Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Bước chân vào Khí Các, một không gian rộng lớn với những hàng cầu thang uốn lượn dẫn lên các tầng trên, Lăng Hàn cùng đoàn người cảm nhận rõ ràng sự cổ kính và uy nghiêm của một di sản từ Cổ Vương Triều. Tầng một đã cao vút, cho thấy Khí Các này ít nhất cũng phải có năm tầng. Bất chợt, một thanh âm kỳ lạ vang lên trong tâm trí Lăng Hàn, hỏi về loại binh khí mà chàng sử dụng. Chàng ngạc nhiên nhìn xung quanh, nhận ra ai nấy cũng đều nghe thấy câu hỏi tương tự.
Không chút do dự, Lăng Hàn đáp gọn lỏn: "Kiếm!" Ngay lập tức, thân ảnh chàng biến mất khỏi đại sảnh, được dịch chuyển đến một thạch thất kín mít, cửa lớn đóng chặt. Chàng không hề hoảng sợ, bởi những thủ đoạn thần bí như thế này không có gì lạ lẫm với một di tích cổ xưa. Chàng phỏng đoán mỗi người được đưa đến một gian phòng khác nhau tùy thuộc vào loại vũ khí và thành tích trước đó.
Trước mắt Lăng Hàn là một căn phòng trống trải, chỉ có một chiếc bàn đá đặt giữa trung tâm. Trên bàn, một thanh kiếm nằm yên trong vỏ, nhưng chỉ từ khí tức hung hãn tỏa ra, Lăng Hàn đã cảm nhận được sát cơ ngút trời. Đây không phải là một thanh kiếm bình thường, mà là một "hung khí" thực sự. Ngay cả Ma Sinh Kiếm trong tay chàng, một linh khí cấp mười, cũng kém xa về độ hung sát.
Khi Lăng Hàn tiến lại gần khoảng một trượng, thanh kiếm bỗng nhiên tự động vọt ra khỏi vỏ, dài chừng một thước, và trong tích tắc, bảy luồng kiếm quang sắc lạnh đan xen, lao thẳng vào chàng. Uy lực của những luồng kiếm mang này chỉ ở cấp Linh Anh Cảnh, ngang với cảnh giới của Lăng Hàn, nhưng sức công phá thì lại kinh người. Chàng khoanh tay đỡ đòn, bị đẩy lùi bảy bước, trên cánh tay xuất hiện bảy vết thương sâu hoắm, máu tươi rỉ ra.
Lăng Hàn kinh hãi. Thể phách của chàng sánh ngang trân kim cấp tám, đến cả công kích từ Hóa Thần Cảnh cũng khó lòng gây thương tổn. Vậy mà chỉ bảy luồng kiếm mang cấp Linh Anh Cảnh lại có thể khiến chàng chảy máu? Chàng hiểu rằng sức mạnh không đồng nghĩa với sức chiến đấu hay lực phá hoại. Một thanh kiếm sắc bén có thể gây ra vết thương sâu hơn nhiều so với một cây gậy cùng lực.
Một nụ cười thích thú nở trên môi Lăng Hàn. Chàng nhận ra, để sở hữu thanh kiếm này, chàng phải chinh phục nó. Thú vị! Chàng vọt tới, đối đầu trực diện với những luồng kiếm mang tàn khốc. Chàng nhận thấy trên thân kiếm không phải ý chí võ đạo, mà là những trận văn phức tạp. Đây không phải linh khí, mà là một trận pháp hùng mạnh ẩn mình trong hình dạng thanh kiếm! Chàng kinh ngạc, liệu thanh kiếm này có phải là một mắt trận đang tự động tấn công chàng?
Máu tươi không ngừng bắn ra trên người Lăng Hàn. Kiếm trận quá mạnh mẽ, khiến chàng không thể tiếp cận. Chàng vận dụng Lôi Động Cửu Thiên và Quỷ Tiên Bộ, né tránh các đòn tấn công và dần áp sát. Khi chàng chỉ còn cách thanh kiếm một bước, nó bỗng bùng nổ, vỏ kiếm bay lên, hào quang chói lòa, sát khí bốc cháy. Bốn mươi chín luồng kiếm quang đan thành lưới, ép chàng phải lùi lại. Rõ ràng, dưới áp lực của Lăng Hàn, thanh kiếm đã bộc phát uy năng mạnh mẽ hơn. Một nhát kiếm chém sâu vào tay chàng, gần chạm tới xương. Thanh kiếm lơ lửng giữa không trung, mũi kiếm chĩa thẳng vào Lăng Hàn, tỏa ra hàn ý thấu xương.
Lăng Hàn tự hỏi, đây rốt cuộc là loại trận văn cấp bậc nào? Chàng không thể nhận ra, chỉ biết rằng uy lực của nó đáng sợ đến mức có thể chém Phá Hư Cảnh nếu bùng nổ toàn lực, và quan trọng hơn, trận pháp này còn chưa hoàn chỉnh. Nếu nó hoàn thiện, sức mạnh sẽ khủng khiếp đến nhường nào? Một ngạo khí trỗi dậy trong lòng Lăng Hàn. Chàng rút Ma Sinh Kiếm ra, không thức tỉnh ý chí võ đạo mà chỉ vận dụng Huyền Diệu Tam Thiên để phản kích. Chàng không muốn Ma Sinh Kiếm tự động kích hoạt hay bị áp chế.
Dù Lăng Hàn đã bộc phát toàn bộ sức chiến đấu, vượt xa Linh Anh Cảnh và có thể chém Hóa Thần Cảnh đỉnh cao, nhưng khi đối mặt với thanh kiếm này, chàng vẫn ở thế yếu. Thanh kiếm đang áp chế cảnh giới để chiến đấu, nên nó có lợi thế tiên thiên. Lăng Hàn không tin tà, càng thấy thanh kiếm mạnh, chàng càng muốn có được nó. Chàng dùng Ma Sinh Kiếm chắn đỡ, đồng thời vận dụng Tá Tự Quyết để hóa giải lực lượng, thân hình vẫn tiếp tục lao lên, chấp nhận bị vài luồng kiếm quang chém trúng, chỉ để tóm lấy thanh kiếm. Chàng nghĩ, chỉ cần nó không có khí linh, chàng có thể thu nó vào Hắc Tháp để trấn áp.
Dễ nói nhưng khó làm! Mỗi khi Lăng Hàn tiến gần, thanh kiếm lại bùng nổ uy năng mạnh hơn, ánh kiếm quét khắp trời, tạo thành một kiếm trận tăng cường sát thương. Chàng cảm thấy như đang đối mặt với một con nhím, không biết bắt đầu từ đâu, bất kể thế nào cũng sẽ bị thương. Chân Thị Chi Nhãn cũng vô dụng, ánh kiếm dày đặc không kẽ hở.
Chàng bỗng nghĩ đến Ma văn trên tay trái, thứ sức mạnh quy tắc từ Tu La Ma Đế. Liệu nó có thể đánh tan ánh kiếm? Chàng thử nghiệm, đưa tay trái ra, ma văn đen nhánh hiện lên, bóp nát ánh kiếm. Có hiệu quả! Lăng Hàn mừng rỡ, định thừa thắng xông lên, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, thanh kiếm bỗng tỏa ra sát khí khủng bố, các trận văn sáng rực, hoàn toàn thức tỉnh. "Dựa vào, sát kiếm toàn diện thức tỉnh, sánh ngang Phá Hư Cảnh!" Lăng Hàn thốt lên. Chàng lập tức trốn vào Hắc Tháp, không dám đối đầu với sức mạnh ấy.
Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn bực bội hỏi Tiểu Tháp: "Tiểu Tháp, có biện pháp nào không?" Tiểu Tháp xuất hiện, đáp: "Với khả năng hiện tại của ngươi, không thể thu thanh kiếm đó. Trận văn trên đó là quy tắc thiên địa của giới này, tuy không hoàn chỉnh nhưng đã đạt đến cấp độ rất cao." Chàng thắc mắc vì sao Ma văn lại kích hoạt nó. "Bởi vì đều là sức mạnh quy tắc, nên sẽ kích hoạt lẫn nhau," Tiểu Tháp giải thích, rồi lại khoe khoang rằng chỉ cần nó rung một tia uy năng là có thể chém chết. Lăng Hàn phớt lờ, hỏi về giải pháp.
Tiểu Tháp trầm ngâm, rồi nói: "Cũng không phải không có biện pháp. Ngươi tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh đến Kim Cương Cảnh, nhưng hiện tại chỉ nắm giữ sức mạnh cực cương. Kim Cương thể chân chính không chỉ kiên cường, mà cương nhu phải cùng tồn tại." Lăng Hàn hứng thú hỏi về "cương nhu cùng tồn tại". Tiểu Tháp giải thích rằng "cô âm không sinh, cô dương không dài", cứng thì dễ gãy. Chàng cần học cách đi đến mặt "nhu".
"Ngươi có Hấp Huyết Nguyên Kim đó sao?" Tiểu Tháp bất ngờ hỏi. "Hấp Huyết Nguyên Kim là ví dụ điển hình của cương nhu cùng tồn tại, có thể cứng như sắt, cũng có thể mềm như bông, có thể kéo dài để trung hòa cự lực mà không hư không gãy." Lăng Hàn chợt nhớ đến Cổ Minh, người đã kéo dài cổ mấy chục trượng để hóa giải cú đấm của chàng. "Đúng, đó là cương nhu cùng tồn tại. Ngươi chỉ tu luyện một mặt của Bất Diệt Thiên Kinh, chưa cất bước ở phương diện nhu, nên thể phách của ngươi ở cùng cảnh giới chưa phải vô địch," Tiểu Tháp nói.
Tiểu Tháp tiếp tục giảng giải: "Người, mọi sinh linh, đều do vô số vi hạt tạo thành. Thể thuật tăng cường độ của những vi hạt này. Nhưng nếu suy nghĩ khác đi, tổ hợp vi hạt không cố định, tại sao không thể phá vỡ? Vô số cục đá tạo thành một trường thành, nhưng cũng có thể tạo thành tháp cao. Trên cơ sở số lượng bất biến, cục đá không nát, có thể biến hóa vô cùng. Trong thân thể con người có bao nhiêu vi hạt? Nhiều vô số kể! Vì vậy, ngươi biến hóa cũng vô cùng vô tận. Đây chính là diệu dụng của sinh linh, có khả năng vô tận, không giống Bảo khí, con rối, bị cố hóa."
Lăng Hàn bừng tỉnh. Tiểu Tháp đã mở ra cho chàng một cánh cửa hoàn toàn mới. Hóa ra, con đường còn có thể đi như thế! Bất Diệt Thiên Kinh, theo lời Tiểu Tháp, là mạnh nhất, nhưng chính vì cơ thể do vô số vi hạt tạo thành, chàng cần học cách để vi hạt tách ra khi chịu công kích, như Cổ Minh đã làm. Cương nhu không thể thiếu. Chàng lâm vào trầm tư, dùng Chân Thị Chi Nhãn quan sát cơ thể, tìm hiểu cách khống chế vi hạt. Bất Diệt Thiên Kinh có ghi chép liên quan, nhưng trước đây chàng không hiểu, giờ đây dưới sự dẫn dắt của Tiểu Tháp, đoạn kinh văn trở nên rõ ràng, chàng không ngừng lĩnh ngộ. Chàng quên mất thời gian, chìm đắm trong những hiểu biết mới.
Trong lòng Lăng Hàn không ngừng có những lĩnh ngộ đột phá, khiến chàng vui mừng khôn xiết. Với trí tuệ đỉnh cao của một đế vương đan đạo kiếp trước, giờ đây chàng dồn hết ngộ tính vào võ đạo. Trong cơ thể chàng đang diễn ra một sự biến hóa long trời lở đất, khả năng vừa cương vừa nhu, cương nhu cùng tồn tại. Chuyện này nói thì dễ, nhưng để thực hiện thì vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự phá vỡ và tái tạo bản thân.
Trong đan điền, Linh Anh của chàng tọa trấn, pháp tướng trang nghiêm, kết ra những thủ ấn thần bí. Bất Diệt Thiên Kinh đã khắc sâu vào Linh Anh, và giờ đây nó đang diễn dịch bí pháp, từ nội bộ phối hợp, thúc đẩy sự biến hóa của Lăng Hàn. Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, Lăng Hàn đưa tay phải ra, dùng tay trái nắm lấy và đột ngột kéo. Nếu là trước đây, cánh tay phải chắc chắn sẽ bị kéo rời ra, nhưng giờ đây, một điều kỳ lạ xảy ra: ngón tay của chàng bỗng dài ra và nhỏ lại, hóa giải hơn nửa lực kéo. Dù ngón trỏ chỉ có thể dài thêm một thước là đến giới hạn, nhưng khóe miệng Lăng Hàn đã nở nụ cười. Chàng đã thành công! Dù chưa đạt đến mức độ biến hóa tùy ý như Hấp Huyết Nguyên Kim, đây vẫn là một tiến bộ vĩ đại.
Chàng không chỉ ngồi yên, mà còn không ngừng vung tay, đá chân. Ban đầu rất bình thường, nhưng dần dần, khoảng cách mà chàng đấm đá ngày càng xa, bởi vì thân thể của chàng có thể duỗi dài ra. Trong mắt Lăng Hàn lóe lên tia sáng. Điều này không chỉ đơn thuần là hóa giải sức mạnh, mà còn có thể diễn sinh ra những động tác chiến đấu hoàn toàn khác biệt. Đối thủ nghĩ rằng quyền của chàng chỉ có thể đánh xa đến vậy, nhưng thực tế chàng có thể kéo dài tầm đánh gấp nhiều lần, thậm nhiên khiến đối phương khó lòng phòng bị. Hơn nữa, nếu quyền cước có thể duỗi dài vô tận, chẳng phải mọi cuộc chiến đều biến thành cận chiến sao? Với thể phách trân kim và man lực khủng bố, ai có thể cận chiến với chàng?
Tuy nhiên, Lăng Hàn nhanh chóng phát hiện ra khuyết điểm: nếu không chịu tác động của ngoại lực, chàng chỉ có thể duỗi thân thể ra một khoảng cách có hạn. Giống như lò xo, nó có thể kéo rất dài dưới tác động, nhưng sẽ trở về hình dạng ban đầu khi ngoại lực biến mất, trừ khi bị kéo hỏng. Trạng thái bản thể của Lăng Hàn rất ổn định, nên mọi biến hóa đều sẽ theo bản năng cố gắng trở về trạng thái này.
"Đáng tiếc," Lăng Hàn thầm lắc đầu. Nếu thân thể chàng có thể biến hóa tùy ý như Hấp Huyết Nguyên Kim dưới sự điều khiển, chàng đã có thể khai phá ra một loại võ thuật chiến đấu hoàn toàn khác, khiến bất cứ ai cũng phải há hốc mồm. "Không thể yêu cầu quá cao," chàng tự nhủ và mỉm cười. Hiện tại, chàng đã có những thành tựu nhất định.
Chàng quyết định trở lại chiến đấu với thanh kiếm trận kia. Ra khỏi Hắc Tháp, may mắn thay, kiếm trận không tự động thức tỉnh. "Đến đây, chúng ta tái chiến!" Lăng Hàn cười lớn, chủ động vọt tới. Bảy luồng kiếm quang từ kiếm trận lại bắn ra. Lăng Hàn hừ một tiếng, không vận dụng Quỷ Tiên Bộ, mặc kệ bảy luồng kiếm quang chém trúng. Chàng muốn dùng thanh kiếm này để mài giũa mặt "nhu" của Bất Diệt Thiên Kinh.
Phốc phốc phốc... bảy luồng kiếm quang chém trúng chàng. Quần áo trên ngực chàng rách toạc, và khi ánh kiếm chém xuống, ngực Lăng Hàn bỗng kéo dài về phía sau, một trượng, hai trượng, năm trượng... Lúc này, sức mạnh của bảy luồng kiếm quang cũng tiêu hao hết. Oành, ngực Lăng Hàn bật trở lại, sắc mặt chàng hơi trắng bệch. Tự luyện tập là một chuyện, nhưng khi thực chiến, sức nặng của đòn đánh vẫn khiến chàng khó chịu.
"Xương đứt ba cái, nội phủ bị thương nhẹ," chàng thầm nhủ. Dù sao đây là đòn đánh từ kiếm trận có thể chém Hóa Thần Cảnh, chàng ngạnh kháng mà không trả giá thì sao được. Nhưng điều khiến Lăng Hàn vui mừng là chàng không lùi bước chút nào. Chàng đã để cơ thể hóa thành vô số vi hạt tổ hợp, toàn bộ xung kích của ánh kiếm được nửa người trên hóa giải, nên nửa người dưới vẫn bất động. "Có thể được!" Một sự tự tin mãnh liệt dâng lên trong lòng chàng. Chàng nhất định sẽ thu phục thanh bảo kiếm này.
Trở lại. Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, Kim Cương thể được xưng bất hoại, dù trọng thương cũng có thể tự động khép lại. Chỉ một lát, xương gãy đã liền lại như chưa từng bị thương. Chàng không ngừng xung kích, nhưng sức người có hạn. Sau khi bị quá nhiều ánh kiếm gọt chém, chàng vẫn phải rút lui, nếu không có thể bị chém thành hai đoạn. Nhưng nụ cười trên môi Lăng Hàn ngày càng rạng rỡ. Sự lĩnh ngộ của chàng về phương diện "nhu" ngày càng sâu sắc. Mỗi lần xung kích là một tiến bộ, và vết thương cũng ngày càng nhẹ. Chàng học được cách vận dụng nhiều vi hạt hơn để hóa giải sức mạnh, thậm chí không chỉ kéo dài ra sau, mà còn kéo về hai bên.
Trước đó, chàng chỉ biến mình thành lò xo, nhưng giờ đây, chàng như một cục bột, có thể khuếch tán theo mọi hướng. Khi ngực chàng bị ánh kiếm chém trúng, cả lồng ngực như mặt nước mở rộng, hóa thành một tờ giấy mỏng manh, và công kích đã tiêu tan đến chín phần mười. Lúc này, mặt cương cũng phát huy uy lực, chỉ một phần mười sức mạnh còn lại sao có thể làm thương tổn thể phách của chàng? Đùng, cơ thể chàng bật trở lại hình dáng ban đầu. Sắc mặt Lăng Hàn hơi trắng bệch. Lần này không bị thương, nhưng trạng thái biến hình đó không phải hình thể bình thường, sẽ tạo ra áp lực rất lớn. Biến hóa hình thái không thể duy trì quá lâu, bằng không sẽ tan vỡ. Chàng nghĩ vậy, rồi bật cười. Nếu có thể kéo dài vô tận, chẳng phải ngay cả công kích của Phá Hư Cảnh chàng cũng có thể ung dung đỡ sao? Sức người có hạn, điều này mới hợp Thiên đạo.
Chàng lắc đầu, ánh mắt tiếp tục chăm chú nhìn kiếm trận, cười nói: "Trong vòng ba chiêu, ta nhất định thu phục ngươi!" Vèo, chàng triển khai Lôi Động Cửu Thiên, lần thứ hai lao vào. Oành oành oành oành... ánh kiếm như lửa cháy, điên cuồng chém qua chàng. Lăng Hàn không sợ, mỗi một bộ phận thân thể đều bành trướng, hóa giải công kích, nửa bước cũng không lùi. Ngược lại, tay phải chàng còn vươn ra, mạnh mẽ kéo dài khoảng cách một trượng. Sau khi chịu ba vòng công kích của ánh kiếm, cuối cùng tay chàng cũng bắt được chuôi kiếm! Oanh, một luồng sát ý đáng sợ trùng kích thức hải của Lăng Hàn.
Thanh kiếm này, sinh ra vì giết chóc. Trận văn trên thân kiếm là sát trận, có thể chém Phá Hư Cảnh. Giờ đây, trận văn hóa thành kiếm ý, chém thẳng vào thức hải của Lăng Hàn. Vù, Linh Anh bốc lên, tiến vào thức hải, tọa trấn trung ương, chỉ tay nhấn tới kiếm ý. Bất Diệt Thiên Kinh bao bọc, tỏa ra kim quang óng ánh, dáng vẻ trang nghiêm như Thiên đạo đích thân giáng lâm. Luồng sát ý kia bị ngăn chặn, rồi bắt đầu tan rã. Bất Diệt Thiên Kinh, chí cao vô thượng! Dù kiếm trận kia đáng sợ đến mấy, có thể giết Phá Hư, nhưng đối mặt với Bất Diệt Thiên Kinh thì vẫn kém xa. Đây là cuộc chiến cấp độ thần thức, không liên quan đến sức chiến đấu, mà là đối kháng về bản chất. Bất Diệt Thiên Kinh sao có thể thua kém về bản chất?
Sát ý tan rã, trận kiếm không còn phát sáng nữa, như một thanh kiếm bình thường. "Quyết định!" Lăng Hàn không nhịn được cười ha hả, chàng không chỉ thu được một bảo kiếm, mà còn đạt được tiến bộ to lớn trong thể thuật. Lần này, thu hoạch thật sự quá lớn. Chàng cầm thanh kiếm quan sát, cảm thấy rất hứng thú với trận văn phía trên. Nhưng chúng quá phức tạp, chàng vừa nhìn đã cảm thấy đầu óc ong ong, như muốn nổ tung. Chàng vội dời ánh mắt, rồi lại ngẩn người, bởi vì vừa nãy chàng đã nhìn rất lâu, nhưng ngay cả một trận văn cũng không nhớ được, như thể có một sức mạnh thần kỳ nào đó đã xóa đi.
Lăng Hàn không bận tâm. Chàng lấy vỏ kiếm ra, nhưng so với kiếm trận, vỏ kiếm dù làm từ vật liệu thượng thừa cũng không thể sánh bằng. Chất liệu của kiếm trận là trân kim cấp mười, giá trị của trận văn khắc phía trên còn vượt qua cấp mười. Vỏ kiếm chỉ dùng vật liệu cấp chín, có vẻ "keo kiệt" hơn nhiều. Cũng đúng, vỏ kiếm không dùng để chiến đấu, dùng trân kim cấp mười là lãng phí. "Thiên hạ đệ nhất sát kiếm?" Lăng Hàn nhìn thấy sáu chữ trên thân kiếm. "Đệ nhất thiên hạ? Không cảm thấy hơi kiêu căng sao, không hợp tính cách của ta!"
Chàng ném vỏ kiếm vào Hắc Tháp, thứ này vô dụng, không bằng luyện thành mũi tên. "Sát khí của ngươi nặng như vậy, sau này gọi Tích Sinh Kiếm đi, đừng lúc nào cũng mở sát giới. Vạn vật sinh trưởng đều có đạo lý, không thể tùy tiện cướp đoạt quyền sinh tồn của sinh linh khác." Lăng Hàn cười nói. Chàng khẽ rung kiếm, ý chí võ đạo tràn vào. Vù, lập tức có vài trận văn phát sáng. Chàng chém ra một chiêu, mười luồng kiếm quang lạnh lẽo hiện ra. Phốc phốc phốc... mười vết kiếm nhợt nhạt xuất hiện trên vách tường xung quanh. "Thật lợi hại!" Lăng Hàn líu lưỡi. Thạch thất này có thể chịu đựng trận chiến của chàng và Tích Sinh Kiếm mà không vỡ, chứng tỏ nó rất kiên cố, nhưng giờ đây một nhát chém đã để lại vết, chứng minh sự đáng sợ của Tích Sinh Kiếm.
Chàng lại chém một chiêu, lần này kiếm mang hóa thành một dải lụa quét ra. Oanh, trên vách tường xuất hiện một vết sâu cả thước, nhưng điều kinh ngạc hơn là vách tường lại đang ngọ nguậy, vết kiếm nhanh chóng biến mất. Lăng Hàn kinh ngạc, Khí Các này còn có khả năng tự mình khôi phục? Tê, bản thân Khí Các này là một bảo vật a! Lăng Hàn nảy lòng tham, nếu có thể thu luôn Khí Các, vậy tất cả đồ vật bên trong chẳng phải đều là của chàng sao? Đùng, đúng lúc này, cửa lớn nguyên bản đóng kín đột nhiên mở ra. Chàng đã có bảo kiếm, không có lý do gì để ở lại đây nữa.
Lăng Hàn thu Tích Sinh Kiếm vào Hắc Tháp, đặt ngang hàng với Ma Sinh Kiếm. Nhưng Ma Sinh Kiếm lại tự động hạ thấp một chút, không dám ngang hàng với nó, cho thấy khí phách của Tích Sinh Kiếm. "Kiếm có linh, cũng rất tốt nha!" Lăng Hàn đi ra khỏi thạch thất, phía trước là cầu thang. Chàng nhìn xung quanh, tầng này còn có mấy gian thạch thất khác, nhưng mỗi gian đều đóng kín. Chàng thử mở ra, nhưng bất kể quyền oanh hay kiếm chém cũng không cách nào phá vỡ. Bất đắc dĩ, chàng đành xuống lầu. Chàng vốn ở tầng năm, nên phải đi qua bốn tầng mới trở lại tầng dưới cùng.
Bước ra ngoài, chàng thấy vẫn còn rất nhiều người vây quanh Võ Đạo Thạch, nóng lòng muốn thử. "Lăng Hàn! Lăng Hàn!" Hổ Nữu nhảy lại, lập tức nhào vào lòng chàng, treo trên cổ nói: "Sao ngươi lâu vậy, nhớ chết Nữu rồi!" Lăng Hàn không biết mình đã tu luyện bao lâu trong Hắc Tháp, bèn hỏi Chư Toàn Nhi: "Ta vào bao lâu rồi?" "Hai mươi ngày," Chư Toàn Nhi đáp. Tê, lâu vậy! Lăng Hàn chỉ cảm thấy như chớp mắt, chưa đầy một ngày, sao đã trôi qua hai mươi ngày rồi?
"Các ngươi có thu hoạch gì không?" chàng cười hỏi. "Có có!" Hổ Nữu lập tức nhảy xuống. "Nữu lấy được một đồ chơi tốt!" Nàng lấy ra một cây kéo khổng lồ, còn cao hơn cả nàng, toàn thân đỏ thẫm. Khi kéo khép lại, nó giống như một con rồng cuộn, che từng khối vảy, mũi nhọn chính là một cái đầu rồng, trông rất sống động. Tiểu nha đầu quát một tiếng, cây kéo lập tức bắn ra, hóa thành một Hồng Long thực sự, giương nanh múa vuốt, tỏa ra thần uy đáng sợ.
"Long Nha Tiễn, Thỏ Gia từng thấy trong thủ trát do tổ tiên lưu lại, chí bảo chân chính a!" Con thỏ vội vàng giải thích. "Trong truyền thuyết, có một Chân Long chết ở Hằng Thiên Đại Lục, máu rồng rải rác, nuôi dưỡng vô số bảo dược. Long cốt thành núi, trở thành Thánh Địa hiện tại của Ngũ Đại Tông Môn, còn một số nơi thì thành thiên địa tuyệt cảnh, ẩn chứa đại nguy cơ. Nhưng duy nhất không thay đổi, chính là một viên Long Nha." Con thỏ tiếp tục kể. "Rất lâu về trước, có một vị trận đạo đại sư đã lấy được Long Nha này, luyện chế thành Long Nha Tiễn. Toàn lực thôi phát có thể nắm giữ lực lượng của một Chân Long!" Mọi người đều khiếp sợ, một bảo vật như vậy lại bị Hổ Nữu lấy được. Không thể nào, bảo vật này ngay cả Phá Hư Cảnh cũng phải động lòng!
Lăng Hàn mỉm cười. Chàng có Tích Sinh Kiếm, Hổ Nữu có Long Nha Tiễn, thực lực của đội ngũ họ lại có tiến bộ lớn. Chư Toàn Nhi, Văn Nhân Thiên Thiên, Nguyên Thừa Hòa đều có thu hoạch, nhưng chỉ là linh khí cấp tám, không thể so với Lăng Hàn và Hổ Nữu. Quả nhiên, thành tích trên Võ Đạo Thạch trực tiếp ảnh hưởng đến thu hoạch của họ. Lần này, Từ Tu Nhiên và Đông Linh Nhi giấu dốt nhất định sẽ phiền muộn chết mất. Con thỏ cũng được bảo vật, nhưng đánh chết cũng không chịu nói là gì, khiến mọi người rất hiếu kỳ. Lăng Hàn không thấy Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, hỏi Chư Toàn Nhi mới biết hai người này đã đến, nhưng sớm rời đi. Hiện tại họ đang dẫn dắt một đội ngũ, làm việc phải cân nhắc rất nhiều.
"Lăng Hàn!" Cổ Minh xuất hiện, nhìn chằm chằm Lăng Hàn, con ngươi tỏa ra hào quang đỏ ngòm.
"Muốn đánh nhau sao?" Lăng Hàn cười nói. Hiện tại chàng đã nắm giữ cương nhu chi đạo, dù Cổ Minh cao hơn chàng một cảnh giới cũng không sợ. "Hừ, không phải đánh nhau, mà là chém ngươi!" Cổ Minh ngạo nghễ đáp, coi thường bí thuật của Lăng Hàn vì cảnh giới chưa tới, bí thuật chưa đại thành, hắn vẫn có thể nghiền ép. "Vậy chiến một trận đi!" Lăng Hàn đương nhiên sẽ không sợ chiến.
"Soái đệ đệ, chiến cái gì chứ?" Đúng lúc này, một thanh âm yểu điệu vang lên, khí thế khủng bố kéo tới, khiến mỗi người đều cảm thấy ngực đè lên một tảng đá, khó chịu đến muốn thổ huyết. Đoàn người không khỏi tách ra, chỉ thấy một mỹ nữ vóc dáng thon dài đầy đặn đang ngồi trên lưng một Yêu Sư cao to. Yêu Sư hùng vũ kinh người, toàn thân che vảy như Long Lân, khí thế cực kỳ khủng bố, như thể chỉ cần gầm một tiếng là có thể đánh rơi ngôi sao. Trên thực tế, nó quả thật có thể làm được, bởi vì nó là tồn tại Phá Hư Cảnh. Thái Âm Vương đã đến!
"Cái này, đây là ai vậy, khí thế quá khủng bố, trái tim ta muốn nổ tung rồi!" "Hơn nữa cũng đẹp đến kinh người, ngươi xem bộ ngực kia, lớn đến ta một tay khẳng định không bắt được, nếu có thể sờ một cái thì tốt rồi." Một kẻ háo sắc nhìn Thái Âm Vương, vô tình phun ra suy nghĩ trong lòng. Lập tức, cả đầu hắn nổ tung, thân thể không đầu loạng choạng mấy lần, ầm ầm ngã xuống, bị chết triệt để. Những người khác vừa thấy, trong lòng đều ngơ ngác, dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Thái Âm Vương. Bởi vì nàng đang duỗi ra một ngón tay, chỉ vào người kia, hiển nhiên là nàng đã ra tay giết người.
Vấn đề không phải thực lực của người kia có mạnh hay không, mà là đại bộ phận người nơi đây có bối cảnh rất mạnh. Ngươi không kiêng kỵ mà ra tay như thế, không sợ gặp phải họa sát thân sao? Chỉ có một bộ phận người biết, vị này là Phá Hư Cảnh, trong thiên hạ căn bản không cần kiêng kỵ bất luận người nào! Hơn nữa, dám nói bậy một cường giả Phá Hư Cảnh, không đáng chết sao? Cho dù hắn là đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Tông, Tuyệt Đao Tông… cũng sẽ chết vô ích. Phá Hư Cảnh há có thể nhục?
Thái Âm Vương tung người nhảy xuống Yêu Sư. Ngay cả Cổ Minh, kẻ vốn không biết kính nể là gì, cũng lùi lại mấy bước, không cách nào ngang hàng khí thế của Thái Âm Vương. Thành tựu sau này của hắn là một chuyện khác, nhưng ít nhất hiện tại hắn hoàn toàn không thể so với Thái Âm Vương. "Không cho ngươi đánh chủ ý Lăng Hàn của Nữu!" Hổ Nữu múa Long Nha Tiễn, nhìn Thái Âm Vương gầm hét lên.
Thái Âm Vương không khỏi sững sờ nói: "Ngươi lại được Long Nha Tiễn? Thực là ngạc nhiên, cái này không phải được xưng rất khó giải sao, ngay cả bản vương ở năm đó cũng không cách nào… phi, bản vương muốn thu, làm sao có khả năng thu không được!" Đôi mắt đẹp của nàng đảo qua: "Các ngươi đều dùng qua Võ Đạo Thạch chứ? Ha ha ha ha, nói cho các ngươi biết, bản vương ở trên bia đá lưu qua tên, là người thứ chín mươi chín từ trước tới nay của Hằng Thiên Đại Lục!"
Đám người Lăng Hàn đều cười thầm, hiện tại vị này đã bị xóa tên, xuất hiện ba siêu cấp thiên tài như Lăng Hàn, Hổ Nữu, Cổ Minh, nhất thời đá Thái Âm Vương xuống. Thái Âm Vương còn không biết việc này, thấy vẻ mặt của mọi người quái lạ, liền nói: "Các ngươi không tin sao? Con mèo nhỏ, mở đường, để bọn họ nhìn tên của bản vương!" Yêu Sư đã bị chỉnh đốn ngoan ngoãn, y như con mèo nhỏ vậy, mang theo Thái Âm Vương đi tới trước Võ Đạo Thạch. Thái Âm Vương đắc ý, chỉ vào Võ Đạo Thạch nói: "Lúc trước chỉ có bản vương và bệ hạ lên bảng, bảy vương khác chỉ gợi ra hồng quang mà thôi, hoàn toàn không thể so với bản vương… hả, tên của bản vương đâu?" Nàng nhìn chằm chằm Võ Đạo Thạch, chỉ thấy ở vị trí chín mươi chín nào có tên của nàng? Một trăm cũng không có.
"Cách lâu như vậy, tảng đá này mắc lỗi sao?" Nàng lẩm bẩm nói. "Không phải, bị người dồn xuống rồi," Lăng Hàn mở miệng. "Lúc mới bắt đầu, xác thực nhìn thấy Thái Âm Vương ở vị trí chín mươi chín." "Cái gì, ai dám đá bản vương xuống?" Thái Âm Vương nhất thời giận dữ, ánh mắt nhìn lên trên, rất nhanh ngừng ở trên tên của Cổ Minh, nàng đằng đằng sát khí hỏi: "Tên nào gọi Cổ Minh?" Xoạt, ánh mắt của mọi người đồng thời ngưng đến trên người Cổ Minh, đây là phản xạ có điều kiện, một vị Phá Hư Cảnh mở miệng, sẽ làm người ta theo bản năng làm ra phản ứng, bị khống chế ý chí.
Vẻ mặt của Thái Âm Vương trở nên nguy hiểm, siết nắm tay đến rung động đùng đùng: "Tiểu tử ngươi rất tốt, lại dám đá tên của bản vương xuống, ngươi nói, bản vương nên chém ngươi thành ba đoạn, hay năm đoạn đây?" Cổ Minh tái mặt rồi, hắn không thể hò hét với một vị Phá Hư Cảnh a! Huống chi đối phương cũng từng lên bảng, hiện tại đạt đến Phá Hư Cảnh, sức chiến đấu hầu như đạt đến cực hạn mà Võ Đạo Thạch thôi diễn ra, này đáng sợ đến mức nào? Ngay cả các đời thiên kiêu bị phong ấn của Địa Long Tông đến, lấy ra một người mạnh nhất cũng không phải đối thủ của nàng.
Hắn cố lấy bình tĩnh nói: "Tiền bối, ngài tu luyện nhiều năm, không cảm thấy bắt nạt một tiểu bối như ta là mất thân phận sao?" Sắc mặt của Thái Âm Vương cực kỳ âm trầm nói: "Ý của ngươi là, bản vương rất già?" "Tiền…" "Tiền muội muội ngươi a!" Thái Âm Vương từ trên người Yêu Sư nhảy xuống, xông tới hành hung Cổ Minh một trận. Lấy thực lực của nàng tự nhiên hoàn toàn nghiền ép Cổ Minh, đánh cho đối phương không làm gì được. Lăng Hàn cười thầm, Thái Âm Vương đối với tuổi tác là cực kỳ mẫn cảm, ngay cả Mã Đa Bảo cũng dám hành hung, ngươi dám gọi nàng là tiền bối, còn cố ý cường điệu tuổi tác hai người chênh lệch, thực sự là chán sống.
Cổ Minh thật oan, nhưng căn bản không mở miệng cãi lại được, bị Thái Âm Vương đánh đến sưng mặt sưng mũi, cảm thấy mình đã biến thành bao cát, chỉ có thể bị ngược mà thôi. Cho đến khi Thái Âm Vương đánh thoải mái, hắn mới bụm mặt, vù vù thở hổn hển nói: "Tiền bối, không chỉ ta lên bảng, còn có Lăng Hàn và tiểu nha đầu kia!" "Tiền bối?" Thật vất vả lắm Thái Âm Vương mới dẹp hỏa khí, lại tới nữa rồi, nàng chỗ nào giống tiền bối a? Lại đánh! Oành oành oành… sau một trận loạn đánh, Thái Âm Vương mới vỗ vỗ tay, tinh thần thoải mái. Nàng nhìn về phía Võ Đạo Thạch, nói: "Hai người các ngươi xếp thứ mấy, lại có thể vượt qua bản vương… đệt!" Nàng nhìn thấy tên của Lăng Hàn và Hổ Nữu, ở hai vị trí đầu! Cổ Minh nhìn ở trong mắt, khóe miệng không khỏi lộ ra cười gằn, hắn xếp thứ năm mươi mốt còn bị đánh thảm như vậy, các ngươi xếp đệ nhất đệ nhị còn có mệnh sao?
"Ha ha ha ha, các ngươi lại đẩy tên bệ hạ tự đại cuồng kia xuống thứ ba?" Thái Âm Vương ngẩn ra, sau đó đột nhiên cười to. "Cười chết bản vương, tên béo đáng chết kia tự nhủ sức chiến đấu thiên hạ vô song, lấy cho mình cái tên 'Đệ Nhất' rắm thí, không nghĩ tới lại bị đẩy xuống thứ ba! Oa ha ha ha, bản vương thực rất muốn trở lại, nhìn tên béo đáng chết kia có vẻ mặt gì, nhất định phải bảo hắn liếm đáy giày cho bản vương!"