Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 158

Chương 158: Hải Tộc: Lễ Hỏi Của Kẻ Mạnh

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 786 đến 790 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một màn đối đầu đầy kịch tính nhưng không kém phần hài hước, nơi Lăng Hàn phải dùng cả trí và lực để khẳng định vị thế trước gia tộc Hải tộc hùng mạnh. Tác giả khéo léo lồng ghép sự căng thẳng của cuộc "hạ mã uy" với những pha đối đáp sắc sảo, phô diễn sự tự tin ngút trời của nhân vật chính. Tâm lý e dè ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự quyết đoán, biến chuyến đi gặp nhạc phụ thành một màn "đòi lễ hỏi" đầy bất ngờ. Cảm xúc của độc giả được đẩy lên cao trào khi Lăng Hàn không ngần ngại dùng thực lực để đặt ra các điều kiện riêng, khiến cục diện đàm phán hoàn toàn thay đổi.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Sau màn "đùa giỡn" với các cường giả Đông Vực, Lăng Hàn đã ổn định tình hình, ra lệnh cho họ trở về củng cố thế lực, chờ đợi ngày hắn chinh phục Tây Vực rồi quyết định hướng tiến quân tiếp theo. Vài ngày sau, một phái đoàn Hải tộc lại tìm đến, mang theo bức thư được đích thân Hách Liên Vương – thủ lĩnh đương đại của Hách Liên Vương tộc, cũng là phụ thân của Hách Liên Tầm Tuyết – gửi đến Lăng Hàn và con gái mình.

Nội dung thư không giấu được sự hoài nghi trước những thông tin kinh người mà Hách Liên Tầm Tuyết đã nhắc đến. Hách Liên Vương yêu cầu hai người phải đến Bắc Hải Vương tộc để đích thân giải thích mọi chuyện, đồng thời không quên bày tỏ mong muốn được tận mắt nhìn thấy cháu ngoại Lăng Kiến Tuyết. Hách Liên Tầm Tuyết quay sang Lăng Hàn, ánh mắt đầy thăm dò. "Muốn tranh thủ Hách Liên Vương tộc, chuyến này là bắt buộc phải đi," Lăng Hàn trầm ngâm, "nhưng không thể tự chui đầu vào lưới. Phải có tâm phòng bị."

Ban đầu, Lăng Hàn tính đến việc nhờ Dực Song Song hộ tống, nhưng rồi lại gạt đi. Hoàng Đô là căn cứ địa của Đại Lăng Triều, là nơi an toàn cho gia đình hắn, không thể thiếu Dực Song Song tọa trấn. Cuối cùng, Lăng Hàn quyết định chỉ mang theo Hách Liên Tầm Tuyết, Hổ Nữu và con trai nhỏ. Với Băng Long Oanh Địa Trận đủ sức đối địch Phá Hư thất tinh, cùng Hắc Tháp hộ thân, hắn tin mình có thể ứng phó mọi tình huống. Hách Liên Tầm Tuyết có chút lo lắng, nhưng Lăng Hàn chỉ cười, "Cha vợ muốn gặp cháu ngoại, vậy thì mang đến cho ngài xem."

Sau khi sắp xếp mọi việc ở Đại Lăng Triều, họ lên đường. Chuyến đi bắt đầu bằng việc ghé thăm mỏ quặng ở Hỏa Quốc, nơi khí đen ngày càng đáng sợ, khiến Lăng Hàn không khỏi lo lắng về những gì ẩn chứa bên dưới. Sau đó, họ lao mình xuống biển sâu, hướng về tổ địa Hách Liên Vương tộc. Trong lòng biển bao la, Hách Liên Tầm Tuyết như cá gặp nước nhờ huyết mạch Chân Long, sức chiến đấu được tăng cường đáng kể. Lăng Hàn cũng không khỏi kinh ngạc trước sự đa dạng và hùng vĩ của sinh vật biển, đặc biệt là những loài khổng lồ ẩn mình dưới đáy sâu, có thể sánh ngang Phá Hư Cảnh khi trưởng thành.

Sau mười ngày lênh đênh, họ cuối cùng cũng đặt chân lên Khung Vân Đảo, tổ địa của Hách Liên Vương tộc. Vừa đặt chân đến, hai "người" gác cổng với nửa thân trên là người, nửa thân dưới là tôm đã lao đến chặn đường. "Thất Quận Chúa!" Khi nhận ra Hách Liên Tầm Tuyết, họ lập tức quỳ gối hành lễ. Mặc dù Hách Liên Tầm Tuyết từng "đào hôn" gây sóng gió, nhưng thân phận quận chúa của nàng vẫn không hề bị phế bỏ. Hách Liên Tầm Tuyết ra lệnh muốn gặp phụ vương, và một thị vệ vội vã đi bẩm báo.

Lăng Hàn sờ cằm, cảm thấy có chút thấp thỏm, lần đầu tiên đến gặp nhạc phụ, lại là một Vương tộc hùng mạnh, không biết sẽ ra sao. Chẳng mấy chốc, một nhóm cường giả Phá Hư Cảnh xuất hiện, trong đó có Hách Liên Dung, cha của Hách Liên Tầm Tuyết. "Tầm Tuyết!" Hách Liên Dung cất tiếng, thân hình cao lớn, trên đầu có hai bọc nhỏ như muốn mọc sừng, dấu hiệu của hậu duệ Long tộc. Hách Liên Tầm Tuyết cúi mình hành lễ, còn Lăng Hàn cũng chắp tay, "Tại hạ Lăng Hàn, bái kiến các vị tiền bối Bắc Hải Hách Liên gia!" Hắn không muốn quá thân mật, để tránh bị coi thường.

Năm vị cường giả khác đều liếc nhìn Lăng Hàn với vẻ bất mãn. Hắn chính là kẻ đã phá hoại mối liên minh giữa Hách Liên và Tiên Vu. Hách Liên Dung gật đầu, mời họ vào trong. Lăng Hàn kéo tay Hổ Nữu, thì thầm với Hách Liên Tầm Tuyết: "Cha nàng có thể lừa chúng ta vào rồi đóng cửa đánh chó không?" Dù tiếng nói nhỏ, nhưng các cường giả Phá Hư Cảnh đều nghe thấy, khiến da mặt họ giật giật, có cảm giác muốn đánh Lăng Hàn một trận. Hách Liên Tầm Tuyết trừng mắt nhìn hắn, tên này đúng là quá lưu manh.

Trong phòng khách, rất nhiều người đã tề tựu, từ già đến trẻ. Một lão giả đột nhiên cất tiếng, "Tầm Tuyết, ngươi tự ý đào hôn, có biết tội chưa?" Một màn "hạ mã uy" đã bắt đầu. Lăng Hàn lập tức bước ra, mỉm cười: "Các vị, vợ chồng chúng ta được mời đến Hải tộc để thương lượng việc thanh toán. Sao lại đột nhiên nhắc đến chuyện của Tầm Tuyết? Nếu vậy, chúng ta chỉ đành quay lưng rời đi."

"Nhân tộc lớn mật, dám làm càn trước mặt lão phu!" Lão giả Phá Hư Cảnh kia phẫn nộ quát, khí thế rung động khiến nhiều người phải ôm ngực. Lăng Hàn không hề nao núng, hắn biết đây là một chiêu "một trắng một đen", vừa mời chào vừa dằn mặt. Hắn lạnh nhạt đáp: "Nếu Hách Liên Vương tộc không hoan nghênh, chúng ta đi là được."

"Đến đây rồi, ngươi nói đi là có thể đi sao?" Một cường giả Phá Hư Cảnh khác, Ngư Kiến Sơn, thân hình khổng lồ cao một trượng, cất tiếng. Lăng Hàn liếc nhìn hắn, "Ồ, ngươi còn muốn ngăn cản chúng ta? Đến, ra tay đi, để ta lĩnh giáo thực lực của Hải tộc!" Nếu hắn cứ thoái nhượng, Hách Liên tộc sẽ coi thường hắn. Hắn phải chiến một trận, cho họ một màn "hạ mã uy" ngược.

Ngư Kiến Sơn bật cười, một Hoá Thần Cảnh dám khiêu chiến Phá Hư Cảnh? Thật nực cười! "Không dám sao? Không dám thì bớt lải nhải đi, ngươi lại không thể làm chủ!" Lăng Hàn lạnh lùng đáp trả. Lời lẽ ngông cuồng này khiến cả khán phòng dậy sóng.

"Ha ha, tiểu bối Nhân tộc, nếu ngươi có thể đỡ được một chiêu của bản tướng, bản tướng liền cho phép ngươi nói chuyện!" Ngư Kiến Sơn giận dữ mà cười. Những người khác đều ngầm đồng ý, muốn Lăng Hàn phải chịu chút đau khổ. Nhưng một nam tử trẻ tuổi, Ngư Tử Hà, Hoá Thần Cảnh tầng chín, đột nhiên nhảy ra: "Tam Tổ, không cần ngươi tự mình ra tay, để ta tới là được! Ta chính là Huyền Ngư tộc Ngư Tử Hà, Nhân tộc, ngoan ngoãn chịu chết đi!" Ngư Tử Hà vốn si mê Hách Liên Tầm Tuyết, muốn loại bỏ Lăng Hàn để thay thế.

Hách Liên Dung khoát tay, "Để hắn lên đi." Ông muốn xem thực lực của Lăng Hàn đến đâu. Ngư Tử Hà đại hỉ, tràn đầy tự tin, "Nhân tộc, đừng nói ta bắt nạt ngươi, ta chấp ngươi một tay." Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu đều mỉm cười. Lăng Hàn cười đáp: "Vậy cám ơn trước. Để biểu đạt kính ý, ta sẽ ra tay toàn lực, đây mới là tôn trọng lớn nhất, đúng không?" Ngư Tử Hà vỗ ngực, "Lấy ra một chiêu mạnh nhất của ngươi đi!"

Lăng Hàn rút Tích Sinh Kiếm, nhẹ nhàng múa một kiếm hoa. Tất cả Phá Hư Cảnh đều cảm thấy căng thẳng, một uy hiếp lớn lao tỏa ra từ thanh kiếm. "Tích Sinh Kiếm!" Lăng Hàn vỗ thân kiếm, "Chủ nhân cũ gọi nó là thiên hạ đệ nhất sát kiếm, ta thấy quá kiêu ngạo, hơn nữa giết chóc làm đất trời oán giận, vẫn là quý trọng sinh mệnh mới tốt." Các cường giả Phá Hư Cảnh đều kinh ngạc, thầm nghĩ đến việc đổi bảo vật để sở hữu thanh kiếm này.

"Tử Hà, không nên khinh thường, thanh kiếm này không đơn giản!" Ngư Kiến Sơn nghiêm nghị nhắc nhở. Nhưng Ngư Tử Hà vẫn không coi là chuyện to tát, một Hoá Thần Cảnh thì có thể phát huy uy lực Thần khí đến đâu? Hắn lại tiến lên, "Nhân tộc, đây chính là dựa dẫm của ngươi sao?" Lăng Hàn gật gù, "Quá nghèo, cũng chỉ có chút gia sản ấy, không nên trách móc." Lời này khiến các cường giả Phá Hư Cảnh đều co giật khóe miệng, một Thần Kiếm tuyệt thế mà hắn còn nói nghèo?

"Ra tay đi!" Ngư Tử Hà vẫn tràn đầy tự tin. Lăng Hàn vung kiếm, bắt đầu vận chuyển Vạn Pháp Quy Nhất. Kiếm ý vừa ra, lông tơ Ngư Tử Hà dựng ngược, cả người lạnh lẽo, hô hấp khó khăn. Rất nhiều Phá Hư Cảnh cũng khiếp sợ, chiêu kiếm này chí ít có lực phá hoại của Thiên Nhân cửu tinh! Ngư Tử Hà dù thiên tài đến mấy cũng chỉ có sức chiến đấu Thiên Nhân nhất tinh, chênh lệch quá lớn!

"Dừng tay!" Ngư Kiến Sơn vội nhảy ra, nếu để Lăng Hàn chém ra một kiếm này, Ngư Tử Hà sẽ mất mạng. Lăng Hàn giả vờ sững sờ, "Không phải nói nhường ta một tay sao, sao bây giờ lại hai người liên thủ đánh ta?" Sắc mặt Ngư Kiến Sơn tối sầm, hắn biết mình bị gài bẫy. "Tử Hà không phải đối thủ của ngươi, trận này chúng ta chịu thua!" Hắn hừ một tiếng.

"Như vậy sao được, còn chưa so, ai biết thắng bại làm sao!" Lăng Hàn lắc đầu, "Tiền bối không nên khiêm tốn, để Ngư cái gì kia cùng ta nhất quyết thư hùng đi!" Ngư Kiến Sơn suýt chút nữa ra tay đập chết Lăng Hàn. Hắn hừ một tiếng, "Nhân tộc, ngươi không nên quá mức!"

"Quá mức sao?" Lăng Hàn cười nói, "Ta không mang theo một binh một tốt tới đây, thành ý mười phần, nhưng chư vị thì sao, rõ ràng đều là cường giả Phá Hư Cảnh, nhưng nhìn chằm chằm ta, muốn cho ta một hạ mã uy, rốt cuộc là ai quá mức?" Lời này đánh trúng yếu huyệt của các cường giả Phá Hư Cảnh.

"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?" Ngư Kiến Sơn cố nén giận. Lăng Hàn khẽ mỉm cười, "Nếu có thể cho ta chút bồi thường, an ủi tâm linh bị thương của ta, ta sẽ không tính toán." Mọi người đều há hốc mồm, gặp người vô liêm sỉ, nhưng vô liêm sỉ quang minh chính đại như vậy thì quả là hiếm có.

Ngư Kiến Sơn thở hổn hển, phất tay, vô số bảo vật quý giá như san hô đỏ máu, trân châu to bằng nắm tay, giáp rùa mực xuất hiện trên mặt đất. "Lần này có thể chứ?" Hắn hừ nói. Lăng Hàn cười hì hì thu bảo vật, vừa thu vừa lẩm bẩm khen ngợi, khiến các Phá Hư Cảnh khác đều muốn đánh người vì sự "khiêm tốn" của hắn.

Thu xong bảo vật, Lăng Hàn nhìn Ngư Kiến Sơn, "Đa tạ! Có điều, tiền bối khẳng định vô cùng khó chịu, cảm thấy không công tổn thất nhiều bảo vật như vậy, không bằng chúng ta đánh cuộc." Ngư Kiến Sơn lạnh lùng, "Ngươi muốn đánh cuộc gì?" Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, "Trước đó không phải tiền bối nói muốn chỉ giáo ta sao? Vừa vặn, chúng ta liền đánh cuộc, nếu như tiền bối có thể thắng ta, những bảo vật vừa nãy ta liền trả lại cho tiền bối."

Mọi người đều cho rằng Lăng Hàn điên rồi, nhưng Ngư Kiến Sơn lại nghĩ Lăng Hàn đang muốn hòa giải, tạo bậc thang cho mình. Hắn cười đáp, "Được, vụ cá cược này ta nhận!" Hắn còn nói, "Nhân tộc, ra tay đi, bản tọa nhường ngươi mười chiêu, chỉ dùng một chiêu." Lăng Hàn hỏi ngược lại, "Nếu như Ngư đại tướng quân thua thì sao?" Ngư Kiến Sơn sững sờ, nhưng rồi vẫn đáp, "Ngươi thắng, bản tướng tự nhiên sẽ cho ngươi tiền đặt cược tương đồng." "Vậy thì đa tạ Ngư đại tướng quân." Lăng Hàn chắp tay, không sai, lại hãm hại được một chút của hồi môn.

Ngư Kiến Sơn gật đầu, "Ra tay đi." Lăng Hàn tiện tay tung, 108 thanh đoản kiếm đã bày xuống, linh khí cuồn cuộn, nhiệt độ hạ xuống đột ngột. "Ồ, đây là trận pháp gì, thật giống như uy lực rất mạnh!" "Nhân tộc này lại còn là Trận pháp sư?" Các cường giả Phá Hư Cảnh đều biến sắc, trận pháp này quá mạnh!

Trên trán Ngư Kiến Sơn mồ hôi lạnh lăn xuống, hắn muốn mắng người. Hắn lại bị gài bẫy! Trận pháp này thật đáng sợ! Nhưng hắn đã hứa nhường Lăng Hàn mười chiêu, chẳng lẽ lại phá vỡ lời hứa? Hắn còn biết xấu hổ hay không? Ngư Kiến Sơn vô cùng buồn bực, nhân tộc này quá xấu bụng, quá âm hiểm!

Sau khi hoàn thành Băng Long Oanh Địa Trận, Lăng Hàn chỉ tay, Băng Long lập tức bay lên, nhào tới Ngư Kiến Sơn. Băng Long nắm giữ sức chiến đấu của Phá Hư thất tinh, trong khi Ngư Kiến Sơn chỉ là Phá Hư tầng ba, chênh lệch quá lớn. Ngư Kiến Sơn chỉ kháng cự được bảy chiêu liền không thể không chịu thua đầu hàng, nếu đánh tiếp hắn thật sự có thể bị trọng thương.

Hắn tung ra một đống lớn bảo vật, nắm lấy Ngư Tử Hà rời phòng khách, không còn mặt mũi ở lại. Kết quả này ai có thể ngờ tới? Một Hoá Thần Cảnh lại đánh bại một Phá Hư Cảnh! Hách Liên Dung cũng không nhịn được lộ vẻ mặt kỳ quái. Ông phất tay, "Thiên Tô, đi động viên Kiến Sơn một chút, đây chỉ là luận bàn mà thôi, hơn nữa thua trận pháp như vậy, ai cũng sẽ không nói cái gì."

Trong sảnh, Hách Liên Dung nhìn Lăng Hàn đang thu bảo vật, mặt tươi cười nói: "Không tệ, người trẻ tuổi can đảm cẩn trọng, hữu dũng hữu mưu, vốn là muốn cho ngươi một hạ mã uy, nhưng không ngờ lại bị ngươi gài một quân." Lăng Hàn cười hì hì đáp: "Nhạc phụ đại nhân, ngươi sẽ không muốn phân lễ hỏi, mới khách khí với ta như vậy chứ?"

Mấy người trẻ tuổi suýt phun ra, nhưng Hách Liên Dung lại nói: "Vì sao không thể, lễ hỏi vốn nên là bản vương đến thu a." Lăng Hàn không chịu kém, "Nhạc phụ đại nhân nói vậy là không nên, ngài tốt xấu gì cũng là một trong tam đại Vương tộc Bắc Hải, trong tay thiếu chút bảo vật ấy sao?" Hách Liên Dung không thoái nhượng.

Lăng Hàn cười hì hì nói: "Được rồi, xem ở mặt mũi của Tầm Tuyết, con rể đồng ý công bằng nói chuyện." Hách Liên Dung nhìn Lăng Hàn thật sâu, rồi nói: "Ngoại trừ Phá Hư Cảnh, những người khác đều lui ra!" Tất cả tiểu bối và lão bối đều rời khỏi, chỉ còn lại mười bảy tên Phá Hư Cảnh. Lăng Hàn, Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu đương nhiên không rời đi. Hổ Nữu lập tức tìm một chiếc ghế, ngồi xuống, bắt đầu cắn hạt dưa.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!