Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa những ồn ào của học viện, Lệ Vi Vi, tiểu thư quyền quý từ Tả Tướng Phủ, đã hạ mình đề nghị một lời bảo hộ. Nàng, dù kiêu ngạo, vẫn phải trải qua đấu tranh tư tưởng khi muốn đối đầu với Triệu Luân, người có thế lực không kém cạnh. Nàng nhìn Lăng Hàn, khuôn mặt thoáng chút giận dỗi và bực dọc: "Tuy Triệu Luân rất lợi hại, nhưng bản tiểu thư không sợ hắn. Ngươi chỉ cần cầu xin ta hài lòng, ta cũng không phải không thể bảo vệ ngươi." Lời đề nghị ấy mang theo chút thách thức, chút ban ơn, nhưng Lăng Hàn, với vẻ mặt lạnh nhạt, kiên quyết từ chối: "Vậy thôi, ta không có hứng thú làm nô tài."
Sự từ chối dứt khoát của hắn khiến Lệ Vi Vi sững sờ. Nàng không thể tin được một người lại có thể cự tuyệt "thiện ý" của nàng nhanh đến vậy. Thái độ của tiểu bối thường đại diện cho tiền bối, và việc nàng đối đầu Triệu Luân có thể gây rắc rối cho Tả Tướng và Triệu Đại Tướng Quân, tạo cơ hội cho Hữu Tướng công kích. Nhưng Lăng Hàn lại không chút bận tâm. Nàng hầm hừ quay người bỏ đi, để lại một câu giận dỗi: "Hừ, mặc kệ ngươi chết sống!"
Lăng Hàn chỉ khẽ nhếch môi. Hắn biết, kể từ khi chấp nhận Thủy Nhạn Ngọc, kết quả này là điều khó tránh. Nhưng hắn tin chắc rằng, dù là Triệu Luân cũng không dám công khai ra tay trong học viện, bởi lẽ Triệu gia chỉ là tướng quân, không phải Hoàng Đế. Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, hắn chẳng có gì phải sợ.
Cùng lúc đó, dưới một thác nước hùng vĩ, Triệu Luân, một nam tử trẻ tuổi với ba hư ảnh núi sông ẩn hiện sau lưng, tỏa ra khí tức kinh khủng, đang đứng chắp tay. Hắn không phải Sơn Hà cảnh thông thường, mà là một cường giả Đại Cực Vị, với từng đạo quang mang đỏ chớp động trong Sơn Hà của mình. Phía sau hắn, Tả Tiêu quỳ gối, cung kính và cuồng nhiệt bẩm báo chuyện Thủy Nhạn Ngọc và Lăng Hàn tự định chung thân. Tả Tiêu phẫn nộ, cho rằng Thủy Nhạn Ngọc đã được thiếu chủ của hắn để mắt tới là phúc phận trời ban, nhưng nàng lại dám lạnh nhạt, thậm chí còn "đội nón xanh" cho thiếu chủ.
Triệu Luân bật cười ha hả, lắc đầu: "Thật sự là liều lĩnh! Xem ra, ta đã cho nàng quá nhiều tự do rồi. Đúng rồi, kẻ đó tên gì?" "Lăng Hàn!" Tả Tiêu vội vàng đáp. Triệu Luân thuận tay ném ra một vật, lạnh lùng nói: "Ngươi đem thứ này cho hắn, nếu hắn ngoan ngoãn tiếp thu, thì tạm tha hắn một mạng." Tả Tiêu liếc nhìn vật kia, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt đầy ẩn ý: "Tuân mệnh, thiếu chủ!"
Ngày hôm sau, khi Lăng Hàn đang tu luyện, một tiếng quát lớn vang lên: "Lăng Hàn đi ra đây!" Hắn bước ra sân, mở cửa. Bên ngoài là hai thanh niên tu vi Phá Hư Cảnh, không phải học viên cùng khóa, mà là những người khóa trước, có vẻ là tay sai của Triệu Luân. Hắn đã đoán trước được phần nào.
Xung quanh, đám đông học viên đã tụ tập, xì xào bàn tán. "Đó là Vương Uyển sư huynh, còn có Trương Thanh sư huynh! Đều là thủ hạ của Triệu Luân sư huynh!" "Phi, bọn họ xứng sao! Bọn họ là thủ hạ trong thủ hạ của Triệu Luân sư huynh, kém không biết bao nhiêu." "Bất quá, bọn họ xuất hiện lúc này, nhất định là đại biểu Triệu sư huynh." "Đúng thế, lại dám đoạt nữ nhân với Triệu sư huynh, Triệu sư huynh không có phản ứng mới lạ." Những lời xì xào ấy lọt vào tai Lăng Hàn, khiến hắn nhận ra Triệu Luân đã không hề coi trọng hắn, chỉ phái hai Phá Hư Cảnh đến.
Vương Uyển cười nhạt, ánh mắt khinh miệt. Hắn nghĩ, kẻ từ Tiểu Thế Giới này thật không biết trời cao đất rộng, tưởng khai thiên là có thể hoành hành ở Thần giới sao? "Chúng ta phụng lệnh của Triệu Luân Triệu sư huynh đến, đưa một kiện lễ vật." Hắn nói. Đám đông ngạc nhiên, Triệu Luân bị làm sao vậy, người ta đoạt nữ nhân của mình mà còn tặng lễ?
Lăng Hàn vẫn bình tĩnh, hỏi: "Hả, lễ vật gì?" Vương Uyển và Trương Thanh liếc nhau, Vương Uyển lấy ra một hộp gấm tinh xảo, không lớn. Hắn nâng hộp trong lòng bàn tay, cao giọng quát: "Còn không mau quỳ tiếp!" Lăng Hàn bật cười ha hả: "Quỳ tiếp? Ngươi bị thần kinh sao?" Trương Thanh lạnh lùng xen vào: "Đại lễ của Triệu sư huynh, ngươi dám không quỳ tiếp cảm tạ?"
Lăng Hàn phất tay: "Nếu vậy, mang món lễ vật này về đi, ta không chịu nổi!" Vương Uyển hừ một tiếng: "Triệu sư huynh đưa lễ vật, há có đạo lý thu hồi! Tốt, ngươi không quỳ tiếp tùy ngươi, cầm đi đi!" Hắn gật đầu với Trương Thanh. Trương Thanh hiểu ý, từ từ mở hộp gấm.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào chiếc hộp. Triệu Luân sẽ tặng thứ gì cho Lăng Hàn? Ai cũng biết Triệu Luân không phải người dễ nói chuyện, mà nổi tiếng tàn nhẫn. Khi hộp gấm mở ra, toàn trường lặng ngắt như tờ. Bên trong, là một vòng cổ chó! Ý nghĩa quá rõ ràng: Triệu Luân muốn biến Lăng Hàn thành chó của mình, sai bảo. Khinh miệt tột độ!
"Lăng Hàn, Triệu sư huynh nói, ngươi thu lễ vật này, tạm tha ngươi một mạng." Vương Uyển cười nói, khuôn mặt ngạo nghễ. Tất cả ánh mắt đổ dồn về Lăng Hàn. Thu vòng cổ, hắn sẽ là nô tài của Triệu Luân. Không thu, hắn sẽ đối mặt với cái chết. Ai dám coi lời Triệu Luân là đùa cợt? Trừ khi Lăng Hàn trốn mãi trong học viện, bằng không, con trai Triệu Đại Tướng Quân muốn giết một Phá Hư Cảnh chẳng phải dễ như trở bàn tay?
Làm sao bây giờ? Dù nhận hay không nhận, số phận Lăng Hàn dường như đã được định đoạt. Hắn đã "xong đời" ngay từ khi ở bên Thủy Nhạn Ngọc. Trong mắt Lăng Hàn, lửa giận bùng lên, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn nhìn chiếc vòng, sải bước đi tới. Mọi người đều nghĩ hắn sẽ nhận, vì so với tính mạng, tôn nghiêm có là gì? Hơn nữa, làm chó cho Triệu Luân, nhiều người cầu còn không được.
Nhưng Lăng Hàn vươn tay, cầm chiếc vòng lên, rồi đột ngột dùng sức. "Rắc!", chiếc vòng bị hắn bẻ gãy làm đôi. Hắn thuận tay ném xuống đất, thản nhiên nói: "Chuyển cáo cho Triệu Luân, hảo ý tâm lĩnh, vô phúc tiêu thụ." Chiếc vòng cổ chó vỡ tan rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu thanh thúy. Toàn trường lại lặng ngắt như tờ. Lăng Hàn đây là muốn đối đầu với Triệu Luân! Hắn lấy đâu ra dũng khí, đâu ra tự tin? Triệu Luân là con trai độc nhất của Triệu Đại Tướng Quân, cường giả Sơn Hà cảnh Đại Cực Vị, thiên tài Tam tinh!
"Lớn mật, dám hư hao lễ vật của Triệu sư huynh, ngươi có biết phạm vào tội lớn bực nào không?" Vương Uyển lớn tiếng quát. Ánh mắt Lăng Hàn lạnh lùng: "Cầm vật như vậy tới nhục nhã ta, chẳng lẽ còn không đập? Hai người các ngươi lập tức cút cho ta, đừng để ta nhìn mà tâm phiền." Vương Uyển lãnh đạm đáp: "Ngươi đã là một người chết, còn dám kiêu ngạo?"
Lăng Hàn đưa tay, một bả túm lấy Vương Uyển. Với thực lực hiện tại, một Phá Hư Cảnh dưới hai mươi tinh không phải đối thủ của hắn. Hắn nắm cổ Vương Uyển, lạnh lùng nói: "Nếu ta đã là một người chết, cũng không ngại kéo mấy người chôn cùng!" Vương Uyển sợ đến dựng tóc gáy, hắn không muốn vì Triệu Luân mà dâng mạng. Hắn và Lăng Hàn vốn không thù oán, nếu chết thì quá thiệt thòi. "Không không không, đừng giết ta!" Hắn run rẩy van xin.
"Người nhát gan!" Lăng Hàn thuận tay ném Vương Uyển ra ngoài. Học viện cho phép luận bàn, nhưng cấm giết người hay gây tàn phế. Lăng Hàn không cho rằng mình là người đã chết, nên sẽ không vì một kẻ tiểu nhân mà tự đẩy mình vào chỗ chết. "Cút!" Hắn quát. Vương Uyển và Trương Thanh vội vã bỏ chạy. "Các ngươi còn quên một vật!" Lăng Hàn nhấc chân, "Hưu!", đá chiếc vòng vỡ tan về phía họ. Vương Uyển quay tay bắt lấy, chân không dám ngừng, bỏ chạy mất dạng.
Mọi người nhìn theo, chỉ cảm thấy Lăng Hàn tuy ngang ngược một hồi, nhưng rồi sao? Học viện có quy định, nhưng Lăng Hàn không thể mãi mãi là Phá Hư Cảnh. Một ngày nào đó hắn bước vào Sơn Hà Cảnh Tiểu Cực Vị, những cường giả Tiểu Cực Vị đỉnh phong sẽ khiêu chiến hắn. Ngươi là thiên tài Tứ Tinh thì sao, học viện đâu thiếu thiên tài Tam Tinh, Nhị Tinh, vẫn có thể sửa chữa ngươi đau khổ. Hơn nữa, hắn có thể mãi mãi ở trong học viện sao? Mọi người đều lắc đầu, thời gian của Lăng Hàn không còn nhiều.
Tại La gia, La Hồng Đạo triệu La Bá đến: "Ngươi đã luyện hóa xong Khấp Huyết thạch?" "Vâng, gia chủ đại nhân!" La Bá tràn đầy tự tin, chiến lực của hắn giờ đã đạt hai mươi mốt tinh, mang lại cảm giác bành trướng mạnh mẽ. La Hồng Đạo nói: "Dân đen kia kết tử thù với Triệu Luân, đã định trước không còn sống lâu nữa! Ngươi lập tức đi khiêu chiến hắn. Nếu không hắn chết trong tay Triệu Luân, sỉ nhục của ngươi sẽ không có cơ hội tẩy sạch. Hơn nữa, thay Triệu Luân giết hắn, nói không chừng chúng ta có thể leo lên đại thụ của Triệu Đại Tướng Quân." "Vâng, gia chủ đại nhân!" La Bá cười nhạt, nóng lòng muốn giết Lăng Hàn.
Ngày thứ hai sau khi Triệu Luân tống "lễ vật", La Bá liền gửi chiến thiếp, muốn cùng Lăng Hàn quyết sinh tử chiến. Không phải luận bàn thông thường, mà là sinh tử đấu. Ở Xích Thiên Học Viện, nếu cảnh giới võ đạo tương đương, có thể luận bàn tùy thời. Nhưng luận bàn ấy không thể gây chết người hay tàn phế. Còn tử chiến, phải ước chiến công khai, được đối phương đồng ý. Một khi đã đồng ý, bất kể kết quả thế nào, không ai phải chịu trách nhiệm. Nhưng nhiều năm nay, sinh tử chiến rất hiếm khi xảy ra.
Tử chiến! Mọi người trong học viện đều kinh ngạc. Lăng Hàn là quán quân khai thiên, chiến lực đạt hai mươi tinh. La Bá hẳn phải biết rõ thực lực Lăng Hàn, từng bị tát hai cái không thể phản kháng. Vậy mà giờ lại thách đấu tử chiến, hắn bị trúng tà sao? Lẽ nào thực lực của La Bá đã đại tiến, tự nhận có thể hơn Lăng Hàn?
La Bá đã ra chiêu, chỉ chờ Lăng Hàn có tiếp hay không. Lăng Hàn trả lời thẳng thắn: đánh thì phải trả thù lao, lệ phí di chuyển mười khối Chân Nguyên Thạch, thắng thì một trăm khối, phải ký hiệp nghị trước. Ai cũng bật cười, người này thật đúng là không thay đổi. Biết Lăng Hàn đáp lại, mọi người đều thấy buồn cười. Rõ ràng đã có kình địch như Triệu Luân, nhưng hắn vẫn không bị ảnh hưởng, đầu óc người này làm bằng gì mà thô thế?
Lúc này, La Bá trả lời rất nhanh, đồng ý điều kiện của Lăng Hàn. Hai bên hẹn ba ngày sau đánh một trận. Lăng Hàn tin chắc La Bá đã thực lực đại tiến mới dám quyết tử chiến, bằng không ai lại tốt bụng vừa đưa Chân Nguyên Thạch lại chịu chết? Nhưng hắn không sợ, trừ hắn ra, không ai biết chiến lực hiện tại của hắn đạt đến mức nào: mười bảy tinh lực lượng, chiến lực hai mươi lăm tinh! Phá Hư Cảnh một tinh là một trời một vực, từ hai mươi tinh trở đi, tăng chiến lực khó khăn vô cùng, mỗi một tinh chênh lệch cũng lớn không gì sánh được. La Bá có thể trong mấy ngày ngắn ngủi mà vọt lên hai mươi tinh, rồi vượt qua năm tinh sao? Ai mà tin nổi?
Lăng Hàn vẫn sinh hoạt bình thường. Hắn đặc biệt tò mò về lão nhân tóc trắng ở Thư Các. Trước đây hắn đã hỏi thăm, nhưng không ai biết lai lịch vị Từ lão đầu kia, chỉ biết ông đã trông Thư Các từ rất lâu, luôn trong bộ dạng sắp chết nhưng lại sống rất thọ, cực kỳ kỳ quái.
Hắn lại đến Thư Các, thấy Từ lão đầu vẫn ngủ gà ngủ gật như lần trước. Lăng Hàn thi lễ: "Gặp qua tiền bối." Từ lão đầu nhìn hắn, ánh mắt đột nhiên lóe sáng, rồi lại ẩn xuống, ho khan một tiếng: "Thiếu niên, ngươi luyện thành sáu pháp quy nhất?" Lăng Hàn giật mình: "Làm sao tiền bối biết?" "Ha hả, nếu không vậy, lực lượng của ngươi làm sao có thể trong một tháng ngắn ngủi cường đại lên một mảng lớn?" Từ lão đầu hỏi ngược. Lão đầu có thể nhìn ra lực lượng cụ thể của mình sao? Lăng Hàn gật đầu: "Tiền bối quả nhiên nhãn lực cao minh, vãn bối bội phục."
Từ lão đầu cười ha hả: "Bất quá tiểu tử, tình cảnh của ngươi không ổn nha." Lăng Hàn cũng cười: "Không có cách nào, vãn bối còn chịu được." Từ lão đầu nhìn chằm chằm Lăng Hàn một lúc lâu mới nói: "Lão nhân có một môn pháp thuật không tính quá lợi hại, ngươi có hứng thú học hay không?" Lão nhân này tuyệt đối là cường giả, hắn nói không quá lợi hại thì chắc chắn là khiêm tốn. Lăng Hàn vội vàng: "Xin tiền bối chỉ giáo."
Từ lão đầu nhắm mắt, như chợp mắt, rồi đột nhiên mở miệng: "Môn bí thuật này tên là Thất Sát Trấn Hồn Thuật, lấy lực lượng thần hồn trùng kích đối thủ, có thể làm cho đối phương rơi vào mê man ngắn ngủi. Thần hồn của ngươi càng cường đại, càng kiên cố, thì ảnh hưởng càng lớn." Lăng Hàn vui mừng khôn xiết. Thần hồn hắn vốn cường đại và kiên cố, nhưng chưa có kỹ năng nào phát huy hiệu quả. Dưới tác dụng của Luân Hồi Trà, thần hồn hắn vượt xa Phá Hư tầng chín thông thường, lại tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh tầng hai, thần hồn càng thêm kiên cố. Nếu học được Thất Sát Trấn Hồn Thuật, dưới sự bất ngờ, ngay cả Sơn Hà Cảnh cũng có thể trúng chiêu, bị hắn làm mê man. Hiệu quả lớn nhất là gì? Trong nháy mắt tê dại, dù ngắn đến mấy, cũng là trạng thái vô ý thức, hắn có thể thu đối phương vào Hắc Tháp. Vào Hắc Tháp, hắn chúa tể tất cả! Lăng Hàn sao có thể không kinh hỉ?
"Bất quá tiền bối, ta không có ý bái sư." Lăng Hàn nói. Từ lão đầu cười: "Chỉ là thuật pháp không vào mắt mà thôi, coi như lão nhân nhìn ngươi thuận mắt, dạy cho ngươi." "Tạ ơn tiền bối!" Lăng Hàn nghiêm nghị nói, rồi thêm: "Ngày khác nếu vãn bối có địa phương giúp được, nhất định sẽ không chối từ!" Từ lão đầu cười ha hả, gật đầu: "Tốt, có khi ngày nào đó ngươi thật có thể giúp lão nhân a." Lăng Hàn biết, trên đời không có yêu ghét vô duyên vô cớ. Nhưng môn bí pháp này quá thích hợp, khiến hắn không thể từ chối.
"Ngươi qua đây." Từ lão đầu gật đầu. Lăng Hàn đi tới, Từ lão đầu đưa ngón tay, đầu ngón tay có một đoàn bạch quang chớp động, nhấn vào trán hắn. Đây là một hành động nguy hiểm tột cùng. Nếu Từ lão đầu mang sát ý, một cái nhấn nhẹ cũng đủ khiến Lăng Hàn hồn phi phách tán, không kịp trốn vào Hắc Tháp. Nhưng Lăng Hàn chọn tin tưởng, đứng vững như núi. Ngón tay của Từ lão đầu nhấn đến, "Ông...", trong đầu Lăng Hàn cuồn cuộn lên vô số tự phù. Mỗi chữ đều cực kỳ phức tạp, không thể diễn tả bằng ngôn ngữ, như một phần của Đại Đạo Thiên Địa, một loại quy tắc, chỉ có thể hiểu mà không thể truyền lời.
Lăng Hàn ngồi xuống, không ngừng tìm tòi, mỗi khi có chút tiến bộ, hắn đều vui không tự kìm được. Nhưng ngay lúc hắn nhập thần, vai lại bị vỗ một cái, cắt đứt suy nghĩ của hắn. Hắn mở mắt ra, thấy Từ lão đầu cười nói: "Ngươi đã minh tưởng ba ngày, hôm nay hẳn có một ước hẹn phải không?" Lăng Hàn kinh ngạc, đã ba ngày trôi qua, sao cảm giác như chỉ trong nháy mắt? Hắn gật đầu: "Tạ ơn tiền bối, ngày khác sẽ tới bái phỏng." "Đi thôi." Từ lão đầu phất tay.
Lăng Hàn vừa đi về phía Thiên Phong Sơn, vừa dư vị Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Mỗi khoảnh khắc đều khiến hắn cảm thụ sâu thêm, không khỏi hưng phấn, hận không thể lập tức quay lại, suy tính kỹ càng môn bí pháp này. Thất Sát, Trấn Hồn, đây thực ra là bí pháp có hai giai đoạn. Tiểu thành là Trấn Hồn, dùng thần niệm oanh kích đối thủ, làm ý thức đối phương tê liệt. Trong chiến đấu, điều này gần như là chí mạng. Nếu hai người thực lực tương đương, thậm chí ta yếu hơn, nhưng ta đánh ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật làm đối phương tê liệt một chút, rồi một kiếm kết liễu, có thể định thắng bại. Tuy nhiên, nếu thực lực chênh lệch quá lớn, đối phương có thể tỉnh lại trước khi kiếm kịp vung ra. Đây chỉ là vũ kỹ, không phải thần thông nghịch thiên, không thể bỏ qua cảnh giới võ đạo.
Nhưng sau khi đại thành, nó có thể trực tiếp giết hồn diệt phách. Thất Sát chia làm bảy tầng, mỗi tầng lợi hại hơn. Tuy nhiên, nó đòi hỏi thần hồn bản thân phải cực kỳ kiên cố, nếu không thì làm sao phong, chém thần hồn người khác? Sau khi tu thành Võ Đạo Chi Tâm, người ta có khả năng chém thần hồn đối phương, nhưng hiệu quả tốt nhất là với tà vật như Thi Binh. Với sinh linh bình thường, Võ Đạo Chi Tâm chỉ là một loại đánh giá, tác dụng lên địch thủ không rõ ràng. Môn bí thuật này có lẽ là diễn biến từ Võ Đạo Chi Tâm, phát triển thêm tác dụng của thần hồn.
Vừa đi vừa nghĩ, hắn đã tới dưới Thiên Phong Sơn. Đây là một trong ba ngọn núi của học viện, giữa sườn núi có một bình đài, là nơi so tài. Nền đá đã được gia cố, ngay cả Sơn Hà Cảnh Đại Viên Mãn cũng khó phá hủy.
"Lăng Hàn tới!" Khi Lăng Hàn từ chân núi đi tới, tất cả mọi người hưng phấn kêu lên. Sinh tử đấu, rất hiếm trong lịch sử học viện. Học viên nơi đây đều trẻ tuổi, có người chưa từng trải qua thực chiến, nên đối với máu chảy, mất mạng có một sự chờ đợi mơ hồ.
Con đường võ đạo, cuối cùng phải nương theo tiên huyết và sát lục, không thể mãi ở trong nhà ấm. Tất cả mọi người nhìn Lăng Hàn, người ấy tuyệt đối là một nhân vật truyền kỳ. Mới vào học viện một tháng, nhưng tin tức về hắn thì ngập tràn: Đế Hoàng khai thiên, chưởng quất La Bá, xảo trá La gia, trộm Nữ Thần Thủy Nhạn Ngọc của học viện, khiến mọi người ghen tị, và chọc giận Triệu Luân, nhận lời thông cáo tử vong. Tân sinh nào có thể làm được oanh oanh liệt liệt như vậy?
Trên một cây đại thụ, một thanh niên hoàng bào đứng chắp tay sau lưng, khuôn mặt kiêu ngạo. "Hắc hắc, Đế Hoàng khai thiên, chiến lực tất nhiên đạt tới hai mươi tinh." Bên cạnh hắn là một thanh niên áo xanh lục, từ đầu đến chân đều màu xanh, trên đầu còn cắm sừng, khóe miệng có hai chòm ria, dáng vẻ rất hoạt kê. "Diệp đại ca, ngươi sợ sao? Ngươi là cao thủ số một trong Phá Hư cảnh của Đông Phân Viện chúng ta, hình như mười năm trước cũng đã đạt đến chiến lực hai mươi tinh rồi?"
Thanh niên hoàng bào, Diệp Thừa Vận, cao thủ số một Phá Hư cảnh Đông Viện, lộ vẻ ngạo nghễ: "Tuấn Nhân, ngươi luôn không chịu chuyên tâm tu luyện, bằng không giờ chiến lực của ngươi đã đạt hai mươi tinh, sao có thể mười chín tinh cũng không tới như hiện tại?" Mạc Tuấn Nhân, bạn tốt của Diệp Thừa Vận, cười nói: "Hắc hắc, ngươi biết ta, chỉ thích lưu luyến bụi hoa."
"Diệp đại ca, ngươi chậm chạp không trùng kích Sơn Hà Cảnh, nhất định là muốn ở trong vòng trăm năm tu luyện Phá Hư Cảnh tới hoàn mỹ, bây giờ chiến lực lại đạt tới bao nhiêu tinh? Có hai mươi mốt tinh không?" Mạc Tuấn Nhân suy đoán. Diệp Thừa Vận cười ha hả: "Nếu Lăng Hàn kia rất mạnh, ngươi có cơ hội thấy ta xuất thủ." "Diệp đại ca, ngươi lại muốn khiêu chiến người từ Tiểu Thế Giới đến kia?" Mạc Tuấn Nhân kinh ngạc.
"Quá nhiều năm không có xuất thủ, sợ bị người lãng quên… Di!" Ánh mắt Diệp Thừa Vận nhìn về phía La Bá. Hắn không khỏi rùng mình: "La Bá này không đơn giản, xem ra thực lực rất có tinh tiến, đột phá cực hạn hai mươi tinh." "Cái gì!" Mạc Tuấn Nhân khiếp sợ. Hắn có thể chấp nhận Diệp Thừa Vận đột phá hai mươi tinh, nhưng giờ lại xuất hiện một người khác trên hai mươi tinh, thật khó tin. "Hắn chắc là luyện hóa bảo vật gì, kỳ thực bản thân không có chiến lực hai mươi tinh, tựa như có một Thần Khí gia trì, nâng chiến lực của hắn lên hai mươi tinh." Diệp Thừa Vận suy đoán. Nhãn lực của hắn rất cao. Tình huống của La Bá quả thực như vậy, Khấp Huyết Thạch không tăng lực lượng bản thân, mà gia trì công kích.
"Ta ngứa tay!" Diệp Thừa Vận cười to, thả người nhảy ra, "Hưu hưu hưu!", chỉ mấy cái lên xuống đã xuất hiện trước mặt La Bá, đánh ra một quyền, quát: "La Bá, đến, chúng ta đánh mấy chiêu!" Trong học viện, chỉ cần cảnh giới tương đương, luận bàn có thể tùy thời, miễn không chết hay tàn phế. Ai có thể nghĩ tới, Diệp Thừa Vận lại xuất thủ vào lúc này?
La Bá hừ một tiếng, hắn đang nóng lòng đánh bại Lăng Hàn, giờ bị Diệp Thừa Vận quấy rối, tâm tình tự nhiên rất khó chịu. "Muốn ăn đòn!" Hắn lạnh lùng nói, huy chưởng nghênh đón Diệp Thừa Vận. Chưởng phong gào thét, khi hắn chém ra một chưởng, thân ảnh một sinh linh cường đại hiện lên, hình như chim, đỏ như lửa, sáu chân bốn cánh, không mắt mũi miệng, bởi vì có một đôi cánh mọc ở trên mặt. Con quái điểu ấy không cho người cảm giác buồn cười, chỉ có thần uy vô tận. "Đế Giang!" Có người run giọng nói.
Một kích chém ra, lại có hư ảnh Thần Thú xuất hiện, đây là khái niệm gì? Diệp Thừa Vận không kinh sợ mà còn mừng rỡ, cười ha hả: "Ngươi luyện hóa Huyết Khấp Thạch à? Cho nên mới trong công kích có hình ảnh chủ nhân của Thần Huyết hiện lên! Bất quá, này dù sao chỉ là một hư ảnh mà thôi, muốn trấn áp ta, không đủ!" Hắn hét lớn, toàn thân kim quang diệu động, vóc người cao thêm ba thước, hùng tráng kinh người. "Oanh!", hắn dương động song quyền, đánh về phía La Bá.
Ai có thể nghĩ tới, hai vị chính chủ còn chưa đánh, giữa đường đã tuôn ra một Trình Giảo Kim? La Bá và Diệp Thừa Vận đối oanh, một tia sáng chói mắt bạo phát, như Vũ Trụ bạo tạc, cơn lốc cuồn cuộn nổi lên, quét tới bốn phương tám hướng. Đây là va chạm siêu việt chiến lực Phá Hư hai mươi tinh, ở Thần giới nhấc lên một chút bọt sóng. "Đằng đằng đằng!", hai người đều lùi về phía sau, không nhiều không ít, đều lùi mười một bước. Một kích này, hai người cân sức ngang tài.
"Cái gì, La Bá lại trở nên mạnh như thế!" "Đây chính là Đông Viện Diệp Thừa Vận, Phá Hư Cảnh đệ nhất nhân!" "Nghe nói từ nhiều năm trước hắn đã đạt tới Phá Hư hai mươi tinh, nhưng vẫn không trùng kích Sơn Hà Cảnh, hiển nhiên là muốn đi xa hơn ở Phá Hư Cảnh." "Nói không chừng, bây giờ chiến lực của hắn đã vượt lên hai mươi tinh." Tất cả mọi người kinh hô. Diệp Thừa Vận mạnh mẽ là điều hiển nhiên, nhưng tu luyện hơn 40 năm lại không áp chế được La Bá? Quá kinh người! Thảo nào La Bá dám phát sinh tử chiến với Lăng Hàn, thực lực của hắn lại trong mấy ngày ngắn ngủi tăng lên vài lần, thậm chí mười mấy lần.
"Ha ha." Diệp Thừa Vận cười to, quả nhiên, chiến lực Phá Hư hai mươi mốt tinh! Hắn lập tức bắn người ra, "Oanh!", lại lao về phía La Bá. "Thình thịch! Thình thịch!" Hai người lại đối oanh hai cái, vẫn bất phân thắng bại. "Đủ chưa?" La Bá lạnh lùng nói, mục tiêu của hắn là Lăng Hàn. "Mới ba chiêu à?" Diệp Thừa Vận chưa hết thòm thèm nói. "Được rồi, chờ ngươi đánh xong, chúng ta còn có thể luận bàn thêm một chút." Hắn cảm giác mình gặp một bình cảnh, đã vô địch trong Phá Hư Cảnh, không thể đề thăng nữa. Nhưng La Bá lại đạt tới Phá Hư hai mươi mốt tinh, làm hắn thấy được một đường hy vọng.
Tuy trong lòng La Bá cực kỳ khó chịu, nhưng cũng biết Diệp Thừa Vận là một kình địch, hai người có thể phải đánh mấy ngày mấy đêm mới phân thắng bại, giờ đâu có thời gian lãng phí? Hắn nóng lòng muốn đánh bại, giết chết Lăng Hàn. Hắn bước nhanh, đi tới quảng trường trên sườn núi, nhìn Lăng Hàn đang nhắm mắt dưỡng thần, cười lạnh nói: "Thật không nghĩ tới, ngươi lại dám tiếp chiến!"
Nếu không phải trước đó La Bá đã đánh một trận với Diệp Thừa Vận, mọi người nhất định sẽ nói hắn dõng dạc. Lăng Hàn là Đế Vương khai thiên, chiến lực Phá Hư hai mươi tinh, nếu có quốc thế gia trì, đột phá hai mươi tinh dễ dàng. Nhưng giờ ai cũng biết La Bá đã đạt tới Phá Hư hai mươi mốt tinh! Dù phần thực lực này không phải của chính hắn, là luyện hóa Khấp Huyết Thạch, nhưng không thể thay đổi việc hắn cường đại đến mức nào. Lăng Hàn... còn dám tiếp chiến sao? Sinh tử chiến không nhất thiết phải phân sinh tử, hoàn toàn có thể ngừng chiến giữa chừng. Nhưng sinh tử, ý là nếu phân sinh tử, không ai phải chịu trách nhiệm.
Lăng Hàn đang suy tư ảo diệu của Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Trong mắt người khác, La Bá cường đại đến mức không thể chống cự, nhưng với hắn, hai mươi mốt tinh thì sao, một tát là đủ rồi, cần quan tâm sao? Hắn bị cắt đứt suy tư, tâm tình tự nhiên không tốt, trên mặt lập tức lạnh lùng. Người khác không biết, còn tưởng Lăng Hàn sợ, đều âm thầm gật đầu, thầm nghĩ trận này có khả năng không đánh được.
Lăng Hàn đưa tay ra: "Lệ phí di chuyển của ta đâu?" "Phốc!", nhất thời rất nhiều người phun ra. Ngươi thật đúng là đòi tiền không cần mạng sao, không thấy La Bá lợi hại đến mức nào sao? La Bá cũng cười ha hả, tiện tay vẫy ra mười khối Chân Nguyên Thạch, lãnh đạm nói: "Cái này dùng để an bài hậu sự cho ngươi!" Ai, gõ La gia hai nghìn Chân Nguyên Thạch, mười khối Chân Nguyên Thạch này tựa hồ thoáng cái mất đi lực hấp dẫn. Bất quá, con kiến nhỏ nữa cũng là thịt, không nên chê a, tiền… loại vật này nhiều hơn nữa cũng không chê nhiều.
Lăng Hàn thu Chân Nguyên Thạch: "Còn một trăm khối nữa?" "Ngươi còn có thể thắng ta sao?" La Bá tức điên. Lăng Hàn cười hắc hắc: "Quy củ chính là quy củ, không nên nói nhảm nhiều như vậy? Ngươi tới cùng có cho hay không, không đánh ta về nhà ngủ." "Đánh!" La Phách cắn răng, lại vung tay lên, lấy ra một trăm Chân Nguyên Thạch. Lúc này Lăng Hàn cũng không thu, dù sao còn chưa thắng, nhưng đây chỉ là vấn đề thời gian.
"Có thể đánh chưa?" La Bá lạnh lùng nói, sát cơ như sôi trào. Lúc này ngươi cứ việc sính miệng lưỡi lợi hại, chờ chút nữa... ngươi tựu thảm! Trong học viện, cũng có mấy đại nhân vật trình diện quan sát, chỉ là bọn hắn đứng xa. Tỷ như La Khải Phong, hậu bối nhà mình đánh sinh tử chiến, hắn tự nhiên phải chú ý. Còn có Trương Đức Mãn, hắn rất có hảo cảm với Lăng Hàn, muốn thu làm đồ đệ. Mặt khác còn có Ngụy Thiên Thụ, từ lần trước bị La Khải Phong kéo lên, hắn cũng nổi lên hứng thú với Lăng Hàn.
Sinh tử chiến đã rất ít phát sinh, huống chi song phương chiến đấu đều có chiến lực cực hạn. Nhân số vây xem đông đảo, lấy học sinh Bắc Viện Phá Hư bộ tối đa, ba viện khác cũng tới, nhưng cộng lại cũng không nhiều bằng Bắc Viện. "Đánh a, tại sao ngươi nói nhảm nhiều như vậy, sợ chết sao?" Lăng Hàn cười nói. La Bá tức gần chết, rõ ràng là ngươi nói nhảm a? Bất quá, chiến đấu cuối cùng bắt đầu rồi, ha ha, hắn sẽ từ từ dằn vặt Lăng Hàn, cho đối phương dày vò ở trong thống khổ, lại dám tát hắn.
"Hưu!", hắn phi thân nhào ra, một chưởng vỗ ra, hư ảnh Thần Thú Đế Giang tái hiện, có lực uy hiếp lớn lao. Lăng Hàn chắp tay trái sau lưng, mười phần tùy ý, đợi cho La Bá tới gần, hắn huy chưởng nhấn tới, từng đạo thần văn đan vào, tạo thành văn lộ phức tạp không gì sánh được. Phúc Địa Ấn! "Thình thịch!" Một chưởng vỗ qua, La Bá bị đánh bay, tiếp đó thân thể giữa không trung tan rã, tứ phân ngũ liệt, huyết vũ tung bay. "Ba!", thi thể của hắn rơi xuống mặt đất, trên mặt tất cả đều là vẻ bất khả tư nghị, hình như đang kỳ quái mình rõ ràng đã là Phá Hư hai mươi mốt tinh, tại sao bị một cái tát đập chết nhỉ? Không hợp lý, quá không hợp lý a!
Bốn phía, một mảnh tĩnh mịch, chỉ có gió núi gào thét. Ai có thể nghĩ tới, La Bá uy phong bát diện cư nhiên một cái tát đã bị đập chết! Này con mẹ nó thực sự là một Phá Hư hai mươi mốt tinh, mà không phải một con ruồi sao? Không không không, La Bá không phải con ruồi, tương phản, hắn mạnh đến không hợp thói thường, ba lần đối oanh với Diệp Thừa Vận lại cân sức ngang tài, này đủ để chứng minh hắn cường đại.
Tất cả mọi người chỉ cảm thấy da đầu tê dại, đó là vì Lăng Hàn càng thêm lợi hại. Đây là chiến lực gì? Hai mươi hai tinh sao? Từ hai mươi tinh trở lên, mỗi đề thăng một tinh chiến lực sẽ mạnh bao nhiêu, kỳ thực mọi người cũng không có khái niệm, bởi vì... này chỉ tồn tại ở trên lý thuyết, trong truyền thuyết thì như thế nào cụ hóa để cân nhắc? Khóe miệng của Diệp Thừa Vận co quắp, cả người mồ hôi lạnh chảy ròng, Lăng Hàn cường đại đến hắn ngay cả dũng khí khiêu chiến cũng không có.
"Bản tiểu thư biết ngay mà!" Xa xa, Lệ Vi Vi hưng phấn mà giá giá quả đấm, nàng suy đoán chiến lực của Lăng Hàn có khả năng đạt tới Phá Hư hai mươi ba tinh, như vậy có hai tinh ưu thế, tuyệt đối là dễ dàng nghiền ép. Vẻ mặt của Quý Vân Nhi cũng khiếp sợ, theo nàng chiến lực Phá Hư hai mươi tinh là vô địch trong cảnh giới này, hai mươi mốt tinh quả thực như mộng huyễn, nhưng hôm nay không chỉ xuất hiện hai cái, một người trong đó còn bị một cái tát trực tiếp đập chết. Lẽ nào, Lăng Hàn là Sơn Hà Cảnh sao?
"Phách nhi!" La Khải Phong như một trận gió xông ra ngoài, khuôn mặt hắn dử tợn, như muốn ăn thịt người.