Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trại huấn luyện của Tử Nguyệt Hoàng Triều nghi ngút khói lửa, nơi những tân binh được rèn giũa như sắt thép. Mười ngày trôi qua, một nửa số người đã bị đào thải, không đủ kiên cường hoặc không đủ thực lực. Hai tháng sau, số lượng còn lại vỏn vẹn một trăm người, mỗi người đều sở hữu ý chí quật cường và sức mạnh đáng nể. Hơn thế, quân kỷ đã bắt đầu bén rễ trong tâm trí họ, dù chưa thể sánh bằng lão binh dày dạn, nhưng đã cho thấy những dấu hiệu cực kỳ tốt đẹp.
Rồi một mệnh lệnh mới được ban ra, đầy bất ngờ và thử thách: "Trong ba ngày tới, các ngươi sẽ chia thành mười tiểu đội, thực hiện một nhiệm vụ. Ta sẽ chấm điểm, và tiểu đội có điểm thấp nhất... sẽ bị đào thải!" Tiêu Vĩnh Niên, vị huấn luyện viên uy nghiêm, tuyên bố với giọng không chút khoan nhượng. Một làn sóng xì xào nổi lên, xen lẫn chút bất phục. "Nếu lỡ phân vào đội toàn những kẻ vô dụng, chẳng phải mình cũng bị vạ lây sao?" một tân binh lo lắng.
Tiêu Vĩnh Niên hừ lạnh, ánh mắt quét qua từng gương mặt: "Hừ, thử thách này chính là để các ngươi học cách đồng tâm hiệp lực! Nếu ngay cả trong một đội ngũ mà không thể phối hợp, thì làm sao có thể hòa nhập vào một quân đội lớn?" Lăng Hàn âm thầm gật đầu tán thành. Anh nhớ lại hình ảnh Thái Âm Vương cùng trăm lão binh Hóa Thần Cảnh, hợp sức chặn đứng dư âm chiến đấu cấp Phá Hư Cảnh, một cảnh tượng kinh hoàng đến khó tin. Đó chính là sức mạnh của đoàn kết, dù có lẽ họ đã sử dụng một trận pháp đặc biệt để dung hợp sức mạnh phòng ngự. "Nếu có thể học được trận pháp đó thì tốt biết mấy," Lăng Hàn tự nhủ, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ.
Nhiệm vụ lần này của họ là tiễu trừ một ổ sơn tặc. Kẻ thù vốn là một thế lực đường hoàng, nhưng sau khi lão tổ Hóa Thần Cảnh của chúng bị quân đội Tử Nguyệt Hoàng Triều tiêu diệt, phần còn lại đã quy hàng. Gần đây, bị Ngũ Đại Tông Môn giật dây, chúng lại ẩn mình vào vùng núi hiểm trở, quấy phá dân lành, mục đích không gì khác ngoài làm suy yếu quốc thế của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Một đám tàn dư Linh Anh Cảnh như vậy không đáng để triều đình bận tâm, nhưng lại là mục tiêu huấn luyện lý tưởng cho lính mới. Dù Lăng Hàn thừa sức một mình dẹp yên bọn chúng, thậm chí cả khi lão tổ Hóa Thần Cảnh còn sống, nhưng lần này là để rèn luyện tinh thần hợp tác. Anh quyết định giữ đúng vai trò một Sinh Hoa Cảnh, không phô diễn toàn bộ thực lực.
Họ được truyền thụ một môn trận pháp đặc biệt, có khả năng dung hợp sức mạnh của mười người, đạt hiệu quả tới năm phần mười. Đừng coi thường con số này! Trong chiến đấu liên thủ, càng nhiều người thì hiệu quả càng giảm sút. Nếu không, Luyện Thể Cảnh chẳng phải có thể giết được Phá Hư Cảnh sao? Thực tế, chỉ có Thiên Nhân Cảnh mới có thể dùng số lượng áp chế Phá Hư Cảnh; còn Hóa Thần Cảnh, dù đông đến mấy cũng chỉ là bia đỡ đạn trước khí thế của một Phá Hư Cảnh. Vậy nên, việc phát huy được một nửa sức mạnh tổng hợp của mười người là điều vô cùng đáng sợ.
Chỉ có ba ngày để luyện tập. Sau đó, họ sẽ phải đối mặt với đám sơn tặc, mà theo lời đồn, có tới bốn cường giả Linh Anh Cảnh, nhiều hơn "hai người" so với đội của họ. Mọi người đều nơm nớp lo sợ, ra sức tu luyện, bởi nếu không, thứ chờ đợi họ không chỉ là bị đào thải mà còn là cái chết. Mỗi đội đều có một người mạnh nhất làm "mắt trận", tập hợp sức mạnh của chín người còn lại để anh ta chủ công. Lăng Hàn, với thực lực vượt trội, đương nhiên được chọn làm đội trưởng, đảm nhiệm vị trí mắt trận. Các đội được phân bổ khá cân bằng, ví dụ như đội của Lăng Hàn có hai Linh Anh Cảnh mạnh mẽ, thì các thành viên khác sẽ yếu hơn một chút để đảm bảo tổng thể. Chư Toàn Nhi không thể chung đội với Lăng Hàn, bởi sáu võ giả Sinh Hoa Cảnh trở lên đều phải dẫn một đội, còn bốn đội khác thì không có Sinh Hoa Cảnh trấn giữ. Tuy nhiên, họ sẽ không phải đối đầu trực diện với Linh Anh Cảnh, mỗi đội có nhiệm vụ riêng, đội yếu hơn sẽ làm nhiệm vụ nhẹ hơn, không ảnh hưởng đến thành tích chung.
Ba ngày sau, họ xuất phát. Ổ sơn tặc không xa, chỉ mất nửa ngày hành trình. Đến nơi, Tiêu Vĩnh Niên lập tức chỉ huy họ triển khai tấn công. Lăng Hàn lần đầu được chứng kiến phương thức tác chiến của Tử Nguyệt Hoàng Triều từ góc độ một chiến binh. Mười người hợp thành đội ngũ, thế như chẻ tre, hầu như không gì có thể cản nổi. Sức mạnh tổng hợp được phát huy, ngay cả đội yếu nhất cũng sở hữu sức chiến đấu ngang Sinh Hoa Cảnh. Họ thẳng tiến, buộc bốn cường giả Linh Anh Cảnh phải lộ diện, và một trận ác chiến nổ ra. Lăng Hàn giữ mình đúng mực, chỉ bộc lộ sức chiến đấu tương đương Linh Anh hai tinh, cùng chín đồng đội của mình giao chiến với đối thủ.
Trận chiến kéo dài ba ngày ròng rã. Cuối cùng, thế lực sơn tặc bị tiêu diệt hoàn toàn. Phía quân đội cũng phải trả giá: bảy người hy sinh, mười tám người bị thương. Xét việc họ chỉ có tổng cộng trăm người, và số lượng cường giả ít ỏi, đây quả là một chiến tích đáng kinh ngạc. Ngay cả Lăng Hàn cũng phải gật đầu, đây đúng là một ví dụ điển hình của "lấy yếu thắng mạnh". Nếu là anh dẫn dắt, trừ khi anh bộc phát toàn lực, bằng không e rằng chỉ có thể toàn quân bị diệt.
"Hừ, lại chết mất bảy người!" Tiêu Vĩnh Niên lạnh lùng nói, gương mặt đầy vẻ cứng rắn. "Các ngươi đúng là phế vật! Trong bảy người này, có ba người chết ở tổ của Cung Phi Dương, hai người ở tổ Tô Thành Văn, và hai người ở tổ của Giản Kỳ Chính. Đừng tưởng ta không để ý! Nếu không phải các ngươi tham công cấp tiến, đồng đội của các ngươi đã không chết!" Cung Phi Dương và Tô Thành Văn, hai Thần Thai Cảnh, chỉ biết cúi đầu chịu trận, nào dám phản bác một Linh Anh Cảnh như Tiêu Vĩnh Niên. Nhưng Giản Kỳ Chính, vị lão giả Linh Anh Cảnh kia, lại hừ một tiếng: "Hy sinh ba Linh Hải Cảnh để đổi lấy việc chém giết một Linh Anh Cảnh, chẳng lẽ không đáng sao?"
"Ngươi có quyền gì mà quyết định ai sống ai chết?" Tiêu Vĩnh Niên gầm lên, giọng nói đầy uy nghiêm. "Trên chiến trường, đồng đội là chỗ dựa duy nhất của ngươi! Ngươi lại coi họ như quân cờ có thể hy sinh? Một kẻ như ngươi, ai dám giao lưng cho? Cút! Ngươi bị khai trừ!"
"Cái gì!" Giản Kỳ Chính suýt bật nhảy. Hắn đường đường là cường giả Linh Anh Cảnh, là cao thủ số một trong trại huấn luyện, lại bị khai trừ? Hắn làm sao có thể chấp nhận? Hắn vẩy vẩy tay áo: "Muốn lão phu đi cũng được, nhưng phải đưa công pháp tầng tám hoàn chỉnh ra đây! Ngươi nghĩ lão phu cam tâm tình nguyện ở đây chịu tội sao?" Võ giả vốn quen sống tự do tự tại, đơn đả độc đấu, tự nhiên không thích nghi được với cuộc sống quân ngũ.
Tiêu Vĩnh Niên cười gằn: "Không thông qua huấn luyện tân binh, mà cũng đòi công pháp?"
"Vậy ý ngươi là đang đùa giỡn lão phu?" Giản Kỳ Chính lạnh giọng, vẻ mặt trở nên âm trầm. "Nếu không giao công pháp, lão phu sẽ giết sạch tất cả các ngươi!" Hắn rút ra một thanh kiếm đen kịt, trông như ma nhận, khí tức đen tối quấn quanh thân kiếm, vô cùng đáng sợ.
Tiêu Vĩnh Niên chắp tay sau lưng, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định: "Ngươi đây là muốn chết sao?"
Giản Kỳ Chính phá lên cười cuồng dại: "Ha ha ha ha! Những ngày qua lão phu vẫn giấu giếm thực lực, còn ngươi..." Hắn chỉ thẳng vào Tiêu Vĩnh Niên, "Lão phu đã nhìn thấu thực lực của ngươi! Hơn nữa, trận pháp liên thủ này cũng đã bị lão phu nhìn hết bí mật, trong mắt ta chỗ nào cũng là nhược điểm, muốn phá giải dễ như trở bàn tay!" Hắn gầm lên lần nữa, "Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao ra công pháp, bằng không, tất cả đều chết cho lão phu!" Hắn chấn động Hắc Kiếm trong tay, khí tức đáng sợ lập tức lan tỏa.
Tiêu Vĩnh Niên không khỏi biến sắc. Kẻ này là Linh Anh Cảnh đại viên mãn, lại còn sở hữu một Linh khí kinh khủng, sức chiến đấu tuyệt đối vượt qua thập tinh! Trong khi hắn chỉ là Linh Anh tầng bảy, sức chiến đấu vỏn vẹn tám tinh, tuyệt đối không phải đối thủ. Quân sĩ của Tử Nguyệt Hoàng Triều không có quá nhiều thiên tài cá nhân, nhưng qua những trận chiến trường kỳ, mỗi người đều rèn được kỷ luật thép, phối hợp ăn ý, am hiểu lối đánh tập thể, có thể dung hợp sức chiến đấu của nhiều người để chiến thắng những kẻ địch tưởng chừng không thể. Nhưng sức chiến đấu cá nhân của họ lại rất bình thường, trừ khi đạt đến cấp bậc Vương giả, lúc đó mới có thể vượt qua năm tinh, trở thành yêu nghiệt. Vấn đề là, hiện tại Tiêu Vĩnh Niên chỉ có một mình, còn đám lính mới này chỉ vừa trải qua huấn luyện sơ bộ, liệu có hữu dụng không? Đối thủ lại còn biết chút ít về ảo diệu của trận pháp, rất dễ dàng phá giải.
"Tất cả các ngươi, lập tức trở về trại huấn luyện!" Tiêu Vĩnh Niên quyết định nhanh chóng.
"Huấn luyện viên!" Tất cả đồng thanh kêu lên.
"Nghe mệnh lệnh!" Tiêu Vĩnh Niên quát lớn.
Giản Kỳ Chính cười gằn: "Muốn đi? Hừ, một kẻ cũng đừng hòng!" Hắn không muốn bị cường giả của Tử Nguyệt Hoàng Triều truy sát khắp thiên hạ, vì vậy, hắn phải diệt khẩu tất cả mọi người ở đây, để không ai biết chuyện đã xảy ra.
"Ta sẽ ngăn hắn!" Tiêu Vĩnh Niên kiên quyết.
"Ngăn được sao?" Giản Kỳ Chính cười khẩy, vung Hắc Kiếm lên cao, nhưng không vung xuống ngay, dường như đang tìm kiếm mục tiêu. Mọi người đều lo sợ bất an. Đây là một cường giả Linh Anh Cảnh đỉnh cao, lại còn có Linh khí, ai có thể địch nổi? Đây quả thực là đi chịu chết, ai mà không sợ hãi? Lăng Hàn chuẩn bị ra tay, dù sao cũng đã cùng nhau huấn luyện hai tháng, cũng có chút tình cảm.
Đúng lúc này, một luồng khí thế đáng sợ quét qua, khiến tất cả mọi người cảm thấy khó chịu đến muốn thổ huyết. Một ông lão xấu xí, vô thanh vô tức xuất hiện, lạnh nhạt hỏi: "Người nào là Lăng Hàn?"
Giản Kỳ Chính đang đắc ý bỗng bị ngắt lời, trong lòng không vui, lạnh lùng nói: "Ngươi là kẻ phương nào, nơi này có chỗ ngươi xen mồm sao…" Chưa dứt lời, cả người hắn bỗng nổ tung, máu tươi bắn tung tóe lên những người đứng gần, khiến họ kêu rên, sắc mặt khó coi. Đây là huyết nhục của một Linh Anh Cảnh, tràn ngập khí tức đáng sợ, khiến thân thể họ như muốn nổ tung theo. Tất cả mọi người kinh hãi nhìn lão giả kia, quá mạnh mẽ! Một chiêu miểu sát Linh Anh Cảnh đỉnh cao, lẽ nào là Hóa Thần Cảnh, thậm chí là Hóa Thần Cảnh cấp cao?
"Tiền bối xưng hô thế nào?" Tiêu Vĩnh Niên ôm quyền hỏi. Mặc dù đối phương đã giúp họ trừ bỏ một mối họa lớn, nhưng "Lăng Hàn" là thủ hạ của hắn, và đối phương rõ ràng không có ý định mời Lăng Hàn đi uống trà. Làm huấn luyện viên, hắn có trách nhiệm bảo vệ cấp dưới của mình.
Ông lão liếc qua Tiêu Vĩnh Niên, lạnh nhạt nói: "Lão phu họ Ngư, không muốn là địch với Tử Nguyệt Hoàng Triều. Giao tiểu tử Lăng Hàn ra đây, lão phu sẽ lập tức rời đi." Lăng Hàn lập tức bừng tỉnh, đây chính là Ngư gia Thất Tổ! Trước đây ở bí cảnh, hắn đã "làm thịt" Ngư Huyền Anh – chính xác hơn là Hổ Nữu đã làm, nhưng chắc chắn là tính lên đầu hắn. Giờ thì người ta đến báo thù. Đây là một cường giả Thiên Nhân Cảnh, tuyệt đối không phải Tiêu Vĩnh Niên có thể đối phó. Nhưng quả thực, như lời Ngư gia Thất Tổ nói, hắn không muốn đối địch với Tử Nguyệt Hoàng Triều, nên không dám ra tay giết chóc tùy tiện. Một Thiên Nhân Cảnh đâu dễ dàng nói chuyện như vậy? Nhưng nếu Tiêu Vĩnh Niên từ chối, Ngư gia Thất Tổ chắc chắn sẽ không nương tay. Việc không muốn đắc tội không có nghĩa là không thể đắc tội, dù sao thiên hạ này vẫn chưa hoàn toàn thuộc về Tử Nguyệt Hoàng Triều. Ai dám coi thường Ngũ Đại Tông Môn, ai biết gốc gác của họ sâu đến mức nào?
Lăng Hàn dứt khoát đứng dậy. Họa là do anh gây ra, tự nhiên không thể để liên lụy người khác. Hơn nữa, Tiêu Vĩnh Niên căn bản không thể ngăn cản tai họa này, hà tất để hắn chết vô ích?
"Lăng Hàn, trở lại!" Tiêu Vĩnh Niên vừa thấy, lập tức quát lên.
Lăng Hàn khoát tay: "Huấn luyện viên, người này là Ngư gia Thất Tổ, tu vi Thiên Nhân Cảnh."
Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh. Trên đời này có bao nhiêu Phá Hư Cảnh? Dưới Phá Hư Cảnh chính là Thiên Nhân Cảnh, một ngón tay có thể giết chết toàn bộ bọn họ. Tiêu Vĩnh Niên hơi sững sờ, rồi quả quyết nói: "Nói bậy! Binh dưới tay lão tử đương nhiên là do lão tử bảo vệ! Trừ khi lão tử chết, nếu không ai cũng đừng hòng động đến ngươi một sợi tóc!"
"Tuy lão phu không muốn là địch với Tử Nguyệt Hoàng Triều, nhưng nếu ngươi cố ý cản trở, vậy thì đi chết đi!" Ngư gia Thất Tổ ra tay, một chưởng đánh về phía Tiêu Vĩnh Niên. Một chưởng vỗ xuống, đất nứt ra một hố sâu, nhưng Tiêu Vĩnh Niên đã biến mất. Ánh mắt Ngư gia Thất Tổ quét qua, lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ: "Ngươi thân mình còn khó giữ, còn dám lo chuyện bao đồng?" Lăng Hàn đặt Tiêu Vĩnh Niên xuống. Vừa nãy nếu không có anh kịp thời ra tay kéo Tiêu Vĩnh Niên sang một bên, thì giờ này Tiêu Vĩnh Niên đã như Giản Kỳ Chính, trở thành một đống thịt nát.
Tiêu Vĩnh Niên kinh hãi. Lăng Hàn vừa ra tay, hắn đã nhận ra thực lực của đối phương vượt xa mình, bởi vì hắn tuyệt đối không thể tránh được đòn tấn công vừa rồi. "Ít nhất hiện tại ta còn sống, đúng không?" Lăng Hàn cười nói, đặt Tiêu Vĩnh Niên xuống. "Huấn luyện viên, để ta lo liệu."
Ngư gia Thất Tổ không vội ra tay, nói: "Giết người Ngư gia ta, ngươi nhất định phải chết! Nhưng lão phu cũng là người thông tình đạt lý, để ngươi tự chọn cách chết, được không?"
Lăng Hàn cười ha hả: "Vậy ta chọn chết già trước?"
"Cái này không thực tế!" Ngư gia Thất Tổ cười gằn. "Ngươi nhất định phải chết vào hôm nay!"
"Ta lại không nghĩ vậy!" Một giọng nói vang lên, thanh âm trong trẻo, mang theo chút anh khí. Ngư gia Thất Tổ lập tức quát lên, với thực lực của hắn mà lại không thể phát hiện vị trí của người nói chuyện.
"Ồ, sao giọng nói này có chút quen thuộc nhỉ?" Lăng Hàn lẩm bẩm, đó là giọng một cô gái.
"Đi ra!" Ngư gia Thất Tổ lại quát, hắn không ngừng xoay người, quét mắt khắp xung quanh. "Dám ngăn cản lão phu, lại không dám đi ra gặp người sao? Hừ, vậy lão phu cũng không thèm để ý, trực tiếp giết tên này là được." Hắn chỉ vào Lăng Hàn, sát khí đằng đằng.
"Cút ngay lập tức, bằng không… chết!" Giọng nói kia lại vang lên, lạnh lẽo đến thấu xương.
"Giả vờ thần bí!" Ngư gia Thất Tổ trừng mắt nhìn Lăng Hàn, giơ tay lên. Vẻ mặt Lăng Hàn nghiêm nghị. Một Thiên Nhân Cảnh, hơn nữa là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, vượt xa giới hạn sức chiến đấu hiện tại của anh. Nếu gắng đón đỡ, e rằng chỉ có thể trọng thương. Dù sao, nếu chỉ một chiêu, anh khẳng định không chết được, thể phách và khả năng hồi phục của anh quá mạnh mẽ.
"Toàn Nhi, lại đây!" Lăng Hàn gọi Chư Toàn Nhi. Anh đương nhiên không thể một mình trốn vào Hắc Tháp. May mắn là Hổ Nữu và con thỏ đều ở xa, không tập hợp lại, nghĩ rằng Ngư gia Thất Tổ cũng sẽ không để ý. Chư Toàn Nhi chậm rãi bước tới, không dám hành động quá nhanh, sợ làm Ngư gia Thất Tổ phản ứng.
Ngư gia Thất Tổ nào để Lăng Hàn hay Chư Toàn Nhi vào mắt, chỉ là Linh Anh Cảnh, Sinh Hoa Cảnh mà thôi, một ngón tay có thể bóp chết. Hắn vẫn đang tìm kiếm bóng dáng kẻ bí ẩn kia: "Nếu ngươi không chịu đi ra, vậy lão phu sẽ không khách khí!" Hắn giơ tay phải lên cao, ấn xuống Lăng Hàn.
Đùng! Một bóng người bay vút lên, nặng nề đâm vào một kiến trúc trong ổ sơn tặc, ầm ầm ầm… phá đổ mười mấy căn nhà mới dừng lại. Đó chính là Ngư gia Thất Tổ! Hắn lại bị người đánh bay!
Tê! Hắn lồm cồm bò dậy, chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân ít nhất gãy mười mấy cây, hiện tại đang dùng nguyên lực nối lại, nếu không thì ngay cả bò cũng không nổi. Kẻ này là ai mà mạnh đến vậy, một cái tát đã đánh bay mình, thậm chí hắn không kịp phản ứng. Hắn ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy một người bịt mặt xuất hiện ở vị trí hắn đứng lúc trước. Dù che mặt, nhưng từ vóc dáng thon dài thướt tha, hoàn hảo… nếu không phải bộ ngực hơi nhỏ một chút, cũng có thể nhận ra đó là một cô gái.
Mọi người vừa mừng vừa sợ. Dù chưa biết thân phận nữ tử che mặt kia, nhưng đối địch với Ngư gia Thất Tổ hẳn là điều tốt chứ? Ánh mắt Lăng Hàn lướt qua bộ ngực của nữ tử che mặt, liền buột miệng: "Hải Nữu!" Thực lực mạnh như vậy, mà nữ nhân ngực phẳng như thế thật sự không nhiều.
"Ngươi còn dám nói lung tung, ta liền giết ngươi!" Nữ tử che mặt lạnh lùng nói.
Lăng Hàn nhe răng: "Ngươi khôi phục ký ức rồi sao?" Nếu là Hải Nữu, nàng sẽ lập tức cầm gạch chạy tới. Nhưng nếu là Hách Liên Tầm Tuyết, thì đây là một cường giả Thiên Nhân Cảnh. Từ tình hình hiện tại, hiển nhiên là người sau. Nhưng tại sao đối phương lại ra tay giúp đỡ mình? Lẽ nào cảm thấy tự tay giết hắn mới hả giận hơn? Mà nói cho cùng, bọn họ cũng không có thù oán gì, chỉ là anh lừa nàng một lần mà thôi, sao thù dai như vậy, sao không "nhất tiếu mãn ân cừu" (một nụ cười xóa bỏ ân oán), dù sao mọi người cũng đã sống cùng nhau một thời gian dài rồi mà.
Hách Liên Tầm Tuyết không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn Ngư gia Thất Tổ: "Vừa nãy bảo ngươi cút ngươi không cút, giờ còn muốn đi sao?" Ngư gia Thất Tổ dường như đã nín một bụng tức giận, giờ đây cuối cùng tìm được chỗ trút giận, uy nghiêm đáng sợ nhìn Ngư gia Thất Tổ, sát khí lan tỏa. Lăng Hàn nhe răng, anh cảm giác cơn giận này hẳn là dành cho mình, nhưng không biết dây thần kinh nào của Hải Nữu bị chạm, lại bỏ qua chính chủ là anh, chuyển sang Ngư gia Thất Tổ. "Chúc ngươi may mắn," anh thầm nói.
Ngư gia Thất Tổ cũng giận dữ. Mọi người đều là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, hắn đã hạ thấp mình đến mức thấp nhất, lại còn bị ngươi vỗ một cái tát, ngươi còn muốn thế nào? Hắn phất tay áo: "Tôn giá, lão phu cũng không phải dễ trêu!" Hắn rút ra một cái bia đá màu xanh, phía trên có những mạch văn đan dày, tràn ngập khí tức cổ xưa. Lăng Hàn ồ một tiếng, biết đây chắc chắn là cổ bảo. Kỹ thuật rèn đúc Linh khí đã sớm thất truyền, hiện tại võ giả đều ôn dưỡng binh khí, truyền vào ý chí võ đạo và nguyên lực bảo thân, lâu dần tự nhiên thành Linh khí, cùng võ giả một mạch kế thừa, phát huy ra uy năng mạnh nhất. Nhưng ở cổ đại, Linh khí đều do Chú khí sư chế tạo, bằng cách điêu khắc lạc ấn mạch văn, điều này có nghĩa là Linh khí có thể phát huy uy lực mạnh nhất trong tay bất kỳ ai, và còn có khả năng vượt qua cảnh giới của võ giả. Một cường giả Thiên Nhân Cảnh không dùng Linh khí mình ôn dưỡng, lại lấy ra một Linh khí cổ xưa, cho thấy uy năng của Linh khí này còn trên Linh khí của hắn. Không thể xem thường. Lăng Hàn có chút ngứa tay, muốn lấy Hóa Thiên Oản ra thu tấm bia đá kia, nói vậy Thạch Linh nhất định sẽ rất thèm ăn.
Hách Liên Tầm Tuyết không chút bận tâm, để một tay ra sau, chỉ dùng tay phải: "Đối phó ngươi, một tay là đủ rồi!" Ngư gia Thất Tổ tức giận đến điên người. Hắn thành danh đã lâu, Thiên Nhân Cảnh cũng là tồn tại cấp cao trong thế gian, ai thấy hắn mà không cung kính hành lễ? Nhưng hiện tại lại bị miệt thị như vậy, khiến hắn cảm thấy vô cùng nhục nhã. Hắn lấy bia đá ra, vù, tấm bia đá này lập tức bay lên, trên bầu trời tỏa sáng hào quang, cấp tốc phóng to, biến thành một ngọn núi nhỏ, rồi đập xuống Hách Liên Tầm Tuyết. Không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ có một chữ… đập! Hách Liên Tầm Tuyết hơi lộ vẻ kinh ngạc, nàng cảm nhận được tấm bia đá này cực kỳ nặng, có lẽ còn đáng sợ hơn cả một ngọn núi thật. Kỹ thuật luyện khí của người xưa thật thần kỳ, có lẽ đây là luyện hóa một ngọn núi thật sự, khi sử dụng là trực tiếp đập người. Khi trọng lượng đạt đến một trình độ nhất định, thì việc nện xuống chính là công kích cường đại nhất thế gian.
Nàng hừ một tiếng, bắn ra, thân hóa lôi đình, cực nhanh giết ra ngoài. "Thật nhanh!" Lăng Hàn cảm thấy hoa mắt, căn bản không thể bắt kịp hình bóng Hách Liên Tầm Tuyết. Phải biết rằng sau khi anh tu luyện Lôi Động Cửu Thiên, tốc độ đã có thể sánh ngang Thiên Nhân Cảnh. Vậy Hách Liên Tầm Tuyết, một Thiên Nhân Cảnh đã luyện thành Lôi Động Cửu Thiên, tốc độ sẽ kinh khủng đến mức nào? Dù cho Phá Hư Cảnh cao cao tại thượng, tốc độ của nàng ít nhất cũng có thể sánh ngang? Trong nháy mắt, Hách Liên Tầm Tuyết đã lao tới trước mặt Ngư gia Thất Tổ, bàn tay nhỏ bé đánh ra, nhắm thẳng vào trán đối phương. Ngư gia Thất Tổ vội giơ tay chống đỡ, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ. Tốc độ của Hách Liên Tầm Tuyết hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn, quá nhanh, khiến hắn không kịp phản ứng.
Ầm ầm ầm… hai Thiên Nhân Cảnh ác chiến, nhưng hoàn toàn là Ngư gia Thất Tổ chịu đòn, căn bản không thể đánh trả. "Mạnh, thật mạnh!" Lăng Hàn thầm nghĩ. Hách Liên Tầm Tuyết vốn là thiên tài của Hải tộc, không chỉ nguyên lực đạt đến Thiên Nhân Cảnh, thể thuật cũng không kém chút nào. Một cường giả song tu như vậy đương nhiên nghiền ép những người chỉ tu nguyên lực cùng cấp. Giờ đây nàng lại tu thành một môn thần thông, càng như hổ thêm cánh. Chỉ cần một trận chiến cùng cảnh giới là có thể thấy được, uy năng của thần thông khủng bố đến mức nào.
Ngư gia Thất Tổ giận dữ. Hắn thậm chí ngay cả góc áo của Hách Liên Tầm Tuyết cũng không chạm tới, chỉ có thể bị đánh tơi bời. Hắn giận dữ công tâm, triệu hoán tấm bia đá kia lại, nhắm thẳng mình mà đập xuống. "Ngươi trốn hay không, không né thì đập ngươi luôn!" Chiêu này thật hèn hạ, nhưng lại hữu hiệu. Hách Liên Tầm Tuyết đương nhiên sẽ không đồng quy vu tận với đối phương, thân hình lấp lóe, né tránh phạm vi bia đá đập xuống. Ngư gia Thất Tổ thấy chiêu này hữu hiệu, không khỏi cạc cạc cười quái dị, kéo tấm bia đá kia giết tới Hách Liên Tầm Tuyết. Hắn biết rõ với tốc độ của Hách Liên Tầm Tuyết, mình không thể giết chết đối phương, nhưng có thể đánh đuổi đối phương. Hắn muốn, là mạng của Lăng Hàn!
Hách Liên Tầm Tuyết dường như rất kiêng kỵ, không muốn liều mạng với Ngư gia Thất Tổ, bằng không với thể phách cường hoành của nàng, còn trên cả Lăng Hàn, hoàn toàn có tư cách chống đỡ Linh khí loại trọng lực này. Điều này làm Lăng Hàn tấm tắc kêu kỳ lạ, không thể nào hiểu được. Lẽ nào lúc trước mất trí nhớ đã ảnh hưởng đến Hách Liên Tầm Tuyết hiện tại, khiến nàng đánh nhau bị trói tay trói chân? Ngư gia Thất Tổ liên tục tấn công, Hách Liên Tầm Tuyết lùi lại, tình thế lập tức đảo ngược.
"Tôn giá, lão phu không chấp nhặt với ngươi, hiện tại ngươi đi, lão phu coi như không có chuyện gì phát sinh!" Ngư gia Thất Tổ nói. Hắn thực sự không muốn kết thù sâu với một cường giả như vậy. Hách Liên Tầm Tuyết chỉ hừ lạnh, bàn tay trắng nõn vỗ nhẹ, tạo nên một làn sóng nguyên lực, có mạch văn thoáng hiện, uy năng cực kỳ đáng sợ.
"Hừ, vậy lão phu cũng lười phí lời với ngươi!" Ngư gia Thất Tổ cười gằn, đột nhiên xoay người, ánh mắt sắc như dao găm nhìn chằm chằm Lăng Hàn. "Trước hết giết ngươi!" Đây mới là mục tiêu chuyến này của hắn. Trên người Lăng Hàn có Bảo Châu vạn năm, hắn nhất định phải đoạt được. Đương nhiên, giết Lăng Hàn báo thù cũng là một nguyên nhân, nhưng so với Bảo Châu vạn năm, đó chỉ là tiện tay.
Lăng Hàn cười nhạt: "Yêu nghiệt, xem bản tọa thu phục ngươi!" Anh ném Hóa Thiên Oản ra, vù, bảo bát phát sáng, từng đạo mạch văn sống lại, tỏa ra hào quang óng ánh. Ầm ầm ầm… tấm bia đá kia cấp tốc bay về phía Hóa Thiên Oản, và trong quá trình đó, bia đá cũng thu nhỏ lại vô hạn.
"Cái gì!" Ngư gia Thất Tổ kinh hãi. Hắn cảm thấy đang mất liên hệ với Linh khí kia. Hắn quát lên một tiếng, giết tới Lăng Hàn. Linh khí này là hắn thu được trong một mộ cổ, đã giúp hắn giết chết mấy cường giả cùng cấp, chính là lá bài tẩy lớn nhất của hắn, tuyệt đối không thể mất! Mà Lăng Hàn lấy ra cái thạch bát kia lại có thể ảnh hưởng, hấp thu bia đá, điều này khiến hắn kinh hãi mà cũng đại hỉ. Nếu có thể đoạt được cái bát kia, chẳng phải hắn lại có thêm một bảo vật sao? Hắn đầy vẻ tham lam, tay phải thò ra tóm lấy Lăng Hàn.
Sau lưng hắn bỗng nhiên vang lên một tiếng hừ lạnh khinh thường. Hắn thầm nghĩ, ý nghĩ vẫn chưa kịp chuyển, chỉ cảm thấy ngực đau xót, cả người bị đánh bay ra ngoài. Hắn chỉ thấy bóng người của Hách Liên Tầm Tuyết càng ngày càng nhỏ trong mắt mình. Quả nhiên, lại bị đánh bay! Lần này hắn không có may mắn như vậy, Hách Liên Tầm Tuyết đuổi theo, bắt đầu đánh hắn tơi bời. Không còn Linh khí hộ thân, hắn không phải đối thủ của Hách Liên Tầm Tuyết. Nàng là người tu luyện cả nguyên lực lẫn thể thuật, lại thêm bí kỹ của Hải tộc, sức chiến đấu tuyệt đối đáng sợ. Chỉ một lát sau, Ngư gia Thất Tổ đã bị đánh cho đại bại, chỉ có thể bỏ chạy bán sống bán chết.
Thiên Nhân Cảnh dù sao cũng là Thiên Nhân Cảnh. Hắn thiêu đốt sinh mệnh bản nguyên, tốc độ nhanh đến mức thái quá, đạt đến trình độ sánh ngang Hách Liên Tầm Tuyết. Nhưng sự hao tổn này là không thể nghịch chuyển, tiêu hao chính là tuổi thọ của hắn, ít nhất mấy chục năm! Tuy nhiên, so với việc bị Hách Liên Tầm Tuyết giết tại chỗ, mất mấy chục năm tuổi thọ tự nhiên không đáng kể. Hách Liên Tầm Tuyết muốn truy cũng được, nàng thiêu đốt sinh mệnh bản nguyên, nhất định có thể đuổi kịp. Nhưng nàng tự nhiên không muốn, chỉ đuổi hai bước liền dừng lại, xoay người nhìn Lăng Hàn.
"Đại nhân, đa tạ ngươi giúp đỡ. Tử Nguyệt Hoàng Triều tất có tạ lễ, nhưng nếu ngươi muốn bất lợi với Lăng Hàn, còn phải trước tiên qua cửa ải của ta!" Tiêu Vĩnh Niên đứng chắn trước Hách Liên Tầm Tuyết. Đây là tôn chỉ của Tử Nguyệt Hoàng Triều: làm lão đại phải bảo vệ tốt tiểu đệ, bằng không tiểu đệ há có thể bán mạng cho ngươi? Hách Liên Tầm Tuyết đưa tay phất một cái, Tiêu Vĩnh Niên bị nàng đẩy sang một bên. Nàng đứng trước mặt Lăng Hàn, ánh mắt lấp lánh, dường như đang do dự điều gì.
"Hải Nữu, có chuyện gì mọi người ngồi xuống từ từ nói, không có gì là không thể thương lượng." Lăng Hàn cười nói, anh đã cất bia đá đi. Thạch Linh sắp đột phá Hóa Thần Cảnh, nếu còn có thể luyện hóa tấm bia này, Thiên Nhân Cảnh cũng không còn xa. Lúc này mới có thể coi là một "tay chân" hợp cách. Hách Liên Tầm Tuyết đưa tay ra, ôm lấy Lăng Hàn, xèo, nàng xoay người rời đi.
"Cô gái ngốc! Cô gái ngốc!" Hổ Nữu nhảy ra, vội vàng đuổi theo. Nàng có thể không để ý bất cứ điều gì, nhưng tuyệt đối không cho phép ai cướp Lăng Hàn. "Tiểu nha đầu, chờ Thỏ Gia một chút!" Con thỏ cũng vội vã đuổi theo. Chư Toàn Nhi cũng không chậm, nhưng tu vi của nàng yếu nhất, chỉ có thể tụt lại phía sau cùng. Tiêu Vĩnh Niên giãy giụa bò dậy, nhưng cảm thấy ngực đau nhói, một hơi chậm chạp khó tụ, nhất thời lại đặt mông ngồi trên đất. Các tân binh thì không ai dám truy đuổi, đó là một cường giả Thiên Nhân Cảnh, bọn họ đuổi tới chỉ để dâng đầu người sao? Người ta không đại khai sát giới đã là ân huệ, đừng có mà chán sống!
"Về nơi đóng quân!" Tiêu Vĩnh Niên biết để đám lính mới này truy kích là không thực tế. Kế sách hiện tại chỉ có thông báo tin tức lên trên. Dù chỉ là một lính mới, nhưng Tử Nguyệt Hoàng Triều tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai bắt nạt người của mình, nhất định sẽ có cường giả chạy tới, có thể là một vị Tướng, thậm chí là Vương!
Xèo! Hách Liên Tầm Tuyết ôm Lăng Hàn không ngừng bay đi, tốc độ của nàng kinh người, dù ôm Lăng Hàn cũng không chậm đi bao nhiêu. Rất lâu sau đó, nàng dừng lại, ném anh xuống đất. Lăng Hàn cũng không trốn vào Hắc Tháp, nếu Hách Liên Tầm Tuyết muốn giết anh, thì đã không đưa anh chạy xa đến vậy. Anh phủi mông đứng dậy: "Tính khí của ngươi lại tăng trưởng rồi!" Hách Liên Tầm Tuyết tàn nhẫn theo dõi anh, đột nhiên ra tay đánh người, ầm ầm ầm, đánh tàn nhẫn một trận. Tương tự, nàng ra tay tuy nặng, nhưng không có sát chiêu nào. Bởi vậy, Lăng Hàn chỉ toàn lực bảo vệ khuôn mặt anh tuấn, còn lại thì mặc kệ nàng đánh. Chẳng qua anh cảm thấy kỳ lạ, tại sao Hải Nữu này càng ngày càng không bình thường.
Hách Liên Tầm Tuyết đánh đủ, cuối cùng thu tay lại. Nàng cởi áo khoác xuống, trên lưng bọc một hài tử mới sinh, giờ đây đang ngủ say, còn duỗi một ngón tay đút vào miệng mút mút, cực kỳ đáng yêu. Chẳng trách trước đó nàng không liều mạng với tấm bia đá kia, hẳn là lo lắng làm tổn thương hài tử, bằng không với thực lực và tính khí của nàng, chống đỡ thì có sao? "Ồ, lẽ nào đây là con trai của nàng?" Lăng Hàn tự nhủ.
Hách Liên Tầm Tuyết ôm con trẻ nhìn một hồi, rồi đưa cho Lăng Hàn: "Chăm sóc nó thật tốt, nếu như nó mất một sợi lông, ta liền giết ngươi! Giết ngươi một vạn lần!" Lăng Hàn theo bản năng tiếp nhận, sau đó gãi gãi đầu: "Ta thật không biết nuôi hài tử thay người khác a!" Đầu của Hải Nữu này lại bị đập choáng váng sao, lại muốn anh chăm sóc hài tử?
"Đây là con trai của ngươi!" Hách Liên Tầm Tuyết tức giận nói. Lăng Hàn nhất thời phun ra ngoài: "Này này này, chúng ta quen biết thì quen biết, nhưng ngươi không thể nói hươu nói vượn nha! Ta vẫn là đồng nam, từ đâu ra con trai! Ngươi muốn ta chăm sóc hài tử thay ngươi, để ta làm người tốt thì thôi, nhưng không thể oan uổng ta như thế!"
Hách Liên Tầm Tuyết giận dữ, một tay tóm lấy ngực Lăng Hàn kéo đến: "Mắt của ngươi mù sao, không thấy con trai của ngươi giống ngươi như đúc sao?"
Lăng Hàn nhìn kỹ, đây thật là khó nói. Bởi vì kiếp này anh không soi gương mấy lần, đối với tướng mạo của mình vẫn còn dừng lại ở kiếp trước. Anh không khỏi nhe răng, sau này nếu như sinh hài tử với Thiên Phượng Thần Nữ, Chư Toàn Nhi, vậy rốt cuộc coi như của anh, hay tính vào tiền thân? Đau đầu a, món nợ này tựa hồ hơi khó tính.
Hách Liên Tầm Tuyết càng thêm nổi giận, lúc này ngươi còn dám thất thần? Nàng lay lay Lăng Hàn: "Nghe cho kỹ, đây là con trai của ngươi, nuôi dạy nó thật tốt cho ta! Nếu như lúc ta trở lại phát hiện nó thiếu một sợi tóc, ta liền chặt ngươi nuôi cá!"
Lăng Hàn vung tay: "Được rồi, ta tạm tin tưởng đây là con trai của ta…"
"Cái này vốn là con trai của ngươi!" Hách Liên Tầm Tuyết chen vào.
Lăng Hàn thở dài: "Sao ta không nhớ cùng ngươi... cái kia qua nhỉ!" Khuôn mặt Hách Liên Tầm Tuyết đỏ lên, nhưng vì che mặt nên không sợ bị người nhìn thấy: "Ngươi đã quên, vào thời điểm thu được thần thông Lôi Động Cửu Thiên sao?" Lăng Hàn đột nhiên cả kinh, lúc trước cô gái ngốc này xung kích khu vực lôi đình, anh muốn kéo đối phương trở về, kết quả bị lôi đình cuốn vào, quần áo của hai người đều nát, sau đó lại quấn quýt lấy nhau. Lẽ nào, khi đó không cẩn thận đã "làm thịt" cô nàng này? Dựa vào, đồng tử thân của ca a! Lăng Hàn thầm kêu thảm một tiếng, kiếp này lần đầu tiên anh lại mơ mơ hồ hồ liền mất đi? Anh có chút nói lắp: "Tại sao chuẩn như vậy, một lần liền mang thai?"
"Ngươi cho rằng ta muốn sao?" Hách Liên Tầm Tuyết tức giận, giơ nắm đấm lên muốn đánh, nhưng vẫn nhịn xuống. "Ta trở lại Hải tộc, cũng không lâu lắm liền phát hiện có thai, nên trốn đi chuẩn bị lặng lẽ sinh hài tử ra, nhưng vẫn tiết lộ phong thanh. Hiện tại đang bị gia tộc và Tiên Vu Vương tộc truy đuổi, bằng không, ta cần ngươi tới chăm sóc hài tử sao?"
Lăng Hàn không hỏi đối phương tại sao không xóa sạch hài tử, anh kinh ngạc, tỉ mỉ nhìn nhi tử, tràn ngập từ ái. Anh lại có con trai! Kiếp trước anh say mê đan đạo, tuy có vô số mỹ nữ đầu hoài tống bão, nhưng anh nhìn nhiều một cái cũng không có thời gian. Hiện tại, ôm một hài tử mang huyết mạch của mình trong tay, thật giống như lập tức nảy sinh một loại liên kết tâm linh nào đó, khiến anh vô cùng kích động.
"Ta có con trai?" Anh ngẩng đầu nhìn Hách Liên Tầm Tuyết.
"Rất xin lỗi, chỉ sinh một đứa, không thể sinh Long Phượng thai!" Hách Liên Tầm Tuyết cắn răng nói, vẫn còn oán hận không ngớt.
Lăng Hàn vui đến sắp hỏng rồi, không chút nghĩ ngợi nói: "Không có chuyện gì, sau này lại sinh cũng được!"
Hách Liên Tầm Tuyết giận dữ, lần thứ hai tóm lấy Lăng Hàn: "Ngươi còn muốn lên ta?"
Thực sự là một nữ Bạo Long! Lăng Hàn âm thầm khâm phục mình, lại thật làm dũng sĩ cưỡi rồng! Anh vỗ vỗ tay của Hách Liên Tầm Tuyết, nghiêm mặt nói: "Con trai ngươi cũng sinh ra cho ta, đương nhiên chính là người của Lăng gia ta, sau này không cho phép lại chạy tới chạy lui, hảo hảo nuôi hài tử cho ta!"
Cũng thật là bá đạo! Hách Liên Tầm Tuyết hừ lạnh: "Ngươi cho rằng ta muốn tới tìm ngươi? Nếu không phải ta bị hai đại thế lực truy sát, ngươi đời này cũng đừng hòng nhìn thấy ta! Hiện tại, ngươi chăm sóc hài tử thật tốt, ta biết ngươi có một Linh khí, có thể thu nhận vật còn sống, hài tử ở chỗ của ngươi, sẽ không bị bất luận người nào biết! Ta sẽ dẫn truy binh đi, nếu như ta không chết... ngươi giao hài tử cho ta, chúng ta cả đời không qua lại với nhau!"
"Ngươi điên sao?" Lăng Hàn cũng giận dữ. "Con trai không có ta một mình ngươi sinh được sao? Ta mặc kệ lúc trước là làm sao ăn ngươi, ngươi đã là nữ nhân của ta, ngay cả con trai cũng sinh, ta sẽ trơ mắt nhìn ngươi chết sao?"
Hách Liên Tầm Tuyết hơi có chút cảm động, nhưng lập tức nói: "Không nên hành động theo cảm tính, ngươi căn bản không biết hai đại Vương tộc Hách Liên, Tiên Vu lợi hại, chỉ là Phá Hư Cảnh cũng hơn ba mươi tên, Thiên Nhân Cảnh nhiều đến mấy trăm, này chỉ là một tộc, không phải hai!"
Xác thực rất mạnh, nhưng nghĩ tới Ngũ Đại Tông Môn chí ít có chừng trăm Phá Hư Cảnh, Lăng Hàn sẽ không quan tâm. Anh nói: "Ngươi chỉ biết ta có Linh khí chứa đựng vật còn sống, nhưng không biết Linh khí này rốt cuộc mạnh đến trình độ nào! Được rồi, ngươi không nên chống cự thần thức của ta bao vây, ta mang ngươi đi vào mở mang kiến thức một chút." Khà khà, tiến vào Hắc Tháp, ngươi liền ngoan ngoãn nuôi hài tử cho ta đi!
Nếu được lựa chọn, Hách Liên Tầm Tuyết tự nhiên không muốn rời xa con trai. Nàng do dự một chút mới nói: "Được, ngươi đến đây đi!" Lăng Hàn lấy thần thức bao vây Hách Liên Tầm Tuyết và con trai, vèo, ba người đồng thời tiến vào Hắc Tháp.
"Cái gì!" Hách Liên Tầm Tuyết kinh hãi, tại sao không gian này lớn như vậy? Đây quả thực chính là một bí cảnh!
"Thế nào?" Lăng Hàn cười nói. "Khi ta tiến vào nơi này, không gian linh khí sẽ hóa thành một hạt giới tử, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không thể tìm, ở đây là tuyệt đối an toàn." Hách Liên Tầm Tuyết bừng tỉnh, chẳng trách lần đầu tiên nàng phát hiện Lăng Hàn thì nổ ra một đòn, nhưng đối phương bỗng nhiên biến mất, hóa ra là nắm giữ bí bảo như vậy!
"Được, ta liền ở đây, trốn mười mấy hai mươi năm, chờ gió êm sóng lặng sẽ rời đi." Nàng gật đầu nói.
"Nha nha!" Hài tử đột nhiên tỉnh lại, phát hiện mình đang được một người xa lạ ôm nhưng không khóc, chỉ trợn to mắt nhìn Lăng Hàn, còn duỗi tay nhỏ ra bĩu môi, nhếch miệng cười, chụp vào mặt của Lăng Hàn. Lăng Hàn không khỏi tuôn ra từ ái, chủ động dán mặt lên, để con trai tóm lấy. Tiểu tử lập tức vui cười, xoa mặt Lăng Hàn, thật giống như coi anh là món đồ chơi. Lăng Hàn cười nói: "Khí lực của tiểu tử này thật lớn, tương lai khẳng định có tiền đồ!" Điều này cũng không phải khoe khoang, khí lực của tiểu tử này quả thực rất lớn, tuyệt không dưới Luyện Thể tầng chín.
Hách Liên Tầm Tuyết ngạo nhiên nói: "Đó là tự nhiên, huyết mạch Chân Long của hắn còn trên ta!"
"Không hổ là con của Lăng gia!" Lăng Hàn không nhìn thẳng nàng.
Khuôn mặt Hách Liên Tầm Tuyết co giật, người đàn ông này thật không biết xấu hổ a, con trai rõ ràng nắm giữ huyết mạch Chân Long mới có cự lực khủng bố, Nhân tộc đâu thể nào làm được?
"Ô oa!" Tiểu tử đột nhiên khóc lên.
Lăng Hàn mờ mịt: "Làm sao vậy?"
Hách Liên Tầm Tuyết liếc anh một cái: "Con trai đói bụng!" Nàng ôm hài tử tới, muốn vén áo lên, nhưng lại trừng Lăng Hàn một chút: "Còn không xoay người?"
"Thiết, lại không phải không xem qua, hơn nữa bằng phẳng như vậy, ai muốn nhìn chứ!" Lăng Hàn vẫy vẫy tay, nhưng vẫn quay người đi. Hách Liên Tầm Tuyết nghiến răng, lại muốn giết người.