Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 156

Chương 156: Đại Chiến Vực Tường: Thi Đại Giáng Lâm

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 776 đến 780 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách sống động cuộc tây chinh đầy tham vọng của Lăng Hàn, nơi chiến trường không chỉ thử thách sức mạnh quân sự mà còn phơi bày sự chia rẽ nội bộ của kẻ thù. Tác giả khéo léo xây dựng một màn đối đầu đỉnh cao giữa thế hệ thiên kiêu hai vực, đẩy kịch tính lên đến giới hạn khi Lăng Hàn buộc phải vận dụng mọi át chủ bài. Đỉnh điểm là sự xuất hiện bí ẩn của Thi Đại, một nhân vật đầy mị lực nhưng tiềm ẩn hiểm nguy khôn lường, mở ra một chương mới đầy bất trắc và những bí ẩn sâu xa về cảnh giới tu luyện.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lăng Hàn, vị Hoàng đế trẻ tuổi của Đại Lăng Triều, với tầm nhìn chiến lược, quyết định thân chinh chỉ huy đại quân tây tiến, nhưng không quên giao phó trọng trách trấn giữ Hoàng Đô cho Dực Song Song. Dù nguyên khí đại thương, vị Thần linh này vẫn đủ sức sánh ngang Phá Hư tầng chín, đảm bảo Hoàng Đô được bảo vệ vững chắc. Cả Quãng Nguyên và Chu Vô Cửu, hai tướng lĩnh tài ba đã bước vào Sinh Hoa Cảnh nhờ đan dược của Lăng Hàn, cũng được điều động. Đại quân chỉ vỏn vẹn trăm vạn người, một con số khiêm tốn so với dân số Bắc Vực, nhưng đây là một đội quân tinh nhuệ, quý ở chất lượng hơn số lượng. Hơn mười vạn trong số đó đã đạt Linh Hải Cảnh trở lên, được tổ chức thành các tiểu đội, trung đội, đại đội, sẵn sàng vận dụng trận pháp liên hợp của Tử Nguyệt Hoàng Triều để tăng cường sức chiến đấu gấp bội. Chín mươi vạn còn lại, dù yếu hơn, vẫn là lực lượng cần thiết cho các công việc hậu cần, đảm bảo mọi khâu vận hành trôi chảy.

Khi đại quân còn cách vực tường ba ngày hành trình, một thám tử hớt hải báo tin: Tây Vực đã có chuẩn bị, dàn binh tại vực tường với hơn mười vạn tinh nhuệ. Lăng Hàn tuy có chút bất ngờ về tốc độ đoàn kết của Tây Vực, một vùng đất vốn phân tán thế lực, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. Nguyên Thừa Hòa, vừa đột phá Hóa Thần Cảnh, cùng Thạch Linh đã đạt Thiên Nhân Cảnh, cùng các tướng lĩnh khác như Tiền Vô Dụng, Hồ Phong Nguyệt (Thần Thai Cảnh) và Nhạc Khai Vũ (Sinh Hoa Cảnh) đều hăng hái xin xung trận. Các cường giả Linh Anh Cảnh từ các tông môn lớn cũng bị điều động, dù trong lòng không khỏi e ngại sức mạnh của Tây Vực, một vùng đất có cấp độ võ đạo cao hơn.

Lăng Hàn quyết định thận trọng, hạ lệnh tiến gần vực tường để quan sát tình hình. Hai ngày sau, đại quân đến nơi. Quả nhiên, phía trước là vô số quân trướng của Tây Vực, nhưng sự hỗn loạn, thiếu quân kỷ rõ rệt. Các binh sĩ, dù đều là Thần Thai Cảnh trở lên, lại đứng tản mạn theo từng nhóm nhỏ, cho thấy sự thiếu đoàn kết và lòng tin giữa các thế lực. Lăng Hàn hiểu rõ, đây là điều tất yếu khi các tông môn nội đấu lâu năm, khó lòng tin tưởng giao phó lưng mình cho đối thủ cạnh tranh.

Lăng Hàn cùng Hổ Nữu, Chư Toàn Nhi và Thạch Linh tiến về phía vực tường vô hình. Đúng lúc này, năm bóng người trẻ tuổi xuất hiện từ trận doanh Tây Vực, mang khí thế phi phàm, phong thái vô địch, thu hút mọi ánh nhìn. Lăng Hàn nhận ra ngay Từ Tu Nhiên, Đông Linh Nhi, Cổ Minh – ba thiên kiêu nổi bật của Ngũ Đại Tông Môn. Hai người còn lại, một vác thanh trường kiếm cổ điển, một toàn thân quấn quanh Thần Lôi xanh biếc, không ai khác chính là Tiểu Kiếm Đế Trương Mạch và Lôi Đình Chi Tử. Lăng Hàn đặc biệt chú ý đến Tiểu Kiếm Đế, người được đồn là đã tu ra Kiếm Tâm, và quả thực, kiếm ý từ người hắn mạnh mẽ đến mức như muốn xé toang vực tường.

Từ Tu Nhiên cất tiếng, giọng lạnh lùng, chất vấn Lăng Hàn về hành động lập quốc táo bạo. Lăng Hàn đáp lại không chút kiêng dè, thẳng thừng tố cáo Ngũ Đại Tông Môn đã ép hắn vào đường cùng. Đông Linh Nhi, với vẻ đẹp thoát tục, trách mắng hắn nói càn, nhưng Lăng Hàn chỉ hừ lạnh, khẳng định sự thật nằm trong lòng bọn họ. Cổ Minh tiến lên, tiết lộ rằng Ngũ Đại Tông Môn đã sớm dự đoán Lăng Hàn sẽ chọn Tây Vực làm bàn đạp, nên đã cử năm người họ trấn giữ. Hắn còn đe dọa Đông Vực sẽ xuất binh đánh úp Bắc Vực, phá tan căn cơ của Lăng Hàn.

Lăng Hàn không hề nao núng, bởi Hoàng Đô đã có Dực Song Song trấn giữ, và nếu Đông Vực chỉ chiếm thành trì mà không thể cướp đoạt Quốc Vận, hắn hoàn toàn có thể đánh về sau này. Hắn khiêu khích: "Sao chỉ có năm người các ngươi? Cao thủ Ngũ Tông đều chết hết sao?" Cổ Minh kiêu ngạo đáp rằng năm người họ liên thủ, dưới Phá Hư Cảnh không ai có thể giết được. Lăng Hàn bật cười, đoán trúng tim đen: "Sợ là Ngũ Tông căn bản không phái được Phá Hư Cảnh đi, ta nghĩ Bát Vương của Tử Nguyệt Hoàng Triều đã xuất thế toàn bộ, áp chế hết thảy Phá Hư Cảnh của các ngươi rồi."

Lời nói này khiến sắc mặt cả năm thiên kiêu biến đổi. Quả thật, Bát Vương của Tử Nguyệt Hoàng Triều, mỗi người đều là Phá Hư tầng chín, tu ra sức mạnh quy tắc, đã khiến Ngũ Đại Tông Môn phải chật vật. Lôi Đình Chi Tử chen vào, mây đen cuồn cuộn trên trời, tia chớp rực cháy: "Ngươi tự thân khó bảo toàn, còn có thời gian quan tâm người khác?"

Lăng Hàn không nói nhiều lời, rút Tích Sinh Kiếm ra, phá tan vực tường: "Khẩu chiến đã xong, giờ tới binh khí nói chuyện!"
"Giết!" Đại quân Đại Lăng Triều đồng loạt hò reo, khí thế ngất trời.
Thạch Linh xông ra đầu tiên, Hổ Nữu cưỡi trên vai nó, hưng phấn tột độ. Nàng như một mãnh hổ thoát lồng, lao vào quân Tây Vực, gây ra thương vong lớn. Sức chiến đấu Thiên Nhân Cảnh của nàng càn quét, những cường giả Hóa Thần Cảnh Tây Vực không phải đối thủ. Lôi Đình Chi Tử thấy vậy, hứng thú nói: "Để ta đối phó nàng!" Hắn hóa thành tia chớp, hai tuyệt thế bảo kiếm chém về phía Hổ Nữu. "Nữu Chi Phong Hỏa Quyền!" Hổ Nữu hét lên, ác chiến với Lôi Đình Chi Tử, hai luồng sức mạnh cuồng bạo va chạm.

Lăng Hàn đối mặt với bốn thiên kiêu còn lại, tự tin nói: "Bốn người các ngươi cùng lên đi!" Từ Tu Nhiên cười gằn, cho rằng hắn không cần bốn người liên thủ. Hắn múa Tuyệt Đao, khí tức mạnh mẽ, Đao Tâm đã tiểu thành, khiến Lăng Hàn cảm thấy khó vung kiếm. Lăng Hàn vận Tích Sinh Kiếm, triển khai Bát Hoang A Tị Kiếm, tay trái vận Phúc Địa Ấn, giao chiến kịch liệt. Từ Tu Nhiên đã bước vào Thiên Nhân Cảnh, sức chiến đấu đạt Thiên Nhân mười tinh, vượt chín tinh, tiến bộ thần tốc. Lăng Hàn, dù có thể phách trân kim cấp chín, vẫn bị thương nhẹ sau mười mấy chiêu.

Đột nhiên, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lăng Hàn. Đông Linh Nhi rút ra một quyển trục, tỏa ra uy thế kinh người, khiến Lăng Hàn rùng mình, da đầu tê dại. Đây chắc chắn là pháp chỉ của Phá Hư Cảnh! Từ Tu Nhiên bất mãn, muốn tự mình kết liễu Lăng Hàn, nhưng Đông Linh Nhi lạnh lùng đáp: "Nhiệm vụ duy nhất là chém giết người này!" Nàng mở quyển trục, bạch quang đan dệt thành một con Vân Phượng khổng lồ, sải cánh trăm trượng, mang khí tức ngông cuồng tự đại của Phá Hư Cảnh, lao thẳng về phía Lăng Hàn.

Đúng lúc nguy cấp, nhiệt độ không khí đột ngột giảm mạnh. Một tiếng Long ngâm vang vọng, một con Chân Long băng giá xuất hiện, vung trảo đón lấy Vân Phượng. Một đòn, Vân Phượng bị đánh bay. Lăng Hàn cười ngạo nghễ, hắn đã đoán trước được. Pháp chỉ này, dù là của Phá Hư Cảnh, cũng bị giới hạn bởi chất liệu và thực lực người chế tác, uy lực chỉ khoảng Phá Hư nhị, tam tinh. Bốn thiên kiêu Tây Vực kinh ngạc, không hiểu sao một pháp chỉ Phá Hư Cảnh lại yếu đến vậy, còn con Băng Long kia lại mạnh mẽ đến thế. Lăng Hàn đã triển khai Băng Long Oanh Địa Trận, một trận pháp có thể liên tục hấp thụ linh khí, uy lực không suy giảm.

Từ Tu Nhiên gầm lên, bất đắc dĩ thức tỉnh Tuyệt Đao. Khí tức chí tôn bùng nổ, Tuyệt Đao lơ lửng đối đầu với Tích Sinh Kiếm. Tuy nhiên, Băng Long vẫn áp đảo Vân Phượng. Thời gian tồn tại của pháp chỉ có hạn, nếu tiếp tục, liên quân Tây Vực chỉ có đường bị tàn sát. Từ Tu Nhiên và các thiên kiêu khác đều biến sắc, nhận ra phán đoán sai lầm. Họ buộc phải rút lui, nhờ Tuyệt Đao và pháp chỉ hộ thân, cần phải thỉnh cầu Phá Hư Cảnh tự mình ra tay, và phải là Phá Hư ngũ tinh trở lên.

Lăng Hàn không đuổi theo, ưu tiên hàng đầu là thu phục Tây Vực. Hắn quay lại, thấy Lôi Đình Chi Tử đã bỏ chạy, Hổ Nữu vẫn còn đang hưng phấn. Trận chiến kết thúc, liên quân Tây Vực tan tác, mất nhiều cường giả Hóa Thần Cảnh. Lăng Hàn để Thạch Linh ở lại hiệp trợ đại quân, còn mình cùng Hổ Nữu, Chư Toàn Nhi trở về Bắc Vực, vì Đông Vực đã xâm lấn, ảnh hưởng đến Quốc Vận.

Trên đường trở về, vào ngày thứ ba, họ gặp một cảnh tượng kỳ lạ. Giữa rừng núi hoang vắng, một nam tử ngồi an nhàn trên ghế thái sư, trước mặt là một chiếc bàn nhỏ, đang thong thả uống trà. Nam tử này chừng ba mươi tuổi, phong thái nho nhã, tóc đen buông xõa, toát lên vẻ phóng đãng mà cuốn hút. Hắn mời Lăng Hàn uống trà Long Đản, một loại trà quý hiếm. Lăng Hàn ngồi xuống đối diện, thưởng thức trà, và hỏi tên đối phương. Nam tử mỉm cười: "Ta tên Thi Đại."

Lăng Hàn suýt nữa phun trà. Thi Đại! Cái tên này, theo lời Thi Nhị, là một tồn tại hoàn mỹ hơn cả hắn, một người đã lột bỏ hoàn toàn cựu thân để đạt tân sinh. Không hề có chút khí chất âm u nào của Thiên Thi Tông, mà ngược lại, Thi Đại như một học giả uyên bác. Lăng Hàn không khỏi cảm thán sự bất ngờ này. Thi Đại tiết lộ, hắn rất ít khi ra tay giết người, nhưng những ai đáng giá hắn xuất thủ, hắn sẽ mời uống trà. Lăng Hàn hiểu, đây chính là "Đoạn Đầu Trà".

Hai người nói chuyện phiếm, Thi Đại bác học uyên thâm, Lăng Hàn cũng không kém, kiến thức kiếp trước giúp hắn đối đáp trôi chảy. Bình trà nhanh chóng cạn. Thi Đại thu chén trà vào không gian linh khí, Lăng Hàn đứng dậy. Thi Đại nói: "Ngươi có thể ngăn ta mười chiêu, ta liền tha ngươi một lần." Lăng Hàn cảnh giác cao độ, không thể nhìn thấu tu vi của Thi Đại, nhưng hắn đoán đối phương có thể đã đạt Phá Hư Cảnh.

Thi Đại tùy ý vỗ một chưởng. Một bàn tay khổng lồ xuất hiện, mang uy lực Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao. Lăng Hàn múa kiếm đón đỡ, nhưng vẫn bị đánh bay, toàn thân chấn động. "Chiêu thứ hai!" Thi Đại lại vung chưởng, uy lực tăng lên. Lăng Hàn lần nữa gánh chịu, tuy bị đập thành một tờ giấy, nhưng nhờ thể phách cường hãn, hắn hóa giải được một nửa uy lực. Thi Đại kinh ngạc trước thể thuật cương nhu đồng tồn của Lăng Hàn, nhưng vẫn tiếp tục chưởng thứ ba, uy lực đã đạt đến cấp độ Phá Hư Cảnh, trời đất rung chuyển, đại địa nứt nẻ.

Lăng Hàn không do dự, vung tay phải, một trăm linh tám thanh đoản kiếm bay ra, hình thành Băng Long Oanh Địa Trận. Bàn tay khổng lồ bị ngăn lại bởi Băng Long. Thi Đại kinh ngạc, không ngờ Lăng Hàn lại là một Trận pháp sư, còn trẻ tuổi như vậy mà đạt được thành tựu khó tin trong ba đạo. Hắn suy đoán Lăng Hàn có thể là một Phá Hư Cảnh chuyển thế, nắm giữ linh hồn tiền kiếp. Lăng Hàn cười nhạt: "Còn bảy chiêu!"

Thi Đại nghiêm nghị, tay phải tụ ánh sáng kinh người, hiện lên mạch văn cổ xưa. Lăng Hàn biết đối phương đang chuẩn bị đại chiêu, nhưng không thể bị động chịu trận. Hắn tế Lạc Nhật Cung, giương cung cài tên, kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn. Nhưng hắn kinh hoàng phát hiện, Thi Đại không hề có kẽ hở nào! Không phải Thi Đại hoàn mỹ, mà là thực lực của Lăng Hàn quá yếu để nhìn ra. Phá Hư Cảnh mạnh mẽ đến mức, dù đứng yên, phòng ngự tĩnh cũng như hoàn mỹ.

May mắn thay, còn có Băng Long Oanh Địa Trận. Lăng Hàn dốc toàn lực, nếu Băng Long không trụ được, hắn sẽ cân nhắc trốn vào Hắc Tháp hoặc dùng Hắc Tháp rót lực. Thi Đại ra chiêu, vỗ ra một chưởng, vô số ngôi sao từ trên trời rơi xuống như mưa sao sa, mỗi ngôi sao là một khối hằng tinh nặng trịch, liên miên nổ xuống. Đây là đại chiêu của Phá Hư Cảnh, đáng sợ đến kinh người.

Băng Long gầm rít, bay lên đón đánh. Giữa bầu trời, ánh sáng bùng nổ, Lăng Hàn phải cúi đầu không dám nhìn thẳng. Hắn ở trong Băng Long Oanh Địa Trận, được bảo vệ mạnh mẽ, đủ sức đối kháng Phá Hư ngũ tinh. Thi Đại không ngừng ra chiêu, vô số hằng tinh tiếp tục rơi, che lấp cả ánh mặt trời. Băng Long vô cùng mạnh mẽ, mang sức chiến đấu Phá Hư thất tinh, lại có Bất Tử Chi Thân, bị đánh vỡ cũng nhanh chóng hồi phục. Thi Đại mạnh, nhưng chưa đạt đến Phá Hư ngũ tinh, không làm gì được trận pháp, thậm chí còn bị Băng Long truy đuổi.

Thi Đại ngừng tay, trầm ngâm nói: "Còn một chiêu." Lăng Hàn lúc này đã yên tâm hơn, thực lực Thi Đại khoảng Phá Hư tứ tinh, dù là khi hắn phóng đại chiêu. Nhưng Thi Đại có còn tuyệt chiêu mạnh hơn không? Thi Đại xòe tay phải, trong lòng bàn tay là một cây xương tay như thủy tinh. Nó không hề âm u, mà như một tác phẩm nghệ thuật, tràn ngập vẻ cao quý, với vô số mạch văn phức tạp. Lăng Hàn chấn động: "Cái này sẽ không phải là xương trên người ngươi lấy xuống chứ?" Thi Đại lắc đầu, nói rằng đó là xương tay tiền thân hắn đoạt được, và theo suy đoán của hắn, đó có thể là một cánh tay của Thần linh.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!