Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 144

Chương 144: Hành Trình Thần Tích

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 716 đến 720 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cuộc phiêu lưu đầy bí ẩn và thử thách, nơi các nhân vật không ngừng đối mặt với những hiện tượng kỳ lạ và sức mạnh siêu việt. Tác giả khéo léo đan xen yếu tố kỳ ảo của một tòa lầu các tự biết chạy, với sự khốc liệt của một khu vườn quái thú khổng lồ, tạo nên một bối cảnh vừa rộng lớn vừa đầy bất ngờ. Đỉnh điểm là màn tranh tài trên Võ Đạo Thạch, không chỉ phô diễn tiềm năng võ đạo của các thiên tài mà còn bóc trần những cảm xúc phức tạp như kiêu hãnh, ghen tỵ và sự tự tin đến mức ngông cuồng, đặc biệt qua màn "lật kèo" ngoạn mục của Lăng Hàn và sự xuất hiện đầy bá đạo của Hổ Nữu.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Sau khi thoát khỏi Hắc Tháp, đoàn người Lăng Hàn tiếp tục cuộc hành trình bí ẩn của mình. Hai ngày trôi qua, cảnh vật dường như lặp lại: một bình nguyên xanh mướt, điểm xuyết vài cây cổ thụ và những ngọn núi đơn độc, khiến họ không khỏi hoài nghi liệu mình có đang lặp lại lộ trình cũ, hay kho báu thực sự đang ẩn mình dưới đáy đại dương mênh mông.

Đúng lúc ấy, một cảnh tượng kinh hoàng và khó tin diễn ra: một bóng đen vụt qua, hóa ra lại là một tòa lầu các cổ kính. Nó không phải bị thổi bay, mà là tự mọc ra đôi chân, phi nước đại trên mặt đất rồi biến mất hút trong chớp mắt. Cả nhóm Lăng Hàn chỉ biết nhìn nhau, câm nín trước sự quái đản này. Một tòa nhà mà biết chạy? Chuyện này thật sự vượt quá sức tưởng tượng! Trong khi mọi người còn đang xoa mắt tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm, thì trên bầu trời, vài đạo nhân ảnh cấp tốc lướt qua. "Thái Âm Vương!" Một tiếng kêu kinh ngạc vang lên, xác nhận sự xuất hiện của một trong những cường giả Phá Hư Cảnh, cưỡi trên lưng một con Yêu Sư đáng sợ. Sự hiện diện của nhiều cường giả Phá Hư Cảnh cùng truy đuổi cho thấy tòa lầu các kia chắc chắn ẩn chứa một bảo vật vô giá. Lý Phong Vũ thở dài tiếc nuối, cho rằng bảo vật đó đã nằm ngoài tầm với của họ. Nhưng Lăng Hàn lại mỉm cười, tin rằng cơ duyên không hẳn phụ thuộc vào cảnh giới, và nếu có duyên, bảo vật sẽ tự đến.

Không vội vàng truy đuổi thứ không thể với tới, Lăng Hàn quyết định ưu tiên một bữa ăn thịnh soạn. Anh lấy ra một xúc tu của yêu thú, dùng đại năng lực cô đọng tinh hoa, rồi thêm các trân dược quý hiếm từ Hắc Tháp, đặc biệt là một chút bột Bảo Châu vạn năm, để hầm thành một nồi thang bổ dưỡng. Mùi thơm lan tỏa, những luồng khí huyền ảo bốc lên như thể đang nấu thịt thần thú, khiến Hổ Nữu và Tầm Kim Thử không thể chờ đợi, liên tục mon men ăn vụng. Hơn nửa ngày sau, nồi bảo thang ra lò, mỗi bát canh đều ánh lên những mạch văn kỳ diệu, như thể ẩn chứa sự diễn hóa của thiên địa. Dù mọi người đều háo hức muốn ăn thêm, nhưng chỉ một bát đã khiến họ phun ra hào quang, mặt đỏ bừng, cơ hồ không chịu nổi dược lực mạnh mẽ. Chỉ có Lăng Hàn và Hổ Nữu là ngoại lệ, thản nhiên quây quanh nồi, trực tiếp múc uống và ăn thịt, khiến những người khác phải kêu lên "biến thái". Nồi canh thần kỳ này đã giúp tu vi của họ tiến bộ vượt bậc, đặc biệt là Chư Toàn Nhi, người vui mừng khôn xiết khi cảm thấy mình có thể đột phá Linh Anh Cảnh chỉ trong nửa năm.

Sau bữa ăn và nghỉ ngơi, họ tiếp tục lên đường, xuyên qua một vùng đất đầy rẫy yêu thú mạnh mẽ, từ Linh Anh Cảnh đến Hóa Thần Cảnh, thậm chí cả Thiên Nhân Cảnh. Hai ngày sau, họ đến một cửa đá, quay lại nhìn thì thấy hai chữ "Thú Viên" (Vườn Thú) khắc trên đó. Cả nhóm kinh hãi nhận ra đây là khu vườn nuôi nhốt thú cưng của một thế lực cổ đại, một nơi mà ngay cả những cao thủ như họ cũng phải mất gần mười ngày mới vượt qua. Lăng Hàn nhận định rằng chỉ có một Cổ Vương Triều từng muốn khai thiên mới có thể sở hữu một "thú viên" nuôi nhốt yêu thú Phá Hư Cảnh như vậy. Suy đoán này khiến họ rùng mình, bởi nếu đây là vị trí đế đô của Cổ Vương Triều, thì nơi đây chắc chắn chứa đựng vô số bí bảo.

Họ tiếp tục tiến về phía trước, nhưng sau bình nguyên lại là một sa mạc rộng lớn, cát vàng trải dài bất tận. May mắn thay, quả cầu lửa trên bầu trời luôn đứng yên một chỗ, giúp họ không bị lạc hướng. Ba ngày sau, một cung điện hùng vĩ đột nhiên hiện ra. Liệu đây có phải nơi ở của hoàng đế Cổ Vương Triều? Đến gần hơn, họ thấy trên biển đề hai chữ "Khí Các" (Các Khí Cụ), ám chỉ đây là nơi cất giữ bảo khí. Bên ngoài cung điện đã có rất đông người tụ tập, nhưng không ai dám tiến vào. Họ biết rằng lối vào Khí Các được trấn giữ bởi một con rối, và muốn vào phải vượt qua thử thách của nó. Ai cố tình xông vào sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức.

Thử thách của con rối không phải là chiến đấu, mà là đặt tay lên một tấm bia đá gọi là "Võ Đạo Thạch". Nếu bia đá phát sáng, người đó sẽ có tư cách bước vào Khí Các. Nghe thì đơn giản, nhưng rất ít người có thể khiến nó phát sáng. Chỉ có những nhân vật tiền bối hoặc một số ít thiên tài trẻ tuổi như Yêu Hồi Nguyệt, Từ Tu Nhiên, Đông Linh Nhi là thành công. Một lão giả giải thích rằng Võ Đạo Thạch sẽ phóng đại uy lực của tất cả võ kỹ và công pháp trong tâm trí người thử đến mức cực hạn, từ đó ước định sức chiến đấu tiềm năng của họ. Đây là Võ Đạo Thạch, một bảo vật truyền thuyết, có thể xếp hạng sức chiến đấu của thiên tài xuyên suốt hàng triệu năm. Nó ghi lại một trăm cái tên của những thiên kiêu vĩ đại nhất lịch sử. Có thể lưu danh trên đó, dù chỉ là vị trí cuối cùng, cũng đủ để được coi là siêu cấp thiên tài hiếm có.

Lăng Hàn nhìn qua bảng xếp hạng, thấy cái tên "Đệ Nhất" ở vị trí đầu tiên, và nhiều cái tên xa lạ khác. Đến vị trí chín mươi chín, một cái tên quen thuộc hiện ra: Thái Âm Vương. Anh không khỏi băn khoăn liệu đây là Thái Âm Vương hiện tại hay một tiền bối từ hàng trăm ngàn năm trước. Chư Toàn Nhi gọi anh tỉnh lại, và cả nhóm quyết định thử sức. Họ chen lấn qua đám đông, Lăng Hàn không ngần ngại ra tay dẹp bỏ những kẻ cản đường. Đúng lúc đó, bia đá phía trước phát sáng, báo hiệu có người đã vượt qua thử thách – đó là Văn Nhân Thiên Thiên. Mọi người bàn tán xôn xao về tài năng của nàng, nhưng cũng so sánh với Đông Linh Nhi, người đã kích hoạt hồng quang mạnh nhất, trong khi Văn Nhân Thiên Thiên chỉ đạt ánh sáng tím.

Văn Nhân Thiên Thiên thấy Lăng Hàn liền chào hỏi, muốn nán lại xem anh thử sức. Đúng lúc đó, Cổ Minh xuất hiện, mang theo khí tức đáng sợ của một hung thần. Hắn đã đột phá Hóa Thần Cảnh nhờ một cơ duyên trong biển cả. Cổ Minh lướt đến trước Võ Đạo Thạch, liếc nhìn Lăng Hàn đầy sát khí, rồi đặt tay lên bia đá. Bia đá phát ra ánh sáng tím, rồi xanh lục, và cuối cùng là đỏ. Cổ Minh gầm lên, phía sau hắn hiện ra một bóng mờ đại xà, và Võ Đạo Thạch chuyển sang hắc quang, hiển thị hai chữ "Lưu danh!". Cổ Minh đã lưu tên, xếp thứ chín mươi bảy, đẩy Thái Âm Vương xuống vị trí thứ một trăm. Hắn ngạo nghễ cười, nhìn Lăng Hàn đầy khinh thường.

Chư Toàn Nhi và Nguyên Thừa Hòa cũng thử, đều đạt ánh sáng tím. Ngạc nhiên hơn cả là con thỏ, nó cũng kích hoạt hồng quang, ngang hàng với Từ Tu Nhiên và Đông Linh Nhi. Cổ Minh một lần nữa thách thức Lăng Hàn, dọa sẽ chém giết anh sau khi anh thử xong. Lăng Hàn không nao núng, bước tới Võ Đạo Thạch, chế giễu Cổ Minh là "ếch ngồi đáy giếng" và "người thô bỉ". Anh thử Bát Hoang A Tị Kiếm nhưng không có phản ứng. Cổ Minh cười lạnh, nhưng Lăng Hàn đáp trả bằng những lời châm chọc sắc bén, khiến Cổ Minh tức giận nhưng không thể ra tay vì con rối trấn thủ.

Lăng Hàn vận chuyển Huyền Nguyên Tam Thức, Võ Đạo Thạch phát ra ánh sáng tím. Tiếp đó, anh dùng Chân Thị Chi Nhãn, ánh sáng chuyển thành xanh. Mọi người kinh ngạc, nhận ra Lăng Hàn không chỉ là Đan sư Thiên Cấp mà còn có võ đạo kinh khủng. Cổ Minh càng thêm khó chịu, nhưng không thể làm gì. Lăng Hàn tiếp tục diễn hóa Lôi Động Cửu Thiên, Võ Đạo Thạch chuyển từ xanh sang đỏ. Sắc mặt Cổ Minh trở nên nghiêm trọng. Lăng Hàn không dừng lại, anh vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn cùng lúc với một số thần thông khác, khiến Võ Đạo Thạch chuyển sang hắc quang và hiển thị "Lưu danh!". Lăng Hàn đã ghi tên, xếp thứ bảy mươi tám, đẩy Thái Âm Vương ra khỏi bảng. Anh bất ngờ vì thứ hạng không cao như mình mong đợi, nhưng cũng không quá để tâm. Anh quay sang Cổ Minh, cười nói: "Ếch ngồi đáy giếng, lần này mở mang kiến thức chưa?"

Cổ Minh tái mặt, nhưng lập tức ổn định lại tâm thần, tuyên bố rằng hắn chưa dùng hết sức mạnh. Hắn trở lại Võ Đạo Thạch, vận chuyển một bí pháp kinh thiên động địa. Tóc hắn dựng đứng, sau lưng hiện ra bóng mờ của một con giun khổng lồ, mang khí tức hồng hoang viễn cổ. Võ Đạo Thạch một lần nữa phát ra hắc quang, và tên Cổ Minh tăng vọt lên vị trí năm mươi mốt. Hắn cười ngạo nghễ, thách thức Lăng Hàn: "Hiện tại, ai mới là ếch ngồi đáy giếng?" Lăng Hàn lắc đầu, nói rằng Cổ Minh chỉ biết bắt chước. "Ngươi cho rằng, chỉ có ngươi giấu một tay? Cóc ghẻ, tránh ra, lần này để ngươi hoàn toàn phục!"

Lăng Hàn đặt tay lên Võ Đạo Thạch, vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, nhưng chỉ một phần nhỏ. Oanh! Hắc quang bùng nổ, thứ hạng của Lăng Hàn tăng vọt không ngừng: sáu mươi, năm mươi, bốn mươi, ba mươi, hai mươi, mười, chín, tám, bảy... ba, hai, một! Anh trực tiếp lên vị trí thứ nhất, vượt qua cả cái tên "Đệ Nhất" huyền thoại. Cả đám đông chết lặng, không thể tin vào mắt mình. Lăng Hàn mỉm cười thu tay, nói đùa rằng anh vốn khiêm tốn, nay kiêu căng một chút thấy không quen. Các nữ nhân đều nhìn anh với ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ. Cổ Minh tái xanh mặt, tự tin của hắn bị giáng một đòn nặng nề.

Đúng lúc đó, Hổ Nữu chạy tới, hào hứng đòi thử. Một lão giả bất mãn, định ngăn cản cô bé, nhưng Hổ Nữu tung một cú đấm, đá bay ông ta ra khỏi đám đông. Con rối trấn thủ lập tức tóm lấy lão giả, nhưng lại không hề động đến Hổ Nữu. Khi Hổ Nữu trừng mắt hỏi nó có dám bắt mình không, con rối thậm chí còn lùi lại một bước, như thể sợ hãi. Hổ Nữu cười hì hì, nhảy lên Võ Đạo Thạch vì nó quá cao. Lăng Hàn bảo cô bé hãy xem bia đá như kẻ thù và nghĩ cách đánh nổ nó. Hổ Nữu nhắm mắt, miệng lẩm bẩm, và Võ Đạo Thạch lập tức phát hắc quang, hiển thị "Lưu danh!".

Thêm một yêu nghiệt! Hổ Nữu viết nguệch ngoạc năm chữ "Lăng Hàn là của Nữu" lên bia đá. Khi hắc quang rút đi, mọi người vội vàng tìm kiếm tên cô bé. Họ tìm từ dưới lên, nhưng không thấy. Cho đến khi một người run giọng chỉ vào hàng đầu tiên: "Lăng Hàn là của Nữu" đang chễm chệ ở vị trí số một, đẩy Lăng Hàn xuống thứ hai, và "Đệ Nhất" xuống thứ ba! Cả đám đông lại một lần nữa chấn động đến mức mất cảm giác. Hổ Nữu hưng phấn reo hò. Cổ Minh hoàn toàn suy sụp. Lăng Hàn và Hổ Nữu nắm tay nhau, bước vào Khí Các, con rối chủ động tránh đường, như thể bày tỏ sự tôn kính. Chư Toàn Nhi và Nguyên Thừa Hòa cũng theo sau, mặt mày rạng rỡ. Văn Nhân Thiên Thiên vội vã đuổi theo, muốn làm quen với "người số một và số hai từ cổ chí kim". Cổ Minh hừ lạnh, cũng muốn đường hoàng bước vào, nhưng con rối lại chặn hắn lại, không hề có ý định nhường đường. Hắn đành phải tránh ra, sắc mặt tái xanh. Quá bắt nạt người rồi!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!