Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một không khí căng thẳng đến nghẹt thở tại học viện, Lăng Hàn đứng giữa vòng vây của những ánh nhìn dò xét và lời buộc tội. La Phách và La Liệt, hai huynh đệ tự mãn, cùng với La Khải Phong, một trưởng lão có tiếng tăm, đang hùng hổ cáo buộc chàng trộm cắp Bổ Thần Đan của học viện để bán kiếm lời. "Ta không có tội, tại sao phải nhận tội!", Lăng Hàn đáp trả, giọng nói vang lên đầy kiên định, không chút nao núng.
Đúng lúc ấy, như một luồng gió mát lành xua tan không khí ngột ngạt, một bóng hình tuyệt mỹ lướt nhanh đến. Đó là Cổ Linh Ngọc, một trong Hoàng Đô tam mỹ, nổi tiếng với thiên phú đan đạo kiệt xuất. Nàng xuất hiện với vẻ hưng phấn tột độ, đôi mắt lấp lánh chỉ chứa đựng sự tò mò về đan dược. "Lăng Hàn! Lăng Hàn!", nàng gọi lớn từ xa, hoàn toàn không để ý đến đám đông hay tình hình căng thẳng hiện tại. Sự xuất hiện của nàng khiến nhiều người xì xào, bàn tán về Đan phân viện – một phân viện ít người biết đến nhưng lại nắm giữ vị thế đặc biệt trong học viện.
Cổ Linh Ngọc lao thẳng vào, không thèm liếc nhìn bất kỳ ai khác, và tuôn một tràng hỏi dồn dập: "Ngươi luyện chế Bổ Thần Đan hiệu quả hơn ba phần mười so với bình thường! Rốt cuộc là ngươi cải tiến đan phương hay có thủ pháp luyện đan đặc thù? Ta đã điều tra rồi, ngươi từ tiểu thế giới đến, đến Hoàng Đô chưa đầy một tháng, không thể cải tiến đan phương được, vậy nhất định là có thủ pháp luyện đan đặc thù, đúng không?" Sau một hơi nói hết, nàng mới sực tỉnh, ngơ ngác nhìn quanh: "Ồ, các ngươi đang làm gì vậy?"
Sự ngây thơ đến mức đáng yêu của nàng khiến mọi người đều câm nín, nhưng đồng thời, những lời nàng nói lại hé lộ một bí mật động trời: Lăng Hàn biết luyện đan! Và Bổ Thần Đan mà chàng bán ra chính là do chàng tự tay luyện chế. Điều này lập tức hóa giải mọi lời buộc tội, khiến La Khải Phong cứng họng, còn Ngụy Thiên Thụ thì hừ lạnh, ánh mắt sắc như dao quét qua anh em nhà họ La. Rõ ràng, việc vu cáo một Đan Sư là điều cấm kỵ, và giờ đây, chính họ mới là kẻ đáng bị xử phạt.
Lăng Hàn mỉm cười, bình thản nói: "Vị sư tỷ này, ta có chút việc cần xử lý, lát nữa sẽ nói chuyện với ngươi." Cổ Linh Ngọc, với tâm trí hoàn toàn đặt vào đan đạo, thiếu kiên nhẫn đáp: "Chuyện gì vậy? Ta giúp ngươi!" Lăng Hàn không ngần ngại, kể lại chuyện bị vu cáo trộm đan. Nghe xong, Cổ Linh Ngọc lập tức giận dữ, khinh thường nhìn hai huynh đệ La Phách, La Liệt: "Sau này, các ngươi đừng hòng ăn được đan dược của Đan phân viện luyện chế nữa!" Vu oan cho Đan Sư chính là tự chuốc lấy họa.
Anh em nhà họ La phiền muộn tột độ. Dù có đánh giá cao Lăng Hàn đến mấy, họ cũng không thể ngờ một võ giả trẻ tuổi, từ tiểu thế giới đến, lại là một đan vũ song tu. Lăng Hàn, sau khi "dẹp yên" vụ việc, quay sang Ngụy Thiên Thụ, nghiêm mặt hỏi: "Vị trưởng lão này, hai người kia vu cáo ta, theo quy củ của học viện thì nên xử lý thế nào?" Ngụy Thiên Thụ lâm vào thế khó xử. Xử lý theo luật thì đúng, nhưng La gia lại là một thế lực không nhỏ. Hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn vào, ông ta không thể công khai thiên vị.
La Khải Phong vội vàng chen vào: "La Phách và La Liệt cũng không sai, dù sao họ thấy Lăng Hàn bán dược, cũng là vì học viện mà bẩm báo." Lăng Hàn lạnh nhạt phản bác: "Vậy theo vị trưởng lão này nói, học sinh chẳng phải chịu thiệt thòi vô cớ? Nếu không có vị sư tỷ này làm chứng, chẳng phải học sinh đã bị hãm hại mà chết? Nhớ lúc nhập học, ta đã qua tầng tám, tương lai có cơ hội thành thiên tài Tứ Tinh. Nếu bị hãm hại, học viện há chẳng phải tổn thất lớn sao?" La Khải Phong không khỏi giật giật khóe miệng, chưa từng thấy ai da mặt dày như vậy.
Ngụy Thiên Thụ hỏi: "Vậy ngươi muốn làm sao?" Lăng Hàn cười đáp: "Nếu cho ta khoảng vạn khối Chân Nguyên Thạch, ta nhất định sẽ quên chuyện không vui này, bằng không, ta liều mạng cũng phải để học viện cho ta một câu trả lời thỏa đáng!" Mọi người đều kinh ngạc trước sự ngông cuồng của Lăng Hàn, dám đe dọa cả La gia. La Khải Phong âm trầm, một vạn Chân Nguyên Thạch không phải là con số nhỏ, đặc biệt khi đối tượng là một Phá Hư Cảnh nhỏ bé. Nhưng tình thế hiện tại buộc La gia phải "hao tài tiêu tai". "Một vạn, quá mức rồi!" La Khải Phong trầm giọng nói, "Ngươi không chịu tổn thương thực chất gì, nhiều nhất bồi thường một trăm Chân Nguyên Thạch."
Lăng Hàn lắc đầu: "Như vậy sao được? Nếu không phải Cổ sư tỷ đến kịp, ta đã sớm bị khí thế của vị trưởng lão này áp bức thành cặn bã! Cái này còn không phải thương tổn chân thật? Năm ngàn Chân Nguyên Thạch, ít một khối cũng không được." Cổ Linh Ngọc, hoàn toàn bị cuốn vào logic của Lăng Hàn, gật đầu lia lịa: "Bắt nạt Đan Sư chúng ta, bồi mấy ngàn Chân Nguyên Thạch đương nhiên là phải." Cuộc mặc cả diễn ra chóng vánh: Bốn ngàn, một ngàn, ba ngàn, hai ngàn. Cuối cùng, La Khải Phong vung tay ném ra hai ngàn Chân Nguyên Thạch, Lăng Hàn thu vào Hắc Tháp, không chút khách khí. La Khải Phong nhìn hai huynh đệ nhà họ La bằng ánh mắt khiển trách, còn Ngụy Thiên Thụ thì thầm nhủ: "Người trẻ tuổi, tự lo lấy!" Lăng Hàn đáp lại: "Đa tạ Trưởng lão đề điểm, trong lòng học sinh nắm chắc."
Sau khi mọi người giải tán, Cổ Linh Ngọc lại bám riết Lăng Hàn, đôi mắt lấp lánh: "Lăng Hàn, Lăng Hàn, nói mau, ngươi là cải tiến đan phương, hay có thủ pháp luyện đan đặc thù?" Lăng Hàn cười nói: "Ta thực có thủ pháp luyện đan đặc thù." "Có thể dạy ta không?" Cổ Linh Ngọc hỏi ngay. Lăng Hàn trầm ngâm, thủ pháp luyện đan là bí mật không ai dễ dàng truyền ra. Nhưng nhìn sự si mê đan đạo của nàng, chàng đề nghị: "Vậy chúng ta luận bàn một hồi." Cổ Linh Ngọc vui vẻ đồng ý. Hai người say sưa luận bàn đan thuật, Lăng Hàn từ chỗ "dạy một chút" ban đầu đã biến thành bình đẳng thảo luận. Sắc trời tối dần, Cổ Linh Ngọc quá say mê đến nỗi nằm bò trên giường Lăng Hàn và ngủ thiếp đi, dặn chàng sáng mai dậy tiếp tục. Lăng Hàn dở khóc dở cười, nhường phòng ngủ cho nàng rồi tự mình vào Hắc Tháp.
Trong khi đó, tại La gia, La Hồng Đạo, gia chủ La gia, đang ngồi với vẻ mặt âm trầm, trước mặt là La Phách và La Liệt đang quỳ gối. "Các ngươi có biết, tại sao bản tọa lại phạt các ngươi không?" La Hồng Đạo hỏi. La Phách đáp: "Chúng ta để La gia hổ thẹn." La Hồng Đạo lắc đầu: "Chỉ là một điểm, nhưng quan trọng hơn là hai người các ngươi xử lý chuyện này quá thất vọng. Các ngươi không biết rõ sự tình đã vội vàng đặt bẫy, từ đầu đã thua." Ông ta nhấn mạnh: "Ra tay, phải nhắm thẳng vào bảy tấc, không cho đối phương bất kỳ cơ hội vươn mình."
La Hồng Đạo lại hỏi La Phách: "Bá nhi, ngươi có lòng tin chiến thắng tiện dân này không?" La Phách muốn hùng hồn đáp, nhưng cái tát của Lăng Hàn vẫn ám ảnh. Hắn cố gắng ưỡn ngực, nhưng trung khí không đủ. La Hồng Đạo bất mãn: "Ngươi không tiếp thu được một chút sao? Trước tiên không nói ngươi đã bị tiện dân này đánh bại, ngươi có biết, lai lịch thực sự của tiện dân kia là gì không?" Anh em nhà họ La ngơ ngác, chỉ là một tiện dân từ tiểu thế giới thôi mà? "Hồ đồ!" La Hồng Đạo quát lớn, "Tiện dân này thật không đơn giản, mà là Đế Hoàng của một quốc gia khai thiên đến!" Anh em nhà họ La lập tức phun ra, không thể tin được. "Khai thiên! Làm sao có khả năng, trong lịch sử Loạn Tinh Hoàng Triều chúng ta, chưa từng có ghi chép như vậy!"
La Hồng Đạo giải thích rằng từ ba trăm ngàn năm trước, đã có một Đại Từ Triều phi thăng đến, quốc chủ của họ là Từ Nhiên, một thiên tài võ đạo kinh người. Nhưng vì Từ Nhiên lẻn vào quốc khố trộm cắp quốc bảo, nên đã bị nữ hoàng bệ hạ ra lệnh xóa bỏ mọi dấu vết tồn tại của hắn, chỉ còn lại tinh thần lạc ấn trong Bạch Tinh Tháp. La Hồng Đạo kết luận: "Nói cho các ngươi chuyện này, chính là để các ngươi biết, trước khi muốn đánh đổ một người, nhất định phải hiểu rõ hắn, bằng không, các ngươi chỉ có thể bị đánh đổ."
La Hồng Đạo lại hỏi La Phách: "Phách nhi, có lòng tin đánh một trận với tiện dân kia không?" La Phách rùng mình, lớn tiếng đáp: "Vì gia tộc, La Phách nguyện lên núi đao, nguyện xuống biển lửa!" La Hồng Đạo cười lớn, ném ra một khối Huyết Khấp Thạch màu đỏ thẫm: "Ngươi luyện hóa, sức chiến đấu tất có thể phá tan hai mươi tinh! Đến thời điểm đó, cùng tiện dân kia đánh sinh tử chiến, nhất định phải giết chết người này!" La Phách mừng rỡ, Huyết Khấp Thạch là chí bảo, sẽ giúp hắn dễ dàng trấn áp Lăng Hàn. La Liệt đứng cạnh, vẻ mặt đầy ganh tị, nhưng trong lòng lại nảy sinh một ý nghĩ khác. Chẳng lẽ Lăng Hàn, một kẻ khai thiên, có thể có sức chiến đấu vượt xa La Phách ngay cả khi đã luyện hóa Huyết Khấp Thạch? Khóe miệng hắn nở một nụ cười gằn, ai chết cũng là chuyện tốt.
Hai ngày sau, Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi tìm đến Lăng Hàn. "Đầu gỗ, cha ta muốn gặp ngươi," Lệ Vi Vi thông báo. Lăng Hàn hơi kinh ngạc, Tả Tướng muốn gặp mình? Chàng không dám chậm trễ, lập tức đến Tả Tướng phủ. Hướng Thừa Duẫn, quản gia của Tả Tướng, dẫn chàng đến một vườn hoa nhỏ. Tả Tướng đang tỉ mỉ chăm sóc một chậu hoa. Lăng Hàn nhìn thấy, không khỏi kinh ngạc. Dưới bàn tay của Tả Tướng, bồn hoa tỏa ra một thần vận kỳ lạ, mỗi cành cây như biểu thị một môn kỳ pháp võ đạo. Chàng không khỏi liên tưởng đến sáu pháp quy nhất mình đang tu luyện, và đột nhiên có một sự lĩnh ngộ sâu sắc. Lăng Hàn lập tức ngồi xếp bằng, tiến vào trạng thái đốn ngộ.
Tả Tướng ngạc nhiên "Ồ" một tiếng, dừng tay. Hướng Thừa Duẫn quát: "Lớn mật!" Nhưng Lăng Hàn hoàn toàn chìm đắm trong lĩnh ngộ, không hề hay biết. Tả Tướng vẫy tay ngăn Hướng Thừa Duẫn, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc. Đây là đốn ngộ! Một cơ duyên hiếm có trong võ đạo. Ngay cả Tả Tướng cũng không khỏi ghen tị, nếu ông ta cũng có thể đốn ngộ, có lẽ sẽ đột phá lên cảnh giới cao hơn. Hướng Thừa Duẫn cũng kinh ngạc và đố kỵ, Tả Tướng đại nhân lại chờ đợi một tiểu võ giả Phá Hư Cảnh tỉnh lại.
Buổi đốn ngộ kéo dài gần một canh giờ. Lăng Hàn mở mắt, tiếc nuối vì chưa đạt đến mức độ hoàn hảo. Chàng vội đứng dậy, thấy Tả Tướng đang mỉm cười nhìn mình, còn Hướng Thừa Duẫn thì mặt lạnh như tiền. "Tiểu tử đột nhiên có lĩnh ngộ, hồn nhiên quên tất cả, kính xin Tả Tướng đại nhân tha thứ," Lăng Hàn thi lễ. "Không sao cả!" Tả Tướng nói. Ông ta bảo Hướng Thừa Duẫn ra ngoài trước. Hướng Thừa Duẫn kinh ngạc, rồi quay đi, ánh mắt quét qua Lăng Hàn đầy vẻ lạnh lẽo, âm trầm.
Sau khi Hướng Thừa Duẫn rời đi, Tả Tướng tiếp tục tỉa hoa, hững hờ hỏi: "Gần đây Vi Vi đang giúp ngươi làm ăn?" Lăng Hàn trầm ngâm rồi đáp: "Xác thực, cùng tứ tiểu thư còn có Quý tiểu thư làm chút kinh doanh, hai vị tiểu thư cũng chỉ là thấy đồ mới mẻ, chơi vui." Tả Tướng cười lớn, khen Lệ Vi Vi, rồi bất ngờ nói: "Vi Vi cũng gần như đến tuổi có thể lập gia đình, có điều, bổn tướng rất không yên lòng, sợ nàng tuổi trẻ, bị người lợi dụng." Lăng Hàn hiểu ý, đáp: "Có thể xứng với tứ tiểu thư, chí ít cũng phải là công tử của thế lực nhất nhị lưu." Tả Tướng hài lòng, rồi chuyển chủ đề: "Mỗi mười năm, tam đại Hoàng Triều sẽ tiến hành một lần luận bàn, phân hai trận Phá Hư Cảnh và Sơn Hà Cảnh. Năm nay sẽ tiến hành luận bàn Phá Hư Cảnh... Ngươi thay Tả Tướng phủ xuất chiến đi." Lăng Hàn gật đầu: "Vâng!" Tả Tướng nói thêm: "Việc này quan hệ đến thể diện của một quốc gia, ngay cả bổn tướng đề danh cũng chưa chắc nhất định sẽ thông qua. Vì lẽ đó, ngươi còn phải đánh bại người cạnh tranh khác, mới có thể thu được vinh quang vì quốc gia xuất chiến." Lăng Hàn lại đáp: "Vâng!" Trong lòng chàng thầm nghĩ, nếu giúp Loạn Tinh Hoàng Triều giành thứ nhất, liệu có được khen thưởng hậu hĩnh không?
"Đi thôi!" Tả Tướng phất tay. Lăng Hàn ra hoa viên, thấy Hướng Thừa Duẫn đang đợi. Ánh mắt Hướng Thừa Duẫn toát ra hàn quang khi thấy Lăng Hàn, nhưng chợt rùng mình, vẻ mặt nghiêm nghị, rồi quay người vào trong hoa viên, hiển nhiên là được Tả Tướng triệu kiến. Lăng Hàn lắc đầu, Hướng Thừa Duẫn cũng là một thiên tài, nhưng lựa chọn nương tựa quyền thế khiến chàng cảm thấy không đáng. Chàng trở về học viện, chuyên tâm tu luyện sáu pháp hợp nhất.
Một ngày sau, tin tức chấn động lan truyền khắp học viện: Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc tự định chung thân, đã kết thành vợ chồng! Tin tức này khiến toàn bộ học viện sôi trào. Thủy Nhạn Ngọc là một danh nhân, từng là tuyệt sắc giai nhân của Hoàng Đô, và còn là đối tượng Triệu Luân, con trai của Triệu Đại Tướng Quân, công khai tuyên bố sẽ cưới. Giờ đây lại có người dám "hoành đao đoạt ái"? Mọi thông tin về Lăng Hàn được đào bới: quán quân chiêu sinh, qua tầng tám, biết luyện đan, từ tiểu thế giới đến, và đặc biệt là... Đế Chủ khai thiên! Tuy nhiên, trước mặt Triệu gia, tất cả những điều này đều trở nên vô nghĩa. Nhiều người chờ xem Lăng Hàn sẽ kết thúc như thế nào.
"Đầu gỗ, đầu gỗ!" Lệ Vi Vi hưng phấn chạy tới. "Ngươi thật đính hôn với Thủy tỷ tỷ?" Lăng Hàn nhìn nàng, thản nhiên đáp: "Phải thì như thế nào?" "Nhìn không ra a, dung mạo của ngươi cũng không đẹp trai, càng không biết nói ngọt cho nữ nhân hài lòng, dựa vào cái gì để Thủy tỷ tỷ ái mộ?" Lệ Vi Vi chống cằm, vẻ mặt khó hiểu. "Coi như nha hoàn nhà của ta cũng xem không nổi ngươi, kỳ quái, lẽ nào Thủy tỷ tỷ trúng tà?" Lăng Hàn cạn lời. Lệ Vi Vi tiếp tục: "Bất quá, ngươi muốn thảm a... Triệu Luân kia chẳng những bản thân là thiên tài võ đạo, hơn nữa hắn còn có ba người đi theo, cái nào cũng là thiên tài trong thiên tài, tùy tiện phân phó một tiếng, thì có tiểu đệ đem ngươi... Chỉ vài ngày sau ngươi liền phơi thây đầu đường."