Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa không gian náo nhiệt của Xích Thiên Học Viện, Lăng Hàn không khỏi đổ mồ hôi lạnh khi Tiểu Tháp trong ý thức lại bày ra vẻ mặt "ngạo kiều", khăng khăng muốn anh đi "đập" tòa tháp trắng chín tầng đang sừng sững trước mắt. "Tuy nó cũng là tháp chín tầng, nhưng nó màu trắng, khác ngươi rất lớn a," Lăng Hàn đùa, nhưng Tiểu Tháp vẫn bướng bỉnh: "Ngược lại ta nhìn nó khó chịu, đập cho ta!" Lăng Hàn chỉ biết cười trừ. Đây chính là nơi sát hạch của học viện, làm sao có thể hồ đồ như vậy? Anh biết rõ, chỉ cần leo lên tầng ba là có thể trở thành học sinh, nhưng càng lên cao, thành tích càng xuất sắc, đặc biệt là ba người đứng đầu sẽ nhận được sự bồi dưỡng trọng điểm và những phần thưởng hậu hĩnh.
Bên ngoài tháp, đám đông đang xôn xao bàn tán về những cái tên sáng giá nhất. La Phách, Lâm Do và Quý Vân Nhi – bộ ba Vương giả trẻ tuổi của Hoàng Đô – được dự đoán sẽ chiếm lĩnh ba vị trí dẫn đầu. Có người bênh vực La Phách vì thiên phú xuất chúng, kẻ khác ủng hộ Quý Vân Nhi vì nhan sắc mỹ lệ, còn lại thì ngưỡng mộ Lâm Do vì nghĩa khí. Một vài người không phục, cho rằng thiên tài không chỉ giới hạn trong Hoàng Đô, nhưng bị đám đông chế giễu. Họ cho rằng Hoàng Đô là nơi hội tụ tinh hoa, với tài nguyên và bối cảnh vượt xa mọi tưởng tượng, là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của võ giả.
Trong một góc khuất của quảng trường, một lão giả áo xám khẽ hỏi thanh niên bên cạnh: "Hạo Phi, con có lòng tin đánh bại ba người này không?" Trình Hạo Phi, một thanh niên trẻ tuổi chỉ mới hai mươi nhưng đã đạt Phá Hư tầng chín, siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định: "Tổ gia gia cứ việc yên tâm, con vùi đầu khổ luyện hơn mười năm, không phải vì ngày hôm nay một tiếng hót lên làm kinh người sao?" Lão giả vuốt râu cười mãn nguyện, tràn đầy kỳ vọng vào cháu mình.
Ở một nơi khác, một thanh niên cởi trần đang chăm chú lau chùi thanh trường đao, ánh mắt sắc bén đến mức khiến những người xung quanh phải mềm nhũn chân. Hắn tuyên bố: "Người thứ nhất, tất nhiên là Mã Hưng ta!"
Khi một đại nhân vật của học viện, một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh Tiểu Cực Vị, ra hiệu, cuộc sát hạch chính thức bắt đầu. Không khí trở nên căng thẳng, mọi người nín thở. Bạch Tinh Tháp có thể chứa đựng vạn người cùng lúc, nhưng tốc độ sát hạch rất nhanh, người ra vào liên tục. Mỗi khi có người vượt qua một tầng, tầng đó của tháp sẽ phát sáng, và thành tích được Khí Linh ghi lại. Những người tự tin vào thực lực thường đợi đến cuối cùng mới vào tháp.
Lệ Vi Vi tinh nghịch kéo tay Lăng Hàn, giựt giây: "Đầu gỗ, La Phách ở chỗ đó, nhanh cùng hắn chào hỏi!" Lăng Hàn chỉ lắc đầu bật cười, cô tiểu thư này đúng là vẫn còn ghi hận. Anh em nhà họ La cũng đã phát hiện ra anh. La Liệt, em trai của La Phách, lập tức lộ vẻ giận dữ, nói nhỏ vài câu vào tai anh mình. La Phách, với vóc dáng khôi ngô và khí thế kinh người, tiến đến. Hắn lạnh nhạt hỏi: "Vị này chính là Lăng huynh từ Tiểu Thế Giới đến sao?" Lăng Hàn bình thản đáp: "Ta là Lăng Hàn." La Phách uy nghiêm nói: "Xá đệ nhận được ngươi chỉ giáo?" Hắn cố ý mỉa mai, nhưng Lăng Hàn lại cười ha ha: "Dễ như ăn cháo, không cần khách khí." La Phách tức giận, không ngờ Lăng Hàn lại không theo lẽ thường, khiến hắn như đấm vào bông, lời nói chèn ép trở nên vô nghĩa. Hắn trực tiếp lộ ra hung tướng: "Ai cũng không thể nhục người của La gia ta!"
"Há, muốn đánh sao?" Lăng Hàn cười nói, ánh mắt đầy tự tin. Lệ Vi Vi ở bên cạnh còn vỗ tay reo hò: "Đánh a đánh a!" La Phách cười gằn: "Ngươi cũng thật giảo hoạt, đây chính là Xích Thiên Học Viện, ai dám làm càn ở chỗ này? Có điều, coi như ngươi tiến vào học viện, ta cũng sẽ khiêu chiến ngươi, mà ngươi nếu không có thi vào học viện... thì ngươi chết chắc!" Lăng Hàn sờ cằm, trêu chọc: "Ngươi uy hiếp ta như vậy thật được sao? Không sợ ngươi không địch lại ta, ngược lại bị ta đánh cho xin tha?" La Phách cười khẩy, hắn là tinh anh của La gia, sao có thể thua một "tiện dân của Tiểu Thế Giới"? Hắn gằn từng chữ: "Ngươi chờ đó!" Lăng Hàn lại giả vờ lo lắng: "Ngươi không phải cà lăm chứ? Cũng thật đáng thương a, đệ đệ ngớ ngẩn, ca ca cà lăm, ai!" Anh em nhà họ La giận sôi người, suýt chút nữa xông lên động thủ, nhưng cuối cùng cũng kiềm chế được, bởi vì ra tay ở học viện vào ngày sát hạch là điều cấm kỵ. La Phách kéo La Liệt đi, quyết tâm chứng minh thực lực trong tháp.
Một lát sau, tiếng kinh hô vang lên: "Cái gì, tầng thứ tư phát sáng!" Rồi đến "Tầng năm!" Mọi người xôn xao, nhận ra La Phách đã đạt được thành tích xuất sắc, có tiềm năng trở thành thiên tài Nhất Tinh. La Phách đã hoàn thành hai cửa đầu của tầng sáu, nhưng cuối cùng không thể thông qua tầng này. Dù vậy, các đại lão học viện vẫn rất hài lòng, xem hắn là một hạt giống tốt.
Thấy La Phách tỏa sáng, các thiên tài khác cũng không ngồi yên, dồn dập vào tháp. Lệ Vi Vi nhìn Lăng Hàn, hỏi: "Đầu gỗ, cảm giác được áp lực không?" Nàng tự nhận mình chỉ có thể qua tầng bốn, còn kém xa thiên tài đỉnh cấp. Lăng Hàn mỉm cười: "Vậy ngươi xem ta quét ngang thiên tài tứ phương, trèo lên thứ nhất đi." "Trang!" Lệ Vi Vi liếc mắt, nhưng rồi nàng cũng vào tháp. Nàng thông qua tầng bốn, nhưng thất bại ở cửa kỹ xảo của tầng năm.
Tiếng kinh hô lại vang lên: "Xem, tầng thứ năm lại sáng!" Sắc mặt La Phách lập tức âm trầm. Người vừa đạt được thành tích tương đương hắn là Lâm Do, người nổi tiếng nghĩa khí. Đám đông lại một lần nữa bàn tán sôi nổi, bày tỏ sự ngưỡng mộ với Lâm Do. La Phách càng thêm khó chịu, dù biết Lâm Do cũng chỉ đạt đến thành tích như mình.
Đúng lúc này, một thanh niên cởi trần từ trên tảng đá nhảy xuống, bước nhanh về phía tháp. Khí thế của hắn thật đáng sợ, khiến mọi người xung quanh phải tránh đường, thậm chí có người sợ đến mức ngồi sụp xuống đất. "Ồ, người kia là ai, khí thế thật đáng sợ!" "Ta biết, một kỳ tài đến từ Nam bộ Man Hoang Sơn, Mã Hưng!" Mọi người kể nhau nghe về thành tích 13 trận thắng liên tiếp ở đấu thú trường của hắn, và lý do hắn dừng lại: "Hắn nói đói bụng, không đánh nữa." Điều này khiến nhiều người bật cười, nhưng rồi lại nghiêm túc nhận ra sự đáng sợ của Mã Hưng. Các đại lão của học viện cũng gật đầu liên tục, nhận định hắn có "Vương giả chi tướng", một học sinh cấp bậc Vương giả.
Mã Hưng tiến vào tháp, tầng ba, rồi tầng bốn nhanh chóng sáng lên. Mọi người tò mò liệu hắn có thể đạt đến tầng năm. Bất ngờ hơn, tầng năm cũng sáng! Mọi người kinh hô, Mã Hưng với Vương giả chi khí, có thể trở thành thiên tài Nhị Tinh. Lúc này, một tin tức chấn động được tiết lộ: "Tả Hữu Nhị Tướng, Thất Đại Tướng triều ta, mỗi người đều có Vương giả chi khí, bản thân là thiên tài cấp bậc Tứ Tinh?" Mọi người kinh ngạc đến tột độ.
Và rồi, điều không tưởng xảy ra: "Tầng thứ sáu... cũng sáng!" Cả quảng trường vỡ òa. Mã Hưng chính là thiên tài Nhị Tinh, cộng thêm Vương giả chi khí, hắn có thể sánh bằng thiên tài Tam Tinh! La Phách và Trình Hạo Phi đều cảm thấy như bị giáng một đòn nặng nề. Mã Hưng cuối cùng thất bại ở cửa thứ hai của tầng bảy, nhưng thành tích này đã đủ để các đại lão Bắc phân viện tranh nhau ném cành ô liu, muốn thu hắn làm đệ tử thân truyền.
"Không sai biệt lắm, ta cũng nên tiến vào." Lăng Hàn nói khi Mã Hưng đã ra ngoài. Người còn lại chưa khảo hạch đã rất ít. Lệ Vi Vi hưng phấn: "Nhanh đi nhanh đi, bản tiểu thư đã rất muốn nhục nhã ngươi." "Ngươi không có cơ hội." Lăng Hàn cười tự tin. Lệ Vi Vi bĩu môi, "Thiết!", cho rằng Lăng Hàn, một thổ dân từ Tiểu Thế Giới, không thể nào hiểu được sự phức tạp của Bạch Tinh Tháp.
Đúng lúc đó, Quý Vân Nhi, một trong tam đại mỹ nữ và cao thủ trẻ tuổi của Hoàng Đô, xuất hiện. Nàng như một tiên tử không nhiễm bụi trần, thu hút mọi ánh nhìn. Lệ Vi Vi vội vàng chạy đến, sau đó lớn tiếng cổ vũ: "Vân tỷ tỷ nỗ lực lên, nhất định phải thắng xú đầu gỗ kia!" Quý Vân Nhi không biết "đầu gỗ" là ai, nhưng vẫn phiêu dật tiến về Bạch Tinh Tháp. Cùng lúc đó, Trình Hạo Phi cũng đã đi vào tháp.
Lăng Hàn bước vào tháp, không gian xung quanh lập tức thay đổi, mọi âm thanh đều biến mất. Anh tiến vào một thạch thất đơn giản, trên bàn đá có một khối ngọc bài. "Tầng thứ nhất, cửa thứ nhất, khảo hạch ngộ tính," một thanh âm lạnh lùng vang lên, là Khí Linh của Bạch Tinh Tháp. Lăng Hàn hỏi cách khảo hạch, Khí Linh giải thích: "Trên khối ngọc kia có một đoạn công pháp, ngươi ở trong một nén hương diễn dịch ra thì quá quan, mà thời gian càng ngắn, thì thành tích càng tốt." Nó còn chỉ ra bảng xếp hạng mười người nhanh nhất. Lăng Hàn không mấy hứng thú với việc phá kỷ lục, nhưng khi nghe mình chỉ có thể xếp thứ mười ba, một tia chiến ý bùng lên trong mắt. Anh cầm ngọc bài, thần thức rót vào, từng ký tự cổ xưa hiện lên trong đầu. Sau một thoáng, anh buông ngọc bài, nói: "Đây là một môn trảo pháp không trọn vẹn, chỉ có hai chiêu rưỡi." Anh phác họa động tác. Khí Linh dừng một chút, rồi nói: "Tuy môn vũ kỹ này rất thấp, nhưng ngộ tính của ngươi rất cao, có thể xếp hạng thứ mười ba, nhưng không thể lưu danh."
"Ngươi có thể đi lên cửa thứ hai." Khí Linh nói, một lối đi hiện ra. Lăng Hàn bước vào thạch thất tiếp theo, lại một khối ngọc bài trên bàn. "Ngươi tối đa có ba cơ hội, lấy thần hồn đánh nát khối ngọc bài này." Khí Linh vang lên, đây là khảo hạch lực lượng và tính dai của thần hồn.