Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tiếng gầm uy nghiêm của Lăng Hàn vang vọng khắp không gian: "Mở cho trẫm!" Búa Thần trong tay chàng vung lên lần cuối, chấn động cả thiên địa. Một lỗ hổng khổng lồ xé toạc màn không gian, mở ra cánh cửa đến một thế giới hoàn toàn mới. Sức hút mãnh liệt từ Thần giới bùng nổ, kéo theo Hằng Thiên Đại Lục lao đi với tốc độ chóng mặt, như một con chim non phá vỡ vỏ trứng để vút bay. Dù những lão cường giả áo tím, tóc bạc hay nam tử trung niên cố gắng dùng đại trận phong tỏa, nhưng sức mạnh của một Tiểu Thế Giới đang khai thiên thì nào phải thứ trận pháp Sơn Hà Cảnh có thể ngăn cản? "Đùng!" Một tiếng nổ long trời lở đất, trận pháp vỡ vụn, tan tành.
Toàn bộ đại lục, cùng với biển cả rộng lớn, đồng loạt phóng ra ngoài. Những kẻ dám ngăn cản khai thiên đều bị chấn bay, máu tươi phun xối xả, nằm co quắp trên mặt đất, bất lực nhìn Hằng Thiên Đại Lục vút lên không trung, nhanh chóng hóa thành một chấm nhỏ rồi biến mất hút.
Lăng Hàn từ trên cao hạ xuống, chợt nhận ra mình không thể bay. Không phải vì trọng lực quá lớn, mà là một quy tắc vô hình nào đó đã hạn định mọi khả năng phi hành. Nhưng rồi, một cảm giác ấm áp, dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể, tựa như đang đắm mình trong suối nguồn thần tiên, khiến mọi giác quan đều thư thái đến lạ. Họ đã đến Thần giới! Từ giờ phút này, họ không còn là những con kiến hôi ở Hạ giới, mà là con dân của một thế giới cao cấp hơn.
"Vạn tuế!" Tiếng reo hò vang dội, mọi người đều tự hào về vị Hoàng đế kiệt xuất của mình. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, tất cả đều lặng im khi cảnh sắc xung quanh hiện ra quá đỗi huyễn lệ. Dưới quy tắc mới của Thần giới, Hằng Thiên Đại Lục bắt đầu hành trình xuyên không gian đầy ngoạn mục. Họ chứng kiến thiên địa Thần giới từ một lục địa rộng lớn biến thành một quả cầu, rồi thu nhỏ thành một điểm li ti giữa vô vàn điểm sáng khác trong vũ trụ bao la. "Mỗi một điểm là một đại lục sao? Thần giới rộng lớn đến vô tận vậy ư?" Những câu hỏi kinh ngạc vang lên, phá vỡ mọi nhận thức cũ kỹ về trời tròn đất vuông.
Hằng Thiên Đại Lục lướt đi nhanh đến mức khó tin, vượt qua vô số tinh hệ, tinh vực, trước khi chậm rãi dừng lại. Trước mắt họ là một hành tinh khổng lồ, phần lớn là đất liền vàng óng, chỉ một phần năm là biển cả xanh thẳm. Hằng Thiên Đại Lục nhẹ nhàng hạ xuống, mặt đất phía dưới nứt ra như thể nhường chỗ. Dù Hằng Thiên Đại Lục đã đủ lớn, nhưng so với hành tinh này, nó chỉ là một hạt cát nhỏ bé, chưa bằng một phần vạn. Hành tinh này dễ dàng dung chứa Hằng Thiên Đại Lục.
"Oanh!" Mặt đất rung chuyển nhẹ, báo hiệu đại lục đã cố định. Linh khí cuồn cuộn ập đến, nồng đậm đến mức chỉ hít thở vài lần cũng khiến vô số "phàm nhân" lập tức đột phá cảnh giới. Trong cơ thể Lăng Hàn, sức mạnh cũng rục rịch. Chàng đã ở Phá Hư tầng chín, đủ tư cách đột phá, nhưng chàng vẫn kìm nén. Ở Hạ giới, tu luyện đến hai mươi tinh lực lượng Phá Hư là khó khăn, nhưng ở Thần giới, tài nguyên phong phú vô tận.
"Vạn tuế! Ngô hoàng vạn tuế!" Tiếng reo hò lại bùng nổ khắp đại lục. Họ đã thoát khỏi số phận trở thành dược liệu, trở thành con dân Thần giới, tầng thứ sinh mệnh được nâng cao. Trên Hoàng Đô, Đồ Đằng Hắc Tháp ngưng tụ thành thực chất, càng lúc càng uy nghiêm. Vô số luồng linh khí và những thứ không thể gọi tên đổ vào Đồ Đằng Hắc Tháp, rồi từ đó lan truyền đến những người có tên khắc trên Tháp. Khai thiên là một kỳ công vĩ đại, được trời đất tán đồng và ban thưởng. Lăng Hàn cảm nhận lực lượng của mình tăng vọt: mười bốn, mười lăm, mười sáu tinh Phá Hư! Ba tinh lực lượng chỉ trong hai ngày, sức chiến đấu của chàng đã gần ba mươi tinh! Thể chất cũng biến đổi, linh căn rạo rực thần tính. Người khai thiên được số mệnh gia thân, một thứ vô hình nhưng có sức mạnh phi thường.
Cả Đại Lăng Triều chìm trong hân hoan, nhưng niềm vui đó không kéo dài. Chẳng mấy chốc, những cường giả từ hành tinh này đã xuất hiện. "Ai là quốc chủ?" Một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ trên Hoàng cung. Một nam tử áo bào trắng, trông chừng ba mươi, đứng đó, phía sau lưng hiện ra hư ảnh một ngọn núi cao – dấu hiệu của Sơn Hà Cảnh. Dù Lăng Hàn có sức chiến đấu gần ba mươi tinh Phá Hư, chàng biết mình không thể là đối thủ. Khoảng cách quá lớn. Dù là Thần linh yếu nhất cũng mạnh hơn Phá Hư Cảnh vạn lần! Không còn giới bích ngăn cách, sức mạnh Thần linh được phát huy trọn vẹn. Lăng Hàn đã có giác ngộ từ trước khai thiên, nên chàng bình thản đáp: "Trẫm ở đây!"
Nam tử áo bào trắng, Nghiêm Vĩnh Dật, tự xưng là đặc sứ của Đông Hư Vương Triều, lạnh nhạt ra lệnh: "Nếu ngươi là quốc chủ, hãy lập tức dâng quốc thư, xưng thần với triều ta!" Trong mắt hắn, đây là điều hiển nhiên. Đông Hư Vương Triều có hàng trăm vạn Thần linh, tùy tiện một người cũng đủ hủy diệt thế giới mới này. Quốc dân Hoàng Đô nghe vậy, ai nấy đều phẫn nộ. Sau trận khai thiên, Lăng Hàn trong mắt họ là Thần linh chân chính, đế vương vô địch! Há có thể chịu nhục?
"Ha ha, Đông Hư Vương Triều cũng dám tranh với An Thủy Vương Triều ta sao?" Một người khác vút đến, đứng đối diện Nghiêm Vĩnh Dật. "Ha ha ha, các ngươi quên Lôi Trung Vương Triều ta rồi sao?" Thần linh thứ ba cũng xuất hiện. Lăng Hàn biết, quốc thổ và con dân là tài nguyên quý giá ở Thần giới, liên quan đến quốc thế. Một đại lục mới từ Tiểu Thế Giới bay đến, thế lực nào mà không muốn xâu xé? Hơn nữa, khai thiên mang đến ban thưởng của thiên địa, nếu nuốt chửng quốc thế Đại Lăng Triều, quốc thế của họ sẽ được đại bổ.
Lăng Hàn đứng nghiêm, im lặng, chàng đã có giác ngộ, nhưng có thể treo giá. Ít nhất cũng phải bán mình cho một thế lực đủ mạnh, để sau này khi chàng rời đi, Đại Lăng Triều có thể an toàn. "Xèo!" Một luồng sáng vụt qua, một phi thuyền phá không mà đến. Các Thần linh khác đều lộ vẻ nghiêm nghị. Thần giới có quy tắc riêng, người có thể phi hành là đại năng tuyệt đối, nhưng sở hữu thần khí phi hành thì gốc gác càng đáng sợ. Mấy Thần linh đến trước đều chỉ dựa vào đôi chân, vì khoảng cách gần.
Trên phi thuyền, một nam tử bạch y ung dung đứng thẳng, trông chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. Sau lưng chàng ta là một thanh bảo kiếm, khí tức ẩn tàng. "Loạn Tinh Hoàng Triều!" Mọi người nhận ra biểu tượng trên phi thuyền, lập tức cúi mình cung kính. Ở Thần giới, Đế Triều, Hoàng Triều, Vương Triều đại diện cho sức mạnh khác biệt hoàn toàn.
"Vị này chính là quốc chủ sao?" Nam tử bạch y nhìn Lăng Hàn, nở nụ cười. "Tại hạ Hướng Thừa Duẫn, môn hạ Tả Tướng đại nhân của Loạn Tinh Hoàng Triều." Lăng Hàn chắp tay chào. Đến Thần giới, chàng phải thu lại mọi kiêu ngạo, nhưng ngông nghênh thì khó bỏ. Bất ngờ thay, Hướng Thừa Duẫn rất hiền hòa, không hề phô trương cái giá cường giả. Lăng Hàn cảm khái, càng xuất thân hào môn, ngược lại càng bình dị gần gũi. Tất nhiên, sự ngạo mạn của Hướng Thừa Duẫn ẩn sâu trong xương, chàng ta đứng đó mà không thèm để mắt đến các sứ giả Vương Triều khác.
Hướng Thừa Duẫn đến đại diện cho Tả Tướng, mục đích là thu phục Đại Lăng Triều, biến nó thành phụ thần của Loạn Tinh Hoàng Triều – nói trắng ra, là thế lực phụ thuộc của Tả Tướng. Hoàng Triều quá mạnh, không thèm để mắt đến một thế lực nhỏ vừa khai thiên đến. Lăng Hàn hỏi về thế lực phân bố cơ bản ở đây, Hướng Thừa Duẫn cũng không giấu giếm. Hành tinh này tên là Hợp Ninh Tinh, có ba Hoàng Triều lớn: Loạn Tinh, Trụ Thiên và Bích Lạc, cùng hơn trăm Vương Triều. Ba Hoàng Triều này thực lực ngang nhau, quanh năm chinh chiến, ai cũng muốn nuốt chửng đối phương. Điều này tạo không gian sinh tồn cho các Vương Triều, họ phải dựa vào một Hoàng Triều để tranh giành nhân khẩu, địa bàn.
Bởi vậy, khi Đại Lăng Triều khai thiên lên, các Vương Triều lân cận lập tức phái người đến. Nhưng không ngờ Loạn Tinh Hoàng Triều cũng hành động, dù chỉ là đại diện của Tả Tướng, điều này cũng khiến các Vương Triều khác bỏ cuộc. Đấu với Hoàng Triều? Chẳng khác nào chán sống! Chẳng mấy chốc, sứ giả của Trụ Thiên Hoàng Triều và Bích Lạc Hoàng Triều cũng đến, muốn thu phục Đại Lăng Triều. Không phải vì quốc thổ lớn hay nhân khẩu đông, mà vì quốc thế được đại bổ từ khai thiên.
Sau khi suy nghĩ, Lăng Hàn quyết định tạm thời nương nhờ Loạn Tinh Hoàng Triều. Thứ nhất, không chọn một bên là không được; người ta có vẻ dễ nói chuyện nhưng trở mặt thì nhanh hơn lật sách. Nếu phải chọn, Loạn Tinh Hoàng Triều là tốt nhất vì vị trí của Đại Lăng Triều hiện tại gần với họ nhất. Đây là suy nghĩ vì sự an toàn của quốc gia. Lăng Hàn lập quốc thư, trình lên Hướng Thừa Duẫn. Từ nay về sau, Đại Lăng Triều là nước phụ thuộc của Loạn Tinh Hoàng Triều, có nghĩa vụ tiến cống, nghe lệnh, đổi lại Loạn Tinh Hoàng Triều có nghĩa vụ bảo vệ Đại Lăng Triều.
Khoảnh khắc hàng thư được trình, từ cơ thể Hướng Thừa Duẫn bay ra một hư ảnh Cửu Vĩ Thần Hồ, cắn vào Đồ Đằng Hắc Tháp trên Hoàng Triều. Lập tức, Đồ Đằng Hắc Tháp như bị trọng thương, trở nên mờ ảo, và tất cả người dân Đại Lăng Triều đều cảm nhận được một nỗi bi ai sâu sắc. Đây là sỉ nhục quốc gia, bị buộc phải xưng thần! Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhiều người vẫn giận dữ, hận không thể chiến đấu một trận. Nhưng nhiều người hơn giữ được lý trí, họ vừa mới đến Thần giới, có tư cách gì đấu với thế lực Thần giới?
"Nếu không phục, vậy thì liều mạng khổ tu!"
"Không có thực lực, chỉ có thể nhịn!"
"Hãy nghĩ đến bệ hạ, người cũng phải nhịn!"
"Nếu không vì quốc gia này, bệ hạ hoàn toàn có thể buông tay mà đi, thiên hạ rộng lớn, nơi nào không dung được bệ hạ? Với thiên tư của bệ hạ, khẳng định chẳng mấy chốc sẽ quật khởi ở Thần giới!"
"Nếu bệ hạ vì chúng ta mà lựa chọn ẩn nhẫn, chúng ta há có thể để bệ hạ thất vọng!"
"Ta muốn trở nên mạnh hơn!"
"Ta phải phân ưu giải nạn cho bệ hạ!"
Quốc dân không hề gục ngã vì nỗi nhục này, trái lại, họ biết sỉ mà dũng, mỗi người đều nung nấu một ý chí ngạo nghễ, muốn liều mạng tu luyện, để sau này Đại Lăng Triều có thể ngạo thị thiên hạ, không cần phải cúi đầu trước bất kỳ thế lực nào. "Quốc chủ đại nhân, mời theo tại hạ đến Hoàng Đô bái kiến Tả Tướng đại nhân!"
Hướng Thừa Duẫn cười nói, hành trình này thuận lợi khiến chàng ta rất hài lòng, nhìn Lăng Hàn cũng thuận mắt hơn nhiều. Lăng Hàn đã sắp xếp xong mọi việc, gật đầu, bước lên Phi Chu. Chàng ngoái nhìn Hoàng Đô lần cuối, thầm nhủ: "Ta nhất định sẽ trở về!" "Bệ hạ!" Tất cả mọi người quỳ xuống, ngay cả Thất Vương cũng cúi đầu, dõi theo Lăng Hàn rời đi, mắt ai nấy đều đỏ hoe. Lăng Hàn gật đầu nói: "Hảo hảo tu luyện, đừng để trẫm thất vọng!" "Tuân thánh dụ!" Mọi người đồng thanh đáp.
Hướng Thừa Duẫn cười ha hả, điều khiển Phi Chu, "xèo", lập tức phá không mà đi. Chiếc phi thuyền này quá nhanh, tựa như sao băng, khiến Lăng Hàn kinh ngạc. Chàng đã thử, tốc độ của mình ở Thần giới chậm ít nhất gấp trăm lần, vì quy tắc khác biệt. So với Phi Chu, chàng chậm như ốc sên. Suốt dọc đường, Lăng Hàn khiêm tốn thỉnh giáo, dần dần khiến đối phương bỏ đi thái độ tự cao tự đại, gọi thẳng tên chàng. Đây là một bước tiến, vì "quốc chủ" mà Hướng Thừa Duẫn gọi trước đó mang ý châm chọc, như nhắc nhở Lăng Hàn là con tin của hắn.
Thánh thượng của Loạn Tinh Hoàng Triều là một nữ hoàng, Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, thực lực thâm bất khả trắc. Nữ hoàng này vẫn chưa thành hôn, đồn rằng không chỉ đẹp như tiên nữ mà còn quyến rũ đến tận xương tủy. Từng có tin đồn, quốc chủ của Trụ Thiên và Bích Lạc Hoàng Triều đều sẵn lòng từ bỏ ngôi vị, chỉ cần Loạn Tinh Nữ Hoàng chịu gả. Dù chỉ là lời đồn, nhưng đủ thấy mị lực của nàng lớn đến mức nào. Dưới nữ hoàng là Cửu Vương, tất cả đều là nữ giới, mạnh nhất cũng đạt Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, yếu nhất chỉ là Sơn Hà Cảnh, mới được sắc phong mấy năm trước. Tại sao Sơn Hà Cảnh cũng được phong vương thì không ai biết. Ở Loạn Tinh Hoàng Triều, quyền uy của nữ hoàng là chí cao vô thượng, không ai dám nghi ngờ.
Dưới Cửu Vương là Tả Hữu Nhị Tướng, hai người này là đối thủ không đội trời chung, và sự đối đầu này là ý muốn của Loạn Tinh Nữ Hoàng, một thuật đế vương để cân bằng quyền lực. Tả Hữu nhị tướng tất nhiên biết điều đó, nên dù không muốn đấu cũng phải đấu, nếu không sẽ thất sủng, thậm chí bị chèn ép. Thực lực của hai vị này cũng rất mạnh, đồn rằng đều là Tinh Thần Cảnh Tiểu Cực Vị, tất nhiên không thể so với nữ hoàng. Ngoài ra còn có Thất Tướng, quyền thế kém hơn Tả Hữu nhị tướng một chút, nhưng thực lực cũng không thấp, cũng là Tinh Thần Cảnh Tiểu Cực Vị, chỉ là Tả Hữu nhị tướng lo việc nội bộ, Thất Tướng lo việc đối ngoại và phòng ngự. Các quan văn võ khác Lăng Hàn chỉ nghe qua loa, chờ đến Hoàng Đô sẽ tìm hiểu kỹ hơn.
"Lăng Hàn, ngươi có thể phá tan Tiểu Thế Giới tiến vào Thần giới, thiên phú tự nhiên không tầm thường, có thể vào Xích Thiên Học Viện tu tập một thời gian." Hướng Thừa Duẫn sau khi nói về cơ cấu quyền lực, liền đề nghị Lăng Hàn. "Kính xin Hướng đại nhân dạy ta." Lăng Hàn khiêm tốn nói. "Xích Thiên Học Viện là học viện lớn nhất, tốt nhất của triều ta. Không nói đâu xa, con cháu của Tả Tướng, Hữu Tướng, bảy vị Đại Tướng quân đều tu tập ở đó." Hướng Thừa Duẫn cười nói. "Năm đó ta cũng may mắn học ở Xích Thiên Học Viện 387 năm, tiếc là tư chất không đủ, cuối cùng vẫn bị đuổi ra."
Chàng ta dừng lại, rồi nói tiếp: "Nếu ngươi ở trong đó có thể kết giao được quý nhân nào, vậy thì có mối quan hệ này, dù không thể trở về quốc gia của mình, ít nhất cũng có thể tự do đi lại trong cương vực triều ta, không cần bị giam ở Hoàng Đô." Theo quy định, Lăng Hàn làm con tin chỉ có thể ở Hoàng Đô, ra một bước coi như khiêu khích hoàng quyền, có thể bị xử tử ngay lập tức. Lăng Hàn gật đầu, vội vàng hỏi về tình hình Xích Thiên Học Viện. Thật ra, chàng muốn đột phá Thần Cảnh cần công pháp Thần cấp. Về thể thuật có Cửu Thể Phách Thể Thuật, nhưng về nguyên lực thì không có cách nào. Không có công pháp truyền thừa, chỉ có thể tự mình tìm tòi, như vậy sẽ tốn quá nhiều thời gian.
Hướng Thừa Duẫn nói một mạch, Lăng Hàn lắng nghe. Khi họ đến Hoàng Đô của Loạn Tinh Hoàng Triều, Lăng Hàn đã hiểu khá rõ về Xích Thiên Học Viện. Học viện số một của Loạn Tinh Hoàng Triều này đã tồn tại hơn triệu năm, phát triển qua thời gian, hiện chia thành bốn phân viện Đông, Nam, Tây, Bắc. Dù cùng ở Hoàng Đô, nhưng chúng như bốn viện độc lập, cạnh tranh khốc liệt. Nếu Lăng Hàn muốn vào Xích Thiên Học Viện, với thân phận quốc chủ, chỉ cần Tả Tướng nói một câu, việc đưa chàng vào học viện là chuyện nhỏ. "Tuy nhiên, ta kiến nghị ngươi tốt nhất nên vào bằng thực lực của mình." Hướng Thừa Duẫn nói. "Mười ngày nữa, Bắc Viện sẽ tổ chức chiêu sinh hai mươi năm một lần. Nếu ngươi có biểu hiện ưu tú, sẽ được học viện trọng điểm bồi dưỡng. Ngược lại, Tả Tướng đại nhân xác thực có thể đưa ngươi vào, nhưng ngươi chỉ là học sinh bình thường."
Lăng Hàn hiểu rõ. Bốn phân viện đều chiêu sinh riêng, mỗi năm năm có một cơ hội. Thi vào bằng thực lực, thành tích càng ưu tú càng được học viện coi trọng, nhận được nhiều tài nguyên tu luyện hơn, và dĩ nhiên, cả công pháp Thần cấp. Năm nay đến lượt Bắc Viện chiêu sinh, sau đó năm năm là Đông Viện, rồi Nam Viện... Cứ hai mươi năm là một chu kỳ. Điều kiện tối thiểu để vào Xích Thiên Học Viện là Phá Hư Cảnh. Mỗi học viện lại chia thành năm cấp độ, tương ứng với Phá Hư Cảnh và bốn cảnh giới nhỏ của Sơn Hà Cảnh. Đạt đến Sơn Hà Cảnh đỉnh cao thì phải tự tìm cách tiến lên, như bái sư đại nhân vật, gia nhập thế lực lớn, hoặc khám phá di tích cổ để có công pháp cao hơn. Hiện tại Lăng Hàn chưa cần lo đến sau Sơn Hà Cảnh, vào Xích Thiên Học Viện, chàng ít nhất có thể học được công pháp tu đến Sơn Hà Cảnh đỉnh cao. "Nhất định phải vào!" Lăng Hàn thầm nhủ. Chàng mới đến Thần giới, lạ nước lạ cái, cần một điểm tựa để quan sát thế giới này. Với thân phận đan đạo đế vương, chàng chắc chắn sẽ có đất dụng võ trong học viện.
Hoàng Đô của Loạn Tinh Hoàng Triều được gọi là Điểm Tinh Thành, lớn kinh người, ít nhất gấp trăm lần Hoàng Đô của Đại Lăng Triều. Từ xa đã có thể thấy ánh sáng trận pháp lấp lánh quanh Hoàng thành, bùng nổ uy năng đáng sợ. Theo lời Hướng Thừa Duẫn, Thần linh dưới Tinh Thần Cảnh nếu dám xông vào sẽ bị trận pháp cắn nuốt, không có khả năng thứ hai. Đến đây, ngay cả Hướng Thừa Duẫn, người trong phủ Tả Tướng, cũng phải ngoan ngoãn xuống Phi Chu, đi bộ vào thành làm thủ tục. Sau khi xác nhận thân phận cho Lăng Hàn, hai người tiến vào thành, đến Tả Tướng phủ.
Tả Tướng, một trong những người có quyền lực cao nhất, phủ đệ của ông ta dĩ nhiên lớn kinh người, không thua kém hoàng cung của Lăng Hàn, và vật liệu sử dụng thì quý giá gấp trăm, ngàn lần. Từ xa nhìn lại đã thấy cảnh Chân Long Chân Phượng bay lượn trên trời phủ đệ, mỹ lệ tráng lệ. Phủ đệ của Tả Tướng đã như vậy, vậy cung điện của Loạn Tinh Nữ Hoàng sẽ ra sao? Hướng Thừa Duẫn đến cửa phủ đệ, xuất ra thân phận của mình, dẫn Lăng Hàn vào trong. Dường như chàng ta có địa vị cao trong phủ, những người hầu đều cung kính hành lễ.
Chẳng mấy chốc, họ đến trước một tiểu viện tao nhã. Hướng Thừa Duẫn để Lăng Hàn chờ bên ngoài, còn mình thì vào trong phòng bẩm báo Tả Tướng. Theo lý mà nói, Lăng Hàn chưa bước vào Thần Cảnh, hoàn toàn không có tư cách diện kiến Tả Tướng. Nhưng Lăng Hàn còn có thân phận quốc chủ Đại Lăng Triều, người đã khai thiên thành công, điều này khá bất phàm, khiến Tả Tướng có hứng thú gặp mặt. Lăng Hàn yên tĩnh chờ đợi.
"Sa sa sa," một lúc sau, tiếng bước chân từ khóm hoa truyền đến. Lăng Hàn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thiếu nữ đang dịu dàng bước tới, mặc bộ quần áo màu xanh ôm sát thân hình, tôn lên vẻ đẹp tươi tắn của nàng. Chiếc váy ngắn lại khiến nàng thêm phần phiêu dật, tràn đầy linh động. Thiếu nữ này trông chỉ mười sáu, mười bảy tuổi, đẹp đến kinh người, mắt hạnh cong cong nhưng lộ chút tinh quái, vừa nhìn đã biết là loại tiểu thư nhí nhảnh. Phá Hư Cảnh tầng chín, còn sức chiến đấu bao nhiêu tinh thì không thể nhìn ra. Nếu nàng thật sự chỉ mười sáu, mười bảy tuổi, thì thật đáng kinh ngạc. Nhưng đây là Thần giới, Phá Hư Cảnh mười mấy tuổi cũng không hiếm, như Tiêu Diệu Nhan, Ngũ Cao Nguyên cũng vậy. Hơn nữa, thực lực của Tả Tướng còn cao hơn Ngũ Tông một đoạn dài, việc xuất hiện Phá Hư Cảnh trẻ hơn ở đây cũng không có gì lạ.
Thiếu nữ này hiển nhiên cũng thấy Lăng Hàn. Nàng chắp hai tay sau lưng, đi đến trước mặt Lăng Hàn, rồi vòng quanh chàng một vòng, mới bĩu môi nói: "Tiểu tử, ngươi là con cháu nhà nào, đến đi cửa sau của cha ta, nhét mình vào Xích Thiên Học Viện sao? Nói cho ngươi biết, người trẻ tuổi phải dựa vào chính mình, như bổn tiểu thư mặc dù là Tứ tiểu thư, nhưng không phải cũng theo quy củ, chuẩn bị thông qua Bắc Viện sát hạch vào học viện sao?" Thiếu nữ này nói chuyện như ông cụ non, một vẻ giáo huấn người. Đây là tứ nữ của Tả Tướng ư? Hướng Thừa Duẫn dĩ nhiên sẽ không buôn chuyện gia đình Tả Tướng, nên Lăng Hàn không biết ông ta có bao nhiêu con cháu. Chàng cười nhạt nói: "Ta nghĩ Tứ tiểu thư hiểu lầm rồi." Đối phương nghĩ chàng là kẻ đến chạy cửa sau, muốn nhờ Tả Tướng giúp đỡ vào Xích Thiên Học Viện.
"Hiểu lầm cái gì?" Thiếu nữ kiêu ngạo nói, khuôn mặt sáng bừng đến cực điểm, đẹp đẽ không thể tả. "Ta xác thực dự định tiến vào Xích Thiên Học Viện, có điều không có ý định mời Tả Tướng đại nhân hỗ trợ, mà muốn tự mình thi vào." Lăng Hàn cười nói. "Ơ, bị bổn tiểu thư nói thế, ngươi lại mạnh miệng!" Thiếu nữ cười to. "Được, vậy đến so tài với bổn tiểu thư, để bổn tiểu thư xem ngươi có bao nhiêu cân lượng." Lăng Hàn lắc đầu nói: "Ta lớn hơn ngươi vài tuổi, đánh với ngươi chính là đang bắt nạt ngươi." "Thiết, ngươi là Phá Hư tầng chín, bổn tiểu thư cũng là Phá Hư tầng chín, ai sợ ai chứ?"
Thiếu nữ hiển nhiên là loại coi trời bằng vung, lập tức nhảy về phía Lăng Hàn, tay nhỏ đánh ra, ấn về phía ngực chàng. Tuy nhiên, nàng ngang ngược nhưng không phải người xấu, một chưởng này bảy phần phát ba phần thu. Nếu Lăng Hàn không thể chống đỡ, nàng sẽ hoàn toàn thu hồi lực lượng, không làm tổn thương chàng. Lăng Hàn tiện tay phất tới, "oành", lực lượng bắn ra, hai người đồng thời lùi lại. Lăng Hàn lùi bảy bước, còn thiếu nữ chỉ lùi ba bước. Không phải Lăng Hàn không đủ mạnh, mà là chàng chỉ vận dụng một chút xíu lực lượng. Nhưng chàng vẫn thầm gật đầu, sức chiến đấu của thiếu nữ này đã đạt mười sáu tinh, đã vượt qua Bát Vương, chỉ đứng sau hàng ngũ Tiêu Diệu Nhan. Hơn nữa, nàng còn rất nhiều không gian để tăng lên, đạt đến sức chiến đấu hai mươi tinh là rất khó, nhưng mười chín tinh vẫn có khả năng.
"Ồ, không ngờ nha, ngươi cũng có chút thực lực!" Thiếu nữ lộ vẻ kinh ngạc. Phá Hư Cảnh một tinh một thiên địa, điều này ở Thần giới cũng vậy. Từ Phá Hư cửu tinh trở đi, người có sức chiến đấu mười tinh trở lên rất hiếm, còn mười bốn tinh là một ngưỡng cửa lớn. Nếu nói chỉ một phần trăm người đạt đến sức chiến đấu Phá Hư mười tinh trở lên, thì người đạt mười lăm tinh nhiều nhất chỉ một phần vạn. Dù thiếu nữ không toàn lực ứng phó, nhưng một đòn tùy tiện của nàng cũng ít nhất đạt sức chiến đấu mười ba, mười bốn tinh. Đối phương lại ngang sức ngang tài, tự nhiên khiến nàng giật mình. "Trở lại!" Nàng nổi lên lòng háo thắng, lập tức phát động công kích như mưa bão về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn làm người hai đời, biết loại đại tiểu thư này không dễ chọc. Thua thì không sao, thắng nàng chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhưng chàng cũng có kiêu ngạo của riêng mình, tại sao phải thua? Bởi vậy, chàng tùy tiện đón đỡ, duy trì cục diện không phân thắng bại với đối phương. Thiếu nữ tấn công không được, tính khí bùng lên liền không còn nhớ giữ lực, hai tay dập dờn, nàng toàn lực ứng phó, nhất định phải đánh bại Lăng Hàn mới cam tâm. Đáng tiếc, hiện tại Lăng Hàn chỉ bằng lực lượng đã đạt mười sáu tinh, cái gọi là "dốc hết toàn lực phá vạn pháp", dù chàng không dùng kỹ pháp cũng có thể nghiền ép đối phương. Lăng Hàn dĩ nhiên sẽ không làm thế, chàng chỉ duy trì cục diện bất phân thắng bại, thậm chí còn để thiếu nữ cảm thấy mình hơi chiếm thượng phong, chỉ là không cách nào áp chế hoàn toàn.
Không gian Thần giới quả nhiên vững chắc. Lăng Hàn đặt tâm tư ở chỗ khác, nếu hai Phá Hư Cảnh sức chiến đấu mười sáu tinh khai chiến ở Hạ giới, vậy không có chút hồi hộp nào, đừng nói hoa viên này, dù toàn bộ Điểm Tinh Thành cũng bị đánh nổ. Nhưng bây giờ thì sao? Lực lượng dư âm của họ chỉ nhẹ nhàng làm rơi vài chiếc lá trong hoa viên, thật giống như trở lại Luyện Thể Cảnh vậy. "Oành oành oành", hai người chiến đấu kịch liệt, nhưng cơ bản là thiếu nữ công, Lăng Hàn thủ. Hảo nam không cùng nữ đấu, thắng cô gái này có thể chứng minh cái gì? Hiện tại Lăng Hàn muốn đánh bại là Ngũ Tông và Ngao gia, tương lai có thể là cường giả của Côn Bằng cung.
"Vi Vi, còn không ngừng tay?" Một âm thanh uy nghiêm truyền đến. Lăng Hàn vốn đang thủ thế, chỉ cần đối phương ngừng tay, chàng dĩ nhiên cũng sẽ thu tay, quyền chủ động nằm trong tay thiếu nữ. "Không, ta nhất định phải đánh bại hắn, còn kém một chút thôi mà!" Thiếu nữ chu miệng nhỏ nói, vô cùng đáng yêu.
Từ trong phòng bước ra hai người, một nam tử trông chừng bốn mươi tuổi, thân mặc áo mãng bào, tỏa ra khí thế không giận tự uy. Người còn lại chính là Hướng Thừa Duẫn, cung kính đi theo phía sau, hai tay kề sát bắp đùi, tựa như tôi tớ. Không cần nói, trung niên nam tử này chính là đương triều Tả Tướng… Lệ Trình, cũng được gọi Lệ Tướng, cường giả Tinh Thần Cảnh. "Ngươi cô gái nhỏ này, lẽ nào đánh nửa ngày ngươi còn không biết người khác đang nhường con sao?" Lệ Tướng cười nói. "Cái gì?" Thiếu nữ lập tức ngừng tay, nghiêng đầu nhìn Lăng Hàn nói: "Này này này, ngươi nói thật, có nhường bổn tiểu thư hay không?"
"Tứ tiểu thư thiên phú bất phàm, thực lực không tầm thường." Lăng Hàn không trực tiếp trả lời, mà đi vòng, tán dương thiên phú võ đạo của thiếu nữ. Đây không phải chàng thổi phồng, mà đối phương quả thực rất bất phàm. Thiếu nữ lập tức vui sướng, không hề phát hiện bị Lăng Hàn đánh tráo khái niệm. Nàng kiêu ngạo ngẩng đầu, cái cổ trắng như tuyết lộ vẻ tao nhã, tựa như thiên nga kêu to, khiến người ta nhìn liền thoải mái. Nàng tên là Lệ Vi Vi, con gái thứ tư của Tả Tướng, cũng là con gái út. Tả Tướng tổng cộng sinh bốn trai bốn gái. Trái lại Hữu Tướng, lại sinh tám con trai, quả không hổ là đối đầu.
Lệ Tướng nói: "Cô nàng, con có biết người trẻ tuổi này mới vừa từ một Tiểu Thế Giới đến không?" "Há, không phải là phá toái hư không sao!" Lệ Vi Vi không phản đối nói. Hợp Ninh Tinh lớn như thế, hàng năm đều có mấy ngàn người từ Tiểu Thế Giới giáng lâm, trung bình một ngày ít nhất mười người. "Đến Phá Hư tầng chín mới phá toái hư không, lá gan của ngươi cũng thật nhỏ!" Nàng có chút xem thường. Bước vào Phá Hư Cảnh là có tư cách phá toái hư không tiến vào Thần giới, dù cẩn trọng một chút thì đến tầng năm, tầng sáu cũng nên đi rồi. Nhưng kéo đến tầng chín mới đến Thần giới, thật sự là quá nhát gan.
Lệ Tướng lộ ra nụ cười đa mưu túc trí nói: "Vi Vi, chúng ta đánh cược được không?" "Đánh cược gì?" Lệ Vi Vi thuận miệng nói. "Liền đánh cược con và Lăng Hàn đánh thắng bại." Lệ Tướng cười nói. "Nếu như con thắng, sau này vi phụ không tiếp tục quản con nữa, con muốn đi đâu chơi cũng được!" "Tốt, không cho phép vô lại!" Lệ Vi Vi nhất thời vui vẻ. Nàng vẫn muốn rời Hoàng Đô đi ra ngoài, nhưng Lệ Tướng lo lắng đủ điều, bảo vệ nàng rất chặt chẽ. Nàng chỉ lo phụ thân đổi ý, lập tức làm dáng muốn chiến đấu với Lăng Hàn. Lệ Tướng vẫy tay nói: "Nếu như con thua..." "Con làm sao có khả năng thua?" Lệ Vi Vi chen miệng nói, trên thế giới này có lẽ chỉ có nàng là Phá Hư Cảnh mới dám cắt ngang lời của một cường giả Tinh Thần Cảnh. Lệ Tướng dĩ nhiên sẽ không tức giận. Dù có bốn con gái, nhưng ba người chị lớn đã lập gia đình từ mấy vạn năm trước, còn cô con gái út này mới sinh ra mười mấy năm trước, được ông sủng ái nhất. "Con thua, vậy ít nhất phải đến Sơn Hà Cảnh mới có thể rời Hoàng Đô, đến Nhật Nguyệt Cảnh mới có thể rời Loạn Tinh Quốc Vực." Ông cười nói. Nghĩ như thế nào cũng không có lý do thua a! "Được!" Lệ Vi Vi gật đầu. Hiện tại nàng chỉ muốn đánh bại Lăng Hàn, vậy là có thể rời Hoàng Đô, đi các nơi du lịch, hưởng thụ cuộc sống tự do tự tại. "Xèo", nàng xông ra ngoài, phát động công kích về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn vẫn như trước tùy tiện chống đỡ, chàng không muốn trở thành công cụ đánh cược của hai cha con họ, nhưng dường như lại không thể tránh khỏi. "Lăng Hàn, bổn tướng hi vọng ngươi, ngươi nhất định phải thắng!" Lệ Tướng cười nói với Lăng Hàn, dù cười khanh khách nhưng mang theo uy nghiêm vô thượng, bởi vì ông là cường giả Tinh Thần Cảnh, cũng bởi vì ông là Hoàng Triều Tả Tướng. Lăng Hàn thở dài. Nếu chàng kháng mệnh, vậy nhất định sẽ bị Tả Tướng làm khó dễ. Cường giả như vậy, quyền quý như vậy, muốn thu thập chàng thực quá dễ dàng, tuyệt đối không thể có một người đồng ý ra mặt cho chàng. Huống chi, coi như Tả Tướng giết chàng, lập một con rối khác thì đã làm sao?
Chàng tăng lên mấy phần sức chiến đấu, trong nháy mắt liền chiếm cứ thượng phong, nhưng vẫn để lại cho Lệ Vi Vi chút mặt mũi, bỏ ra chừng trăm chiêu mới đánh bại đối phương. Lệ Vi Vi không thể nào tiếp thu được, sao lại có thể như thế nhỉ, một người nhát gan đến Phá Hư tầng chín mới dám vào Thần giới Hạ giới, lại có thể ở chiến lực vượt qua mình? Nàng mờ mịt lắc đầu, qua một lúc mới nói: "Ta không phục, lại so một lần!" Lúc này Lệ Tướng mới cười to nói: "Cô nàng ngốc, Lăng Hàn là Tiểu Thế Giới chi chủ, mấy ngày trước hắn mới khai thiên thành công, mang theo toàn bộ Tiểu Thế Giới phi thăng tới Thần giới." Lúc này Lệ Vi Vi mới ý thức được mình hiểu sai ý, hóa ra Lăng Hàn không phải sợ chết, mà là vì khai thiên mới kéo dài tới Phá Hư tầng chín. Có thể khai thiên, vậy tuyệt đối là nhân kiệt đương đại! Nàng bị lừa rồi, bị cha và Lăng Hàn lừa. Đáng ghét! Quá đáng ghét! Nàng tức giận rồi! Lệ Vi Vi nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Lão cha lừa gạt mình coi như thôi, ngươi một người xa lạ dựa vào cái gì cũng đến bắt nạt bổn tiểu thư? Bổn tiểu thư nơi nào đắc tội ngươi, ngươi lại đối xử với bổn tiểu thư như thế? "Ha ha, nguyện đánh cuộc chịu thua, sau này ngoan ngoãn đi Xích Thiên Học Viện, không nên có ý nghĩ bỏ trốn nha!" Lệ Tướng nghiêm nghị nói, ông vẫn sợ con gái bảo bối này tính khí thất thường.