Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 157

Chương 157: Thần Giới Hé Mở, Đại Chiến Khốc Liệt

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 781 đến 785 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự đối đầu gay cấn giữa Lăng Hàn và Thi Đại, không chỉ là cuộc thử sức mà còn là lời thách thức ngầm về sức mạnh tương lai. Tác giả khéo léo lồng ghép những tiết lộ chấn động về Thần Giới qua lời Dực Song Song, mở ra một chân trời mới đầy khắc nghiệt cho hành trình tu luyện của Lăng Hàn, nơi khái niệm "thiên tài" được định nghĩa lại. Cảm xúc kiêu hãnh và quyết tâm bùng cháy trong Lăng Hàn khi anh đối diện với sự thật phũ phàng về đẳng cấp và thách thức lớn hơn. Cuối cùng, chương truyện còn thể hiện rõ tài thao lược và sức mạnh tuyệt đối của anh khi giăng bẫy tiêu diệt quân Đông Vực, khẳng định vị thế đế vương hùng mạnh.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Cuộc đối đầu giữa Lăng Hàn và Thi Đại đạt đến đỉnh điểm khi sức mạnh tiềm ẩn của xương tay thủy tinh được Thi Đại kích hoạt. Lăng Hàn, dù đang ở thời khắc sinh tử, lại bất ngờ cảm thấy một sự thư thái lạ thường, ánh mắt rực lửa khi đối diện với vật phẩm huyền bí này. "Rất mạnh sao?" Lăng Hàn hỏi, nụ cười ẩn chứa sự mong chờ. Thi Đại gật đầu nghiêm nghị, giọng nói vang vọng sự khẳng định: "Rất mạnh! Có thể tiêu diệt Phá Hư Cảnh phổ thông, nếu không bị giới lực áp chế, còn mạnh hơn nữa."

Lời nói đó như một lời mời gọi, kích thích sâu sắc bản tính hiếu chiến của Lăng Hàn. Anh giơ Tích Sinh Kiếm lên, thứ vũ khí cũng "gặp mạnh càng mạnh" này dường như đang chờ đợi một đối thủ xứng tầm. Một ý nghĩ lóe lên: liệu Hóa Thiên Oản có thể thu lấy xương tay này, chiết xuất vài giọt Thần tủy quý giá? Nhưng khi bảo bát phát sáng, nó chỉ có thể thu hút những vật tầm thường xung quanh, hoàn toàn bất lực trước xương tay thủy tinh. Điều đó chứng tỏ, đẳng cấp của hai vật phẩm này ngang ngửa, khiến Hóa Thiên Oản không thể làm gì được.

Thi Đại nắm chặt xương tay, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát, mạch văn cổ xưa trên xương tay sáng rực. Trên bầu trời, sấm sét nổ vang, mây đen cuồn cuộn tụ lại trên đỉnh đầu Thi Đại, như thể thiên địa đang phẫn nộ, muốn giáng thiên kiếp hủy diệt kẻ mang sức mạnh không thuộc về thế giới này. Lăng Hàn từng chứng kiến cảnh tượng tương tự trong Ký Ức Tinh Thạch của Tử Tuyết Tiên, hiểu rằng sức mạnh của xương tay đã chạm đến giới hạn dung nạp của phàm giới. Tuy nhiên, dù mây đen vần vũ, không một tia sét nào giáng xuống, cũng không có vết nứt không gian nào xuất hiện. Xương tay thủy tinh mạnh mẽ, nhưng chưa đủ để khiến thiên địa phải bài xích hoàn toàn.

Lăng Hàn thu hồi Hóa Thiên Oản, toàn lực kích hoạt Tích Sinh Kiếm. Dù đã khắc mười cấp trận pháp, anh vẫn chưa thể hoàn toàn nắm giữ Tích Sinh Kiếm, chỉ mới kích hoạt được bảy trong số hàng vạn trận văn. Nhưng lúc này, cảm nhận được uy hiếp từ xương tay thủy tinh, Tích Sinh Kiếm tự mình thức tỉnh, tỏa ra sát khí ngút trời. Không khí xung quanh xoáy tròn dữ dội, vô số kiếm khí nhỏ bé nhưng sắc bén vô cùng xuất hiện, khiến ngay cả Phá Hư Cảnh cũng phải kiêng dè. Thi Đại nhìn Tích Sinh Kiếm, đôi mắt lóe lên hàn quang khó hiểu: "Thanh kiếm này... không hề đơn giản! Ta dường như có chút ký ức về nó, nhưng lại không thể nhớ rõ!"

Lời Thi Đại khiến Lăng Hàn chấn động. Phá Hư Cảnh không thể quên ký ức, vậy những gì Thi Đại cảm nhận chắc chắn là ký ức từ kiếp trước, từ linh hồn của lão thi. Việc Tích Sinh Kiếm có thể khơi gợi ký ức sâu thẳm đến mức xuyên qua hai linh hồn, tồn tại qua hàng trăm ngàn năm, thật sự quá kinh khủng. Điều này chỉ có thể là ký ức khắc sâu vào tận xương tủy, một nỗi sợ hãi tột cùng. Lăng Hàn không khỏi thán phục Mã Đa Bảo, người đã chế tác Tích Sinh Kiếm. Sức mạnh của vị trận pháp đại sư này thật sự khiến người ta phải "giận sôi", xứng đáng với danh hiệu đệ nhất thiên hạ, đứng đầu Võ Đạo Thạch.

Trong khi Lăng Hàn còn đang suy tư, xương tay thủy tinh đã hoàn toàn kích hoạt, biến thành một cánh tay thon dài, uyển chuyển như tay ngọc của một vị Thiên Tiên tuyệt sắc. Tuyệt mỹ là thế, nhưng nó lại mang sức mạnh hủy diệt, vươn ra như ngọn núi, đập thẳng vào Lăng Hàn. Không chiêu thức hoa mỹ, chỉ có ý chí võ đạo tuyệt đối, khí phách "ngoài ta còn ai" càn quét tất cả. Tích Sinh Kiếm cũng bùng nổ, hơn vạn trận văn đồng loạt phát sáng, thoát khỏi tay Lăng Hàn, tự mình bay lên không, đối đầu trực diện với cánh tay ngọc. Hai luồng sức mạnh va chạm, ánh sáng kinh thiên động địa bùng nổ, chói lóa cả không gian. Lăng Hàn vội vàng triệu tập mọi người lại, dùng Băng Long Oanh Địa Trận che chở, bởi vì bất kỳ kình khí nào lọt ra cũng đủ để tan xương nát thịt.

Sau mười chiêu kịch chiến, Thi Đại lắc đầu, chủ động dừng lại, thu xương tay thủy tinh về. "Mười chiêu đã qua, ta không giết được ngươi!" Hắn nói, giọng điệu không chút thất vọng, vẫn giữ khí độ ôn hòa. Lăng Hàn, với chiến ý hừng hực, đáp lại: "Thi huynh, chờ lần sau giao thủ với ngươi, sẽ là giao thủ chân chính!" Thi Đại mỉm cười rộng lượng: "Vậy ngươi phải tu luyện nhanh lên một chút. Cửa ải Phá Hư Cảnh không dễ vượt qua đâu. Ta cũng nhờ tiền thân mới thuận lợi, bằng không... rất khó!" Ngay cả hắn cũng phải thừa nhận, cho thấy độ khó của cảnh giới này.

Lăng Hàn cười nói: "Lần này được Thi huynh mời trà ngon, lần sau ta mời ngươi rượu ngon." Thi Đại mỉm cười: "Tuy ta không uống rượu, nhưng sẽ vì ngươi phá lệ một lần." Hai người chào tạm biệt, Thi Đại bước một bước đã ở ngoài mấy dặm. Sự khách khí sau một trận sinh tử kịch chiến khiến Lăng Hàn cảm thấy bất ngờ, đồng thời nảy sinh hảo cảm, muốn kết giao bằng hữu với người khí độ bất phàm này. Tuy nhiên, anh cũng cảm khái: "Hắn dù sao cũng là người của Thiên Thi Tông, mà ngày sau ta khó tránh khỏi sẽ diệt Thiên Thi Tông, đến lúc đó nói không chừng thật phải quyết một trận tử chiến."

Ngay lúc đó, từ xa vọng lại những gợn sóng chiến đấu kinh người. Các ngôi sao trên trời không ngừng vỡ nát, dù là ban ngày cũng có thể thấy vô số tinh thần rơi rụng, bị tầng Cương Phong thiêu đốt thành thiên thạch. Đó là trận chiến của Phá Hư Cảnh, và hướng đó chính là nơi Thi Đại vừa đi. Hắn gặp phải cường địch sao? Lăng Hàn không quá lo lắng, bởi vì tốc độ của Phá Hư Cảnh gần như nhau, một khi muốn chạy trốn thì rất khó bị bắt. Đây cũng là lý do vì sao Phá Hư Cảnh hiếm khi chết, đánh không lại thì chạy, ai làm gì được?

Trừ khi sở hữu thần thông như Lôi Động Cửu Thiên, có thể đuổi kịp mọi kẻ thù và không ai thoát được. Nhưng ngay cả khi đó, một Phá Hư Cảnh chịu đốt cháy sinh mệnh tinh khí cũng có thể bạo phát tốc độ gấp vài lần, cực kỳ khó giải quyết. Trận đại chiến từ xa không kéo dài bao lâu, nhanh chóng trở lại yên tĩnh. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, một uy thế đáng sợ ập đến, khiến da thịt người ta muốn nứt toác, cực kỳ khó chịu.

Một nữ tử tóc đỏ xuất hiện, sau lưng là đôi cánh màu da rộng ngàn trượng, nhưng đang nhanh chóng thu nhỏ lại, chỉ trong một hơi thở đã biến mất. Đó chính là Dực Song Song! Nàng đang cầm chiếc xương tay thủy tinh kia, chăm chú thưởng thức. "Này!" Lăng Hàn gọi lớn. "Ôi ôi, ai nha, dọa bổn cô nương giật cả mình!" Dực Song Song vội cất xương tay đi, nhìn thấy Lăng Hàn và mọi người, nàng không khỏi bối rối: "Kỳ quái, bổn cô nương rõ ràng là đi trở về, sao lại đụng phải các ngươi chứ?"

Lăng Hàn vạch trần: "Ngươi đi nhầm phương hướng rồi, Hoàng Đô ở bên kia!" "Hì hì, đa tạ nhắc nhở, gặp lại sau!" Dực Song Song xoay người định đi. "Chờ đã!" Lăng Hàn vội gọi nàng. "Ngươi không phải trấn thủ Hoàng Đô sao, sao lại chạy đến đây?" Dực Song Song nhún vai: "Ở Hoàng Đô cảm ứng được nơi này phát sinh đại chiến, liền chạy đến xem náo nhiệt." Lăng Hàn liếc xéo: "Không chỉ xem trò vui đơn giản như vậy đi, còn đoạt đồ của người ta!" Nữ nhân này rõ ràng đã đến từ sớm, nhưng không ra tay, chờ Thi Đại rời đi rồi đuổi theo cướp xương tay.

Không thể không nói, nàng quá mạnh mẽ. Xương tay thủy tinh đã bộc phát uy năng đáng sợ như vậy, mà vẫn bị nàng trấn áp dễ dàng. Đáng thương Thi Đại, chắc hẳn rất phiền muộn? Ai bảo hắn gặp phải một tồn tại đến từ Thần giới, dù thực lực bị áp chế nhưng vẫn mạnh phi thường, không phải Lăng Hàn hiện tại có thể sánh kịp, mà phải là cường giả như Thái Âm Vương hay Mã Đa Bảo mới có thể đối kháng. Dực Song Song cười hì hì: "Ngươi không biết, cái xương tay này rất có khả năng đến từ đại năng Tinh Thần Cảnh, nếu có thể lấy ra tinh hoa trong đó, nói không chừng bổn cô nương có thể khôi phục hoàn toàn."

"Tinh Thần Cảnh gì chứ? Hơn nữa, Hoàng Đô cách đây xa như vậy, ngươi cũng có thể cảm ứng được?" Lăng Hàn truy hỏi. "Thiết, cách ngắn như vậy mà còn nói xa, nếu bổn cô nương không cảm ứng được mới gọi quái sự! Thiên địa quy tắc của giới này quá đơn giản, bổn cô nương ở đây quả thực là Thần toàn trí toàn năng!" Dực Song Song khinh thường nói. "Tinh Thần Cảnh, đây là đẳng cấp của Thần linh sao?" Lăng Hàn hỏi, anh có thể kết luận Thần linh cũng phân cấp, chỉ là không biết cụ thể thế nào. "Ai, ngươi có phiền hay không, chỉ là Hóa Thần Cảnh nho nhỏ lại quan tâm chuyện Thần giới." Dực Song Song khinh bỉ.

Lăng Hàn "ha" một tiếng: "Ngươi có tin hay không, ta có thể trong vòng mười năm bước vào Phá Hư, phi thăng Thần giới cũng ngay trong tầm tay." Dường như bị hào khí của Lăng Hàn chấn nhiếp, Dực Song Song sững sờ một chút, rồi nói: "Được rồi, lần này bổn cô nương thu chỗ tốt, sớm phổ cập tri thức cho ngươi một chút. Có điều, sau khi ngươi biết chớ bị đả kích đến thất bại hoàn toàn!" "Thiết, ta là người ý chí bạc nhược như vậy sao?" Lăng Hàn tự nhiên không tin. "Vậy cũng chưa chắc!" Dực Song Song vừa thưởng thức xương tay vừa nói. "Thần linh phân năm đẳng cấp lớn, phân biệt là Sơn Hà, Nhật Nguyệt, Tinh Thần, Hằng Hà, Sáng Thế. Có điều, mỗi đẳng cấp lớn không phải phân chín tầng, mà chỉ có bốn đẳng cấp nhỏ, phân biệt là Tiểu Cực Vị, Trung Cực Vị, Đại Cực Vị, Đại Viên Mãn."

"Đừng nói đẳng cấp lớn, dù trong đẳng cấp nhỏ thực lực chênh lệch cũng lớn như trời và đất. Hiện tại ngươi là Hóa Thần Cảnh, nhưng có thể chiến Thiên Nhân Cảnh, đủ sức vượt một cảnh giới lớn, ở phàm giới có thể coi là thiên tài. Nhưng sau khi bước vào Thần Cảnh, phỏng chừng vượt qua một cảnh giới nhỏ cũng gian nan." Nghe xong lời này, Lăng Hàn thật sự có chút khiếp sợ. Anh có thể vượt qua một cảnh giới lớn để chiến thắng đối thủ, nhưng thiên tư yêu nghiệt như vậy, một khi bước vào Thần cấp, thậm chí ngay cả một cảnh giới nhỏ cũng rất khó vượt qua?

"Có phải bị đả kích không?" Dực Song Song cười hì hì. "Chính bởi vì mỗi cảnh giới nhỏ đều khó có thể vượt qua, vì lẽ đó cho dù là Tiểu Cực Vị, Trung Cực Vị, Đại Cực Vị cũng bị phân chia tỉ mỉ thành tiền kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh cao. Theo bổn cô nương suy tính, ngươi có thể lấy tiền kỳ đánh thiên tài đỉnh cao đi, ở Thần Giới, thiên tài như vậy không nói bắt một đám lớn, nhưng cũng không ít đâu."

Trong lòng Lăng Hàn đập thình thịch. Ở thế hệ trẻ tuổi của Hằng Thiên Đại Lục, không, trong toàn bộ võ giả Hằng Thiên Đại Lục, chỉ nói cùng cảnh giới chiến một trận, anh nói thứ hai thì tuyệt đối không ai dám nói thứ nhất, ngay cả Kiếm Đế, Lạc Nhật Đao Hoàng cũng vậy. Một đại lục, người số một trong vạn năm, nhưng chạy đến Thần giới lại không thể xếp vào hàng ngũ thiên tài hàng đầu? "Tê!" Thần giới này có bao nhiêu kẻ biến thái a! Nhưng suy nghĩ lại, tài nguyên của Thần giới khẳng định vượt qua phàm giới vô số lần, có thể có đồ vật nghịch thiên gì đó giúp sức chiến đấu của võ giả tăng vọt, giống như Lăng Hàn từng luyện hóa Thiên Mệnh Thạch. Lẽ nào Thần giới không có sao? Có thể còn có loại mạnh hơn. Ở một tiểu thế giới, thậm chí Hằng Thiên Đại Lục bị Lôi Hỏa Đại Đế xem thường là Phù Du Giới, Lăng Hàn cũng có thể trưởng thành đến mức độ so với thiên tài thứ cấp của Thần giới. Vậy sau khi anh tiến vào Thần giới, chẳng lẽ không thể trở nên mạnh hơn sao? Thiên tài đỉnh cấp thì lại làm sao, ta có thể vượt qua!

Lăng Hàn khôi phục tự tin, khóe miệng hiện lên nụ cười, tràn ngập chiến ý. Vào đúng lúc này, anh không thể chờ đợi được nữa mà muốn giết vào Thần giới, đánh với bọn người Kiếm Đế, Lạc Nhật Đao Hoàng một trận, bắt Thiên Phượng Thần Nữ về, ngoan ngoãn làm con dâu Lăng gia, mỗi ngày ấm giường cho hắn. Dực Song Song rùng mình. "Tại sao ánh mắt của ngươi trở nên sắc như vậy, tiểu tử thúi, có phải đang ý dâm bổn cô nương không?" "Ngươi? Ha ha!" Lăng Hàn vẫy vẫy tay. "Đây là ý gì, cảm thấy bổn cô nương không đủ đẹp sao?" Dực Song Song giận rồi. Thật sự là không hiểu ra sao.

Lăng Hàn bỏ qua đề tài không có dinh dưỡng này: "Vậy còn ngươi, là cảnh giới gì, sức chiến đấu có thể vượt qua bao nhiêu cấp?" Dực Song Song dương dương tự đắc, chống nạnh nói: "Bổn cô nương là cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh! Nguyên bản đã đến Tiểu Cực Vị trung kỳ, nhưng bị giam mười vạn năm, tu vi đã rơi xuống đến Tiểu Cực Vị tiền kỳ, sức chiến đấu càng rơi xuống tới Tiểu Cực Vị sơ kỳ của Sơn Hà Cảnh." Chẳng trách nàng vẫn có thể dễ dàng trấn áp Thi Đại, dù bị giới lực áp chế, nhưng nàng tuyệt đối có thể phát huy ra sức mạnh của Phá Hư tầng chín, hơn nữa sức chiến đấu này còn không biết là bao nhiêu tinh.

"Bổn cô nương ở thời kỳ cường thịnh, lấy tu vi tiền kỳ có thể đánh hậu kỳ, vượt hai cảnh giới nhỏ, cái này ở Thần Giới được gọi là thiên tài Nhị Tinh." Dực Song Song thấy Lăng Hàn có chút không để ý, lập tức nói: "Ngươi biết cái gì chứ! Tại Thần Giới, vượt một cảnh giới nhỏ đều không bình thường, xưng là thiên tài Nhất Tinh, ngàn tỉ người mới có một cái. Ngươi cho rằng có thể thành Thần, có ai là phế vật sao?" Này cũng đúng, đặt ở Hằng Thiên Đại Lục, Phá Hư Cảnh nào không phải thiên tài trong thiên tài, muốn vượt cảnh giới đánh bại bọn họ, khó! Đặt ở Thần giới cũng vậy, có thể đăng lâm Thần Cảnh, ngoại trừ dựa vào ăn dược, chỉ cần là tự mình khổ tu đột phá, tương tự là thiên tài trong thiên tài? Cái này còn muốn vượt cảnh giới chiến thắng, khó!

"Cứ thế suy ra, lên trên phân biệt là thiên tài Nhị Tinh, thiên tài Tam Tinh, thiên tài Tứ Tinh. Lấy bổn cô nương biết, trong thiên hạ chỉ có mấy thiên tài Tứ Tinh, trong sách cổ có ghi chép qua, đã từng xuất hiện thiên tài Ngũ Tinh." Dực Song Song thong thả nói. Lăng Hàn có lòng tin với mình, anh mới chỉ tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh tầng thứ nhất, liền để anh trở thành thiên tài số một được Võ Đạo Thạch tán thành (Hổ Nữu không tính). Nếu như luyện thành tầng thứ hai, anh có thể đạt đến trình độ thế nào? Anh nhìn Dực Song Song, cười nói: "Thương lượng với ngươi một chuyện." "Làm sao, ngươi muốn mơ ước bảo bối của bổn cô nương?" Dực Song Song phòng thủ như phòng cướp, ôm cái xương tay thủy tinh kia thật chặt. "Ta là người không có phẩm chất như vậy sao?" "Khó nói!" Lăng Hàn không còn gì để nói: "Coi như ta mơ ước, cũng đánh không lại ngươi a?" "Vậy cũng đúng." Dực Song Song yên lòng nói: "Ngươi muốn thương lượng chuyện gì?" "Ta thiếu công pháp võ đạo tầng thứ mười, muốn mượn ngươi một phần." Lăng Hàn nói.

Anh nắm giữ công pháp võ đạo chỉ tới tầng thứ chín, có thể tu luyện tới Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao. Trên lý thuyết, anh xác thực có thể tự nghĩ ra công pháp tầng thứ mười, bước vào Phá Hư Cảnh, nhưng điều đó cần bao nhiêu thời gian? Dù cho anh đã đứng trên vai tiền nhân, điều này cũng có thể tính bằng trăm năm. Anh không có thời gian lâu như vậy. "Ha ha!" Dực Song Song lập tức cười lớn, vô cùng ngạo kiều nói: "Được thôi, nhưng ngươi cầm cái gì đến trao đổi? Coi như là mượn, cũng không thể mượn không nha, phải cầm món đồ gì đến thế chấp có đúng hay không?" "Nói đi, ngươi muốn cái gì?" Lăng Hàn cũng chuẩn bị sẵn sàng cho nàng "giết một đao", dù sao ít đi trăm năm thời gian, cái này đáng giá hơn vô số bảo vật.

Có điều Hắc Tháp, Hóa Thiên Oản, Tích Sinh Kiếm là tuyệt đối sẽ không lấy ra. Cùng lắm anh ẩn vào Ngũ Đại Tông Môn, nghĩ biện pháp ăn trộm, có Hắc Tháp, đây cũng không phải là chuyện không thể nào. "Ngươi từ một tiểu quốc nho nhỏ ở Bắc Hoang một đường đi tới, bổn cô nương không tin ngươi thực là tự mình nỗ lực, nhanh nói cho bổn cô nương, rốt cuộc ngươi nắm giữ bí bảo gì?" Ánh mắt của Dực Song Song sáng quắc, tràn ngập tò mò. Lăng Hàn chậm rãi nói: "Kỳ thực ta chính là một vị đại năng Phá Hư Cảnh chuyển thế, vì lẽ đó tốc độ tu luyện tự nhiên nhanh hơn." Dực Song Song cho anh một cái liếc mắt: "Linh hồn chuyển thế ở Thần Giới cũng hầu như là chuyện không thể nào, trừ khi được tuyệt thế thần vật Chuyển Hồn Hoa, bổn cô nương tin ngươi mới có quỷ! Hơn nữa, nếu như ngươi là Phá Hư Cảnh chuyển thế, còn cần công pháp tầng thứ mười?"

Ừm, cô nàng này không ngốc nha. Nhưng trong lòng Lăng Hàn nhảy một cái, hóa ra linh hồn chuyển thế ở Thần Giới cũng cực kỳ hiếm thấy? "Tê!" Cấp bậc của Hắc Tháp rốt cuộc cao đến trình độ nào, không chỉ để linh hồn của anh chuyển thế sống lại, hơn nữa còn trước tiên "bảo tồn" hơn vạn năm, để anh trong vạn năm đó phỏng đoán Bất Diệt Thiên Kinh. Anh đã đánh giá Hắc Tháp rất cao, nhưng hiện tại xem ra, tựa hồ vẫn nhìn quá thấp. "Ai, nói thật với ngươi ngươi lại không tin, ta cũng không có cách nào." Lăng Hàn nhún nhún vai, anh tuyệt đối không thể nói ra bí mật của Hắc Tháp. "Vậy ngươi muốn công pháp tầng thứ mười cũng không có cửa đâu!" Dực Song Song khó chịu nói.

Không cửa thì không cửa, thế gian nào có chuyện tuyệt đối không thể nào, cứ từ từ nghĩ cách là được, dù sao anh cách Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao còn rất xa. "Trở về!" Anh kêu bọn người Hách Liên Tầm Tuyết lại, để mau mau giải quyết Đông Vực. Đông Vực, cấp độ võ đạo chỉ sau Trung Châu, ngang hàng Nam Vực, đều có cường giả Thiên Nhân Cảnh tọa trấn. Lần này xâm lấn Bắc Vực, đối với các cường giả Đông Vực mà nói là không muốn, nhưng bọn họ làm sao có khả năng trái ý chí của Ngũ Đại Tông, không thể không phát động vài cường giả Thiên Nhân Cảnh, mang theo lượng lớn Hóa Thần Cảnh, Linh Anh Cảnh, Sinh Hoa Cảnh, lấy Linh khí cấp mười mà Ngũ Đại Thượng Cổ Tông Môn cho mượn phá vỡ vực tường, khởi xướng công kích Bắc Vực.

Tổ hợp như vậy tự nhiên là vô địch, một đường công thành phạt trại, hầu như không tốn chút sức lực nào, mỗi thành thị đều rất phối hợp mà lựa chọn đầu hàng. Nhưng cường giả Đông Vực lại không chú ý tới, hầu như từng nhà đều có một tòa Hắc Tháp, vẫn cuồn cuộn không ngừng tụ tập niệm lực của dân chúng. Quốc thế chỉ có thể thông qua hình thức quốc chiến mới có thể nuốt chửng, tiêu diệt. Hiện tại bọn họ như giặc cướp, có thể chiếm lĩnh một chỗ, nhưng không cách nào phá hủy dân tâm. Đương nhiên, nếu diệt Hoàng Đô, Hoàng Đế, vậy căn nguyên của quốc gia sẽ tiêu vong, quốc không thành quốc, tương đương với đánh rắn bảy tấc, rất là trí mạng. Các nơi sẽ phối hợp như vậy, tự nhiên là được mệnh lệnh. Lăng Hàn đã trở lại Hoàng Đô, một đường cố ý dụ địch thâm nhập, cho đối phương thâm nhập phúc địa của Đại Lăng Triều, anh lại một lần nữa diệt sạch. Tốc độ tiến lên của đối phương rất nhanh, một đường lưu lại võ giả Sinh Hoa Cảnh tọa trấn các thành thị chiếm lĩnh, các cường giả khác thì tiếp tục tây tiến, giết tới Hoàng Đô.

"Lăng Hàn, ta muốn thương lượng với ngươi một chuyện." Mới vừa trở lại hoàng cung, Lăng Hàn liền bị Hách Liên Tầm Tuyết kéo tới. Lăng Hàn cả kinh, lẽ nào cô nàng này muốn ban ngày tuyên dâm? "Vẻ mặt của ngươi sao vậy?" Hách Liên Tầm Tuyết kéo anh qua một bên nói: "Người Hải tộc đã đến!" Lăng Hàn nhìn nàng: "Người đâu?" "Bị Dực Song Song đánh chạy." Hách Liên Tầm Tuyết nói: "Lần này không chỉ người của Tiên Vu Vương tộc đến, bổn tộc cũng tới. Nguyên bản ta muốn tránh bọn họ, nhưng sau khi biết chân tướng thanh toán, ta cảm thấy bổn tộc là có thể tranh thủ, liền viết một phong thư, để người của bổn tộc mang về cho phụ vương ta!" "Nói cách khác, Hách Liên Vương tộc biết ngươi ở chỗ ta?" Lăng Hàn nói. "Vâng!" Hách Liên Tầm Tuyết gật đầu: "Nếu ngươi cảm thấy ta làm sai chuyện, ta có thể rời đi, tuyệt sẽ không liên lụy ngươi!"

Lăng Hàn đặt nàng lên đùi, đánh mông "đùng đùng đùng" nói: "Ngươi cảm thấy ta là người bỏ thê tử của mình sao? Thật là đáng đánh đòn!" "Đánh thật hay! Đánh thật hay!" Hổ Nữu lập tức từ phía sau trụ đá nhảy ra nói: "Lăng Hàn, chúng ta đánh chết nàng hầm thịt rồng ăn có được hay không?" Ai tranh Lăng Hàn với nàng, không ai không bị nàng xem là đối tượng cần tiêu diệt, chỉ tiếc Lăng Hàn không đồng ý, để Nữu rất bất đắc dĩ. Hách Liên Tầm Tuyết vươn mình một cái, cưỡi lên người Lăng Hàn, trong mắt phượng phun lửa, xé hết quần áo của Lăng Hàn, tàn bạo nói: "Ngươi lại nợ ta bao nhiêu lần?" "Xấu hổ xấu hổ xấu hổ!" Hổ Nữu vội dùng hai tay che mắt, "Hải Nữu này thực không biết xấu hổ, muốn ô nhiễm tâm linh thuần khiết của Nữu." "Hổ Nữu còn ở chỗ này, ngươi không sợ làm hư tiểu hài tử sao!" Lăng Hàn vội vươn mình một cái, đặt Hách Liên Tầm Tuyết ở dưới thân. "Hì hì, Nữu cũng muốn chơi!" Hổ Nữu nhào tới, nàng chỉ cho rằng hai người đang chơi đùa.

Có Hổ Nữu ở đây, Hách Liên Tầm Tuyết tự nhiên không thể làm gì. Cũng may Lăng Kiến Tuyết tỉnh rồi, để nàng vội cho con ăn sữa. Hổ Nữu ở một bên nhìn nói: "Sao dáng dấp của Tiểu Tuyết không giống Lăng Hàn!" "Còn nhỏ, đương nhiên không giống được." Lưu Vũ Đồng nói, nàng và Lý Tư Thiền đều hỗ trợ chăm sóc Lăng Kiến Tuyết, đây chính là tiểu tổ tông hiện tại của Lăng gia, từ trên xuống dưới ai không sủng ái đến tận xương tủy. "Nha nha!" Tiểu tử cười khanh khách, duỗi tay nhỏ muốn bắt ngực của Lưu Vũ Đồng, hiển nhiên hắn cho rằng ngực của đối phương càng đầy đặn, có thể ăn được càng no càng ngon, để Hách Liên Tầm Tuyết vô cùng phiền muộn.

Vài ngày sau, cường giả Đông Vực đã đẩy mạnh đến ngoài Hoàng Đô trăm dặm, chỉ cần tiến thêm một bước là có thể nhổ trung tâm của Đại Lăng Triều, từ đó triệt để phá hủy vương triều tân sinh này. Lăng Hàn bước ra, đã đến lúc thu lưới rồi. Cường giả Đông Vực một đường đánh tới thuận buồm xuôi gió, hơn nữa người nào không biết cấp độ võ đạo của Bắc Vực thấp nhất, tự nhiên mỗi người đều tự cao tự đại, không cho rằng Bắc Vực có sức mạnh nào có thể ngăn cản bọn họ. Bọn họ còn kỳ quái, với chút thực lực ấy của Bắc Vực, vì sao để Trung Châu sốt sắng như vậy, lệnh bọn họ phát động hầu như hết thảy sức mạnh hàng đầu? Ngươi xem, bọn họ không phải dễ dàng đẩy tới Hoàng Đô sao? Lại hạ một thành, liền giải quyết tất cả.

Lăng Hàn mang theo Hổ Nữu đi ra, đứng giữa không trung, giọng nói hùng tráng vang vọng khắp nơi, truyền khắp toàn bộ Hoàng Đô, thậm chí thông qua Đồ Đằng, vang lên ở mỗi thành thị. "Trẫm chính là Thiên Tử của Đại Lăng Triều, bọn ngươi dám phạm triều đình ta, tội đáng muôn chết! Nhưng nể tình các ngươi nghe lệnh làm việc, liền cho bọn ngươi một cơ hội, mau chóng đầu hàng, miễn cho khỏi chết!" Đây chính là diệu dụng của Đồ Đằng, có thể liên hợp lại toàn bộ Đại Lăng Triều.

"Ha ha ha ha!" Các cường giả Đông Vực sửng sốt một chút, sau đó không khỏi cười to. Tiểu tử này thực là Hoàng Đế sao, xác định không phải diễn viên? Chỉ là Hóa Thần Cảnh mà thôi, lại dám chiêu hàng bọn họ, thực sự là không biết trời cao đất rộng. "Tiểu tử, ta đến chém ngươi!" Một tên Hóa Thần Cảnh nhảy ra, nhìn khoảng hơn bốn mươi, nhưng số tuổi thật sự chí ít qua hai trăm, từ tinh lực trên người là có thể thấy rõ. Lăng Hàn nhanh chân đi tới nói: "Có thể chặn một chiêu của trẫm, trẫm liền tha ngươi một mạng!" "Nói láo, xem ta một chiêu chém ngươi!" Người kia giận dữ, vung vẩy một thanh trường đao giết tới, khí tức chấn động hư không. Thực lực ngược lại cũng rất kinh người, trong Hóa Thần Cảnh có thể xưng một tay hảo thủ.

Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng, trong nháy mắt đối phương tập kích đến, anh mới hững hờ đánh ra một chưởng. "Đùng!" Người kia chia năm xẻ bảy, tinh huyết của Hóa Thần Cảnh bay khắp thiên địa, hóa thành thần quang bảy màu, hết sức kinh người. Lăng Hàn thu tay về, lạnh nhạt nói: "Cơ hội không nhiều, vẫn không ai nguyện hàng sao?" Một chưởng này nổ ra, các cường giả Đông Vực đều khiếp sợ. Tên Hóa Thần Cảnh kia không kém a, ở Đông Vực chính là cường giả tiếng tăm lừng lẫy, đủ để đứng vào hàng ngũ một trăm vị trí đầu. Nhưng dạng cao thủ này lại bị một chưởng đập chết, cho thấy thực lực của Lăng Hàn kinh người cỡ nào.

Đánh giá thấp Bắc Vực a, không nghĩ tới lại có cường giả như vậy! Một tên cường giả Thiên Nhân Cảnh đi ra, trên mặt mang theo nụ cười gằn nói: "Xác thực không đơn giản, Hóa Thần Cảnh liền nắm giữ sức chiến đấu của Thiên Nhân Cảnh, có thể xưng một tiếng thiên tài tuyệt thế. Nhưng ngươi có biết, lập quốc chính là việc đại nghịch bất đạo hay không!" Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói: "Thỉnh giáo một chút, đại nghịch bất đạo nơi nào?" "Lão tổ tông lập quy củ, ngươi nói không phải sao?" Thiên Nhân Cảnh kia lãnh đạm nói. Đám người này đã bị tẩy não đến choáng váng, không đánh phục hiển nhiên là không được. Lăng Hàn phất phất tay, cười khẩy nói: "Lão tổ tông bảo ngươi ăn phân, ngươi có ăn hay không?" "Ăn nói linh tinh!" Thiên Nhân Cảnh kia trách mắng: "Lão tổ tông định ra quy củ, trải qua ngàn vạn năm, tự nhiên là chí lý!"

Lăng Hàn cười ha ha nói: "Ngu ngốc, cái gì quy củ của tổ tông chứ, này rõ ràng là cường giả định ra, ta mạnh, ta có thể định quy củ, đây mới là chân lý vạn năm bất biến." "Đã như vậy, lão phu liền đánh phục ngươi!" Thiên Nhân Cảnh kia nhanh chân mà đi, tinh khí thần bắn ra, như một lò lửa cháy hừng hực. Lăng Hàn cười nói: "Vậy thì bắt ngươi làm gà, giết cho mấy con khỉ kia nhìn." "Làm càn!" Thiên Nhân Cảnh này giận dữ, hắn là cường giả Thiên Nhân Cảnh, ở Đông Vực là tồn tại chí cao vô thượng, hiện tại lại bị trào phúng là gà, để hắn làm sao không phẫn nộ? Hắn hừ một tiếng, lấy ra một cây roi dài màu xanh, rung lên, cây roi này lập tức duỗi thẳng tắp, như một cây trường thương.

"Chương lão nổi giận, muốn quyết tâm rồi." "Đó là tự nhiên, Chương lão a, nhân vật vang dội của Đông Vực chúng ta, trong mười người mạnh nhất có thể đứng vào năm vị trí đầu!" "Tiểu tử này lại dám nhục Chương lão, hoàn toàn là đang tìm cái chết!" Các cường giả Đông Vực đều nghị luận sôi nổi, tự nhiên cho rằng Lăng Hàn chết chắc rồi. Cường giả Thiên Nhân Cảnh này họ Cổ, tên một chữ Chương, nhưng không người dám gọi thẳng tên của hắn, không ai không xưng là Chương lão. Cổ Chương là một trong các nhân vật thủ lĩnh của cường giả Đông Vực lần này, hắn ra tay cũng coi như là Vương đối Vương, mạnh nhất trong trận doanh song phương ác chiến. Đương nhiên ở các cường giả Đông Vực xem ra, trận chiến này là không có chút hồi hộp nào, khẳng định là Cổ Chương toàn thắng.

Lăng Hàn đưa tay phải ra, lạnh nhạt nói: "Ta chấp ngươi một tay đi." Trên đầu Cổ Chương lập tức có hỏa diễm bay múa, cường giả đạt đến cảnh giới như hắn, dù cho không tu công pháp hệ hỏa, nhưng chỉ cần một ý nghĩ chuyển động, vẫn có thể xúc động thiên địa linh khí, hóa thành hỏa diễm. Hắn đương nhiên giận dữ, chỉ là tiểu bối Hóa Thần Cảnh, coi như thiên phú lại kinh người thì đã làm sao, lại còn nói muốn chắp mình một tay, để hắn tức giận đến hai mắt phun lửa. Tiểu bối này thật là điếc không sợ súng! Hắn múa tiên thương, công về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn còn chưa từng thấy dạng binh khí này, không khỏi hiếu kỳ, dưới chân di chuyển, nhìn xem kỹ pháp kia đến cùng có chỗ hơn người gì.

Khoan hãy nói, cái Linh khí này thật có chút không tầm thường, khi thương đâm bị chặn, có thể hóa thành roi, hình thành oanh kích. Phía trên lạc ấn mạch văn, sau khi kích hoạt tỏa ra hào quang màu u lam, uy lực kinh người. Người ta có thể vào hàng ngũ người mạnh nhất Đông Vực, tự nhiên không phải thổi ra. Đáng tiếc, hắn đối mặt là Lăng Hàn. Thể phách của anh có thể so với trân kim cấp chín, ngươi phải làm sao mới có thể gây tổn thương cho ta? Dù dùng Dị Hỏa dung luyện, cũng không phải sự tình trong thời gian ngắn, ít nhất mấy ngày mấy đêm mới có thể luyện hóa. Tuy Cổ Chương đánh cho náo nhiệt, bề ngoài giống như hoàn toàn chiếm cứ thượng phong, đè Lăng Hàn đánh, nhưng trên thực tế đối với Lăng Hàn một chút uy hiếp cũng không có, chỉ là Lăng Hàn muốn nhìn tiên thương kia biến hóa, nên mới từ đầu đến cuối không hoàn thủ.

"Chương lão, diệt gia hỏa gan to bằng trời này!" "Phải, làm thịt tiểu tử này, chúng ta liền có thể trở về Đông Vực, chỗ này linh khí quá mỏng manh, ở đây thêm một ngày liền tai hại một ngày." Mọi người dồn dập kêu lên, hi vọng nhanh diệt Lăng Hàn, mau chóng trở về Đông Vực. Cổ Chương tự nhiên cũng rất muốn quyết định Lăng Hàn, nhưng trong lòng hắn rõ ràng, Lăng Hàn nhìn như hạ phong, nhưng lại thong dong đến cực điểm, tuyệt đối không phải hắn trong thời gian ngắn có thể bắt được. Hắn không khỏi kích tướng nói: "Tiểu bối, ngươi né qua trốn đi, đến tột cùng muốn trốn tới khi nào? Phía sau ngươi chính là Hoàng Đô, có thể trốn đi đâu chứ?"

Vừa vặn Lăng Hàn cũng nhìn chán, cười nói: "Ngươi muốn bại như thế sao? Được, tác thành ngươi!" Anh vươn tay phải ra, nhất thời kim quang lóng lánh, anh đã vận chuyển Phúc Địa Ấn, đánh về đối phương. Đây chính là một môn thần thông! Lăng Hàn đã sớm tu luyện Phúc Địa Ấn tới trình độ có thể tùy ý vận dụng, bởi vậy hiện tại dù chỉ dùng tay phải, nhưng sức chiến đấu chỉ thoáng suy yếu một chút. Anh phản thủ làm công, khí thế lập tức chiếm cứ chủ động. Những ngày qua anh gặp phải Thiên Nhân Cảnh đều là hàng ngũ như Từ Tu Nhiên, Thi Nhị, để anh cảm giác Thiên Nhân Cảnh rất mạnh. Nhưng hiện tại đổi thành Cổ Chương, anh nhất thời lại bay lên một loại cảm giác, Thiên Nhân Cảnh quá yếu! Cổ Chương ở Đông Vực có thể coi như chí cường giả, nhưng sao có thể so với đám người Từ Tu Nhiên.

"Cái gì!" "Chương lão lại bị áp chế! Sao có thể có chuyện đó!" "Trời ạ, cái này nhất định là hoa mắt!" Các cường giả Đông Vực đều kinh ngạc thốt lên, đây cũng quá giả, một tiểu bối Hóa Thần Cảnh lại có thể đè đánh Thiên Nhân Cảnh, hơn nữa này còn là một vị Thiên Nhân Cảnh thành danh đã lâu năm. Nhân sinh muốn tan vỡ. Lại một tên cường giả Thiên Nhân Cảnh hừ lạnh nói: "Hiện tại không phải đơn đả độc đấu, nhiệm vụ của chúng ta là tiêu diệt Đại Lăng triều, hiện tại quốc chủ ở trước mặt chúng ta, Đồ huynh, Mã huynh, Trương huynh, theo lão phu xuất thủ một lượt, diệt tên tiểu bối này." "Được!" Cường giả Thiên Nhân Cảnh khác dồn dập gật đầu, xác thực, cái này không phải tranh đấu võ đạo, không cần nói quy củ một chọi một gì. Tổng cộng có bảy tên cường giả Thiên Nhân Cảnh đồng thời đi ra, vây Lăng Hàn lại.

Hổ Nữu nhảy ra nói: "Nữu bồi các ngươi chơi!" Lăng Hàn cười cợt nói: "Không cần, ta đến quyết định bọn họ!" Nếu những người này cùng tiến lên, anh cũng không cần bảo vệ hứa hẹn chỉ dùng một tay gì, Tích Sinh Kiếm rung lên, ánh kiếm trùng thiên. Quốc thế gia trì, anh triển khai Huyền Diệu Tam Thiên, nhất thời 3100 ánh kiếm bắn ra, đồng thời vây công tám Thiên Nhân Cảnh lại. "Cái gì!" Bọn người Cổ Chương cả kinh, cái này cái này… trên đời sao có khả năng có kiếm pháp bén nhọn như vậy, đồng thời công kích tám Thiên Nhân Cảnh, còn để mỗi người đều có cảm giác vô lực không cách nào chống lại? Giác ngộ như vậy đã quá chậm, ánh kiếm xẹt qua, tám Thiên Nhân Cảnh ngã xuống, trong nháy mắt chết sạch. Trong trận doanh Đông Vực, chỉ còn dư lại tĩnh mịch. Quá mạnh, tại sao có thể có quái thai như vậy, giết Thiên Nhân Cảnh như cắt đậu hủ, chẳng lẽ này là Phá Hư Cảnh? Làm sao kháng cự? Căn bản vác không được!

Lăng Hàn thu kiếm, lạnh nhạt nói: "Như thế nào, còn có người muốn đầu hàng, hay chống đối đến cùng không?" Thiên Nhân Cảnh của Đông Vực đã chết sạch, còn lại chỉ là Hóa Thần Cảnh, đối mặt Lăng Hàn như Thiên Thần, đều không có một chút xíu dục vọng chiến đấu. Có mấy người đầu hàng, nhưng cũng có người tuyển chọn chạy trốn, bọn họ không muốn làm tôi tớ. Hổ Nữu phát uy, thân hóa lôi đình, một trảo một cái, ai có thể thoát thân ở dưới tay của nàng? Dụ địch thâm nhập, đóng cửa đánh chó, bộ đội của Đông Vực toàn quân bị diệt. Lăng Hàn chiêu hàng tất cả bọn họ, ở trước mặt tử vong, rất ít người có thể làm được thấy chết không sờn. Lại nói, bọn họ cũng là vâng lệnh xuất kích, không có cừu hận không thể hóa giải gì với Lăng Hàn, vậy hà tất chịu chết chứ? Lẽ nào thật sự để Trung Châu phong bọn họ làm liệt sĩ sao? Sau khi quyết định cường giả Đông Vực, Lăng Hàn lại ra lệnh cho bọn họ quay đầu đoạt lại các thành thị mình đã chiếm lĩnh, chuẩn bị cho một kế hoạch lớn hơn...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!