Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong màn đối đầu đỉnh cao, tâm điểm thực sự không còn là Lăng Hàn hay Từ Tu Nhiên, mà là hai linh khí trấn phái: Ma Sinh Kiếm và Tuyệt Đao. Ý chí võ đạo tự chủ của Ma Sinh Kiếm bừng tỉnh, đối đầu với đao ý kinh thiên của Tuyệt Đao, bảo vệ bản thân khỏi bị xé nát. Cả hai đều là linh khí cấp Phá Hư Cảnh, sự va chạm của chúng đã đẩy Lăng Hàn và Từ Tu Nhiên xuống vị trí phụ, dù họ vẫn là nhân tố then chốt. Bởi lẽ, nếu một trong hai chủ nhân ngã xuống, linh khí tương ứng cũng sẽ suy yếu, chấm dứt cuộc chiến.
Tiếng "leng keng" chói tai vang vọng, Ma Sinh Kiếm dần xuất hiện vô số vết rạn, trong khi Tuyệt Đao, dù đã cũ nát, vẫn kiên cường không hề hấn gì thêm, cho thấy sự vượt trội hơn hẳn. Song, những hư tổn này không đáng ngại; linh khí cấp mười hoàn toàn có thể tự phục hồi nếu được ôn dưỡng, miễn là mạch văn cốt lõi không bị phá hủy. Rõ ràng, Tuyệt Đao áp đảo Ma Sinh Kiếm. Tuy nhiên, sức mạnh của Lăng Hàn lại đang kiềm chế Từ Tu Nhiên, không cho hắn toàn lực thúc đẩy đao ý trong Tuyệt Đao, tạo nên một thế cân bằng đầy mong manh.
Tình thế này bất lợi cho Lăng Hàn. Anh đang dựa vào sự gia trì từ Hắc Tháp và dược liệu để duy trì sức chiến đấu. Một khi cảnh giới suy giảm, cả anh và Ma Sinh Kiếm đều sẽ bị áp chế. Không chần chừ, Lăng Hàn buông Ma Sinh Kiếm, giao phó cho nó tự tác chiến, bởi nó đã thức tỉnh ý chí tự chủ. Anh rút Lạc Nhật Cung, biết rằng trong điều kiện không thể dùng Huyền Nguyên Tam Thức, cung tên chính là sát chiêu mạnh nhất của mình. Với ba môn thần thông gia trì, Lăng Hàn giương cung bắn tên. Mũi tên vụt đi như một vệt sáng, thẳng tiến đến Từ Tu Nhiên.
Từ Tu Nhiên múa đao, "keng" một tiếng, Tuyệt Đao chém trúng thân tên, đao ý bắn ra, dễ dàng cắt đôi mũi tên. Sau đòn này, cả hai đều kinh ngạc. Lăng Hàn kinh ngạc trước phản ứng của Từ Tu Nhiên – sức chiến đấu của anh đã đạt đến đỉnh Thiên Nhân Cảnh, nhưng Diệt Long Tinh Thần Tiễn vẫn bị chặn. Từ Tu Nhiên càng sốc hơn, bởi cú đỡ đó không phải do hắn chủ động vung đao, mà là đao ý tự động kích hoạt Tuyệt Đao. Nếu là hắn, mũi tên đó đã xuyên thủng. Cả hai đều gán cho đối phương danh hiệu "cao thủ", một đối thủ không thể xem thường.
Sau đòn quyết định ấy, cả hai đều không ra tay nữa. "Ta phải đính chính lại, ngươi quả thực là một đối thủ hiếm có," Từ Tu Nhiên cười nói. "Với tình hình hiện tại, ta không giết được ngươi." Hắn nói thật lòng. Lăng Hàn cũng nở nụ cười đáp: "Ta cũng không giết được ngươi."
"Vậy thì tạm thời ngừng tay," Từ Tu Nhiên nói, thu hồi Tuyệt Đao. "Lần sau gặp lại, nếu thực lực của ngươi không tiến bộ nhanh hơn, ngươi sẽ bị ta chém." "Ngươi cũng vậy!" Lăng Hàn không hề kém cạnh. Từ Tu Nhiên không thèm nhìn ai khác, trực tiếp đạp không mà đi. Lăng Hàn dõi theo bóng lưng hắn một lúc lâu, rồi mới hạ thân xuống.
Anh biết, sức chiến đấu của mình phụ thuộc vào Hắc Tháp và đan dược, nhưng Từ Tu Nhiên liệu có dùng toàn bộ sức mạnh thật sự của hắn không? Chắc chắn là không. Thời gian hắn sử dụng Tuyệt Đao không thể kéo dài, nên hắn thuận nước đẩy thuyền mà rút lui. Nếu họ tiếp tục, đó sẽ là cuộc chiến so xem ai có thể duy trì lá bài tẩy lâu hơn, sinh tử chỉ trong chớp mắt – điều cả hai đều không mong muốn. Vì thế, Từ Tu Nhiên chủ động ngừng chiến, và Lăng Hàn cũng không hùng hổ dọa người.
"Em rể... biến thái!" Lý Phong Vũ lẩm bẩm, trận chiến vừa rồi khiến hắn gần như phát điên. Một người Linh Anh Cảnh, một người Hóa Thần Cảnh, nhưng đều bộc phát sức mạnh Phá Hư Cảnh. Lăng Hàn thu Ma Sinh Kiếm vào Hắc Tháp. Linh khí này đầy vết rạn, cần được ôn dưỡng cẩn thận. Với tu vi Linh Anh Cảnh, anh không thể làm được, nhưng Hắc Tháp thì có thể.
"Chúc mừng Lăng huynh, lại lên cao một bậc!" Văn Nhân Thiên Thiên nói từ đáy lòng. Nếu trận thắng Tiểu Đao Vương chỉ khiến Lăng Hàn trở nên khó vượt qua, thì trận chiến này đủ để khiến mọi thiên tài khác tuyệt vọng. Lăng Hàn, Từ Tu Nhiên... đã bỏ xa cái gọi là thiên tài, đạt tới độ cao mà những người khác chỉ có thể ngước nhìn.
Trên bầu trời, Thạch Linh và Yêu Hồi Nguyệt cũng kết thúc trận chiến bất phân thắng bại. Kết quả này khiến Yêu Hồi Nguyệt tái xanh mặt, trực tiếp quay người bỏ đi, không còn mặt mũi nói chuyện với Chư Toàn Nhi. Ngay cả con rối của Lăng Hàn cũng không đánh lại, còn mặt mũi nào khiêu chiến Lăng Hàn nữa?
Lăng Hàn cũng dẫn mọi người lên đường, nhưng không hội hợp với Vũ Hoàng hay Mộ Dung Thanh, chỉ đi cùng Nguyên Thừa Hòa. Họ đạp sóng mà đi, với thực lực của họ, chỉ cần mượn chút lực là có thể lướt trên mặt nước như bay. Dù trận chiến đã qua lâu, mọi người vẫn bàn tán về cuộc đối đầu giữa Lăng Hàn và Từ Tu Nhiên, quá kinh diễm, khiến họ nói mãi không thôi.
Vùng biển này rộng lớn đến mức không có một hòn đảo nào, khiến họ chỉ có thể liên tục di chuyển, không có cả cơ hội dừng lại ăn uống. May mắn thay, khi đạt đến Sinh Hoa Cảnh, ẩm thực không còn là nhu cầu thiết yếu, dù có chút ảnh hưởng nhưng không đáng kể. Vì di chuyển liên tục, cảnh vật xung quanh không đổi, mọi người dần tẻ nhạt, không ai nói gì nữa, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi vùng biển này.
Bỗng nhiên, sóng biển cuộn trào, một xúc tu khổng lồ vung ra, quất tới đám người Lăng Hàn. Anh vung quyền đón đỡ, thân hình anh nhỏ bé đến đáng thương trước xúc tu to lớn ấy. "Oành", anh bị đánh bay, nhưng xúc tu cũng dừng lại một thoáng, đủ thời gian cho những người khác tản ra. Đây không phải lần đầu họ bị tấn công, nhưng lần này lại mạnh mẽ nhất.
"Yêu thú Hóa Thần Cảnh!" Lăng Hàn bay trở về. Sức mạnh của anh không thể địch lại, nhưng thể phách cường hãn, liều mạng cũng không sợ. Con yêu thú này chưa hiện chân thân, chỉ vung ra một cái xúc tu. "Hình như là bạch tuộc?" Mọi người nghi ngờ nói, họ đều sống trên cạn, ít tiếp xúc với biển cả, đó là lĩnh vực của Hải tộc.
"Vèo", xúc tu lại đánh tới, và trên mặt biển lại nổi sóng, thêm một xúc tu nữa vung ra. Sức mạnh Hóa Thần Cảnh cùng với thể trọng khổng lồ, lực đả kích tuyệt đối đạt đến cực hạn của Hóa Thần Cầnnh. Ai dám đối đầu? Ngay cả Thạch Linh cũng không dám, chỉ có tên "biến thái" Lăng Hàn mới có tư cách.
"Bạch tuộc nướng! Nướng bạch tuộc!" Hổ Nữu hoan hô, bay về phía một xúc tu khổng lồ, tư thế như muốn chém một nhát. "Lấy cho Thỏ Gia một miếng!" Thỏ con vẫy tay. Lăng Hàn cười ha hả, cầm Ma Sinh Kiếm lao tới. Yêu thú Hóa Thần Cảnh tự nhiên là vật đại bổ, nhìn thấy há có thể bỏ qua.
Mọi người hợp lực tấn công xúc tu kỳ quái. Lăng Hàn đương nhiên là chủ lực tuyệt đối, không ai ngoài anh có thể đỡ nổi đòn đánh của yêu thú này. Trong khi anh chặn đứng các đợt công kích, Hổ Nữu và những người khác nhân cơ hội ra tay, muốn thu lấy máu thịt của nó. Nhưng phòng ngự của yêu thú này kinh người, đao kiếm chém tới căn bản không có tác dụng, nó rất trơn, như thể được phủ một lớp dầu, lại còn có độ đàn hồi cực tốt, giúp hóa giải sức mạnh. Chỉ có hai người có thể gây ra uy hiếp: Lăng Hàn và Hổ Nữu. Lăng Hàn có Ma Sinh Kiếm sắc bén vô cùng, còn Hổ Nữu có móng vuốt sắc nhọn, có thể xé rách xúc tu, một chiêu kéo xuống một mảng thịt lớn, bạo lực đến kinh khủng.
Tầm Kim Thử nép mình trong ngực Chư Toàn Nhi, dùng hai móng vuốt nhỏ che mắt, không dám nhìn. Tiểu nha đầu này quá hung tàn, lại còn luôn nhớ đến nó, nghĩ đến thôi đã đủ dọa chết nó rồi. Xúc tu kỳ quái kia giận dữ, bắt đầu dùng nhiều xúc tu hơn tấn công Lăng Hàn và Hổ Nữu. Tổng cộng tám cái xúc tu vung vẩy, khuấy động biển cả, tạo nên những đợt sóng cao hàng chục trượng. Con yêu thú này thực sự khổng lồ, chỉ phần xúc tu lộ ra đã dài hơn trăm trượng, phần thân dưới nước chắc chắn còn to lớn hơn, dễ dàng khuấy động sóng dữ.
Lăng Hàn định lao xuống biển để chém chân thân của nó, nhưng vừa xuống nước anh đã nhận ra điều bất thường. Áp lực dưới biển lớn đến kinh người, ép xương cốt anh kêu "leng keng". Nếu lặn sâu hơn nữa, cả người anh sẽ bị nghiền nát. Trận chiến kéo dài hơn nửa ngày, kết thúc bằng việc xúc tu kỳ quái bại lui, để lại một xúc tu dài ngoằng. Đây là kết quả của việc Lăng Hàn và Hổ Nữu liên thủ, cưỡng bức chặt đứt một xúc tu khổng lồ của nó. Nếu không, con quái vật ấy chưa chắc đã chịu rút lui.
Lăng Hàn thu xúc tu vào Hắc Tháp, khiến Văn Nhân Thiên Thiên, huynh muội Lý Phong Vũ và Nguyên Thừa Hòa há hốc mồm. Không gian linh khí của tên này lớn đến mức nào mà có thể chứa được thứ lớn như vậy? "Có mực nướng ăn!" Hổ Nữu cười rất hài lòng. Họ tiếp tục đi, nơi này hiển nhiên không thích hợp để nướng thức ăn, đợi lên đất liền sẽ tính.
Nhưng ngày hôm sau, họ lại bị con xúc tu kỳ quái đó tấn công. Điều đáng nói là xúc tu bị đứt hôm qua đã mọc trở lại, dù có thể thấy rõ nó ngắn hơn một chút và màu sắc tươi mới hơn. Nếu không, Lăng Hàn và đồng đội hẳn đã nghĩ đây là một con quái vật khác. Kết quả trận chiến, con xúc tu kỳ quái lại "cống hiến" thêm một xúc tu nữa, bị Lăng Hàn thu vào túi. Ngày thứ ba, nó lại đến, rồi lại để lại một xúc tu. Mọi người đều câm nín. Ngươi đến săn mồi, hay là đến tặng quà vậy?
Ngày thứ tư, nó lại đến đúng hẹn. Lần này, đám người Lăng Hàn đã định ra chiến thuật từ trước. Lăng Hàn dùng Diệt Long Tinh Thần Tiễn trọng thương nó, Thạch Linh và Hổ Nữu hợp lực tóm lấy một xúc tu, mạnh mẽ kéo nó lên. Quái vật khổng lồ! Xúc tu dài hơn 500 trượng, rồi sau đó là cả thân thể của nó.
Ngoài dự liệu của mọi người, họ cứ nghĩ đây là một con bạch tuộc khổng lồ, ai ngờ thân thể của nó lại ẩn mình trong một cái vỏ trai. Vỏ trai này tự nhiên cũng lớn kinh người, dài hàng trăm trượng, như một cung điện dưới đáy biển. Chiến trường chuyển lên không trung, sức chiến đấu của nó giảm đi nhiều, bị mọi người vây đánh. Cuối cùng, tám cái xúc tu đều bị chặt đứt, không kịp mọc lại. Tiếp đó, vỏ trai cũng bị phá tan, con quái vật bị đánh tan tành.
Mọi người kinh ngạc thốt lên khi thấy trong vỏ trai lại có một viên trân châu khổng lồ. Dù cách xa, họ vẫn cảm nhận được linh khí tỏa ra từ viên trân châu, khiến tâm thần thư thái, như thể có thể đốn ngộ chân lý võ đạo. "Trân châu lớn như vậy, ít nhất phải ngàn năm mới có thể tích lũy được chứ?" Lý Phong Vũ đoán. Văn Nhân Thiên Thiên lắc đầu: "Tuyệt đối không chỉ ngàn năm. Ta từng thấy trân châu ngàn năm, chỉ to bằng nắm tay, nhưng viên này... to gần bằng cối xay."
Lăng Hàn cũng gật đầu. Kiếp trước anh từng có được vài viên trân châu ngàn năm, nghiền thành bột mịn thêm vào vật liệu có thể tăng hiệu quả luyện đan. Chúng chỉ to bằng nắm tay, kém xa viên này. "Sinh linh sống càng lâu càng hiếm, không biết con trai này sống bao nhiêu năm, có thể là mấy ngàn năm, thậm chí vạn năm." Anh nói. "Theo ta đoán, con trai này bị xúc tu kỳ quái kia bắt được, ngay cả vỏ cũng bị đối phương chiếm, từ từ tiêu hóa lực lượng của trân châu."
Chư Toàn Nhi kinh ngạc: "Nói cách khác, trân châu này ban đầu còn lớn hơn?" "Hẳn là vậy," Lăng Hàn gật đầu. "Phát tài, phát tài rồi! Trân châu lớn như vậy, có thể bán bao nhiêu nguyên tinh chứ!" Lý Phong Vũ mừng như điên. Tầm Kim Thử cũng gật đầu lia lịa. "Bảo vật như vậy, ngươi lại muốn dùng để đổi nguyên tinh?" Nguyên Thừa Hòa "xì" một tiếng. "Tầm nhìn hạn hẹp!" Tầm Kim Thử lập tức khó chịu, bảo bảo nơi nào đắc tội ngươi? Nó trừng Nguyên Thừa Hòa, mài răng, rất muốn cắn người.
Lăng Hàn cười ha hả: "Chúng ta cần phải cảm tạ con yêu thú này, không chỉ mang đến cho chúng ta lượng lớn thịt thú, mà còn có một viên Bảo Châu vạn năm. Ta nghĩ, trên toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục, cái này là độc nhất vô nhị." Trai có thể sống đến vạn năm vốn rất hiếm, thông thường chỉ vài trăm năm. Muốn dưỡng ra Bảo Châu vạn năm, không chỉ cần mệnh dài, mà còn phải may mắn, không bị bất kỳ sinh linh nào gây thương tích. Con trai già này cuối cùng không tránh khỏi vận mệnh bị ăn, xúc tu của con yêu thú này không chỗ nào không lọt, có thể tiến vào vỏ trai, ăn sạch huyết nhục, quả là gặp khắc tinh.
Lăng Hàn cất trân châu đi. Viên trân châu này quá quý giá, nếu nghiền nát, tinh hoa trong đó sẽ thất lạc ít nhất một nửa, đây là việc kẻ ngu si mới làm. Anh cất trân châu, rồi chia cho huynh muội Lý Phong Vũ, Văn Nhân Thiên Thiên một ít linh dịch như bồi thường. Mọi người đều vui vẻ, dù sao công lao chính trong việc chém giết xúc tu kỳ quái thuộc về Lăng Hàn và Hổ Nữu. Nguyên Thừa Hòa không được chia gì, nhưng anh không hề bất mãn, bởi vì Lăng Hàn xem anh là người của mình, chia cho anh mới là khách khí. Tâm thái của anh cũng đã thay đổi, từ không phục ban đầu đến hiện tại vui lòng phục tùng, chủ yếu là vì nhìn thấy sự chênh lệch với Lăng Hàn.
Nhưng đúng lúc này, ba người từ đằng xa trực tiếp bay vút tới, mục tiêu rõ ràng. Hai già một trẻ, hai ông lão đều là Hóa Thần Cảnh, còn người trẻ tuổi kia là Sinh Hoa Cảnh, nhưng lại hiên ngang đi phía trước, có vẻ hơi khác thường. Võ đạo là nơi coi trọng tôn ti nhất.
"Giao Bảo Châu ra, các ngươi có thể cút!" Người trẻ tuổi kia ra lệnh. Ánh mắt hắn lướt qua Chư Toàn Nhi, không khỏi sáng lên, rồi nói thêm: "Nàng ta ở lại!" "Tốt tốt, bán cho ngươi!" Hổ Nữu lập tức vỗ tay đồng ý.