Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong thế giới võ đạo, từ cấp độ Phá Hư Cảnh, việc tu luyện thần hồn trở thành yếu tố then chốt, là bước đệm vững chắc để vươn tới Thần Cấp. Những thiên tài như Lệ Vi Vi, từ thuở nhỏ đã được bồi đắp thần hồn bằng vô số bảo vật quý hiếm, tạo nên một nền tảng kiên cố và mạnh mẽ không gì sánh kịp. Chính vì lẽ đó, Lệ Vi Vi từng xem thường Lăng Hàn, cho rằng khoảng cách khởi điểm giữa họ là quá lớn, đến mức Lăng Hàn khó lòng đạt được thành tích cao dù có vượt qua ba tầng đầu. Điều này cũng phơi bày sức mạnh nội tình của các thế lực lớn, khi Lệ Vi Vi, dù sở hữu thiên phú xuất chúng, lại gục ngã ở tầng thứ năm chỉ vì thiếu kinh nghiệm thực chiến.
Nhưng Lăng Hàn chỉ mỉm cười, liệu thần hồn của hắn có thua kém bất kỳ thế hệ trẻ nào của Loạn Tinh Hoàng Triều? Nhờ một ngụm Luân Hồi Trà, thần hồn của hắn giờ đây đã đạt đến trình độ không kém cạnh bất kỳ cường giả Phá Hư Cảnh nào. Khi Khí Linh đưa ra một ngọc bài để kiểm tra, Lăng Hàn không chút do dự, vận dụng tinh thần lực xung kích. Một tiếng "ba" giòn tan vang lên, ngọc bài vỡ vụn. Hắn tự tin rằng việc phá hủy một khối ngọc bài chẳng đáng gì, và đây chỉ là một đòn tùy ý, chưa hề vận dụng đến Kiếm Tâm. Khí Linh, với giọng điệu có phần tinh quái, bất ngờ lên tiếng: "Ngươi còn chưa được phép ra tay ở khoảng cách này mà." Lăng Hàn ngạc nhiên, rồi cười xòa đề nghị một khối khác, nhưng Khí Linh đã tuyên bố hắn thông qua, bởi lẽ, theo quy tắc, hắn được phép ra tay trong vòng ba thước. Lăng Hàn không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng, Khí Linh này sao lại có vẻ "trêu ngươi" giống Tiểu Tháp đến thế?
Sau khi vượt qua cửa ải thần hồn, Lăng Hàn được dẫn vào cửa thứ ba. Một thạch thất khổng lồ, lớn hơn trăm lần so với trước đó, hiện ra trước mắt, tựa một đấu trường rộng lớn. Khí Linh thông báo: "Đỡ hắn mười chiêu, ngươi có thể quá quan." Một hình người bằng tinh quang chớp động ngưng tụ, đó là Từ Nhiên, một nam tử vóc dáng thon dài, không rõ dung mạo nhưng tỏa ra khí phách hơn người. Lăng Hàn kinh ngạc trước sự chân thực của đối thủ, không phải về hình dáng mà là về khí thế và khả năng phản ứng. Khí Linh giải thích, đây là dấu ấn tinh thần của Từ Nhiên, một thiên tài lừng danh đã từng khuấy đảo học viện ba mươi vạn năm trước, rời đi sau ba trăm năm và bặt vô âm tín.
Lăng Hàn không khỏi tò mò: "Vậy mà trăm vạn năm qua, không ai vượt qua hắn sao?" Khí Linh trầm trồ: "Hắn là một quái vật! Trong cùng cảnh giới, chỉ có người có thể tiếp cận hắn, chứ không thể sánh vai hay vượt qua. Ngươi đang trải qua khảo nghiệm cấp Phá Hư Cảnh, nhưng ngay cả kỷ lục ở Sơn Hà Cảnh cũng do hắn nắm giữ." Nghe vậy, chiến ý trong Lăng Hàn bùng cháy. Hắn thách thức: "Nếu ta chiến thắng hắn thì sao?" Khí Linh đáp: "Vậy ngươi sẽ tự động vượt qua cửa thứ ba ở tám tầng còn lại."
"Từ tiền bối, mời ra chiêu!" Lăng Hàn hào hùng tuyên bố. Từ Nhiên không nói nhiều, chủ động xuất kích, một quyền đánh thẳng vào ngực Lăng Hàn. Chiêu thức giản dị nhưng ẩn chứa quyền lực kinh thiên, như cả trời đất sụp đổ. Lăng Hàn nhận ra đây là Quyền Tâm Thông Minh, hóa phồn vì giản. Hắn tung chưởng, triển khai Phúc Địa Ấn, kim quang chớp động. Một tiếng "thình thịch" vang dội, Từ Nhiên lùi ba mươi bước, trong khi Lăng Hàn vẫn đứng vững.
Lăng Hàn nhíu mày, cảm thấy Từ Nhiên chưa dùng hết sức: "Lực lượng của ngươi rõ ràng không chỉ có vậy, vì sao không toàn lực ứng phó?" Khí Linh giải thích: "Bởi vì... đây chỉ là tầng thứ nhất." Lăng Hàn cười lớn: "Giải phong lực lượng! Ta muốn chiến đấu với Phá Hư Cảnh mạnh nhất!" Khí Linh suy tính một lát rồi đồng ý. Ngay lập tức, một lực lượng kinh hoàng bùng nổ từ tinh thể Từ Nhiên, hóa thành sóng cuộn trào, khiến Lăng Hàn nổi da gà. "Đây là lực lượng Phá Hư hai mươi tinh!" Lăng Hàn phấn khích reo lên. "Ha ha ha, thảo nào không ai siêu việt ngươi, ngươi đã tu luyện lực lượng Phá Hư Cảnh đến cực hạn!"
Hắn lao vào trận chiến, nhưng dưới đòn đánh đầu tiên của Từ Nhiên, Lăng Hàn bị đánh bay. Tuy nhiên, thể phách biến thái của hắn không hề hấn gì. Theo quy tắc, chỉ cần ngăn cản mười chiêu, nhưng với thân thể Thần thiết, Lăng Hàn có thể đỡ mười vạn chiêu mà không bị tổn thương. Hắn gầm lên, quay lại dùng Diệt Long Tinh Thần Tiễn, liên tục bắn ba mũi tên đáng sợ. Từ Nhiên đấm nát mũi tên, nhưng tinh quang trên tay cũng tóe ra, như bị thương. Khí Linh kinh ngạc trước sức mạnh và thể phách của Lăng Hàn, một người chưa đạt tới cực hạn Phá Hư hai mươi tinh.
Lăng Hàn không chút nương tay, liên tục bắn tên, rồi xông vào cận chiến, một tay Vạn Pháp Quy Nhất, một tay Phúc Địa Ấn. Hai người giao chiến kịch liệt, lực lượng vô tận chấn động như sóng biển. Lăng Hàn tung hết sức mạnh, không cứng rắn đối đầu trực diện mà vận dụng tối đa Diệt Long Tinh Thần Tiễn kết hợp Lôi Động Cửu Thiên và Chân Thị Chi Nhãn. Nhưng Từ Nhiên không có một chút nhược điểm nào, bởi hắn không phải sinh linh thực sự. Trận chiến giằng co, cả trăm chiêu trôi qua, nhưng vẫn bất phân thắng bại. Lăng Hàn dù bị đánh bay, nhưng Từ Nhiên cũng liên tục bị tấn công, tinh quang trên người chớp động như sắp vỡ. Nếu không giới hạn, Từ Nhiên chắc chắn sẽ thua, bởi thể phách Lăng Hàn là Thần thiết.
Cuối cùng, Khí Linh hô dừng trận chiến. Từ Nhiên hóa thành vô số quang điểm tiêu tán. Khí Linh tuyên bố hòa, thừa nhận Lăng Hàn cường đại, và tin rằng chỉ cần thêm một tinh lực lượng nữa, Lăng Hàn có thể trở thành người thủ quan mới. Lăng Hàn cười nhạt, chỉ quan tâm đến trận chiến, không màng danh hiệu. Hắn bước lên tầng thứ hai, nơi các khảo nghiệm tương tự nhưng độ khó tăng dần. Nhờ đã vượt qua cửa thứ ba ở tầng một, tốc độ của Lăng Hàn tăng vọt, nhanh chóng đuổi kịp những người đi trước.
Bên ngoài, mọi người đang xôn xao bàn tán khi Bạch Tinh Tháp liên tục phát sáng. Tầng thứ năm sáng lên, rồi tầng thứ sáu. Ban đầu, họ đoán là Quý Tiên Tử, thiên tài sánh ngang La Phách và Lâm Do. Nhưng khi tầng thứ sáu lại sáng lên lần nữa, rồi lần thứ ba, mọi người choáng váng. La Phách, người đang nung nấu ý định cầu hôn Quý Vân Nhi, bắt đầu lo lắng khi Quý Vân Nhi có thể trở thành thiên tài Nhị Tinh, vượt xa kỳ vọng của gia tộc.
Bất ngờ nối tiếp bất ngờ, tầng thứ năm lại sáng lên lần nữa. Mọi người hoài nghi, cho rằng người này chắc đã dùng hết tiềm lực. Nhưng người đó chính là Lăng Hàn, hắn không vội vã, vì không cần đánh cửa thứ ba, tốc độ của hắn lại càng lúc càng nhanh. Lúc này, đa số đã rời tháp, chỉ còn ba người bên trong. Lệ Vi Vi, người đang giậm chân vì cảm thấy mình lại thua Lăng Hàn, chợt kinh ngạc khi tầng thứ sáu lại sáng. Mọi người lại được một phen ngỡ ngàng, rồi một thanh niên cẩm bào bước ra – Trình Hạo Phi, hậu duệ của Trình gia, một thiên tài tầng sáu. Hắn tự tin ngẩng cao đầu, nhưng lại thất vọng khi thấy mọi người vẫn chỉ dán mắt vào Bạch Tinh Tháp. Hắn nhận ra vẫn còn hai người bên trong, và cả hai đều đã vượt qua tầng sáu. Trình Hạo Phi không khỏi bực tức, tự hỏi liệu hắn có nên đợi thêm năm năm nữa không.
Sau đó, tầng thứ bảy phát sáng! Cả học viện chấn động. Thiên tài Tam Tinh! Đây là khái niệm gì? Không kém Mã Hưng, nhưng Mã Hưng nhờ có Vương giả chi khí. Ai là người đó? Một bạch y nữ tử xuất hiện, thanh lệ thoát tục như tiên nữ. Lệ Vi Vi vội chạy tới chúc mừng Quý Vân Nhi đã thông qua tầng bảy. Nhưng Quý Vân Nhi lại biến sắc, thừa nhận mình không vượt qua tầng bảy, mà thua ở cửa thứ ba. Lệ Vi Vi và tất cả mọi người đều kinh hoàng. Vậy ai là người đã vượt qua tầng bảy? Chỉ còn một người! Lệ Vi Vi ôm đầu, không thể tin được rằng đó chính là Lăng Hàn, một võ giả từ Hạ Giới, một "đầu gỗ" mà nàng từng coi thường.
Các đại lão của Bắc phân viện vô cùng kích động, họ đã "kiếm lớn" lần này, không chỉ có ba thiên tài, mà Quý Vân Nhi còn bộc lộ tiềm năng thiên tài Nhị Tinh, và Lăng Hàn, thiên tài Tam Tinh. Bắc phân viện đang hưng thịnh! Nhưng cao trào chưa dừng lại. Chỉ một lát sau, tầng thứ tám phát sáng! "Trời ạ, ta không nhìn lầm chứ?" Mọi người đều tê dại, ngay cả các đại lão cũng không thể ngồi yên, đồng loạt chạy đến chân tháp. Thiên tài Tứ Tinh! Đây là cấp độ của Tả Hữu Nhị Tướng, Thất Đại Tướng hiện tại!
Lệ Vi Vi lẩm bẩm: "Tên biến thái này!" Nàng không thể tin tên "rắm thí" kia lại có thể trở thành thiên tài Tứ Tinh. Trong tháp, cánh cửa dẫn lên tầng chín đã mở, nhưng Lăng Hàn dừng lại. "Có nên lên tầng chín không? Được rồi, hiện tại ta hẳn là có thể ổn định vị trí thứ nhất, không cần phải phô bày toàn bộ tiềm lực." Hắn nghĩ, trở thành thiên tài Tứ Tinh đã đủ để học viện trọng điểm bồi dưỡng. Nhưng Ngũ Tinh thì khác, điều đó có thể kinh động đến cả Nữ Hoàng, và có thể đào sâu bí mật trên người hắn, một người đến từ Hạ Giới. Nếu không vì muốn giữ vững vị trí số một, Lăng Hàn đã dừng lại ở tầng bảy. Với suy nghĩ đó, hắn dứt khoát quay người, không bước lên tầng chín.
Khi Lăng Hàn bước ra khỏi Bạch Tinh Tháp, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn. Hắn thầm than không ổn, có vẻ như việc vượt qua tầng tám vẫn là quá lớn. Một lão giả gần như lao tới, ánh mắt rực lửa nhìn Lăng Hàn, như thể hắn là một giai nhân tuyệt sắc. Lăng Hàn suýt nữa đã ra quyền, nhưng nhận ra lão giả là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị. Hắn lùi một bước: "Tại hạ Lăng Hàn." Ngay lập tức, lão nhân kia vội vàng đề nghị: "Lăng Hàn, mau quỳ xuống bái sư, lão phu thu ngươi làm đệ tử!" Một tiếng gầm khác vang lên, một lão giả khác lao tới đánh bay lão đầu thứ nhất: "Cút! Đây là đệ tử của lão phu!" Một lão giả thứ ba tiến đến, cười híp mắt: "Tiểu tử, lão phu Trương Đức Mãn, là Trưởng lão Bắc phân viện, mau tới bái lão phu làm thầy, có lão phu cho ngươi chỗ dựa, sau này ngươi muốn đánh ai cũng được!"
Lại một lão giả thứ tư xuất hiện, mắng Trương Đức Mãn. Bốn lão giả Nhật Nguyệt Cảnh đồng loạt nhìn Lăng Hàn: "Tiểu tử, ngươi bái ai làm sư?" Cảnh tượng này khiến mọi người đỏ mắt, được bốn cường giả Nhật Nguyệt Cảnh tranh giành làm đệ tử là vinh dự tột bậc. Nhưng ngay lúc đó, một trung niên nam tử bay vút tới, đứng trên đỉnh tháp, giọng nói không cao nhưng vang vọng: "Chớ có lãng phí thời gian, nhanh hoàn thành thủ tục nhập viện!" Bốn lão giả vội vàng hành lễ: "Vâng, Phó viện trưởng đại nhân!"
Mọi người lúc này mới biết, thực lực của nam tử trẻ tuổi kia còn mạnh hơn cả bốn lão giả. Trương Đức Mãn và các trưởng lão khác nhanh chóng dẫn những học viên đã vượt qua khảo hạch đến nơi chiêu sinh. Riêng Lăng Hàn, Mã Hưng, Trình Hạo Phi và Quý Vân Nhi được giữ lại, vì top 10 đều có phần thưởng đặc biệt. Lăng Hàn nghiễm nhiên là thứ nhất, nhưng vị trí thứ hai và thứ ba cần được thảo luận. Cuối cùng, Mã Hưng xếp thứ hai, còn Trình Hạo Phi và Quý Vân Nhi đồng hạng ba.
Ba người đứng đầu nhận được những đặc quyền lớn: mỗi tháng một cơ hội ngâm mình trong Hắc Ngọc Trì – một linh trì tự nhiên được bồi đắp thêm bảo vật, có tác dụng cực tốt cho thể phách và thần hồn của Phá Hư Cảnh và Sơn Hà Cảnh. Ngoài ra, họ còn nhận được Chân Nguyên Thạch quý giá và Bổ Thần Đan giúp mạnh thần hồn. Lăng Hàn nhận ba viên Bổ Thần Đan mỗi tháng, cùng các phần thưởng khác.
Trên đường đến nơi ở mới, Trương Đức Mãn dặn dò những quy tắc của học viện, như không nên gây sự với ba phân viện khác nếu không đủ mạnh, và học viện khuyến khích tỷ thí nhưng cấm cảnh giới cao đánh cảnh giới thấp trừ khi bị khiêu khích. Cuối cùng, Trương Đức Mãn nói một câu kỳ lạ: "Còn có, ở đây có một con Bạch Miêu, các ngươi nghìn vạn lần, nghìn vạn lần, nghìn vạn lần không thể trêu chọc, ngay cả một cọng lông cũng không thể thương tổn, bằng không ai cũng cứu không được các ngươi!" Lệ Vi Vi thắc mắc: "Con mèo gì mà lợi hại vậy sao?" Trương Đức Mãn cười: "Con mèo kia có gì thần kỳ, lão phu không rõ ràng lắm, nhưng chủ nhân của nó, ha hả, chính là Viện trưởng đại nhân của chúng ta!" Lệ Vi Vi hỏi: "Phân Viện Trưởng Nghiêm Đông Kỳ đại nhân sao?" Trương Đức Mãn lắc đầu: "Không phải, là Phó Hội Phó đại nhân!"
Tất cả mọi người rùng mình, ngay cả Lệ Vi Vi cũng lè lưỡi. Phó Hội chính là Viện trưởng của Xích Thiên Học Viện, một cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh, tu vi không ai biết được, và thường xuyên bế quan. Trương Đức Mãn nghiêm nghị nói: "Con Bạch Miêu kia là sủng vật của Phó Viện Trưởng, không thể động, nên dù con Bạch Miêu kia tiểu tiện lên đầu các ngươi, các ngươi cũng phải nhịn! Trước đây có người đánh Bạch Miêu một tát, bị Phó đại nhân phế tu vi, trục xuất khỏi học viện!"