Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong khoảnh khắc đầy kịch tính, bóng ma trong lòng Cổ Minh dường như lớn đến vô hạn. Cùng lên bảng xếp hạng, cùng liên thủ đánh bại Thái Âm Vương, nhưng sao đãi ngộ lại khác biệt đến vậy? Hắn bị đánh tơi bời, còn Lăng Hàn và Hổ Nữu lại được ca ngợi là "đẹp đẽ"? Một sự bất công đến tột cùng!
Lăng Hàn, với vẻ mặt ngơ ngác, thốt lên khi nhận ra "Đệ Nhất" mà Thái Âm Vương nhắc đến chính là Mã Bàn Tử. Thái Âm Vương gật đầu, xác nhận đó là "tên béo đáng chết" ấy, nhưng cũng không quên bổ sung rằng thuở xưa, Mã Bàn Tử từng là một mỹ nam tử anh tuấn tiêu sái, phong thần tuấn lãng, đủ sức khiến nàng động lòng nếu chịu theo đuổi. Một sự thật khiến Lăng Hàn khó lòng tưởng tượng, bởi hình ảnh Mã Bàn Tử đã ăn sâu vào tâm trí hắn, không thể nào liên hệ với một người gầy gò, phong độ.
Thái Âm Vương không giấu nổi sự ngưỡng mộ, kể rằng Mã Bàn Tử sở hữu sức chiến đấu cực kỳ đáng sợ, đến mức tám vị Vương cùng liên thủ cũng không phải đối thủ. Điều này càng làm Lăng Hàn kinh ngạc, bởi nếu Mã Bàn Tử mạnh mẽ đến vậy, tại sao lại phải tự phong ấn mình? Sức mạnh khi phong ấn không thể tiến bộ, thậm chí còn có thể suy yếu theo thời gian. Một bí ẩn khó giải đáp.
Lăng Hàn hạ giọng dò hỏi về mối quan hệ giữa Thái Âm Vương và Cổ Vương Triều. Nàng cười lớn, tiết lộ Cổ Vương Triều chính là Tử Nguyệt Vương Triều lừng lẫy một thời, do Mã Bàn Tử dẫn dắt nhất thống đại lục, đánh tan Ngũ Đại Tông Môn và cướp sạch tích lũy của họ, khiến các tông môn không thể phong ấn cường giả, gây đứt gãy truyền thừa. Nhưng giờ đây, những bại tướng xưa lại trỗi dậy, khiến nàng không khỏi khó chịu. Nàng còn tiết lộ, năm xưa họ phải tự phong ấn vì "thời gian không đúng", hoàn cảnh thiên địa không thuận lợi cho việc "khai thiên". Hiện tại, võ đạo ấm lên, quốc thế mạnh mẽ hơn, là thời điểm lý tưởng để họ tái xuất.
Khi Lăng Hàn hỏi về Đan Các, Thái Âm Vương hừ một tiếng đầy giận dữ, nói rằng đó là đồ vật "mọc chân", một khối Thần thiết được bệ hạ dùng nguyên khí ôn dưỡng, nay đã sinh ra ý thức, không chịu nghe lời nàng và Hỏa Diễm Vương. Đan Các này thực chất là một lò luyện đan khổng lồ, và thứ mà họ muốn thu phục bên trong chính là Thái Cực Tinh Nguyên Đan – một loại Thần đan có thể khiến Thần linh mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, dù đã tìm kiếm rất lâu, họ vẫn chưa đắc thủ.
Thái Âm Vương quay sang hỏi Lăng Hàn về Bảo khí mà hắn lấy được trong Khí Các. Lăng Hàn rút Tích Sinh Kiếm ra. Vừa thấy thanh kiếm, Thái Âm Vương lập tức hít một hơi khí lạnh, kinh ngạc thốt lên rằng đây là "Thiên hạ đệ nhất sát kiếm" do chính bệ hạ luyện chế, và Mã Bàn Tử từng nói không ai ngoài hắn có thể thu phục được. Nàng còn tiết lộ thanh kiếm được làm từ Thần thiết và lượng lớn trân kim cấp mười, với uy năng không thể tưởng tượng.
Lăng Hàn không khỏi buồn cười trước sự tự phụ của Mã Bàn Tử. Hắn tò mò về trận văn khắc trên kiếm, nhưng Thái Âm Vương chỉ xua tay, bảo hắn tự đi hỏi "tên béo đáng chết" kia. Lăng Hàn thầm nghĩ, Mã Bàn Tử chắc chắn là cao thủ trận đạo, lấy trận pháp hỗ trợ mới có thể đạt đến sức chiến đấu đệ nhất cổ kim.
Thái Âm Vương, sau khi không thu được Thái Cực Tinh Nguyên Đan, quyết định không lãng phí thời gian ở đây nữa. Nàng cưỡi Yêu Sư, nghênh ngang rời đi, nhưng trước khi đi, ném cho Lăng Hàn một viên tinh thạch. Đó là một bản đồ lập thể của bí cảnh, chỉ rõ các khu vực như thú viên, khí vực, dược viên, và cả Lang Gia Thư Các – nơi cất giấu vô số bí thuật của Tử Nguyệt Vương Triều, đặc biệt có ghi chú "Phúc Địa Ấn", một môn thần thông. Lăng Hàn không khỏi tim đập thình thịch, hứng thú với môn thần thông mới này.
Khi Lăng Hàn định rời đi, Cổ Minh hừ lạnh, ánh mắt lộ rõ sát ý. Lăng Hàn cười cợt, trêu chọc Cổ Minh vì đã quên hắn, khiến Cổ Minh tức giận, thách đấu. Lăng Hàn chấp nhận, tiến vào hoang mạc. Cổ Minh rút ra hai cây loan đao hình trăng lưỡi liềm, Linh khí mà hắn có được trong Khí Các. Lăng Hàn không dùng Tích Sinh Kiếm, muốn thử nghiệm sức phòng ngự sau khi tu thành cương nhu cùng tồn tại.
Cuộc đối đầu bắt đầu. Cổ Minh, với tu vi Hóa Thần Cảnh, tung quyền đầy uy lực. Lăng Hàn dùng song quyền đón đỡ, nguyên lực bao bọc nắm tay. Cả hai đều tu luyện thể thuật, nghiêng về cận chiến. Cổ Minh kinh ngạc khi Lăng Hàn cũng lĩnh ngộ cương nhu cùng tồn tại, khiến sức phòng ngự của họ ngang bằng. Khi phòng ngự tương đương, yếu tố quyết định là lực công kích. Cổ Minh cười gằn, loan đao trong tay phát ra hàn quang đáng sợ, chém về phía Lăng Hàn.
Phốc, Lăng Hàn trúng một đòn, máu tươi văng ra, một vết thương xuất hiện trên khuỷu tay. Hắn nhìn thanh loan đao, nhận ra đó là Linh khí cấp bậc cực cao. Tuy nhiên, khả năng hồi phục của Bất Diệt Thiên Kinh thật kinh người, vết thương của Lăng Hàn liền biến mất trong chớp mắt, khiến sắc mặt Cổ Minh kịch biến.
Lăng Hàn cười, tuyên bố lần này Cổ Minh sẽ nuốt hận. Cổ Minh gầm nhẹ, cơ thể nổi gân xanh, thi triển "Ma Xà Tứ Thức". Hắn đấm ra một quyền, cánh tay hóa thành mềm mại như bột mì, né tránh đòn đỡ của Lăng Hàn, rồi lại chém tới ngực hắn bằng loan đao. Lăng Hàn kinh ngạc trước sự biến hình của đối thủ, như một con xà không xương. Hắn uốn người né tránh, động tác nhanh đến khó tin. Cổ Minh lại tung quyền, cánh tay hóa thành đại xà đen ngòm, cắn tới Lăng Hàn. Cú đấm xuyên thủng Lăng Hàn, nhưng chỉ là tàn ảnh. Lăng Hàn đã sử dụng Lôi Động Cửu Thiên, dịch chuyển ba trượng, thoát hiểm trong gang tấc.
Cổ Minh điên cuồng tấn công, dù Lăng Hàn né tránh, phản công, nhưng vẫn dần rơi vào thế bị động. Cổ Minh tin rằng cái chết của Lăng Hàn đã cận kề. Hắn cười lớn, loan đao phát sáng, tung ra đòn chí mạng. Lăng Hàn không còn thụ động, rút Tích Sinh Kiếm ra, chỉ vào Cổ Minh. Trận văn trên Tích Sinh Kiếm phát sáng, Kiếm Mang như xé toạc không gian, dễ dàng phá hủy những con đại xà do Cổ Minh hóa thành. Cổ Minh tái mặt, không ngờ thanh kiếm lại có uy lực khủng khiếp đến vậy.
Trong tuyệt vọng, Cổ Minh gào thét, kích hoạt đại chiêu, biến bóng mờ đại xà thành một con Địa Long chân chính, tỏa ra khí tức Viễn Cổ Hồng Hoang. Con Địa Long đỏ sẫm, không có ngũ quan, chỉ có một súc tu, lao tới cắn Lăng Hàn. Nó không phải thực thể, không gây tổn thương vật lý, nhưng chuyên công kích thần hồn. Cổ Minh cười đắc thắng, tin rằng thần hồn Lăng Hàn đã bị Địa Long nuốt chửng, chỉ còn một chút tàn dư. Hắn lao tới, loan đao nhằm vào cổ Lăng Hàn, muốn kết liễu hoàn toàn đối thủ.
Một cú đấm đầy sát khí phóng ra, mạch văn trên loan đao phát sáng, lan tỏa ý lạnh âm u. Cổ Minh hiện rõ nụ cười tàn nhẫn, hắn tin rằng sau đòn này, đối thủ mạnh nhất từ trước tới nay sẽ hoàn toàn trở thành quá khứ. Đám người Chư Toàn Nhi kinh ngạc thốt lên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với Lăng Hàn.
Vèo! Đúng lúc đó, thân hình Lăng Hàn đột ngột uốn cong, một cách kỳ diệu né tránh đòn đánh chí mạng. Nụ cười trên mặt Cổ Minh cứng lại, chưa kịp hoàn hồn, một đạo hàn quang đáng sợ đã lướt qua, chém thẳng vào ngực hắn. Hắn không hề nghĩ Lăng Hàn còn có thể phản ứng, lại vừa tung đại chiêu nên đang ở trạng thái suy yếu, không thể né tránh. Hắn trúng kiếm, cả người bị chém bay ra ngoài, máu tươi phun ra từ ngực.
"Sao ngươi còn có thần hồn?" Cổ Minh ôm ngực, đau đớn và phẫn nộ, không thể tin được. Lăng Hàn chỉ khẽ mỉm cười: "Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?" Trước đó, Địa Long ảo ảnh quả thực đã ảnh hưởng đến hắn, nhưng Hắc Tháp khẽ chấn động, lập tức xua tan tất cả. Sau đó, hắn không chút biến sắc, lừa Cổ Minh tung ra đòn quyết định.
Cổ Minh phẫn nộ đến mức muốn ăn tươi nuốt sống Lăng Hàn. Tuyệt chiêu mà hắn dùng để ghi danh trên Võ Đạo Thạch, lại không hề có tác dụng với Lăng Hàn. Hắn hận, nếu không quá tin tưởng vào chiêu thức của mình, hắn đã không bị thương nặng đến thế. Hắn phun máu tươi, một phần vì tức giận, một phần vì vết thương quá nặng, sát khí biến thành vô số tiểu kiếm di chuyển trong cơ thể, khiến hắn đau đớn tột cùng, huyết lệ chảy ra từ khóe mắt.
Lăng Hàn vung kiếm tiếp tục truy sát. Cổ Minh nhanh chóng lùi lại, không muốn chết trong tay Lăng Hàn. Hắn hối hận vì đã không mang theo bảo vật hộ thân, nhưng đã quá muộn. Một chiêu kiếm chém xuống, định kết thúc trận chiến.
Đùng! Một cánh tay khô gầy đột ngột xuất hiện, hai ngón tay kẹp chặt lưỡi kiếm, không cho nó tiến thêm một phân nào. Một ông lão mặc trường bào đen, vóc người khôi ngô, như chứa đựng một ngọn núi lửa bên trong, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ, hủy thiên diệt địa. Hắn cười khanh khách nhìn Lăng Hàn: "Người trẻ tuổi ra tay tàn nhẫn thế, tâm địa thật độc ác!"
Lăng Hàn rút kiếm. Ông lão kia không dám đỡ sát kiếm, liền mở tay, ôm Cổ Minh lui lại. "Đồng tôn giả!" Cổ Minh lộ vẻ vui mừng khôn xiết, đây thực sự là "tuyệt xứ phùng sinh". Ông lão chính là Đồng Dương Văn, cường giả Thiên Nhân Cảnh của Địa Long Tông.
Đồng Dương Văn quay sang Lăng Hàn, sắc mặt trở nên uy nghiêm đáng sợ: "Đối với sư huynh mà cũng không chút do dự ra tay, tâm tính phẩm đức như vậy thật khiến người ta run rẩy!" Hắn tuyên bố sẽ "dạy dỗ" Lăng Hàn. Lăng Hàn nhanh chóng lùi lại, lãnh đạm đáp: "Lão gia hỏa, ngươi còn biết xấu hổ hay không? Đây vốn là một trận quyết đấu, nếu ứng chiến, sinh tử tự chịu! Trước đó ta gặp nguy hiểm, sao không thấy ngươi nhảy ra cứu giá? Nếu muốn làm kỹ nữ, thì đừng nghĩ lập đền thờ trinh tiết, sẽ khiến người ta buồn nôn!"
Đồng Dương Văn tức giận đến run rẩy. Một Linh Anh Cảnh nhỏ bé lại dám nhục mạ hắn? Hắn là Thiên Nhân Cảnh viên mãn, sắp bước vào Phá Hư Cảnh, đi đến đâu cũng được người đời kính trọng, vậy mà giờ lại bị chửi rủa. Hắn muốn giết Lăng Hàn. Lăng Hàn cười nhạt: "Lão súc sinh, chửi không được sao? Ta là Đan sư Thiên Cấp, địa vị tương đồng ngươi, ngươi nói tại sao ta chửi không được ngươi?"
Đồng Dương Văn cười gằn, mặc kệ thân phận Đan sư Thiên Cấp của Lăng Hàn, tung một chưởng đầy sát ý, khí thế Thiên Nhân Cảnh ép xuống. Lăng Hàn tránh gấp, phi thân đến bên Chư Toàn Nhi, ôm lấy nàng và nói: "Hổ Nữu, con thỏ, đi thôi!" Liều mạng với Thiên Nhân Cảnh là chuyện của kẻ ngu xuẩn.
Lăng Hàn ôm Chư Toàn Nhi, những người khác hắn mặc kệ. Dù Nguyên Thừa Hòa, Lý Phong Vũ là tiểu đệ của hắn, nhưng cũng là đệ tử Bổ Thiên Học Viện, Đồng Dương Văn sẽ không ra tay với họ. Hổ Nữu và con thỏ cũng có tốc độ không kém hắn. Điều quan trọng là, càng ít người, Lăng Hàn càng nhanh. Hắn tu thành Lôi Đình Chi Thân, tốc độ đạt đến mức không tưởng, nhưng chỉ có thể miễn cưỡng sánh ngang Thiên Nhân Cảnh, mang theo nhiều người thì khó lòng thoát được.
"Muốn chạy?" Đồng Dương Văn cười gằn, một bước bước ra, bàn tay lớn bắt tới. Hắn nhanh, Lăng Hàn cũng không chậm, triển khai Quỷ Tiên Bộ, thân hình như quỷ mị, đồng thời vung kiếm chém ngược ra sau. Kiếm Mang như rực cháy, sắc bén vô cùng. Đồng Dương Văn không dám đỡ, phải rung tay đánh ra một đạo kình khí hóa giải.
Lăng Hàn nhân cơ hội trốn xa, Chư Toàn Nhi tự nhiên nằm bò trên lưng hắn. Hắn lấy Lạc Nhật Cung, ngưng tụ nguyên lực làm tiễn, liên tục bắn ba phát. Dù không dùng mũi tên thật, ba môn thần thông gia trì vẫn cực kỳ kinh người, khiến Đồng Dương Văn phải liên tục vung tay đẩy tiễn ra, tức giận gào lên.
Thực sự đáng ghét, hắn có thực lực nghiền ép Lăng Hàn, nhưng lại bị đối phương cầm chân, chỉ có thể nhìn theo Lăng Hàn rời đi. Đồng Dương Văn tức giận, không thèm để ý đến công kích của Lăng Hàn nữa, hóa thành một đạo quang mang đuổi theo. Mũi tiễn nguyên lực bắn vào người hắn, nhưng chỉ xuyên thủng quần áo, bắp thịt hắn như trân kim, cứng rắn vô cùng. Địa Long Tông, ai cũng tu thể thuật! Đồng Dương Văn chống lại Diệt Long Tinh Thần Tiễn, gấp gáp đuổi theo Lăng Hàn.
Thiên Nhân Cảnh... thật phiền phức! Lăng Hàn thở dài, nhưng một Linh Anh Cảnh có thể làm được đến mức này đã là kỳ tích. Hắn không thể không lắp một mũi tên thật, phát huy toàn lực bắn tới đối phương. Lực phá hoại của mũi tên này quá mạnh, ngay cả Đồng Dương Văn cũng không dám đón đỡ, chỉ có thể vung chưởng đánh bay. Nhưng chỉ ngần ấy thời gian, Lăng Hàn đã trốn xa, kéo dài khoảng cách đáng kể.
"Lão cẩu vô liêm sỉ, đợi ta bước vào Hóa Thần Cảnh, tất chém đầu chó của ngươi!" Lăng Hàn ném một câu ngoan thoại, rồi xoay người, toàn lực bỏ chạy. Hổ Nữu cũng giả bộ làm mặt quỷ: "Lão cẩu, lần sau Nữu trở lại đánh ngươi!" Con thỏ tỏ vẻ vô tội: "Tại sao bản tọa phải theo các ngươi chạy trốn? Bản tọa rất oan a!"
"Ngươi ăn vụng nhiều linh dược như vậy, thỉnh thoảng bị oan uổng một hai lần cũng nên mà." Lăng Hàn cười ha ha, nhưng dưới chân như có gió, chạy trốn càng nhanh hơn. Đồng Dương Văn vẫn truy đuổi, nhưng vì lạc hậu quá nhiều, đuổi vài bước liền mất dấu Lăng Hàn, chỉ có thể oán hận dừng lại.
Lăng Hàn chạy hồi lâu, cũng chậm bước chân. Theo bản đồ, họ đã rất gần dược viên. "Con thỏ, phía trước là dược viên, làm sao, động lòng không?" Lăng Hàn trêu chọc. Con thỏ nuốt nước miếng, nhưng vẫn cứng miệng: "Ngươi cho rằng bản tọa chưa từng va chạm xã hội sao, sẽ bởi vì vài cây cải củ mà thất thố?" Tầm Kim Thử từ trong ngực Lăng Hàn bò ra, đôi mắt to tròn tràn ngập chờ mong, linh dược... bảo bảo thích nhất. "Nữu cũng muốn!" Hổ Nữu tham gia trò vui. Lăng Hàn đổ mồ hôi lạnh, bốn người bên cạnh, có đến ba kẻ tham ăn.
Họ đi thêm một lúc, hoang mạc biến mất, phía trước xuất hiện một rừng cây và bãi cỏ xanh tươi, cùng những bức tường viện tàn tạ. "Chuyện này... Vẫn là dược viên sao?" Lăng Hàn lẩm bẩm. Dược viên bị phá hủy quá nghiêm trọng, phần lớn trận pháp đã hỏng, khiến linh dược khó lòng sinh trưởng. Có thể còn vài cây, nhưng tìm được không phải chuyện dễ.
"Con thỏ, hiện tại đến phiên ngươi ra trận." Lăng Hàn nói. "A phi, bản tọa lại không phải chó!" Con thỏ phản bác. "Mau tìm!" Hổ Nữu hung ác nói, nhìn chằm chằm con thỏ. "Nếu không liền ăn ngươi!" Con thỏ sợ Hổ Nữu nhất, lập tức ngoan ngoãn ngửi ngửi, dẫn mọi người tìm kiếm linh dược.
Ba ngày tìm kiếm không có kết quả, họ quyết định rời đi, trước tiên đến Lang Gia Thư Các. Họ điều chỉnh hướng đi, nửa ngày sau, phía trước xuất hiện một quần thể cung điện đồ sộ, lẽ ra cực kỳ hoa lệ, nhưng giờ đã hoang tàn. Yêu thú qua lại nơi đây đều không đơn giản, và cũng có nhiều võ giả mạnh mẽ đến tìm kiếm bảo vật.
Họ đi đến Hoàng Đô, hành động hết sức cẩn thận, tránh né những yêu thú và võ giả khác. Một số yêu thú có khí tức mạnh mẽ đến cấp Thiên Nhân Cảnh, là những tồn tại mà Lăng Hàn chưa thể đối phó. "Hướng Thư Các là... bên kia!" Lăng Hàn có bản đồ của Thái Âm Vương, liền dẫn mọi người đi.
Quần thể cung điện rất lớn, nhưng cũng có giới hạn. Rất nhanh, ba người, một thỏ, một chuột đã đến trước một lầu các hoàn toàn nguyên vẹn. Đây là một lầu các chỉ cao ba tầng, không lớn, nhưng là kiến trúc duy nhất không bị phá hủy trong toàn bộ quần thể cung điện, khiến người ta vô cùng kinh ngạc. Chính vì vậy, nơi này đã thu hút rất nhiều người, hầu như chen chúc không lọt. Lăng Hàn nhìn tấm bảng treo trên lầu các, viết bốn chữ "Lang Gia Thư Các".