Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trên bầu trời, ánh kiếm và ánh đao giao thoa, tạo nên một vụ nổ kinh thiên động địa, khiến mọi người xung quanh như mù lòa, điếc đặc. Khi luồng sáng chói lòa tan đi, Từ Tu Nhiên lùi lại hơn trăm trượng, năm vết thương sâu hoắm trên người không ngừng rỉ máu. Tích Sinh Kiếm sắc bén đã để lại dấu ấn không thể cầm máu dễ dàng. Ngược lại, Lăng Hàn chỉ bị rách ba chỗ áo, để lộ làn da trắng ngần nhưng không hề có một vết xước. Thể thuật của hắn đã đạt tới Thiên Nhân Cảnh, thể phách cường hóa đến cấp độ trân kim mười, khiến Tuyệt Đao của Từ Tu Nhiên, dù mạnh mẽ, cũng không thể gây tổn thương.
Từ Tu Nhiên biến sắc, nhận ra sức chiến đấu ngang ngửa nhưng thể phách lại kém xa, đây là khác biệt chí mạng trong một cuộc đối đầu cân tài. Hắn hít sâu một hơi, chiến ý bùng cháy, khao khát chiến thắng Lăng Hàn để củng cố niềm tin, mong đột phá Phá Hư Cảnh, thoát khỏi kiếp "tiểu nhân vật" để trở thành cường giả định đoạt phong vân. Hắn dũng cảm hô vang: "Chiến một trận!"
Lăng Hàn cũng hừng hực chiến ý. Từ Tu Nhiên với Đao Tâm đại thành chính là đối thủ lý tưởng để hắn mài giũa Kiếm Tâm của mình. Hai người lại lao vào đại chiến, đao kiếm không ngừng va chạm, tạo ra những làn sóng năng lượng cuồng bạo. Yêu Xà Vương, chứng kiến cuộc đối đầu, không khỏi thầm gật gù công nhận tài năng của cả hai, nhưng trong lòng đã định, một trong số họ hôm nay phải ngã xuống. Hắn cũng thắc mắc tại sao Lăng Hàn lại nắm giữ Huyền Nguyên Tam Thức, một bí kỹ cốt lõi của Thiên Kiếm Tông.
Lăng Hàn vừa dùng kiếm tay phải, vừa xuất Phúc Địa Ấn tay trái, kim quang lấp lánh, sát thương khủng khiếp. Với Lôi Động Cửu Thiên gia trì, tốc độ của hắn vượt trội, ép Từ Tu Nhiên vào thế chỉ còn biết liều mạng đối kháng. Lăng Hàn với man lực cường đại của một thể tu, có thể tung ra mười đòn khi Từ Tu Nhiên chỉ kịp đáp trả một. Thể phách cấp bậc Phá Hư Cảnh của hắn khiến việc đánh giết trở nên gần như bất khả thi, chỉ có thể luyện hóa hoặc chém linh hồn. Từ góc độ này, Từ Tu Nhiên và Lăng Hàn đã không còn ở cùng một cấp độ.
Khi Kiếm Tâm của Lăng Hàn ngày càng thuần thục, Từ Tu Nhiên dần rơi vào hạ phong, bị áp chế đến mức mười đao vung ra thì chín đao là để phòng thủ. Nét mặt hắn khó coi cực độ, dù đã dốc hết tuyệt chiêu, vẫn không thể địch lại. Hắn còn mang ưu thế nửa đại cảnh giới, nhưng vẫn bị đánh cho không còn sức chống đỡ. Yêu Xà Vương thấy vậy, không muốn Lăng Hàn càng thêm mạnh mẽ, bèn mở miệng: "Được rồi."
"Ta vẫn không có bại!" Từ Tu Nhiên gào lên, tuyệt vọng. Nhưng Yêu Xà Vương đã trực tiếp ra tay, phong ấn tu vi của hắn rồi ném lên chiến hạm. Hắn quay sang Lăng Hàn, lạnh lùng phán: "Tự sát đi!"
Lăng Hàn ngạo nghễ đáp: "Lão yêu xà, ngươi bị thần kinh sao?"
Yêu Xà Vương cười gằn, mỉa mai rằng Lăng Hàn chỉ nắm giữ một trận pháp, sức chiến đấu chỉ ở Phá Hư tám tinh, còn hắn là cường giả Phá Hư mười hai tinh. Lăng Hàn thản nhiên đáp lại, không chút khách khí: "Không biết, ngược lại không đến mười lăm tinh."
Bị chọc giận, Yêu Xà Vương không nhịn được ra tay, cánh tay vặn vẹo như rắn, chộp lấy Lăng Hàn. Lăng Hàn không sợ hãi, vung kiếm nghênh chiến. Yêu Xà Vương càng thêm phẫn nộ, một tiểu bối Hóa Thần Cảnh lại dám đối đầu trực diện với Phá Hư Cảnh. Hắn giáng một chưởng xuống, bàn tay hóa thành ngọn núi khổng lồ, trấn áp Lăng Hàn. Lăng Hàn bị đánh bay khỏi bầu trời, rơi thẳng ra ngoài thành, tạo nên một hố sâu dài hàng trăm trượng, khiến mặt đất rung chuyển như động đất.
Từ Tu Nhiên kinh ngạc, không hiểu sao đại địch lại ngốc nghếch đến vậy. Nhưng Yêu Xà Vương còn kinh ngạc hơn, vì Lăng Hàn phủi bụi đứng dậy, vươn vai đá chân như vừa vấp ngã. Một chưởng của Phá Hư Cảnh, lại chỉ khiến hắn ngã một cú? Mọi người đều biến sắc, tên này là con gián đánh không chết sao? Thậm chí một Phá Hư Cảnh khác cũng khó lòng sống sót sau đòn đó!
Từ Tu Nhiên há hốc mồm, đầu lưỡi cũng muốn rớt ra. Hắn hiểu rõ sự khó khăn khi tu luyện thể phách đến cấp độ trân kim mười, một cấp độ mà ngay cả vương giả Hải tộc cũng hiếm khi đạt được. Lăng Hàn, một Hóa Thần Cảnh, lại làm được điều đó! Yêu Xà Vương, dù kinh ngạc, vẫn giữ vẻ lạnh lùng: "Thật không ngờ, thể phách của ngươi lại đạt tới mức độ như vậy!"
"Lão Yêu xà, còn muốn giết ta sao?" Lăng Hàn bay trở lại giữa không trung, phủi sạch bùn đất. Hắn biết thể phách mạnh mẽ chỉ là một phần, khả năng hồi phục kinh khủng của Bất Diệt Thiên Kinh mới là đáng sợ nhất. Yêu Xà Vương cười gằn: "Chỉ là thể phách mạnh mẽ một chút mà thôi, bản tọa tạm thời chém không được ngươi cũng không sao, tóm lại chậm rãi luyện hóa, một năm, mười năm, luôn có thể luyện hóa được a, bản tọa không bao giờ thiếu kiên nhẫn và thời gian."
"Ngươi bắt được sao?" Lăng Hàn chỉ tay. Yêu Xà Vương đang định ra tay thì đột nhiên khựng lại, thay đổi sắc mặt: "Tôn giá, hiện thân gặp mặt đi!"
"Nếu như bổn cô nương không muốn gặp ngươi thì sao?" Giọng nói lười biếng của Dực Song Song vang lên. "Vậy tôn giá vẫn không nên nhúng tay, đây là ý chí của Ngũ Đại Tông Môn!" Yêu Xà Vương hừ lạnh. "Con giun nho nhỏ, năm đó bổn cô nương không biết giẫm chết bao nhiêu, lại dám làm càn ở trước mặt bổn cô nương!" Dực Song Song ngạo nghễ nói. "Nể mặt mũi con giun lớn kia, bổn cô nương cũng không muốn kết thù với hắn, ngươi cút đi, miễn cho ngày sau nói bổn cô nương bắt nạt tiểu bối!"
Yêu Xà Vương cười lạnh: "Tôn giá, khẩu khí của ngươi không khỏi quá lớn đi!" "Lăn hay không?" Dực Song Song trực tiếp mắng. Yêu Xà Vương hít sâu, cân nhắc tình hình. Hắn vẫn muốn mang Lăng Hàn đi, bèn chỉ vào hắn: "Được, bản tọa chỉ mang theo tên tiểu bối này!" "Không được!" Dực Song Song kiên quyết từ chối.
"Tôn giá, ngươi quá bá đạo!" Yêu Xà Vương lãnh đạm nói. Dực Song Song cười ha ha: "Bổn cô nương từ trước đến giờ bá đạo, ngươi thấy ngứa mắt sao? Có bản lĩnh đến đánh bổn cô nương, xem bổn cô nương làm sao trừng trị ngươi!" Yêu Xà Vương tức giận đến phát run, không thèm để ý nữa, đưa tay tóm lấy Lăng Hàn.
"Làm càn!" Một bàn tay nhỏ bé phóng to vô hạn, chặn lại bàn tay lớn của Yêu Xà Vương. Oành! Hai người va chạm, tạo thành một gợn sóng mắt trần có thể thấy, càn quét xuống Hoàng Đô. Lồng ánh sáng hình bán cầu của Hoàng Đô rung chuyển dữ dội, nứt vỡ vài chỗ. "Dực Song Song, đừng đánh hắn ở đây, Hoàng Đô của ta chịu không nổi!" Lăng Hàn kêu lên.
Dực Song Song xuất hiện giữa không trung, bất mãn vuốt tóc: "Tiểu tử, lá gan lớn thêm sao, lại dám mệnh lệnh bổn cô nương?" "Cô nãi nãi, xin trấn áp con lão xà này, như vậy được chưa?" Lăng Hàn cười nói. "Tuy không quá khẩn thiết, nhưng tính cách của bổn cô nương là giúp người làm niềm vui, được rồi, liền giúp ngươi một trận!" Dực Song Song nhìn Yêu Xà Vương, cười tươi đẹp: "Tiểu giun, không đi thì sẽ không có cơ hội nữa!"
"Tôn giá là người phương nào?" Yêu Xà Vương nghiêm nghị, không thể nhìn thấu tu vi của đối phương. "Bổn cô nương?" Dực Song Song cười khanh khách: "Bổn cô nương đương nhiên là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ!" "Nói bậy, Nữu mới đúng!" Hổ Nữu lầm bầm phía dưới. Yêu Xà Vương nhìn chằm chằm Dực Song Song, sau một lúc lâu, nói: "Người này, ngày hôm nay bản tọa nhất định phải mang đi." "Vậy ngươi phải có giác ngộ bỏ mạng già lại ở đây." Dực Song Song hờ hững nói.
"Ha ha ha ha, ếch ngồi đáy giếng, bổn cô nương không phát uy, ngươi thật coi mình có bao nhiêu cân lượng?" Dực Song Song cười nói, nhe răng, sau lưng liền mọc ra hai cánh thịt đỏ như máu, như cánh dơi. "Ngươi, ngươi, ngươi đến cùng là ai?" Yêu Xà Vương không thể bình tĩnh, khí tức của đối phương bão táp, vượt lên hắn. Hắn nhớ đến Thái Âm Vương và Bát Vương, trong lòng dấy lên bóng tối.
"Bằng ngươi cũng xứng biết?" Dực Song Song khinh thường, vỗ ra một chưởng, vô số tinh thần từ giữa bầu trời rơi xuống, bầu trời bị xé toạc một lỗ thủng. Sức chiến đấu mười lăm tinh! Yêu Xà Vương không nói hai lời, quay đầu bỏ chạy. Hắn trở lại chiến hạm, vội vàng thôi thúc nó xuất phát, mở ra phòng ngự kép. Dực Song Song cũng không truy kích, thu hồi cánh thịt, lười biếng duỗi eo, lộ ra đường cong mê người. "Hồ ly tinh!" Hổ Nữu bĩu môi.
Lăng Hàn chỉ vào chiến hạm đang bỏ chạy: "Sao không truy?" "Bổn cô nương chỉ đáp ứng trông nhà thay ngươi mà thôi, cũng không có nói còn phải thay ngươi đánh giặc." Dực Song Song cười hì hì, rồi chuyển chủ đề: "Muốn bổn cô nương ra tay cũng không phải không thể, ngươi cho chỗ tốt gì?" "Chúng ta là bằng hữu, nói chỗ tốt không phải quá dung tục sao?" Lăng Hàn nghĩa chính nghiêm từ nói. "Phi, ít lừa gạt cô nương đi, ngươi nói bí mật trên người cho bổn cô nương, bổn cô nương có thể ra tay bình định Ngũ Tông, Tử Nguyệt Hoàng Triều, làm sao?" Dực Song Song dụ dỗ.
Lăng Hàn cười ha hả: "Ngươi nghĩ hay lắm, Ngũ Tông gốc gác thâm hậu, quỷ mới biết còn có bao nhiêu mặt hàng trâu bò. Mà Tử Nguyệt Hoàng Triều, tuy Mã Bàn Tử chưa từng ra tay qua, nhưng có thể thống ngự Bát Vương, thực lực của hắn tất nhiên cũng mạnh đến nỗi giận sôi." "Bổn cô nương cũng rất mạnh có được hay không?" Dực Song Song khó chịu. "Hiện tại sức chiến đấu của ngươi nhiều nhất mười lăm tinh, muốn quét ngang thiên hạ, khó!" Lăng Hàn lắc đầu.
Dực Song Song hừ một tiếng: "Nếu không phải thiên địa này áp chế, chỉ cần bổn cô nương vận dụng một phần vạn lực lượng, liền có thể quét ngang một giới này!" "Cái này không phải phí lời sao, Thần giới mạnh cỡ nào, tùy ý chọn một Thần linh đi ra cũng có thể làm được, không cần làm phiền ngươi." Gân xanh trên trán Dực Song Song nhảy lên: "Tiểu tử, có tin bổn cô nương trước đánh ngươi một trận hay không? Đừng tưởng rằng thể phách của ngươi mạnh mẽ, bổn cô nương có thừa biện pháp luyện ngươi thành nước!"
Lăng Hàn không muốn kích thích yêu nữ này, cười nói: "Ha ha, ngày hôm nay khí trời tốt, trời trong nắng ấm, mọi người đi uống chút trà đi." "Không uống trà, chúng ta đi ăn thịt!" Hổ Nữu lập tức nói. Dực Song Song bật cười: "Xem ở mặt mũi của Hổ Nữu, bổn cô nương cũng lười tính toán với ngươi, có điều ngươi lấy giấy ghi xem, đến hiện tại bổn cô nương tổng cộng giúp ngươi bao nhiêu lần, sau này phải trả lại!" Lăng Hàn thở dài: "Mọi người đều nói thi ân không cầu báo, sao thiện tính của ngươi thấp như vậy?" "Không phục, ngươi đến cắn bổn cô nương!" Dực Song Song ưỡn ngực, sóng lớn mãnh liệt. "Không cho phép bán ngực ở trước mặt Nữu!" Hổ Nữu cuống lên.
Ba người vừa định hạ giới, đã thấy xa xa có một chiếc xe kéo bay tới trên bầu trời. Con yêu thú kéo xe hình sư tử, tản ra khí tức Phá Hư Cảnh kinh người. Dực Song Song nhíu mày, cường địch đã đến. Lăng Hàn chắp tay cười nói: "Thái Âm Vương đại nhân giá lâm, không có từ xa tiếp đón!"
"Khanh khách khanh khách!" Tiếng cười kiều mị từ trong xe kéo vọng ra, khiến người nghe lòng ngứa ngáy. "Đại yêu tinh!" Dực Song Song và Hổ Nữu đồng thanh nói. Xe kéo mở ra, Thái Âm Vương bước ra, phong thái quyến rũ, mê hoặc lòng người. "Ơ, tiểu đệ đệ!" Thái Âm Vương mị mị hỏi, rồi khoát tay lên hông, tạo tư thế mê người: "Nhìn, bản vương có phải lại trẻ đẹp hơn không?" Lăng Hàn khen: "Hừm, Thái Âm Vương quả nhiên càng ngày càng đẹp!"
Thái Âm Vương tươi cười, rồi nhìn Dực Song Song: "Xin hỏi vị tỷ tỷ này xưng hô như thế nào?" "Không dám làm tỷ tỷ!" Dực Song Song cười lạnh: "Ta xem, ngươi còn lớn hơn bổn cô nương!" "Làm sao có thể chứ, vừa nhìn da dẻ liền biết, tỷ tỷ nhất định lớn hơn bản vương chí ít mấy vạn tuổi!" Thái Âm Vương cũng thật là dám nói. Gân xanh trên trán Dực Song Song nổi lên, nhưng nàng vẫn cười: "Nghe nói các ngươi bị chôn hai mươi mấy vạn năm, chà chà, lớn hơn bổn cô nương nhiều, ngươi mới là tỷ tỷ! Không không không, không phải tỷ tỷ, mà là lão bà bà!"
Thái Âm Vương cười duyên: "Bản vương chỉ ngủ một trận, có Thời Gian Nguyên Dịch chậm lại thời gian chảy, nhiều nhất chỉ là ngủ mấy năm mà thôi, lão bà bà không dám nhận, vẫn là đưa cho tỷ tỷ đi!" "Tỷ tỷ!" "Ngươi mới là tỷ tỷ, toàn gia của ngươi đều là tỷ tỷ!" Hai nữ trừng mắt nhau, lửa giận bốc lên. Lăng Hàn không hiểu, chỉ một cái xưng hô thôi mà sao lại căng thẳng đến vậy, nhìn tư thế của hai nàng như muốn đánh nhau. Hổ Nữu thì hưng phấn, nhỏ giọng: "Đánh a, nhanh đánh đi, tốt nhất cả hai đều chết!"
Lăng Hàn khuyên nhủ: "Thái Âm Vương đại nhân, đường xa mà đến khổ cực, không bằng xuống uống chén trà đi!" "Cút!" Hai nữ đồng thời ra tay, oành... Lăng Hàn liền bị đánh bay ra hơn trăm dặm. Hắn chỉ khuyên can thôi mà sao lại gặp tai ương?
"Đến, để bổn cô nương lĩnh giáo thực lực của ngươi." "Khanh khách, bản vương đang có ý này!" Hai nữ lần thứ hai lên không, sau đó bắt đầu đại chiến, nhưng vẫn biết tránh gây họa cho Hoàng Đô. Các nàng vừa ra tay chính là tuyệt chiêu, chiến đấu kịch liệt trên bầu trời. "Huyết Phệ thiên hạ!" "Thái Âm bát pháp!" Hai nữ đấu, trong nháy mắt liền thả ra đại chiêu, cực kỳ đáng sợ.
Lăng Hàn nhìn hoa mắt, đây mới là sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh thực sự, Yêu Xà Vương quả thực như đứa trẻ con vậy. "Sức chiến đấu của các nàng đều là mười lăm tinh đi, gần như Thi Vương mười lăm mắt và Tri Chu màu bạc. Rõ ràng chỉ kém ba tinh, lại mạnh hơn Yêu Xà Vương nhiều như vậy! Thực không cách nào tưởng tượng sức chiến đấu của Lão Long kia khủng bố cỡ nào!" Lăng Hàn lẩm bẩm.
Sau một lúc chiến đấu, giữa bầu trời đột nhiên yên tĩnh, Thái Âm Vương và Dực Song Song đồng loạt hạ giới, quần áo có chút rách nát, lộ ra da thịt trắng tuyết. Cả hai nhanh chóng lấy áo khoác che lại. "Nếu bổn cô nương có thể toàn lực ứng phó, một ngón tay liền ép chết ngươi!" Dực Song Song vẫn chưa hết giận. Thái Âm Vương mỉm cười: "Ngươi quả nhiên là người của Thần giới! Có điều, giới lực áp chế, ngươi cũng chỉ có sức chiến đấu mười lăm tinh, nói rõ năm đó ngươi chỉ đạt đến mười lăm tinh liền đột phá, không mạnh hơn bản vương a."
Lăng Hàn chen lời: "Lẽ nào Thần linh hạ giới không phải có sức chiến đấu của Phá Hư hai mươi tinh sao?" Dực Song Song lắc đầu: "Giới lực áp chế không phải tính đơn giản như thế. Trên thực tế, giới này có thể chứa đựng cực hạn là Phá Hư tầng chín, nhưng sức chiến đấu của ngươi ở Phá Hư tầng chín thế nào, thì phải xem thiên phú của bản thân ngươi." Lăng Hàn giờ mới hiểu được: "Cảnh giới của ngươi bị áp chế đến Phá Hư tầng chín, cũng không phải bị áp chế sức chiến đấu đến Phá Hư hai mươi tinh."
"Đúng rồi, Thái Âm Vương, chiến sự ở Trung Châu căng thẳng như vậy, sao ngươi lại đến nơi này?" Lăng Hàn vội đổi chủ đề, không muốn hai nữ lại khẩu chiến. "Há, Ngũ Tông sao? Vốn là bại tướng dưới tay, lại tới một lần nữa cũng sẽ không có biến hóa." Thái Âm Vương ngạo nghễ nói. "Nghe nói ngươi lập quốc, bệ hạ đề nghị, bản vương liền tới giúp ngươi huấn luyện quân đội một chút." "Vậy thì thật là quá tốt." Lăng Hàn kinh hỉ.
"Khanh khách, vậy tiểu đệ đệ làm sao báo đáp bản vương đây?" Thái Âm Vương cười quyến rũ. "Không cho phép ngươi đánh chủ ý Lăng Hàn!" Hổ Nữu lập tức chặn ở trước mặt Lăng Hàn, mở hai tay ra, dáng dấp hộ thực. Thái Âm Vương cười to, khiến Hổ Nữu và Dực Song Song mắng một tiếng Đại Yêu tinh.
Đại Yêu tinh không ngừng lâu, nàng mang theo một chi đội trăm người tinh nhuệ, đủ để giúp Đại Lăng Triều quét ngang Đông Vực và Nam Vực. Thái Âm Vương mời Lăng Hàn tới Trung Châu, vì đại quyết chiến với Ngũ Tông sắp bắt đầu, Mã Đa Bảo sẽ tự mình ra tay. Lăng Hàn suy nghĩ một chút, liền đáp ứng. Hắn ở lại đây cũng không có tác dụng, bởi vì không có cao thủ cần hắn ra tay. Hải tộc đã có Hách Liên Thiên Vân lo liệu, chỉ còn Trung Châu Ngũ Tông cần bình định để khai thiên.
Lăng Hàn nhanh chóng sắp xếp, chuẩn bị lên đường. Hách Liên Tầm Tuyết phải ở lại xử lý quốc sự, nên Lăng Hàn chỉ mang theo Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu, con thỏ và Tầm Kim Thử, có Dực Song Song tọa trấn, hắn không sợ ai dám động đến sào huyệt của mình.
"Cạc cạc cạc, Lăng Hàn ở đâu!" Bọn họ vẫn chưa lên đường, chỉ nghe tiếng cười âm trầm vang lên, trên Hoàng Đô xuất hiện một người bí ẩn, cả người ẩn trong áo khoác. Vẻ mặt Lăng Hàn quái lạ: "Chuyện gì thế này, Phá Hư Cảnh cũng quá không đáng giá đi, sao đến hoài như vậy?" Người bí ẩn kia tuyệt đối là Phá Hư Cảnh, khí thế tản mát ra cực kỳ kinh người, xé rách cả không khí. Lăng Hàn bay lên không trung, nhìn đối phương một lúc, đột nhiên nói: "Ngươi là Tu La Ma Đế!" "Cạc cạc cạc, tiểu tử, ngươi còn có chút nhãn lực!" Người bí ẩn bỏ áo khoác, hiện ra một nam nhân thân hình cao lớn, ngũ quan đoan chính, râu như kim thép. Tu La Ma Đế không có thực thể, ma khí bám vào ai, hắn liền có thể biến thành người ấy. Hắn hiện tại vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần nhìn hắn cũng khiến Lăng Hàn khó chịu. Phá Hư mười lăm tinh? Lăng Hàn thầm than, cao thủ bây giờ không đáng tiền sao, một cái tiếp một cái nhảy ra!
"Ngươi thu cả chín phân thân về rồi?" Lăng Hàn suy đoán. "Cạc cạc, không sai!" Tu La Ma Đế nhìn chằm chằm Lăng Hàn, trong ánh mắt tràn đầy phẫn nộ cực đoan. Chín phân thân đã hợp nhất, mang theo ký ức thống nhất về sự căm ghét đối với Nhân tộc, những kẻ đã hãm hại hắn bám thân vào Hỗn Độn Nguyên Thạch, suýt chút nữa khiến hắn vạn kiếp bất phục. May mắn thay, các thân thể khác đã tìm thấy và nuốt chửng, giúp hắn thoát khỏi Hỗn Độn Nguyên Thạch.