Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 160

Chương 160: Kiếm Tâm, Hôn Ước và Bí Ẩn Long Quật

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 796 đến 800 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc hành trình tôi luyện ý chí của Lăng Hàn, nơi anh đứng trước ngưỡng cửa Kiếm Tâm giữa hiểm nguy trùng điệp. Bi kịch của Tiên Vu Tử Uyên biến thành vở kịch hài hước khi Băng Long xuất hiện, đẩy cao trào cảm xúc từ tuyệt vọng sang ngạc nhiên. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố hôn nhân chính trị đầy trớ trêu, mở ra một lựa chọn khó khăn giữa tình cảm và sinh tồn. Đồng thời, sự xuất hiện của Quỷ Long Quật cùng các thế lực Trung Châu báo hiệu những thử thách cam go, đẩy mạch truyện vào một giai đoạn căng thẳng mới. Tất cả tạo nên một bức tranh về sự phát triển không ngừng của nhân vật chính và những âm mưu phức tạp trong thế giới tu tiên.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa trận chiến sinh tử, Lăng Hàn như một pho tượng bất động, toàn tâm toàn ý dốc sức lĩnh ngộ Kiếm Tâm. Nếu thành công, anh sẽ chạm đến cảnh giới của Phá Hư Cảnh, đủ sức đối kháng ý chí võ đạo hùng mạnh. Chứng kiến cảnh tượng lạ lùng này, cả quần hùng trên chiến trường đều ngỡ ngàng, da mặt co giật. Tên Nhân tộc này, lại mượn sức mạnh của kẻ địch Phá Hư để ngộ đạo? Điều khó tin hơn là lưỡi kiếm của anh, dù vẫn chập chờn, lại tỏa ra khí tức ngày càng đáng sợ.

Sự nghịch thiên của Lăng Hàn khiến Tiên Vu Tử Uyên, kẻ đang bị thương nặng, kinh hãi đến tột độ. Hắn nhận ra mối đe dọa khôn lường nếu Lăng Hàn được sống. Không chút do dự, Tiên Vu Tử Uyên tung đòn hiểm độc nhất, cánh tay hóa thành vuốt rồng vàng, nhắm thẳng vào trái tim Lăng Hàn, quyết giết chết anh ngay lập tức. Nhưng đúng lúc đó, không khí bỗng lạnh buốt, tuyết trắng bay lả tả, băng giá cuộn trào. Một tiếng rồng ngâm vang dội, Băng Long khổng lồ xuất hiện, cuộn mình bảo vệ Lăng Hàn, đôi mắt rồng rực lửa thần uy. Chỉ một cú tát, Băng Long đã hất văng Tiên Vu Tử Uyên, rồi lao vào tấn công như vũ bão. Tiên Vu Tử Uyên, dù mạnh mẽ với sức chiến đấu Phá Hư ngũ tinh, cũng không thể địch lại Băng Long ở đẳng cấp Phá Hư thất tinh. Hắn kêu thảm thiết, bị đánh cho thương tích đầy mình, hoàn toàn bại trận trong chưa đầy mười chiêu.

Cảnh tượng này khiến tất cả, trừ Hách Liên Dung và vài người thân cận, đều há hốc mồm. Từ chỗ tuyệt vọng, Lăng Hàn đã lật ngược thế cờ một cách khó tin. Tiên Vu Thông, cha của Tử Uyên, lúc này mới hiểu ra. Hách Liên Dung không hề muốn bỏ rơi Lăng Hàn, mà biết rõ anh có lá bài tẩy kinh người. Một tay phất lên, Tiên Vu Thông dễ dàng đánh bay Băng Long, kéo Tử Uyên ra, rồi lạnh lùng nhìn Hách Liên Dung, ra lệnh sắp xếp chỗ nghỉ cho khách, lấy cớ chữa thương cho con trai. Nhưng thực chất, hắn cần thời gian suy tính cách giải quyết cục diện. Hai thiên tài Tiên Vu gia đã chết, nhưng nếu không tuân thủ lời hứa mười chiêu kết thúc ân oán, Tiên Vu Vương tộc sẽ mất hết thể diện, nhất là khi có Hách Liên Dung làm chứng.

Lăng Hàn không vội thu trận pháp, vẫn ngồi yên trong sự bảo vệ của Băng Long Oanh Địa Trận, tiếp tục đối kháng ý chí Phá Hư Cảnh trong cơ thể, mài giũa kiếm ý. Đây là một cuộc chiến vô cùng nguy hiểm, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến thần hồn anh tan biến. Nhưng Lăng Hàn, tin rằng thiên tài và kẻ điên chỉ cách nhau một sợi tóc, quyết tâm nắm bắt cơ hội. Một tháng trôi qua, cơ thể anh gần như bị phá hủy hoàn toàn, chỉ còn thức hải là lãnh địa riêng. Linh Anh hóa thành tiểu nhân, liên tục kết pháp ấn chống lại sự xâm lấn. Kiếm ý trong anh càng lúc càng mạnh mẽ.

Bỗng, Lăng Hàn mở bừng mắt, đứng dậy. Kim quang rực rỡ từ Bất Diệt Thiên Kinh bùng lên, đẩy lùi ý chí Phá Hư Cảnh. Anh thở dài: "Vẫn còn kém một chút." Một tia Kiếm Tâm đã hiện hữu, nhưng vẫn bị một lớp màng mỏng ngăn cách, không thể phá vỡ. Có thể ngày mai, hoặc cả đời này cũng không thể thành công.

"Còn không thu hồi trận pháp!" Tiếng của Tiên Vu Thông vang lên, không còn sát khí như trước. Lăng Hàn ngạc nhiên, lẽ nào đối phương đã bỏ qua thù giết con? Hách Liên Dung cũng khuyên nhủ. Lăng Hàn mỉm cười thu trận, thầm nghĩ nếu thật sự liều mạng, Hắc Tháp của anh có thể giết cả Phá Hư Cảnh, nhưng sẽ rước họa lớn.

"Nhân tộc, chỉ cần ngươi đáp ứng một điều kiện của bản vương, ta có thể bỏ qua chuyện cũ, kết thúc ân oán." Tiên Vu Thông nói. Lăng Hàn gãi đầu: "Ta thắng cá cược, không phải đã xong ân oán rồi sao?" Tiên Vu Thông hừ lạnh: "Ngươi giết hai người Tiên Vu gia, thắng một lần cá cược chỉ có thể trung hòa một người." Lăng Hàn kinh ngạc, hóa ra Phá Hư Cảnh cũng có thể vô liêm sỉ đến vậy. Anh đoán Tiên Vu Thông và Hách Liên Dung đã đạt thành thỏa thuận nào đó. "Vậy điều kiện của đại nhân là gì?" Lăng Hàn hỏi.

"Cưới một nữ tử của bổn tộc, sinh ra đời sau, thù này liền kết thúc!" Tiên Vu Thông lạnh nhạt nói. "Đứa bé này phải quay về bổn tộc, ngươi giết một thiên tài, tự nhiên phải trả một cái." Lăng Hàn nhìn Hách Liên Dung, đoán ngay đây là chủ ý của cha vợ, người đã vô tình tiết lộ tài năng của anh trong lúc say. "Ta không đáp ứng," Lăng Hàn lắc đầu, không muốn làm "lợn giống" vì hòa giải ân oán.

Tiên Vu Thông cười ha hả: "Chẳng lẽ ngươi sợ nữ tử thành hôn với ngươi xấu xí? Yên tâm, đó là minh châu của bổn tộc, Tiên Vu Thải, con gái duy nhất của Lão Thất. Nàng không chỉ xinh đẹp như hoa, mà tổ huyết cũng cực kỳ tinh khiết, đứng top ba trong thế hệ trẻ."

"Hừ, ta chết cũng sẽ không gả cho Nhân tộc này!" Một giọng nói giận dữ vang lên, một cô gái xinh đẹp cầm bảo kiếm sáng loáng xuất hiện. Chính là Tiên Vu Thải. Nàng tuyên bố thà chết chứ không gả. Lăng Hàn mỉm cười: "Đại nhân, dưa hái xanh không ngọt. Ta vô ý, Tiên Vu cô nương cũng vô tâm, hà tất loạn điểm uyên ương?" Tiên Vu Thông hừ lạnh: "Hôn nhân đại sự, há cho phép tiểu bối làm chủ!" Tiên Vu Thải lườm Lăng Hàn: "Nếu ngươi dám đáp ứng, ta không để yên cho ngươi!" Rồi nàng bỏ đi. Lăng Hàn quay sang Tiên Vu Thông: "Việc kết hôn của Tiên Vu cô nương đại nhân có thể làm chủ, nhưng ta… xin lỗi!"

Sắc mặt Tiên Vu Thông lạnh đi: "Lăng Hàn, ngươi đã cân nhắc lợi hại chưa? Ngươi không chỉ cưới được vợ đẹp, mà còn có thể mượn sức mạnh Tiên Vu Vương tộc. Trung Châu Ngũ Đại Tông Môn coi Đại Lăng Triều là cái đinh trong mắt, nhưng có bổn tộc giúp đỡ, ngươi không cần lo sợ. Cái giá phải trả gần như bằng không, đây là chuyện làm ăn không lỗ vốn, ngươi còn muốn từ chối?" Lăng Hàn thở dài: "Chỉ có thể để đại nhân thất vọng, ta vẫn lựa chọn từ chối!" Tiên Vu Thông nhìn chằm chằm Lăng Hàn một lúc lâu, rồi đột nhiên cười phá lên: "Được! Được! Được! Tuy bản vương có chút thất vọng, nhưng cũng rất khâm phục. Người có thể kiên trì nguyên tắc đã không còn nhiều."

"Vậy kế tiếp đại nhân dự định thế nào?" Lăng Hàn hỏi. "Tự nhiên là để ngươi và Thải nhi tiếp xúc, người trẻ tuổi giao lưu nhiều, sau đó tất nhiên sẽ thân cận." Tiên Vu Thông vẫn không từ bỏ ý định. Lăng Hàn không nói gì thêm, anh không phải người dễ dao động. Tiên Vu Thông đổi chủ đề: "Muốn kết minh, hóa giải ân oán cũng không phải không thể, bản vương có thể đổi một điều kiện, chỉ cần ngươi mang về cho bản vương một món đồ."

"Món đồ gì?" Lăng Hàn hỏi, biết chắc đó không phải vật tầm thường. "Còn mười ngày nữa, Quỷ Long Quật sẽ mở ra!" Tiên Vu Thông nói. "Răng của Chân Long!" Hách Liên Dung kinh ngạc thốt lên. Tiên Vu Thông gật đầu: "Không sai, chính là răng của Chân Long. Chỉ cần ngươi mang vật ấy tới, không chỉ ân oán hóa giải, bản vương còn có thể đưa ngươi một đại lễ!" Hách Liên Dung nghiêm nghị: "Răng Chân Long ở tầng thứ tư của Quỷ Long Quật, phàm là người bước vào đó hầu như không ai sống sót trở ra, dù có thoát được cũng trọng thương mà chết."

Tiên Vu Thông cười: "Ha ha, rõ ràng có đường ung dung đi, nhưng tiểu tử này không muốn, vậy chỉ có thể chọn đường gian nan. Bản vương vẫn nói câu đó, chỉ cần ngươi cưới Thải nhi, không chỉ ân oán hóa giải, mà liên minh cũng có thể quyết định ngay lập tức. Ngươi suy nghĩ thật kỹ đi." Tiên Vu Thông phất tay áo, xoay người rời đi, không lo Lăng Hàn bỏ trốn.

Lăng Hàn hiếu kỳ hỏi Hách Liên Dung: "Nhạc phụ, Quỷ Long Quật là nơi nào?" Hách Liên Dung lộ vẻ kính sợ: "Vì lịch sử đứt gãy, không biết bao nhiêu năm trước, Bắc Hải có một vị đại năng Long tộc chết đi, thân thể hóa thành Quỷ Long Quật. Vị đại năng này mạnh mẽ vô cùng, huyết nhục xương cốt diễn hóa thành linh dược kinh người, nhưng đồng thời cũng sinh ra yêu thú đáng sợ. Quỷ Long Quật vừa là bảo địa, vừa là nơi vô cùng nguy hiểm."

"Mạnh mẽ vậy sao?" Lăng Hàn nói. "Truyền thuyết nói, vị đại năng này nắm giữ sức chiến đấu Phá Hư mười hai tinh, đứng ở đỉnh cao tuyệt đối, ngay cả Thần linh hạ giới cũng không thể ngang hàng. Vì thế, sau khi chết mới sản sinh cảnh tượng kỳ dị như vậy, thân hóa bí cảnh, ngàn tỉ năm không hư." Hách Liên Dung tràn ngập kính nể. Ông cũng nắm giữ sức chiến đấu Phá Hư thập tinh, nhưng so với lão Long kia thì kém xa. "Vị đại năng này chỉ thiếu chút nữa là thành Chân Long, đáng tiếc vẫn thiếu một bước, chỉ có thể xưng là Á Long." Hách Liên Dung tiếc nuối, giờ ông đã hiểu tại sao tồn tại mạnh mẽ như vậy không thành Thần, mà chết già ở Hạ giới. Điều này càng củng cố quyết tâm khai thiên của ông.

"Vậy răng của Chân Long là chuyện gì?" Lăng Hàn hỏi. "Cả người Á Long đều hóa thành Quỷ Long Quật, chỉ có một viên Long Nha hoàn chỉnh bảo tồn, ẩn chứa Long lực vô tận, đây đối với mỗi hậu duệ Chân Long đều là chí bảo vô thượng." Hách Liên Dung cũng kích động. Lăng Hàn lập tức tim đập thình thịch, con trai anh mang huyết mạch Chân Long, nếu luyện hóa được Long Nha, tương lai sẽ đạt đến độ cao nào? Phi vụ này phải làm! Hách Liên Dung kể tỉ mỉ về Quỷ Long Quật: nằm ở phía tây Bắc Hải, chỉ mở ra mỗi năm trăm năm một lần, kéo dài khoảng nửa tháng. Chia làm bốn tầng, đầy linh dược, nhưng cũng đầy quái vật. Ngoài Long Nha, còn có Long Huyết Thảo, thứ tốt chỉ đứng sau Long Nha, giúp rèn luyện thể phách, tu ra Long thân. Lăng Hàn cũng muốn Long Huyết Thảo cho con trai.

Anh báo cho Hách Liên Tầm Tuyết, nàng lo lắng: "Ba tầng đầu còn đỡ, dù hiểm nguy cũng có hy vọng sống. Nhưng tầng thứ tư cực kỳ nguy hiểm, người tiến vào hầu như chết hết." Lăng Hàn gật đầu: "Ta sẽ làm theo khả năng."

Quỷ Long Quật sắp mở, Lăng Hàn và Hách Liên Dung lên đường ngay lập tức, không kịp về Hách Liên tộc. Sau năm ngày đêm, họ đến một hòn đảo giống như một Chân Long khổng lồ đang nằm, dài trăm dặm. Đây chính là Quỷ Long Quật, lối vào ở phía Đông hòn đảo. Khi hạ xuống, nơi đây đã tập trung rất nhiều người, chia phe rõ ràng. Hách Liên Dung nhìn thấy Văn Nhân Kiệt, người mạnh nhất Bắc Hải với sức chiến đấu Phá Hư mười một tinh, không khỏi lộ vẻ kiêng dè. Lăng Hàn cũng quan sát Văn Nhân Kiệt, người này toát ra khí phách vương giả, dù không lộ khí tức vẫn là trung tâm của mọi ánh nhìn.

Văn Nhân Kiệt cảm nhận được ánh mắt, ngẩng đầu nhìn Hách Liên Dung, trong mắt lóe lên sát khí, dường như muốn giải quyết Hách Liên Dung ngay tại đây. Hách Liên Dung không dám khinh thường, thực lực hai người chênh lệch một tinh, có nghĩa đối phương có thể giết ông. "Hách Liên đại nhân cũng tới à!" Văn Nhân Kiệt cười nhạt, ánh mắt lướt qua Lăng Hàn, lộ vẻ không vui. "Thánh địa như Quỷ Long Quật, lại để một người ngoài tiến vào, ngươi không sợ tổ tông trách tội sao?" "Ta lại đến rồi, ngươi cắn ta à?" Lăng Hàn đáp trả. Anh biết Văn Nhân Kiệt muốn diệt Hách Liên và Tiên Vu để thống nhất Bắc Hải.

Văn Nhân Kiệt bật cười: "Hách Liên đại nhân, không ngại bản vương giết hắn chứ?" "Đương nhiên chú ý!" Hách Liên Dung dũng cảm đứng ra: "Đây là con rể của bản vương!" Văn Nhân Kiệt sững sờ. Hắn biết Hách Liên tộc và Tiên Vu tộc liên minh, nhưng con rể của Hách Liên Dung lại là Nhân loại? "Nếu bản vương ra tay, ngươi giữ được hắn sao?" Hắn nói giọng điệu uy hiếp. "Ngươi thử xem!" Hách Liên Dung không hề yếu thế về khí thế, nhưng trong lòng đã chuẩn bị bỏ chạy nếu đối phương thật sự ra tay.

"Ha ha, có phải bản vương đã bỏ qua điều gì không?" Một tiếng cười dài vang vọng, Tiên Vu Thông hạ xuống, tạo thành thế đối đầu ba bên với Văn Nhân Kiệt và Hách Liên Dung. Văn Nhân Kiệt chắp tay sau lưng, không hề dao động, hắn tự tin dù hai người kia liên thủ cũng không sợ. Nhưng muốn giết Lăng Hàn sẽ rất khó. Hắn phất tay áo, xoay người, coi Lăng Hàn chỉ là một con giun dế, có thể diệt bất cứ lúc nào, không cần để tâm.

"Lăng Hàn, ta muốn quyết đấu với ngươi!" Lúc này, phía sau Tiên Vu Thông, một nam tử kỳ lạ bước ra. Lưng hắn mọc mai rùa, hai tay là hai càng cua, biểu tượng huyết mạch tinh khiết của Hải tộc. Hắn là Bàng Hân, kế thừa huyết mạch Linh Quy và Ma Giải đến năm phần mười, là thiên tài hiếm có, đã bước vào Thiên Nhân Cảnh ở tuổi bốn mươi. "Tại sao ta phải quyết đấu với ngươi?" Lăng Hàn cười. "Ta chắc chắn sẽ không cho phép ngươi cưới Thải quận chúa!" Bàng Hân quát lớn. Lăng Hàn bật cười: "Ta lúc nào nói muốn cưới nàng?"

Một bên khác, Tiên Vu Thải tức giận. Nàng không muốn gả cho Lăng Hàn là một chuyện, nhưng việc Lăng Hàn thà xuống Quỷ Long Quật tìm răng Chân Long còn hơn cưới nàng lại khiến nàng khó chịu vô cùng. "Nhân tộc thấp kém đương nhiên không có tư cách cưới Thải quận chúa!" Bàng Hân dùng càng cua chỉ vào Lăng Hàn. "Ngày hôm nay ta muốn đánh đổ ngươi, sau đó nói cho ngươi biết, ngươi ngay cả một phần vạn của Thải quận chúa cũng không sánh nổi, căn bản không nên ôm ý niệm như vậy." Lăng Hàn lắc đầu: "Thật không hiểu ra sao, mặc kệ ngươi!" Bàng Hân còn muốn nói, nhưng Tiên Vu Thông vẫy tay, hắn đành im lặng, nhưng trong lòng đã quyết định giết Lăng Hàn trong Quỷ Long Quật.

Quỷ Long Quật còn hai ngày nữa mới mở, mọi người kiên nhẫn chờ đợi. Ba Vương tộc không khai chiến ở đây, vì chiến trường thật sự là bên trong Quỷ Long Quật. Hai ngày sau, một luồng Long uy mạnh mẽ rung động, đất nứt ra, một vòng xoáy khổng lồ xuất hiện. Dòng nước cuộn xiết, đầy mạch văn đáng sợ, đủ sức nuốt chửng cả Linh Anh Cảnh.

"Ha ha, vừa vặn, không bỏ lỡ!" Tiếng cười dài vang vọng từ trên trời, một chiếc không hạm đen kịt, cắm cờ Chân Long màu đen, đang nhanh chóng bay tới. "Tây Hải, Mặc thị Vương tộc!" Hách Liên Dung và Tiên Vu Thông đồng thời nhíu mày, cả Văn Nhân Kiệt cũng lộ rõ địch ý. Quỷ Long Quật là cơ duyên của Bắc Hải, Tây Hải Vương tộc đến làm gì?

"Bắc Hải thịnh hội, Tây Hải Mặc gia tới làm gì?" Văn Nhân Kiệt lên tiếng chất vấn, tự nhận là đại diện Bắc Hải. "Ha ha ha ha, bốn biển đều thuộc về Hoàng tộc, Văn Nhân đại nhân nói vậy không khỏi quá bá đạo." Một giọng nói từ không hạm vọng xuống. Hách Liên Dung cũng bất mãn: "Hoàng tộc phân phong Bắc Hải cho tam tộc ta quản lý, tự nhiên có đạo lý. Mặc gia không nói một tiếng liền xông tới, e rằng không ổn?"

"Ha ha, Hách Liên đại nhân định tội cho bản tọa sao?" Tiếng cười lớn vang lên, một bóng người từ không hạm chậm rãi bước xuống, như đi trên bậc thang vô hình. Đó là một ông lão hơn sáu mươi tuổi, khí huyết suy yếu nhưng thân hình thẳng tắp, gương mặt có vài miếng Long Lân kỳ dị. "Mặc Nguyên!" Tiên Vu Thông hừ lạnh, lộ vẻ kiêng kỵ. Hách Liên Dung và Văn Nhân Kiệt cũng vậy. Mặc Nguyên là tộc Vương đời trước của Mặc gia, một lão già nhưng sức chiến đấu tuyệt đối đáng sợ, có thể không thua Văn Nhân Kiệt.

Phía sau Mặc Nguyên, mười mấy người trẻ tuổi cũng hạ xuống. Mắt Lăng Hàn chợt căng thẳng, anh lại nhìn thấy Từ Tu Nhiên, Tiểu Kiếm Đế, Đông Linh Nhi và những người của Ngũ Đại Tông Môn Trung Châu. "Bản tọa cũng không có cách nào, mấy Nhân tộc này đến từ Trung Châu Ngũ Tông, vừa mới từ Long Thần Điện đi ra, cầm thủ dụ của Long Hoàng đại nhân, muốn bản tọa dẫn bọn họ đến Quỷ Long Quật một lần, bản tọa không thể làm gì khác hơn là làm việc." Mặc Nguyên cười ha hả, giải thích.

Ba người Văn Nhân Kiệt đều hừ lạnh. Dù Long Hoàng cho phép, nhưng tại sao lại là Tây Hải Mặc gia dẫn tới? Chắc chắn có ẩn tình. Lăng Hàn cũng chấn động, lẽ nào Ngũ Đại Tông Môn đã đạt thành thỏa thuận với Hải tộc, chuẩn bị liên thủ đối kháng Tử Nguyệt Hoàng Triều, hoặc diệt Đại Lăng Triều? Đây không phải tin tốt. Sức mạnh Hải tộc không thua Ngũ Đại Tông Môn, thậm chí còn vượt trội. Nếu liên thủ, Tử Nguyệt Hoàng Triều còn không biết có chặn được không, nhưng Đại Lăng Triều chỉ có Dực Song Song, mà nàng có ra tay hay không còn tùy tâm trạng. Thật sự gay go. Lần này vào Quỷ Long Quật, anh nhất định phải thu thập đủ bảo vật, nâng cao cảnh giới, vì chỉ có sức mạnh của bản thân mới đáng tin nhất.

"Lăng Hàn, ngươi cũng thật biết chạy, ở đây cũng có thể nhìn thấy ngươi!" Từ Tu Nhiên cất giọng. Lăng Hàn kinh ngạc khi thấy họ, nhưng năm người kia còn kinh ngạc hơn. Họ phải cầm thủ dụ của Ngũ Tông mới được yết kiến Long Hoàng, Mặc Nguyên xung phong hộ tống. Nhưng Lăng Hàn lại chạy đến đây bằng cách nào? Lăng Hàn mỉm cười: "Ta khuyên các ngươi tốt nhất không nên vào, bằng không... có khả năng sẽ không có mạng đi ra." Năm người Từ Tu Nhiên giận dữ, người này lại dám xem thường họ! Đông Linh Nhi trách mắng: "Chỉ là ỷ vào một trận pháp mà thôi, cho rằng lần này chúng ta sẽ không có chuẩn bị sao?" Lăng Hàn "nha" một tiếng, Đông Linh Nhi đã vô tình tiết lộ lá bài tẩy của họ, dù chưa biết là gì, nhưng có thể ngang hàng Băng Long Oanh Địa Trận. Nàng chợt nhận ra mình lỡ lời.

"Thủ dụ của Long Hoàng đâu?" Văn Nhân Kiệt lạnh lùng nói. Mặc Nguyên vung tay, một đạo thánh chỉ vàng óng bay tới Văn Nhân Kiệt. Hắn xem xong, mặt trầm xuống, rồi ném cho Hách Liên Dung, sau đó là Tiên Vu Thông. Quả nhiên, đó là thủ dụ của Long Hoàng, lệnh họ hảo hảo chiêu đãi năm người Từ Tu Nhiên như quý khách. Đây là mệnh lệnh của Hoàng tộc, tứ hải ai dám không tuân? Ba cường giả đều phiền muộn, Quỷ Long Quật là tài sản riêng của Bắc Hải, dựa vào gì mà người ngoài nhúng tay? Nhưng Long Hoàng đã hạ lệnh, họ không dám không tuân, bằng không chính là công khai tạo phản.

Tiên Vu Thông trả thánh chỉ cho Mặc Nguyên, cười lạnh: "Mặc đại nhân cũng thật không từ lao khổ, chuyện này cũng phải đích thân chạy một chuyến." "Khà khà, nhìn dáng dấp của ba vị đại nhân như hổ như sói, nếu bản tọa không tự mình hộ tống, không phải cho các ngươi ăn tươi nuốt sống sao!" Mặc Nguyên cũng lạnh lùng đáp trả. "Hừ, nếu việc đã đến nước này, vậy thì bớt lãng phí thời gian đi, mau chóng tiến vào Quỷ Long Quật!" Văn Nhân Kiệt phất tay, nhìn tiểu bối phía sau. "Thời điểm Quỷ Long Quật đóng lại, sẽ bài xích sinh linh ngoại giới. Nhưng nếu các ngươi ở bên trong quá lâu, hoặc nhiễm phải quá nhiều khí tức, thì sẽ bị Quỷ Long Quật đồng hóa, coi là một thể, sẽ không gặp phải bài xích, lấy nơi đó hiểm ác, các ngươi cơ bản không thể sống đến năm trăm năm sau."

"Vâng!" Tất cả mọi người tuân lệnh. Họ phân biệt nhảy vào vòng xoáy, lối vào của Quỷ Long Quật. Văn Nhân Vương Tộc là người đầu tiên, sau đó là Tiên Vu Vương tộc, Hách Liên Vương tộc. Khi Lăng Hàn nắm tay Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu nhảy xuống, năm người Từ Tu Nhiên đều lộ ra khí tức sát phạt. Kẻ này nhất định phải diệt!

Quỷ Long Quật là một nơi rất đặc thù, thân thể của một cường giả Hải tộc đã hóa thành. Sức mạnh quy tắc của nó vẫn còn nguyên vẹn, Phá Hư Cảnh không được phép vào, nếu vào sẽ bị giết. Nhưng vẫn có thể vận dụng pháp chỉ, cấm khí. Lăng Hàn một tay kéo Hách Liên Tầm Tuyết, một tay nắm Hổ Nữu, ba người đồng thời nhảy vào trong nước xoáy. Một luồng sức mạnh không thể chống lại dẫn dắt họ rơi về đáy nước. Giữa lúc đất trời tối tăm, họ đột nhiên từ trong một huyết hà xông ra. Những người tiến vào trước đều đang nôn ói bên bờ sông, nhưng số lượng rất ít. Lăng Hàn lập tức biến sắc, nắm hai nữ tung người nhảy lên, nhưng anh khẽ "ồ" một tiếng, nơi này không thể phi hành, anh lại rơi xuống. Anh thở ra một hơi, dựa vào nguồn sức mạnh đó bay ra vài chục trượng, rơi xuống bên bờ sông. Sắc mặt Hách Liên Tầm Tuyết cũng rất khó coi, vẫn còn choáng váng. Hổ Nữu thì như không có chuyện gì, thậm chí còn vỗ tay: "Chúng ta lại tới một lần nữa!" Lăng Hàn cúi đầu xem, quần áo trên người anh có dấu hiệu ăn mòn, do nước sông gây ra. Tốc độ ăn mòn rất chậm nhưng cực kỳ ngoan cố, ngay cả Bất Diệt Thiên Kinh cũng chỉ ngăn chặn được tốc độ, chứ không thể hóa giải hoàn toàn...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!