Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 185

Chương 185: Học Viện Sóng Gió

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 921 đến 925 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét khởi đầu đầy biến động của Lăng Hàn tại Xích Thiên Học Viện, nơi những mối quan hệ mới và cũ đan xen tạo nên bức tranh xã hội phức tạp. Bi kịch của nhân vật không nằm ở hiểm nguy sinh tử mà ở sự khinh miệt từ địa vị thấp kém, buộc anh phải dùng sự thông tuệ và thực lực để khẳng định giá trị. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố hài hước qua tương tác với Bạch Miêu và Lệ Vi Vi, đồng thời mở ra những bí ẩn về cảnh giới tu luyện và quá khứ của các cường giả. Những màn đối đầu ngầm và công khai báo hiệu một hành trình đầy thử thách phía trước cho vị thiên tài đến từ Tiểu Thế Giới.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Sau những ngày tháng ẩn mình tại phủ Tả Tướng, Lăng Hàn cuối cùng cũng có một chốn riêng tư tại Xích Thiên Học Viện. Căn tiểu viện dù không quá rộng lớn nhưng đủ đầy tiện nghi, mang lại cho chàng cảm giác thư thái hiếm có. Ngồi xuống suy ngẫm về tương lai, Lăng Hàn nhanh chóng xác định mục tiêu cấp bách: kiếm tiền! Không phải vàng bạc tầm thường, mà là Chân Nguyên Thạch – đồng tiền mạnh của Thần giới, chìa khóa mở ra vô vàn tài nguyên quý giá.

Trong lúc trầm tư, theo thói quen Lăng Hàn lấy ra nguyên liệu từ Hắc Tháp, bắt đầu nướng thịt. Mấy ngày qua, chàng đã quá cẩn trọng, giờ đây trong lãnh địa của mình, tâm thần cũng thả lỏng hơn nhiều. Bất giác, chàng nhớ về Hổ Nữu, cha mẹ, Hách Liên Tầm Tuyết và nhi tử của mình, không biết họ ra sao. Một ý nghĩ chợt lóe lên: liệu có thể bán những món ăn từ Hắc Tháp này không? Với hương vị tuyệt đỉnh của chúng, ngay cả Thần Linh cũng khó lòng cưỡng lại. Vấn đề là, làm sao để đưa chúng đến tay những khách hàng giàu có? Chàng chợt vỗ tay: Lệ Vi Vi chính là một phương án tuyệt vời! Nàng là con gái Tả Tướng, ai dám không nể mặt? Nguyên liệu Hắc Tháp lại gần như "cho không", chia sẻ lợi nhuận với nàng cũng chẳng sao. Hơn nữa, chàng còn có thể luyện đan, đặc biệt là Bổ Thần Đan, vốn rất đắt hàng và chỉ giao dịch bằng Chân Nguyên Thạch.

Đang miên man suy nghĩ, Lăng Hàn chợt nhận ra hai miếng thịt nướng sắp chín trên giá đã không cánh mà bay. Một cảm giác kinh ngạc dâng trào, kẻ trộm này thân pháp nhanh đến mức nào mà có thể hành động ngay dưới mắt chàng? Chàng đảo mắt tìm kiếm, rồi suýt phì cười. Trên tường viện, một con Bạch Miêu mũm mĩm đang ung dung gặm miếng thịt của chàng! Lời của Trương Đức Mãn về con mèo "không thể chọc" chợt hiện lên trong đầu. Chẳng lẽ trùng hợp đến vậy sao? Khóe miệng Lăng Hàn giật giật, con mèo này thật to gan. Bạch Miêu, dù bị "bắt quả tang", vẫn chẳng hề có vẻ hối lỗi, thậm chí còn kêu "meo meo" một tiếng đầy ngạo nghễ, như thể thách thức. Lăng Hàn dằn lại ý định ra tay, chỉ hừ lạnh: "Tiểu ăn trộm, bữa này coi như ta mời ngươi, nhưng lần sau mơ tưởng!" Con mèo Phá Hư Cảnh đó, dù nhanh nhẹn, nhưng nếu chàng đề phòng thì khó mà đắc thủ lần nữa. "Meo meo!" Bạch Miêu lại kêu một tiếng kiêu ngạo, ngậm nốt miếng thịt còn lại rồi nghênh ngang rời đi. Lăng Hàn chỉ biết thở dài, ngày đầu tiên ở học viện đã bị một con mèo mập "phủ đầu".

Sáng hôm sau, Lăng Hàn đến phòng học. Dù không quá sớm, nhưng cũng đã có kha khá học viên. Nhiều người nhiệt tình chào hỏi chàng, nhưng cũng có vài kẻ tỏ vẻ khinh thường. La Phách và La Kiệt, hai huynh đệ, đặc biệt tỏ rõ sự bất mãn. La Phách huýt sáo một cách đầy khiêu khích, rồi lớn tiếng tiết lộ "đại bí mật": Lăng Hàn chỉ mới phi thăng từ Tiểu Thế Giới hơn mười ngày trước! Cả phòng học xôn xao. Kẻ khinh thường thì càng thêm chán ghét, nhưng cũng có người tỏ vẻ kính phục trước thiên phú phi thường của chàng. La Phách thách đấu, nhưng Lăng Hàn chỉ lạnh nhạt đáp: "Luận bàn? Ngươi có tư cách gì mà luận bàn với ta?" Rồi chàng đưa ra điều kiện: "Mười khối Chân Nguyên Thạch phí đi đường, nếu ta thắng, ngươi phải bồi thêm một trăm khối." Cả phòng bật cười trước sự thực dụng của Lăng Hàn. La Phách tức giận nhưng không dám chấp nhận, số tiền quá lớn nếu lỡ thua.

Đúng lúc đó, Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi xuất hiện, như hai tiên nữ lạc giữa trần gian. Lệ Vi Vi lập tức đứng về phía Lăng Hàn, hùng hồn tuyên bố: "Hắn là người của bản tiểu thư… ơ, không không không! Hắn là người của Tả Tướng phủ, là thủ hạ của bản tiểu thư! Ai dám khi dễ hắn chính là làm khó bản tiểu thư!" Lăng Hàn bật cười, trêu chọc nàng. Lệ Vi Vi lại tiếp tục những lời lẽ "nghĩ bậy" của mình, cho rằng Lăng Hàn có "ý đồ bất lương" với nàng, khiến Quý Vân Nhi phải đỏ mặt can ngăn. Lăng Hàn chỉ phớt lờ, hẹn nàng sau giờ học có chuyện cần bàn.

Tiếp đó, Mã Hưng xuất hiện, thân hình vạm vỡ, khí chất hoang dã. Hắn nhìn thẳng Lăng Hàn, tuyên bố muốn đánh một trận. Lăng Hàn vẫn giữ nguyên điều kiện "mười khối Chân Nguyên Thạch", khiến Mã Hưng, vốn từ hoang dã ra, không có tiền mà đành chịu. Hắn liền chuyển hướng sang Quý Vân Nhi, trực tiếp bày tỏ: "Mỹ nữ, ta thích ngươi, lát nữa cùng nhau đi ăn thịt đi." Cả phòng học lại được một phen ngã ngửa. Quý Vân Nhi khéo léo từ chối, còn Lệ Vi Vi thì không ngừng chọc ghẹo bạn mình.

Khi mọi người đang xôn xao, một bóng dáng tuyệt mỹ xuất hiện ở cửa, thu hút mọi ánh nhìn. Vóc dáng hoàn hảo đến kinh ngạc, phong thái quyến rũ đến mê người. Đó là Thủy Nhạn Ngọc, tân giảng sư của họ. Nàng từng là thiên tài Phá Hư 20 tinh, nổi danh ngang với Chu Mộng Hòe. Nàng bắt đầu bài giảng về việc đạt đến chiến lực hai mươi tinh, tầm quan trọng của nó đối với tương lai tu luyện. Lăng Hàn chợt hỏi: "Xin hỏi Thủy lão sư, làm sao tu lực lượng đến Phá Hư hai mươi tinh?" Câu hỏi khiến cả phòng cười ồ, cho rằng chàng ngốc nghếch. Nhưng Thủy Nhạn Ngọc lại nghiêm nghị giải thích, và tiết lộ một bí mật kinh người: "Lực lượng Phá Hư hai mươi tinh là tồn tại! Từ Nhiên Từ tiền bối, ở Phá Hư Cảnh đạt tới lực lượng hai mươi tinh, tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả!" Lệ Vi Vi chợt nhận ra rằng, nếu Lăng Hàn đã "Khai Thiên" từ Tiểu Thế Giới, điều đó có nghĩa là chàng cũng có thể đạt được điều phi thường như Từ Nhiên.

Sau giờ học, Lăng Hàn gọi Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi đến tiểu viện. Lệ Vi Vi vẫn giữ thói quen hoài nghi, cho rằng Lăng Hàn có "ý đồ bất lương" với mình, khiến Quý Vân Nhi phải lắc đầu. Lăng Hàn không nói nhiều, bắt đầu nướng thịt và nấu canh từ nguyên liệu Hắc Tháp. Mùi hương lan tỏa khắp sân, khiến Lệ Vi Vi không thể cưỡng lại. "Thơm quá!" nàng thốt lên. Lăng Hàn mỉm cười: "Nguyên liệu như vậy ta còn rất nhiều, nên ta muốn cùng ngươi làm ăn!" Lệ Vi Vi lập tức hào phóng: "Muốn bán cho bản tiểu thư sao? Được, có bao nhiêu bản tiểu thư thu bấy nhiêu!" Lăng Hàn nhìn nàng đầy nghi hoặc: "Ngươi có bao nhiêu Chân Nguyên Thạch? Ít hơn một nghìn thì đừng nói với ta có tiền!" Lệ Vi Vi cứng họng, nàng quả thực không có số tiền lớn như vậy. Quý Vân Nhi lúc này mới lên tiếng, hiểu ra ý đồ của Lăng Hàn: "Ý của Lăng sư huynh là, bán những nguyên liệu này vào các hào môn sao?" Lăng Hàn vỗ tay, "Vẫn là Quý sư muội thông tuệ!" Chàng đã có kế hoạch để biến những nguyên liệu đặc biệt này thành nguồn Chân Nguyên Thạch dồi dào, và Lệ Vi Vi chính là cầu nối đắc lực để thâm nhập vào giới thượng lưu...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!