Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 167

Chương 167: Hàn Thành: Hé Mở Quá Khứ

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 831 đến 835 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét cuộc đối đầu căng thẳng giữa Lăng Hàn cùng đồng minh trước âm mưu đoạt xá của Tu La Ma Đế, khẳng định sức mạnh của lực lượng quy tắc giới. Biến cố này mở ra hành trình về Hàn Thành, nơi ký ức vạn năm của Lăng Hàn được khơi gợi qua những dấu vết xưa cũ và danh tiếng của chính mình. Tác giả khéo léo lồng ghép câu chuyện về các đệ tử cũ, hé lộ những bí ẩn về sự chia rẽ và số phận của họ sau khi Lăng Hàn "qua đời", tạo nên một nút thắt hấp dẫn cho toàn bộ mạch truyện.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong một không gian đầy áp lực, Tu La Ma Đế đứng sừng sững, ánh mắt lạnh lẽo như băng, thốt ra mệnh lệnh không thể chối từ: "Giao Hỗn Độn Nguyên Thạch ra!" Đối với một tồn tại như hắn, bảo vật ấy không chỉ là cơ duyên mà còn là ký thể hoàn hảo nhất, quý giá hơn mọi thần dược hay công pháp tuyệt thế. Lăng Hàn, với vẻ mặt dửng dưng, nhún vai đáp: "Thật không tiện, vật ấy đã sớm không còn. Nếu không, ta tùy tiện tìm cho ngươi một tảng đá, ngươi cũng đừng chê, đá nào chẳng là đá?"

Lời lẽ ngông cuồng ấy khiến Tu La Ma Đế cười khẩy, hắn tuyệt đối không tin Lăng Hàn có thể luyện hóa bảo vật tối thượng trong thời gian ngắn ngủi như vậy. Đó là điều không tưởng đối với phàm nhân. "Không giao sao?" Hắn cười quái dị, "Không sao, chỉ cần bản tọa chiếm được thân thể ngươi, mọi thứ của ngươi đều sẽ thuộc về ta!" Ý định đoạt xá lộ rõ, Lăng Hàn thầm siết chặt, thể phách có thể kháng cự Phá Hư Cảnh, nhưng thần hồn thì sao? Ma Đế này chính là mối đe dọa lớn nhất.

Khi Tu La Ma Đế lao tới, hai bóng ngọc thủ bất ngờ bùng nổ, giáng thẳng vào mặt hắn. Một lực lượng kinh hoàng bộc phát, đẩy Ma Đế văng xa. Hắn dừng lại, gương mặt biến dạng hoàn toàn, não lòi ra sau gáy, cảnh tượng kinh tởm khiến người ta muốn nôn mửa. Nhưng chỉ một cái vỗ tay, gương mặt hắn trở lại bình thường, chỉ là ngũ quan bị ép biến dạng, nhìn vô cùng quái dị. Ma Đế không hề bận tâm, ánh mắt tóe ra hàn khí: "Không ngờ ở đây lại có hai kẻ mạnh mẽ, không kém bản tọa là bao!"

Thái Âm Vương, với vẻ lười biếng thường thấy, lên tiếng: "Biết điều thì cút nhanh!" Ma Đế liếm môi, cười khẩy: "Cạc cạc cạc, muốn bản tọa đi, các ngươi cũng phải có thực lực đó chứ! Bản tọa chưa từng chiếm thân thể nữ nhân, đột nhiên cảm thấy rất hứng thú!" Lời lẽ khinh bạc ấy khiến Thái Âm Vương nổi giận: "Dám đánh chủ ý lên bản vương, muốn chết!" Nàng lập tức lao ra, tấn công Ma Đế.

Trước đó, Ma Đế có phần khinh suất, không ngờ Đại Lăng Triều bé nhỏ lại ẩn chứa hai cường giả Phá Hư Cảnh mười lăm tinh. Hơn nữa, bản chất hắn là ma khí, không hề để tâm đến ký thể bị tổn thương. "Thân thể ngươi không tệ, bản tọa muốn định!" Ma Đế cười quái dị, vừa chống đỡ công kích của Thái Âm Vương. "Thái Âm Bát Thức!" Thái Âm Vương vận chuyển tuyệt chiêu, tóc đen bay múa, sau lưng hiện ra thiên đao, rồi thiên kiếm, chém tới tấp. Ma Đế kinh hãi thốt lên: "Ngươi lại tu ra lực lượng quy tắc!" Giọng hắn đầy hoảng sợ.

"Hừ, loại tà vật Minh Giới như ngươi, sợ nhất chính là giới lực áp chế. Lực lượng quy tắc chính là giới lực biến thành, dùng để trấn áp ngươi thích hợp nhất!" Thái Âm Vương không ngừng ra tay. Ma Đế rên rỉ, cảnh giới hắn vượt xa Phá Hư Cảnh, cũng tu luyện lực lượng quy tắc, nhưng đó là quy tắc của Minh Giới, không hợp với giới này. Dù uy lực mạnh, nhưng không có thiên địa trợ giúp, làm sao đối kháng quy tắc của giới này? "Đáng ghét! Đáng ghét!" Ma Đế liên tục bại lui, cuối cùng không còn ham chiến, quay đầu bỏ chạy. "Tiểu tử, trừ khi ngươi vĩnh viễn trốn sau lưng hai nữ nhân này, bằng không bản tọa nhất định sẽ đoạt thân thể ngươi, chiếm đoạt tất cả!" Hắn bỏ lại lời đe dọa rồi biến mất. Lăng Hàn cười gằn, chờ hắn bước vào Phá Hư Cảnh, hắn sẽ dùng Kiếm Tâm Thông Minh chém nát tên đại ma này.

Sau khúc dạo đầu kịch tính, Lăng Hàn và Thái Âm Vương tiếp tục hành trình. Họ đến vực tường, nhưng lại phát hiện nó không còn tồn tại. "Bản vương thấy phiền phức, nên đánh nát rồi," Thái Âm Vương thản nhiên nói. Lăng Hàn thầm cảm thán, vực tường được Thần giới giúp đỡ xây dựng sau cuộc thanh toán vạn năm trước, vậy mà lại bị nàng hủy diệt, đủ thấy thực lực của yêu tinh này kinh người đến mức nào.

Họ tiến vào lãnh địa Tử Nguyệt Hoàng Triều, cờ xí tung bay uy vũ trên các thành trì. Mười ngày sau, họ đến Đô thành, được Mã Đa Bảo đích thân ra nghênh tiếp, dành cho Lăng Hàn đủ mọi sự tôn trọng. "Tại sao Mã huynh lại xem trọng ta như thế?" Lăng Hàn không hiểu, với thực lực của Mã Đa Bảo, ngay cả Tông chủ Ngũ Đại Tông Môn cũng chưa chắc được đối xử như vậy. Mã Đa Bảo cười lớn: "Hắc huynh đệ, ta chưa bao giờ nhìn lầm người, ngươi nhất định sẽ khuấy đảo phong vân, thành tựu chắc chắn không dưới ta." Lăng Hàn cảm thấy thoải mái, tự tin vào tương lai, nhưng được một cường giả hơn mình nhiều lần đối xử bình đẳng như vậy, quả thực rất dễ chịu. Chỉ là… "Mã huynh, có thể đừng gọi ta là hắc huynh đệ nữa không?" "Được, hắc huynh đệ!" Mã Đa Bảo vẫn chứng nào tật nấy. Lăng Hàn đành chịu, sau đó nói: "Mã huynh, về việc vận dụng quốc thế, ta có thể cho huynh chút ý kiến." Mã Đa Bảo nghiêm túc lắng nghe. Lăng Hàn kể lại những thông tin lấy được từ Dực Song Song, khiến Mã Đa Bảo chìm vào suy tư.

"Bệ hạ, lần trước chúng ta khai thiên thất bại, chính là do vấn đề của người sao?" Thái Âm Vương siết chặt nắm tay. "Ngươi cái tên béo đáng chết này, làm việc quả nhiên vô căn cứ!" Mã Đa Bảo vội giơ hai tay: "Coi như lần trước trẫm học chính xác, khai thiên vẫn sẽ thất bại." "Giải thích thế nào?" Thái Âm Vương nhìn chằm chằm, nhưng không ra tay. Mã Đa Bảo thở dài: "Lần trước, bản vương cũng suýt chút nữa bị quốc thế căng nứt. Coi như có thể tăng cường gấp mười lần, bản vương cũng chịu không nổi! Vì lẽ đó, lần này bản vương trùng tu thể phách, chịu đựng quốc thế mạnh hơn."

Thái Âm Vương sững sờ, rồi đột nhiên nhảy lên, nắm lấy mặt Mã Đa Bảo: "Ngươi biến mình thành tên béo đáng chết, có phải là đang tu luyện công pháp quái dị gì để tăng khả năng chịu đựng không?" "Ái khanh quả nhiên thông minh!" Mã Đa Bảo dù mặt bị bóp méo vẫn cười hòa ái. "Lúc trước chúng ta không thống nhất Hải vực, trẫm đã đạt đến cực hạn, nên không để các ngươi đi chinh phạt. Đáng tiếc, lực lượng của trẫm vẫn không đủ khai thiên. Vì vậy, lần này bản vương trùng tu thể phách, để chịu đựng quốc thế mạnh hơn." Thái Âm Vương dậm chân: "Trả bệ hạ anh tuấn đẹp trai cho ta! Dù tên béo đáng chết nhìn lâu cũng có chút hợp mắt, nhưng nào thoải mái như trước!" Nàng lập tức nép vào Lăng Hàn, ôm lấy hắn, hung dữ nói: "Tiểu đệ đệ, ngươi tuyệt đối không nên học tên béo đáng chết kia, bản vương không muốn lại thấy một tên béo đáng chết!" Lăng Hàn vội giơ tay cười nói: "Nhất định, nhất định!" Hắn cũng không muốn biến thành một tên béo đáng chết. Mã Đa Bảo vuốt cằm: "Sau khi cải tiến, nói không chắc chỉ là quốc thế của Trung Châu cũng đủ làm trẫm chết no!" Hắn lập tức bắt tay chế tác Đồ Đằng, biểu tượng của quốc gia.

Hiện tại, Tử Nguyệt Hoàng Triều đã chiếm hơn chín mươi phần trăm Trung Châu, chỉ còn lại khu vực nhỏ của Ngũ Đại Tông Môn chưa đổi cờ xí. Khu vực này tập trung trăm cường giả Phá Hư Cảnh, cùng với Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ, rất khó công phá, cần Mã Đa Bảo tự mình ra tay. Đại quyết chiến cuối cùng đã không còn xa.

Trong lúc chờ đợi, Lăng Hàn quyết định đến Hàn Thành, nơi có hai Hàn Phong Hội liên quan đến các đồ đệ của hắn. Hắn mang theo Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu lên đường, vài ngày sau đã đến nơi. Hàn Thành, chính là Trụ Quang Thành vạn năm trước, nơi hắn từng sống. Không ngờ sau vạn năm, thành phố này vẫn còn nguyên vẹn. Lăng Hàn nhận ra những vết tích trên tường thành không khác gì vạn năm trước, cảm thấy một nỗi hoài niệm sâu sắc. "Lăng Hàn, ngươi sao vậy?" Hổ Nữu lay tay hắn. "Không có gì," Lăng Hàn cười, nắm tay Hổ Nữu tiến vào thành.

Hắn đi thẳng đến Hàn Phong Hội. Trong Hàn Thành có hai hội, Nam Phong Hội ở phía Nam và Bắc Phong Hội ở phía Bắc, cả hai đều tự nhận là chính tông, thường xuyên đối đầu như nước với lửa. Lăng Hàn từ cửa đông vào, khoảng cách đến hai hội là như nhau. Hắn lấy ra một đồng tiền, cười nói: "Mặt phải đi Nam Phong Hội, mặt trái đi Bắc Phong Hội." Kết quả là mặt trái.

Không bao lâu, họ đã đến Bắc Phong Hội. "Ta muốn gặp người có thể nói chuyện," Lăng Hàn nói với thủ vệ. "Ngươi là ai?" Thủ vệ khinh thường hỏi lại. Lăng Hàn cười nhẹ: "Ta tên Lăng Hàn, ngươi cứ vào bẩm báo." "Lăng Hàn!" Thủ vệ ngẩn người. Những người trong Hàn Phong Hội đều biết mục đích tồn tại của họ là thu thập mọi thứ liên quan đến Lăng Hàn vạn năm trước – một vị Đan Đạo đế vương chí cao vô thượng. Tên thanh niên trước mặt lại dám xưng "Lăng Hàn", thật đáng ghét! Hắn nghĩ thầm sẽ gọi cao thủ ra đánh cho tên này không nhận ra mẹ mình. Lăng Hàn kiên nhẫn chờ ở cửa.

Hổ Nữu nhàm chán đá đá viên đá, càng đá càng mạnh, cuối cùng gây họa. "Ôi chao, ai dám đánh lén bản thiếu?" Một thanh niên ôm trán đi tới, đau đến mặt mũi nhăn nhó. Hổ Nữu le lưỡi, trốn sau Lăng Hàn, rồi chỉ Chư Toàn Nhi: "Là nữ nhân này dùng đá đập ngươi, Nữu thấy rõ ràng!" Ai mà nghi ngờ một đứa trẻ chứ? Thanh niên nhìn theo tay Hổ Nữu, thấy Chư Toàn Nhi, lập tức kinh ngạc. Nàng quá xinh đẹp, đẹp tuyệt Hàn Thành! Đau đớn tạm quên, hắn vội nở nụ cười phong độ nhất: "Tại hạ Phong Nghi Tu, không biết cô nương xưng hô thế nào?" Chư Toàn Nhi chỉ liếc nhìn hắn, lạnh nhạt đáp: "Bèo nước gặp nhau, người qua đường mà thôi, không cần nói tên báo họ." "Có cá tính, ta yêu thích!" Phong Nghi Tu tự lẩm bẩm, rồi quay lại cười tươi hơn: "Nhưng trong biển người mênh mông gặp gỡ, chẳng phải là một loại duyên phận sao? Cô nương, nàng mỹ lệ quá chói mắt, trong mắt ta chỉ có thể nhìn thấy sự tồn tại của nàng!" Chư Toàn Nhi phớt lờ, tránh bị dây dưa. "Cô nương, nàng băng lạnh, nhưng ta vui vẻ chịu đựng! Ta bị nàng chinh phục, xin hãy cho ta dùng quãng đời còn lại để yêu thương nàng!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!