Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Bạn biết không, câu chuyện này bắt đầu với một bí mật động trời được hé lộ, một bí mật có thể thay đổi vận mệnh của toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục. Lăng Hàn, trong một cuộc gặp mặt riêng tư với Hách Liên Dung, đã phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi trần thuật lại toàn bộ âm mưu "thanh toán" kinh hoàng của Thần Giới. Mặc dù lo ngại "tai vách mạch rừng" và những biến số khôn lường, nhưng với con đường phản Ngũ Tông đã chọn, anh hiểu rằng việc che giấu giờ đây là vô nghĩa. Anh kể lại tỉ mỉ lời nhắn của Tử Tuyết Tiên, về Tử Nguyệt Hoàng Triều cổ xưa và ý đồ "khai thiên" của họ.
Nghe xong câu chuyện, các cường giả Hải tộc đều không khỏi chấn động. Từ sự miêu tả có đầu có đuôi, hợp lý và đầy chi tiết của Lăng Hàn, họ nhận ra đây không phải là lời nói đùa. Cả Thần Giới muốn biến toàn bộ sinh linh của Hằng Thiên Đại Lục thành đan dược? Thật quá mức tàn nhẫn và điên rồ! Hách Liên Dung, vị Phá Hư Cảnh kỳ cựu, bỗng hiểu ra tại sao hơn hai ngàn năm trước, mỗi lần ông nghĩ đến việc phá toái hư không đều cảm thấy một mối nguy hiểm khó tả. Không phải do thực lực chưa đủ, mà là do cái bẫy chết người đã được giăng sẵn! Những tộc nhân từng phi thăng trước đây, liệu có phải đều đã bỏ mạng trong cái đại trận cắn nuốt đó?
Một sự thật tàn khốc hiện ra, khiến tất cả lặng đi. Trước giờ họ vẫn tin rằng những người phi thăng không còn tin tức là do hai giới khó thông, nhưng giờ đây, cái chết trên đường đi lại là một lời giải thích hợp lý hơn. Không ai muốn trở thành đan dược, đặc biệt là những Phá Hư Cảnh, những tồn tại mạnh nhất thế giới này. Họ nhanh chóng đạt được nhận thức chung: phải "khai thiên"! Điều này có nghĩa là phải đoàn kết tất cả sức mạnh có thể, thống nhất bốn hải vực. Và để làm được điều đó, việc hóa giải ân oán với Tiên Vu tộc trở thành một điều tất yếu. Ai sẽ là người dẫn dắt, ai sẽ được lưu danh sử sách nếu thành công? Vinh quang đó thật sự quá lớn.
Hách Liên Dung không chần chừ, phái một sứ giả mang thư tới Tiên Vu gia, kể lại chân tướng về âm mưu thanh toán. Phản hồi nhanh chóng tới: Tiên Vu gia đồng ý ngồi lại đàm phán, nhưng với một điều kiện – Lăng Hàn phải có mặt! Lăng Hàn thoáng do dự, rồi gật đầu. Anh biết, với sức chiến đấu của mình, những kẻ dưới Phá Hư thất tinh khó lòng làm anh bị thương, mà cường giả cao hơn thì hiếm như lá mùa thu. Hơn nữa, bên cạnh anh còn có Hách Liên Dung, một Phá Hư tầng chín, sức chiến đấu đạt thập tinh, ngang hàng với Tiên Vu Thông – gia chủ Tiên Vu gia, chỉ kém Văn Nhân Kiệt của Văn Nhân tộc mà thôi.
Trên đường đến An Tinh Đảo, tổ địa của Tiên Vu Vương tộc, Hách Liên Dung cùng chín vị Phá Hư Cảnh, Lăng Hàn, Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu dừng chân nghỉ ngơi trên một hoang đảo. Lý do chính là yêu cầu mãnh liệt của Hổ Nữu: "Đánh nhau Nữu phụng bồi, không ăn cơm không thể được!" Trong bữa ăn, Lăng Hàn vô tình để lộ một vài lá bài tẩy, như khả năng cất giữ vật sống của Hắc Tháp. Mọi người đều kinh ngạc trước những món ăn "thần tiên" được chế biến từ các loại dược liệu quý hiếm, thậm chí là Bảo Châu vạn năm – thứ mà đến Hách Liên Vương tộc cũng khó lòng có được.
Điều khiến Hách Liên Dung mê mẩn hơn cả là Lăng Kiến Tuyết, đứa con trai nửa tuổi của Lăng Hàn và Hách Liên Tầm Tuyết. Huyết mạch của cậu bé thuần khiết đến đáng kinh ngạc, man lực đã đạt tới Dũng Tuyền Cảnh! Hách Liên Dung, vì quá yêu quý, thậm chí còn muốn "cướp" cháu trai, đề nghị Lăng Kiến Tuyết kế thừa Hách Liên tộc. Lăng Hàn kiên quyết từ chối, viện cớ Lăng gia chỉ có một dòng độc đinh. Hách Liên Tầm Tuyết cũng phải trố mắt nhìn cha mình vì muốn giành cháu mà không ngần ngại "hạ thấp" con gái ruột. Cuối cùng, Hách Liên Dung đành phải thỏa hiệp, mong Lăng Hàn và Tầm Tuyết sớm sinh đứa thứ hai cho Hách Liên gia.
Năm ngày sau, An Tinh Đảo hiện ra trước mắt. Một bóng người với đôi cánh chim, chân vịt và cái miệng dài dẹt lao ra chặn đường. Đó là Âu Bất Lạc, dũng tướng của Tiên Vu Vương tộc. Hổ Nữu không nhịn được cười phá lên, vô tư hỏi Lăng Hàn: "Lăng Hàn Lăng Hàn, ngươi nói con vịt này nấu ăn ngon hay nướng ăn ngon?" Lời nói này khiến các cường giả Hách Liên giật mình thon thót, bởi Âu Bất Lạc là một Phá Hư Cảnh. Hách Liên Dung vội vàng xoa dịu, nhưng Âu Bất Lạc vẫn liếc nhìn Lăng Hàn với ánh mắt đầy hàn ý. Mối thù giết Tiên Vu Thành và Tiên Vu Đông Minh vẫn còn đó.
Đoàn người hạ cánh xuống đảo, đi qua những con đường mà cư dân Tiên Vu tộc, dù mạnh mẽ, cũng phải cúi đầu run rẩy trước uy áp của các Phá Hư Cảnh. Tại vương cung của Tiên Vu tộc, Tiên Vu Thông, tộc trưởng Tiên Vu gia, ra đón. Hắn có vóc dáng thon dài, cánh tay phủ đầy vảy và bàn tay giống như vuốt rồng – biểu hiện của một huyết mạch Chân Long cực kỳ tinh khiết. Tiên Vu Thông không che giấu sự thù địch, chất vấn Lăng Hàn là "hung thủ giết con trai hắn". Hách Liên Dung phải lên tiếng bảo vệ, nhưng Tiên Vu Thông vẫn lạnh lùng tuyên bố: "Nếu chuyện ngươi nói không phải sự thật, ta thề sẽ giết người này bằng mọi giá!"
Sau khi vào phòng khách, mọi người kích hoạt đại trận phòng ngự, chỉ những Phá Hư Cảnh mới được phép nghe về âm mưu thanh toán. Lăng Hàn một lần nữa trình bày, và phản ứng của Tiên Vu tộc cũng không khác Hách Liên tộc là bao: từ sốc, không thể chấp nhận, đến dần dần tin tưởng và phẫn nộ. Tất cả đều tin, bởi nó giải thích mọi điều bất thường trong lịch sử và cảm giác nguy hiểm khi phá toái hư không.
Tiên Vu Thông gõ ngón tay lên bàn, đưa ra điều kiện để kết minh: "Đầu của Nhân tộc này!" Hách Liên Dung kiên quyết từ chối, không chỉ vì tiềm năng của Lăng Hàn mà còn vì mong muốn có thêm cháu trai mang huyết mạch siêu việt. Tiên Vu Thông khinh thường: "Chỉ là một Nhân tộc giun dế!" Lăng Hàn xen vào với nụ cười nhạt: "Ha ha, nói như chỉ cần ngươi ra tay, ta sẽ chết chắc vậy."
Hách Liên Dung đưa ra một đề nghị: "Tiên Vu đại nhân phái một cao thủ, hạn định chiêu số. Trong số chiêu đó, bản vương tuyệt không ra tay giúp đỡ. Nhưng sau đó, tất cả ân oán phải xóa bỏ!" Hách Liên Tầm Tuyết vội vàng kêu lên "Phụ vương...", nhưng đó chỉ là màn kịch được sắp đặt. Tiên Vu Thông ngạc nhiên, rồi đồng ý: "Được, vậy thì mười chiêu!" Hắn nghĩ, đây là cơ hội để làm nhục Lăng Hàn trước khi kết liễu. Hắn sai người thông báo toàn đảo đến Thiết Huyết Tràng, nơi có thể chịu được xung kích của Phá Hư ngũ tinh, để mọi người chứng kiến Nhân tộc này bị trừng phạt.
Lăng Hàn bước vào Thiết Huyết Tràng với vẻ mặt "thấy chết không sờn", khiến đám đông Tiên Vu tộc cười gằn, mong chờ cảnh anh ta khóc lóc cầu xin. Hách Liên Dung thì thầm cười thầm, biết Lăng Hàn có thể làm gì. Tiên Vu Thông chỉ định Tiên Vu Tử Uyên, em trai hắn, một cường giả Phá Hư tầng năm với sức chiến đấu ngũ tinh, ra tay. "Tử Uyên, ngươi lên đi, nhất định phải đủ mười chiêu mới giết chết người này!" Tiên Vu Tử Uyên gật đầu, hiểu ý.
Lăng Hàn mỉm cười: "Chỉ cần chặn mười chiêu sao?" Lời này lại khiến đám đông cười nhạo. Tiên Vu Tử Uyên lạnh lùng nói: "Không sai, chỉ cần chặn mười chiêu!" Hắn nâng nắm đấm, không vận nguyên lực, chỉ dùng man lực thuần túy. Vèo! Một quyền đánh thẳng vào ngực Lăng Hàn. Anh như một viên đạn pháo, bay thẳng vào vách đá rồi rơi xuống đất. Dù đã chuẩn bị, Lăng Hàn vẫn cảm thấy đau nhói. Đòn đánh này, tuy chỉ là Thiên Nhân thập tinh về sức mạnh, nhưng mang theo ý chí võ đạo của Phá Hư Cảnh, khiến Lăng Hàn phải phun ra một ngụm máu đen.
Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc là Lăng Hàn đứng dậy, hoạt động gân cốt, xương cốt kêu răng rắc, khí huyết dồi dào. Thể phách của anh quá mạnh mẽ! Cả khán đài ồ lên, ngay cả Tiên Vu Thông cũng phải co rụt mắt, nhìn Lăng Hàn với vẻ yêu tài. Nhân tộc mà có thể chất như vậy? Tiên Vu Tử Uyên cũng bất ngờ, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng. "Chiêu thứ hai!" Hắn tăng sức mạnh lên Thiên Nhân mười hai tinh, tung ra một quyền nữa. Lăng Hàn lại bị đánh bay, thổ huyết lần nữa, lồng ngực hơi lún, xương đã đứt đoạn.
Lăng Hàn khẽ cau mày. Ý chí võ đạo của Phá Hư Cảnh khiến Kim Cương Thể không thể tự động khép lại. Anh vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, kim quang tỏa ra, khí tức cổ xưa mà cao quý bao trùm, như một vị Viễn cổ Đại Đế. Xương gãy nhanh chóng nối liền, chỉ trong nháy mắt, anh khôi phục hoàn toàn, sinh cơ dồi dào. Các Phá Hư Cảnh đều kinh hãi, linh hồn họ như muốn run rẩy trước khí tức đó. "Còn tám chiêu!" Lăng Hàn bình tĩnh nói, ánh mắt đầy sự say mê. Anh đang mượn tay Phá Hư Cảnh để mài giũa mình, kích thích dược lực tích tụ trong cơ thể.
Tiên Vu Tử Uyên tức giận, không thể tin được Lăng Hàn lại có vẻ mặt hưởng thụ khi bị đánh. Hắn tung ra quyền thứ ba, rồi thứ tư, thứ năm, thứ sáu... Mỗi đòn đều nặng hơn, gây trọng thương cho Lăng Hàn, nhưng anh luôn đứng dậy, khôi phục thần tốc. Sau sáu đòn, Lăng Hàn nằm bẹp một lúc lâu mới gượng dậy, lồng ngực lõm sâu ba chỗ, nhưng rồi lại khôi phục. Kim quang bao phủ anh, khí tức tăng vụt, trong cơ thể vang lên tiếng "đùng đùng đùng" như núi lửa phun trào.
"Đột phá!" Các Phá Hư Cảnh kinh ngạc thốt lên. Lăng Hàn đã đột phá từ Hóa Thần tầng năm lên tầng sáu! Anh phiền muộn, vì vốn dĩ muốn mài giũa, ai ngờ lại đột phá nhanh đến vậy. Nhưng vẻ mặt u buồn của anh lại khiến người khác phát điên: Bị đánh tơi tả mà còn đột phá, lại còn không hài lòng? "Quá trang, đáng bị trời đánh!" Tiên Vu Tử Uyên nhíu mày, không thể tiếp tục chơi đùa. Hắn giơ nắm đấm, lần này vận chuyển nguyên lực, mạch văn đan dệt trên nắm tay. Hắn muốn đánh trọng thương Lăng Hàn thật sự.
Trái tim Lăng Hàn co rút lại, cảm giác áp lực cực lớn, như rơi vào hầm băng. Anh do dự một thoáng, rồi quyết định nhịn. Đòn đánh này sẽ không lấy mạng anh, và đây là cơ hội hiếm có để kích thích hết dược lực trong cơ thể. Tiên Vu Tử Uyên ra tay, cú đấm ấy như hóa thành vĩnh hằng, mang theo uy năng chân chính của Phá Hư Cảnh. Lăng Hàn bị đánh bay, toàn thân ít nhất một nửa xương cốt đứt đoạn, da thịt vỡ nát hơn chín mươi phần trăm, ý thức cũng mơ hồ. Quá mạnh mẽ! Đây mới là Phá Hư Cảnh thực sự! Trong trạng thái trọng thương tột cùng, Lăng Hàn lại bắt đầu lĩnh ngộ kiếm đạo...