Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong những ngày tháng tĩnh lặng sau biến cố động trời, Lăng Hàn không khỏi cảm thấy phiền muộn khi vị trí của mình đã từ "tiểu tam" bị đẩy xuống "tiểu tứ" đầy trớ trêu. Vô sự khả vi, hắn chỉ có thể chuyên tâm tu luyện. Bốn huynh đệ Lăng Hàn, sau khi chứng kiến sức mạnh kinh thiên động địa đủ để khiến Thiên Đạo Chi Nhãn cũng phải cúi đầu, đã nung nấu ý chí tự cường mãnh liệt. Họ khao khát làm chủ vận mệnh của mình, và con đường duy nhất để đạt được điều đó chính là sở hữu thực lực vượt trội.
Thời gian cứ thế trôi đi, một điều kỳ lạ là Hải tộc vẫn giữ im lặng đến khó hiểu. Nửa năm sau, một tiếng nổ vang dội xé tan bầu trời, thiên địa chấn động, mây đen vần vũ, lôi vân dày đặc cùng những tia chớp trắng lóa mang theo sát cơ khủng khiếp. Lăng Hàn đã đạt đến ngưỡng cửa Phá Hư Cảnh, một cảnh giới mà ngay cả trời đất cũng phải giáng thiên kiếp để thử thách, bởi đây là lúc một nhân vật chân chính có thể uy hiếp cả thế giới này.
Lăng Hàn đứng ngạo nghễ giữa không trung, đón nhận những đợt oanh kích của Cửu Thiên Thần Lôi. Sức mạnh của thiên kiếp này đạt đến cấp độ Phá Hư Nhị Tinh, đủ để nghiền nát bất kỳ ai vừa đột phá. Thế nhưng, thể phách của Lăng Hàn đã vượt qua trân kim cấp mười, đạt đến cấp độ Thần thiết ngay khoảnh khắc bước chân vào Phá Hư Cảnh. Thần Lôi giờ đây như những hạt mưa rào, hoàn toàn không gây tổn hại, thậm chí còn được hắn hấp thu để tôi luyện Lôi thể đang ở tiểu thành. Đây là cơ hội hiếm có để Lôi thể đạt đến đại thành, một bước tiến lớn trong tu luyện.
Dưới mặt đất, Mộ Dung Thanh không khỏi cảm thán trước sự đột phá của Lăng Hàn, vừa mừng cho đệ đệ lại vừa cảm thấy áp lực nặng nề. Vũ Hoàng và Phong Phá Vân cũng trầm trồ trước thể phách kinh người của hắn. Giữa lúc ấy, một binh lính hớt hải chạy đến, báo tin đặc sứ của Tử Nguyệt Hoàng Triều cầu kiến.
Nửa ngày sau, Lăng Hàn ung dung vượt qua thiên kiếp, Lôi thể cũng đã đạt đến đại thành. Tiểu Tháp trong thức hải bất ngờ "chúc mừng" hắn, khiến Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc. "Phá Hư Cảnh mới miễn cưỡng thoát khỏi phàm nhân?" Lăng Hàn hỏi, thắc mắc về lời nói của Tiểu Tháp. Tiểu Tháp kiêu ngạo giải thích rằng, chỉ khi đạt đến Phá Hư Cảnh, có khả năng phá tan hư không để bước vào Thần giới, mới thực sự có tư cách thoát khỏi phàm tục. Đây là một cảnh giới hoàn toàn mới, không còn kinh nghiệm nào từ kiếp trước để Lăng Hàn học hỏi.
Tiểu Tháp tiếp tục đưa ra ba tin tức: một xấu, hai tốt. Tin xấu là Lăng Hàn sẽ không bao giờ có thể sử dụng khả năng rót lực từ Hắc Tháp nữa, bởi đó không phải là thứ để hắn ỷ lại. Dù có chút tiếc nuối, Lăng Hàn vẫn hỏi về hai tin tốt. Tin tốt thứ nhất: Tầng thứ ba của Hắc Tháp đã mở ra, mang đến lực lượng Kim Chi Bản Nguyên và khả năng cung cấp một cân Thần thiết mỗi năm, vật liệu quý giá cho binh khí Thần giới.
Tin tốt thứ hai: Lăng Hàn có thể tu luyện tầng thứ hai của Bất Diệt Thiên Kinh. Hắn sững sờ, lo ngại về thời gian cần thiết để lĩnh ngộ, nhưng Tiểu Tháp giải thích rằng tầng thứ nhất đã bao hàm quy tắc chung của ba tầng đầu, chỉ là hắn chưa biết mà thôi. Tầng thứ hai này sẽ tu luyện Thần Hồn, biến nó trở nên vững chắc như thể phách, không chỉ ly thể mà còn bất diệt, thậm chí có thể sống lại chỉ bằng một niệm. Những ký tự vàng óng ánh từ Hắc Tháp tuôn chảy vào thức hải, vượt qua mọi ngôn ngữ và văn tự, trực tiếp chạm đến bản chất, thu hút hoàn toàn sự chú ý của Lăng Hàn.
Mười ngày sau, Lăng Hàn tỉnh lại từ trạng thái nhập định, với Thần Hồn đã có những bước tiến đáng kể. Ba vị huynh trưởng vây quanh, lo lắng hỏi han. Lăng Hàn trấn an họ, giải thích về sự lĩnh ngộ bất chợt. Vũ Hoàng chợt nhớ ra tin tức quan trọng: Mã Đa Bảo sắp khai thiên, đặc biệt mời họ đến xem lễ. Kỳ hạn một năm đã đến, và Lăng Hàn cảm thấy nỗi nhớ nhung Hổ Nữ cùng cha mẹ trỗi dậy mạnh mẽ.
Với quyết tâm tham dự sự kiện trọng đại này, Lăng Hàn cùng Phong Phá Vân, Hách Liên Thiên Vân, và một nhóm gần năm mươi người gồm Hổ Nữ, Thạch Linh, Tầm Kim Thử, cùng các đại tướng như Quảng Nguyên, Tàn Dạ... lên đường đến Tử Nguyệt Hoàng Triều. Lăng Hàn thu tất cả mọi người vào Hắc Tháp, chỉ giữ lại Phong Phá Vân và Hách Liên Thiên Vân bên ngoài để di chuyển nhanh chóng.
Trên đường đi, Lăng Hàn tự đánh giá thực lực của mình. Dù chỉ mới Phá Hư tầng một, nhưng sức chiến đấu của hắn có thể ngang hàng mười tinh, và với quốc thế gia trì, có thể đạt tới mười tám tinh. Hắn nhận ra rằng quốc thế chỉ là một phần phụ trợ, không thể ỷ lại hoàn toàn. Khi đặt chân vào Trung Châu, cả Lăng Hàn và Phong Phá Vân đều cảm thấy hụt hẫng khi mất đi quốc thế gia trì, một cảm giác mất mát vô định khiến họ càng khắc sâu tầm quan trọng của việc tự thân cường đại.
Họ đến Hoàng Đô, trình quốc thư và được Thiên Tinh Vương đón tiếp. Thiên Tinh Vương không khỏi cảm thán trước tốc độ tu luyện của Lăng Hàn. Sự kiện khai thiên sẽ diễn ra ba ngày sau đó. Hoàng cung Tử Nguyệt lúc này tấp nập khách khứa, các hào môn Trung Châu đổ về, tự hào khi được dự buổi lễ. Mã Đa Bảo đang bế quan chuẩn bị, không gặp ai. Lăng Hàn và đoàn tùy tùng được sắp xếp ở một biệt viện tao nhã. Sáu vị Vương khác cũng đến thăm hỏi, ôn chuyện.
Ba ngày sau, mọi người được mời đến Khai Thiên đài, một kiến trúc hùng vĩ như đấu trường, ở giữa đặt một cây búa lớn sáng chói: Sơn Hà Phủ. Lăng Hàn và đoàn tùy tùng được dẫn lên tầng cao nhất, vị trí tôn quý nhất, thể hiện sự coi trọng đặc biệt của Mã Đa Bảo dành cho Lăng Hàn.
Trong lúc di chuyển, đoàn người Lăng Hàn gặp phải một nhóm thiếu niên ngạo mạn từ Liễu gia. Liễu gia Lão Tổ mới đột phá Phá Hư Cảnh bốn năm trước, khiến hậu bối trong gia tộc càng thêm kiêu căng, coi thường mọi người. Chúng lớn tiếng quát mắng, yêu cầu đoàn Lăng Hàn quỳ xuống. Tàn Dạ và những người khác lập tức rút binh khí, nhưng Lăng Hàn ngăn lại, mỉm cười nói: "Hôm nay là ngày vui của Mã huynh, không nên động võ."
Đám thiếu niên Liễu gia cười ha hả, cho rằng Lăng Hàn sợ hãi mà nhượng bộ, nghênh ngang bỏ đi. Chúng còn lớn tiếng bàn tán về việc "dạy dỗ" được Lăng Hàn. Nhưng khi Liễu gia Lão Tổ tình cờ quay đầu nhìn thấy đoàn người Lăng Hàn, da mặt ông ta co giật, lập tức nổi giận lôi đình, đánh đập đám hậu bối. Ông ta biết rõ Phong Phá Vân là một cường giả Phá Hư Cảnh có Kiếm Tâm, và trong đoàn Lăng Hàn có tới bốn Phá Hư Cảnh, bao gồm cả Lăng Hàn và Thạch Linh khổng lồ. Việc chọc giận họ chẳng khác nào tự tìm đường chết cho cả gia tộc.
Liễu gia Lão Tổ bắt đám hậu bối không được chữa thương, phải theo ông ta đi xin lỗi. Đám thiếu niên ngơ ngác, không hiểu tại sao. Một hậu bối được yêu thích nhất hỏi, và Lão Tổ chua chát giải thích rằng, trong số những người vừa bị chúng "bắt nạt", có ít nhất một người có thể đánh bại ông ta chỉ bằng một chiêu.
Khi chứng kiến vị trí của đoàn Lăng Hàn trên Khai Thiên đài, vượt xa tất cả các thế lực khác, thậm chí còn có một khoảng trống lớn bên dưới, Liễu gia Lão Tổ và những cường giả Phá Hư khác không khỏi bất mãn. Mãn Kinh Nghĩa, một lão già Phá Hư tầng tám đã hơn ngàn tuổi, khí huyết suy yếu và sắp hết thọ nguyên, bỗng nhiên đứng dậy, cười lạnh nói: "Khà khà khà, có chút vị trí phía dưới là một ngọn núi lửa, không phải ai cũng có tư cách ngồi ở chỗ đó, bằng không một khi núi lửa bạo phát, thì sẽ bị thiêu cháy thành tro bụi!"
Lăng Hàn cười đáp: "Không có chuyện gì, ta trấn được!" Mãn Kinh Nghĩa nhíu mày, yêu cầu Lăng Hàn tiếp một chiêu của mình. Lăng Hàn mỉm cười, đạp không mà đi, từng bước lên cao, rồi ngoắc ngón tay: "Nể tình các hạ lớn tuổi, liền nhường ngươi ba chiêu." Mãn Kinh Nghĩa tức giận đến tóc trắng bay múa. Ông ta bắt đầu thiêu đốt khí huyết, quyết định dốc toàn lực, muốn đánh bại Lăng Hàn ngay lập tức. Khí thế của ông ta tăng cường, đạt đến sức chiến đấu Phá Hư tám tinh.
Ông ta phi thân đến, trấn áp Lăng Hàn. Lăng Hàn không né không tránh, mặc cho đối phương vỗ một chưởng lên ngực. Mãn Kinh Nghĩa kêu thảm thiết, hai cánh tay hiện ra vặn vẹo khó tin, xương cốt trật khớp. Mọi người kinh ngạc tột độ, không thể tin vào mắt mình. Lăng Hàn bình thản nói: "Còn hai chiêu."
Mãn Kinh Nghĩa run rẩy chỉnh lại xương cốt, mặt đầy cay đắng. Ông ta hít một hơi thật sâu, dồn nén nguyên lực, tung ra đại chiêu mạnh nhất: "Thương Thủy Giang Hà, phá hủy vạn dặm!" Một dòng Hắc Hà do nguyên lực thuần túy ngưng tụ thành, nặng như sơn nhạc, lao thẳng vào Lăng Hàn. Lăng Hàn vẫn chắp tay đứng yên, không hề né tránh. Hắc Hà nhấn chìm hắn, gây ra tiếng vang trầm trọng. Hỏa Diễm Vương lập tức xuất hiện, tung hỏa diễm đốt cháy Hắc Hà thành tro tàn.
Khi Hắc Hà tan hết, Lăng Hàn ngạo nghễ đứng đó, khí huyết trùng thiên, không hề suy suyển. Mãn Kinh Nghĩa mặt đầy cay đắng, hoàn toàn tuyệt vọng. Lăng Hàn mỉm cười, trung khí mười phần nói: "Còn một chiêu."