Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 180

Chương 180: Phá Thiên Chi Lực

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 896 đến 900 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình bi kịch và hy vọng của một thế giới sắp tận, nơi số phận của vạn vật đặt trọn lên đôi vai của Lăng Hàn. Tác giả khéo léo lồng ghép sự chuẩn bị tỉ mỉ, những cuộc trò chuyện đầy ẩn ý và áp lực tâm lý mà Lăng Hàn phải gánh chịu, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Đặc biệt, sự đối đầu trực diện với Thiên Đạo Chi Nhãn và các cường giả Thần giới không chỉ thể hiện sức mạnh phi thường của nhân vật chính mà còn là biểu tượng cho ý chí quật cường của toàn bộ sinh linh, biến cuộc khai thiên thành một bản anh hùng ca bi tráng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong những ngày gấp rút trước đại sự, Lăng Hàn đã gấp rút hoàn thành mọi sự chuẩn bị. Y mang Đinh Bình về Hoàng Đô, đường hoàng tuyên bố hắn là đệ tử thứ năm của mình, đồng thời triệu tập triều đình để tiến hành những cuộc thương nghị cuối cùng. Sau khi khai thiên, Lăng Hàn biết mình sẽ phải đóng vai con tin, nhường lại quyền nhiếp chính cho Vũ Hoàng. Điều này khiến y thoáng chút trầm tư, tự hỏi làm Hoàng đế đến mức này thì rốt cuộc là thành công hay thất bại. Tuy nhiên, y cũng hiểu rõ, Đại Lăng Triều cần một cuộc thanh trừng nội bộ để loại bỏ những thế lực có ý đồ cấu kết với Thần giới, và việc này không cần y tự tay xử lý.

Y dành thời gian ghé thăm Khang gia, nơi có Khang Tử Thạch, một Đan sư Thiên Cấp. Lăng Hàn nghi ngờ đây là hậu duệ của đồ đệ mình, Khang Tu Nguyên, nhưng chỉ phát hiện Khang gia chỉ là một nhánh huyết mạch xa xôi, do một nghĩa tử của Khang Tu Nguyên lưu lại ở Hạ giới. Với việc chưa tìm thấy bốn đồ đệ chân chính, Lăng Hàn đành giữ kín thân phận, để lại sự bồn chồn cho Khang gia, bởi quyền uy của Lăng Hàn giờ đã bao trùm thiên hạ, ngay cả Đan sư Thiên Cấp cũng phải cúi đầu. Đan Sư hiệp hội không còn siêu nhiên mà đã trở thành một phần của triều đình, củng cố thêm hoàng quyền.

Lăng Hàn cũng triệu kiến các thiên tài trẻ tuổi, khuyến khích họ dấn thân vào Thần giới sau khi khai thiên để rèn luyện bản thân, sau này trở về cống hiến cho Đại Lăng Triều. Những Văn Nhất Kiếm, Hiên Viên Tử Quang không khỏi cảm khái, nhớ lại ngày Lăng Hàn còn ngang hàng, thậm chí kém hơn họ, mà giờ đã trở thành cường giả tối thượng. Lăng Hàn không quá ỷ lại vào thế hệ trẻ, y tin rằng sức mạnh cá nhân mới là nền tảng vững chắc nhất. Y đặc biệt chăm sóc Nhạc Khai Vũ, cung cấp tài nguyên vô hạn và truyền thụ cả những thần thông quý giá. Việc truyền thần thông là một quá trình tổn hại bản thân, nên y chỉ truyền cho Phong Phá Vân, Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, cùng với Đinh Bình, đệ tử thứ năm của mình, để họ có thể tự rèn luyện sau này.

Nửa tháng sau, ngày khai thiên đã định. Lăng Hàn không phô trương mời gọi thiên hạ, bởi y biết mình chắc chắn sẽ thành công. Tuy nhiên, một sự kiện long trời lở đất như khai thiên làm sao có thể giấu kín? Y thông báo rộng rãi ngày giờ, dù không tổ chức đại lễ như Mã Đa Bảo. Các thế lực, kể cả Hải tộc, đều tề tựu, nhưng lòng đầy hoài nghi. Mã Đa Bảo, với sát trận đệ nhất thiên hạ, còn thất bại dưới tay cường giả Thần giới, Lăng Hàn liệu có thể làm được gì chỉ sau hơn một năm? Mọi người đều không biết, thời gian không còn nhiều, Ngũ Tông Thần giới đang ngày càng áp sát. Phải nhanh chóng!

Hách Liên Thiên Vân, với sức chiến đấu Phá Hư hai mươi mốt tinh, nghiêm nghị hỏi Lăng Hàn liệu y có thực sự chắc chắn. Lăng Hàn cười cợt, nhắc lại thất bại của Hách Liên trong cuộc giao đấu trước. Hách Liên Thiên Vân bất mãn, gọi Lăng Hàn là "biến thái" vì thể phách và man lực khủng khiếp, đến mức y phải tự hỏi ai mới là hậu duệ Chân Long thực sự. Lăng Hàn mỉm cười, giải thích rằng Thần giới còn có những tồn tại mạnh hơn Chân Long, và Đinh Bình, đệ tử của y, dù không tu Cửu Long Bá Thể thuật, cũng có lực lượng vượt trội.

Hách Liên Thiên Vân cũng nhận thấy sự "biến thái" của Đinh Bình. Y khuyên Lăng Hàn nên chờ đợi, rèn luyện thêm lực lượng quy tắc. Nhưng Lăng Hàn lắc đầu, giải thích rằng lực lượng quy tắc ở Tiểu Thế Giới sẽ vô dụng khi lên Thần giới, nên y sẽ tu luyện sau. Lăng Hàn giao phó Đinh Bình cho Hách Liên Thiên Vân, hứa sẽ truyền cả Cửu Long Bá Thể thuật, dặn dò phải dạy dỗ cẩn thận, nếu không sẽ "gọt chết". Hách Liên Thiên Vân hưng phấn với Cửu Long Bá Thể thuật, mơ mộng chinh phục Thần giới.

Không phí lời thêm, Lăng Hàn khoát tay, nhìn lên trời cao, rồi cất mình bay vút. "Trẫm, hôm nay khai thiên!" Lời tuyên bố của y thông qua Đồ Đằng vang vọng khắp thiên hạ, khiến vạn dân đồng loạt hô vang. Các thế lực quanh Hoàng Đô đều căng thẳng, bởi nếu Lăng Hàn thất bại, số phận của họ sẽ là bi kịch.

"Sư phụ!" Đinh Bình siết chặt tay, hiểu rằng khai thiên là hy vọng sống còn của vạn vật. Hách Liên Thiên Vân động viên Đinh Bình, tin rằng hắn sẽ có thành tựu không kém sư phụ. Đinh Bình gật đầu, quyết tâm trở nên mạnh mẽ để san sẻ gánh nặng với sư phụ. Vũ Hoàng, Phong Phá Vân, Mộ Dung Thanh, Nhạc Khai Vũ và toàn thể dân chúng đều nắm chặt tay, cầu nguyện Lăng Hàn phải thành công. Hằng Thiên Đại Lục đã không còn đường lui.

Nhưng trong lòng Lăng Hàn lại bình tĩnh lạ thường. Y tin rằng với sức chiến đấu vượt xa Mã Đa Bảo và thể phách cấp Thần thiết, y không sợ bất kỳ cường giả Thần giới nào dưới cấp Côn Bằng cung. Khai thiên, đối với y, chỉ là một sân khấu để bước qua.

Xoạt! Y tế ra Sơn Hà Phủ. "Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn tuế!" Toàn bộ thiên hạ reo hò, tiếng hô tụ lại thành biển sóng âm vang. Lăng Hàn cầm Sơn Hà Phủ, man lực và nguyên lực bùng nổ, sức chiến đấu đạt Phá Hư hai mươi ba tinh, ngang bằng cực hạn của Mã Đa Bảo mà chưa cần dùng quốc thế. Y chém một búa, không gian vỡ vụn như tinh thạch, lộ ra thiên địa Thần giới đối diện.

Thiên Đạo Chi Nhãn hiện lên, phóng ra lăng quang cản trở. Lăng Hàn tiện tay tóm lấy, ra điều kiện "thần phục" để giữ chức hộ quốc thụy tường. Đáp lại là những thần liên quy tắc trói buộc. "Hừ, nếu ngươi ngu xuẩn mất khôn, vậy ta cũng chỉ đành giết ngươi!" Lăng Hàn lạnh lùng, chém một búa, khiến Thiên Đạo Chi Nhãn bị một vết thương sâu ba thước, máu tươi tuôn trào. Thiên địa vang lên bi thiết, nhưng Lăng Hàn không nao núng, tiếp tục chém, khiến vết thương mở rộng, máu tươi cuồn cuộn đổ xuống như muốn nhấn chìm y.

"Trò mèo!" Lăng Hàn tùy ý chém một búa, biển máu bị xẻ đôi. Y lại chém một búa nữa, Thiên Đạo Chi Nhãn gần như vỡ nát. Mọi người phía dưới kinh ngạc thốt lên, Lăng Hàn mạnh hơn Mã Đa Bảo quá nhiều. Các Thất Vương đều gật đầu, thừa nhận Lăng Hàn đã vượt qua lão đại của họ, và quyết tâm báo thù cho Mã Đa Bảo.

Thiên Đạo Chi Nhãn phát điên, phun ra vô số quy tắc, tạo thành Thiên Võng. Nhưng Lăng Hàn, dù chưa lĩnh ngộ quy tắc, lại quá mạnh mẽ để phá vỡ chúng. Y một tay trấn áp Thiên Đạo Chi Nhãn, một tay vung Sơn Hà Phủ khai thiên, vừa phân tâm vừa phân lực nhưng vẫn dễ dàng đánh bay Thiên Đạo Chi Nhãn, xé toạc bầu trời. Mọi người há hốc mồm, hy vọng khai thiên lóe sáng.

Lăng Hàn nhận ra Thiên Đạo Chi Nhãn có dấu hiệu ma hóa, có lẽ do Minh giới nhúng tay. "Vậy thì không thể để ngươi sống nữa!" Y lạnh lùng, rút Tích Sinh Kiếm, chém ra Vạn Pháp Quy Nhất gia trì Lôi Động Cửu Thiên. Kiếm mang điện quang trắng xóa xẹt qua, Thiên Đạo Chi Nhãn bị chém làm đôi, máu tươi tuôn ra, cháy thành tro bụi trước khi chạm đất. Mưa máu rơi xuống, thiên địa bi thương, nhưng cũng vang lên tiếng kèn tán ca anh hùng.

Lăng Hàn thu kiếm, chuyên tâm khai thiên. Sức chiến đấu Phá Hư hai mươi ba tinh điên cuồng chém phá, bầu trời Thần giới ngày càng gần. Đúng lúc này, một đạo kiếm mang dài ngàn trượng từ Thần giới đánh tới. Lăng Hàn giơ tay trái, vận dụng kim quang và Lôi Điện, đỡ lấy kiếm mang. Y bị chém lui vài chục trượng, động tác khai thiên chậm lại. Từ Thần giới, một nam tử trung niên tay cầm trường kiếm, đỉnh đầu Tam Nhật Tam Nguyệt (Đại Cực Vị Nhật Nguyệt Cảnh) hiện ra, kinh ngạc trước sức mạnh của Lăng Hàn.

"Bệ hạ!" "Thánh thượng!" Mọi người thốt lên, thời khắc mấu chốt đã đến. Lăng Hàn cười nhạt, giơ ngón giữa về phía Thần giới, khiêu khích: "Hôm nay trẫm khai thiên, lẽ nào sẽ không có chuẩn bị? Nếu thực lực của ngươi chỉ như vậy, thì sao có tư cách ngăn trẫm khai thiên?" Dù hành động có vẻ thô thiển, vạn dân lại cảm thấy hả hê.

Nam tử trung niên kia dù không nghe được lời Lăng Hàn, nhưng nhìn thấy động tác của y, sát khí bùng lên. Hắn là cường giả Đại Cực Vị Nhật Nguyệt Cảnh, một Phá Hư Cảnh nhỏ bé sao dám khiêu khích? Hắn chém ra một kiếm, kiếm mang ngàn trượng đủ để giết bất kỳ ai dưới Phá Hư hai mươi tinh. Lăng Hàn cười gằn, trong lòng mặc niệm, quốc thế gia trì, đẩy sức chiến đấu lên hai mươi bốn tinh. Y tùy ý đánh ra một chưởng, kiếm mang vỡ tan, y ngạo nghễ đứng đó như Thiên Thần.

"Cái gì!" Mọi người đều kinh ngạc, nhận ra Lăng Hàn còn chưa dùng hết sức mạnh. Lăng Hàn lắc ngón tay về phía nam tử trung niên, ý nói "ngươi quá kém", rồi lại ngoắc ngoắc, ý tứ "có chiêu mạnh hơn không, dùng nhanh đi, tiểu gia chờ đây." Nam tử trung niên tức giận, liên tục vung kiếm, kiếm mang như mưa sao sa. Lăng Hàn vừa khai thiên, vừa tiện tay chống đỡ.

Nam tử trung niên cau mày, nhận ra mình không thể làm gì được Lăng Hàn, đành biến mất khỏi "cửa động". "Vạn tuế!" Mọi người hoan hô, nghĩ rằng Ngũ Tông Thần giới đã bỏ cuộc. Nhưng Lăng Hàn không dám bất cẩn. Chỉ vài hơi thở sau, một ông lão tóc bạc, đỉnh đầu Tứ Nhật Tứ Nguyệt (Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, nhưng chưa đạt đỉnh cao), hiện ra. Ông lão trực tiếp chém một đao, đao mang dài hai ngàn trượng, uy thế vượt xa giới này. Lăng Hàn giơ tay, phát động Phúc Địa Ấn, đỡ lấy đao mang. Y bị chém lui hơn trăm trượng, nhận ra sự chênh lệch lớn giữa các tiểu cảnh giới.

Ông lão hơi kinh ngạc, rồi liên tục chém đao mang. Lăng Hàn cuối cùng vận chuyển quốc thế, tăng sức chiến đấu lên cực hạn: hai mươi lăm tinh! Y tay không tóm lấy đao mang, nắm chặt, đao mang vỡ nát. Phúc Địa Ấn cùng ý chí võ đạo của Lăng Hàn đủ sức đối kháng thần văn. Dưới sự tĩnh lặng, tiếng hoan hô bùng nổ: "Bệ hạ vạn tuế! Bệ hạ uy vũ! Bệ hạ khí phách!"

Lăng Hàn tiếp tục khai thiên, Sơn Hà Phủ đập xuống, trời xanh xé ra, cuối cùng liên thông với Thần giới! Linh khí Thần giới tràn vào, bàng bạc như biển. Hách Liên Thiên Vân kinh ngạc thốt lên, cảm thấy muốn đột phá, nhưng vội vàng áp chế. Hằng Thiên Đại Lục bắt đầu được Thần giới dẫn dắt, như một sản phụ đang chuyển dạ.

Đầu kia, ông lão biến sắc, vội vàng rời đi. Chỉ lát sau, một bà lão tử y xuất hiện, đầu lơ lửng bốn vòng Nhật Nguyệt đều to nhỏ như nhau – đây mới là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn chân chính. Bà lão lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, sau lưng hiện ra hai Phượng Dực vạn trượng, tay phải thò ra, liệt diễm vô tận thiêu đốt. Một viên hỏa đạn to bằng nắm tay bắn tới, uy lực gấp mười lần đao mang trước đó. Lăng Hàn ra tay, toàn lực ứng phó, nhưng sức chiến đấu hai mươi lăm tinh cũng không chặn được. Cả người y bị ngọn lửa nuốt hết.

"Bệ hạ!" Mọi người kinh ngạc thốt lên, tưởng chừng mọi hy vọng đã tan biến. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, bà lão tử y từ kinh ngạc chuyển sang sững sờ. Lăng Hàn bước ra từ ngọn lửa, toàn thân vẫn đang cháy, nhưng tinh khí thần dồi dào, khí huyết xông thẳng bầu trời. Y vung phủ, tiếp tục khai thiên! "Bệ hạ!" Vạn dân lại hô vang, lòng tràn ngập niềm tin vô địch vào Lăng Hàn.

Bà lão tử y mặt đầy âm trầm, liên tục tung ra những viên hỏa đạn hình Phượng Hoàng, uy lực cực kỳ đáng sợ. Lăng Hàn biết mình không đủ sức đối kháng, đành mặc kệ, chỉ vung Sơn Hà Phủ chém trời, dựa vào thể phách cấp Thần thiết để ngạnh kháng. Y điên cuồng chém, mỗi búa Lăng Hàn vung xuống, hàng tỉ quốc dân đều hô theo. Ngay cả Thất Vương và Hách Liên Thiên Vân cũng bị bầu không khí cảm hóa, đồng thanh hét lớn: "Mở! Mở! Mở!" Lăng Hàn cũng điên cuồng, ngọn lửa của bà lão đã bắt đầu làm thể phách y có dấu hiệu thiêu dung. Y phải nhanh chóng khai thiên, nếu không sẽ thực sự bị nung chảy. Bà lão kia cũng gấp gáp, không tiếc đánh đổi, tung ra hỏa đạn vô tận, biến thành hỏa vũ từ Thần giới rơi xuống.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!