Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Lăng Hàn đặt chân đến một lầu các kỳ lạ, nơi hàng trăm người đã tụ tập, chen chúc cả bên ngoài lẫn ẩn mình bên trong. Một cảm giác đến muộn len lỏi trong lòng, nhưng rồi một lão huynh khoe khoang đã giải đáp mọi thắc mắc. Đây là một Thư Các ẩn chứa vô số bí pháp, từ võ kỹ đến công pháp, tất cả đều được bao bọc trong những quả cầu ánh sáng rực rỡ, bay lượn khắp không gian. Muốn sở hữu chúng, người ta phải nhanh tay bắt lấy, phá vỡ lớp vỏ ánh sáng, và bí pháp bên trong sẽ thuộc về kẻ may mắn. Tuy nhiên, mỗi người chỉ có một cơ hội duy nhất, tối đa một ngày, và chỉ cần có được một bí pháp, dù thời gian có hết hay không, họ sẽ bị đẩy ra ngoài.
Lăng Hàn ngạc nhiên, thắc mắc tại sao những cường giả Phá Hư Cảnh không trực tiếp cướp phá Thư Các. Lão huynh kia cười lớn, hạ giọng thần bí tiết lộ: "Lầu các này chính là một trận pháp cổ xưa. Một khi bị tấn công, nó sẽ tự hủy tất cả bí pháp bên trong!" Lăng Hàn bừng tỉnh, hiểu ra rằng ngay cả Phá Hư Cảnh cũng phải tuân theo "luật chơi" này, bởi trận pháp đã dùng bí pháp làm "con tin".
Cùng với Chư Toàn Nhi và những người bạn, Lăng Hàn chen chân vào Thư Các. Bên trong, họ choáng ngợp bởi một cảnh tượng như vũ trụ thu nhỏ: một không gian đen kịt với vô vàn điểm sáng lấp lánh như sao băng, chính là những quả cầu bí pháp. Không gian này chỉ rộng chừng một mẫu, cao năm mươi trượng, tưởng chừng dễ dàng với võ giả, nhưng một lực lượng vô hình đã áp chế mọi chuyển động. Tốc độ di chuyển bị giảm đáng kể, khiến việc bắt lấy quả cầu ánh sáng trở nên khó khăn gấp bội. Lăng Hàn thầm nghĩ, có lẽ tên Mã Bàn Tử nào đó có máu "thú tính" mới thiết kế ra cái bẫy người này.
Mọi người chỉ có thể di chuyển với tốc độ bình thường, nhảy cũng không cao, khiến việc tiếp cận những quả cầu ánh sáng trên cao gần như bất khả thi. May mắn là đôi khi chúng sẽ chạm đất. Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, cố gắng xuyên thấu lớp ánh sáng để nhận diện bí pháp. Gần nửa canh giờ sau, anh cuối cùng cũng khóa chặt mục tiêu: "Phúc Địa Ấn!"
Đúng lúc đó, Hổ Nữu reo lên vui mừng: "Nha, Nữu bắt được một cái!" Một quả cầu ánh sáng tự động bay vào tay cô bé, và ngay lập tức, Hổ Nữu bị đưa ra khỏi Thư Các. Lăng Hàn tiếp tục tập trung vào "Phúc Địa Ấn". Sau hơn nửa ngày quan sát, anh phát hiện ra quy luật vận động phức tạp của chúng. "Lần sau điểm đến là… nơi này!" Lăng Hàn lập tức di chuyển.
Nhưng khi anh còn chưa đi được nửa đường, một người đàn ông đã chặn lối. Lăng Hàn lịch sự yêu cầu nhường đường, nhưng đối phương lại giận dữ, rút đại đao chém thẳng vào anh. Lăng Hàn không né tránh, trực tiếp dùng thể phách cứng rắn chịu đòn. Đao mang chém vào lưng anh, để lại một vết máu nhỏ, nhưng Kim Cương thể đã nhanh chóng tự lành. Tuy nhiên, cú chấn động đã khiến anh trượt tay, quả cầu ánh sáng vuột qua đầu ngón tay, bắn lên đất rồi lại bay lên trời.
"Khà khà, người trẻ tuổi, đây là cho ngươi một bài học, sau này không nên kích động như thế!" Kẻ xuất đao kia cười cợt, lộ rõ vẻ hả hê. Hắn là một cường giả Hóa Thần Cảnh đỉnh cao, sức chiến đấu vượt xa cửu tinh, không sợ gì một tiểu bối Linh Anh Cảnh. Lăng Hàn ghi nhớ gương mặt hắn và tên tiểu bối đi cùng, Chu Ngọc Thành, kẻ đã khinh thường anh.
Lăng Hàn gác lại thù oán, tập trung lại vào quả cầu ánh sáng. So với việc đòi nợ những kẻ nhỏ nhen này, việc bỏ lỡ một môn thần thông mới là tổn thất lớn. Chu Ngọc Thành thấy Lăng Hàn "kinh sợ", càng thêm đắc ý. Chu Đức Nguyên, Tam Tổ của Chu gia, cũng không còn để ý đến Lăng Hàn nữa, mà tập trung vào việc tìm kiếm bí pháp cho riêng mình.
Thời gian một ngày một đêm gần cạn, Lăng Hàn cuối cùng cũng bắt được quả cầu "Phúc Địa Ấn" đang lao xuống. Nhưng cùng lúc đó, một bàn tay khác cũng vươn tới, chụp lấy quả cầu ánh sáng. Đó là Hiên Viên Tử Quang, kẻ có vận may nghịch thiên, đã được "Phúc Địa Ấn" tự tìm đến. Hiên Viên Tử Quang nhận ra Lăng Hàn, căm hận gầm lên. Hắn phát động giáp trụ, hàng trăm mạch văn phát sáng, tạo ra hàng ngàn tia sáng chém về phía Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn không sợ, thể phách anh phát quang như bảo kim. Một cú đấm của Lăng Hàn đã khiến Hiên Viên Tử Quang lùi lại bảy bước, mặt tái mét.
Lăng Hàn cuối cùng cũng nắm chặt quả cầu ánh sáng, bóp nát nó. Bên trong là một hạt châu màu xanh ngọc, chứa đựng thần thông "Phúc Địa Ấn". "Thần thông, Phúc Địa Ấn!" Hiên Viên Tử Quang lớn tiếng kêu lên, chỉ vào Lăng Hàn, "Trả thần thông cho ta!" Ngay lập tức, hai phần ba ánh mắt trong Thư Các đổ dồn về Lăng Hàn, tràn đầy tham lam.
Lăng Hàn lập tức bị Thư Các đẩy ra ngoài. Hổ Nữu và mọi người đã chờ sẵn. "Chuẩn bị tránh đi," Lăng Hàn nói. "Lại sắp đánh nhau?" Hổ Nữu cười hì hì.
Một đám đông đuổi theo ra khỏi Thư Các. Chu Đức Nguyên lạnh lùng nhìn Lăng Hàn: "Giao thần thông ra đây, có thể tha cho ngươi khỏi chết!" Lăng Hàn sát khí sôi trào, đáp lại: "Dựa vào cái gì?" Chu Đức Nguyên tự tin chắp tay sau lưng: "Sự thông minh của ngươi thật đáng lo! Ngươi không thể giữ được môn thần thông đó, lựa chọn duy nhất là có muốn giữ cái mạng hay không."
"Tam Tổ, có gì phải phí lời, giết chết hắn, thần thông chính là của chúng ta." Chu Ngọc Thành khích tướng. Chu Đức Nguyên gật đầu, tiến về phía Lăng Hàn, khí tức Hóa Thần Cảnh bùng nổ, vừa uy hiếp Lăng Hàn, vừa cảnh cáo những kẻ khác. Lăng Hàn nhìn hai người Chu gia, sát khí dâng cao. Trước đó, vì "Phúc Địa Ấn", anh đã bỏ qua cho chúng, giờ đây chúng lại tự tìm đến cái chết.
"Cái gọi là kẻ nổi tiếng thì dễ bị ghen ghét, người khác không nhúc nhích, chỉ hai tên ngốc các ngươi nhảy ra ngoài, cái này không phải muốn chết thì là gì?" Lăng Hàn cười nhạt. Chu Ngọc Thành tức giận, nhưng Chu Đức Nguyên đã ra tay. Một bàn tay nguyên lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào Lăng Hàn. Anh đứng im, đợi bàn tay chạm đến, rồi vung tay vẽ ra một ánh kiếm. "Phốc!", bàn tay nguyên lực bị chia làm đôi.
Chu Đức Nguyên rên lên một tiếng, lòng bàn tay phải bị một vết kiếm cắt sâu, máu tươi chảy ra. Hắn kinh ngạc khi kiếm ý đáng sợ trong vết thương không cho phép nguyên lực của hắn khép lại. "Sao có thể... sức chiến đấu của tiểu tử này lại mạnh như vậy, một chiêu liền để hắn bị thương nặng?" Hắn không thể tin được.
"Lão cẩu, ngươi muốn chết, ta không thể làm gì khác hơn là tác thành ngươi!" Lăng Hàn không dùng Tích Sinh Kiếm hay Ma Sinh Kiếm, chỉ vung tay, nhưng đã vận dụng thần thông Lôi Động Cửu Thiên, khiến vết thương của đối phương không thể lành. Chu Đức Nguyên rống giận, rút đao chém ra một luồng đao mang mười mấy trượng như Nộ Long. Lăng Hàn rút Ma Sinh Kiếm, vung ra một kiếm mang chỉ dài một trượng. Chu Đức Nguyên và Chu Ngọc Thành khôi phục tự tin, cho rằng Lăng Hàn chỉ là hư trương thanh thế.
Nhưng "phốc!", đao mang của Chu Đức Nguyên bị kiếm mang của Lăng Hàn chém làm đôi. Kiếm mang tiếp tục lao về phía Chu Đức Nguyên, buộc hắn phải né tránh. Hắn kinh hãi nhận ra kiếm mang của Lăng Hàn có chất lượng vượt trội, nghiền ép đao mang của hắn. Hắn cho rằng Lăng Hàn dựa vào linh khí cấp cao, chứ không phải thực lực bản thân. Hắn lại lao vào, dùng thân pháp muốn đánh lén Lăng Hàn.
Lăng Hàn đứng yên, khiến Chu Đức Nguyên càng đắc ý. Hắn xuất hiện phía sau Lăng Hàn, chém một đao vào cổ. "Chết đi!" Nhưng đao chém hụt, Lăng Hàn đã biến mất. "Làm sao, đang tìm ta đúng không?" Giọng nói của Lăng Hàn vang lên từ phía sau. Chu Đức Nguyên kinh hãi quay lại, múa đao chém. Lại hụt!
"Không chơi với ngươi nữa." Lăng Hàn nói. "Không!" Chu Đức Nguyên vừa định kêu lên, "phốc!", một thanh kiếm xuyên qua ngực hắn, đâm nát trái tim. Hắn vẫn cười gằn, cho rằng Hóa Thần Cảnh không dễ chết. Nhưng hắn kinh hoàng khi nguyên lực của mình như thoát nước, không thể ngưng tụ. Bảo đao rơi xuống, cắt đứt một nửa chân phải của hắn. Hóa Thần Cảnh mất đi nguyên lực bảo vệ, khác gì Luyện Thể Cảnh?
Chu Đức Nguyên quay lại, mờ mịt hỏi Lăng Hàn: "Là... cái gì..." Lăng Hàn không đáp, rút kiếm, ánh mắt nhìn về phía Chu Ngọc Thành. "Không!" Chu Ngọc Thành hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng chỉ ba bước, một mũi tên nguyên lực xuyên qua người hắn, khiến hắn gục ngã.
"Không hổ là thiên tài của Bổ Thiên Học Viện, có thể vượt qua một cảnh giới lớn giết địch." Một lão nhân áo bào tro xuất hiện, vỗ tay. "Ngươi là ai?" Lăng Hàn hỏi. "Thấy tiền bối, lại không lễ phép như thế sao?" Lão giả, Mao Quân của Thanh Lôi Tông và cũng là lão sư của Bổ Thiên Học Viện, yêu cầu Lăng Hàn hành lễ.
Lăng Hàn cười khẩy: "Giảng quy củ với ta? Được, vậy cùng ngươi nói một chút, ta chính là Đan sư Thiên Cấp, có thể đứng ngang hàng với Thiên Nhân Cảnh, ngươi chỉ là Hóa Thần Cảnh nho nhỏ, thấy bản tọa còn không mau hành lễ!" Mao Quân cứng họng, nhưng một lão giả áo bào tro khác, Thích Lập Quả, lại lên tiếng: "Ngươi nói ngươi là Đan sư Thiên Cấp là Đan sư Thiên Cấp sao? Vậy bản tọa nói mình là Đan Sư Thần cấp, ngươi còn không qua đây bái kiến?" Mao Quân cũng lấy lại tinh thần, yêu cầu Lăng Hàn chứng minh thân phận, nếu không sẽ là "giả mạo Đan sư Thiên Cấp, muốn lừa dối Ngũ Đại Tông Môn".
Thích Lập Quả vung tay: "Nếu là đệ tử của Bổ Thiên Học Viện, thì phải cho cơ hội lấy công chuộc tội! Lăng Hàn, ngươi được một môn thần thông, rất tốt, hiến cho học viện, có thể tính ngươi một đại công!" Mao Quân tiếp lời: "Bí thuật như vậy đương nhiên phải ở học viện, giao cho người thích hợp tu luyện!" Những người khác cũng hùa theo, yêu cầu Lăng Hàn giao nộp thần thông.
"Ta nói các ngươi còn có thể vô liêm sỉ thêm chút nữa không?" Lăng Hàn lắc đầu. Mao Quân nghiêm mặt: "Lăng Hàn, ngươi không nghĩ đến thiên hạ đại cục sao? Đại họa có khả năng giáng lâm bất cứ lúc nào, nếu như giao môn thần thông này cho đại năng của Ngũ Đại Tông Môn tu luyện, tương lai đối kháng đại họa liền thêm một phần nắm chắc. Ngươi vì tư dục, lại không để ý an nguy của người trong thiên hạ, người giống như ngươi, hừ, quá ích kỷ!"
"Lăng Hàn, bây giờ quay đầu còn không muộn!" Thích Lập Quả nói, "Không nên mắc thêm lỗi lầm nữa, đứng ở phía đối lập người trong thiên hạ, nhất định không có kết quả tốt." Lăng Hàn cười gằn: "Các ngươi cũng biết đối nghịch người trong thiên hạ sẽ không có kết quả tốt sao? Có điều nhìn các ngươi làm rất thích ý nha." Mao Quân và Thích Lập Quả biến sắc, nhưng không dám ra tay.
"Các ngươi để tiểu gia rất khó chịu, trước tiên làm thịt các ngươi a!" Lăng Hàn lao ra, rút Tích Sinh Kiếm, giết tới Mao Quân và Thích Lập Quả. Ánh kiếm như rực cháy, tạo thành một sát trận khủng bố cuốn lấy hai người. "Cái này không phải ánh kiếm phổ thông! Kiếm trận!" Hai người Mao Quân hoảng sợ. Sát trận đáng sợ đến mức chỉ trong vài chiêu, cả hai đã đầy thương tích, máu tươi tung tóe.
"Mao huynh, chúng ta cùng ra tuyệt chiêu, chỉ cần lại kéo mấy chiêu, nhất định sẽ có viện binh tới!" Thích Lập Quả nói. Mao Quân cứng mặt, thân hóa lôi đình, biến thành người khổng lồ ba trượng, một chưởng đánh xuống Lăng Hàn. Hắn quay sang Thích Lập Quả định nhờ vả, nhưng lại phát hiện đối phương đã bỏ chạy. "Thích Lập Quả, ta **** tổ tông mười tám đời nhà ngươi!" Mao Quân gào lên.
"Mao huynh, bản tọa sẽ dẫn người trở về báo thù cho ngươi!" Giọng Thích Lập Quả vọng lại từ xa. Lăng Hàn cười gằn, thu Tích Sinh Kiếm vào Hắc Tháp, rút Lạc Nhật Cung, bắn một mũi tên kích hoạt ba thần thông, khóa chặt Thích Lập Quả. Mao Quân khoanh tay đứng nhìn. "Phốc!", mũi tên xuyên tim Thích Lập Quả. Hắn lảo đảo vài bước, quay lại nhìn Lăng Hàn và Mao Quân, rồi ngã xuống.
Mao Quân vội vàng né tránh, thân hóa lôi đình chạy trốn. Lăng Hàn vung Hấp Huyết Nguyên Kim, thu hồi mũi tên, rồi cũng thân hóa lôi đình đuổi theo. Tốc độ của Lăng Hàn nhanh hơn hẳn, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách. Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu và con thỏ cũng bận rộn theo sau. Mao Quân hoảng hốt, chỉ muốn thoát thân.
Phía trước, một người vóc dáng thon dài xuất hiện, ánh mắt như tinh vũ vô hạn. Từ Tu Nhiên! "Từ sư điệt, cứu ta!" Mao Quân mừng rỡ kêu lên. Nhưng Từ Tu Nhiên lại sốt ruột kêu: "Cẩn thận!" Mao Quân sững sờ, "phốc!", một thanh trường kiếm đã xuyên qua người hắn, sát ý đáng sợ tiêu diệt thần hồn. Thân thể hắn mềm nhũn, trượt xuống đất.
Lăng Hàn rút kiếm, lạnh lùng nhìn Từ Tu Nhiên. Anh không ngại giết thêm một thiên tài của Tuyệt Đao Tông. "Đó là Mao Quân của Thanh Lôi Tông." Từ Tu Nhiên nói. "Vậy thì thế nào?" Lăng Hàn lạnh lùng đáp. "Ngươi giết Tiểu Đao Vương, lại giết Mao Quân, đây là muốn phản ra Bổ Thiên Học Viện sao?" Từ Tu Nhiên chậm rãi nói. Lăng Hàn cười nhếch mép: "Bên kia còn có một cái, gọi Thích Lập Quả, cũng bị ta giết chết." "Đó là người của Thiên Kiếm Tông." Từ Tu Nhiên bình tĩnh nói, "Lăng Hàn, ta vốn coi ngươi là đối thủ, nhưng ngươi tự tìm đường chết, sau này không có cơ hội giao thủ với ta rồi."