Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một khoảnh khắc ngẫu hứng, Hổ Nữu, với vẻ mặt hờn dỗi đáng yêu, đã ném Thỏ Gia về phía Bát Trưởng lão. Con thỏ, vốn đang kêu la thảm thiết "Sát, Thỏ Gia chiêu ai chọc ai a?", bất ngờ hóa thành một viên đạn pháo sống, đập mạnh vào mặt vị trưởng lão đáng kính. Chưa dừng lại ở đó, bản năng hoang dã trỗi dậy, bốn chân của nó cào cấu loạn xạ, để lại những vết máu dài trên gương mặt của Bát Trưởng lão. Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, đặc biệt là những người của Bắc Phong Hội, dù biết Hổ Nữu mạnh mẽ nhưng không thể ngờ một con thỏ lại có thể khiến cường giả Thiên Nhân Cảnh phải chật vật đến thế.
"A ơ, hù chết Thỏ Gia, cũng may không bị thương!" Thỏ Gia, sau khi hoàn thành "nhiệm vụ", vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm, khiến mọi người vừa tức giận vừa buồn cười. Kẻ bị thương rõ ràng là Bát Trưởng lão, chứ đâu phải nó! Và điều kỳ lạ hơn cả là con thỏ này lại có thể nói tiếng người. Bát Trưởng lão tức giận đến run rẩy, ngón tay run rẩy chỉ vào Hổ Nữu, lắp bắp không nói nên lời, suýt chút nữa ngất đi vì uất ức. Thân là cường giả Thiên Nhân Cảnh, lại bị nhục nhã giữa chốn đông người như vậy, quả là mất mặt. "Lão cái gì lão, Thỏ Gia còn không có kêu oan, ngươi cái lão bất tử này, da mặt thật cứng, suýt chút nữa mài đứt móng vuốt của Thỏ Gia, ngươi thường nổi sao?" Thỏ Gia ngẩng đầu, trừng mắt đáp trả, vẻ mặt hung ác, đầy tính trào phúng. Lời nói của nó như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Bát Trưởng lão chuyển toàn bộ cừu hận sang con thỏ.
"Chết!" Hắn gầm lên, phi thân vồ tới. "Tiểu tổ tông, cứu mạng a!" Thỏ Gia kêu thảm thiết, nó chỉ là Hoá Thần Cảnh, nhờ huyết mạch mạnh mẽ mới có thể gây thương tích cho Bát Trưởng lão, chứ đối đầu trực diện thì không thể nào là đối thủ. Nhanh như cắt, nó trốn ra phía sau Hổ Nữu, rồi thập thò cái đầu ra, dùng móng vuốt chỉ vào Bát Trưởng lão, lớn tiếng hô: "Tiểu tổ tông, đánh hắn!" Hổ Nữu, vốn thích đánh nhau, hớn hở xắn tay áo. Bát Trưởng lão vồ hụt, tức giận quay sang Hổ Nữu, tung một quyền mang theo ánh sáng vô tận và ý chí võ đạo đáng sợ. Trong cơn thẹn quá hóa giận, hắn không màng đến việc đây là Hàn Thành, dốc toàn lực oanh kích, chỉ muốn tiêu diệt tất cả những ai đã chứng kiến cảnh tượng nhục nhã này.
Thế nhưng, Hổ Nữu lại thản nhiên trở tay, tóm lấy con thỏ một lần nữa, quăng thẳng vào Bát Trưởng lão. "Mẹ kiếp, tại sao lại là Thỏ Gia!" Con thỏ kêu thảm, nhưng vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. "Oành!", nó lại một lần nữa đập trúng mặt Bát Trưởng lão, khiến hắn choáng váng. Thân thể cường tráng của Thỏ Gia giúp nó không hề hấn gì, ngược lại còn xoẹt xoẹt cào thêm vài nhát nữa vào mặt kẻ thù trước khi nhanh chóng trốn về. "Các ngươi! Các ngươi!" Bát Trưởng lão chỉ vào Hổ Nữu và Thỏ Gia, một hơi không thể thuận, thân hình loạng choạng rồi ngã vật xuống đất. "Bát… Bát Trưởng Lão ngất!" Người của Nam Phong Hội vây lại, kinh ngạc thốt lên, vẻ mặt ai cũng quái lạ. Cường giả Thiên Nhân Cảnh trong mắt họ gần như vô địch, vậy mà lại bị một cô bé và một con thỏ biết nói chuyện đập hai lần rồi tức đến ngất, thật không thể tin nổi. "Khanh khách khanh khách!" Hổ Nữu ôm bụng cười lăn lộn, vỗ tay tán thưởng: "Chơi vui, chơi vui, thực sự là chơi vui! Ân, cái kế tiếp chơi với ai đây?" Ánh mắt tinh nghịch của nàng đảo qua Tam Trưởng lão và Tứ Trưởng lão, khiến hai vị lão già này cảm thấy áp lực như núi đè.
Lăng Hàn cười ha ha, cất tiếng hỏi: "Bây giờ còn có ai muốn buộc ta cải danh đổi tính không?" Người của Nam Phong Hội giận mà không dám nói, bởi Bát Trưởng lão đã ngất, hai vị trưởng lão khác cũng câm nín, họ còn có thể nói gì đây? "Đi thôi!" Lăng Hàn vỗ tay cái độp. "Đi đi!" Hổ Nữu vui vẻ nhảy lên, xách lỗ tai dài của Thỏ Gia kéo đi theo. "A, ngươi đây là ngược đãi động vật!" Thỏ Gia thảm thiết kêu lên. Mộc Phi Dao dõi theo bóng Lăng Hàn, đôi mắt đẹp tràn đầy kinh ngạc. Lần đầu gặp gỡ, hắn yếu ớt đến mức nàng có thể dễ dàng nghiền nát, vậy mà giờ đây, khi nàng vừa bước vào Sinh Hoa, hắn đã vươn tới một độ cao mà nàng chỉ có thể ngước nhìn. Nghĩ đến chuyện bị Lăng Hàn đánh đòn trước đây, nàng không khỏi đỏ mặt, mông cũng có chút nhức nhối.
Lăng Hàn trở về Đô thành của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Chuyến đi đã kéo dài gần mười mấy ngày, Mã Đa Bảo hẳn đã giải quyết xong chuyện Đồ Đằng, và giờ là lúc quyết chiến với Ngũ Tông. Hắn không muốn bỏ lỡ màn kịch hay này. Quả nhiên, khi trở lại hoàng cung, trên đó đã có thêm một bóng mờ thanh kiếm – Đồ Đằng. Lăng Hàn có thể cảm nhận được nó đang ngưng tụ sức mạnh dân tâm, đủ để trấn áp Hoá Thần Cảnh. Thật lợi hại, chỉ mới vài ngày! Nhưng Tử Nguyệt Hoàng Triều lập quốc sớm hơn Đại Lăng Triều rất nhiều, việc tạo dựng một đối tượng tín ngưỡng cho quốc dân đã dễ dàng ngưng tụ niệm lực, đưa Đồ Đằng lên một tầm cao mới. Trung Châu rộng lớn, cấp độ võ đạo lại cao hơn, e rằng không bao lâu nữa Đồ Đằng này sẽ sánh ngang Phá Hư Cảnh.
"Ha ha, hắc huynh đệ, quả nhiên như ta suy nghĩ, sau khi hình thành quốc thế chân chính, chỉ là Trung Châu liền làm ta chết no rồi." Mã Đa Bảo thở dài. Lăng Hàn cau mày: "Mã huynh ngươi tu luyện thể phách, cũng không thể chịu đựng quốc thế mạnh mẽ như vậy sao?" Mã Đa Bảo lắc đầu: "Có thể chịu đựng bao nhiêu quốc thế, do hai phương diện quyết định, một là tu vi cảnh giới bản thân ngươi, hai là thể phách mạnh mẽ. Tu vi cảnh giới, ta đã là Phá Hư tầng chín, không thể tăng lên nữa, vì lẽ đó chỉ có tăng cường thể phách. Thể phách của ta đạt đến trân kim cấp mười, cũng đã là cực hạn." Hắn có vẻ tiếc nuối, nhưng rồi lại cười: "Có điều, so với lần trước, ta có thể chứa đựng quốc thế chí ít tăng lên hai lần, có ba phần mười nắm chắc có thể khai thiên!"
Chỉ ba phần mười! Lăng Hàn kinh ngạc. Sức chiến đấu của Mã Đa Bảo tuyệt đối vượt qua mười lăm tinh, thể phách đạt đến trân kim cấp mười, đã là vô địch thiên hạ. Vậy mà với sức mạnh và thể phách như vậy, cộng thêm quốc thế gia trì, lại chỉ có ba phần mười nắm chắc khai thiên, điều này càng kinh người. Nếu là hắn thì sao? Lăng Hàn tự hỏi, chỉ cần cảnh giới của hắn bước vào Phá Hư Cảnh, thể phách của hắn có thể đạt đến cấp độ Thần thiết, chứa đựng quốc thế vượt xa Mã Đa Bảo. Sức chiến đấu của bản thân hắn cũng không kém, vậy xác suất hắn khai thiên sẽ cao hơn bao nhiêu?
"Mã huynh, nếu sự không thể làm, không bằng giao cho ta…" Lăng Hàn làm một tư thế cắt chém lên trời. Khai thiên không phải trò đùa, thiên địa có linh, là một cá thể độc lập, sẽ không đồng ý hòa vào một cá thể mới. Khai thiên thành công thì thôi, thất bại sẽ bị thiên địa ghi hận, trời đánh ngũ lôi. Mã Đa Bảo lắc đầu: "Thời gian của chúng ta không nhiều, nếu như chờ mặt trên có động tác, chúng ta sẽ bị động." Lăng Hàn gật đầu, họ thiếu thời gian.
Ngày hôm sau, họ nhổ trại, tiến thẳng tới Ngũ Tông. Khoảng cách mười vạn tám ngàn dặm đối với người phàm là xa xôi, nhưng với cường giả Phá Hư Cảnh chỉ mất một ngày. Bởi vậy, Ngũ Tông thực ra rất gần nhau, dễ dàng hỗ trợ lẫn nhau. Khi Mã Đa Bảo tới tiền tuyến, bảy vương còn lại đã tập hợp, cùng với hắn và Thái Âm Vương, xuất phát về phía Thiên Kiếm Tông. Không cần nói, cường giả Ngũ Tông chắc chắn sẽ tụ hội ở Thiên Kiếm Tông, triển khai đại quyết chiến với Tử Nguyệt Hoàng Triều. Ngoài Thiên Tinh Vương, Thái Âm Vương và Hỏa Diễm Vương, năm Vương khác là Hồng Thuỷ Vương, Nghĩa Sơn Vương, Thông Dương Vương, Kim Hồn Vương và Xương Bình Vương – tất cả đều là Phá Hư mười lăm tinh, đáng sợ kinh người.
Dọc đường, những kẻ ngăn cản đều bị Bát Vương quét ngang dễ dàng. Đội quân của họ không đông, ngoài ba người Lăng Hàn, Mã Đa Bảo chỉ mang theo Bát Vương và một ngàn tinh binh. Nhưng một ngàn tinh binh này đều là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, lại am hiểu trận pháp liên kích, sức chiến đấu đủ ngang hàng Phá Hư Cảnh cấp cao. Đệ tử Thiên Kiếm Tông tan tác, rất nhanh, đại quân đã đến trước sơn môn của Thiên Kiếm Tông, nhưng bị chặn lại bởi trận pháp bảo vệ. "Bản vương đến!" Kim Hồn Vương bước tới, rút ra một kim thương, lập trước ngực. Hai mắt hắn hóa thành hai đốm vàng, mũi thương ngưng tụ một quả cầu ánh sáng, từ cỡ trứng gà lớn dần đến quả dưa hấu, không thể lớn hơn nữa. Lăng Hàn rùng mình, uy lực đòn đánh này tuyệt đối đáng sợ. Kim Hồn Vương súc lực ít nhất năm phút, rồi bước tới trước trận pháp, khua thương đâm ra. Mũi thương đâm vào trận pháp phòng ngự, hào quang vô tận dật động, chói mắt. "Oanh!", mặt đất rung chuyển, Thiên Kiếm Sơn lay động, lồng ánh sáng lảo đảo nhưng cuối cùng vẫn ổn định.
Mạnh như Kim Hồn Vương, súc lực năm phút mà không thể đánh tan trận pháp? "Ha ha ha ha!" Bảy Vương khác cười vang, không giữ chút hình tượng nào. "Lão Thất, ngươi lui bước a, làm sao một thương cũng không thể phá hỏng đại trận phòng ngự!" "Có phải là tối ngày hôm qua 'dụng công' quá nhiều không?" "Ai, người trẻ tuổi phải biết tiết chế, đừng từ sáng đến tối vẫn làm chuyện này!" Bảy Vương trêu chọc không chút nể nang. Kim Hồn Vương nghiêm nghị nói: "Đại trận này, cường đại hơn lần đầu tiên chúng ta tới rất nhiều." Mã Đa Bảo lên tiếng giải vây: "Chuyện này rất bình thường, năm xưa bị chúng ta quét ngang, Ngũ Đại Tông nhất định sẽ rút kinh nghiệm xương máu, tăng cường đại trận phòng ngự, vì lẽ đó, ái khanh oanh không phá trận này cũng rất bình thường." Kim Hồn Vương không phục: "Hừ, chỉ chặn được một đòn của bản vương mà thôi, để bản vương trở lại, trong vòng một ngày nhất định có thể oanh phá trận này!" "Nào có nhiều thời gian cho ngươi lãng phí như vậy!" Thái Âm Vương bước ra: "Để bản vương đến đi." "Tứ tỷ, ta đến!" Kim Hồn Vương không chịu thoái nhượng, đây là vấn đề thể diện. "Làm sao, cánh cứng rồi, vậy bản vương có phải nên cố gắng dạy dỗ ngươi một trận không!" Thái Âm Vương liếm môi đỏ, mị nhãn như nước, tỏa ra khí tức nguy hiểm. Kim Hồn Vương sợ hết hồn, vị tứ tỷ này phong tình vạn chủng nhưng tính khí rất bạo, ngay cả lão đại cũng dám đánh, hắn thì là gì.
"Được rồi được rồi, vẫn để trẫm đến đi." Mã Đa Bảo khiêng cái bụng lớn bước ra, cười nói: "Trận pháp này không phá cũng được, ngược lại chúng ta chỉ muốn thông qua mà thôi, mở ra một lỗ hổng là được." "Cái này không phải chui vào sao? Bệ hạ, theo đuổi của ngài quá thấp!" Thái Âm Vương lập tức phản đối. "Phải, lão đại không đủ khí phách a!" "Vẫn là đánh nổ đi!" Bảy Vương khác cũng phụ họa. Mã Đa Bảo cười ha ha, đôi mắt nhỏ híp thành một khe: "Các vị ái khanh, có gì bất mãn với trẫm sao?" "Không có! Không có!" Tám Vương cùng nhau lắc đầu, chỉnh tề như một. Vị lão đại này bình thường dễ nói chuyện, nhưng một khi nghiêm túc là thần cản giết thần, phật chặn giết phật. Mã Đa Bảo cười híp mắt, tùy ý vung mấy chỉ, "Xoảng!", hộ sơn đại trận lập tức hiện ra một lỗ hổng lớn, đủ để đại quân tiến vào.
Thật mạnh! Lăng Hàn thầm líu lưỡi. Kim Hồn Vương muốn phá trận, Mã Đa Bảo chỉ mở đường, độ khó không giống nhau, nhưng tùy ý vạch một cái mà có lực phá hoại như vậy, Mã Đa Bảo quả nhiên xứng đáng là lão đại của Bát Vương. Hắn ngẩng đầu nhìn, Thiên Kiếm Tông đã ở trong tầm mắt. Lần trước tới Thiên Kiếm Tông là lúc nào? Lăng Hàn không khỏi hoảng hốt, như trở về vạn năm trước, hắn được Kiếm Đế mời đến luyện đan, cũng chính là nơi hắn lừa gạt được Huyền Nguyên Tam Thức. Vạn năm trôi qua, nơi đây phảng phất không một chút biến hóa.
Tiếng kèn vang lên, vô số người từ khắp nơi bay ra. Hộ sơn đại trận bị phá, toàn tông tổng động viên. Khí tức cường giả liên tục không ngừng, đáng sợ kinh người. Thanh Phượng Thần Hậu, Yêu Xà Vương đều có mặt, số lượng cường giả Phá Hư Cảnh tính bằng trăm, cho thấy Ngũ Tông đã dốc toàn lực, muốn quyết tử chiến với Tử Nguyệt Hoàng Triều. Sau trận chiến này, thiên hạ sẽ bình định? Lăng Hàn dâng lên cảm giác không thể tin được, quá dễ dàng chăng? Tử Nguyệt Hoàng Triều thực sự nắm giữ lực lượng áp đảo, dù Mã Đa Bảo không xuất thủ, Bát Vương cũng đã đánh cho Ngũ Tông bán sống bán chết, cuối cùng chỉ có thể cố thủ tổ địa. Hiện tại phát sinh đại quyết chiến cũng hợp tình hợp lý.
"Quý khách đường xa mà đến, không có nghênh đón từ xa, thứ tội thứ tội!" Một lão giả vẻ mặt hòa khí bước ra, dáng người thon dài, râu tóc bạc trắng, mặc áo tang bằng vải thô, toát lên vẻ tiên phong đạo cốt. Hắn vừa xuất hiện, ngay cả Kiếm Vương, Thanh Phượng Thần Hậu cũng lui về phía sau một bước, tôn lên vị trí của hắn. Giờ đây, có thể sánh ngang lão giả này chỉ có bốn lão giả tóc bạc phơ khác, bốn nam một nữ. Họ đều là những "đồ cổ", khí huyết đã suy bại. "Ha hả, đây là vì ứng phó đại địch như chúng ta sao?" Nghĩa Sơn Vương cười lạnh. "Ở phiến Thiên Địa này không thể đột phá Thần Linh, vậy thì hao thời gian càng lâu, lại càng có khả năng ở Phá Hư Cảnh đi càng xa, đề thăng chiến lực tới 15 tinh, 16 tinh thậm chí càng cao." Hỏa Diễm Vương tiếp lời. "Bất quá, 14 tinh chính là một cửa ải, tiếp tới mỗi một tinh đều khó như lên trời!" Bát Vương mỗi người một câu, không thèm để ý đến năm lão giả kia.
"Ha hả, nghe tiếng Bát Vương hào khí cái thế, thần công vô địch đã lâu, hôm nay rốt cuộc nhìn thấy!" Lão giả kia không tức giận, cười nói: "Không bằng chúng ta đánh cuộc!" "Một đám bại tướng dưới tay, có tư cách gì đánh cược?" Bát Vương cười nhạt. "Không dám sao?" Lão giả khích tướng. Dù Bát Vương hào khí ngút trời, nhưng không phải loại hành sự lỗ mãng, không ai tiếp lời. Mã Đa Bảo cũng cười nói: "Đánh cược cái gì?" "Chúng ta làm võ giả, đánh cuộc đương nhiên là thực lực." Lão giả cười nói: "Hai bên chúng ta, mỗi phương ra 9 người, một đấu một, bên thắng 5 trận, sẽ thắng trận cá cược này!" Bát Vương đều sững sờ. Đánh 9 trận? Chẳng lẽ đối phương biết Bát Vương cộng với Mã Đa Bảo vừa đúng 9 người, cũng là chiến lực mạnh nhất của Tử Nguyệt Hoàng Triều? Đơn đấu lại là sở trường của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Cầm chỗ yếu của mình đi đánh sở trường của người khác, ngu xuẩn vậy sao? Mã Đa Bảo tiếp tục hỏi: "Thắng thì sao, thua thì sao?" Lão giả nói: "Nếu chúng ta thua, thì quy thuận Tử Nguyệt Hoàng Triều, tùy các vị xử trí!" Lời này vừa nói ra, ngay cả Bát Vương cũng động dung. Đối phương bị điên sao? Mã Đa Bảo mỉm cười: "Vậy nếu chúng ta thua?" "Trong trăm năm, không được động can qua nữa!" Lão giả giơ một ngón tay. Điều kiện đánh cuộc có thể nói rất không công bằng, Ngũ Tông thua là sinh tử tùy ý xử trí, còn Tử Nguyệt Hoàng Triều thua chỉ là không được khởi binh trong vòng trăm năm.
Mã Đa Bảo lộ vẻ khó hiểu, Ngũ Tông chỉ dựa vào số lượng Phá Hư Cảnh, kiến nhiều cắn chết voi. Hắn tự nhiên không sợ, bởi không ai biết thực lực hắn mạnh đến mức nào. Hiện tại Ngũ Tông từ bỏ ưu thế nhân số, muốn đơn đấu, quả thực ngốc đến đáng thương! Trong đó ắt có nguyên do gì? Lão giả lại giơ lên một ngón tay: "Bất quá, chúng ta có một điều kiện hạn chế!" "Đó chính là Bệ Hạ không thể tham chiến!" Mã Đa Bảo không thể tham chiến, đây quả thật khiến Tử Nguyệt Hoàng Triều thiếu một chiến lực siêu cấp, nhưng Bát Vương gần như vô địch. Chẳng lẽ Ngũ Tông tìm được cường giả 15 tinh trở lên? Mã Đa Bảo trầm ngâm rồi gật đầu: "Được, trẫm tiếp đổ ước!" Dù sao đối phương cũng có hơn trăm Phá Hư Cảnh, chỉ cần chạy thoát mấy kẻ phá hoại thiên hạ, quốc lực sẽ giảm mạnh. Bởi vậy, bất chiến mà thắng là thượng sách. Lão giả cười ha hả: "Đã như vậy, trận đầu liền do chúng ta phái người lên sân khấu, kế tiếp thay phiên, trao đổi như vậy, Bệ Hạ thấy được không?" Mã Đa Bảo đồng ý.
"An Vân, trận đầu do ngươi xuất chiến." Lão giả nói. "Vâng!" Kiếm Vương đáp ứng, bay lên không, dừng trên đỉnh núi: "Bát Vương, ai lên đánh một trận?" "Bản Vương tới!" Thái Âm Vương nóng nảy, lập tức bay lên đối mặt Kiếm Vương. Trận đầu, Tử Nguyệt Hoàng Triều thắng chắc. Kiếm Vương quả thực rất mạnh, lĩnh ngộ Kiếm Tâm, nhưng hắn chưa đạt Phá Hư tầng 9, chiến lực bất quá 11 tinh, làm sao địch nổi Thái Âm Vương? "Mời!" Kiếm Vương không hề kinh sợ, ngắt kiếm quyết, phong độ nhẹ nhàng. Sau khi chào hỏi, Kiếm Vương lập tức phát uy, một chiêu kiếm chém ra, Vạn Pháp Quy Nhất, ngưng một đạo Kiếm Mang dài trăm trượng, chém về phía Thái Âm Vương. Thái Âm Vương không để ý chút nào, đưa tay tìm tòi, nắm chặt Kiếm Mang của đối phương, sau đó sờ một cái, "Đùng!", Kiếm Mang đổ nát, hóa thành mảnh vỡ. Nàng gật đầu: "Thiên phú của ngươi không tệ, chờ đạt đến Phá Hư tầng chín, lại khổ tu trăm năm, có thể xung kích mười lăm tinh." Đây là đánh giá rất cao, Phá Hư mười lăm tinh là sức chiến đấu mạnh nhất hiện nay.
Kiếm Vương không đáp, hắn là nhân vật thành danh nhiều năm, cường giả đứng đầu thiên hạ, giờ lại bị dạy bảo như con nít. Hắn vung kiếm, Kiếm Khí như cầu vồng, diệu động thiên địa, ngay cả thiên địa cũng lu mờ, chỉ còn lại thanh kiếm của hắn múa, phảng phất khai thiên phách địa. Mạnh, rất mạnh! Đáng tiếc, đối thủ của hắn là Thái Âm Vương. Kém bốn tinh, không phải nỗ lực, khí thế có thể cứu vãn. Thái Âm Vương tiện tay vỗ nhẹ, dễ dàng đập diệt từng ánh kiếm. Chiến đến trăm chiêu, Thái Âm Vương quyết tâm, một cái tát trực tiếp đập bay Kiếm Vương, khiến hắn mất sức chiến đấu. Trận chiến đầu tiên, Tử Nguyệt Hoàng Triều thắng!
Lúc này, đến phiên Tử Nguyệt Hoàng Triều phái người xuất chiến. Hỏa Diễm Vương xuất chiến, đối phương phát động Thanh Phượng Thần Hậu. Thanh Phượng Thần Hậu đạt Phá Hư tầng 9, sức chiến đấu thường quy 11 tinh, nhưng có ưu thế huyết mạch, mở ra hai cánh, sức chiến đấu bay thẳng 13 tinh. Cái này cực kỳ khủng bố, một người có thể quét ngang Bắc Hải Vương tộc. Nhưng đối mặt Hỏa Diễm Vương còn chưa đủ, rất nhanh bị đánh bại, Ngũ Tông thua trận thứ hai. Lăng Hàn vốn tưởng trận thứ hai Ngũ Tông sẽ xuất động cao thủ thần bí, nhưng hiện tại xem ra, đối phương đã từ bỏ. Hoàn toàn không đúng, Ngũ Tông có gốc gác thâm hậu ở Thần Giới, sao có thể dễ dàng đầu hàng? Chắc chắn có quái lạ! Lăng Hàn tản thần thức, muốn tìm xem Ngũ Tông có bày sát trận, kéo dài thời gian để bắt họ một mẻ. "Bọn họ không động tay động chân gì." Mã Đa Bảo nói, vẻ mặt hắn cũng khó hiểu. Lăng Hàn tin phán đoán của Mã Đa Bảo, hắn là cao thủ đệ nhất thiên hạ hiện tại.
Rất nhanh, hai trận nữa đánh xong, Thiên Tinh Vương, Đại Thủy Vương thay Tử Nguyệt Hoàng Triều thắng thêm hai trận nữa. Lần này, chỉ cần Ngũ Tông lại thua một trận, vậy là đủ năm trận rồi. Thật đơn giản vậy sao? "Khà khà, nhanh như vậy liền tới trận thứ năm!" Lão giả kia ho khan nói: "Trác Kỳ Phương, trận này ngươi lên đi." Đoàn người tách ra, một người trẻ tuổi bước ra. Thật sự là người trẻ tuổi, khí huyết dồi dào như lò lửa, xông thẳng bầu trời, tuổi không quá hai mươi, đang ở thời kỳ phát triển cơ thể. Hắn là Phá Hư Cảnh, chắc chắn không quá hai trăm tuổi. "Tại hạ Trác Kỳ Phương!" Người trẻ tuổi chắp tay, vẻ tùy ý: "Năm nay mười chín tuổi." Câu nói này thể hiện sự kiêu ngạo của hắn: Ta mười chín tuổi đã là Phá Hư Cảnh, ta không trâu bò thì ai trâu bò?
Lăng Hàn, Mã Đa Bảo, Bát Vương đều lộ vẻ khiếp sợ, Phá Hư Cảnh mười chín tuổi, quá khuếch đại! Lăng Hàn đi lại đường cũ, giờ sắp hai mươi mốt tuổi, vẫn chưa trở lại Thiên Nhân Cảnh, cách Phá Hư Cảnh còn hai ba năm. Tốc độ của Lăng Hàn đã nhanh lắm rồi, còn phải áp chế cảnh giới. Phá Hư Cảnh mười chín tuổi? Cái quỷ gì! Đây là cắn bao nhiêu linh dược mới đạt được? Phá Hư Cảnh như vậy khẳng định là con cọp giấy, tùy tiện Phá Hư tầng một nào cũng có thể đánh bại hắn. Mã Đa Bảo nhìn chằm chằm Trác Kỳ Phương, một lát sau, vẻ mặt hắn trở nên cực kỳ thận trọng: "Người này là Phá Hư tầng chín, thực lực rất mạnh, rất mạnh!" Ngay cả hắn cũng dùng hai câu "rất mạnh", đủ thấy sự thận trọng. Bát Vương đều kinh ngạc, đối phương trẻ tuổi đã đến Phá Hư Cảnh đã khó chấp nhận, nhưng từ Phá Hư tầng một đến tầng chín chỉ mất vài chục năm thì không lâu. Phá Hư tầng chín mười chín tuổi, đây mới thật đáng sợ. Ai có thể so với hắn? Chỉ sợ chỉ có Hổ Nữu, nàng giờ cách Phá Hư Cảnh chỉ một bước, với sự yêu nghiệt của nàng, từ tầng một đến tầng chín cũng không tốn bao nhiêu thời gian, có chín mươi chín phần trăm ở mười chín tuổi thì đạt đến Nhân đạo đỉnh cao. Trên đời này... lại còn có người thứ hai yêu nghiệt như Hổ Nữu?
"Ai đánh với ta một trận?" Trác Kỳ Phương khiêu chiến: "Cũng đừng để ta đợi lâu." Nghĩa Sơn Vương khó chịu trước sự ngạo mạn của hắn, lập tức nhảy ra: "Bản vương đến!" "Được, ta liền chỉ điểm ngươi một chút." Trác Kỳ Phương ngạo nhiên nói. Nghĩa Sơn Vương giận dữ mà cười: "Vậy thì lên trời cao chiến một trận!" "Không cần, một chiêu liền có thể chế phục ngươi, không cần lãng phí thời gian!" Trác Kỳ Phương cười nói, lời này càng thêm kiêu ngạo. Nghĩa Sơn Vương giận tím mặt, cả người quấn quanh ánh chớp, hai tay kết ấn, kim quang bắn ra bốn phía. Lôi Động Cửu Thiên thêm Phúc Địa Ấn! Lăng Hàn gật đầu, thần thông của Bát Vương quả nhiên liên hệ, mỗi người không chỉ nắm giữ một môn. Trác Kỳ Phương lộ vẻ tò mò: "Thần thông sao? Khà khà, ngược lại muốn mở mang kiến thức một chút." Hắn vẫn đứng chắp tay, hung hăng không biết trời đâu đất đâu. Nghĩa Sơn Vương gầm lên, thân hình đập ra, hóa thành một tia sét, nhanh vô cùng. Thân hóa Lôi đình, tốc độ vốn kinh người, lại thêm Phá Hư Cảnh đứng ở Nhân đạo đỉnh cao, tốc độ càng đáng sợ. Nghĩa Sơn Vương chỉ lưu lại tàn ảnh, chân thân đã giết tới trước người Trác Kỳ Phương, Thủ Ấn đánh ra, oanh tới ngực đối phương, kim quang lóng lánh. Phúc Địa Ấn ghìm xuống, Trác Kỳ Phương bị đập đến chia năm xẻ bảy. Đối với cường giả Phá Hư Cảnh, chia năm xẻ bảy không liên quan đến tử vong, hắn có thể trọng tố thân thể, nhưng chắc chắn trọng thương. Như vậy, trận chiến này hắn thất bại, cũng có nghĩa cuộc đánh cược thất bại.
"Ha ha, có chút ý nghĩa, nhưng còn chưa đủ nhanh!" Thanh âm của Trác Kỳ Phương vang lên, thân thể hoàn chỉnh, thân thể bị nổ nát cũng là một tàn ảnh! Bát Vương đồng thời biến sắc, bên Ngũ Tông thì hoan hô như sấm dậy. Trác Kỳ Phương ngạo nhiên đứng, hai tay vẫn đặt sau lưng, cười nói: "Còn có thể mau hơn chút nữa sao, bằng không ngươi không đuổi kịp ta!" Nghĩa Sơn Vương hiện vẻ thận trọng. Mã Đa Bảo đánh giá người này "rất mạnh, rất mạnh". Dù vừa nãy đối phương chỉ thể hiện tốc độ đáng sợ, nhưng tin rằng sức chiến đấu cũng tuyệt đối không yếu. Hai tay hắn đan xen, có uy thế vô tận lưu chuyển. "Lực lượng quy tắc?" Trác Kỳ Phương hơi nhướng mày: "Lần này có chút phiền phức, một chiêu có khả năng giải quyết không được." Nếu trước đó hắn nói vậy, mọi người sẽ không tin. Nhưng vừa nãy hắn thể hiện tốc độ kinh người, lời nói của hắn cũng có trọng lượng hơn. Có lẽ, hắn thật rất mạnh mẽ. Từ Phá Hư 15 tinh bắt đầu, cách 20 tinh vẫn còn năm đẳng cấp, tại sao người ta không thể là 16, 17, thậm chí 19, 20 tinh chứ?
Nghĩa Sơn Vương quát một tiếng chói tai, ánh chớp lấp lóe, hắn giết tới Trác Kỳ Phương lần thứ hai, Thủ Ấn màu vàng bay múa đầy trời. Trác Kỳ Phương chỉ chuyển bước né tránh, trong kim quang đi lại như thường. Lúc này, Nghĩa Sơn Vương còn vận dụng lực lượng quy tắc, không giống Lăng Hàn chỉ bố trí trên tay trái, mà hóa thành từng sợi, bện thành lưới, chụp Trác Kỳ Phương vào trong. "Thu!" Nghĩa Sơn Vương hừ một tiếng, lưới quy tắc thu lại, như bắt cá, Trác Kỳ Phương không còn chỗ né tránh. Trác Kỳ Phương cười nhạt, duỗi chỉ tay ra nhấn về phía trước: "Vù!", trên ngón tay hắn có hào quang nhàn nhạt lấp lóe, lưới quy tắc lập tức phá tan, hắn thong dong đi ra, cười nói: "Vừa nãy coi như một chiêu đi, ta lại dùng một chiêu trấn áp ngươi!" Hắn tái xuất chỉ tay, giữa bầu trời nhất thời xuất hiện một cự chỉ màu bạc dài tới ngàn trượng, trấn về phía Trác Kỳ Phương, cự chỉ xẹt qua, không khí thiêu đốt, vạn vật hủy diệt. "Mười tám tinh!" Đám người Thái Âm Vương kinh ngạc thốt lên, trên mặt có vẻ khó tin. Uy lực của đòn đánh này, lại đạt đến mười tám tinh! Cự chỉ điểm xuống, sơn băng địa liệt, liệt nhật tối tăm, vô số Tinh Thần từ giữa bầu trời rơi xuống. Tất cả mọi người chấn kinh đến tê cả da đầu, đây thực sự là nhân lực có thể làm được sao? Cái này không phải Thần linh phát uy sao? Nhưng Thiên Đạo Chi Nhãn không xuất hiện, nói rõ đây vẫn là oanh kích do Nhân đạo đỉnh cao phát ra. Rất nhiều cường giả ra tay, quét tro bụi đầy trời, đã thấy địa phương nguyên bản Nghĩa Sơn Vương đứng thẳng đã trở nên trống rỗng, không có tung tích hoặc mảnh vỡ thân thể của hắn.
"Trận chiến này, chúng ta thua." Mã Đa Bảo nói, trong tay hắn mang theo Nghĩa Sơn Vương, nếu vừa nãy không phải hắn ra tay, Nghĩa Sơn Vương không chết cũng bị trọng thương. Mười tám tinh đối chiến mười lăm tinh, đây là sức chiến nghiền ép. "Ha ha!" Trác Kỳ Phương nhìn Mã Đa Bảo nói.