Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa không gian căng như dây đàn, Từ Tu Nhiên nhìn thẳng vào Lăng Hàn, giọng điệu lạnh lùng như lưỡi dao: "Ý ngươi là, ta chết chắc rồi?" Chàng trai trẻ đáp lại, ánh mắt không chút gợn sóng. Từ Tu Nhiên gật đầu, vẻ mặt chắc chắn: "Chết đến không thể chết thêm. Ngươi bây giờ chỉ là một cái xác biết thở mà thôi." Hắn nhắc nhở Lăng Hàn về quyền lực tuyệt đối của Ngũ Đại Tông Môn, thế lực đã thống trị Hằng Thiên Đại Lục hơn hai mươi vạn năm với vô số cường giả Phá Hư Cảnh. Giết một tiểu tử Linh Anh Cảnh như Lăng Hàn, làm gì có chuyện ngoài ý muốn? Ngay cả khi Lăng Hàn là Phá Hư Cảnh, bị hàng trăm người truy sát thì cũng chỉ có thể nuốt hận.
Lăng Hàn bật cười lớn, sự khinh miệt hiện rõ trong ánh mắt: "Vậy thì hãy để cái xác như ta làm thịt ngươi trước đi!" Từ Tu Nhiên không nao núng, rút Tuyệt Đao ra, tự tin tuyên bố: "Ta đã có kỳ ngộ, đao đạo lĩnh hội lên một tầng, uy năng Tuyệt Đao tăng gấp đôi. Hôm nay, ngươi lấy gì ngăn ta?" Hắn tin chắc rằng Tuyệt Đao đã hoàn toàn nghiền ép Ma Sinh Kiếm. Lăng Hàn chỉ khẽ mỉm cười, bí mật của chàng là giờ đây chàng không dùng Ma Sinh Kiếm. Hơn nữa, chàng còn có Hắc Tháp làm hậu thuẫn.
Từ Tu Nhiên không nói thêm, chỉ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, đao khí bùng nổ, hóa thành bóng mờ một thiên đao khổng lồ sau lưng. Khí tức ấy, dù hắn chỉ là Hóa Thần Cảnh, lại mang sức mạnh Thiên Nhân Cảnh. Thiên đao chém xuống, dài mấy trăm trượng, bao trùm một vùng rộng lớn. Lăng Hàn vung quyền đón đỡ, không dám xem thường đối thủ, dồn toàn lực vào cú đấm. Một luồng kiếm mang bùng nổ từ nắm tay chàng, đối đầu với thiên đao. Kiếm mang bị nghiền nát ngay lập tức, thiên đao giáng xuống nắm tay Lăng Hàn. Cánh tay chàng run rẩy kịch liệt, biến dạng như sợi mì, nhưng chỉ bị đẩy lùi bảy trượng, một vết thương nhỏ xuất hiện trên mu bàn tay, máu nhuộm đỏ cả cánh tay. Từ Tu Nhiên kinh ngạc: "Cương nhu cùng tồn tại?"
Lăng Hàn lắc lắc cánh tay, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, Kim Cương thể tức thì tự lành, làn da lại mịn màng như ngọc, phát ra thần quang. Từ Tu Nhiên lạnh lùng, giơ Tuyệt Đao lên. Hắn tin vào sức mạnh của mình, nhưng để diệt trừ yêu nghiệt như Lăng Hàn, cần phải nhanh chóng, không thể để lại hậu họa. Tuyệt Đao rực sáng, dù thân đao loang lổ, hư hại, nó vẫn tỏa ra khí thế trấn áp cửu thiên thập địa, như hóa thành một đại năng Phá Hư Cảnh vô thượng. Trái lại, Tích Sinh Kiếm của Lăng Hàn lại thu liễm ánh sáng, ẩn mình như một thanh phàm kiếm, nhưng Lăng Hàn biết, nó đang ở trạng thái "thần cản giết thần, phật chặn giết phật". Đó là một Sát Lục chi kiếm, chỉ biết sát phạt.
Từ Tu Nhiên ngạc nhiên nhận ra đây không phải thanh Linh khí cấp mười Lăng Hàn từng dùng. Chàng ta lại có một thanh kiếm khác, liệu có mạnh hơn? Hắn không thể tin nổi, Linh khí cấp mười vốn đã hiếm hoi, Lăng Hàn lại có thể thay đổi tùy ý như vậy. Oanh! Tuyệt Đao chủ động tấn công, chém về phía Lăng Hàn. Tích Sinh Kiếm cũng thoát ly khỏi tay chàng, tự động bay lên, ánh kiếm vô tận rực rỡ nghênh đón Tuyệt Đao. Hai bảo khí tuyệt thế va chạm, dư âm khủng khiếp rung chuyển trời đất, mặt trời trên cao cũng chao đảo, như muốn tắt lịm.
Một đòn qua đi, Tuyệt Đao và Tích Sinh Kiếm đều bắn ngược, Tuyệt Đao tỏa ra quang ảnh đen tối, Tích Sinh Kiếm dẫn dắt bạch quang vô tận, chia bầu trời thành hai thế giới trắng đen đối lập. Từ Tu Nhiên biến sắc, Tuyệt Đao lại không chiếm được thượng phong! Điều này sao có thể? Tuyệt Đao, binh khí của một đại năng thượng cổ, dù đã hư hại, vẫn là Linh khí mạnh mẽ bậc nhất thế gian. Nhưng nó đã bị chặn lại! Thanh kiếm kia rốt cuộc là thứ gì, quá nghịch thiên rồi! Lăng Hàn cười nhạt: "Xem ra, Linh khí của chúng ta đều không dùng được." Hai bảo khí đã tự chủ chiến đấu, Lăng Hàn hay Từ Tu Nhiên đều không thể can thiệp, trận chiến cấp Phá Hư Cảnh này không phải là thứ họ có thể nhúng tay.
Nhưng Lăng Hàn vẫn còn nhiều Linh khí khác. Chàng rút Ma Sinh Kiếm ra, nói: "Đến đây, chúng ta đánh một trận!" Dù là Từ Tu Nhiên cũng không khỏi muốn chửi thề, Lăng Hàn lại còn có thêm một thanh Linh khí cấp mười nữa! May mắn là thanh này chưa thức tỉnh. Từ Tu Nhiên quyết định dùng chưởng làm đao, không cần binh khí khác, đối đầu với Lăng Hàn tay không.
Đúng lúc đó, một khí thế đáng sợ chấn động, một bóng người vụt tới với tốc độ kinh người, không bị ảnh hưởng bởi ánh sáng từ Tuyệt Đao và Tích Sinh Kiếm. Đó là một nam tử cao lớn, cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn, đứng sừng sững trên không trung như một ngọn núi. "Cô Lâm đại nhân!" Từ Tu Nhiên cung kính hành lễ. Hắn là một cường giả Phá Hư Cảnh của Địa Long Tông, lấy thể thuật xưng danh. Cô Lâm không cần nguyên lực hộ thân, để mặc ánh đao bóng kiếm chém qua người, chỉ thấy vô số hỏa tinh bùng lên trên lồng ngực hắn mà không hề hấn gì.
"Thần thông Phúc Địa Ấn ở trên người đứa trẻ này?" Cô Lâm hỏi. "Bẩm đại nhân, đúng vậy!" Từ Tu Nhiên đáp. Cô Lâm gật đầu, trực tiếp vung chưởng tóm lấy Lăng Hàn. Là cường giả Phá Hư Cảnh, hắn không cần để ý quy tắc. Lăng Hàn chỉ là tiểu bối Linh Anh Cảnh, hắn lười tra hỏi, bắt người trực tiếp là tiện nhất. Lăng Hàn đã định tiến vào Hắc Tháp, vì Phá Hư Cảnh ra tay, chàng không thể chống cự. Ma Sinh Kiếm cũng không có phản ứng, không tự chủ thức tỉnh.
"Thật là có tiền đồ, lại ra tay với một tiểu bối!" Một giọng nói khinh thường vang lên, một bàn tay khổng lồ khác từ đâu bắn tới, va chạm với chưởng của Cô Lâm. Hai bàn tay nguyên lực khổng lồ như núi va vào nhau, tạo ra tiếng nổ vang trời, sức mạnh kinh khủng bắn ra tứ phía, khiến mặt trời trên cao cũng chập chờn, như muốn tắt. Một nam tử toàn thân bao quanh bởi lửa xuất hiện, dáng người thon dài, tóc xõa vai, những sợi tóc cũng quấn quanh lửa, bay phấp phới. Dưới chân hắn, từng đạo hỏa diễm tạo thành Đạo Hoa, khiến hắn như một Hỏa Thần giáng thế.
"Hỏa Diễm Vương!" Cô Lâm hừ một tiếng, sát khí bùng lên trong mắt. "Ngươi dám quản chuyện bao đồng?" "Bản vương muốn làm gì, liên quan gì tới ngươi?" Hỏa Diễm Vương đáp lại đầy ngạo mạn. "Hừ, không muốn chết ở đây, tốt nhất cút ngay lập tức!" Cô Lâm quát lên. Hỏa Diễm Vương chắp tay sau lưng: "Lẽ nào ngươi không biết, đây chính là di tích của Cổ Vương Triều chúng ta sáng lập vô số năm trước? Phúc Địa Ấn ngươi mơ ước, chính là thần thông do Lão Thất Địa Linh Vương nắm giữ! Bản vương đã tới đây, há có thể ngồi nhìn thần thông đó rơi vào tay Ngũ Đại Tông Môn các ngươi?"
Cô Lâm giật mình. Hắn nhớ lại sự hung hãn của Tử Nguyệt Hoàng Triều khi xưa, suýt nữa đã hủy diệt truyền thừa của Ngũ Đại Tông. Truyền thừa thần thông, ý nghĩa là thần thông đã đạt cảnh giới đại thành! Hỏa Diễm Vương không hề hứng thú với thần thông này, điều này có ý nghĩa gì? Nghĩ đến đây, Cô Lâm rùng mình. Tử Nguyệt Hoàng Triều quay trở lại, liệu có thể tái hiện huy hoàng mấy chục vạn năm trước? Hắn trấn tĩnh lại: "Nếu không muốn, hà tất quản chuyện bao đồng?" "Ha ha ha, bản vương không muốn, nhưng cũng không thể tiện nghi loại ngớ ngẩn như ngươi." Hỏa Diễm Vương cười gằn. "Hơn nữa, thần thông đó là do người này lấy từ Thư Các ra, là thần thông chọn hắn, há là loại ngớ ngẩn như ngươi có thể mơ ước?"
Cô Lâm phẫn nộ, đường đường là cường giả Phá Hư Cảnh lại bị mắng là ngớ ngẩn, làm sao hắn nhẫn nhịn được? "Vậy thì trước hết giết ngươi!" Cô Lâm cười gằn, sau lưng hiện ra bóng mờ một đại xà, đột nhiên quấn lấy Hỏa Diễm Vương. Hỏa Diễm Vương đưa tay phải ra, nhấn xuống, oanh... một con Hỏa Hổ khổng lồ như núi lao ra, nghênh đón đại xà. Oành oành oành... đại xà và Hỏa Hổ ác chiến, nhưng nhanh chóng phân thắng bại. Đại xà bị đánh bại, Hỏa Hổ dẫm đầu rắn dưới chân, mặc cho nó giãy giụa vô ích. "Phế vật," Hỏa Diễm Vương lạnh lùng nói. Cô Lâm tức giận, nhưng thực lực không bằng thì làm sao?
"Ha ha, Hỏa Diễm Vương uy phong thật lớn!" Lại một bóng người xuất hiện, không hề sợ hãi những gợn sóng chiến đấu của Tuyệt Đao và Tích Sinh Kiếm. Đó là một nam tử da dẻ mịn màng như ngọc, dáng người thon dài, lưng vác một thanh trường kiếm, vẻ ngoài tiên phong đạo cốt. Kỳ lạ nhất là đôi mắt hắn, con ngươi lại là hai thanh kiếm, trông cực kỳ quái dị. "Ngươi là cặn bã của Thiên Kiếm Tông?" Hỏa Diễm Vương đảo mắt qua, dáng vẻ vô cùng tùy ý, như không để hai đại Phá Hư Cảnh này vào mắt. "Thiên Kiếm Tông Mã Ngữ Đường, bái kiến Hỏa Diễm Vương." Nam tử đeo kiếm cười nói, chắp tay thi lễ.
Hỏa Diễm Vương không để ý tới Mã Ngữ Đường, chỉ nhìn Lăng Hàn nói: "Người trẻ tuổi, vận khí của ngươi không tệ, thanh kiếm này là Ngô Hoàng tự tay chế tác, mà ngươi lại được thần thông của Lão Thất, xem ra nhất định là hữu duyên với Tử Nguyệt Hoàng Triều ta rồi." Hắn tiếp lời: "Rời đi đi, hiện tại không phải cấp bậc như ngươi có thể tham gia." Lăng Hàn đương nhiên không có ý định nhúng tay vào trận chiến của các cường giả Phá Hư Cảnh. Chàng thu Tích Sinh Kiếm lại, cùng Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu và con thỏ triển khai thân pháp rời đi.
"Ta cho ngươi đi sao?" Cô Lâm ra tay, tóm lấy Lăng Hàn. Oanh, một đạo hỏa diễm cuộn qua, bức lui Cô Lâm. Chính Hỏa Diễm Vương đã ra tay. Hắn ngạo nghễ nói: "Bản vương nói để bọn họ rời đi, ngươi còn dám ra tay, đây là đang tìm đường chết sao?" "Hừ, hiện tại không phải là lúc trước, Tử Nguyệt Vương Triều sớm đã trở thành bụi bặm lịch sử, những lão gia hỏa các ngươi cũng nên biến mất, đã không thuộc về thời đại này rồi." Cô Lâm nói. Vù, Mã Ngữ Đường cũng ra tay chộp lấy Lăng Hàn. Trên người tiểu tử này có một môn thần thông, tuyệt đối không thể để hắn rời đi. Hỏa Diễm Vương lại đánh ra một quyền, cản Mã Ngữ Đường lại. Hắn cười ngạo nghễ: "Bản vương ở đây, các ngươi còn muốn nhảy ra bọt nước?" "Liên thủ!" Mã Ngữ Đường và Cô Lâm nhìn nhau, đồng loạt ra tay, công về phía Hỏa Diễm Vương. Hỏa Diễm Vương cười ha ha, thân hình cấp tốc bành trướng, biến thành một cự nhân cao khoảng mười trượng, toàn thân hắn phát sáng những đạo văn màu vàng, hóa thành từng sợi xiềng xích quấn quanh người. "Quy... sức mạnh quy tắc!" Mã Ngữ Đường biến sắc.
Có Hỏa Diễm Vương cản chân truy binh, Lăng Hàn dễ dàng thoát khỏi bí cảnh. Chàng đi về phía khu vực dược viên, nhưng không lãng phí thời gian tìm kiếm, mà xuyên thẳng qua, một đường ra khỏi bí cảnh. Vừa đi, chàng vừa suy nghĩ về hành động kế tiếp. Giết Mao Quân, Thích Lập Quả – hai giáo viên của Bổ Thiên Học Viện – liệu chàng có thể quay về đó nữa không? Việc thí sư là tội ác tày trời trong giới võ đạo. Điều cốt yếu là thái độ mập mờ của Đan Sư Hiệp Hội, từ đầu đến cuối không thừa nhận thân phận Đan Sư Thiên Cấp của chàng. Quan trọng hơn, chàng đang mang Phúc Địa Ấn, cường giả Ngũ Đại Tông Môn chắc chắn sẽ không ngừng nhắm vào chàng. Ai dám đảm bảo sẽ không có kẻ nào đột nhiên ra tay, trực tiếp sưu hồn chàng?
Lăng Hàn suy nghĩ kỹ, mục đích ban đầu của chàng ở Bổ Thiên Học Viện là thu nhận đệ tử. Nhưng giờ đây, có Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh giúp đỡ, việc này dường như không cần chàng nữa. Vũ Hoàng vốn là hoàng đế, việc lung lạc lòng người tự nhiên là chuyện dễ như ăn cháo. "Việc này giao cho hai vị huynh trưởng đi." Lăng Hàn mỉm cười: "Vậy ta sẽ đắp nặn hình tượng đệ tử bị bức ép phản ra Bổ Thiên Học Viện, đối nghịch với bọn hắn." Sẽ không lâu nữa chàng có thể bước vào Hóa Thần Cảnh, sức chiến đấu đủ để địch Thiên Nhân Cảnh, trên đời này người có thể áp chế chàng thực sự quá ít ỏi, đã nắm giữ tư cách hoành hành.
Chàng quyết định gia nhập đại quân của Hỏa Diễm Vương, gia tốc phá diệt Ngũ Đại Tông Môn, thống nhất thiên hạ, dọn dẹp chướng ngại cuối cùng cho việc khai thiên. Nắm chắc chủ ý, Lăng Hàn không do dự nữa. Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu, con thỏ đương nhiên không có ý kiến. Còn Nguyên Thừa Hòa, huynh muội Lý Phong Vũ, Lăng Hàn không định dẫn họ đi, để họ về học viện, đợi khi đối đầu, chàng sẽ đăng cao nhất hô, kêu gọi họ phản chiến.
Chàng thu Chư Toàn Nhi và con thỏ vào Hắc Tháp, triển khai Lôi Động Cửu Thiên toàn lực chạy đi. Hổ Nữu cũng hóa thành một tia sét theo sát bên cạnh chàng, dường như vẫn còn thừa sức. Tầm Kim Thử được Lăng Hàn mang theo người, thỉnh thoảng vẫn phát hiện ra dấu vết của trân kim, Lăng Hàn thuận tiện thu lấy.
Bảy ngày sau, chàng cuối cùng cũng bay ra khỏi bí cảnh, đến gần đại quân của Hỏa Diễm Vương, chờ đợi sự xuất hiện của Hỏa Diễm Vương. Chàng không rảnh rỗi, lập tức tiến vào Hắc Tháp, bắt đầu tu luyện Phúc Địa Ấn. Nghe giọng điệu của Hỏa Diễm Vương, dường như Bát Vương đều nắm giữ một môn thần thông, và đều luyện đến mức đại thành mới có thể truyền thừa. Lôi Động Cửu Thiên cũng là do một trong số họ lưu lại. Lăng Hàn thấy lạ, tại sao Bát Vương không học tập lẫn nhau, mỗi người đều nắm giữ tám môn thần thông? "Ham nhiều nhai không nát sao?" Chàng lẩm bẩm, rồi bật cười. Chàng chưa từng thấy Bát Vương ra tay toàn lực, làm sao biết họ không có tám môn thần thông chứ?
"Tám môn thần thông, nghĩ đến cũng làm người ta kích động!" Lăng Hàn cười nói. Nhưng nghĩ kỹ lại, nhiều thần thông chưa chắc đã có thể triển khai đồng thời. Ví dụ, học hai môn thần thông loại tiễn thuật thì sao, khi chiến đấu chỉ có thể triển khai một, lại phân tán tinh lực vào hai môn có tính chất gần giống nhau, thật lãng phí thời gian. "Mặc kệ, trước học môn thần thông này, rồi xem có phù hợp với ta không." Lăng Hàn áp hạt châu kia lên trán, một luồng thần niệm tràn vào, hạt châu lập tức phản ứng, hóa thành từng đạo quang mang tràn vào thức hải của chàng. Một bóng người khôi ngô xuất hiện, hai tay kết ấn, vận chuyển một loại bí pháp nào đó. Trên hai tay người kia dày đặc mạch văn, như một bức tranh duyên dáng, phù hợp với quy luật thiên địa, khiến tâm thần người ta không khỏi động chuyển theo. Rầm rầm rầm, Thủ Ấn đánh ra, kinh thiên động địa. Phúc Địa Ấn, tu đến cảnh giới đại thành, có thể diệt đại địa.
Bóng người đó biểu thị xong xuôi, còn lưu lại một đoạn văn, đại ý là Phúc Địa Ấn chưa trọn vẹn, chỉ là nửa thức. Thủ Ấn hoàn chỉnh tên là Phiên Thiên Phúc Địa Ấn, song ấn kết hợp, trời đất xoay vần, quét ngang càn khôn. Lăng Hàn không khỏi tim đập thình thịch, Phúc Địa Ấn đã mạnh mẽ như vậy, song ấn kết hợp chắc chắn sẽ uy lực vô song. Chàng bắt đầu tu luyện. Dù với trí tuệ siêu việt của chàng, tiến triển vẫn rất chậm. Đây là một môn thần thông, không phải võ kỹ đơn giản, ẩn chứa quy luật thiên địa. May mắn thay, ngộ tính của chàng đáng sợ, dù không có người chỉ điểm, chàng vẫn suy tính ra ảo diệu bên trong. Chàng không ngừng "A" "Nha" "Ồ" thán phục, "thì ra là vậy, hóa ra là vậy."
Nửa tháng sau, chàng đạt được chút thành tựu, có thể triển khai Thủ Ấn. Chàng lấy con thỏ làm đối luyện. Phúc Địa Ấn vừa mở, hai tay chàng phủ đầy mạch văn, lấp lánh phát sáng như Thần linh. Con thỏ muốn bỏ chạy, nhưng bị Hổ Nữu trừng mắt, đành nhắm mắt đi tới. So với việc luận bàn với Lăng Hàn và bị Hổ Nữu cắn, nó kiên quyết chọn cái trước, cho thấy Hổ Nữu đáng sợ hơn. Nhưng con thỏ rất vô lại, sau khi đánh một hồi, liền kêu đầu hàng, không chịu tái chiến. Lăng Hàn cũng không ép, chàng đã tính toán ra uy năng của môn thần thông này. Rất mạnh! Nhưng không sánh bằng Diệt Long Tinh Thần Tiễn. Tuy nhiên, Diệt Long Tinh Thần Tiễn là tấn công từ xa, Phúc Địa Ấn thích hợp cả xa lẫn gần, kết hợp với thể phách mạnh mẽ của chàng, có thể phát huy hiệu quả hoàn hảo.
"Nếu ta tay phải triển khai kiếm pháp, tay trái triển khai Phúc Địa Ấn, uy lực không phải càng mạnh hơn sao?" Lăng Hàn suy nghĩ. Điều này không phải là không thể, bởi Phiên Thiên Phúc Địa Ấn vốn là hai Thủ Ấn, một tay Phiên Thiên, một tay Phúc Địa. Hiện tại chàng chỉ học Phúc Địa Ấn, tại sao không thể dùng một tay triển khai? "Hơn nữa, Phúc Địa Ấn nguyên bản chính là một tay triển khai, chỉ là Phiên Thiên Ấn thất truyền, nên Phúc Địa Ấn mới diễn hóa thành hai tay để tăng uy lực." Lăng Hàn suy đoán: "Vậy điều ta muốn làm là khôi phục Phúc Địa Ấn về hình dáng ban đầu, tuy một tay triển khai không mạnh bằng hai tay, nhưng lại giải phóng tay kia, có thể triển khai kiếm pháp, quyền pháp, chưởng pháp khác..." "Có điều, điều này yêu cầu ta phải nhất tâm nhị dụng."
Nhất tâm nhị dụng không khó với võ giả, nhưng muốn triển khai hai môn bí pháp cao cấp đến mức tận cùng, thì lại khó khăn. Lăng Hàn bắt đầu thôi diễn Phúc Địa Ấn, để nó có thể triển khai bằng một tay. Độ khó này còn hơn cả chiêu thức, thực tế thần thông không có chiêu thức cố định, ít nhất bốn môn thần thông Lăng Hàn đã học đều như vậy. Thần thông chỉ dạy cách vận chuyển nguyên lực, phù hợp với một loại quy luật đặc biệt, nhưng cách triển khai cụ thể lại rất tùy ý. Như triển khai Phúc Địa Ấn, trên hai tay sẽ phủ đầy mạch văn đặc thù, uy lực lớn hay nhỏ tùy thuộc vào mạch văn, nắm giữ lực phá hoại cực kỳ đáng sợ. Diệt Long Tinh Thần Tiễn cũng vậy, ngưng chú mạch văn trên thân tiễn, bắn ra một mũi tên hủy diệt. Bởi vậy môn thần thông này thậm chí không cần cung tiễn thật, lấy thân làm cung, nguyên lực làm tiễn cũng có thể tạo ra lực phá hoại cực mạnh. Lăng Hàn muốn làm là để mạch văn nguyên bản phân bố trên hai tay tụ về một tay.
Chàng khổ tâm thôi diễn, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã một tháng. Cuối cùng, chàng nở nụ cười. Tay trái chàng mở ra, mạch văn dày đặc, điều kỳ lạ là Ma văn lại bắt đầu cộng hưởng, kết hợp với Phúc Địa Ấn. "Ồ, tuy hai cái hoàn toàn khác nhau, nhưng vì sao ta lại thấy có điểm giống nhau nhỉ?" Lăng Hàn cảm thấy kỳ lạ. "Đây là sức mạnh quy tắc," Tiểu Tháp hiện lên. "Quy tắc!" Lăng Hàn lẩm bẩm. Trước đây Tiểu Tháp đã nói Ma văn là quy tắc một giới biến thành, chàng chỉ biết uy lực mạnh, nhưng không biết tại sao. Chàng nói: "Đến, giải thích cụ thể một chút." "Ta không có nghĩa vụ này," Tiểu Tháp kiêu ngạo. "Có điều, thần thông đều có thể chạm tới sức mạnh quy tắc, vì lẽ đó, ngươi hãy tu luyện những thần thông này thật tốt, sẽ có rất nhiều chỗ lợi." "Cái này không nói ta cũng biết mà!" Lăng Hàn phiền muộn, tên này thật kiêu ngạo, hoàn toàn không coi chàng là chủ nhân.
Lăng Hàn ra khỏi Hắc Tháp, chỉ thấy đại quân của Hỏa Diễm Vương đã biến mất, và cách đó không xa, trên đầu tường đã cắm cờ xí của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Hiển nhiên, Hỏa Diễm Vương đã hạ thành trì này, tiếp tục bước đi mở rộng. Lăng Hàn để mọi người từ Hắc Tháp ra, bước vào thành thị, muốn tìm hiểu tình hình. Hóa ra, nửa tháng trước Thái Âm Vương đã mang theo một đại quân đến đây, hội sư với Hỏa Diễm Vương. Hai cường giả phát động cường công, phá tan thế lực thủ thành, khiến liên quân Ngũ Đại Tông Môn phải rút lui.
"Chiêu binh, chiêu binh!" Trên đường phố, một quân sĩ đang cao giọng hô hào. "Gia nhập đại quân Tử Nguyệt chúng ta, sẽ có cơ hội học được võ kỹ cùng công pháp cao cấp, cơ hội trở thành cường giả tuyệt đối không nên bỏ qua." Lăng Hàn không khỏi muốn cười, Mã Đa Bảo vô căn cứ, binh lính của hắn cũng không đáng tin cậy lắm, khẩu hiệu chiêu binh này thật khiến người ta không nhịn được cười. Có điều, việc lấy công pháp và võ kỹ ra mê hoặc, thật sự rất hấp dẫn. Rất nhiều người bị kẹt ở một cảnh giới nào đó không phải do thiên phú hay tài nguyên không đủ, mà là thiếu công pháp tầng cao hơn!
Ví dụ, một môn công pháp chỉ có thể tu đến Hóa Thần Cảnh, vậy làm sao bước vào Thiên Nhân Cảnh? Tuy có linh dược giúp võ giả một bước lên trời, nhưng quá hiếm, cần vận may nghịch thiên. Nhưng đa số người có vận may bình thường. Công pháp cấp cao bị các thế lực lớn coi là trân bảo, không phải đệ tử chân truyền, tộc nhân cốt lõi không thể tu luyện. Muốn có công pháp cấp cao? Khó! Bởi vậy mới có nhiều người đi di tích cổ thám hiểm, không phải vì muốn đột phá ràng buộc sao? Hiện tại, Tử Nguyệt Hoàng Triều lấy công pháp, võ kỹ ra chiêu binh, điều này đương nhiên hấp dẫn mọi người.
Lăng Hàn cũng muốn xem tình hình thực tế của Tử Nguyệt Hoàng Triều, tiện thể nói: "Đi, chúng ta tòng quân nhập ngũ." Họ đi tới, Lăng Hàn hỏi: "Tiểu ca, chúng ta nhập ngũ là có thể học được công pháp cao cấp sao?" "Đương nhiên, chỉ cần các ngươi có thể lập quân công!" Quân sĩ kia nói. "Há, nói thế nào?" Xung quanh tụ tập không ít người, quân sĩ kia hắng giọng, lớn tiếng nói: "Làm sao mới có thể được công pháp, võ kỹ? Ta đã nói rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều có bạn mới tới, vì thế, ta vẫn sẽ giải thích lại, người chưa từng nghe thì tỉ mỉ nghe cho kỹ."
"Trong đại quân Tử Nguyệt chúng ta, tổng cộng có năm cấp quan hàm, phân biệt là Vương, Tướng, Giáo, Úy, Binh. Chỉ cần ngươi nhập ngũ, vậy là Binh thấp nhất. Binh sĩ có thể học được bất kỳ công pháp tầng sáu nào, để ngươi ổn thỏa tiến vào Sinh Hoa Cảnh." Tê... tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên. Đa số người ở đây lần đầu nghe nói, nên không khỏi chấn kinh. Đừng xem đây là Trung Châu, võ đạo hưng thịnh nhất, nhưng Sinh Hoa Cảnh thoát ly phàm tục, có hai trăm năm tuổi thọ, ở đâu cũng được coi là cao thủ, được trọng dụng. Nhưng chính vì thế, công pháp cấp sáu rất quý. Bao nhiêu người kẹt ở Thần Thai Cảnh, một là tư chất, tài nguyên không đủ, hai là công pháp không tới, làm sao thoát ly phàm thai? Quan trọng là, bước vào Sinh Hoa còn được hai trăm năm tuổi thọ, vượt qua bất kỳ linh dược kéo dài tính mạng nào, ai mà không muốn?
Quân sĩ kia cười hì hì: "Có điều, muốn trở thành Binh cũng không phải dễ dàng, ít nhất phải có tu vi Linh Hải Cảnh! Mà sau khi trở thành Binh, sau mỗi lần chiến đấu, hoặc hoàn thành nhiệm vụ, đều sẽ tiến hành tính toán quân công. Quân công đạt cấp bậc, liền có thể từ Binh lên Úy. Úy quan có thể được công pháp tầng bảy hoàn chỉnh, võ kỹ Địa Cấp!" "Tương tự, tích lũy quân công còn có thể tiếp tục thăng chức, trở thành Giáo, Tướng, Vương. Trở thành Vương, tất cả bí pháp mặc ngươi chọn, thậm chí còn có thần thông!" Thần thông! Tất cả mọi người chấn kinh đến tê cả da đầu, dù đa số không biết thần thông là gì, nhưng mang chữ "Thần" chẳng lẽ không trâu bò sao?
"Ta báo danh! Ta báo danh!" Mọi người đồng loạt giơ tay. Quân sĩ kia cười khà khà, phát cho mọi người một tờ giấy, trên đó viết chữ "Chinh". Hắn nói: "Cầm tờ giấy này đi trại huấn luyện thành bắc, tiến hành kiểm tra lính mới. Thông qua, các ngươi có thể nhập ngũ, hơn nữa còn là Binh dự bị, nhất định phải hoàn thành huấn luyện, mới có thể trở thành Binh chính thức. Nếu không để các ngươi ra chiến trường chính là chịu chết! Phải biết, đại quân của Tử Nguyệt chúng ta từ trước đến giờ nổi tiếng với thương vong thấp." Tất cả mọi người lập tức giải tán. Tuy họ không phải cao thủ tuyệt thế, nhưng ít nhất cũng là Linh Hải, Thần Thai Cảnh, chẳng lẽ ngay cả Binh phổ thông cũng không làm được sao?
Lăng Hàn cũng lấy hai tờ, một cái mình giữ, một cái đưa cho Chư Toàn Nhi nói: "Chúng ta cũng đi chơi một chút." Hổ Nữu thì thôi, nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao? Họ xuất phát về phía thành bắc. Ra khỏi thành không xa là một ngọn núi, dưới chân núi là một quân doanh, cắm quốc kỳ của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Lối vào đông nghịt người.
Muốn vào binh doanh, trước tiên phải chứng minh mình có tu vi Linh Hải Cảnh, nếu không đạt, ngay cả cơ hội sát hạch cũng không có. Lăng Hàn đi tới, kinh ngạc phát hiện trong số những người đến tòng quân lại có mấy cao thủ. Tổng cộng có bốn người: một ông lão nhìn khoảng sáu mươi tuổi, tu vi Linh Anh Cảnh; một trung niên tráng hán, cũng đạt Linh Anh; một thanh niên gần ba mươi, tu vi yếu hơn một bậc, chỉ có Sinh Hoa Cảnh; và cuối cùng là một thiếu nữ xinh đẹp, tu vi Sinh Hoa Cảnh. So với những người khác chỉ có Linh Hải, Thần Thai Cảnh, bốn người họ nổi bật như hạc giữa bầy gà. Lăng Hàn có tu bí pháp, cảnh giới không hiện ra. Chư Toàn Nhi có tu vi Sinh Hoa Cảnh cấp cao cũng rất bắt mắt, may mắn nàng đã dịch dung, dù vẫn rất đẹp, nhưng không còn vẻ họa quốc ương dân như trước.
Những người đạt tiêu chuẩn dồn dập tiến vào binh doanh. Lăng Hàn hơi lộ khí tức, tự nhiên cũng đi vào. Hổ Nữu thì được tạm thời sắp xếp ở phòng nghỉ, cùng con thỏ ngồi xếp bằng, bắt đầu ăn uống thỏa thuê. Một người đàn ông trung niên bước ra, tu vi Linh Anh Cảnh, toàn thân tỏa ra khí tức sát phạt, hiển nhiên đã trải qua không biết bao nhiêu trận chiến tàn khốc. Ánh mắt hắn trừng một cái cũng đủ khiến người ta phát lạnh, chân tay mềm nhũn. "Đại quân Tử Nguyệt chúng ta không muốn phế vật!" Hắn mở đầu bằng câu đó. "Ta tên Tiêu Vĩnh Niên, là huấn luyện viên của các ngươi. Các ngươi có hai tháng thời gian nói phục ta, tại sao ta phải đồng ý để các ngươi trở thành một tên quân nhân!"
"Cửa lớn của binh doanh ở đó, người không hợp cách... Ta sẽ lập tức đuổi hắn ra ngoài!" "Nói cho ta biết, các ngươi có phải phế vật hay không?" Tất cả mọi người phẫn nộ. Dù nơi đây không có mấy Sinh Hoa Cảnh, nhưng ít nhất cũng là Linh Hải, Thần Thai. Nếu đây cũng là phế vật, vậy tiêu chuẩn quá cao đến không hợp lý. "Không phải!" Mọi người hầu như trăm miệng một lời gào lên. "Rất tốt, ta cũng hy vọng các ngươi không phải phế vật, bởi vì ta ghét nhất chính là phế vật!" Tiêu Vĩnh Niên đảo mắt một vòng. "Nơi này tổng cộng có 533 người, nhưng theo ta thấy, nhiều nhất chỉ năm mươi người có thể qua ải. Bắt đầu từ bây giờ, ta sẽ dùng phương thức nghiêm khắc nhất để huấn luyện các ngươi. Trong mắt ta, không có đàn ông và phụ nữ khác nhau, không có người già, thiếu niên khác nhau, chỉ có hợp lệ và không hợp lệ. Người không muốn tiếp thu huấn luyện, lập tức cút ra ngoài cho ta!"
Lần này, có người muốn đi cũng bị kích lên ngạo khí. Nếu bây giờ đi chẳng phải thành phế vật sao? Không một ai di chuyển. "Rất tốt, các ngươi đều không muốn làm phế vật. Thế nhưng phế vật hay không không phải do các ngươi định đoạt, mà là ta!" Tiêu Vĩnh Niên cười lạnh. "Làm một quân nhân, quan trọng nhất chính là tuân thủ mệnh lệnh. Coi như phía trước là một ngọn núi lửa, bảo ngươi đi về phía trước, ngươi quyết không thể lùi về phía sau!" "Hiện tại, đứng mã tấn cho ta!" Mã tấn? Điều này quá cơ bản rồi, ai mà không từ Luyện Thể Cảnh đi lên, ai mà không từng đứng mã tấn, đứng cọc? Đa số người bắt đầu trung bình tấn, nhưng có mấy người tỏ vẻ khinh thường.
"Cút!" Tiêu Vĩnh Niên lập tức tóm lấy mấy tên này, hai tay quăng ra, xèo xèo xèo... mấy người kia bay ra ngoài, ngã chổng vó. Tất cả mọi người rùng mình, đây chính là một cường giả Linh Anh Cảnh! Hừng hực đằng... trong trại lính chạy đến mười tên binh sĩ, tu vi chỉ có Thần Thai Cảnh. Bọn họ đẩy ra một chiếc xe nhỏ, phía trên bày từng lá bùa. "Cảm thấy mã tấn đơn giản sao?" Tiêu Vĩnh Niên nhếch miệng cười, vung tay lên. Mười tên binh sĩ kia lập tức vòng ra phía sau mọi người, dán lá bùa lên lưng họ. "Thật nặng!" Những người bị dán lá bùa đều kinh ngạc thốt lên, có mấy người lập tức đặt mông ngồi xuống đất.
"Đây là Trọng Lực Linh Phù. Người không cùng cảnh giới sẽ dán linh phù không giống, bảo đảm trong phạm vi các ngươi có thể chịu đựng." Tiêu Vĩnh Niên lãnh đạm nói. "Đều bò lên cho ta, mã tấn một lần nữa. Trong ba hô hấp, nếu như còn có người tư thế không hợp, ta liền ném hắn ra ngoài!" Người trên đất vội bò lên. Có mấy người trầm ổn trung bình tấn, nhưng có ít người lại đặt mông ngồi xuống. Sau ba hô hấp, Tiêu Vĩnh Niên quả nhiên bắt đầu thanh lý, ném những người không phù hợp tiêu chuẩn ra khỏi binh doanh.
Lăng Hàn nhìn vào mắt, trong lòng âm thầm gật đầu. Thực lực cá thể của võ giả mã tấn rất mạnh, nhưng muốn trở thành một binh lính, thì đơn đả độc đấu mạnh cũng vô dụng. Nếu Tử Nguyệt Hoàng Triều không thể diệt Ngũ Đại Tông Môn, hoặc khai thiên thất bại, vậy chàng phải tiếp nhận nhiệm vụ này. Bởi vậy, chàng cũng sinh hứng thú với việc thống binh huấn binh, học hỏi từ Tử Nguyệt Hoàng Triều không nghi ngờ gì là biện pháp tốt nhất. Thực lực của chàng rõ ràng nghiền ép Tiêu Vĩnh Niên, nhưng chàng rất nề nếp, quy củ, không cậy tài khinh người chút nào.
Tất cả mọi người bị dán linh phù. Vì Lăng Hàn chỉ hiển lộ ra tu vi Sinh Hoa Cảnh, người ở đây không ai nhìn thấu thực lực của chàng. Chàng tự nhiên bị dán linh phù cấp bậc Sinh Hoa Cảnh, cảm giác như một con muỗi đậu trên người, trọng lượng này có thể ảnh hưởng đến chàng sao? Dù có dán linh phù Linh Anh Cảnh cũng không thành vấn đề. Với thể phách khủng bố của chàng, nhiều nhất là cảm giác mang một quả trứng gà. Nhưng người khác nào có thể phách như vậy, nhất định phải kích phát nguyên lực đối kháng. Điều này không phải đánh ra một chưởng, vung một quyền, mà là liên tục đối kháng, tiêu hao nguyên lực vô cùng lớn. Hơn nữa, đa số võ giả đều không tu thể thuật, mã tấn một hai canh giờ không sao, nhưng thời gian dài, dù nguyên lực không hết, thân thể cũng sẽ mệt mỏi.
Và điều khiến mọi người tê cả da đầu chính là, họ phải đứng mã tấn một ngày một đêm! Trong khoảng thời gian này, họ không thể nghỉ ngơi, không thể uống nước, không thể ăn. Chỉ nửa ngày, đã có mười bảy người không chịu được, bị ném ra khỏi binh doanh. Đến cuối ngày, tổng cộng có bốn mươi chín người bị đá ra ngoài. Chỉ một ngày, gần như đào thải một phần mười. Lăng Hàn có ý học tập, chàng là thiên tài về võ đạo, đan đạo, nhưng trong thống quân, dạy binh, chàng lại như tờ giấy trắng, không ngừng hấp thu kinh nghiệm. Kỳ thực, lập quốc rất có lợi, quốc thế có thể tăng lên sức chiến đấu trên diện rộng, có thể gia tốc tu vi. Hiện tại dù tiến cảnh của chàng rất nhanh, đó là vì kiếp trước chàng đã đi qua một lần, nhưng sau khi bước vào Thần Cảnh, dù chàng là thiên tài tuyệt thế, cũng không thể duy trì tiến cảnh như vậy nữa.
"Hiện tại trước để cho Mã Bàn Tử chống, nếu như hắn không được ta liền lên. Có điều coi như đến Thần giới, ta cũng phải cân nhắc thành lập quốc gia của mình, gia tốc bước chân tu luyện."