Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng hình quen thuộc chợt xuất hiện, tựa như tia sáng xé tan màn đêm tuyệt vọng. "Đại ca!" Lăng Hàn mừng rỡ khôn xiết, vội vã đón chào. Đúng là Phong Phá Vân! Mấy năm không gặp, Phong Phá Vân đã có bước tiến vọt từ Phá Hư tầng ba lên tầng năm, một sự trưởng thành đáng kinh ngạc. Lăng Hàn đoán rằng hẳn Phong Phá Vân đã tu luyện thành công Kiếm Tâm Thông Minh, giúp anh ta dễ dàng vượt qua ma chướng, từ đó thăng cấp nhanh chóng. Đây quả là một sự trợ giúp quý báu, bởi dù chưa đạt đến Phá Hư tầng chín, nhưng với Kiếm Tâm Thông Minh, Phong Phá Vân chắc chắn sẽ gây ra sát thương cực lớn cho lũ Ma vật.
Phong Phá Vân cười lớn, ánh mắt đầy kinh ngạc: "Nhị đệ, đã lâu không gặp, tu vi của ngươi giờ đã khiến ta phải kinh sợ!" Nhớ lại ngày nào Lăng Hàn chỉ mới Sinh Hoa Cảnh, giờ đây đã sắp chạm đến ngưỡng Phá Hư. Lăng Hàn đáp lại bằng một nụ cười, nhanh chóng đưa ra đề nghị: "Đại ca, huynh hãy tạm thời về triều của ta, ta sẽ phong huynh làm Vương, để huynh có thể vận dụng quốc thế, gia tăng sức chiến đấu." Phong Phá Vân không chút do dự đồng ý. Với thân phận và cảnh giới của mình, lẽ ra anh ta sẽ không hạ mình dưới trướng bất kỳ ai, nhưng trước họa xâm lăng từ Minh giới, anh ta hiểu rõ đại nghĩa và mặt mũi cái nào quan trọng hơn. Hơn nữa, làm việc cho nhị đệ của mình thì có gì mà phải đắn đo?
Lăng Hàn kích hoạt Đồ Đằng, long trọng tuyên bố: "Hiện tại trẫm sắc phong Phong Phá Vân là Phong Vân Vương của Đại Lăng Triều, cáo tri thiên hạ!" Một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ Đồ Đằng, lan truyền mệnh lệnh này đến mọi ngóc ngách của vương triều. Trên thân Đồ Đằng Hắc Tháp, một cái tên vàng rực hiện lên: "Phong Vân Vương, Phong Phá Vân!" Đây là sự sắc phong chính thức, cho phép Phong Phá Vân tiếp nhận niệm lực từ vạn dân, vận chuyển quốc thế. Hiện tại, Đại Lăng Triều chỉ có ba vị Vương: Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh và Phong Phá Vân.
Phong Phá Vân lập tức vận dụng quốc thế, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hỉ: "Lực lượng của ta đã tăng lên tới mười một tinh Phá Hư! Đáng tiếc, thể phách của ta chưa đủ cường hãn, nếu không còn có thể thăng tiến hơn nữa." Với sự bổ trợ của quốc thế, lực lượng của anh ta tăng thêm bốn tinh, nhưng sức chiến đấu thực tế còn vượt xa con số đó.
"Tiểu tử, cũng phong Vương cho bổn cô nương!" Dực Song Song lên tiếng, dù nàng là Thần linh, bị giới lực áp chế, cảnh giới chỉ còn Phá Hư tầng chín, nhưng sức mạnh của nàng vẫn có thể đạt tới hai mươi tinh. Quốc thế vẫn có tác dụng bổ trợ đáng kể cho nàng. Lăng Hàn gật đầu, lần nữa thông qua Đồ Đằng sắc phong Dực Song Song làm Vô Song Vương. "Sức chiến đấu của bổn cô nương lại chỉ tăng Tam Tinh?" Dực Song Song không khỏi phiền muộn. Nàng hiểu rằng, thực lực càng mạnh, tác dụng bổ trợ của quốc thế càng yếu, trừ khi nàng trở thành chủ một quốc gia, được gia trì vô hạn bởi niệm lực của dân chúng. "Có điều vẫn đủ để trấn áp Đại Yêu tinh kia!" Nàng lẩm bẩm, "Đại Yêu tinh" ở đây ám chỉ Thái Âm Vương, cho thấy mối thù hằn sâu sắc giữa hai người.
Từ hẻm núi đối diện, những Ma phó cao cấp bắt đầu xuất hiện. Hơn trăm tên Phá Hư Cảnh đứng đó, tỏa ra khí tức kinh hoàng, tựa hồ muốn nghiền nát cả bầu trời. "Nhân tộc, mau chóng đầu hàng, bản vương có thể ban cho các ngươi vĩnh sinh!" Giọng nói đầy kiêu ngạo vang vọng khắp không gian. Lăng Hàn cười lạnh: "Ma phó nho nhỏ mà thôi, cũng dám nói khoác không biết ngượng!" "Lớn mật, dám nói chuyện với bản vương như vậy!" Một Ma phó cao cấp với thân hình đồ sộ nhất quát lớn. Hắn vung tay, một ánh bạc vụt ra rồi phóng to vô hạn, hóa thành một con Tri Chu bạc khổng lồ như ngọn núi. Con Tri Chu này vẫy tám chân dài tựa thiên mâu, ánh mắt đầy vẻ khinh thường bễ nghễ chúng sinh. Đối với những kẻ đạt đến cấp độ này, việc biến hóa thân thể chỉ là chuyện nhỏ.
"Giết!" Tên Ma phó tự xưng là Vương kia chỉ thẳng vào Lăng Hàn, Tri Chu bạc lập tức lao tới. "Ha ha, để ta làm đối thủ của ngươi!" Phong Phá Vân cười lớn, vung kiếm xông ra. Cảnh giới của anh ta thăng tiến nhanh chóng cũng một phần nhờ sự thúc đẩy từ con Tri Chu này. Giờ đây, được quốc thế bổ trợ, Phong Phá Vân quyết tâm có một trận chiến oanh liệt. Hai cường giả giao đấu, trong chớp mắt đã từ mặt đất bay lên trời cao, trận chiến diễn ra cực kỳ kịch liệt. Lăng Hàn liếc nhìn, nhận thấy sức chiến đấu của Phong Phá Vân lúc này không hề kém cạnh Tri Chu bạc, anh ta thở phào nhẹ nhõm.
Với vẻ mặt lạnh nhạt, Lăng Hàn cất giọng hùng hồn: "Trẫm chính là Thiên Tử Đại Lăng Triều Lăng Hàn, bọn ngươi là kẻ phương nào, hãy xưng tên ra!" Ma phó kia cười gằn: "Thiên Nhân Cảnh nho nhỏ cũng dám xưng vương, thật là chuyện cười lớn! Tên cũ của bản vương đã sớm bỏ đi không dùng, các ngươi có thể gọi bản vương là... Tán Di Ma Vương!" Dực Song Song không khỏi cười phá lên: "Ma phó nho nhỏ mà thôi, lại dám xưng Ma Vương, da mặt của ngươi dày đến mức nào vậy? Đến đây, cùng bổn cô nương đại chiến ba trăm hiệp, xem bổn cô nương không xé nát cái mặt dày của ngươi!"
"Ngươi đây là tự tìm đường chết sao?" Tán Di Ma Vương cười gằn, vươn tay tóm lấy Dực Song Song. "Bổn cô nương không phải người tùy tiện, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào!" Dực Song Song vung tay đánh bay bàn tay của Tán Di Ma Vương. Tán Di Ma Vương cười khẩy, giơ bàn tay đầy ma khí lên, gầm lên: "Giết chết toàn bộ!" Đại quân Ma phó lập tức tràn vào Đại Lăng Triều. "Giết!" Lăng Hàn cũng chấn động Tích Sinh Kiếm. Lực lượng mười tinh Phá Hư đủ để kích hoạt hoàn toàn thanh sát kiếm này. Đồng thời, anh ta ném ra Băng Long Oanh Địa Trận, bởi lẽ, trong thời khắc này, mỗi một lực lượng Phá Hư Cảnh đều vô cùng quý giá. Đại chiến lập tức bùng nổ.
Ngay từ những đợt giao tranh đầu tiên, Đại Lăng Triều đã rơi vào thế hạ phong, một thế hạ phong tuyệt đối. Phía Ma phó, số lượng Phá Hư Cảnh quá đông đảo, hơn nữa sức chiến đấu của Tán Di Ma Vương đạt tới mười chín tinh Phá Hư, mạnh hơn Dực Song Song một bậc, khiến nàng phải vất vả chống đỡ. Dực Song Song tức giận kêu la oai oái. Nếu ở Thần giới, nàng chỉ cần thổi một hơi cũng có thể tiêu diệt loại đối thủ này vạn lần, nhưng ở đây, bị giới lực áp chế, nàng lại rơi vào thế yếu. Nếu nàng bùng nổ một đòn toàn lực, chắc chắn có thể đánh giết Tán Di Ma Vương, nhưng đổi lại nàng cũng sẽ bị Hằng Thiên Đại Lục bài xích ra ngoài, và những đại trận phong tỏa bên ngoài đủ sức giết chết nàng. Đồng quy vu tận? Nàng tự nhiên không muốn. Nàng dốc toàn lực, cố gắng kéo dài thời gian, hy vọng viện binh từ Tử Nguyệt Hoàng Triều sẽ tới kịp.
Lăng Hàn càng bận rộn đến sứt đầu mẻ trán. Dù được quốc thế bổ trợ, chỉ có một mình anh ta đạt đến Phá Hư Cảnh. Những người khác nhiều nhất cũng chỉ là Hóa Thần, Thiên Nhân. Bởi vậy, lực lượng Phá Hư Cảnh phe anh ta chỉ có Phong Phá Vân, Dực Song Song và bản thân anh, tính cả Băng Long Oanh Địa Trận thì miễn cưỡng là bốn. Đối phương lại có hơn một trăm Phá Hư Cảnh, và quan trọng hơn, mỗi kẻ đều sở hữu lực lượng Phá Hư tầng chín, sức chiến đấu thường là mười tinh, thậm chí kẻ mạnh còn đạt mười lăm tinh. Làm sao mà chặn được? Chỉ trong chớp mắt giao chiến, Đại Lăng Triều đã chịu thương vong nặng nề.
Nhưng không thể không chiến! Những Ma phó này nếu tiến vào Bắc Vực, Bắc Vực sẽ biến thành địa ngục, rồi đến ba vực khác, cuối cùng là Trung Châu, thậm chí Hải vực cũng khó thoát khỏi số phận tương tự. Vì thế, bằng mọi giá phải chặn chúng lại ở đây. Chỉ cần Mã Đa Bảo tới, với sức chiến đấu hai mươi tinh Phá Hư của hắn, đủ sức quét sạch chiến trường.
Lăng Hàn liều mạng, Lôi Động Cửu Thiên kết hợp Quỷ Tiên Bộ, anh ta liên tục cứu viện khắp nơi. Dựa vào thể phách cường hãn và khả năng hồi phục nghịch thiên, anh ta thu hút một lượng lớn cường giả vây công mình. Đối phương cũng e ngại anh, bởi lẽ sức chiến đấu của Lăng Hàn lúc này cũng đạt mười hai, thậm chí mười ba tinh Phá Hư, cộng thêm thể phách và khả năng hồi phục, anh ta đủ sức gây uy hiếp nghiêm trọng cho hàng loạt Ma phó Phá Hư Cảnh. Hơn nữa, anh là Hoàng Đế của Đại Lăng Triều, giết anh, mọi người sẽ mất đi sự bổ trợ của quốc thế, tự nhiên anh trở thành mục tiêu hàng đầu. Điều này lại hợp ý Lăng Hàn, khi có hàng trăm Phá Hư Cảnh tham gia quần chiến, thương vong của Đại Lăng Triều tạm thời giảm xuống.
Tuy nhiên, Lăng Hàn lại thảm hại vô cùng. Đối phương là Ma phó, tu luyện công pháp hoàn toàn không tương thích với thế giới này, tràn đầy tính ăn mòn, âm tà. Nguyên lực của chúng không quá mạnh về đả kích trực diện, nhưng lực phá hoại thì có thừa, gây tổn thương nghiêm trọng đến thể phách của Lăng Hàn. Thể phách của Lăng Hàn tựa kim cương, còn nguyên lực của chúng như axit, có thể từ từ hòa tan anh! May mắn thay, khả năng hồi phục của Lăng Hàn kinh người, nhưng dưới sự oanh tạc liên tục của hàng trăm Phá Hư Cảnh, anh ta dần dần bị ăn mòn, mất đi cả hai tay hai chân, toàn thân đầy những hố máu. Chống đỡ miễn cưỡng nửa ngày, Lăng Hàn buộc phải sử dụng Bất Diệt Chân Dịch, tức thì toàn thân hồi phục hoàn toàn. Nhưng không lâu sau, trên người anh lại xuất hiện những lỗ máu mới, dáng vẻ vô cùng thê thảm.
"Nữu đến giúp ngươi!" Hổ Nữu bay lên trời cao, giao chiến cùng các Ma phó, giảm bớt áp lực cho Lăng Hàn. Chỉ là lực lượng của nàng chưa bước vào Phá Hư, tác dụng thực sự có hạn, khiến nàng tức giận kêu la oai oái. Đại chiến kịch liệt, chớp mắt đã qua ba ngày. Lăng Hàn vẫn đang cố gắng cầm cự, nhưng Bất Diệt Chân Dịch của anh ta chỉ còn lại một giọt. Ngay cả Bất Diệt Chân Dịch cũng có tính kháng thuốc, liên tục sử dụng trong thời gian ngắn, hiệu quả tự nhiên sẽ giảm dần. Khi giọt Bất Diệt Chân Dịch cuối cùng cạn kiệt, anh ta sẽ làm gì đây?
"Xin lỗi xin lỗi, chúng ta đến muộn!" Trong một tiếng hét dài, tám nam nữ từ phương xa bay tới, mỗi người đều tỏa ra khí thế có thể chấn sụp trời cao. Bát Vương đã đến! "Đến muộn dù sao cũng hơn không tới a!" Lăng Hàn nở một nụ cười nhợt nhạt. "Các vị, lập tức tham chiến đi!" "Được!" Đám người Thái Âm Vương ra tay, mỗi người họ đều có sức chiến đấu mười lăm tinh Phá Hư. Với sự giúp đỡ của họ, áp lực của Lăng Hàn giảm đi đáng kể. Oành oành oành, Thạch Linh cũng từ đằng xa chạy vội tới, tốc độ của nó không sánh được Bát Vương, nhưng cũng đã dốc hết sức mình.
"Cạc cạc cạc, đồng thời đến nha, vừa vặn giết chết toàn bộ!" Tán Di Ma Vương cười gằn. "Thời điểm đánh nhau với bổn cô nương cũng dám phân tâm?" Dực Song Song mở rộng đôi cánh dài ngàn trượng, chém về phía Tán Di Ma Vương, tựa như hai cái thiên phủ. "Hừ, ngươi cho rằng có thể đánh lâu với bản vương như vậy, là bởi vì thực lực ngươi đủ mạnh sao?" Tán Di Ma Vương khinh thường nói. "Đến, kết trận, hôm nay bản vương muốn uống máu tươi của những Nhân tộc này!" Hàng trăm Phá Hư Cảnh lập tức phân tán, hình thành một trận pháp kỳ lạ. Tức thì, ma khí từ trên người chúng tuôn trào, dồn dập tràn vào cơ thể Tán Di Ma Vương. Oanh, khí tức của Tán Di Ma Vương nhất thời tăng vọt.
Ngay cả Dực Song Song cũng lo lắng, nghiêm nghị nói: "Không ổn, sức chiến đấu này tuyệt đối vượt qua hai mươi tinh!" Cực hạn của Phá Hư Cảnh là hai mươi tinh, nhưng chính xác hơn, đó là lực lượng không thể vượt quá hai mươi tinh. Tuy nhiên, kết hợp với võ kỹ, bí pháp, sức chiến đấu thực tế có thể vượt qua, như Mã Đa Bảo không cần quốc thế bổ trợ cũng có sức chiến đấu hai mươi tinh Phá Hư, thêm quốc thế, việc vượt qua hai mươi tinh là dễ dàng. Tán Di Ma Vương này vận dụng một trận pháp nào đó, rút cạn lực lượng của các Ma phó khác để gia trì bản thân, khiến sức mạnh của hắn lập tức tăng vọt. Nếu lực lượng có thể áp sát hai mươi tinh, thì sức chiến đấu vượt qua hai mươi tinh không còn là điều khó khăn. Lần này làm sao mà chống đỡ được?
"Mã huynh đâu?" Lăng Hàn hỏi. "Thi Vương mười tám mắt của Thiên Thi Tông xuất hiện làm loạn, bệ hạ tự mình đi bình định rồi." Thái Âm Vương đáp. Sắc mặt mọi người đều trở nên khó coi. Lẽ nào những Ma phó này đã hợp tác với Thiên Thi Tông? Điều này rất có thể, bởi Thiên Thi Tông vốn do cường giả Minh giới xâm nhập Thần giới mà sáng lập. "Ha ha ha, đều đi chết đi!" Tán Di Ma Vương ra tay, vung một chưởng về phía mọi người. Ma khí tràn ngập, che phủ cả thiên địa. "Thiên Đạo Chi Nhãn đâu, mau ra đây thu thập những cẩu vật này a!" Con thỏ gấp đến độ giậm chân. Dực Song Song lắc đầu: "Những Ma phó này vốn dĩ ở Hằng Thiên Đại Lục, chỉ là sửa tu Ma công, hóa thành Minh thể, vì lẽ đó Thiên Đạo Chi Nhãn sẽ không bài xích bọn họ. Hơn nữa, cảnh giới của Tán Di Ma Vương cũng không đột phá Thần cấp, cái này đồng dạng sẽ không khiến Thiên Đạo Chi Nhãn bài xích." "Ngươi không thể nói điều gì làm người ta vui vẻ hơn sao?" Thái Âm Vương vừa xuất chưởng, vừa kêu lên với Dực Song Song. "Vậy mọi người không thể sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, nhưng có thể chết cùng năm cùng tháng cùng ngày, cái này có tính là điều làm người ta vui vẻ không?" Dực Song Song cười đáp, cũng vung chưởng xuất kích, liên thủ cùng Bát Vương, Lăng Hàn, cùng nhau đối kháng Tán Di Ma Vương.
Một đòn giáng xuống, Lăng Hàn, Dực Song Song và Bát Vương đều bị đánh bay ra, mỗi người thổ huyết. Không trực tiếp vẫn lạc đã là may mắn lắm rồi. Nhưng bọn họ liên thủ cũng không thể chống đỡ nổi một chiêu của Tán Di Ma Vương, còn hy vọng gì nữa? Trừ khi Mã Đa Bảo đích thân tới, lúc đó mới có thể sánh ngang, thậm chí đánh giết Tán Di Ma Vương. Nhưng Mã Đa Bảo đang bị Thiên Thi Tông kiềm chế, nước xa không cứu được lửa gần, căn bản không thể xuất hiện. Làm sao bây giờ?
Lăng Hàn cau mày, chỉ có thể đưa mọi người vào Hắc Tháp. Tuyệt đối không thể để tất cả chết ở đây. Chỉ cần người còn sống, mọi chuyện đều có khả năng. Hơn nữa, chỉ cần Mã Đa Bảo kịp thời nhận ra, hắn sẽ nhanh chóng đến cứu viện. Chỉ có thể làm vậy. "Các vị, ta có không gian Thần khí có thể bảo toàn tính mạng, lát nữa mọi người đừng chống cự thần thức của ta bao bọc, ta sẽ đưa các vị vào trong." Lăng Hàn truyền âm cho Bát Vương và Dực Song Song. "Không gian Thần khí!" Dực Song Song lập tức trợn tròn đôi mắt đẹp. Vật này ở Thần giới cũng là cực kỳ quý giá, chỉ có đại năng cao cấp nhất mới có thể luyện chế, không ngờ Lăng Hàn lại sở hữu. Chẳng trách nàng ngửi thấy trên người đối phương có khí tức bảo vật kinh người! Bát Vương đều gật đầu. Sự việc đã phát triển đến mức này, không còn nằm trong tầm kiểm soát của họ nữa, chỉ có Mã Đa Bảo mới có thể xoay chuyển cục diện.
Thể phách của Lăng Hàn cường hãn, nên anh ta luôn xông pha tuyến đầu. Nhưng trong trận chiến vừa rồi, anh ta đã bị thương quá nặng, lúc này vẫn còn đầy rẫy vết thương, dáng vẻ vô cùng thê thảm. "Lăng Hàn!" Hổ Nữu chạy lại. Cô bé cũng bị thương không nhẹ, trên trán có máu tươi chảy xuống, toát ra khí tức thê diễm. Đáng ghét! Lăng Hàn thầm hận. Trước đây, dù thoát khỏi Hải tộc, anh ta không bận tâm nhiều, đối mặt với Chân Long Phá Hư Cảnh mà toàn thân trở ra cũng không phải là sỉ nhục. Nhưng giờ đây, anh ta đã thất bại hoàn toàn. Hơn nữa, Ma phó xâm lấn, không biết bao nhiêu sinh linh sẽ phải chịu khổ. Là một đế vương, lòng anh ta sao có thể dễ chịu? Quốc thế là một con dao hai lưỡi, và giờ đây, nó đang phản phệ.
"Khà khà, đều lưu tính mạng lại cho bản vương!" Tán Di Ma Vương cười ha hả, lại tung ra một chưởng. Sức chiến đấu vượt qua hai mươi tinh Phá Hư, rung chuyển thiên địa, thậm chí miễn cưỡng xé rách không gian. Đúng lúc này, một đầu thuyền đột nhiên từ vết nứt không gian đâm ra. Sát, lại tới nữa sao? Trước đó, Mã Đa Bảo ra tay với Ngũ Tông, sức chiến đấu hai mươi tinh Phá Hư bùng nổ, trực tiếp xé rách không gian, kết quả kéo ra một chiếc Thần chu, không biết đã trôi nổi bao lâu trong hư không, trên đó còn vương vấn vong hồn không tan, thực lực cường đại đến nghịch thiên. Hiện tại... chẳng lẽ lại muốn tái diễn?
Đầu thuyền va chạm, một chiếc thuyền lớn dài đến ba trăm trượng hiện ra. Tuy nhiên, lần này chiếc thuyền không giống trước, không hề có bất kỳ chỗ vỡ nào, cờ xí rõ ràng, trên đầu thuyền thậm chí còn có những nữ binh uy nghiêm trấn giữ. Lăng Hàn nhìn rõ, trên cờ xí vẽ một sinh linh kỳ lạ: một con cá bơi trong biển, nhưng bỗng nhiên vọt khỏi mặt nước, hóa thành một Đại Bằng, ngao du trong thiên địa. Rõ ràng chỉ là một bức họa, nhưng trong đầu anh ta lại hiện lên hình ảnh động thái, vô cùng thần kỳ. Chiếc thuyền lớn này chắn ngang giữa Tán Di Ma Vương và đám người Lăng Hàn.
"Người phương nào, dám to gan ngăn cản bản vương sao?" Tán Di Ma Vương lập tức quát lớn. Hiện tại sức chiến đấu của hắn cao tới hai mươi tinh, ở giới này là vô địch, khiến sự tự tin của hắn bùng nổ. Sắc mặt của Lăng Hàn và Bát Vương đều quái lạ. Họ đã từng gặp một chiếc Thần chu lợi hại khác, nữ tử trên đó thậm chí còn đánh lui Thiên Đạo Chi Nhãn. Ngươi đây là tự chuốc lấy cực khổ sao? Trên thuyền không ai để ý đến hắn. Chỉ thấy một lão ẩu thanh y bước ra đầu thuyền, quét mắt xuống phía dưới, ánh mắt dừng lại trên người Hổ Nữu, tức thì lộ ra vẻ vui mừng. Xèo xèo xèo, trên thuyền lập tức nhảy xuống mười mấy người, đều là nữ tử, không ai mặc quân phục binh sĩ, mà đều mặc chiến y của tướng lĩnh, hiển nhiên có địa vị cao.
"Bái kiến Thiếu Cung chủ!" Những cô gái này dồn dập quỳ gối, hành lễ với Hổ Nữu. Chỉ có lão ẩu thanh y là ngoại lệ, nở nụ cười nói: "Nha đầu, lão thân cuối cùng cũng tìm được ngươi." "Các ngươi..." Tán Di Ma Vương giận dữ. Thiên hạ này lại có kẻ dám không coi hắn ra gì? Hắn cười lạnh một tiếng, vung tay đập tới những cô gái kia, đợi đến khi các nàng hóa thành một vũng máu, liệu có hối hận vì thái độ hiện tại không? "Thiếu Cung chủ, là ai đã đánh bị thương người?" Chúng nữ hỏi Hổ Nữu, mỗi người đều lộ vẻ giận dữ. Dù Hổ Nữu không hiểu rõ mọi chuyện, nhưng với sự tinh ranh của mình, nàng lập tức chỉ Tán Di Ma Vương và những Ma phó kia nói: "Là hắn, hắn hắn hắn hắn, còn có hắn hắn hắn hắn hắn hắn..." Chúng nữ đều đứng dậy, đồng loạt quay người, nhìn về phía Tán Di Ma Vương. Chuyện này vô cùng kỳ lạ. Tán Di Ma Vương đã ra tay, sức chiến đấu hai mươi tinh Phá Hư nhanh đến mức nào, sao đến giờ vẫn không chạm tới? Thời gian dường như ngưng đọng!
Một nữ tướng ra tay, bóp về phía Tán Di Ma Vương. Oanh, thiên địa rên rỉ. Đùng, Tán Di Ma Vương bị chấn thành mảnh vỡ, khí tức trong nháy mắt biến mất. Chết dễ dàng như vậy sao? Đây chính là sức chiến đấu hai mươi tinh Phá Hư, ở giới này là vô địch, làm sao có thể bị người miểu sát! "Đây là lực lượng Thần cấp!" Dực Song Song thất thố kêu lên. "Đó là lực lượng của Thần cấp?" Nhưng sắc mặt của Lăng Hàn và Bát Vương lại vô cùng quái lạ. Chẳng lẽ họ thực sự sống trong một Tiểu Thế Giới bị phong tỏa sao, mà giờ đây lực lượng Thần cấp liên tiếp xuất hiện? Chiếc thuyền lớn giống nhau, sức mạnh kinh hoàng giống nhau! Những Ma phó kia hoàn toàn kinh sợ. Chuyện gì thế này? Chúng ngủ say không biết bao nhiêu vạn năm, lấy thân hóa ma, sau khi xuất thế vốn dĩ phải vô địch thiên hạ, còn mang trọng trách đưa Hằng Thiên Đại Lục vào Minh giới, có thể khai sáng lịch sử. Nhưng giờ đây, vừa mới ra khỏi Bắc Hoang, lão đại đã chết. Làm sao có thể chấp nhận được?
Ầm ầm ầm, thiên địa rung chuyển dữ dội, Thiên Đạo Chi Nhãn xuất hiện. Có thể rõ ràng nhìn thấy, trên nhãn cầu có một vết thương đang rỉ máu, qua lâu như vậy vẫn không khép lại. "Khí tức của Cung chủ đại nhân!" Một nữ tướng nói. "Là bị Cung chủ gây thương tích." "Có điều, nếu Cung chủ đại nhân không diệt nó, vậy chúng ta cũng hạ thủ lưu tình đi." Các nữ tướng khác dồn dập nói. Lão ẩu thanh y ngẩng đầu nhìn trời, lạnh nhạt nói: "Cút!" Thiên Đạo Chi Nhãn lập tức chớp một cái. Các ngươi cho rằng mỗi người đều là nữ nhân kia sao, một đòn liền có thể đánh bị thương nó? Nó nổi giận, dật động thiên địa uy, muốn bài xích những người này ra ngoài. Tiểu Thế Giới không dung lực lượng Thần cấp! "Bảo ngươi cút, không nghe sao?" Lão ẩu thanh y liếc mắt, tức thì tỏa ra uy thế vô cùng tận. Đùng, vết thương của Thiên Đạo Chi Nhãn nứt ra, lượng lớn máu tươi tuôn trào. Trong giây phút này, tất cả mọi người đều thầm chửi thề. Quá khó chấp nhận, đường đường Thiên Đạo Chi Nhãn, hóa thân của ý chí thiên địa, lại không chịu nổi một ánh mắt của một lão bà! Ai mới là Thiên Đạo Chi Nhãn đây?
Thiên Đạo Chi Nhãn run rẩy, sợ hãi mãnh liệt. Nó cảm giác được, sinh linh phía dưới nắm giữ năng lực hủy diệt nó. Vài tên nữ tướng dồn dập xoay người, ra tay với những Ma phó kia. Rầm rầm rầm, lực lượng Thần cấp tùy ý dật động, trong nháy mắt liền diệt sạch tất cả Ma phó. Lực lượng Thần cấp vốn dĩ bị cấm xuất hiện ở Tiểu Thế Giới, nhưng giờ đây lại tùy tiện ra tay trước mặt Thiên Đạo Chi Nhãn. Đây đúng là điều ngông cuồng nhất trên đời! Tất cả mọi người há hốc mồm, chỉ cảm thấy chuyện ngày hôm nay bọn họ có thể kể lại cả đời. Chứng kiến cảnh này, đời này thật đáng giá. Thiên Đạo Chi Nhãn gào thét, vội vã lóe lên rồi biến mất. Các ngươi muốn làm gì thì làm, lão tử không quản nữa! Ai có thể nghĩ tới, một nguy cơ vốn dĩ sẽ lan tràn khắp nơi, lại được giải quyết dễ dàng như vậy? Đương nhiên, cũng cực kỳ chấn động. Thần linh hạ giới, ra tay, trấn áp Thiên Đạo Chi Nhãn không dám hó hé. Đây tuyệt đối là một cảnh tượng hoành tráng, cũng coi như đã cho lũ Ma phó một màn trình diễn "đáng mặt".
"Thiếu Cung chủ, chúng ta về nhà đi!" Lão ẩu thanh y dắt tay Hổ Nữu, thần quang lưu chuyển, vết thương trên người Hổ Nữu lập tức lành lặn. "Không muốn, Nữu muốn ở cùng Lăng Hàn!" Hổ Nữu vội giãy giụa, nhảy một cái trốn ra sau lưng Lăng Hàn. Lão ẩu thanh y lập tức nhìn Lăng Hàn, những nữ tướng kia cũng vậy, đều dùng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Điều đó là đương nhiên. Dụ dỗ đứa nhỏ, hơn nữa còn là Thiếu Cung chủ của các nàng, người đàn ông này thật đáng chết! Lão ẩu thanh y nhìn chằm chằm Lăng Hàn, áp lực kinh khủng tuôn trào. Phốc, Lăng Hàn phun máu, trên người phát ra tiếng "rắc rắc", xương cốt rên rỉ, thậm chí gãy vỡ. Thể phách mà anh ta vẫn luôn tự hào lại không thể chống đỡ nổi một ánh mắt của lão ẩu! Không hổ là Thần linh, ngay cả quy tắc của Tiểu Thế Giới cũng có thể không nhìn!
Vẻ mặt của Dực Song Song thất thần, lẩm bẩm nói: "Đây là nhân vật mạnh mẽ đến mức nào? Ngay cả quy tắc của Tiểu Thế Giới cũng có thể phá vỡ, lẽ nào là đại năng Sáng Thế Cảnh sao? Trời, bổn cô nương lại may mắn nhìn thấy đại năng Sáng Thế Cảnh!" Đây mới thực sự là lực lượng vô địch. Đừng nói Mã Đa Bảo tự thân tới, dù đại năng của Ngũ Tông có thể tập thể hạ giới, phát huy khả năng mạnh nhất, đối mặt với bà lão này e cũng bị một chiêu đánh giết. "Không cho ngươi tổn thương Lăng Hàn!" Hổ Nữu vội đứng ra, giang tay bảo vệ Lăng Hàn. Nàng trợn mắt nhìn bà lão, tỏa ra sát khí kinh người, nơi lồng ngực lại có thần quang dật động, tỏa ra khí tức chí cường. "Lực lượng truyền thừa!" Chúng nữ đều thành kính, dồn dập quỳ xuống, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó, ánh mắt nhìn về phía Hổ Nữu tràn ngập cuồng nhiệt.
Chỉ có lão ẩu thanh y là ngoại lệ, cười nói: "Quả nhiên, Ỷ Vân đã giao lực lượng truyền thừa cho ngươi! Nha đầu, ngươi là Thiếu Cung chủ của Côn Bằng Cung chúng ta, tương lai là chúa tể vô thượng, há có thể bị một nam nhân khống chế? Lão thân thay ngươi tiêu trừ hậu hoạn này!" "Ngươi dám!" Hổ Nữu vội vã quay người ôm lấy Lăng Hàn. "Lăng Hàn là của Nữu, ngươi dám động một sợi tóc của hắn, Nữu liền tự sát!" Nàng dường như cũng ý thức được đối phương quá mạnh mẽ khiến nàng khó lòng đối phó, bởi vậy chỉ có thể lấy tính mạng của mình để uy hiếp. Lăng Hàn hừ một tiếng, ôm Hổ Nữu xuống nói: "Ta và tiền bối không thù không oán, nhưng tiền bối cố ý muốn giết ta, đây là đạo lý gì?" "Ngươi điên rồi, sinh linh này quá mạnh mẽ, trừ khi ta khôi phục trạng thái toàn thịnh, nếu không căn bản không phải đối thủ của nàng!" Tiểu Tháp thì ở trong thức hải của anh ta kêu lên, ngữ khí lần đầu trở nên cực kỳ kinh hoảng. Có thể khiến Tiểu Tháp thất thố, sức mạnh của bà lão này có thể thấy được một phần.
Lão ẩu thanh y cười gằn nói: "Tiểu tử, ngươi thật to gan. Ngươi có biết, nếu lão thân thật sự muốn giết ngươi, ai cũng không ngăn cản được không?" "Không cho phép ngươi tổn thương Lăng Hàn!" Hổ Nữu khua tay múa chân, oán hận không ngớt. "Thực lực của tiền bối xác thực vượt xa vãn bối, nhưng thực lực của vãn bối không bằng, cũng không có nghĩa là không có một luồng ngạo khí!" Lăng Hàn bất khuất. "Tiền bối có thể giết ta, nhưng không thể lấp miệng của ta!" "Ha ha ha!" Lão ẩu thanh y cười lớn. "Thái Thượng Trưởng lão, tiểu tử này có ảnh hưởng rất mạnh đến Thiếu Cung chủ, vẫn là giết mới tốt." Một nữ tướng đề nghị. "Đúng, hiện tại Thiếu Cung chủ còn trẻ không hiểu chuyện, rất dễ bị người đầu độc!" "Người này lòng dạ đáng chém!" Lão ẩu thanh y khoát tay áo một cái nói: "Cũng được, ngược lại sau khi chúng ta trở về, vĩnh viễn không thể gặp lại được tiểu tử này. Nể tình hắn còn có mấy phần ngông nghênh, liền tha cho hắn một mạng." "Vâng, Thái Thượng Trưởng lão!" Chúng nữ đều nghiêm chỉnh đáp. Lão ẩu thanh y cười híp mắt nhìn Hổ Nữu nói: "Nha đầu, theo lão thân trở về thôi." "Không đi!" Hổ Nữu lắc đầu. Lão ẩu thanh y thở dài nói: "Vậy lão thân không thể làm gì khác hơn là giết Lăng Hàn này!" "Không được!" Hổ Nữu cuống lên, chỉ vào mũi đối phương nói: "Ngươi không phải mới vừa nói không làm thương hại Lăng Hàn sao?" "Nhưng mà ngươi không nghe lời, lão thân cũng không có cách nào." Lão ẩu thanh y cười nói. Hổ Nữu bĩu môi, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng gật gù nói: "Được, Nữu đáp ứng ngươi!" "Lúc này mới nghe lời!" Lão ẩu thanh y cười nói, nàng sống bao nhiêu năm, chẳng lẽ còn không đối phó được một tiểu nha đầu? Hổ Nữu xoay chuyển ánh mắt nói: "Thế nhưng Nữu muốn dẫn Lăng Hàn cùng đi!" Lão ẩu thanh y trợn mắt, suýt chút nữa ho khan. Tại sao cô gái nhỏ này lại khó chiều như vậy? Nàng nghiêm mặt nói: "Không được, người này tuyệt không thể theo chúng ta trở lại!"
Hổ Nữu kêu la oai oái, bắt đầu làm nũng, nhưng bà lão không hề lay chuyển. "Yên tâm, ngươi trước tiên trở về với các nàng, ta nhất định sẽ tìm được ngươi!" Lăng Hàn nói, đại năng Thần giới thì sao, một ngày nào đó anh cũng có thể tu luyện tới tầng thứ này. "Ngươi chắc chứ?" Hổ Nữu đáng thương nói. Lăng Hàn gật đầu, thận trọng nói: "Ta bảo đảm!" Chúng nữ dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lăng Hàn. Tiểu tử này căn bản không biết thế lực của các nàng cường đại đến mức nào, ngươi tu luyện đến thành hài cốt, cũng cách một trời một vực. Đời này cũng không thể đặt chân lên địa bàn của các nàng, đừng hòng! "Được rồi!" Hổ Nữu không cam lòng đáp ứng nói, chậm rãi đi về phía lão ẩu thanh y, nghiêng đầu nói: "Nữu muốn dẫn mấy người cùng đi, bằng không Nữu nhất định sẽ không nghe lời!" Lão ẩu thanh y cười ha ha nói: "Chỉ cần không phải tiểu tử này, đều không có vấn đề!"
Lúc này Hổ Nữu mới cao hứng, chỉ vào Hách Liên Tầm Tuyết nói: "Nữ nhân không ngực này đồng thời mang đi." Nàng dừng một chút, lại chỉ vào Thái Âm Vương nói: "Còn có Đại Yêu tinh này, Nữu không yên lòng!" Sau đó lại chỉ về Dực Song Song: "Còn có tiểu yêu tinh này, Nữu cũng không yên lòng!" Nàng ghen tuông quá độ, ngay cả Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền, Chư Toàn Nhi đều bị nàng điểm tên, thậm chí còn có Lăng Kiến Tuyết. Lăng Hàn không khỏi biến sắc. Hổ Nữu thật sự muốn để anh trở thành người cô đơn sao? Có điều, thế lực này ở Thần giới tất nhiên là tồn tại vô thượng, có thể theo đồng thời tiến vào Thần giới, lại có Hổ Nữu trông nom, kỳ thực là một cơ duyên lớn. "Nữu Nữu đại nhân, mang theo Thỏ Gia! Mang theo Thỏ Gia!" Con thỏ thì cực kỳ tích cực. Hiện tại Hổ Nữu thành Thiếu Cung chủ gì đó ở Thần giới, tiền đồ quang minh, Thỏ Gia đương nhiên muốn đáp thuyền thuận gió. Hổ Nữu hừ một tiếng nói: "Ngươi bồi tiếp Lăng Hàn, phải chăm sóc Lăng Hàn của Nữu thật tốt, không thể để cho hắn tẻ nhạt, càng không thể để hắn bị thương tổn, bằng không Nữu liền ăn ngươi!" Con thỏ muốn khóc, nó đây là đã gây ra tội nghiệt gì mà lại bị bỏ rơi.
Lăng Hàn cũng không có ý định thuyết phục Hổ Nữu thay đổi chủ ý. Cũng được, cứ để những người thân cận đi theo Hổ Nữu. Thứ nhất, họ có thể nhận được tài nguyên tu luyện và hoàn cảnh tốt hơn; thứ hai, an toàn hơn khi ở bên cạnh anh. Ngoại trừ đại địch của Côn Bằng Cung, dẫn đến sự ra đi của vị Cung chủ tiền nhiệm, nhưng nhìn thấy những người này, nghĩ đến Côn Bằng cung hẳn phải vô cùng hung hăng, gốc gác thâm hậu, bằng không Cung chủ chết rồi mà vẫn không bị diệt vong sao? Lăng Hàn gật gù, thả những người trong Hắc Tháp ra, để họ lên thuyền. Hổ Nữu cực kỳ ghen tuông, tất cả phụ nữ bên cạnh Lăng Hàn đều bị nàng mang đi, chỉ để lại một đoàn lão gia cho anh, như Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, Phong Phá Vân, con thỏ, Thạch Linh, cũng không sợ làm anh đổi tính. Lệnh của Thiếu Cung chủ vô cùng hiệu nghiệm, bất kể có nguyện ý hay không, vậy cũng phải lên thuyền! Có mấy người cũng không bận tâm, thậm chí còn mừng rỡ, nhưng cũng có chút người không nỡ lòng rời đi, đặc biệt là Lăng phụ Lăng mẫu. Với nhi tử, họ vẫn ở cùng nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, hiện tại lại phải chia ly, khiến họ đau lòng. May là còn có cháu trai ở bên cạnh, để họ có nơi gửi gắm tình cảm, bằng không họ nhất định sẽ nhớ con đến sốt ruột, bạc tóc.
Chư Toàn Nhi, Lý Tư Thiền, Lưu Vũ Đồng đều châu lệ dịu dàng, Hách Liên Tầm Tuyết dù mạnh mẽ cũng toát ra tâm ý không muốn. Thái Âm Vương kêu lên: "Tại sao phải mang bản vương đi, bản vương cùng tiểu tử kia không có cái gì không minh bạch?" "Phải phải, bổn cô nương băng thanh ngọc khiết, cùng tiểu tử kia hoàn toàn không có quan hệ!" Dực Song Song cũng kháng nghị nói, tuy nàng cũng rất muốn về Thần giới, nhưng không muốn theo cách này. Hổ Nữu hừ lạnh nói: "Đại yêu tinh, tiểu yêu tinh, yêu tinh lớn nhỏ gì Nữu cũng không yên lòng, toàn bộ mang đi!"
Sau khi tất cả mọi người lên thuyền, Thần chu chậm rãi bay lên. "Lăng Hàn, nhất định phải tìm Nữu!" Hổ Nữu ở đầu thuyền dùng sức vẫy vẫy bàn tay nhỏ. "Nhất định!" Lăng Hàn thấp giọng nói, không bao lâu nữa anh sẽ giết vào Thần giới, nhất định sẽ để mọi người đoàn tụ, cũng sẽ để người của Côn Bằng cung nhìn anh bằng cặp mắt khác xưa. Oanh, Thần chu đánh ra một vết nứt không gian, trực tiếp xuyên vào. Khi đuôi thuyền biến mất, vết nứt không gian cũng lập tức biến mất không còn tăm hơi, thật giống như chiếc Thần chu kia xưa nay chưa từng xuất hiện. Áp lực đáng sợ phun trào, Thiên Đạo Chi Nhãn lại xuất hiện, hơi chớp trên bầu trời, có máu tươi chảy ra. Trong thiên địa xuất hiện mưa máu, tựa hồ đang rên rỉ cho Thiên Đạo Chi Nhãn. Điều này đại biểu ý chí thiên địa đang nhìn chằm chằm Lăng Hàn, thật giống như muốn giết anh. Lăng Hàn đứng chắp tay, không thua khí thế chút nào. Thiên Đạo Chi Nhãn xác thực mạnh mẽ, hiện tại đủ sức thuấn sát anh, nhưng thiên địa có quy củ của thiên địa. Chỉ cần không nghịch thiên, thiên địa sẽ không động đến anh. Đây là quy tắc, Thiên Đạo Chi Nhãn nhất định phải tuân thủ, bằng không không có quy tắc, thiên địa không có ý nghĩa tồn tại. Anh làm người làm việc, xứng đáng lương tâm, xứng đáng người trong thiên hạ, cần gì phải sợ Thiên Đạo Chi Nhãn? Thiên Đạo Chi Nhãn nháy một cái, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi.
"Thảm, Thất muội bị bắt đi, lần này làm sao bàn giao với lão đại?" Thất Vương còn lại cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngừng kêu khổ. Lăng Hàn nhìn bọn họ cười nói: "Đa tạ các vị gấp rút tiếp viện. Có điều, Thái Âm Vương sớm tiến vào Thần giới cũng không nhất định là chuyện xấu. Nếu như các ngươi không nỗ lực, nói không chừng lúc gặp lại sẽ bị Thái Âm Vương treo lên đánh!" Thất Vương nhất thời biến sắc, Thái Âm Vương tuyệt đối làm được chuyện như vậy! Không được không được, bọn họ phải nỗ lực tu luyện, tăng lực lượng Thần Hồn lên. Đây là phương hướng tu luyện của Thần Cảnh. Cảnh giới của bọn họ không thể tăng lên, nhưng Thần Hồn thì có thể, như vậy chỉ cần đi vào Thần giới, bọn họ đột phá Thần Cảnh cũng có thể nghênh đón một bước nhảy vọt. Thất Vương cáo từ rời đi, Thái Âm Vương bị mang tới Thần giới, đại sự như vậy đương nhiên phải lập tức nói cho Mã Đa Bảo.
Lăng Hàn tiễn một đoạn đường, rồi cùng đám người Phong Phá Vân, Vũ Hoàng trở lại hoàng cung. Dù đã diệt sạch Ma phó, nhưng quét sạch ma khí, trùng kiến Bắc Hoang vẫn là một chuyện rất phiền phức. Phong Phá Vân vô cùng khẳng khái, thấy Lăng Hàn gọi tới hai đại ca có chút khó coi, nên quyết định bốn người kết bái lần nữa. Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh vui vẻ đáp ứng. Lần này, Phong Phá Vân tự nhiên vẫn là lão đại, Vũ Hoàng lão nhị, Mộ Dung Thanh lão tam, Lăng Hàn giảm xuống một bậc, thành lão tứ. Trong lòng Lăng Hàn, một ngọn lửa mới đã bùng lên, không chỉ là trách nhiệm của một đế vương, mà còn là lời thề sắt đá của một người đàn ông: Anh sẽ chinh phục Thần giới, và mang những người mình yêu trở về.