Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong hắc tháp sâu thẳm, Lăng Hàn đứng sừng sững, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thấu luồng ma khí đen kịt đang cuộn xoáy trước mặt. Tu La Ma Đế, giờ đây chỉ còn là một khối ý thức yếu ớt, cố gắng bám víu vào sự sống bằng cách bán rẻ bí mật. Hắn nịnh bợ, van lơn, nhưng Lăng Hàn chỉ thấy chán ghét trước kẻ muốn sống bằng mọi giá. Hắn thà đối mặt với một đối thủ "chí tử bất khuất" còn hơn là kẻ hèn nhát này. "Ngươi nghĩ ta sẽ tha cho ngươi chỉ vì vài bí mật sao?" Lăng Hàn gằn giọng, bàn tay đã sẵn sàng giáng đòn kết liễu.
Tu La Ma Đế hoảng hốt, vội vàng tuôn ra những lời lẽ đầy hấp dẫn: "Bí mật này... liên quan đến toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục! Ngươi nhất định sẽ hứng thú!" Lăng Hàn nhướng mày, phớt lờ vẻ mặt cầu khẩn của đối phương, ra hiệu cho hắn nói. Nhưng Ma Đế lại muốn mặc cả, đòi Lăng Hàn phải thề không giết hắn. "Vậy thì quên đi," Lăng Hàn lạnh lùng đáp, bàn tay lại nhấc lên. Sự dứt khoát của hắn khiến Ma Đế vội vàng nhượng bộ, hứa sẽ tiết lộ trước một phần.
"Hằng Thiên Đại Lục là một tiểu thế giới!" Ma Đế trịnh trọng tuyên bố. Lăng Hàn chỉ khinh thường "Phí lời! Chuyện này ai mà chẳng biết?" Hắn không giấu nổi vẻ bực dọc. Ma Đế không sợ, hắng giọng nói tiếp, lời lẽ ẩn chứa sự kinh thiên động địa: "Nhưng nếu ta nói... ba, bốn triệu năm trước, Hằng Thiên Đại Lục từng là một phần của Thần giới thì sao?" Lăng Hàn chấn động. Điều này quá đỗi hoang đường, vượt xa mọi hiểu biết của hắn. Hắn nghi ngờ Ma Đế cố tình dựng chuyện để thoát chết. "Ta có thể thề với trời, tất cả đều là sự thật!" Ma Đế cuống quýt.
Sau một hồi suy tư, Lăng Hàn quyết định cho Ma Đế một cơ hội. "Nói rõ ràng, mạch lạc từ đầu đến cuối. Nếu là thật, ta có thể tha cho ngươi một mạng." Ma Đế mừng rỡ khôn xiết, biến hóa thành khuôn mặt nịnh nọt nhất có thể. Hắn kể, Hằng Thiên Đại Lục từng là một phần Thần giới, rồi đột ngột biến mất, khiến cả Thần giới và Minh giới xôn xao tìm kiếm. Cuối cùng, họ phát hiện ra sự thật càng kinh ngạc hơn: Hằng Thiên Đại Lục vốn là một tiểu thế giới, từng "khai thiên" mà đến Thần giới, rồi lại vì lý do nào đó mà tách ra, trở thành tiểu thế giới một lần nữa. Các đại năng cho rằng nơi đây ẩn chứa chí bảo, nên không ngừng phái người tìm kiếm. Ma Đế chính là một trong số đó, được cử xuống để xác minh. Hắn có khả năng đặc biệt để "ngửi" ra khí tức Thần giới còn sót lại trên đại lục.
Lăng Hàn trầm tư, trái tim đập thình thịch. Liệu những đại năng kia có phải đang tìm Hắc Tháp? Hắc Tháp, với uy năng có thể hủy diệt Hằng Thiên Đại Lục, lại mang trong mình bí ẩn về người tạo ra nó, về vết thương chí mạng nó gánh chịu. Lăng Hàn cảm thấy mình càng biết nhiều, bí ẩn lại càng chồng chất. Hắn lắc đầu, tạm gác lại những suy nghĩ ngổn ngang, tự nhủ ngày sau khi lên Thần giới sẽ tìm hiểu rõ ràng. Tu La Ma Đế sau đó bị giam giữ trong Hắc Tháp, nơi mà hắn sẽ không được phép tiết lộ những bí mật này cho bất kỳ ai khác.
Sau những biến cố, Lăng Hàn và Hổ Nữu trở về Hoàng Đô. Hổ Nữu, cô bé kỳ lạ với Thần đản trong người, hồi phục nhanh chóng. Lăng Hàn tiếp tục tu luyện, đạt tới Thiên Nhân tầng chín và bắt đầu Cực Dương Thuật. Dù không có bình cảnh, việc tích lũy tu vi vẫn cần thời gian, nhưng với tốc độ này, hắn chỉ cần khoảng nửa năm đến một năm để xung kích Phá Hư Cảnh. Ở tuổi 21, Lăng Hàn đã là một thiên tài hiếm có, sánh ngang với những thiên kiêu Thần giới.
Thời hạn một năm với Hải tộc đã đến. Lăng Hàn cùng Hách Liên Tầm Tuyết lên đường đến Bắc Hải, thăm con trai Lăng Kiến Tuyết và xem thành tựu của Hách Liên Thiên Vân. Vợ chồng Lăng Đông Hành cũng theo cùng, được đưa vào Hắc Tháp. Hổ Nữu, con thỏ và Thạch Linh (giờ đã là Phá Hư cảnh nhờ Thổ tinh hoa) cũng đi theo. Thạch Linh, kiêu hãnh với tu vi mới nhưng vẫn ngoan ngoãn như cún con trước Hổ Nữu, làm vật cưỡi cho cô bé.
Trước khi vào Bắc Vực, Lăng Hàn ghé qua mỏ quặng cũ, nơi hắc khí đã nuốt chửng Hoàng Đô Hỏa Quốc. Đây là một mầm họa lớn, hắn thầm nhủ, khi nào đạt tới Phá Hư Cảnh, hắn sẽ san bằng nơi đây.
Họ nhanh chóng đến Khung Vân Đảo. Hách Liên Tầm Tuyết, nóng lòng gặp con, chạy thẳng vào vương phủ. Lăng Kiến Tuyết, giờ đã gần hai tuổi, đang được Hách Liên Dung ôm ấp, cố gắng dạy bé gọi "ông ngoại", nhưng bé chỉ biết gọi "đại đại". Vừa thấy Lăng Hàn và Tầm Tuyết, Kiến Tuyết liền gọi "cha cha, mẹ mẹ", khiến Hách Liên Dung tức đến thổ huyết. Hách Liên Tầm Tuyết ôm con, hạnh phúc tuyên bố sẽ không bao giờ rời xa con nữa.
Hách Liên Thiên Vân xuất hiện, giờ đã là Thiên Nhân Cảnh, long uy càng thêm mạnh mẽ. Hắn tự hào khoe đã thống nhất tứ hải, và đang chuẩn bị tấn công Hải Hoàng Hạp, tổ địa của Hoàng tộc. Lăng Hàn gật đầu đồng ý tham gia.
Ba ngày sau, đại quân Hải tộc với hơn ba trăm cường giả Phá Hư Cảnh hùng hậu xuất phát. Tổ địa Hoàng tộc nằm sâu dưới biển, được bảo vệ bởi những động vật biển khổng lồ với sức mạnh mười lăm tinh Phá Hư Cảnh. Tuy nhiên, trước Long uy thuần khiết của Hách Liên Thiên Vân, những sinh vật này hoàn toàn vô hiệu, ngoan ngoãn lùi xa.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ eo biển: "Dám mạo phạm Hoàng tộc, các ngươi có biết tội không?" Hách Liên Thiên Vân, dù chỉ có dáng vẻ một đứa trẻ, lại mang vẻ mặt già dặn, ngạo nghễ đáp: "Ngao Hưng Ba, mau lăn ra đây nghênh tiếp bản tọa!" Giọng nói kia khinh thường gọi hắn là "thằng nhãi ranh". Hách Liên Thiên Vân cười lạnh: "Hải tộc lấy huyết mạch luận tôn ti, huyết mạch của bản tọa tinh khiết, ai dám bất kính?" Hắn phóng thích Long uy, chấn động cả đoàn quân Hoàng tộc đang tiến ra.
Từ eo biển, một thanh niên tuấn tú với hai sừng rồng cổ xưa trên đầu bước ra. Hắn không hề bị Long uy của Hách Liên Thiên Vân ảnh hưởng, lạnh lùng nói: "Ngươi chỉ là ngụy Long. Ta mới là Chân Long!" Hắn cũng phóng thích Long uy, mạnh mẽ không kém, khiến cả đoàn quân Hải tộc của Hách Liên Thiên Vân cũng run rẩy. Lăng Hàn nhíu mày, vội đưa Hách Liên Tầm Tuyết vào Hắc Tháp. Hắn đoán người này là hậu duệ Long tộc từ Thần giới.
"Thông minh!" Thanh niên kia cười đáp, tự xưng là Ngao Kiếm. Hắn khinh thường Hách Liên Thiên Vân, cho rằng chỉ tồn tại Sáng Thế Cảnh mới xứng danh Chân Long. Lăng Hàn thầm rủa Lôi Hỏa Đại Đế, nghĩ đến việc phải tìm Sừng Chân Long để đổi thần thông.
Hách Liên Thiên Vân kinh ngạc, không tin có Long tộc nào sánh được với mình. "Ngột tiểu tử, còn không mau lại đây bái kiến bản tọa!" Hắn vẫn cố giữ vẻ ngạo nghễ. Ngao Kiếm thản nhiên nói: "Hải tộc lấy huyết mạch luận tôn ti, nay ta và ngươi huyết mạch tương đồng, vậy hãy lấy thực lực để quyết thắng bại!"
Lăng Hàn giật mình. Ngao Kiếm là Phá Hư Cảnh, Hách Liên Thiên Vân chỉ là Thiên Nhân Cảnh. Cuộc chiến này không thể thắng! Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp Thần giới. Không thể khai chiến! Lăng Hàn lập tức truyền âm cho Hách Liên Dung, rồi thu Thạch Linh, Hổ Nữu vào Hắc Tháp, một tay túm Hách Liên Thiên Vân, xoay người bỏ chạy.
"Muốn chạy?" Ngao Kiếm truy kích, liên tục tung vũ quyết, khống chế dòng nước va đập vào Lăng Hàn và Hách Liên Thiên Vân. Dù bị chấn động dữ dội, cả hai vẫn kiên cường. Lăng Hàn vội rút ra Thuấn Di Phù. "Lần tới gặp lại, thằng nhóc con, bản tọa nhất định sẽ làm thịt ngươi!" Hách Liên Thiên Vân gầm lên. Xoạt! Thuấn Di Phù kích hoạt, Lăng Hàn và Hách Liên Thiên Vân biến mất. Ngao Kiếm tức giận đâm thương vào khoảng không, tiếc nuối khi không thể đuổi theo lên mặt đất, nơi có cường giả Nhân tộc mạnh mẽ mà hắn e ngại.
Họ xuất hiện trên mặt biển Tây Hải. "Tiểu tử, tại sao ngươi lại có Thuấn Di Phù quý giá như vậy?" Hách Liên Thiên Vân tò mò. Lăng Hàn chỉ đáp: "Có người tặng." Hách Liên Thiên Vân càng kinh ngạc, muốn được giới thiệu người hào phóng đó.
Trên đường trở về đại lục, Lăng Hàn vừa kể chuyện Mã Đa Bảo cho Hách Liên Thiên Vân, vừa thăm dò tình hình Đại Lăng Triều qua Đồ Đằng. Một thông tin chấn động hiện lên trong tâm trí hắn: "Đồ vật" dưới cổ khu mỏ quặng đã thoát ra!
Qua hư ảnh Đồ Đằng, Lăng Hàn thấy những sinh vật hình người bao phủ trong khí đen, mạnh mẽ công thành phạt trại, biến cả thành trì thành xác chết di động, nô lệ bị quấn quanh bởi ma khí. Chúng được gọi là Minh nhân, Ma phó cấp thấp của Minh giới. Hách Liên Thiên Vân cũng nhíu mày. Đúng là "phòng dột trời mưa cả đêm".
Lăng Hàn lập tức ra quyết định. Hắn sai Thạch Linh đi cầu viện Tử Nguyệt Hoàng Triều, còn hắn cấp tốc quay về Lạc Nguyệt Hạp. Với quốc thế gia trì, Lăng Hàn đạt sức mạnh Phá Hư cửu tinh, lao nhanh như bay. Hắn truyền lệnh qua Đồ Đằng, triệu tập tất cả cường giả đến Lạc Nguyệt Hạp để nghênh chiến Minh nhân.
Ba ngày sau, Lăng Hàn đến Lạc Nguyệt Hạp. Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh cùng lượng lớn cao thủ đã có mặt, bày trận chờ đợi. Dực Song Song cũng ngồi nhàn nhã một bên. Mọi người quỳ xuống bái kiến Lăng Hàn. "Đại ca, tình hình thế nào?" Lăng Hàn hỏi Vũ Hoàng. "Đối phương đã tập hợp, ít ngày nữa sẽ xuất cốc," Vũ Hoàng cau mày đáp.
"Báo!" Một thám tử vọt vào, "Trong hẻm núi có động tĩnh!" Nhanh như vậy sao? Tiếng bước chân nặng nề, hỗn loạn vang lên từ hẻm núi. Lăng Hàn và mọi người bước ra lều, nhìn về phía thung lũng. Hàng trăm sinh linh hình người, bao bọc trong khí đen, không rõ tướng mạo, dẫn đầu một đám đông tối om. Đó là những người bình thường bị biến thành Ma phó cấp thấp, khuôn mặt khủng khiếp, tràn ngập khí tức thị huyết.
"Bọn họ là Ma phó cấp thấp của Minh giới," Dực Song Song giải thích, "tương tự Thi Binh, không sợ đau, không sợ chết, nhưng thể phách kém hơn. Tuy nhiên, chúng vẫn còn linh trí tương đối." "Còn những kẻ phía trước?" Lăng Hàn hỏi. "Đó là Ma phó cao cấp," Dực Song Song gật đầu. "Phá Hư Cảnh cũng chỉ là Ma phó cao cấp?" Lăng Hàn kinh ngạc. Dực Song Song liếc hắn: "Thần linh còn chia năm đẳng cấp lớn, mỗi đẳng cấp lại chia bốn nhỏ. Những kẻ này còn chưa đạt tới Thần cấp, sao có thể xưng Ma Tướng hay Ma Vương?"
"Chống lại Minh giới là trách nhiệm của mỗi Thần dân, bổn cô nương cũng không ngoại lệ!" Dực Song Song nghiêm nghị tuyên bố. "Hôm nay bổn cô nương sẽ cùng ngươi kề vai chiến đấu, quét sạch lũ Ma phó này!"
"Ha ha ha ha, Phong mỗ không có tới chậm chứ?" Một tiếng cười dài vang vọng, một nam tử vóc dáng thon dài, tay cầm hồ lô rượu, vẻ mặt tang thương, từ trên trời giáng xuống.