Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
La Phách, từng được ca tụng là thiên tài kiệt xuất nhất của La gia trong suốt một thế kỷ, đã bị Lăng Hàn đánh gục chỉ bằng một chiêu. Cái chết bất ngờ này, đặc biệt khi La Phách được gia tộc ưu ái dùng Huyết Khấp Thạch để tu luyện – một bảo vật quý hiếm có thể phát huy tác dụng ngay cả ở cảnh giới Nhật Nguyệt – khiến La Khải Phong, một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, không thể nào chấp nhận. Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì căm phẫn, gầm lên một tiếng như dã thú, lao tới Lăng Hàn với ý đồ trấn giết ngay tại chỗ, bất chấp quy tắc của học viện. Một đòn đánh từ Nhật Nguyệt Cảnh, dù chỉ là tiểu cực vị, cũng đủ sức nghiền nát Lăng Hàn thành tro bụi.
Lệ Vi Vi, đứng từ xa chứng kiến, giật mình thảng thốt, nhưng khoảng cách quá xa khiến nàng bất lực. Quý Vân Nhi trấn an nàng, tin rằng học viện sẽ không để La Khải Phong lộng hành. Quả nhiên, ngay khi La Khải Phong ra tay, Trương Đức Mãn và Ngụy Thiên Thụ đã kịp thời xuất hiện, chặn đứng công kích của hắn. "La huynh, xin tự kiềm chế!" họ cùng hô lên. Lăng Hàn đứng đó, thần sắc bình thản, dường như đã lường trước mọi chuyện. Hắn biết rõ, đây là học viện, nơi mà sự hỗn loạn không thể tồn tại. Chắc chắn có những cường giả Nhật Nguyệt Cảnh Đại cực vị, thậm chí Đại viên mãn, đang ẩn mình giám sát, sẵn sàng ra tay khi cần thiết.
Lăng Hàn cúi xuống, nhặt lấy Chân Nguyên Thạch trên mặt đất – chiến lợi phẩm từ trận đấu sinh tử. Hắn tiếc nuối vì không thể thu giữ thi thể của La Phách, bởi chắc chắn không gian trữ vật của kẻ địch sẽ chứa vô số bảo vật. La Khải Phong, dù biết không thể giết Lăng Hàn ngay tại đây, vẫn cố làm ra vẻ giận dữ, lạnh lùng buông lời: "Kẻ này giết người La gia ta, lẽ nào lại buông tha dễ dàng như vậy?" Hắn, một lão cáo già đầy mưu mô, đã nhanh chóng nảy ra một kế sách. Trương Đức Mãn khinh thường đáp: "Đây là sinh tử đấu, đôi bên đã đồng ý, chết trận chỉ có thể trách tài nghệ không bằng người."
"Lời ấy sai rồi!" La Khải Phong lắc đầu, mặt nghiêm trọng. "Trước đó, bản tọa rõ ràng nghe La Phách nói 'ngừng tay', 'chịu thua', nhưng ác tử này lại cố tình ra tay tàn độc, không hợp quy tắc sinh tử chiến." Mọi người xung quanh đều thầm mắng La Khải Phong vô sỉ. La Phách bị Lăng Hàn một chưởng miểu sát, làm gì có thời gian để nói lời chịu thua? Nhưng La Khải Phong nào quan tâm đến ánh mắt thế tục. Hắn quay sang Ngụy Thiên Thụ, ánh mắt lạnh lẽo: "Ngụy huynh nhất định nghe được, đúng không?" Ngụy Thiên Thụ giật mình, lời nói của La Khải Phong đầy rẫy uy hiếp. Hắn, một tán tu không có thế lực chống lưng, biết rõ La gia có thể làm mọi chuyện. Lương tâm hay gia đình? Một võ giả từ Tiểu Thế Giới hay người thân? Cuối cùng, Ngụy Thiên Thụ thở dài, miễn cưỡng lên tiếng: "Ta... hình như cũng nghe La Phách nói 'chịu thua'." Hai chữ "hình như" là lối thoát cuối cùng hắn để lại cho mình.
Trương Đức Mãn tức giận đến sôi máu, nhưng cũng bất lực. Đúng lúc đó, một bóng trắng vụt qua, một con đại bạch miêu xuất hiện trên vai Lăng Hàn. Ai cũng biết, con mèo này là thú cưng của Viện trưởng, kẻ nào động đến nó đều phải trả giá đắt. La Khải Phong rùng mình, lo sợ Lăng Hàn có đại năng Tinh Thần Cảnh chống lưng. "Meo meo!" Bạch miêu kêu lên, tỏ vẻ đói bụng. Lăng Hàn cười nhạt: "Ta bị đuổi khỏi học viện đúng không? Vậy sau này ngươi theo ta, bao ăn no!" Bạch miêu ngạo nghễ gật đầu.
La Khải Phong và Ngụy Thiên Thụ tái mặt. "Miêu gia, mau tới đây, bản tọa cũng có thức ăn ngon!" La Khải Phong vội vàng mời mọc. Bạch miêu giận tím mặt, nó đâu phải mèo tham ăn vô tiết tháo! "Meo meo!" Nó lao thẳng vào La Khải Phong, khiến một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh phải liên tục né tránh. Sau một hồi đuổi bắt, bạch miêu nhảy về vai Lăng Hàn, vuốt râu đầy kiêu hãnh, ra hiệu rằng ai dám động đến người của nó sẽ không yên. Trương Đức Mãn cười lớn, tuyên bố Lăng Hàn vô tội, và bảo hắn trở về. La Khải Phong căm hận nhưng đành nuốt giận, ôm thi thể La Phách rời đi. Ngụy Thiên Thụ thở dài, cũng khuất bóng.
Lăng Hàn chắp tay cảm tạ Trương Đức Mãn, rồi cùng bạch miêu trở về. Mạc Tuấn Nhân vỗ vai Diệp Thừa Vận, người vẫn còn thất thần sau khi chứng kiến sức mạnh của Lăng Hàn. Diệp Thừa Vận nhận ra rằng, dù thiên phú có cao đến đâu, cũng có giới hạn. Hắn quyết định đột phá Sơn Hà Cảnh để tìm kiếm không gian phát triển mới.
Ở một nơi khác, tiếng la hét giận dữ vang lên: "Lão vu bà ghê tởm, thả Nữu đi ra ngoài!" Hổ Nữu gào thét, bám chặt vào cánh cửa, đòi gặp Lăng Hàn. Thanh y lão ẩu bất lực kéo nàng lại. Hổ Nữu phồng má, tuyên bố không tu luyện. Lão ẩu thở dài, giải thích về bí thuật Côn Bằng Cung và mối nguy hiểm đang rình rập, rồi nhượng bộ: "Hảo, lão thân đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi tu luyện tới Sáng Thế cảnh, lão thân liền cho phép ngươi đi gặp tên tiểu tử kia, bất quá, tối đa chỉ có thể ba ngày." Hổ Nữu đếm ngón tay, hứa sẽ đạt Sáng Thế Cảnh trong ba năm, rồi đuổi lão ẩu đi. Lão ẩu lắc đầu, nghĩ đến một kỳ tài khác ở Tiểu Thế Giới, quyết định giới thiệu con của Lăng Hàn cho Thiên Thánh Cung.
Trong khi đó, tại La gia, La Hồng Đạo nghiến răng nhìn thi thể La Phách. Hắn hạ lệnh cho La Khải Phong, bất chấp việc Lăng Hàn có "quan hệ" với bạch miêu, phải dùng Ám Dạ Đường để treo thưởng một vạn Chân Nguyên Thạch lấy mạng Lăng Hàn. Lăng Hàn, không hề hay biết về âm mưu đang rình rập, trở về tiểu viện, nướng thịt cho bạch miêu, rồi tiếp tục bế quan tu luyện Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Năm ngày sau, hắn đã sơ bộ vận dụng được môn bí thuật này. Một đạo kiếm quang từ mi tâm bắn ra, xuyên thủng tảng đá, cho thấy uy lực kinh người của nó. Hắn vui mừng khôn xiết, nhận ra Bất Diệt Thiên Kinh đã giúp thần hồn của mình kiên cố đến mức nào, tối đa hóa sức mạnh của bí pháp.
Tiếng gõ cửa vang lên, Thủy Nhạn Ngọc đứng đó, vẻ đẹp trưởng thành và quyến rũ của nàng khiến Lăng Hàn không khỏi liên tưởng đến những đường cong ẩn dưới lớp áo rộng. Nàng đỏ mặt, vội vã thông báo: "Cha ta muốn gặp ngươi." Lăng Hàn thầm thì "cha vợ", rồi trêu chọc nàng về mối quan hệ giả của họ. Thủy Nhạn Ngọc lạnh lùng từ chối giả vờ thân mật khi không có người ngoài. Lăng Hàn lại trách nàng không đến xem hắn tử đấu, nàng đáp: "Với thực lực của ngươi, dù một trăm La Phách đến cũng không làm ngươi sứt mẻ cọng lông sao?" Hắn cười lớn, rồi đồng ý đi gặp "cha vợ", không quên nhắc nhở nàng về "tiền lì xì". Thủy Nhạn Ngọc cảnh báo hắn về áp lực từ gia đình nàng, nhưng Lăng Hàn vẫn thản nhiên. Khi nàng gọi hắn là "chó", Lăng Hàn liền đáp trả: "Nếu ta là chó, trên mặt ngươi cũng không có quang nha." Thủy Nhạn Ngọc rút kiếm kề cổ hắn, nhưng Lăng Hàn vẫn bất động, trêu chọc nàng "mưu sát chồng". Cuối cùng, nàng đành cất kiếm, bởi trong lời hứa của nàng, Lăng Hàn chính là "chồng" của nàng.
"Theo ta đi!" Thủy Nhạn Ngọc lười tranh cãi, quay bước. Lăng Hàn sóng vai cùng nàng, thậm chí còn dựa rất gần, thì thầm: "Sư tỷ, đừng quên, ra cửa là có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm chúng ta!" Hơi thở ấm áp phả vào mặt khiến nàng đỏ bừng, toàn thân nổi da gà. Trong lúc mơ màng, nàng không hề nhận ra mình đã bị Lăng Hàn nắm tay, chỉ cảm thấy bước chân nhẹ bẫng như đạp mây. "Đi đâu đây?" Lời hỏi của Lăng Hàn khi ra khỏi cửa mới khiến nàng bừng tỉnh, vội vàng rút tay ra, hung tợn nhìn hắn. "Ngươi là cố ý!" Lăng Hàn chỉ về phía sau: "Vừa nãy ta thấy thủ hạ của Triệu Luân." Thủy Nhạn Ngọc giật mình, Lăng Hàn lại nắm tay nàng, lần này nàng không cự tuyệt, nhưng mặt vẫn đỏ bừng. Lăng Hàn mỉm cười nhìn về phía sau, quyết tâm diễn kịch đến cùng.
Họ đến trước phủ đệ Thủy gia, một gia tộc ngũ lưu danh tiếng trong Hoàng Đô. Thủy gia lão tổ là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị, còn Thủy Tử Ca, cha của Thủy Nhạn Ngọc, là một quan viên Lục Phẩm và cường giả Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị. Có Thủy Nhạn Ngọc dẫn đường, họ dễ dàng vào thư phòng của Thủy Tử Ca. "Ngươi nghìn vạn lần không thể lộ ra chân tướng!" Thủy Nhạn Ngọc thì thầm dặn dò Lăng Hàn trước khi vào. Lăng Hàn mỉm cười trấn an nàng. "Cha!" Nàng gọi khẽ khi thấy Thủy Tử Ca đang đọc sách. Hắn liếc nhìn hai người, rồi bảo nàng ra ngoài. Thủy Nhạn Ngọc sửng sốt, nhưng dưới ánh mắt nghiêm nghị của cha, nàng đành lui ra, không quên liếc nhìn Lăng Hàn với vẻ oan ức.
Thủy Tử Ca không nói một lời, tiếp tục đọc sách, nhưng khí thế Nhật Nguyệt Cảnh của hắn bao trùm căn phòng, đè nặng lên Lăng Hàn. Ngay cả cường giả Sơn Hà Cảnh cũng khó đứng vững trước áp lực này, huống chi Lăng Hàn vẫn là Phá Hư Cảnh. Nhưng Lăng Hàn không nao núng, hắn ung dung ngồi xuống, nhắm mắt lại, bắt đầu tu luyện. Thủy Tử Ca suýt nữa ném sách vào mặt hắn, ý đồ dằn mặt Lăng Hàn đã thất bại. "Ngươi là Lăng Hàn?" Hắn cuối cùng cũng lên tiếng. Lăng Hàn đứng dậy, cung kính đáp: "Vãn bối chính là Lăng Hàn." Thủy Tử Ca ngạc nhiên trước vẻ trầm ổn, khí phách của Lăng Hàn, nhưng vẫn giữ vững ý định ban đầu: "Ngươi không xứng với nữ nhi của ta, bắt đầu từ hôm nay, không được gặp lại Nhạn Ngọc nữa."
"Thủy đại nhân, ngươi quá võ đoán rồi!" Lăng Hàn cười ha ha. "Ngươi dám giáo huấn ta?" Thủy Tử Ca giận dữ. "Không dám, cũng không phải." Lăng Hàn lắc đầu. "Vãn bối chỉ trần thuật một sự thật, tuy hiện tại vãn bối là Phá Hư Cảnh, nhưng không có khả năng vĩnh viễn là Phá Hư Cảnh! Thất Đại Tướng đương thời cũng không phải từ Phá Hư Cảnh đi tới sao, Tả Hữu Nhị Tướng đại nhân cũng như vậy." "Thật cuồng!" Thủy Tử Ca hừ lạnh. "Ngươi cũng dám so sánh với chín vị đại nhân này sao?" "Hiện tại không so được, nhưng thời gian tới thì không nhất định." Lăng Hàn tự tin cười. Thủy Tử Ca phất tay: "Ha ha, ngày ngươi rảo bước tiến lên đại năng Tinh Thần Cảnh, nói không chừng nữ nhi của ta sớm đã thành hồng nhan điêu linh, không chờ nổi, cũng không cần phải... chờ! Này là lần cảnh cáo duy nhất, không được gặp mặt nữ nhi của ta nữa, bằng không, bản tọa sẽ cho ngươi hối hận!"
Lăng Hàn mỉm cười nói: "Chẳng lẽ nhạc phụ đại nhân không biết, ngươi sắp làm ngoại công sao?" Thủy Tử Ca phun nước trà ra ngoài, sấm sét giữa trời quang! Nữ nhi bảo bối của hắn... có con với Lăng Hàn? Hắn đâu còn đủ bình tĩnh để suy nghĩ logic. "Nhạn Ngọc!" Hắn gào lên. Thủy Nhạn Ngọc vội vã đẩy cửa vào, thấy cha mình tóc dựng ngược, hai mắt phun lửa, hoàn toàn thất thố. Nàng không hiểu Lăng Hàn đã nói gì mà khiến cha mình tức giận đến vậy. "Ngươi, ngươi, ngươi…" Thủy Tử Ca chỉ vào nàng, tức đến không nói nên lời. Lăng Hàn đỡ lời: "Nhạc phụ đại nhân, muốn trách thì trách ta đi!" "Cút! Cút cho ta!" Thủy Tử Ca vẫy tay liên tục, chỉ muốn một mình tiêu hóa tin tức chấn động này. Lăng Hàn kéo tay Thủy Nhạn Ngọc bỏ chạy.
Ra khỏi Thủy gia, Thủy Nhạn Ngọc vẫn mờ mịt hỏi: "Đến tột cùng ngươi nói gì vậy?" Lăng Hàn thuận miệng đáp: "Nga, sợ hắn chia rẽ chúng ta, nên ta nói ngươi có..." "Có cái gì?" Thủy Nhạn Ngọc ngây thơ hỏi. "Hắc hắc." Lăng Hàn cười. "Hắc hắc cái gì, nói mau!" "Chính là phụ thân ngươi sắp làm ngoại công." Thủy Nhạn Ngọc ngớ người, rồi cuối cùng cũng phản ứng lại, khuôn mặt đầy sát khí: "Lăng Hàn, ta muốn giết ngươi!" Nàng vung kiếm truy sát Lăng Hàn. Dù không thừa nhận, nàng biết đây là một chiêu "hay", ít nhất là để chặn miệng Thủy gia. Nàng biết mình phải chấp nhận, nhưng sự phẫn nộ vẫn khiến nàng bỏ mặc Lăng Hàn, một mình nghênh ngang rời đi.
Lăng Hàn bật cười, nghĩ đến con mình. Liệu khi tái kiến, con có còn nhận ra hắn không? Con đường võ đạo còn dài, cần thời gian để đạt đến Tinh Thần Cảnh, có thể là hàng nghìn, hàng vạn năm. Đến lúc đó, con trai hắn đã thành ông cố. Lo lắng cũng vô ích, hắn chỉ có thể từng bước tiến lên, tích lũy thực lực. Thần giới quá rộng lớn, việc di chuyển giữa các tinh cầu đòi hỏi Thần Khí phi hành cao cấp và sự chuẩn bị kỹ lưỡng để đối phó với hiểm nguy trong Tinh Vũ. Hắn lắc đầu, quyết tâm đẩy mạnh sức mạnh đến hai mươi tinh, tiến vào Thần Cảnh. Chỉ cần đạt đến Tinh Thần Cảnh đại năng, hắn có thể quang minh chính đại rời khỏi Loạn Tinh Hoàng Triều.
Đột nhiên, Lăng Hàn rùng mình, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ập đến. Thần hồn cường đại của hắn, tương đương với Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, giúp hắn cảm nhận được nguy cơ. Xoát! Một đạo hàn quang xẹt qua, một mũi tên từ trên mái nhà bắn thẳng vào ngực hắn, ngay vị trí trái tim. Lăng Hàn lập tức đưa ra phán đoán: uy lực mũi tên tương đương Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị. Nhưng liệu nó có phải Thần Thiết, có xuyên thủng thể phách của hắn không? Quyết định nhanh chóng, hắn căng nắm đấm. Hưu! Mũi tên hạ xuống, đánh bay cả người Lăng Hàn. Hắn lật vài vòng trên mặt đất, rồi nằm bất động, máu tươi phun trào...