cửu Quận Vương cũng tỏ ra cực kỳ hưng phấn, nhìn Lăng Hàn hỏi: "Ngươi tên là gì?" "Tại hạ Lăng Hàn," Lăng Hàn đứng dậy, nói năng đúng mực. Cửu Quận Vương lại không nhịn được vỗ tay: "Lần này chúng ta nhất định là hạng nhất! Hì hì, lần đầu tiên thay tỷ tỷ làm việc đã mỹ mãn như vậy, sau này ai cũng không được gọi ta là tiểu ngốc nữa!" Nói xong, nàng lại lè lưỡi! "Được rồi được rồi, tất cả các ngươi về đi!" Nàng vội vàng đuổi mọi người đi, rõ ràng không muốn bị trêu chọc. Mọi người không dám kháng lệnh, đều rời đi, mệnh lệnh của Cửu Quận Vương là mệnh lệnh của Nữ hoàng, không ai dám không tuân.

Trong mười người được chọn, có bảy người đến từ Xích Thiên Học Viện. Sáu người kia đều tràn ngập kính sợ, theo sát Lăng Hàn, trong ánh mắt thậm chí còn có vẻ cuồng nhiệt. Họ đều là những người đã đạt tới Phá Hư mười chín tinh, thậm chí hai mươi tinh, nên quá hiểu việc vượt qua giới hạn khó khăn đến mức nào. Vì vậy, họ tràn đầy kính sợ và sùng bái đối với Lăng Hàn. Một chưởng kia, uy lực thực sự khiến họ kinh hãi. Dọc đường đi, họ như tùy tùng, hộ vệ Lăng Hàn trở về học viện, điều này khiến những người khác thấy mà tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

"Ồ?" Triệu Luân nở nụ cười. Hắn vẫn đứng dưới thác nước, bởi vì hắn đang tu luyện một môn bí pháp, thân không thể động, đang quan sát thác nước này, tìm hiểu một quy luật nào đó. "Kẻ đến từ Tiểu Thế Giới này, chiến lực lại vượt qua hai mươi tinh?" Hắn có chút kinh ngạc, Tả Tiêu đang bẩm báo cho hắn chuyện đã xảy ra mấy ngày nay. "Đúng vậy, Thiếu Chủ!" Tả Tiêu cung kính nói, trong ánh mắt có một tia bội phục. Thực lực của con kiến hôi kia có chút vượt quá dự liệu của hắn. La Bách bị miểu sát, giờ lại trở thành đại biểu xuất chiến cho Loạn Tinh Hoàng Triều. "Đương nhiên đã giành được tư cách xuất chiến, vậy không dễ giết. Bằng không Nữ hoàng bệ hạ trách tội thì sao..." Triệu Luân nói đến đây, không khỏi rùng mình. Ngay cả một thiên tài như hắn, nhắc đến Loạn Tinh nữ hoàng cũng không khỏi run rẩy. Trong lòng tất cả thần dân Loạn Tinh Hoàng Triều, Nữ hoàng là vĩnh hằng vô địch, là tồn tại không thể siêu việt. "Thiếu Chủ, ngài định làm thế nào?" Tả Tiêu hỏi, hắn quá hiểu vị Thiếu Chủ này, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Lăng Hàn. Triệu Luân cười ha ha nói: "Tạm thời lưu hắn một mạng, chờ sau tam quốc tranh phách rồi giết. Bất quá, không thể để hắn yên ổn như vậy, ngươi đi an bài một chút đi." Hắn phân phó. Khóe miệng Tả Tiêu không khỏi nở nụ cười nói: "Ha ha, nếu tiểu tử kia có thể bình an vượt qua đêm nay, nhưng cũng sẽ bị toàn bộ Tây Phân Viện căm ghét a."

Lăng Hàn đang tu luyện trong phòng, tâm thần yên tĩnh. Anh đang tiến xa hơn trên con đường Lục Pháp Hợp Nhất, hơn nữa có tiền trong tay để mua đủ đan dược, lực lượng của anh đang tăng lên với tốc độ kinh người. Tối đa nửa năm, thậm chí ngắn hơn, anh có thể đạt đến cực hạn Phá Hư hai mươi tinh. Anh lộ ra vẻ quan tâm, nhưng lập tức lông tơ dựng đứng, bởi vì trong viện vô thanh vô tức có thêm một người. Người này một thân hắc y, mặt có khăn che, thậm chí còn khoác một áo choàng, ngay cả vóc dáng cũng không nhìn ra. Đây là một sát thủ khác của Ám Dạ Đường sao? Nhưng Ám Dạ Đường lại to gan đến mức dám ra tay ngay trong Xích Thiên Học Viện?

"Chết!" Hắc y nhân kia hừ lạnh, đột nhiên ra tay, đánh về phía Lăng Hàn. Tốc độ… sao lại chậm đến vậy? Lăng Hàn có thể nhìn rõ, phía sau người này thậm chí có ba Sơn Hà dao động, nhưng uy lực của một kích này lại tối đa chỉ ở Phá Hư hai mươi hai, hai mươi ba tinh, hoàn toàn không hợp với cảnh giới Sơn Hà Cảnh đại cực vị. Thân hình anh lướt đi, tránh thoát một kích này. "Hưu!", hắc y nhân truy kích, lại tung chưởng về phía Lăng Hàn. Kích này, uy lực lớn hơn nhiều, đạt tới Phá Hư Cảnh hai mươi lăm tinh. Với Sơn Hà Cảnh mà nói, muốn nâng cao hai tinh chiến lực ở Phá Hư Cảnh là quá dễ dàng, chỉ cần một ý niệm. Lăng Hàn nhướng mày, vội vàng né tránh, thoát ra ngoài sân. Hắc y nhân truy theo, không ngừng ra tay, nhưng không hề tung ra lực phá hoại của Sơn Hà Cảnh, chỉ xua đuổi Lăng Hàn mà thôi. Hai người, một truy một trốn, tốc độ rất nhanh, trong chớp mắt đã rời khỏi Bắc Phân Viện, đi về phía tây.

Lăng Hàn chợt hiểu ra, đối phương muốn anh chạy tới Tây Phân Viện. Ở Xích Thiên Học Viện, tứ đại phân viện thủy hỏa bất dung, cạnh tranh kịch liệt. Nếu một học sinh Bắc Phân Viện xuất hiện ở Tây Phân Viện, kết quả sẽ thế nào? Bị đánh tơi bời. Đối phương muốn mượn tay toàn bộ Tây Phân Viện để anh phải chịu nhục! Kẻ này tuyệt không phải người của Ám Dạ Đường, nếu không sao lại có tâm tình như vậy? Hơn nữa, nếu thật là người của Ám Dạ Đường, làm sao có thể dễ dàng ra vào Xích Thiên Học Viện mà không bị ngăn cản? Nhưng một hắc y nhân không rõ lai lịch lại công nhiên gây sự như vậy, điều này có ý nghĩa gì? Các đại lão của học viện khẳng định biết thân phận của người này, nhưng không ra tay ngăn cản, chứng tỏ họ kiêng kỵ bối cảnh phía sau hắn. Chỉ có thể là một người. Triệu Luân! Kẻ này tất nhiên là thủ hạ của Triệu Luân, và các đại lão học viện cũng biết đối phương sẽ không làm bậy, bởi vậy liền nhắm một mắt mở một mắt. Dù sao, Triệu Luân chính là con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân, ai dám không nể mặt?

"Thình thịch!" Hắc y nhân đột nhiên ra tay nặng hơn, dưới một kích, Lăng Hàn bị đánh bay, va chạm mạnh vào một bức tường viện. "Ai đó!" Nơi này là ký túc xá Phá Hư bộ của Tây Phân Viện, lập tức có rất nhiều người chạy ra, phát hiện Lăng Hàn trong đống đổ nát. Còn hắc y nhân đã sớm biến mất. Lăng Hàn đứng dậy, chiêu cuối của hắc y nhân kia không dùng mãnh lực, chỉ là công kích quá nhanh khiến anh không thể né tránh, dĩ nhiên không thể làm anh bị thương.

"Người của Bắc Phân Viện!"
"Là Lăng Hàn!"
"Tân sinh số một lần này?"
"Dựa vào, tưởng chiến lực vượt hai mươi tinh là có thể đến Tây Phân Viện chúng ta dương oai sao?"
"Đánh hắn!"

Toàn bộ học sinh Phá Hư bộ của Tây Phân Viện lên tới hơn hai ngàn người, mỗi người đều đã vào học viện từ năm năm trở lên, chiến lực ít nhất cũng đạt mười lăm tinh. Nhiều người như vậy liên thủ, Phá Hư Cảnh nào không sợ? Hơn nữa, Lăng Hàn là kẻ xông vào Tây Phân Viện, bị đánh là phải, biết kêu ai? Bị ép? Ngươi bị ai ép? Hắc y nhân? Đùa gì thế, ai mặc bộ hắc y chẳng phải là hắc y nhân?

Trong lòng Lăng Hàn cười nhạt, anh biết Triệu Luân muốn làm khó mình. Đối phương không dám giết anh trong học viện, nhưng con trai của Triệu đại tướng quân có thể làm loạn, chỉ để anh khó chịu thì sao? Nếu anh không địch lại, chắc chắn sẽ bị đánh tơi bời. Nếu anh thắng, cũng sẽ chọc giận các học sinh Sơn Hà Cảnh của Tây Phân Viện, cho rằng anh quá kiêu ngạo, một mình xông vào Tây Viện diễu võ dương oai. Lăng Hàn nhớ đến lời Thủy Nhạn Ngọc nói, Triệu Luân chính là một con rắn độc, quả là một lời nhận xét cực kỳ chuẩn xác.

"Oanh!", mười mấy người xông tới. Giờ đây họ đông người thế mạnh, tự nhiên không sợ Lăng Hàn chút nào. Lăng Hàn đưa tay, bắt lấy một người, đưa ngang trước người như tấm khiên, cười nói: "Các vị, ta không cẩn thận đi nhầm đường, không có ý tứ gì. Ta sẽ rời đi ngay, chúng ta hòa thuận vui vẻ được không?"
"Hừ, xông vào Tây Phân Viện chúng ta, còn muốn nghênh ngang như không có chuyện gì xảy ra mà rời đi?"
"Lăng Hàn, ngươi cũng quá kiêu ngạo rồi!"
"Ngươi không phải rất mạnh sao, có thể độc thân xông vào Tây Viện chúng ta, rồi toàn thân trở ra?"
"Nghĩ hay lắm!"

Họ ra tay, nhưng có "bia đỡ đạn", dĩ nhiên cố kỵ rất nhiều. "Có bản lĩnh thì đừng bắt người làm con tin!" "Đúng, chúng ta đường đường chính chính đánh!" Họ kích tướng. Lăng Hàn không khỏi cười, các ngươi hơn mấy nghìn người đánh một mình ta, đó cũng là đường đường chính chính sao? Bất quá, anh thật sự không sợ. "Các ngươi đã muốn chiến, vậy thì chiến đi!" Lăng Hàn tiện tay vứt con tin sang một bên, anh có gì phải sợ? "Ha ha, đánh hắn!" Mười mấy người lại xông tới, càng nhiều người hơn thì vây quanh quan chiến. Dù Phá Hư Cảnh có thể công kích ở vài chục trượng, nhưng hơn một nghìn người lại quá đông, không thể cùng lúc phát ra.

Lăng Hàn tung quyền phải. "Thình thịch!" Lực lượng của anh quá cường đại, một kích như núi nghiền ép, mười mấy người lập tức bị đánh bay ra ngoài, trực tiếp hôn mê. Học sinh Tây Phân Viện đều kinh hãi, mẹ nó, đây là chiến lực gì, một quyền có thể đánh bay mười mấy người? Phải biết rằng có thể được Xích Thiên Học Viện thu nhận, ai mà chẳng là thiên tài trong thiên tài? "Lên, cũng không tin chúng ta nhiều người như vậy còn không thu thập được hắn." Người như biển cả xông tới Lăng Hàn, nhưng chỉ cần Lăng Hàn tung một quyền, là có mười mấy người như rơm rạ bị đánh bay, một kích choáng váng, lập tức mất đi chiến lực. Sau hơn mười quyền, hiện trường đã ngã xuống hơn hai trăm người. Đừng xem Tây Phân Viện còn gần một nghìn tám trăm người còn đứng, nhưng đó cũng chỉ là vấn đề của thêm vài trăm quyền nữa mà thôi. Quá biến thái, tại sao Phá Hư Cảnh có thể mạnh đến như vậy. Đồng dạng là người, sao chênh lệch lại lớn đến vậy chứ? Bọn họ có phải cũng nên vào Tiểu Thế Giới lịch lãm hay không?

"Còn có người không?"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!