Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 165

Chương 165: Giao Tranh Long Uy

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 821 đến 825 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự va chạm giữa uy quyền huyết mạch và sức mạnh cá nhân, đẩy các nhân vật vào những tình thế đầy trớ trêu và kịch tính. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố hài hước vào bối cảnh căng thẳng, đặc biệt qua màn "hổ báo" của Hách Liên Thiên Vân và sự rối ren trong mối quan hệ bối phận. Bi kịch của các cường giả Hải tộc khi phải quỳ gối trước Long uy, cùng với sự trưởng thành vượt bậc của Lăng Hàn, tạo nên một bản giao hưởng đầy cảm xúc về quyền lực và định mệnh.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Khi Lăng Hàn và nhóm chuẩn bị rời khỏi Quỷ Long Quật, một cảm giác căng thẳng bao trùm. Từ Tu Nhiên cùng các đồng minh đã chờ sẵn ở lối ra, ánh mắt sắc lạnh như những lưỡi đao chực chờ. Lăng Hàn biết rõ, lần này không còn lợi thế địa hình, một trận ác chiến là điều không thể tránh khỏi. "Phi, giao cho bản tọa!" Hách Liên Thiên Vân, với vẻ tự tin ngút trời, hùng dũng bước ra, không tin rằng tất cả mọi người đều có thể miễn nhiễm với Long uy của hắn như Lăng Hàn hay Hổ Nữu. Lăng Hàn chỉ cười khì, trêu chọc: "Ngươi đừng vừa xuất thế đã chết yểu, chí ít cũng phải lưu lại vài môn thần thông cho con trai ta chứ." Câu nói khiến Hách Liên Thiên Vân tức điên, gào thét oai oái, tiếc rằng thần dũng năm xưa đã không còn, nếu không hắn nhất định phải "dạy dỗ" tên Nhân tộc dám khinh thường Á Long đại nhân vĩ đại này.

Đúng như dự đoán, khi nhóm Lăng Hàn tiến đến lối vào, bốn người Từ Tu Nhiên đã phát hiện động tĩnh và chặn đường. Đông Linh Nhi thẳng thừng yêu cầu Lăng Hàn giao nộp răng Chân Long và không gian Thần khí, tuyên bố rằng hắn không thể sống sót rời đi. Hách Liên Thiên Vân giận dữ, bị phớt lờ đã đành, lại còn muốn răng của Chân Long? Hắn không phải răng của Chân Long thì là cái gì? Một tiếng hừ lạnh vang lên, Long uy cuồn cuộn trào dâng, áp chế mạnh mẽ về phía bốn người.

"Nha!" Bốn cường giả Từ Tu Nhiên đồng loạt kêu rên, sắc mặt trắng bệch dưới áp lực kinh hoàng. Dù là vương giả trong các vương giả, họ vẫn cảm thấy khó thở trước Long uy thuần khiết này. Từ Tu Nhiên lập tức thức tỉnh Tuyệt Đao, đao ý lưu chuyển, chặn đứng luồng áp lực. Lôi Đình Chi Tử cũng không chậm, rút ra Sơn Hà Phủ, bảo khí này phát sáng, cũng phần nào hóa giải Long uy. Hách Liên Thiên Vân không khỏi đắng chát, Long uy của hắn lại bị chặn đứng, sao mà chịu nổi? May mắn thay, hai tiểu bối này không tự thân chống đỡ được mà nhờ vào linh khí. Hắn nhận ra đó là Tuyệt Đao và bản sao của Sơn Hà Phủ, thở phào nhẹ nhõm. Chủ nhân đời đầu của Tuyệt Đao là cường giả Thần giới, Sơn Hà Phủ là kết tinh của giới lực và bản nguyên, nên việc chúng có thể ngang hàng với Long uy của hắn cũng là điều hợp lý.

Tuy nhiên, Tiểu Kiếm Đế và Đông Linh Nhi thì không được như vậy. Dù có linh khí cấp mười do trưởng bối ban tặng, chúng vẫn vô dụng trước Long uy. Rốt cuộc, đây là Long uy của một Á Long từng vô địch thiên hạ. Từ Tu Nhiên và Lôi Đình Chi Tử vội vàng bảo vệ Đông Linh Nhi và Tiểu Kiếm Đế, tránh bị Lăng Hàn thừa cơ ra tay. Điều này khiến chiến lực của họ giảm đi hai người, uy hiếp cũng giảm đáng kể. Lăng Hàn cười ha hả, dùng Tích Sinh Kiếm mở đường, dẫn cả nhóm thoát ra. Từ Tu Nhiên và Lôi Đình Chi Tử dẫu toàn lực truy sát, nhưng muốn trấn áp Tích Sinh Kiếm đâu phải chuyện dễ. Lăng Hàn không ham chiến, chỉ muốn đưa người đi, khiến bọn họ tiến thoái lưỡng nan. Truy đuổi thì sợ Lăng Hàn quay đầu phản công, Đông Linh Nhi và Tiểu Kiếm Đế sẽ gặp nguy. Không truy thì đành trơ mắt nhìn hắn mang theo răng Chân Long rời đi. Cuối cùng, họ đành từ bỏ. Mãi một lúc sau, Tiểu Kiếm Đế và Đông Linh Nhi mới thoát khỏi run rẩy, vẻ mặt còn đầy sợ hãi trước khí thế khủng khiếp kia. Họ quyết định quay về Trung Châu, mời đại năng tông môn ra tay tiêu diệt Lăng Hàn, đoạt lại răng Chân Long, và không bỏ qua "hài tử" có Long uy đáng sợ kia.

Có Hách Liên Thiên Vân dẫn đường, nhóm Lăng Hàn không còn đi lung tung mà tập trung thu thập Long Huyết Thảo. Dù Long Huyết Thảo không có tác dụng với Hách Liên Thiên Vân (vì hắn được sinh ra từ Long Nha, độ tinh khiết huyết mạch gần bằng Chân Long), nhưng với hậu duệ Long tộc khác, đây là bảo vật quý giá. Ngay cả Lăng Hàn cũng muốn thu thập thật nhiều để tu luyện Cửu Long Bá Thể thuật. Với khả năng cảm ứng của Hách Liên Thiên Vân, Long Huyết Thảo và Chân Long huyết thạch dễ dàng được tìm thấy. Lăng Hàn thu hoạch đầy ắp.

Sau bảy ngày, nhóm Lăng Hàn rời khỏi Quỷ Long Quật, nơi đang dần suy yếu và trở về với hư vô. Vừa bước chân ra ngoài, một tiếng gầm giận dữ vang lên: "Nhân tộc!" Mặc Nguyên, cường giả Phá Hư Cảnh, với sức chiến đấu mười hoặc mười một tinh, xuất hiện phía trên họ, cả người bùng cháy lửa giận khiến không khí như bị xé rách. Hắn đã nhận được tin Mặc Chính Tín chết dưới tay Lăng Hàn và giờ đây muốn bắt giữ hắn.

"Mặc Nguyên, ngươi muốn làm gì!" Hách Liên Dung lập tức ngăn cản. Mặc Nguyên nghiến răng: "Nhân tộc này giết con cháu Mặc gia ta, bản tọa phải bắt hắn về gia tộc thẩm vấn!" Hách Liên Dung lạnh lùng đáp: "Hừ, thật buồn cười, tranh bảo trong bí cảnh mà chết chẳng phải rất bình thường sao? Nếu ai cũng như Mặc đại nhân, thiên hạ chẳng phải sẽ loạn sao?" Mặc Nguyên cố nén giận: "Nhưng đây là một Nhân tộc, căn bản không có tư cách vào Quỷ Long Quật!" Hách Liên Dung phản bác: "Hừ, chẳng phải ngươi cũng dẫn theo mấy Nhân tộc đến đó sao?" Mặc Nguyên vội vàng giải thích đó là người được Hải Hoàng đề cử. "Vậy hắn là con rể của bản vương, tại sao không thể vào Quỷ Long Quật?" Hách Liên Dung đối chọi gay gắt.

Mặc Nguyên bình tĩnh lại, nói: "Xem ra, trận chiến này không thể tránh khỏi? Hách Liên Vương, ngươi phải nghĩ kỹ, có khả năng sẽ khiến Tây Hải và Bắc Hải đại chiến!" Hách Liên Dung lãnh đạm đáp: "Ha ha, ngươi còn không đại diện được cho Tây Hải!" Mặc Nguyên cuối cùng phát điên, khí huyết thiêu đốt, bùng phát uy thế vô tận. Hắn đã già, khí huyết suy yếu, sức chiến đấu chỉ còn tám tinh, nên phải thiêu đốt khí huyết để phục hồi sức mạnh năm xưa khi đối đầu với Hách Liên Dung.

"Mặc đại nhân, ngươi chạy đến Bắc Hải chúng ta còn muốn làm dữ sao?" Tiên Vu Thông cũng đứng ra, bày tư thế sẵn sàng kề vai chiến đấu với Hách Liên Dung. "Ha ha, đây là ân oán giữa Mặc gia và Hách Liên gia, Tiên Vu đại nhân hà tất nhúng tay?" Văn Nhân Kiệt đưa tay chặn Tiên Vu Thông, ngầm ý không muốn bỏ lỡ cơ hội. Hắn muốn Mặc Nguyên giết Hách Liên Dung, hoặc ít nhất là lưỡng bại câu thương, để hắn thu thập tàn cuộc, thậm chí có thể nhân cơ hội giết cả Tiên Vu Thông. Điều này sẽ giúp hắn thống nhất Bắc Hải. Tiên Vu Thông hiểu rõ ý đồ của Văn Nhân Kiệt nhưng khó hóa giải cục diện. Cuộc chiến này có thể thay đổi cục diện Bắc Hải.

"Đều dừng tay cho bản tọa!" Một giọng nói non nớt vang lên. Hách Liên Thiên Vân chắp tay sau lưng, ra vẻ ông cụ non, nói: "Bản tọa làm trọng tài, tất cả ân oán chấm dứt ở đây, hiện tại trọng điểm là đoàn kết tất cả lực lượng có thể đoàn kết, chuẩn bị cho khai thiên!" Lời này khiến Hách Liên Dung và Tiên Vu Thông chấn động. Họ đều biết chuyện khai thiên, nhưng nghe từ miệng một thằng nhóc thì quá hoang đường. Họ nhìn Lăng Hàn, ý muốn hỏi tại sao lại để tiểu gia hỏa này biết bí mật động trời đó. Lăng Hàn nhún vai, thầm nghĩ chuyện này không phải do hắn nói, mà Hách Liên Thiên Vân đã có kế hoạch từ vạn năm trước. Hơn nữa, người ta còn là tổ tông của họ đấy.

"Ha ha ha!" Mặc Nguyên cười gằn, thân hình nhảy ra, một chưởng tóm lấy Lăng Hàn. Hắn không muốn giết Lăng Hàn ngay, mà muốn mang về Mặc tộc tra tấn. "Hừ, coi lời của bản tọa như gió bên tai sao?" Hách Liên Thiên Vân uy nghiêm đáng sợ nói, Long uy dật đãng. Ngay lập tức, Mặc Nguyên từ giữa bầu trời ngã xuống, nằm bẹp dưới đất. Hắn là Phá Hư tầng chín thì đã sao, thiêu đốt khí huyết đạt sức chiến đấu thập tinh thì đã sao, trước uy thế của Á Long, hắn yếu ớt như một đứa trẻ! Đây là sự áp chế trên tầng thứ sinh mệnh, đặc biệt là Long tộc, có tính khắc chế nhau rất mạnh.

"Cái gì!" Hách Liên Dung, Tiên Vu Thông, Văn Nhân Kiệt đều không nhịn được run rẩy. Mặc Nguyên là cường giả ngang hàng với họ, nhưng lại thảm hại đến vậy. Chuyện gì đang xảy ra? Long uy chỉ nhắm vào Mặc Nguyên, nhưng ba người quá mạnh mẽ nên vẫn cảm nhận được khí tức kia, khiến họ phát lạnh, dấy lên một nỗi sợ hãi bản năng. Mặc Nguyên nằm sát đất, mồ hôi lạnh chảy ròng, miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn Hách Liên Thiên Vân, run giọng nói: "Tổ… Tổ Long đại nhân!" Nếu không phải Tổ Long, ai có thể sở hữu Long uy cuồn cuộn vô tận đến mức khiến hắn không chút tâm ý phản kháng?

"Tổ Long!" Ba người Hách Liên Dung đều tê dại da đầu. Có khả năng sao? Ánh mắt Hách Liên Thiên Vân đảo qua, Long uy tỏa ra, "đùng đùng đùng" ba người Hách Liên Dung cũng không tự chủ được mà quỳ xuống. Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn. Bốn vị này đều là Phá Hư Cảnh! Muốn giết Phá Hư Cảnh đã khó như lên trời, huống chi là khiến họ khuất nhục quỳ xuống, độ khó này ít nhất gấp trăm lần. Lẽ nào... vị này thực sự là Tổ Long đại nhân sao? Hách Liên Thiên Vân không khỏi đắc ý, bao nhiêu uất ức trước đây giờ được giải tỏa, hắn cảm thấy thoải mái ngây ngất. Hắn hừ một tiếng: "Hiện tại chịu nghe bản tọa nói chưa?" "Đại nhân có lệnh, xin cứ việc phân phó!" Bốn người Hách Liên Dung đều nằm rạp trên mặt đất, biểu hiện cung kính. Long uy thuần khiết và cuồn cuộn như vậy, còn vượt xa Hải Hoàng đương đại vô số lần. Đó chính là Chân Long Thiên Tử!

"Nếu bản tọa trở về, tứ hải cộng chủ không phải bản tọa thì không còn ai khác!" Hách Liên Thiên Vân không biết ngượng nói. "Chiêu cáo thiên hạ cho bản tọa, bảo Ngao gia lập tức tới đây bái kiến, chuẩn bị nhường ngôi!" Lời này nếu để võ giả Trung Châu nghe được, chắc chắn sẽ cười hắn là kẻ điên. Một Dũng Tuyền Cảnh mà dám bảo tứ hải cộng chủ nhường chỗ, đây chẳng phải trò cười sao? Nhưng bốn người Hách Liên Dung không thấy buồn cười chút nào, trái lại cho là chuyện đương nhiên. Tổ Long đại nhân a, đó là tồn tại chí cao vô thượng cỡ nào? Tiếp nhận vị trí Hải Hoàng là chuyện tất nhiên, bằng không ai dám đặt địa vị trên Tổ Long, đây chẳng phải tạo phản sao? Chỉ có Lăng Hàn biết, đây không phải Tổ Long gì cả, mà là cường giả số một của Long tộc từ vạn năm trước, một Á Long đạt đến đỉnh cao. Tuy nhiên, vị Á Long đại nhân này được phục sinh từ răng Chân Long, xét về huyết mạch, xưng một tiếng Chân Long cũng không quá đáng.

"Tổ Long đại nhân, Nhân tộc này giết con cháu Long tộc, cầu Tổ Long đại nhân đáp ứng, để ta tiêu diệt hắn." Mặc Nguyên vẫn không chịu buông tha Lăng Hàn. Hách Liên Thiên Vân trừng mắt: "Nhân tộc này là phụ thân của đồ đệ bản tọa, cũng là huynh đệ của bản tọa, ngươi muốn giết huynh đệ của bản tọa sao?" Hắn trừng mắt như thế, Long uy tràn ngập, cực kỳ đáng sợ. Mặc Nguyên sợ đến ngã xuống: "Không dám! Không dám!" Một cường giả Phá Hư Cảnh lừng lẫy lại run rẩy như cừu non. Điều này ở thế giới Nhân tộc là không thể xảy ra, sĩ có thể bị giết nhưng không thể bị nhục. Kẻ nào đạt đến Phá Hư Cảnh mà không phải kỳ tài ngút trời, vương giả trong các vương giả, sao có thể mất tiết tháo như vậy?

Nhưng Hải tộc thành cũng vì huyết mạch, bại cũng vì huyết mạch. Họ được huyết mạch bổ trợ, số lượng cường giả nhiều hơn Nhân tộc rất nhiều, nhưng nói đến sức chiến đấu cùng cấp, thì sao cũng không sánh bằng. Không nói đâu xa, Bát Vương của Tử Nguyệt Hoàng Triều, người nào là Hách Liên Dung, Văn Nhân Kiệt có thể đối kháng? Hải tộc có ưu thế lớn về số lượng cường giả, nhưng xét về sức chiến đấu đỉnh cao, Nhân tộc mạnh hơn. Nhìn Thiên Thi Tông mà xem, còn dằn vặt ra một Thi Vương mười lăm mắt, Hải tộc có gì? Trong mắt Hải tộc, đẳng cấp huyết mạch mới là tối thượng. Dù thực lực của Hách Liên Thiên Vân hiện tại thấp đến đáng thương, nhưng chỉ Long uy thôi đã khiến họ run rẩy, điều đó còn chưa đủ để nói lên tất cả sao?

Thế nhưng, da mặt Hách Liên Dung lại co giật. Tổ Long đại nhân thu cháu ngoại của hắn làm đồ đệ, hắn tự nhiên không dám đặt bối phận lên trên Tổ Long, thậm chí ngang hàng cũng không dám. Vậy hắn nên xưng hô Tổ Long và Lăng Hàn thế nào? Rối loạn, rối loạn hết cả rồi! "Còn không mau cút đi!" Hách Liên Thiên Vân quát lên. Hách Liên Dung đương nhiên không dám không tuân, chỉ là bị Lăng Hàn kéo lại, không đi được. Nếu là trước đây, hắn tiện tay chấn một cái, đẩy Lăng Hàn sang một bên là xong. Phá Hư Cảnh muốn đi, một Hóa Thần Cảnh nho nhỏ dám ngăn cản sao? Nhưng hiện tại hắn nào dám ra tay với Lăng Hàn, đây chính là huynh đệ của Tổ Long đại nhân! Hắn ra tay chính là phạm thượng, bất luận Hải tộc nào cũng có thể chinh phạt hắn, đây là đại nghịch bất đạo! Hải tộc chú trọng nhất là huyết mạch, giống như Ngao Gia, tứ hải chi chủ, nếu ai không kính, chính là kẻ địch của toàn bộ Hải tộc.

Thấy Tổ Long đại nhân tức giận, Hách Liên Dung vội nhìn Lăng Hàn, ý tứ là ngươi kéo ta, hiện tại đương nhiên phải do ngươi đến giải thích. Lăng Hàn ho khan một tiếng: "Giới thiệu cho ngươi một chút, đây là nhạc phụ của ta, ông ngoại của đồ đệ ngươi. Mặt khác, hắn cũng lấy Hách Liên làm họ, gọi Hách Liên Dung." Hách Liên Thiên Vân nhất thời phun ra một ngụm nước, bắn thẳng vào mặt Hách Liên Dung. Đáng thương Hách Liên Dung không những không dám phẫn nộ, thậm chí lau cũng không dám, còn phải phối hợp khuôn mặt tươi cười. "Cái gì, hắn cũng lấy Hách Liên làm họ?" Trong lòng Hách Liên Thiên Vân dấy lên cảm giác không ổn, lập tức chỉ tay vào Hách Liên Tầm Tuyết: "Nàng thì sao, cũng là người của Hách Liên gia?" "Sai, nàng là vợ ta, gả cho ta thì là người của Lăng gia." Lăng Hàn cười hắc hắc nói.

Hách Liên Thiên Vân nhất thời nổi trận lôi đình: "Tiểu tử thối, ngươi lại dám bẫy bản tọa!" Lăng Kiến Tuyết rõ ràng là hậu bối của hắn, căn bản không cần thu đồ đệ, chính là hậu duệ của hắn a! Hiện tại thu tên đồ đệ này, bối phận của hắn lại ngang hàng với Lăng Hàn, không phải xui xẻo muốn chết sao! Vốn Lăng Hàn phải gọi hắn là lão tổ tông a. Hắn khóc không ra nước mắt, ai bảo hắn nhìn thấy huyết mạch của Lăng Kiến Tuyết tinh khiết liền đầu óc nóng lên chứ? Hổ Nữu khó chịu, trực tiếp đánh vào đầu hắn: "Làm sao, ngươi còn cùng một bối phận với Nữu, ngươi có biết Nữu Nữu đại nhân ghê gớm cỡ nào không?" Hách Liên Thiên Vân bị đánh cho lảo đảo, nhưng đối mặt Hổ Nữu, hắn một chút tính khí cũng không dám, chỉ yếu ớt nói: "Nhưng dù sao bản tọa cũng là tổ tông của bọn họ a!" "Tổ cái tông gì chứ, có tin Nữu đánh ngươi thành cháu trai hay không?" Hổ Nữu hung quang quá độ. Hách Liên Thiên Vân nhất thời biến thành cô dâu nhỏ, không dám hé răng. Cô gái này ra tay không biết nặng nhẹ, thà đắc tội Lăng Hàn còn hơn đắc tội tiểu ma nữ này.

Hách Liên Dung nhìn mà đầu đầy mồ hôi lạnh. Chỉ là một Nhân tộc lại dám đánh Tổ Long đại nhân, đây là đại nghịch bất đạo a! Nhưng ngay cả Tổ Long đại nhân cũng nhịn, lẽ nào hắn còn dám can thiệp? Chẳng lẽ hắn cho rằng mình còn trâu bò hơn Tổ Long đại nhân? Lăng Hàn cười ha ha: "Nhạc phụ, vị này chính là cường giả số một của Hải tộc năm đó, Á Long đại nhân hóa thân thành Quỷ Long Quật, đồng thời cũng là tổ tiên của Hách Liên gia, tên Hách Liên Thiên Vân." Vẻ mặt của Hách Liên Dung trở nên cực kỳ đặc sắc. Hắn không ngờ Tổ Long đại nhân lại là tổ tiên của Hách Liên gia, hơn nữa đã từng là cường giả số một của Hải tộc, suýt chút nữa trở thành Chân Long thật sự. Lịch sử đã bị đứt gãy, Quỷ Long Quật tồn tại mới cho Hải tộc biết về một cường giả như thế, nhưng tư liệu về hắn lại hoàn toàn trống rỗng. Lần này bối phận càng lộn xộn. Mọi người rút khỏi hải đảo, đi về Khung Vân Đảo.

Trên đường tiêu tốn năm ngày, thời điểm họ đến, Hách Liên Thiên Vân đã đột phá một cảnh giới lớn, trở thành tồn tại Linh Hải Cảnh. Tu vi như thế đương nhiên sẽ không đặt vào mắt các cường giả, nhưng chỉ năm ngày đã hoàn thành đột phá, điều này cực kỳ kinh người. Phỏng chừng thêm mười ngày hắn có thể bước vào Thần Thai, một tháng sau thành Sinh Hoa, hai tháng Linh Anh, bốn tháng tiến Hóa Thần, một năm sau là Thiên Nhân Cảnh, bắt đầu xung kích Phá Hư. Hắn vốn là cao thủ đệ nhất thiên hạ, giờ đây cơ sở càng mạnh hơn, việc trở lại đỉnh cao trong thời gian ngắn nhất cũng không kỳ lạ, tất nhiên, tài nguyên tu luyện phải đủ, nếu không sẽ mất cả chục, trăm năm.

Dưới sự gợi ý và yêu cầu mãnh liệt, gần như năn nỉ của Hách Liên Thiên Vân, Lăng Hàn cuối cùng đồng ý để con trai mình ở lại Hải tộc. Huyết mạch Chân Long của Lăng Kiến Tuyết cực kỳ tinh khiết, giao cho Hách Liên Thiên Vân chỉ điểm, hắn mới có thể trưởng thành tốt nhất. Hách Liên Tầm Tuyết dù không muốn, nhưng vì tiền đồ của con trai, đành buông tay. Dù sao, Đại Lăng Triều không thể thiếu nàng thống trị, nếu giao cho Lăng Hàn, ngay cả nàng cũng không yên lòng. Tất cả đều vì con trai, nàng thầm nghĩ như thế, sau này khai thiên, Lăng Kiến Tuyết chính là nhị thế tổ ở Thần giới.

Lăng Hàn để lại Chân Long huyết thạch. Theo lời Hách Liên Thiên Vân, huyết mạch của Lăng Kiến Tuyết quá tinh khiết, Long Huyết Thảo không có nhiều tác dụng, chỉ có Chân Long huyết thạch mới có thể phát huy hiệu quả. Bởi vậy, Lăng Hàn để lại rất nhiều bảo vật khác trong Hắc Tháp. Hách Liên Thiên Vân sẽ phối chế thuốc tôi thể thay Lăng Kiến Tuyết, đảm bảo hắn có điều kiện trưởng thành tốt nhất. Lăng Hàn tự nhiên yên tâm, Hách Liên Thiên Vân là lão tổ tông của Hách Liên gia, sao có thể không tận tâm suy nghĩ cho con trai chứ? Hắn và Hách Liên Tầm Tuyết quyết định một năm sau sẽ trở lại, đến lúc đó dược liệu đã gần hết, cần bổ sung. Hách Liên Dung như một vị thần giữ cửa, tiễn hai người ra khỏi Khung Vân Đảo, hắn không thể chờ đợi được nữa muốn "tẩy não" Lăng Kiến Tuyết: ta là ông ngoại của ngươi, người thương ngươi nhất trên đời này, còn thân hơn cả cha mẹ ngươi! Sau khi tẩy não thành công, Lăng Kiến Tuyết chẳng phải sẽ là người của Hách Liên gia sao? Lăng Hàn làm sao không biết ý nghĩ của cha vợ, trong lòng cười thầm, đợi con trai khoảng năm tuổi, chắc chắn sẽ mang về bên người. Ngươi nói ông ngoại lại thân hơn cha mẹ sao? Hai người đều mỗi người một ý, cười lớn một trận rồi chia tay.

"Ngươi và phụ vương đều cười rất tiện!" Hách Liên Tầm Tuyết nói. "Muốn cướp con trai của ta, dù cha vợ thì đã làm sao?" Lăng Hàn cười đáp. "Nhanh trở về, rời đi lâu như vậy không biết trong triều có lộn xộn hay không!" Hách Liên Tầm Tuyết lườm hắn: "Ngươi một trăm năm không trở về cũng không có chuyện gì, ta không trở về mới sẽ lộn xộn." Lăng Hàn đổ mồ hôi: "Ngươi nói như vậy, ta sẽ rất chột dạ."

Lần này có thể nói là thu hoạch lớn bất ngờ. Có Hách Liên Thiên Vân tọa trấn, Bắc Hải nhất thống là chuyện chắc như đinh đóng cột. Dù Ngao gia chắc chắn sẽ không dễ dàng nhượng quyền, sẽ nghi ngờ thân phận Tổ Long của Hách Liên Thiên Vân và cổ động tứ hải chinh phạt. Nhưng đáng tiếc, Hải tộc là nơi coi trọng huyết mạch nhất, huyết mạch của Hách Liên Thiên Vân tinh khiết sánh ngang Chân Long, xưng một tiếng Tổ Long đại nhân cũng không quá đáng. Bởi vậy, tứ hải nhất thống nằm trong tầm tay, còn dễ đối phó hơn Trung Châu Ngũ Tông. Lăng Hàn ban đầu lo lắng Hải tộc và Trung Châu Ngũ Tông liên thủ sẽ tạo ra biến số bất ngờ, nhưng hiện tại đến lượt Trung Châu Ngũ Tông đau đầu. Hải tộc không thiếu cường giả Phá Hư Cảnh, hơn nữa do Hách Liên Thiên Vân thống ngự, khẳng định mỗi người đều rất trung thành, đây là một lực lượng có thể hoàn toàn ngưng tụ. Lăng Hàn lần đầu cảm thấy, khai thiên có khả năng. "Tiếp đó, chính là tiêu diệt Ngũ Tông và Thiên Thi Tông." Lăng Hàn thầm nói, chỉ cần xử lý hai thế lực này, vậy thiên hạ thái bình sẽ nằm trong tầm tay.

Mấy ngày sau, họ trở lại Bắc Hoang. Hiện tại, mỏ quặng ở Hỏa Quốc đã trở thành địa ngục trần gian, sương mù màu đen bốc lên, hóa thành từng hình người rít gào, như ác quỷ. Có người nói, mỗi đêm khuya, tiếng quỷ hú đến Hoàng Đô cũ cũng có thể nghe rõ ràng, khiến nhiều người rời đi, thực sự sởn tóc gáy. Những người ở lại cũng thường xuyên sinh bệnh, khiến càng ngày càng nhiều người chọn dọn nhà. Lăng Hàn chau mày, đây là một biến số. Bên dưới chôn vùi ít nhất trăm Phá Hư Cảnh, tu luyện công pháp Minh Giới, muốn mượn âm khí dưới nền đất, cưỡng ép luyện thân thể người sống thành Âm Thi. Quan trọng nhất là, không ai biết những người này mạnh đến mức nào. Nếu như ngang tầm Hải tộc, vậy chỉ cần Hải tộc điều động là có thể đối kháng, nhưng nếu mỗi người đều giống như Thái Âm Vương, vậy thì rất đáng sợ. "Không cần quan tâm nhiều, suy nghĩ nhiều cũng vô dụng, chỉ cần ta tăng thực lực của mình lên, quản hắn là ai, ta đều có thể trấn áp."

Họ trở lại Hoàng Đô. Lúc này, tiền tuyến cũng truyền về lượng lớn báo cáo, mở ra xem, đều là tin chiến thắng. Tây Vực cơ bản đã nhất thống, cắm cờ xí của Đại Lăng Triều. Sau đó là cân nhắc vấn đề đánh Đông Vực hay Nam Vực, đối với Đại Lăng Triều bây giờ mà nói, chuyện này đã không còn là vấn đề. Lăng Hàn rõ ràng cảm nhận được, quốc thế mạnh mẽ hơn một đoạn. Một là do cương vực mở rộng, quốc dân tăng cường, hai là hình tượng của Đại Lăng Triều cũng thâm nhập trong lòng bách tính, thắng được sự đồng tình của quảng đại dân chúng. Dân tâm quy nhất, khí vận của quốc gia tự nhiên càng ngày càng lớn mạnh.

Hắn bắt đầu luyện hóa Chân Long huyết thạch, Huyết Hòe Thụ Tâm. Tuy khối lớn nhất ở lại Bắc Hải, nhưng sau đó họ lại thu được vài khối, thu hoạch rất phong phú. Tinh hoa máu rồng ẩn chứa, đối với tất cả mọi người đều có trợ giúp, nhưng giới hạn số lượng, vẫn chỉ có Lăng Hàn và Hách Liên Tầm Tuyết luyện hóa, bảo vật như vậy trên người bọn họ mới có thể phát huy hiệu quả hoàn mỹ nhất. Cường giả Phá Hư hai mươi tinh lưu lại tinh hoa Long huyết quả nhiên trâu bò, Cửu Long Bá Thể thuật tăng lên cực nhanh. Chỉ sau mười mấy ngày, Lăng Hàn phát hiện man lực của hắn chạm đến cực hạn của Hóa Thần Cảnh. Sau đó, hắn có thể trước tiên tăng thể thuật lên Thiên Nhân Cảnh, điều này đồng dạng sẽ làm Bất Diệt Thiên Kinh biến chất, tăng thể phách của hắn lên tới trân kim cấp mười, như vậy trên đời này người có thể làm hắn bị thương thực sự đếm được trên đầu ngón tay. Hắn quyết định, phải nhanh chóng tăng thể thuật lên Thiên Nhân Cảnh. Hành trình Hải tộc lần này, còn có một thu hoạch trọng đại, đó chính là hắn thu được công pháp tầng thứ mười. Khi nguyên lực của hắn bước vào Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao, sửa tu môn công pháp này, dựa vào nó xông lên Phá Hư Cảnh. Phần công pháp này tự nhiên là từ chỗ cha vợ lừa gạt đến, có Hách Liên Tầm Tuyết và Lăng Kiến Tuyết, lại thêm lão tổ tông Hách Liên Thiên Vân, Hách Liên Dung sao có thể từ chối?

Lăng Hàn nhắm vào tình huống của mình, luyện chế ra rất nhiều đan dược, tăng lên cấp độ thể thuật. Một tháng sau, hắn cuối cùng đẩy mạnh thể thuật lên Thiên Nhân Cảnh.

Và lúc này, cường giả của Ngũ Đại Tông Môn lại giết tới lần nữa. Trung Châu Ngũ Tông sẽ giết tới, điều này nằm trong dự liệu của Lăng Hàn, đương nhiên không kỳ quái. Ngược lại, Ngũ Tông muộn như vậy mới có người tới, điều này lại khiến Lăng Hàn có chút ngoài ý muốn, nghĩ đến hẳn là áp lực của Tử Nguyệt Hoàng Triều quá lớn, khiến Ngũ Tông không có nhân thủ. "Có chút chờ mong a, sẽ là ai đến chứ?" Lăng Hàn bước ra, chỉ thấy giữa bầu trời có một chiến hạm đứng phía trên hoàng cung, mặt cờ vẽ một vật không biết là giun hay trường xà. Địa Long Tông! Cũng đúng, hắn giết Cổ Minh, Địa Long Tông phái cường giả đến giết hắn cũng hợp tình hợp lý.

"Hừ, tiểu nhân vật như vậy cũng dám lập quốc, thực sự là không biết mùi vị!" Giữa bầu trời truyền tới thanh âm lạnh lùng. Thanh âm này có chút quen tai. Yêu Xà Vương! Lăng Hàn lập tức hồi tưởng lại, trước kia lúc Thi Vương mười lăm mắt xuất thế, Ngũ Đại Tông Môn tổng cộng phái ra ba vị Phá Hư Cảnh, trong đó cường giả của Địa Long Tông chính là Yêu Xà Vương. "Ha ha, ngươi cắn ta a?" Lăng Hàn cười nói. "Yêu Xà Vương đại nhân, có thể cho phép ta trước quyết một trận thắng thua với người này hay không!" Trên chiến hạm truyền đến âm thanh của Từ Tu Nhiên. "Được, người này là tâm ma của ngươi, nếu như chém xuống người này, ngươi có thể trong thời gian ngắn bước vào Phá Hư. Mà lấy thiên phú của ngươi, lại thêm tông môn toàn lực bồi dưỡng, không khó trong vòng mười mấy năm xông lên Phá Hư tầng chín, sức chiến đấu không thể đo lường." Yêu Xà Vương nói. Tuy Từ Tu Nhiên không phải thiên tài mạnh nhất từ trước tới nay của Tuyệt Đao Tông, nhưng là người duy nhất được Tuyệt Đao tán thành, chính bởi vì điểm ấy, ngay cả Yêu Xà Vương cũng rất chờ mong, hoặc nói là coi trọng!

"Tạ đại nhân!" Từ Tu Nhiên nhảy ra, đứng trên bầu trời nói: "Lăng Hàn, chúng ta đều không nhờ ngoại lực, thoải mái chiến đấu một trận đi!" Lăng Hàn lắc lắc đầu: "Ngươi thật có chút vô liêm sỉ a, rõ ràng đã là Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao, lại nói muốn cùng ta thoải mái chiến một trận, thật không biết dây thần kinh nào của ngươi bị chạm." Hắn khẽ mỉm cười nói: "Có điều, không đánh với ngươi một trận, ngươi còn cho rằng ta sợ ngươi." Vèo, hắn bay lên trời, đối mặt với Từ Tu Nhiên, nói: "Đến đây đi, trẫm chính là Thiên Tử của Đại Lăng Triều, chỉ là vai hề mà thôi, xem trẫm làm sao trấn áp ngươi!" Từ Tu Nhiên hừ lạnh: "Cái gì Thiên Tử Đại Lăng Triều, chỉ là một ngụy Vương, hôm nay ta chém ngươi dưới đao, nào còn có Đại Lăng Triều gì!" Lăng Hàn móc lỗ tai nói: "Ngươi đã nói muốn giết ta bao nhiêu lần? Ta nghe đến phát chán, có thể đổi từ mới mẻ hay không?" "Vậy thì đi chết đi!" Từ Tu Nhiên phi thân mà động, vung Tuyệt Đao chém tới Lăng Hàn.

Một đao này không có hoa chiêu gì, chỉ có một chữ "nhanh". Vèo, tựa hồ đao chỉ phất lên, đã chém tới trước người Lăng Hàn, Đao Mang chói mắt, như thiên địa sơ khai. Từ Tu Nhiên này cũng thật không thể xem thường, mới qua bao nhiêu ngày, thực lực của hắn lại có tiến bộ kinh người. Không phải cảnh giới, mà là sức chiến đấu, lĩnh ngộ đao đạo tăng lên rất nhiều. Vù, Tích Sinh Kiếm trong tay Lăng Hàn đang rung động, thật giống như muốn tuột tay bay đi. Đao Tâm! Lăng Hàn khẽ mỉm cười, Kiếm Tâm dật động, Tích Sinh Kiếm lập tức ổn định lại. Hắn nâng kiếm, cheng, vừa vặn chống lại lưỡi đao của Từ Tu Nhiên chém tới. Đổi lại Hóa Thần Cảnh khác, dù là Thiên Nhân Cảnh, nói không chắc ánh mắt hoa lên liền bị chém đầu, nhanh đến mức căn bản không thể chống đỡ. Thậm chí con mắt có thể bắt lấy đao ảnh, nhưng động tác quá chậm, vẫn không thể chống đỡ được, chỉ có thể lấy nguyên lực bố phòng ngạnh kháng. Nhưng Lăng Hàn là thể tu, đẩy mạnh thể thuật đến cấp độ Thiên Nhân Cảnh, muốn đón đỡ một đao này tự nhiên vô cùng dễ dàng. Đao kiếm tương cách, bắn ra ánh sáng sáng chói, như là Thái Dương. Lăng Hàn dùng sức đẩy một cái, oành, Từ Tu Nhiên liền bị hắn chấn bay ra ngoài. Hắn nhoẻn miệng cười nói: "Một đao này nhanh thì nhanh, nhưng lực lượng tựa hồ không đủ!" Phí lời, lực lượng và tốc độ không thể đồng thời, một đao này chính là nhanh cực điểm, lực lượng tự nhiên khiếm khuyết. Điều này cũng là Từ Tu Nhiên biết thân pháp của Lăng Hàn quỷ dị, mới sẽ chuyên môn tu khoái đao, không nghĩ tới Lăng Hàn không theo lẽ thường an bài, lại không né không tránh chơi cứng với hắn.

Hắn vươn mình một cái, ổn định thân hình, lập tức vung Tuyệt Đao, ánh mắt uy nghiêm đáng sợ, đao ý vô tận lưu chuyển trong người, hóa thành thực chất tuôn ra, quanh người hắn hình thành hàng vạn thanh đao. Đủ loại, đều là đao ý ngưng thành, chúng không tổn thương được thân thể, nhưng có thể chém linh hồn, vô cùng đáng sợ. Kiếm Tâm Thông Minh có thể chém linh hồn, Đao Tâm Thông Minh tự nhiên cũng có thể. "Vậy thì đón thêm một đao của ta!" Từ Tu Nhiên lãnh đạm nói, biểu hiện của hắn nghiêm nghị, Tuyệt Đao hơi múa, dâng thành từng đạo gợn sóng. "Liệt Phong đao!" Lăng Hàn không dám khinh thường, uy năng của một đao này xác thực đáng sợ. Hắn hoành Tích Sinh Kiếm trước ngực, kiếm ý của Huyền Diệu Tam Thiên lưu chuyển, tương tự có uy thế lớn lao dật động. Trên chiến hạm, Yêu Xà Vương không khỏi "ồ" lên, hắn là nhân vật mạnh mẽ cỡ nào, tự nhiên phát hiện kiếm ý của Lăng Hàn khiến hắn có loại cảm giác quen biết. "Đây là... Huyền Nguyên Tam Thức!" Đây là một trong những tuyệt chiêu của Thiên Kiếm Tông, hắn tuyệt đối không xa lạ. Từ Tu Nhiên khẽ quát một tiếng, vung Tuyệt Đao triển khai công kích. Nhất thời, thiên địa đều biến sắc, chỉ còn dư lại hắc ám, chỉ có Tuyệt Đao tỏa ra ánh sáng vô tận, cuốn về phía Lăng Hàn. Cho dù Lăng Hàn mở mắt ra cũng không nhìn thấy Từ Tu Nhiên ở đâu, chỉ còn một đao óng ánh kia chém tới. Không thấy người, chỉ thấy đao! Lăng Hàn không sợ, hắn nhắm hai mắt lại, chỉ lấy tâm linh đi "xem". Kiếm Tâm. Khóe miệng của hắn nở nụ cười, trường kiếm vung ra, đánh ra 3100 ánh kiếm, kiếm kiếm ác liệt, chém về phía Từ Tu Nhiên. Trên lý thuyết, Vạn Pháp Quy Nhất là sát chiêu đơn thể mạnh nhất, Huyền Diệu Tam Thiên là dùng để đối phó quần công, bởi vì phân tán lực lượng, lực phá hoại tự nhiên không bằng Vạn Pháp Quy Nhất. Nhưng hiện tại Lăng Hàn quá mạnh mẽ, lại thêm Tích Sinh Kiếm, dù cho uy thế của một kiếm cũng đủ tạo thành uy hiếp to lớn với Từ Tu Nhiên, như vậy tự nhiên là sử dụng Huyền Diệu Tam Thiên hiệu quả càng tốt hơn, có thể mở rộng phạm vi đả kích. Song phương vừa lên đã là tuyệt chiêu đối đầu.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!