Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 179

Chương 179: Sức Mạnh Tuyệt Đối, Định Đoạt Thiên Cơ

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 891 đến 895 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự chuyển mình đột ngột của quyền lực và số phận, khi Lăng Hàn, với thân phận Thiên Tử, phô diễn sức mạnh tuyệt đối, định đoạt mọi cục diện. Bi kịch của những kẻ bám víu vào quá khứ, như Đinh Phi Văn hay Dung Hoàn Huyền, được phơi bày rõ nét trước ánh sáng của thời đại mới. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn đối đầu gay cấn, không chỉ về võ lực mà còn về ý chí, chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại mang tầm vóc thiên địa.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Khắp nơi xôn xao, những lời xì xào bàn tán vang vọng khắp không gian, về một cái tên quen thuộc, tựa hồ đã từng nghe qua ở đâu đó. "Hẳn là một cao thủ lừng danh?" "Phí lời, không phải cao thủ thì sao Giải đại nhân phải cúi mình hành lễ?" Sự kiện này đã chấn động toàn bộ Đinh gia, khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào Lăng Hàn, tự hỏi rốt cuộc người này là thần thánh phương nào.

Giữa lúc đó, Giải Ngộ đứng dậy, giọng nói uy nghiêm vang lên như sấm: "Lớn mật! Dám vọng nghị Thánh thượng đương triều, các ngươi muốn chết phải không?" Cả không gian bỗng chốc lặng phắc, mọi người bàng hoàng nhận ra sự thật: Thiên Tử đương triều, không phải chính là Lăng Hàn sao? Vị Thiên Tử đã thống nhất Trung Châu tứ vực, thậm chí thu cả tứ hải vào cương vực, người đã làm nên kỳ tích vĩ đại nhất từ cổ chí kim! Và Đinh Bình, người từng bị coi thường, lại chính là đệ tử của vị Thiên Tử ấy!

Diệp Viện, với đôi mắt đẹp sáng rực, chợt nhận ra đây mới chính là phu quân lý tưởng của nàng. Nếu nàng gả cho Đinh Bình, địa vị của nàng sẽ cao đến mức nào? Ngay cả Giải Ngộ cũng phải quỳ lạy thì còn ai dám không nể nang? Ngay cả Đinh Bình cũng không khỏi kinh ngạc tột độ. Hắn chỉ đoán Lăng Hàn có thân phận lớn, nhưng tuyệt nhiên không ngờ lại là Hoàng Đế Đại Lăng Triều. Một người đứng đầu thiên hạ, lại xuất hiện ở nơi nhỏ bé này?

"Hai vị đại nhân miễn lễ," Đinh Bình cố gắng giữ bình tĩnh, thầm nhủ không thể làm mất mặt sư phụ. Giải Ngộ và Liễu Trấn Thì cung kính đáp: "Tạ thiếu chủ!" Dù không nhìn ra Đinh Bình có điểm gì đặc biệt, nhưng phong thái của hắn đã hơn Đinh Phi Văn trăm lần. Đinh gia bừng tỉnh, nhận ra Đinh Bình đã hóa thành Chân Long, bay vút cửu thiên. Họ vội vàng tìm cách sửa chữa sai lầm.

Gia chủ Đinh gia lập tức quát tháo Đinh Phi Văn, đầy vẻ uy nghiêm: "Đinh Phi Văn, ngươi có biết tội của ngươi không?" Đinh Phi Văn quỳ rạp xuống, hắn đã bị hiểu lầm hại thảm. Ai có thể ngờ Đinh Bình lại "trâu bò" đến thế, bái Lăng Hàn làm sư phụ? Hắn đã bị nâng lên càng cao, thì giờ sẽ ngã càng đau. Hắn khóc lóc cầu xin Gia chủ đại nhân tha mạng, nhưng Gia chủ Đinh gia lại quay sang hỏi Đinh Bình đầy nịnh nọt: "Đinh Bình, ngươi xem xử lý thế nào?"

Đinh Bình không kiêu ngạo, không vội vàng: "Nên xử lý thế nào thì xử lý thế đó, Đinh gia có gia quy rồi." Ánh mắt hắn lướt qua, không thèm chấp nhặt với Đinh Phi Văn, nhưng cũng không có nghĩa là sẽ bỏ qua. Kẻ tâm tính hẹp hòi, lấy công trả thù riêng như vậy, đương nhiên cần trừng phạt. Gia chủ Đinh gia hiểu ý, quyết định phạt nặng Đinh Phi Văn, cũng là để trút cơn giận kìm nén bấy lâu. Đinh Phi Văn bị lôi đi, tiếng kêu thảm thiết dần xa, mất hút.

Diệp Viện tiến đến, ánh mắt đầy ái mộ: "Bình ca ca!" Đinh Bình nhìn nàng, lòng thanh thản lạ thường. Ngày trước, chỉ cần thấy nàng là hắn đã vui mừng khôn xiết, nhưng giờ đây, khi đã nhìn thấu bộ mặt thật, mối tình đầu đã khép lại, chỉ còn lại hồi ức cay đắng. Chỉ trong một ngày, hắn đã trải qua thăng trầm nhân thế, trưởng thành nhanh chóng. Hắn phớt lờ Diệp Viện, cuối cùng đuổi cả Diệp gia đi.

Giải Ngộ và Liễu Trấn Thì cũng cáo từ, dặn dò Đinh Bình cứ tìm họ nếu gặp bất cứ chuyện gì. Lời này là để Đinh gia biết rõ, Đinh Bình là đệ tử của Thánh thượng. Sau đó, Đinh gia xem Đinh Bình như tổ tông mà cúng bái. Lăng Hàn không quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt ấy, hắn chỉ tập trung tìm kiếm tung tích của Thi Đại, bởi sự xuất hiện của hắn cho thấy nơi đây có bảo vật hoặc là căn cứ của tàn dư Thiên Thi Tông. Ngày hôm sau, Đinh Bình đến tìm Lăng Hàn, càng thêm cung kính và biết ơn. Lăng Hàn chỉ đạo hắn tu luyện Cửu Long Bá Thể thuật.

Ba ngày trôi qua như chớp mắt. Lăng Hàn đang tĩnh tọa bỗng mở bừng mắt, cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ, dù mịt mờ nhưng không thể thoát khỏi giác quan của hắn. Thi Đại đã xuất hiện! Lăng Hàn nắm lấy Đinh Bình, thân hình lóe lên, biến mất khỏi chỗ cũ. Đinh Bình chỉ cảm thấy hoa mắt, rồi nhận ra mình đã ở trong một rừng núi xa lạ, Mã Quân Sơn, cách nơi cũ hàng trăm dặm. Chỉ một bước mà vượt trăm dặm? Hắn kinh ngạc tột độ trước sức mạnh không tưởng của sư phụ.

Trước mặt hai người, một nam tử trung niên với vóc người thon dài, da dẻ trơn bóng như ngọc, toát lên vẻ dễ chịu. "Thi Đại huynh, đã lâu không gặp," Lăng Hàn ôm quyền. Đinh Bình thở phào, nghĩ rằng đây là bạn chứ không phải địch. Hắn chỉ nghĩ Lăng Hàn gọi là "Thi đại huynh," mà không biết đó là tên của người kia. Thi Đại cười khổ: "Đều do ta mê rượu, tiết lộ tung tích. Nhưng Lăng huynh cũng lợi hại thật, tai mắt rộng hơn ta tưởng." Lăng Hàn mỉm cười, người không lập quốc sao biết diệu dụng của Đồ Đằng? "Thi Đại huynh, ta chỉ cần một đáp án."

Thi Đại thở dài, ánh mắt sắc bén nhìn Đinh Bình: "Xương cốt của tiểu tử này tựa hồ khác với tất cả mọi người!" Lăng Hàn tự hào: "Đó là tự nhiên, đây là đệ tử ta thu." Thi Đại cười, nhưng lắc đầu: "Chỉ sợ ta không cách nào cho ngươi đáp án đó." "Ta vẫn chưa nói muốn hỏi gì mà," Lăng Hàn trêu chọc. "Lăng huynh coi thường sự thông minh của ta sao?" Thi Đại có chút không vui.

Lăng Hàn giơ tay: "Được rồi, được rồi. Thi Đại huynh, không bằng chúng ta đánh cuộc. Nếu ngươi ngăn ta mười chiêu, ta liền thả ngươi đi. Nhưng nếu không được, ngươi liền nói cho ta vị trí của tàn dư Thiên Thi Tông!" Thi Đại không khỏi cảm khái. Lần đầu gặp, hắn cho Lăng Hàn mười chiêu để sống. Mấy năm sau, lại đến lượt Lăng Hàn đặt cược. "Ta đã tăng tu vi lên Phá Hư tầng chín, thức tỉnh thần thông, sức chiến đấu đạt mười lăm tinh, ngươi tự tin trong mười chiêu đánh bại ta?" Thi Đại trầm giọng. "Không thử sao biết?" Lăng Hàn cười nói.

Thi Đại đắn đo, hắn không tin mình không đỡ được mười chiêu, nhưng cũng phải cân nhắc hậu quả nếu thua. Đinh Bình lúc này mới hiểu Lăng Hàn và người này đối lập, nhưng sao lại hòa nhã đến thế? Lăng Hàn cười hì hì: "Sao vậy, Thi Đại huynh không dám sao? Khai thiên thành công, thiên địa rộng lớn, nơi nào không thể đi?" Thi Đại giật mình: "Hơn một năm trước Mã Đa Bảo khai thiên thất bại, ngươi lại muốn khai thiên, không sợ chết sao?" Lăng Hàn cười lớn: "Thân là nam nhi, chết oanh oanh liệt liệt thì đã làm sao? Huống chi, sao ta lại không thành công chứ?"

Thi Đại lặng lẽ, rồi gật đầu: "Hướng về phần quyết tâm khai thiên này của ngươi, ta đáp ứng!" Đinh Bình nghe mà mơ mơ màng màng về "khai thiên," lo lắng cho sư phụ. Lăng Hàn giơ tay phải: "Vậy, Thi Đại huynh tiếp chiêu!" Hắn không cần chuẩn bị, trực tiếp vung một chưởng. Thi Đại ngỡ ngàng, sức mạnh chưởng này vượt mười tinh! "Thật đáng sợ!" Lực lượng bản thân càng mạnh, sức chiến đấu càng tăng. Lăng Hàn rõ ràng mới bước vào Phá Hư tầng chín, khí tức chưa vững. "Mới vào Phá Hư tầng chín, lực lượng đã vượt mười tinh, vậy khi đạt đỉnh cao, lực lượng sẽ đến mức nào? Mười hai tinh? Thậm chí mười ba tinh?" Thi Đại nghĩ, "Đây là quái vật gì?"

Nhưng Thi Đại là cường giả hai đời, phản ứng không chậm. Hai tay hắn đan lại, hóa thành lợi trảo vồ tới Lăng Hàn. Từng đạo mạch văn hiện lên trên tay hắn, tựa như tay của thần linh. Lăng Hàn hoàn toàn không để ý, tay phải trầm xuống, một luồng lực lượng kinh khủng tuôn ra, muốn trấn áp Thi Đại. Không chút hoa mỹ, trực tiếp lấy lực lượng nghiền ép, bá đạo vô cùng!

Hai người chạm nhau, lực lượng siêu cường bắn ra, tạo thành sóng xung kích lan tỏa. Nếu không bị kiềm chế, cả ngọn núi và thành phố xa xôi cũng sẽ bị hủy diệt. Nhưng những luồng lực lượng này chỉ bay xa mười trượng rồi bị chặn lại, như va vào một bức tường vô hình. Đó là Quốc thế! Lăng Hàn không dùng Quốc thế gia trì bản thân, mà dùng nó như một nhà tù, kiểm soát lực lượng trong một phạm vi nhỏ hẹp.

"Cái gì!" Thi Đại kinh ngạc thốt lên, ánh mắt tràn ngập khiếp sợ, như thấy quỷ. "Lực lượng của ngươi... đạt đến mười ba tinh!" Hắn kinh hô. "Sao có thể có chuyện đó!" Phá Hư Cảnh một tinh một thiên địa, chỉ dựa vào lực lượng mà đạt đến mười ba tinh, quả là biến thái! Kinh khủng hơn nữa, Lăng Hàn còn chưa vận dụng Quốc thế để gia trì bản thân.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Gần đây cảnh giới tăng một chút, thể thuật cũng tiến bộ, bất tri bất giác lực lượng lại tăng, thật không tiện." Thi Đại có cảm giác sắp phát điên, sao lại có biến thái như vậy? Lực lượng tăng vọt chỉ vì cảnh giới và thể thuật tiến bộ một chút? Lăng Hàn cũng không biết nói gì, lực lượng hiện tại của hắn chủ yếu do Cửu Long Bá Thể thuật mang lại. Sau khi bước vào Phá Hư Cảnh, môn thể thuật này bùng nổ uy năng đáng sợ, đạt tới chín Chân Long! Sức mạnh của chín Chân Long, đáng sợ đến mức nào?

Lăng Hàn chợt trầm tư. Quốc thế chỉ là phụ trợ, không thể trở thành chỗ dựa. Hắn muốn tu luyện lực lượng của mình đến Phá Hư hai mươi tinh, thành cực hạn chân chính! Khóe miệng Thi Đại co giật, Lăng Hàn sau khi ra đòn lại như choáng váng. Đây là khinh thường mình đến mức nào? "Lăng Hàn!" Hắn giận dữ gầm lên. Lăng Hàn phục hồi tinh thần, cười nói: "Xin lỗi, xin lỗi, đột nhiên nghĩ đến một chuyện." "Ngươi nghĩ tới điều gì?" Thi Đại hiếu kỳ. "Ta đang nghĩ, làm sao tăng lực lượng lên tới Phá Hư hai mươi tinh." Lăng Hàn không giấu giếm.

Thi Đại hít vào một ngụm khí lạnh: "Ngươi xác định không phải nói sức chiến đấu mười hai mươi tinh, mà là lực lượng?" "Không sai." Lăng Hàn gật đầu. "Ngươi... biến thái!" Thi Đại chỉ thẳng. "Này này này, Thi Đại huynh, tuy trước đó ta và ngươi chỉ đánh một lần, nhưng cũng trò chuyện vui vẻ, ngươi mắng ta như thế thật thích hợp sao?" Lăng Hàn cười. "Lực lượng ngươi có thể xông lên Phá Hư hai mươi tinh, vậy sức chiến đấu sẽ đạt đến bao nhiêu?" Thi Đại trợn trắng mắt. Lăng Hàn cười ha ha: "Người, dù sao cũng nên có giấc mơ có đúng hay không?" Thi Đại sững sờ, rồi nghiêm nghị gật đầu: "Phải!" Sau đó rung hai tay: "Còn có chín chiêu!"

Lăng Hàn cười lớn, tay phải lại vồ về phía Thi Đại. Thi Đại đón đánh, quát lên: "Lăng Hàn, lấy ra toàn bộ bản lĩnh của ngươi, đừng để ta xem thường ngươi!" "Như vậy à?" Lăng Hàn sờ mũi. "Được rồi!" Hắn triển khai Phúc Địa Ấn, lại vận chuyển Lôi Động Cửu Thiên. Oanh, tay phải tỏa ra kim quang chói mắt, kèm theo lôi đình trắng lóa. Bàn tay ghìm xuống, Thi Đại nhất thời không thấy bóng. "Thi Đại huynh, không có sao chứ?" Lăng Hàn thu tay về hỏi.

Thi Đại bò lên, không ngừng lau máu tươi, mặt đầy vẻ cô đơn: "Ta thậm chí ngay cả một chiêu cũng không chặn được, ta thậm chí ngay cả một chiêu cũng không chặn được!" Hắn là tồn tại với sức chiến đấu mười lăm tinh, nhưng nếu Lăng Hàn không hạ thủ lưu tình, đòn vừa rồi đủ để lấy mạng hắn. Chênh lệch quá lớn. Hắn mờ mịt một lúc, ánh mắt dần kiên định. Nếu Lăng Hàn khai thiên thành công, hắn có thể vào Thần giới, tìm cách mạnh hơn!

"Người của Thiên Thi Tông ẩn giấu ở phía đông hai trăm dặm, chỗ đó có một mảnh cổ mộ…" Thi Đại nói, nhìn chằm chằm Lăng Hàn. "Lần sau gặp lại, hi vọng có thể đánh thoải mái." "Được!" Lăng Hàn thống khoái đồng ý. Thi Đại nhìn Lăng Hàn một hồi, rồi xoay người rời đi. Đinh Bình ở một bên nhìn mà nhiệt huyết sôi trào, hận không thể có chiến lực như vậy. Lăng Hàn cười nói: "Lần sau người kia tới khiêu chiến sư phụ, sẽ do ngươi tới đón." Đinh Bình sững sờ, rồi kích động đến suýt ngã quỵ, toàn thân chiến ý bùng lên.

Hắn nửa quỳ trên mặt đất: "Đệ tử nhất định sẽ không để cho sư phụ thất vọng!" Lăng Hàn gật đầu: "Hiện tại, nên đi quét sạch phiền phức cuối cùng trước khi khai thiên." Hắn mang theo Đinh Bình, mấy bước đã đến chỗ cổ mộ mà Thi Đại nói. Thiên Thi Tông tu Thi công, cả người quấn đầy thi khí, chôn trong lòng đất, khó phân biệt với xác chết. Mộ huyệt là nơi ẩn thân tốt nhất, trừ khi Lăng Hàn đào hết mộ trong thiên hạ, bằng không không thể tìm ra. Nhưng nay có nội ứng, thì khác.

Lăng Hàn không nói hai lời, trực tiếp lấy cánh tay làm cung, nguyên lực làm tiễn, vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn, nhắm vào cổ mộ. Vèo, tiễn nguyên lực bắn ra, oanh, bắn vào giữa bầy cổ mộ. Dưới đòn đánh này, toàn bộ cổ mộ biến mất, hóa thành hố sâu. Xèo xèo xèo, mười mấy người bay ra: Cửu U Vương, Thi Nhị, Dung Hoàn Huyền, cùng chín ông lão da bọc xương, thi khí quấn quanh. Dưới đòn vừa rồi, tất cả người dưới Thiên Nhân Cảnh đều diệt sạch!

"Lăng Hàn!" Dung Hoàn Huyền nghiến răng nghiến lợi. Hắn và Lăng Hàn là đối thủ cũ, từ Bắc Hoang đến giờ, hắn luôn bị Lăng Hàn áp chế. Hắn không phục, hắn mới là người mạnh nhất thiên hạ! "Đã lâu không gặp, lần này nhất định làm thịt ngươi!" Lăng Hàn hỏi thăm, rồi cười nói với mọi người: "Ngày hôm nay, các ngươi đừng mong thoát đi một ai!"

Cửu U Vương hừ lạnh, ngay cả cường giả Ngũ Đại Tông cũng không dám cuồng ngôn với hắn, giờ một tiểu bối lại dám miệt thị hắn. Hắn không để Lăng Hàn vào mắt, Ngũ Tông không phải Lăng Hàn bình định, tứ hải cũng là công lao của Hách Liên Thiên Vân. "Tiểu bối, ngươi quá cuồng ngạo!" Hắn lạnh lùng nói. Lăng Hàn cười nhạt: "Tà ma ngoại đạo, thấy trẫm còn không quỳ xuống nhận lấy cái chết!" Oanh, hoàng uy vô tận bắn ra, đùng đùng đùng, trừ Cửu U Vương, Thi Nhị và Dung Hoàn Huyền, chín người còn lại cùng quỳ xuống.

Dung Hoàn Huyền toàn thân run rẩy, mạch máu nổi lên trên da. Hắn không thể chống lại uy thế này, nhưng lòng bất khuất không cam, mạnh mẽ vượt giới hạn đối kháng. Xương cốt toàn thân hắn kêu răng rắc, huyết lệ chảy ra từ mắt, máu tươi trào ra từ mũi, mắt. Chín người quỳ kia đồng loạt ngã xuống đất mà chết. "A a a!" Cửu U Vương muốn phát điên. Chín người này là chín hộ giáo Pháp Vương của Thiên Thi Tông, trụ cột trong tông! Giờ lại một chiêu chết hết! "Chết!" Hắn vung Ma Âm Đao, tiếng quỷ khóc đầy trời, cuồn cuộn về phía Lăng Hàn.

Lăng Hàn đưa tay nhấn một cái, thế giới bỗng chốc yên tĩnh. Cửu U Vương cầm Ma Âm Đao thì đã làm sao, sức chiến đấu của hắn nhiều nhất mười ba tinh. "Ta đến đi!" Thi Nhị đứng dậy, vẻ mặt thận trọng. Hắn là xác ướp cổ chuyển sinh, tu vi không có bình cảnh, được bồi dưỡng đặc biệt, giờ cũng đạt Phá Hư tầng chín, sức chiến đấu mười lăm tinh, chỉ kém Thi Đại một chút. Lăng Hàn cười nhạt: "Nơi này có ai có thể chặn ta một chiêu, ta tạm tha hắn một mạng."

"Ha! Ha!" Thi Nhị cười gằn, quá ngông cuồng! "Có cái gì đáng cười sao?" Lăng Hàn nghiêm nghị nói, không có hảo cảm gì với Thi Nhị, trực tiếp vung một cái tát. Một chưởng vung qua, Thi Nhị bình tĩnh nhìn Lăng Hàn, mặt tràn ngập kinh ngạc, rồi quay sang nhìn Cửu U Vương, định nói gì đó, nhưng thân thể đột nhiên hóa thành mưa máu, biến mất khỏi trời đất.

Cái này! Cái này! Cái này! Cửu U Vương chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên não. Mạnh như Thi Nhị, lại bị một chưởng diệt sát? Lăng Hàn nói ai chặn được một chiêu thì tha, đó không phải khoác lác mà là sự thật. Cửu U Vương không có dũng khí tiếp một chiêu, thân hình lóe lên, nhảy vào trong Tam Sinh Thi Quan. Đây là chí bảo của Thiên Thi Tông, bất hủ! Lăng Hàn liếc mắt nhìn, không khỏi nóng lòng muốn thử, liệu sức chiến đấu hiện tại của hắn có thể đánh tan Tam Sinh Thi Quan không? Hắn giơ tay phải lên, bắt đầu ngưng tụ kiếm ý.

Thể phách của hắn là cấp bậc Thần thiết, cứng rắn hơn trân kim cấp mười không biết bao nhiêu lần. Đầy đủ hai mươi hô hấp sau, Lăng Hàn mới tăng lực lượng lên tới cực hạn, sau đó đấm ra một quyền. Thiên địa thất sắc! Vù, Thiên Đạo Chi Nhãn xuất hiện, lập lòe phía trên Lăng Hàn, uy lực của một quyền này quá mạnh mẽ, đủ để tạo thành phá hoại hủy diệt với giới này.

Một quyền đánh xuống, Tam Sinh Thi Quan nổ tung, có thể rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Cửu U Vương, kinh ngạc giật mình đến cực hạn. Hắn không thể ngờ Tam Sinh Thi Quan lại bị đập nát! Nhưng lập tức, Cửu U Vương cũng bị lực lượng kinh khủng kia đánh nổ, thậm chí, ngay cả Ma Âm Đao bên cạnh hắn cũng bị đánh thành bảy đoạn, mạch văn diệt hết. Bây giờ Lăng Hàn mạnh, đã đạt đến mức độ tay không phá nát Linh khí cấp mười.

Lăng Hàn quay đầu nhìn về phía Thiên Đạo Chi Nhãn, đây không phải con mắt trước kia, trên nhãn cầu đã không còn vết thương. Nó sẽ không chết, chỉ cần thiên địa còn ở Tiểu Thế Giới này, Thiên Đạo Chi Nhãn phá hủy cũng có thể tái hiện. "Cút!" Lăng Hàn chỉ vào Thiên Đạo Chi Nhãn lạnh lùng nói. Với thực lực của hắn, giết Thiên Đạo Chi Nhãn là chuyện quá dễ dàng. Thiên Đạo Chi Nhãn tỏa ra vẻ lạnh lùng, nhưng nó không thể ra tay, bởi vì Lăng Hàn không trái với quy tắc thiên địa. Nháy mắt, Thiên Đạo Chi Nhãn biến mất.

Đinh Bình ở một bên nhìn mà lạnh cả người, lại có loại kích động không cách nào truyền lời. Kia là ý chí thiên địa, lại bị sư phụ quát lui! Sư phụ mạnh mẽ, đã không phải vùng thế giới này có thể áp chế. "Ha ha ha, ta đột phá!" Dung Hoàn Huyền đột nhiên kêu lớn, sau đó nhảy một cái, khí thế cả người như thủy triều, xông thẳng bầu trời. Hắn không hổ là thiên tài, dưới áp lực nặng nề không chỉ không tan vỡ, trái lại vượt khó tiến lên, đột phá Phá Hư Cảnh, một tráng cử kinh người.

"Lăng Hàn, hiện tại ta cũng là Phá Hư Cảnh!" Dung Hoàn Huyền hét lớn. "Ta không sợ ngươi!" Hắn hào hùng vạn trượng, nhưng ánh mắt quét qua, không khỏi sững sờ, Cửu U Vương và Thi Nhị đâu? Hắn trước đó vẫn đang đối kháng với khí thế của Lăng Hàn, không nhận ra chuyện gì đã xảy ra. "Phốc!" Đinh Bình lập tức cười phun. Dung Hoàn Huyền không khỏi giận dữ, một phàm nhân nhỏ bé cũng dám chê cười hắn? Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi thực sự là quá kém, ngay cả đệ tử của ta cũng không để ngươi ở trong mắt, sao có dũng khí hung hăng chứ?"

"Đáng ghét!" Dung Hoàn Huyền nghiêng người đi, giết tới Đinh Bình, muốn hút khô máu tươi của phàm nhân này, muốn Lăng Hàn mất đi một đồ đệ. Oanh, giữa bầu trời, Lôi Vân cuồn cuộn, hắn đột phá Phá Hư Cảnh, thiên địa cảm ứng, hạ xuống thiên kiếp. Lăng Hàn lẩm bẩm: "Nghe nói, thiên kiếp là người ngoài không thể nhúng tay, bằng không sẽ bị cuốn vào. Có điều, ta ngay cả vùng thế giới này cũng có thể mở, cuốn vào thiên kiếp lại sợ cái gì, vừa vặn để ta rèn luyện Lôi thể một chút." Hắn cười hì hì, giương tay vồ một cái, Dung Hoàn Huyền liền không chút hồi hộp mà lọt vào trong tay hắn. Mới vừa vào Phá Hư, làm sao có thể ngang hàng hắn?

"Cái gì!" Dung Hoàn Huyền khó mà tin nổi. Trước hắn chỉ là Thiên Nhân Cảnh, không thể cảm ứng được thực lực của Lăng Hàn. Hắn nghĩ Lăng Hàn cũng chỉ sớm hơn hắn một hai năm, cùng lắm là tầng hai, tầng ba. Sao chênh lệch lại lớn đến vậy? "Lăng Hàn, ta muốn độ thiên kiếp, ngươi muốn theo ta đồng thời sao?" Nhưng hắn lập tức cười quái dị, ai độ thiên kiếp mà không mất một lớp da? "Ngươi nghĩ quá nhiều!" Lăng Hàn chỉ cầm lấy Dung Hoàn Huyền, dưới lực lượng của hắn, một trăm Dung Hoàn Huyền cũng không thể chạy thoát.

Xoảng! Thiên kiếp hình thành, đánh xuống Dung Hoàn Huyền một đạo Thần Lôi, mà Lăng Hàn cũng bị cuốn vào, lập tức có đạo Thần Lôi thứ hai đánh xuống, mục tiêu là Lăng Hàn. Bởi vì khoảng cách của hai người quá gần, hai đạo Thần Lôi bao phủ cả hai cùng một lúc. "Không!" Dung Hoàn Huyền kêu to sợ hãi. Hắn bị Lăng Hàn hạn chế, còn phải độ thiên kiếp của hai người, làm sao có thể vượt qua? Lăng Hàn điên rồi sao, vì giết hắn lại lấy thân mạo hiểm.

Xoảng! Xoảng! Xoảng! Thần Lôi không ngừng oanh kích, Dung Hoàn Huyền bị chém thành tro tàn trong nháy mắt. Trước khi chết, ánh mắt của Dung Hoàn Huyền oán độc, bởi vì Thần Lôi đánh trên người Lăng Hàn lại chẳng hề hấn gì, dồn dập đàn hồi. Hắn chết không nhắm mắt! Đời sau, nhất định không nên để hắn gặp phải biến thái như Lăng Hàn, cùng hắn sinh ở một thời đại vốn là bi ai. Lăng Hàn vô hỉ vô bi, vung quyền đánh nổ hai cái Tam Sinh Thi Quan còn lại. Hoàng Tuyền Trì là thiên địa tự nhiên hình thành, phá hủy cũng vô dụng, đó là thiên địa âm khí ngưng tụ, bởi vậy hắn chỉ có thể lấy trận pháp phong tỏa Hoàng Tuyền Trì ở dưới Vạn Bảo Thành lại, nhưng Thiên Thi Tông muốn tro tàn lại cháy cơ bản là chuyện không thể nào.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!