Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 161

Chương 161: Sông Máu: Âm Mưu Bất Ngờ

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 801 đến 805 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự kiên cường và mưu trí phi thường của Lăng Hàn khi đối mặt với hiểm nguy và âm mưu. Tác giả khéo léo lồng ghép những chi tiết về Sông Máu và Long Huyết Thảo, tạo nên bối cảnh kỳ ảo đầy thách thức. Từ sự ngạo mạn của Tiên Vu Thải đến lòng trung thành của Hách Liên Tầm Tuyết, các nhân vật đều được thể hiện rõ nét qua từng tương tác. Đỉnh điểm là màn "gậy ông đập lưng ông" đầy kịch tính, khẳng định vị thế và sự nguy hiểm của nhân vật chính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không gian chật hẹp, u ám của Quỷ Long Quật, một dòng sông đỏ như máu cuộn chảy, bốc lên mùi tanh nồng nhàn nhạt, ghê rợn. Lăng Hàn nhận ra sự đáng sợ của nó: bất cứ thứ gì tồn tại quá lâu trong dòng nước này, dù là kim loại quý hiếm bậc mười, cũng sẽ bị ăn mòn thành hư vô. "Đây là dòng sông gì mà kinh khủng đến vậy?", Lăng Hàn tự hỏi, ánh mắt lướt qua con sông dài vô tận. Hách Liên Tầm Tuyết, với huyết mạch Long tộc, khẽ thốt lên suy đoán: "Lẽ nào, đây là máu của Á Long?". Á Long, sinh vật mạnh mẽ nhất có thể tồn tại trong tiểu thế giới này, máu của chúng quý giá đến mức không thể tưởng tượng.

Thế nhưng, Lăng Hàn lắc đầu phủ nhận. "Dù là máu Á Long, nó cũng đã bị ô nhiễm nặng nề, tràn ngập lực lượng ăn mòn. Sức chiến đấu của Á Long đạt đến mười hai tinh Phá Hư, chắc chắn đã tu luyện ra sức mạnh quy tắc. Lấy sức mạnh quy tắc mà luyện hóa, còn gì trên đời này không thể tan chảy, trừ phi nó không thuộc về giới này?". Cảnh tượng hai bên bờ sông cũng thật hoang vu, chỉ rộng vỏn vẹn trăm trượng rồi dường như đứt gãy, như thể thế giới này là một phần thân thể của một cường giả khổng lồ đã chết, không thể đòi hỏi sự hoàn mỹ như thiên địa thực sự.

"Chúng ta đi đâu bây giờ?", Hách Liên Tầm Tuyết hỏi. Lăng Hàn suy nghĩ một lát, quyết định: "Lên đầu nguồn!".

Họ vừa định cất bước, một luồng kiếm quang lạnh lẽo bỗng xẹt qua, mang theo sát khí âm trầm, trực chỉ Lăng Hàn. "Lăng Hàn, ta muốn giết ngươi!", một giọng nói đầy phẫn nộ vang lên. Lăng Hàn thản nhiên đưa hai ngón tay kẹp lấy thanh kiếm, dễ dàng như không, rồi lạnh lùng nhìn người vừa ra tay: "Thì ra là Tiên Vu Thải quận chúa. Hỏa khí lớn quá không tốt, dễ già lắm đấy!". Tiên Vu Thải cố sức rút kiếm, nhưng thanh Linh khí cấp tám quý giá của nàng lại như mọc rễ trong tay Lăng Hàn, không hề nhúc nhích. Nàng bàng hoàng, Nhân tộc này rốt cuộc là quái vật gì? Dù đã nghe chuyện Lăng Hàn đối đầu với Tiên Vu Tử Uyên, nàng vẫn nghĩ đó là nhờ trận pháp. Giờ đây, đối diện với sức mạnh không thể lay chuyển này, nàng mới thực sự nhận ra Lăng Hàn mạnh đến mức nào.

Lăng Hàn khẽ đẩy, Tiên Vu Thải lảo đảo lùi lại. Hắn buông kiếm, giọng nói vang lên đầy uy quyền: "Nể mặt Tiên Vu Vương tộc, ta không chấp nhặt với ngươi. Nhưng nếu ngươi không biết điều, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sợ!". Hắn không sợ Tiên Vu Vương tộc, nhưng trong tình thế hiện tại, hắn không muốn vì một Tiên Vu Thải mà làm tổn hại mối quan hệ có thể hợp tác. "Hừ hừ, Nữu thích ăn thịt rồng nhất!", Hổ Nữu ở bên cạnh đe dọa, ánh mắt long lanh đầy vẻ nghịch ngợm. Tiên Vu Thải, với đôi mắt ngấn lệ, cảm thấy vô cùng oan ức. Nàng là người bị hại lớn nhất, bị ép gả cho tên Nhân tộc đáng ghét này, giờ lại còn bị hắn dữ dằn.

Lăng Hàn không để ý đến nàng, tiếp tục hành trình. Dù bị phân tán ngẫu nhiên, nhưng ba đại tộc chiếm phần lớn suất vào đây, nên việc gặp người của Tiên Vu Vương tộc là điều tất yếu. Nào ngờ, mới đi được vài bước, Tiên Vu Thải lại lẽo đẽo theo sau. "Ngươi theo chúng ta làm gì?", Lăng Hàn dừng lại hỏi. "Ai nói ta theo các ngươi?", Tiên Vu Thải nghển cổ đáp, đầy vẻ kiêu ngạo. "Lẽ nào ta không thể đi đường này sao?". "Được, xin mời!", Lăng Hàn làm động tác nhường đường. Tiên Vu Thải tức giận giẫm chân, bước nhanh qua Lăng Hàn, như thể muốn trút giận lên mặt đất.

Đợi nàng đi xa, ba người Lăng Hàn mới tiếp tục. "Chà chà, đây chính là đại mỹ nhân, tại sao không thu vào hậu cung?", Hách Liên Tầm Tuyết trêu chọc, giọng điệu có chút chua chát. Lăng Hàn cười lớn: "Ngươi ghen à?". "Nghĩ hay lắm!", Hách Liên Tầm Tuyết đương nhiên không thừa nhận. "Nữu ghen!", Hổ Nữu không hề che giấu cảm xúc, lập tức ôm chặt cổ Lăng Hàn. "Lăng Hàn là của Nữu, ai cũng không cho phép cướp!". Hách Liên Tầm Tuyết nhìn Hổ Nữu, không khỏi bật cười. Con bé này, từ khi còn rất nhỏ đã luôn muốn độc chiếm Lăng Hàn.

"Đây là tầng thứ nhất của Quỷ Long Quật sao? Không phải nói có đủ loại linh dược sao, sao ta chẳng thấy gì?", Lăng Hàn nhìn quanh, môi trường quá đơn giản, không có dấu hiệu của linh dược quý hiếm. "Ngươi cho rằng linh dược là rau cải trắng, mọc khắp nơi sao?", Hách Liên Tầm Tuyết liếc hắn một cái. Lăng Hàn gật gù: "Không phải sao?". Nghĩ đến Hắc Tháp của Lăng Hàn, nơi linh dược mọc um tùm, Hách Liên Tầm Tuyết liền im lặng. Dù Hắc Tháp có thể nuôi trồng, nhưng chỉ có Long Huyết Bá Vương Tham là linh dược cao cấp, còn lại đa phần vô dụng với hắn, chỉ có thể tinh luyện bằng Hóa Thiên Oản chứ không thể luyện thành đan dược quý giá. Hắn khao khát tìm kiếm Long Huyết Thảo, đặc biệt là để tu luyện Cửu Long Bá Thể thuật. "Cơ duyên luôn đi kèm với nguy hiểm. Muốn dễ dàng hái được linh dược là điều không thể", Hách Liên Tầm Tuyết nói. "Cũng không hẳn", Lăng Hàn đáp, nghĩ đến Hiên Viên Tử Quang với khí vận nghịch thiên của hắn.

Họ tiếp tục tiến sâu, thế giới dần rộng mở hơn, nhưng hai bên bờ sông vẫn không thay đổi, chỉ có dòng Huyết Hà ngày càng lớn, từ mười trượng lên đến hàng trăm trượng. Lăng Hàn chợt lóe lên một ý nghĩ: "Nếu nơi này do Á Long biến thành, vậy Huyết Hà này... lẽ nào là mạch máu của nó?". Hách Liên Tầm Tuyết gật đầu: "Trước đây chúng ta ở mạch phụ, nên nhỏ. Càng tiếp cận chủ mạch, nó càng rộng lớn hơn". Lăng Hàn tiếc nuối: "Vậy đây chính là máu rồng sao? Đáng tiếc, bị sức mạnh không tên ăn mòn, không cách nào luyện hóa". "Phụ vương ta từng nói, thỉnh thoảng nơi đây vẫn có một vài chỗ máu rồng thuần khiết, không bị ô nhiễm. Nếu chúng ta may mắn, có thể tìm được", Hách Liên Tầm Tuyết nói, đôi mắt nàng sáng rực. Với huyết mạch Long tộc như nàng, dù chỉ vài giọt máu Á Long cũng mang lại lợi ích khôn tả. Lăng Hàn gật đầu, Hách Liên tộc đã có hàng ngàn năm kinh nghiệm với Quỷ Long Quật.

Họ đi thêm một đoạn, Tiên Vu Thải đã đứng đợi phía trước. Thấy họ đến gần, nàng kiêu ngạo nói: "Ta không đợi các ngươi, chỉ là đi mệt muốn nghỉ ngơi thôi". Lăng Hàn phớt lờ, lướt qua nàng. Tiên Vu Thải giận dữ vung kiếm, nếu không phải thực lực quá chênh lệch, nàng đã xông lên chém đầu Lăng Hàn. Dù rất kiêu ngạo, nàng vẫn lẽo đẽo theo sau, biết rằng đi cùng ba người Lăng Hàn sẽ an toàn hơn.

Phía trước, mặt sông đột nhiên nổi lên bọt nước lớn, thấp thoáng một vật đỏ như máu lướt qua, nhưng không thể nhìn rõ. Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, bắt được một cái bóng dài ngoằng dưới đáy nước, trông như rắn, tốc độ cực nhanh, biến mất khỏi tầm mắt hắn chỉ trong chớp mắt. Lăng Hàn không đuổi theo, mà nhìn chằm chằm đáy sông: "Long Huyết Thảo trông như thế nào?". Hách Liên Tầm Tuyết ngẩn người, nhưng vẫn đáp: "Toàn thân đỏ như máu, thường mọc ba lá, trên lá có hoa văn hình rồng. Niên đại càng cao, số lá càng nhiều, hoa văn rồng càng rõ nét".

Vẻ mặt Lăng Hàn càng thêm kỳ lạ: "Long Huyết Thảo đều mọc ở trên bờ sao?". "Đúng vậy!", Hách Liên Tầm Tuyết khẳng định. Phía sau, Tiên Vu Thải nghe rõ mồn một, không khỏi bĩu môi khinh thường. Tên Nhân tộc này đầu óc có vấn đề sao, chuyện đơn giản như vậy mà còn hỏi. Lăng Hàn chỉ vào lòng sông: "Ta nhìn thấy một cây Long Huyết Thảo ở dưới đó, đúng như ngươi nói, mọc ba lá, trên lá còn có hoa văn". "Cái gì!", Hách Liên Tầm Tuyết kinh ngạc thốt lên. "Sao có thể, Long Huyết Thảo đều mọc trên bờ mà!".

Lăng Hàn suy nghĩ một chút, cười nói: "Các ngươi chỉ tìm Long Huyết Thảo trên bờ, là vì chưa bao giờ xuống đáy sông tìm kiếm". Hách Liên Tầm Tuyết chợt hiểu ra. Huyết Hà có tính ăn mòn kinh người, dù có huyết mạch Chân Long và thể phách mạnh mẽ cũng không chịu nổi lâu, da thịt sẽ mục nát, xương cốt cũng hóa thành hư vô. Mọi người đều coi Huyết Hà là vùng cấm, lại còn có quái vật ẩn nấp, càng không ai dám xuống. Tiên Vu Thải tiếp tục bĩu môi, nàng đã có ấn tượng quá tệ về Lăng Hàn, nên theo bản năng cho rằng hắn chỉ nói dối. "Sông máu này che khuất tầm nhìn, phong tỏa thần thức, ngươi nhìn thấy kiểu gì? Hừ!".

"Chờ ở đây", Lăng Hàn nói rồi chuẩn bị lặn xuống. "Cẩn thận!", Hách Liên Tầm Tuyết vội vàng nhắc nhở. Dù dòng nước không ăn mòn nhanh, nhưng hiệu quả rất dai dẳng, nguyên lực khó mà chống đỡ. Hơn nữa, Hải tộc đều biết, Huyết Hà càng rộng, lực ăn mòn càng mạnh, và quái vật trong nước cũng càng đáng sợ. Lăng Hàn gật đầu, rồi nhảy vút xuống Huyết Hà. Tiên Vu Thải kinh ngạc, tên Nhân tộc này chắc chắn bị điên rồi, không chỉ khoác lác mà còn dám nhảy xuống sông, chẳng khác nào tìm chết. Nàng hừ lạnh: "Chỉ sợ có vào mà không có ra!".

Hách Liên Tầm Tuyết giận dữ, lạnh lùng nói: "Tiên Vu Thải, từ đầu đến giờ ta không nói gì không phải vì ta sợ ngươi, mà là nể mặt Tiên Vu Vương tộc. Nhưng ngươi hết lần này đến lần khác gây sự, ngươi nghĩ ta không dám ra tay với ngươi sao?". Khí thế của nàng khiến Tiên Vu Thải giật mình, chợt nhận ra đối thủ là minh châu xuất sắc nhất của Bắc Hải Vương tộc, huyết mạch cực kỳ thuần khiết, một tồn tại còn chói sáng hơn cả nàng. Nhưng lòng kiêu ngạo không cho phép nàng khuất phục: "Ta nói sai sao? Kia là Huyết Hà, chảy máu thối rữa của Á Long đại nhân, đại diện cho tử vong, héo tàn. Đừng nói hắn chỉ là Hóa Thần Cảnh nhỏ bé, ngay cả Phá Hư Cảnh đại năng đến cũng không thể ngang hàng!". "Đó là người khác!", Hách Liên Tầm Tuyết lạnh lùng đáp. Tiên Vu Thải ngẩn người, ý của đối phương là Lăng Hàn có thể làm được điều mà ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không làm được? Tên Nhân tộc này đã mê hoặc nàng đến mức nào?

Đúng lúc này, Huyết Hà bỗng nổi sóng, một cột bọt nước khổng lồ bắn lên trời. Kế đó, Lăng Hàn đạp sóng mà tiến lên, Tích Sinh Kiếm trong tay lóe hàn quang rực rỡ, chém xuống phía dưới. Rầm! Một cái bóng dài màu máu cũng vọt khỏi mặt nước. Thoạt nhìn, đó là một con đại xà dài ba trượng, nhưng nhìn kỹ lại, sinh vật này không có mắt, mũi hay tai, chỉ có một cái miệng tròn há rộng, lộ ra một vòng răng dài nhọn hoắt. "Huyết Nhuyễn Trùng!", Hách Liên Tầm Tuyết và Tiên Vu Thải đồng thanh kinh ngạc thốt lên. Dù chưa từng vào Quỷ Long Quật, nhưng cả hai đều đã nghiên cứu vô số tài liệu về nơi này. Huyết Nhuyễn Trùng chính là sinh vật đặc biệt được sinh ra từ máu của Á Long đã chết, chúng sống phụ thuộc vào Á Long và không thể rời khỏi cơ thể nó.

Loài sinh vật này vô cùng mạnh mẽ, dù sao chúng cũng được sinh ra từ Huyết Hà, hấp thụ một phần nhỏ máu Á Long. Con Huyết Nhuyễn Trùng há miệng tấn công Lăng Hàn. Lăng Hàn cười lớn: "Ở dưới sông ta còn nhường ngươi ba phần, ra khỏi nước ngươi còn muốn bá đạo sao?". Hắn vung kiếm xẹt qua, máu bắn tung tóe. Con Huyết Nhuyễn Trùng bị chém đôi từ đầu đến đuôi, nội tạng rơi vãi trên mặt sông, bốc mùi tanh tưởi khủng khiếp. "Thật mạnh!", Tiên Vu Thải líu lưỡi. Nàng đã nghe hung danh của Huyết Nhuyễn Trùng từ lâu, nhưng nó lại bị Lăng Hàn miểu sát dễ dàng. Lăng Hàn quá mạnh mẽ, hay lời đồn về Huyết Nhuyễn Trùng đã sai?

Lăng Hàn khẽ gập người, đáp xuống bờ. "Ngươi không sao chứ?", Hách Liên Tầm Tuyết vội vàng hỏi. Lăng Hàn lắc đầu: "Không sao. Trong Huyết Hà có sức mạnh quy tắc, lực ăn mòn thay đổi theo cảnh giới. Ngươi biết đấy, thể phách của ta cao hơn cảnh giới một cấp". Hách Liên Tầm Tuyết chợt bừng tỉnh. Chẳng trách tốc độ ăn mòn của nước sông đối với mọi người đều gần như nhau, đó là vì đa số họ đều có huyết mạch Chân Long, tu luyện thể phách đến trình độ trân kim cùng cấp. Nhưng thể phách của Lăng Hàn lại vượt trội hơn một cấp, nên dù vẫn bị ăn mòn, tốc độ chậm hơn rất nhiều so với các vương giả Hải tộc. So ra, hắn mới thực sự là vương giả ở đây.

"Này, Long Huyết Thảo đâu?", Tiên Vu Thải ở xa nói. Nàng không ưa cái vẻ đắc ý của Lăng Hàn, luôn muốn đả kích hắn. Ngươi chém giết Huyết Nhuyễn Trùng thì giỏi thật đấy, nhưng không phải vừa nói tìm thấy Long Huyết Thảo sao, giờ đâu rồi? "Liên quan gì đến ngươi?", Hách Liên Tầm Tuyết trừng mắt. Hổ Nữu càng đằng đằng sát khí, chỉ muốn ăn thịt rồng hầm. Lăng Hàn không để ý đến nàng, tay phải khẽ rung, cho Hách Liên Tầm Tuyết nhìn lướt qua rồi thu về. Đôi mắt đẹp của Hách Liên Tầm Tuyết sáng rực: "Long Huyết Thảo!". Quả nhiên, dưới đáy sông cũng có Long Huyết Thảo, và chỉ Lăng Hàn mới có thể hái được. Điều này có ý nghĩa gì? Vô số Long Huyết Thảo đang vẫy gọi họ, không chỉ đủ cho nhi tử trúc cơ, mà ngay cả nàng và Lăng Hàn cũng có thể sử dụng. Chuyện như vậy, cứ âm thầm phát tài là được, không cần cho Tiên Vu Thải biết. Thấy Lăng Hàn không lấy ra Long Huyết Thảo, Tiên Vu Thải càng thêm khinh thường, cho rằng hắn là kẻ lừa đảo. Hách Liên Tầm Tuyết ngốc nghếch mới tin hắn.

Lăng Hàn liên lạc với Tiểu Tháp, hỏi liệu Long Huyết Thảo có thể trồng trong Hắc Tháp không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, hắn mừng rỡ, nhưng rất nhanh lại thất vọng. Hắc Tháp chỉ có thể gia tốc sinh trưởng, chứ không thể bồi dưỡng hạt giống. Bởi vì thứ này không kết hạt, nó hoàn toàn sinh ra vì Á Long, chỉ có thể tích tụ ở đây. Không kết hạt thì không kết hạt, ba lá biến bốn lá, thậm chí năm, sáu lá cũng tốt, hiệu quả tăng lên tương đương với việc có thêm vài cây.

Dọc đường đi, Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, tìm kiếm Long Huyết Thảo dưới đáy sông. Đây là tinh hoa tụ lại từ máu Chân Long, thể hiện câu nói "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn", hóa giải nguy hại của huyết dịch thối rữa, chỉ còn lại hiệu quả rèn luyện thể phách, tăng cường sức mạnh. Nơi nào có Long Huyết Thảo, nơi đó đều có Huyết Nhuyễn Trùng canh giữ, nên không tránh khỏi chiến đấu. Những Huyết Nhuyễn Trùng này đều là tồn tại Thiên Nhân Cảnh, có con thậm chí đạt đến Thiên Nhân Thập Tinh trở lên, ngay cả Lăng Hàn cũng phải dốc toàn lực mới có thể tiêu diệt.

Ba ngày sau, họ đã thu hoạch hơn trăm cây Long Huyết Thảo, khiến Hách Liên Tầm Tuyết vô cùng hưng phấn. Ngay cả một đại tộc cũng chưa chắc thu được số lượng này. Ai bảo chỉ có Lăng Hàn mới có thể xuống sông chứ? Tiên Vu Thải vẫn im lặng, tên Nhân tộc này hết lần này đến lần khác diễn trò, nhưng mỗi lần đều tay không mà về. Vậy mà Hách Liên Tầm Tuyết vẫn tin hắn, thật không thể tin nổi! Vương giả Hải tộc rụt rè ở đâu? Cao quý ở đâu? Tất cả đều bị hắn ném lên trời rồi.

Tầng không gian thứ nhất của Quỷ Long Quật vô cùng rộng lớn. Vào ngày thứ tư, các dòng Huyết Hà từ khắp nơi hội tụ, hình thành một hồ nước khổng lồ, trông như một đại dương máu. Ở trung tâm hồ có một hòn đảo nhỏ, trên đảo là một vật thể hình tháp màu trắng, được đồn là con đường dẫn đến tầng thứ hai. Đến đây, phải tìm cách vượt hồ để lên đảo, nếu không thì làm sao đến được tầng thứ hai? Đã có người vượt hồ. Trải qua nhiều năm, ba đại Vương tộc đã có đối sách: dùng xương của vương giả Hải tộc làm thuyền, có thể chống lại sự ăn mòn của nước sông trong thời gian dài. Những bộ xương này là của các cường giả Hải tộc đã qua đời, xương sọ được mai táng trong tổ miếu, còn xương khác thì được lưu giữ, không chỉ dùng để vượt hồ mà xương của Phá Hư Cảnh còn có thể chế thành Linh khí uy lực lớn.

Trước đó mọi người đều bị đưa đến các nơi khác nhau, nhưng giờ đây tất cả đều tụ hội. Lăng Hàn nhìn thấy nhóm Từ Tu Nhiên, họ đang ngồi trên một chiếc cốt thuyền chạy về phía đảo. Trong quá trình vượt hồ, cốt thuyền không ngừng bị ăn mòn, chắc chắn sẽ tan rã hoàn toàn khi đến đảo. Hách Liên Tầm Tuyết lấy ra một chiếc cốt thuyền. Đến được đây, đương nhiên phải có sự chuẩn bị. Chiếc thuyền này khá nhỏ, chỉ chứa được năm người, nhưng ba người họ ngồi thì rất rộng rãi. Tiên Vu Thải hừ một tiếng, cũng lấy ra một chiếc cốt thuyền. Địa vị nàng cao, một mình một thuyền, không như những người khác phải đi chung. Nàng bám sát phía sau ba người Lăng Hàn, muốn xem Lăng Hàn bị đánh bại.

Lăng Hàn vừa chèo thuyền, vừa nhìn xuống đáy hồ, đột nhiên kinh ngạc thốt lên: "Lần này phát tài rồi!". "Lại có Long Huyết Thảo ư?", Hách Liên Tầm Tuyết cũng vui mừng hỏi. "Không chỉ có Long Huyết Thảo, mà còn là loại bốn lá!", Lăng Hàn cười nói. Lần này Hách Liên Tầm Tuyết cũng không thể bình tĩnh. Đừng xem chỉ thêm một lá, hiệu quả đã khác biệt một trời một vực. Lăng Hàn không vội xuống nước, mà nhìn chằm chằm đáy hồ: "Có điều, cây Long Huyết Thảo đó có một tên to xác trông coi".

Bên cạnh Long Huyết Thảo, có một con Huyết Nhuyễn Trùng dài đến mười trượng. Dù cách một lớp hồ nước dày đặc, Lăng Hàn vẫn cảm nhận được sự đáng sợ của nó. "Phá Hư Cảnh, tuyệt đối là Phá Hư Cảnh. Bằng không, làm sao có được uy thế như vậy?". "Nếu quá nguy hiểm, thì đừng mạo hiểm", Hách Liên Tầm Tuyết khuyên nhủ. Linh dược dĩ nhiên tốt, nhưng có thể quý hơn phu quân sao? Lăng Hàn gật đầu: "Ta sẽ bày trận giết nó!".

Oành! Hắn nhảy vào hồ nước, lập tức bày ra Băng Long Oanh Địa Trận, cùng hắn lặn xuống đáy hồ. Nhưng Lăng Hàn lập tức nhận ra, khả năng ăn mòn của hồ nước mạnh hơn một bậc. Dù hắn có thể phách cao hơn cảnh giới một cấp, hắn vẫn cảm thấy áp lực, da thịt đã bắt đầu mục nát. Lăng Hàn vội vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, khí tức cổ xưa tỏa ra, ngăn chặn sự ăn mòn. Thể phách của hắn vẫn bị ăn mòn, nhưng tốc độ chậm đi gấp mười mấy lần. Điều này thật kinh người, vì trong huyết hồ này có sức mạnh quy tắc, hơn nữa còn là của Á Long với sức chiến đấu đạt đến hai mươi tinh Phá Hư. Ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không dám ngâm mình trong đó. Hãy nhìn chiếc cốt thuyền đang bị ăn mòn kia, dù dùng xương của Phá Hư Cảnh làm thì đã sao, vẫn sẽ bị phá hủy, chỉ là tốc độ chậm hơn rất nhiều, đủ để đưa người vượt qua. Nếu không, nơi này không thể phi hành, ngoại trừ những kẻ biến thái như Lăng Hàn, căn bản không thể có ai qua được tầng thứ hai.

Lăng Hàn di chuyển cực nhanh, càng lúc càng tiếp cận Long Huyết Thảo. Con Huyết Nhuyễn Trùng khổng lồ kia cũng giật mình tỉnh giấc, há cái miệng lớn, lộ ra vòng răng nhọn hoắt, tỏa ra hung uy khủng khiếp. "Hung cái gì mà hung, sợ ngươi sao!", Lăng Hàn cười nói, chỉ tay một cái. Băng Long lập tức bay ra, bắn về phía Huyết Nhuyễn Trùng, vuốt rồng vẫy vùng, uy phong lẫm liệt. Con Huyết Nhuyễn Trùng này có thể coi là Trùng Vương, trên người đỏ thắm còn có mấy vòng màu vàng, toát ra một loại khí tức cao quý, như thể muốn hóa trùng thành Long. Nhưng nó đối mặt với một con rồng thực sự!

Một long một xà đại chiến, Huyết Nhuyễn Trùng Vương quả thật bất phàm, sức chiến đấu tuyệt không kém bảy tinh, cùng Băng Long đánh cho khó phân thắng bại, thậm chí còn hơi chiếm thượng phong. "Thật mạnh, không hổ là Trùng Vương!". Có điều, Trùng Vương thông minh có hạn, nó không biết Băng Long chỉ là trận pháp ngưng tụ, dù có đánh chết một trăm lần thì lại làm sao, nó vẫn có thể phục sinh. Nó chỉ mải mê đại chiến với Băng Long, như thể muốn trấn áp đối thủ, chứng minh mình mới là kẻ mạnh nhất. Trí tuệ của Lăng Hàn dĩ nhiên không thể so sánh với Trùng Vương. Hắn không ngu ngốc chờ đợi cuộc chiến phân thắng bại, mà lập tức bơi về phía Long Huyết Thảo, đưa tay hái, rồi thu vào Hắc Tháp. Sau đó… chạy trốn. Con Huyết Nhuyễn Trùng này giết cũng chẳng ích gì, trên người không có vật phẩm giá trị, huống hồ còn không thể giết chết nó. Vậy thì ở lại đây làm gì?

Hắn vừa đi, trận pháp tự nhiên cũng theo hắn chạy. Băng Long chỉ có thể hoạt động trong phạm vi một dặm quanh trận pháp. Khi vượt quá khoảng cách này, Băng Long lập tức biến mất, sau đó lại ngưng tụ lại trong trận pháp. Huyết Nhuyễn Trùng Vương giận tím mặt, lập tức truy kích Lăng Hàn. Dám lấy trộm bảo dược của nó, không thể nhẫn nhịn! Lăng Hàn không chút ham chiến, chỉ khi Huyết Nhuyễn Trùng Vương đuổi sát, hắn mới để Băng Long cản đường, còn mình thì nhanh chóng lao đi. Con Trùng Vương này cũng thật ngốc, Băng Long chặn nó liền dừng lại đánh nhau, không hề biết đây là kế hoãn binh của Lăng Hàn.

Chỉ một lát sau, Lăng Hàn nổi lên mặt nước. Hách Liên Tầm Tuyết đã điều khiển cốt thuyền đi đến đảo, hắn cũng vội vã bơi theo. Huyết Nhuyễn Trùng Vương vọt ra khỏi mặt nước, tạo nên những con sóng kinh hoàng, nước bắn tung tóe, làm ướt rất nhiều người, ai nấy đều kêu thảm thiết. Dòng nước máu này đầy tính ăn mòn, dù dính một chút không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sẽ khiến họ rất khó chịu. Tuy nhiên, nhìn thấy con quái vật to lớn như vậy, mọi người ngay cả một lời phàn nàn cũng không dám thốt ra, chỉ biết liều mạng chèo thuyền. Những người chưa qua sông thì ngồi nhìn, chờ sóng yên biển lặng mới dám xuống nước. Người đang ở giữa sông cũng muốn lên bờ, nhưng cốt thuyền chỉ có một chiếc, giờ quay đầu sẽ lãng phí, nó hư mất thì làm sao qua được nữa? Trong chốc lát, mặt hồ hỗn loạn tưng bừng, tất cả mọi người đều liều mạng chống đỡ, đồng thời nguyền rủa Lăng Hàn đã gây ra chuyện này, gặp phải nhân vật khủng bố như vậy.

Lăng Hàn hữu kinh vô hiểm, có Băng Long yểm hộ, hắn nhanh chóng lên bờ, cười nói: "Đại công cáo thành, chúng ta rút!". Hách Liên Tầm Tuyết gật đầu. Tòa tháp phía trước được làm từ xương, ở giữa trống rỗng, tạo thành một đường ống dẫn đến tầng thứ hai. Lăng Hàn, Hách Liên Tầm Tuyết, Hổ Nữu không chút do dự, nhảy vào thông đạo. Đột nhiên mất đi mục tiêu công kích, Huyết Nhuyễn Trùng Vương giận dữ, khuấy đảo hồ nước, như một Nghiệt Long, khiến tất cả mọi người không ngừng kêu khổ. Không ít người bị buộc phải chọn lùi lại, tạm lánh cơn thịnh nộ của con Trùng Vương này. Chờ Trùng Vương bớt giận, những người kia lại chen nhau lên thuyền, không thể dừng lại ở đây.

Tiên Vu Thải vội vàng nhảy vào cốt đạo. Trong lòng nàng kinh hãi, Lăng Hàn thật sự gan to bằng trời, thậm chí dám trêu chọc cả Trùng Vương. Dù vẫn căm ghét Lăng Hàn, nhưng nàng không thể không thừa nhận, hắn đã làm được điều mà những người khác không thể.

Đường nối rất dài. Trong lòng Lăng Hàn chợt động, thu Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu vào Hắc Tháp, chính hắn cũng tiến vào trong đó. Bọn người Từ Tu Nhiên đã đến đây trước, hơn nữa còn nhìn thấy hắn. Lối đi này lại dài kinh người, không biết lúc nào sẽ đột ngột kết thúc. Nếu có người mai phục ở cuối đường, vậy khả năng trúng chiêu rất cao. Tiến vào nơi như thế này, phải luôn cẩn thận đề phòng.

Và đúng như Lăng Hàn dự đoán, ở tầng thứ hai của Quỷ Long Quật, năm người Từ Tu Nhiên đang bày trận sẵn sàng đón quân địch. Họ cảm thấy đây là điểm phục kích tốt nhất. Dù năm thiên tài này đều có tư cách xếp vào hàng vương giả trẻ tuổi đương đại, việc họ liên thủ đối phó một người cùng lứa tuổi quả thực là một sự sỉ nhục. Nhưng Lăng Hàn quá yêu nghiệt, nếu cho hắn thêm thời gian và không gian trưởng thành, đối phương thật sự có thể gây bất lợi cho Ngũ Đại Thần Tông. Bởi vậy, phải nhanh chóng loại bỏ yếu tố bất ổn này. Họ kiên trì chờ đợi, từng người, từng người Hải tộc lục tục đi qua, họ không chút biến sắc, tiếp tục ẩn nấp.

Hô, Tiên Vu Thải xuất hiện. Nàng kinh ngạc nhìn bốn phía, vì nàng rõ ràng chỉ chậm hơn ba người Lăng Hàn một chút, sao lại mất dấu họ? Nàng mờ mịt di chuyển bước chân, không ngừng nhìn quanh. Mà trong Hắc Tháp, Lăng Hàn không khỏi cười gằn: "Năm gã kia quả nhiên đang mai phục bên ngoài". "Vậy thì thật là cơ hội để giết bọn chúng!", Hách Liên Tầm Tuyết uy nghiêm nói. Nàng cũng là thiên kiêu của Hải tộc, từ sớm đã đạt đến Thiên Nhân Cảnh. Nếu không phải ngưỡng cửa Phá Hư Cảnh quá khó vượt qua, nói không chừng nàng đã đứng ở đỉnh cao Nhân đạo. "Tốt, giết cái thoải mái!", Hổ Nữu hưng phấn, đây là việc nàng thích nhất. "Được, chúng ta sẽ chọn một mục tiêu để giết", Lăng Hàn cười nói. Dù năm người Từ Tu Nhiên mai phục họ, nhưng hiện tại ngược lại ba người Lăng Hàn ở trong bóng tối, năm người kia ở ngoài sáng, thân phận của kẻ đánh lén và bị đánh lén đã thay đổi. Ba đánh năm, dù Lăng Hàn có thể xoay sở, nhưng năm người Từ Tu Nhiên đều là vương giả đương đại, có ưu thế về số lượng và sức chiến đấu mạnh mẽ. Nếu tham lam, có khả năng một người cũng không giết được. Vì vậy, tập trung sức mạnh, chỉ giết một người!

"Giết Cổ Minh!". Nắm chắc chủ ý, ba người liền phân công. Với sức mạnh của năm người Từ Tu Nhiên, dù bị đánh lén bất ngờ, họ cũng có thể nhanh chóng phản ứng. Chỉ cần năm người liên thủ, muốn giết Cổ Minh sẽ rất khó. Lăng Hàn có Băng Long Oanh Địa Trận, lẽ nào năm người này không có át chủ bài sao? Có điều, rút át chủ bài cần thời gian, vì vậy năm người mới phục kích ở đây. Nhưng họ làm sao nghĩ đến Lăng Hàn còn có Hắc Tháp, có thể chứa đựng vật còn sống, bản thân nhỏ như vi hạt, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không thể phát hiện.

"Ra tay!", Lăng Hàn mang theo hai nữ hiện thân, tất cả đều nhắm vào Cổ Minh. "Cái gì!", năm người Từ Tu Nhiên đều kinh hãi. Chuyện gì thế này, sao ba người Lăng Hàn lại đột nhiên xuất hiện? Nhưng trong lúc họ sững sờ, ba người Lăng Hàn đã lao về phía Cổ Minh. Lăng Hàn xuất kiếm, Hổ Nữu ra trảo, Hách Liên Tầm Tuyết vung quyền, có Long khí ngưng tụ, thêm lực lượng thể tu mạnh mẽ, uy năng của cú đấm này cực kỳ đáng sợ. "Muốn giết ta, các ngươi còn chưa đủ tư cách!", Cổ Minh lập tức phản ứng, trong thời gian ngắn ngủi không thể lấy ra bảo vật, chỉ có thể che song quyền trước người, đẩy nguyên lực và thể phách lên mạnh nhất.

Xẹt xẹt, tốc độ của Hổ Nữu nhanh nhất, bàn tay nhỏ vung lên, lập tức để lại một vết máu đỏ sẫm trên người Cổ Minh. Dù đối phương sở hữu thể phách của trân kim cấp chín cũng vô dụng, hắn lập tức bị trọng thương. Sau đó là Hách Liên Tầm Tuyết, nàng cũng học được Lôi Động Cửu Thiên, tốc độ còn hơn Lăng Hàn. Một quyền oanh qua, phốc… Cổ Minh cuồng phun máu tươi. Thực lực của nàng còn trên Cổ Minh, lại thêm huyết mạch Chân Long, sức chiến đấu đáng sợ đến mức nào? Thân hình Cổ Minh lảo đảo, thể phách của hắn quả thật rất mạnh mẽ, dưới tình huống bị đánh lén, ngạnh kháng hai đại cường giả oanh kích cũng không mất mạng, lợi dụng thể phách cương nhu cùng tồn tại hóa giải đại bộ phận, nhưng gương mặt vẫn cực kỳ trắng bệch.

Lăng Hàn giết tới cuối cùng, một kiếm đánh thẳng vào đối phương. "Lăng Hàn, ngươi giết không được ta!", Cổ Minh lạnh lùng nói. Hắn đã hóa giải hai đòn đánh lén, mà bốn người Từ Tu Nhiên cũng đã ra tay. Chỉ cần hắn lại hóa giải đòn đánh này của Lăng Hàn, tình thế sẽ biến thành năm người họ đánh ba người Lăng Hàn. Tình thế sẽ trong nháy mắt nghịch chuyển, hơn nữa họ còn mang theo đại sát khí khủng bố, vốn dùng để đối phó quái vật mạnh mẽ trong Quỷ Long Quật, nhưng dùng để chém Lăng Hàn cũng thừa sức. Hai tay hắn thò ra, muốn nắm lấy kiếm của Lăng Hàn, bức ngừng kiếm thế. Cũng chỉ có thể tu như hắn mới dám làm như thế, bằng không ai dám dùng tay thịt đi bắt Tích Sinh Kiếm? Căn bản không cần tóm trúng, chỉ kiếm khí bén nhọn cũng có thể làm cho mười ngón đồng thời phá toái.

Trong lòng Lăng Hàn sáng tỏ rộng rãi, trường kiếm bay múa, chỉ có kiếm ý thuần túy lưu chuyển. Cổ Minh nắm lấy thân kiếm, nhưng căn bản không ngừng được kiếm thế, mười ngón như đậu hũ bị cắt nát, mũi kiếm phá thẳng tới trái tim của hắn. Đây chính là thiên hạ đệ nhất sát kiếm, bị đâm thẳng chỗ yếu hại còn sống được sao? Sát khí xung kích, Cổ Minh phun mạnh máu tươi, hắn kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, tựa hồ không tin nhân vật mạnh mẽ như mình lại không thể ngăn được một chiêu kiếm của Lăng Hàn! Nhưng dưới Tích Sinh Kiếm xung kích, thân hình của hắn lập tức lệch đi, ngã trên mặt đất. Một đời thiên kiêu, tồn tại từng lưu danh trên Võ Đạo Thạch, liền chết như thế, cái gì tuyệt chiêu, đại chiêu, át chủ bài… đều không có cơ hội triển khai. Lăng Hàn đưa tay chộp một cái, thu thi thể Cổ Minh vào Hắc Tháp. Trên người người này khẳng định mang theo không gian linh khí, hiện tại không có thời gian tìm, nhưng há có thể lãng phí.

Lúc này, bốn người Từ Tu Nhiên mới giết tới. Dù họ đều là vương giả đương đại, nhưng bị đánh bất ngờ, có thể phản ứng như thế đã không tệ. Lăng Hàn cười lớn, xoay người lại đánh một chiêu kiếm, Bát Hoang A Tị Kiếm đẩy ra. Bộ kiếm pháp vốn để phòng ngự, trong nháy mắt phô ra ánh kiếm vô tận, hình thành phòng ngự trước người hắn và Hách Liên Tầm Tuyết, Hổ Nữu. Leng keng keng… song phương đều lùi về phía sau, đợt giao chiến thứ nhất kết thúc, với chiến thắng của phe Lăng Hàn trong cuộc đánh lén. Nhưng hiện tại hai bên đã trở về điểm xuất phát, bọn người Từ Tu Nhiên vẫn còn bốn người, mỗi người đều có sức chiến đấu mạnh nhất trong Thiên Nhân Cảnh.

"Ngươi dĩ nhiên giết Cổ Minh!", Đông Linh Nhi lạnh lùng nói, trong đôi mắt đẹp lóe lên giận dữ. Lăng Hàn nhún vai: "Nói như các ngươi ở đây hoan nghênh ta vậy, các ngươi làm mùng một, liền không cho ta làm mười lăm sao?". Lôi Đình Chi Tử cau mày: "Các ngươi làm sao tránh thoát thần thức của chúng ta?". Chuyện này quá khó tin, nói một người thì còn có thể, nhưng cả ba người đều tránh được thần thức của họ, đánh lén giết chết Cổ Minh, điều này khiến hắn khiếp sợ. Nếu không làm rõ, chẳng phải Lăng Hàn còn có thể lại tới lần nữa sao? Ba người Từ Tu Nhiên cũng lộ vẻ nghiêm túc, năng lực như vậy thật đáng sợ. Lăng Hàn cười nhạt: "Tại sao ta phải nói cho các ngươi?". Lôi Đình Chi Tử hừ một tiếng, nhưng cũng biết Lăng Hàn không thể thổ lộ bí mật như vậy, chỉ là chuyện này khiến hắn bất an, không tự chủ được hỏi ra miệng.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!